Blog

  • Vay 300 triệu cho chồng đi XKLĐ rồi ở nhà còng lưng trả n;ợ, 7 năm sau chồng về dắt theo vợ mới và 2 con nhỏ

    Ngày anh Hùng xuất khẩu lao động, cả xóm ai cũng tấm tắc khen chị Lan giỏi giang. Chị đã chạy vạy khắp nơi, vay mượn gần 300 triệu cho chồng đi với hy vọng đổi đời. Suốt 7 năm, chị vừa nuôi con, vừa nai lưng trả nợ. Một mình chị gánh cả gia đình, nỗi nhớ chồng đêm nào cũng đè nặng, nhưng chị chỉ tự an ủi: “Cố lên, ngày anh về, nhà mình sẽ có căn nhà mới, có vốn làm ăn, con cái đỡ khổ”.

    Ngày anh Hùng trở về, chị Lan ôm con ra bến xe đón chồng mà rưng rưng nước mắt. Nhưng chưa kịp bước tới thì chị sững sờ: bên cạnh anh là một người phụ nữ trẻ đẹp, dắt theo hai đứa nhỏ gọi anh Hùng bằng “bố”.

    Anh Hùng lạnh lùng:

    – Lan, tôi nói thẳng, cô ra khỏi nhà đi. Đây là vợ và con tôi. Từ giờ, cô không còn liên quan gì nữa.

    Chị Lan chết lặng, gào lên trong uất ức:

    – Hùng! Tôi đã vì anh mà đánh đổi cả tuổi xuân, cả cuộc đời này! 7 năm, tôi vừa nuôi con, vừa trả hết nợ cho anh! Anh đối xử với mẹ con tôi như thế sao?

    Anh chỉ hất mặt:

    – Đó là việc cô chọn. Cô chỉ là cái bóng quá khứ, tôi không cần nữa.

    Chị Lan ôm mặt khóc vì quá đau khổ khi chồng phụ bạc. Chị lao ra bờ sông, từ từ bước xuống dòng sông lạnh lẽo, bao nhiêu người chạy theo nhưng anh Hùng mặc kệ. ANh ta còn nhẫn tâm bảo: “Đấy là do cô ta lựa chọn, chẳng liên quan gì tôi”. Đúng lúc nước táp vào mặt thì chị nghe tiếng gọi “Mẹ ơi…Mẹ ơi… Đừng bỏ con…” của con trai mình…

    Nhưng có 1 điều anh Hùng không thể ngờ được rằng việc anh có con riêng chị đã biết thông qua 1 người quen cũng làm ăn bên đó. Tuy nhiên khi ấy chị không làm ầm lên, chị đã mong anh không phải là người vong ơn phụ nghĩa bỏ mặc vợ con khi trở về nhưng đến nước này thì chị không nhẫn nhịn được nữa.

    Trước ngày anh về, chị Lan đã âm thầm chuẩn bị. Toàn bộ giấy tờ vay nợ, chuyển tiền, tin nhắn anh gửi về trong 7 năm qua – chị đều giữ cẩn thận. Căn nhà đang đứng tên chính… chị Lan, bởi lúc vay vốn ngân hàng đi xuất khẩu, anh đã để vợ đứng ra làm chủ hộ.

    Ngay buổi chiều hôm ấy, chị mang toàn bộ giấy tờ lên chính quyền, đồng thời làm đơn ly hôn, yêu cầu phân chia tài sản. Trước mặt hai bên gia đình, chị lạnh lùng nói: – Anh đã chọn, vậy tôi cũng chọn. Nhà đất này thuộc về mẹ con tôi. Anh có thể đi, nhưng trắng tay.

    Anh Hùng sững sờ, tức giận hét lên: – Cô dám à? Tất cả là công sức của tôi!

    Chị nhìn thẳng vào mắt anh, giọng chắc nịch: – Công sức ư? Nếu không có tôi nai lưng nuôi con, trả nợ, liệu anh có ngày hôm nay để vác nhân tình về đây không?

    Kết quả, tòa xử phần lớn tài sản thuộc về chị Lan và hai con vì chị là người đứng tên, có đầy đủ chứng cứ công sức đóng góp. Anh Hùng và nhân tình trắng tay, phải ra đi trong tủi hổ.

    Người đàn bà từng lặng lẽ bên bờ sông giờ đứng vững vàng, mạnh mẽ. Chị ôm con, mở lại cửa hàng nhỏ, gây dựng lại từ đầu. Cả xóm nhìn theo, vừa thương vừa nể phục: hóa ra, kẻ tưởng chừng yếu đuối lại chính là người biết lật ngược thế cờ trong phút chót.

  • Tin vui cho người dân dịp Tết Nguyên Đán 2026 –

    Bảo hiểm xã hội Việt Nam có chương trình quà tặng đặc biệt dịp Tết Nguyên đán tới đây.

    Tạp chí Doanh nghiệp & Tiếp thị ngày 28/10/2025 đưa tin: “Tin vui cho người dân dịp Tết Nguyên đán tới đây”, với nội dung cụ thể như sau: 

    BHXH Việt Nam triển khai chương trình tặng thẻ BHYT dịp Tết Bính Ngọ, hỗ trợ người yếu thế tiếp cận dịch vụ y tế

    Bảo hiểm xã hội (BHXH) Việt Nam vừa ban hành Kế hoạch số 2716/KH-BHXH, khởi động chương trình “Tặng thẻ bảo hiểm y tế cho người có hoàn cảnh khó khăn – mang Tết ấm đến với người nghèo Xuân Bính Ngọ”. Đây là hoạt động mang tính nhân văn sâu sắc, góp phần hiện thực hóa mục tiêu mở rộng an sinh xã hội và tiến tới bao phủ BHYT toàn dân trong năm 2025.

    Chương trình được tổ chức nhằm hưởng ứng phong trào thi đua “Vì người nghèo – Không để ai bị bỏ lại phía sau” do Thủ tướng Chính phủ phát động. Bằng việc huy động nguồn lực xã hội hóa từ doanh nghiệp, tổ chức và các nhà hảo tâm, BHXH Việt Nam mong muốn giúp người dân khó khăn có cơ hội tiếp cận dịch vụ chăm sóc sức khỏe thiết yếu, đặc biệt trong thời điểm cận Tết.

    Ảnh minh họa. Nguồn: BHXH Việt Nam

    Theo BHXH Việt Nam, việc trao tặng thẻ BHYT cho người có hoàn cảnh khó khăn đã trở thành hoạt động thường niên của ngành, thể hiện tinh thần trách nhiệm cộng đồng và sự quan tâm trực tiếp đến đời sống nhân dân. Tấm thẻ BHYT giúp người thụ hưởng giảm bớt gánh nặng tài chính khi khám chữa bệnh, đồng thời củng cố niềm tin của xã hội vào chính sách an sinh do Đảng và Nhà nước triển khai.

    Năm nay, chương trình được gắn với đợt thi đua cao điểm mừng Xuân Bính Ngọ, tạo không khí lan tỏa tinh thần “Tết vì người nghèo” trên cả nước. Mục tiêu chính là hỗ trợ những người chưa thể tham gia BHYT vì hạn chế về điều kiện kinh tế, qua đó nâng cao tỷ lệ bao phủ tại cộng đồng.

    Rà soát, ưu tiên đúng đối tượng

    Theo kế hoạch, cơ quan BHXH tại các địa phương sẽ phối hợp với chính quyền cơ sở rà soát, lập danh sách người dân thuộc nhóm khó khăn tại từng khu dân cư, ưu tiên khu vực miền núi, vùng sâu, vùng xa hoặc địa bàn thường xuyên chịu ảnh hưởng của thiên tai.

    BHXH Việt Nam giao Ban Quản lý thu và phát triển người tham gia chủ trì triển khai, tiếp nhận và phân bổ kinh phí hỗ trợ. Ban Tuyên truyền và Hỗ trợ người tham gia có trách nhiệm lan tỏa thông tin, đẩy mạnh truyền thông để thu hút thêm nguồn lực xã hội hóa. Tùy điều kiện từng địa phương, việc trao thẻ BHYT có thể kết hợp với tặng quà Tết, thuốc men hoặc hỗ trợ đi lại nhằm bảo đảm tính kịp thời và thiết thực.

    Ngoài ra, BHXH Việt Nam cũng kêu gọi toàn thể công chức, viên chức ngành BHXH chung tay đóng góp, thể hiện tinh thần gắn bó với cộng đồng. Các đơn vị địa phương sẽ hoàn tất việc trao thẻ trước ngày 30/11/2025.

    Kết thúc chương trình, BHXH các tỉnh phải báo cáo kết quả cụ thể, nêu rõ số người được hỗ trợ, nguồn kinh phí huy động và những tổ chức, cá nhân tham gia đóng góp. Các đơn vị thực hiện hiệu quả sẽ được biểu dương và nhân rộng mô hình.

    Chương trình “Tặng thẻ BHYT cho người có hoàn cảnh khó khăn” được kỳ vọng sẽ mang lại một mùa Tết ấm áp, giúp người dân an tâm hơn trong việc chăm sóc sức khỏe, đồng thời lan tỏa giá trị nhân văn của chính sách an sinh xã hội đến mọi tầng lớp trong cộng đồng.

    Ngày 29/10/2025, báo Sức khỏe & Đời sống cũng đăng bài: “Những ai nhận được 1 triệu đồng dịp Tết Nguyên đán 2026?”, cho biết một số trường hợp người lao động sẽ được nhận 1 triệu đồng tiền mặt và 300.000 đồng quà hiện vật theo mức chi dự kiến vào dịp Tết Nguyên đán 2026.

    Cụ thể, Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam vừa ban hành Kế hoạch 34 về tổ chức hoạt động chăm lo cho đoàn viên, người lao động dịp Tết Nguyên đán Bính Ngọ 2026 do Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam ban hành.

    Thực hiện chương trình công tác năm 2025 của Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam, Công văn 737 của Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam về việc tổ chức các hoạt động chăm lo cho đoàn viên, người lao động dịp Tết Nguyên đán Bính Ngọ 2026, Đoàn Chủ tịch Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam ban hành Kế hoạch tổ chức các hoạt động chăm lo cho đoàn viên, người lao động dịp Tết Nguyên đán Bính Ngọ 2026.

    Người lao động tại doanh nghiệp, khu công nghiệp, khu chế xuất,… tại các doanh nghiệp, đơn vị nơi có kết quả sản xuất, kinh doanh nổi bật dự kiến nhận được quà 1 triệu đồng dịp Tết Nguyên đán 2026. Ảnh minh họa

    Theo nội dung Kế hoạch 34, Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam sẽ tổ chức thăm, tặng quà, chúc Tết đoàn viên, người lao động tại doanh nghiệp, khu công nghiệp, khu chế xuất,… tại các doanh nghiệp, đơn vị nơi có kết quả sản xuất, kinh doanh nổi bật, đông công nhân lao động có hoàn cảnh khó khăn, thu nhập thấp, bị ảnh hưởng nặng nề bởi thiên tai, vùng sâu vùng xa, ngành nghề nặng nhọc, độc hại, nguy hiểm,… với mức chi dự kiến 1.300.000 đồng/người (trong đó bao gồm 1.000.000 đồng tiền mặt và 300.000 đồng quà hiện vật) vào dịp Tết Nguyên đán Bính Ngọ 2026.

    Như vậy, người lao động tại doanh nghiệp, khu công nghiệp, khu chế xuất,… tại các doanh nghiệp, đơn vị nơi có kết quả sản xuất, kinh doanh nổi bật, đông công nhân lao động có hoàn cảnh khó khăn, thu nhập thấp, bị ảnh hưởng nặng nề bởi thiên tai, vùng sâu vùng xa, ngành nghề nặng nhọc, độc hại, nguy hiểm,… sẽ được nhận 1.000.000 đồng tiền mặt và 300.000 đồng quà hiện vật theo mức chi dự kiến.

  • Tôi 65 Tuổi, Ly Hôn Được 5 Năm. Chồng Cũ Để Lại Thẻ Ngân Hàng Có 3 Triệu. Tôi Chưa Từng Đụng Tới. Năm Năm Sau Đi Rút Tiền, Tôi S;;ững Ngư;;ời.

    Tôi 65 Tuổi, Ly Hôn Được 5 Năm. Chồng Cũ Để Lại Thẻ Ngân Hàng Có 3 Triệu. Tôi Chưa Từng Đụng Tới. Năm Năm Sau Đi Rút Tiền, Tôi Sững Người.

    Tôi 65 tuổi. Và sau 37 năm chung sống, tôi bị chính người chồng của mình rời bỏ. Ngày ly hôn, ông Thuận – chồng cũ của tôi – đưa cho tôi một chiếc thẻ ngân hàng, bảo rằng trong đó có 3 triệu, đủ để tôi “xoay xở vài tháng”. Ông nói nhẹ như thở, như thể cuộc hôn nhân mấy chục năm chỉ đáng giá mấy tờ tiền lẻ. Tôi nhìn tấm lưng lạnh lùng của ông bước ra khỏi phòng xử, lòng nghẹn đến mức không thở được. Tôi giữ thẻ lại, không phải vì cần tiền, mà vì nó giống như cái gai tôi không thể nhổ ra.

    Tôi sống âm thầm trong căn phòng trọ chật hẹp, kiếm sống bằng đủ thứ việc lặt vặt: nhặt ve chai, giữ xe, dọn nhà thuê. Mấy năm đầu sau ly hôn là khoảng thời gian u tối nhất trong đời tôi. Những khi thèm một bữa cơm tử tế, tôi cũng không dám đụng đến 3 triệu đó. Không phải tôi giàu, mà vì tôi không muốn chạm vào thứ ông bố thí cho mình. Tôi ghét nó. Ghét cái ngày tôi bị bỏ lại. Ghét cái cảm giác mình bị xem như gánh nặng.

    Thời gian như một con dao cùn, cứa vào mình chậm rãi nhưng đau dai dẳng. Tôi già đi nhanh chóng. Có những ngày đứng lên còn không nổi. Con cái thỉnh thoảng ghé thăm, dúi cho tôi ít tiền, nhưng chúng có gia đình riêng, tôi không dám kể bệnh tình của mình để khỏi phiền chúng. Tôi cứ thế mà sống, cầm cự qua ngày.

    Cho đến hôm đó, tôi ngất ngay trước cửa nhà trọ. Bác sĩ bảo tôi bị suy dinh dưỡng nặng, cần viện phí lâu dài. Tôi không còn cách nào khác. Ở cái tuổi này, cuối cùng tôi cũng quyết định rút số tiền trong chiếc thẻ suốt năm năm qua tôi vẫn trốn tránh. Tôi nghĩ: “Nó chỉ có 3 triệu thôi. Nhưng lúc này, 3 triệu cũng cứu được mình vài ngày.”

    Sáng hôm sau, tôi đến ngân hàng, hai tay run rẩy đưa thẻ cho cô nhân viên. Tôi bảo: “Cô rút hết giúp tôi.” Trong lòng vẫn nghĩ lát nữa mình sẽ cầm vài tờ tiền rách bươm, rồi lại quay về căn phòng trọ ẩm ướt ấy.

    Nhưng cô nhân viên cứ nhìn màn hình rất lâu, rồi nhìn tôi đầy lạ lẫm. Tôi thấy tim mình đập mạnh, lo sợ có gì đó sai sót. Tôi hỏi: “Có gì không ổn sao cháu?” Cô gái trẻ nuốt nước bọt, nói nhỏ:
    “Cô… số tiền trong tài khoản của cô không phải 3 triệu.”

    Tôi khựng lại. “Là bao nhiêu?”

    Cô ấy in sao kê, đẩy về phía tôi.
    Tôi nhìn xuống tờ giấy… rồi tim tôi như ngừng đập.

    983.000.000 đồng.
    Gần một tỷ.

    Tôi sững người. Tôi tưởng mình đọc nhầm. Tôi nheo mắt, xoay tờ giấy lại, nhìn thêm lần nữa. Vẫn là con số đó. Tôi thấy đầu óc quay cuồng, chân tay lạnh buốt.

    “Tại sao… lại có nhiều tiền đến vậy? Tài khoản này… của ai chuyển vào?”

    Cô nhân viên kéo màn hình lại gần tôi. Một cái tên quen thuộc hiện lên trong những dòng chuyển tiền đều đặn suốt 5 năm nay.

    THUẬN.

    Tôi chết lặng.
    Không thể nào.
    Ông ấy bỏ tôi. Ông ấy lạnh lùng đến tàn nhẫn.
    Vậy sao 5 năm trời ông âm thầm chuyển tiền, tháng nào cũng gửi? Có tháng 10 triệu, 15 triệu, thậm chí 30 triệu. Không thiếu một lần.

    “Sao… sao ông ấy không nói với tôi?” – tôi hỏi trong run rẩy.

    Cô nhân viên lắc đầu. “Chú ấy chưa từng ghi lời nhắn. Chỉ chuyển tiền đều đặn.”

    Tôi về nhà, dùng cả buổi tối chỉ để ngồi im, nhìn trần nhà, nước mắt chảy không ngừng. Mọi ký ức ùa về như cơn lũ: những ngày ông im lặng bất thường, những lần ông nhìn tôi mà ánh mắt như chứa điều gì đó đau đáu. Những đêm ông thức trắng, tưởng tôi không thấy.

    Có phải… ông rời bỏ tôi vì một lý do nào đó?
    Có phải ông chưa bao giờ hết thương tôi?
    Hay đó là cách ông chuộc lỗi?

    Tôi không thể chịu nổi sự mơ hồ này.
    Tôi phải tìm gặp ông.

    Sáng hôm sau, tôi bắt xe về quê. Tôi đến nhà chị gái ông – nơi tôi nghe nói ông trú tạm sau ly hôn. Ngôi nhà nhỏ, cũ kỹ, nằm sát mé ruộng.

    Tôi bước vào sân, gọi: “Chị Ba ơi… chị có nhà không?”

    Một người phụ nữ tuổi ngoài bảy mươi bước ra. Chị nhìn thấy tôi thì khựng lại, đôi mắt ánh lên thứ gì đó… thương xót.

    “Lành… em đến rồi hả?”

    Tôi gật đầu. “Chị… Thuận đâu rồi? Em có chuyện phải hỏi.”

    Chị Ba nhìn tôi rất lâu, rồi xoay người, lấy trong nhà ra một chiếc hộp gỗ nhỏ. Môi chị run lên, như đang cố nuốt một điều gì đó khó nói.

    “Lành… Thuận… nó mất rồi.”

    Tôi nghe mà như ai giáng búa vào ngực. Tôi chới với: “Không… không thể nào. Chị nói gì vậy? Mới có 5 năm thôi…”

    Chị Ba lau nước mắt. “Nó bị ung thư giai đoạn cuối từ trước khi ly hôn… Nó biết mình không còn sống được bao lâu.”

    Tôi choáng váng.
    Cả người như rơi xuống một hố sâu không đáy.

    Chị tiếp lời, giọng nghẹn:
    “Nó không muốn em khổ vì bệnh tật của nó. Không muốn em chăm người sắp chết. Nó sợ em phải sống nốt đời trong nước mắt. Nên nó mới dứt khoát ly hôn, để em tự do… để em có cơ hội sống nhẹ nhàng hơn.”

    Tôi ôm ngực, khó thở.
    Thế ra… suốt mấy năm qua… tôi đã oán hận nhầm một người.

    Chị Ba đặt chiếc hộp gỗ vào tay tôi.
    “Trong này… là thư nó viết cho em. Nhưng nó dặn, chỉ được đưa khi em tìm đến.”

    Tôi mở hộp.
    Bên trong là bức thư cũ, nét chữ quen thuộc.

    “Lành à,
    Khi em đọc lá thư này, chắc tôi không còn nữa.
    Tôi xin lỗi vì đã bỏ em đi theo cách tàn nhẫn nhất.
    Tôi đau lắm. Nhưng tôi sợ nếu nói, em sẽ khóc mà giữ tôi lại.
    Tôi không muốn em chăm một người sắp chết.
    Tôi muốn em sống tiếp… không mang gánh nặng nào.
    Tiền trong thẻ tôi sẽ gửi đều đặn. Em nhớ ăn uống cho tốt.
    Tôi không cần em tha thứ.
    Chỉ mong em sống lâu, sống khỏe.
    Nếu có kiếp sau… tôi vẫn muốn cưới em.”

    Tôi gục xuống trước hiên nhà, khóc nghẹn như một đứa trẻ.

    Hóa ra suốt năm năm qua, tôi sống trong hận thù, còn ông thì sống trong cuộc đua với cái chết, âm thầm gửi tiền cho tôi từng tháng, cho đến khi đôi tay ông không thể gõ nổi bàn phím nữa.

    Tôi cứ nghĩ ông phụ bạc.
    Nhưng sự thật… là ông yêu tôi đến mức chọn cách ra đi đau đớn nhất.

    Trên bàn thờ trong nhà chị Ba, tôi nhìn thấy di ảnh ông.
    Nụ cười hiền hậu, ánh mắt quen thuộc…
    Tôi chạm tay vào khung ảnh, run bần bật.

    “Tại sao… tại sao ông không nói với tôi…” – tôi thì thầm.

    Nhưng ông không bao giờ trả lời nữa.

    Ngày ấy, lúc tôi cầm thẻ ngân hàng 3 triệu trong tay, tôi tưởng mình là người bị bỏ rơi.
    Năm năm sau, khi đứng trước bàn thờ ông, tôi mới hiểu:
    Tôi là người được yêu thương nhiều nhất, nhưng lại không nhận ra.

  • Vợ làm nghề gội đầu mátsa đi mua thịt lợn được chủ tiệm góa vợ giảm giá, chồng nghe tin sừngsổ ra chợ định xử luôn người đàn ông bán thịt

    Vợ anh Tình tên Hòa, làm nghề gội đầu thư giãn ở thị trấn nhỏ. Cô đẹp nết, dễ cười, khách quen đều khen khéo miệng.
    Mấy hôm nay chồng ốm nằm nhà, Hòa ra chợ mua ít thịt nấu cháo.
    Ai ngờ ông Thông – chủ quầy thịt góa vợ, vừa gặp đã cười tươi, bớt luôn cho cô mấy chục nghìn:

    “Người đâu vừa đẹp vừa hiền, bán rẻ cho chị Hòa lấy may.”

    Chuyện nhỏ thôi, nhưng chẳng hiểu sao đến tai anh Tình thì biến thành:

    “Ông Thông đang tán vợ mày đấy, hôm nay còn bảo giảm giá riêng cho cô Hòa nữa cơ.”

    Nghe đến đó, Tình sôi máu.
    Anh đập mạnh chén thuốc, chửi thề một câu rồi vùng dậy:

    “Để tao xem ông ta dám làm gì vợ tao!”

    Anh mặc áo khoác, cầm con dao gọt hoa quả nhét túi, phóng ra chợ trong cơn ghen ngùn ngụt.
    Đi được nửa đường, thì bà Hợi hàng xóm thở hổn hển chạy theo:

    “Tình ơi! Quay về mau! Hòa… Hòa bị công an đưa đi rồi kìa!”

    Tình khựng lại, mặt tái mét:

    “Sao cơ?”

    Bà Hợi thở dốc kể:

    “Người ta vừa bắt cả nhóm massage trá hình trong tiệm gội đầu, nghe nói có cả khách quen bị giữ luôn… mà Hòa bị trùm khăn trùm đầu đưa lên xe công an rồi!”

    Tình đứng chết trân giữa đường, dao trong túi rơi xuống đất kêu “keng”.
    Anh lao về nhà, chợt thấy cái điện thoại của vợ rơi lại trên bàn, màn hình vẫn sáng tin nhắn chưa đọc:

    “Anh Thông đây. Em nhớ lấy thịt cho đứa bé ăn, anh để rẻ vì nó bị thiếu máu. Đừng nói với ai, anh chỉ muốn giúp.”

    Tình run rẩy ngồi sụp xuống, nước mắt trào ra.
    Anh nhớ lại đêm qua, vợ lén giấu mấy tờ hóa đơn thuốc, chỉ nói:

    “Con mình yếu lắm, anh đừng lo…”

    Ngoài ngõ, tiếng xe công an hú dài, hòa trong tiếng người xì xào, mùi thịt heo từ chợ vẫn phảng phất trong gió — ngai ngái, tanh nồng, mà cũng… đắng ngắt.

  • Vợ làm nghề gội đầu mátsa đi mua thịt lợn được chủ tiệm góa vợ giảm giá, chồng nghe tin sừngsổ ra chợ định xử luôn người đàn ông bán thịt

    Vợ làm nghề gội đầu mátsa đi mua thịt lợn được chủ tiệm góa vợ giảm giá, chồng nghe tin sừngsổ ra chợ định xử luôn người đàn ông bán thịt

    Vợ anh Tình tên Hòa, làm nghề gội đầu thư giãn ở thị trấn nhỏ. Cô đẹp nết, dễ cười, khách quen đều khen khéo miệng.
    Mấy hôm nay chồng ốm nằm nhà, Hòa ra chợ mua ít thịt nấu cháo.
    Ai ngờ ông Thông – chủ quầy thịt góa vợ, vừa gặp đã cười tươi, bớt luôn cho cô mấy chục nghìn:

    “Người đâu vừa đẹp vừa hiền, bán rẻ cho chị Hòa lấy may.”

    Chuyện nhỏ thôi, nhưng chẳng hiểu sao đến tai anh Tình thì biến thành:

    “Ông Thông đang tán vợ mày đấy, hôm nay còn bảo giảm giá riêng cho cô Hòa nữa cơ.”

    Nghe đến đó, Tình sôi máu.
    Anh đập mạnh chén thuốc, chửi thề một câu rồi vùng dậy:

    “Để tao xem ông ta dám làm gì vợ tao!”

    Anh mặc áo khoác, cầm con dao gọt hoa quả nhét túi, phóng ra chợ trong cơn ghen ngùn ngụt.
    Đi được nửa đường, thì bà Hợi hàng xóm thở hổn hển chạy theo:

    “Tình ơi! Quay về mau! Hòa… Hòa bị công an đưa đi rồi kìa!”

    Tình khựng lại, mặt tái mét:

    “Sao cơ?”

    Bà Hợi thở dốc kể:

    “Người ta vừa bắt cả nhóm massage trá hình trong tiệm gội đầu, nghe nói có cả khách quen bị giữ luôn… mà Hòa bị trùm khăn trùm đầu đưa lên xe công an rồi!”

    Tình đứng chết trân giữa đường, dao trong túi rơi xuống đất kêu “keng”.
    Anh lao về nhà, chợt thấy cái điện thoại của vợ rơi lại trên bàn, màn hình vẫn sáng tin nhắn chưa đọc:

    “Anh Thông đây. Em nhớ lấy thịt cho đứa bé ăn, anh để rẻ vì nó bị thiếu máu. Đừng nói với ai, anh chỉ muốn giúp.”

    Tình run rẩy ngồi sụp xuống, nước mắt trào ra.
    Anh nhớ lại đêm qua, vợ lén giấu mấy tờ hóa đơn thuốc, chỉ nói:

    “Con mình yếu lắm, anh đừng lo…”

    Ngoài ngõ, tiếng xe công an hú dài, hòa trong tiếng người xì xào, mùi thịt heo từ chợ vẫn phảng phất trong gió — ngai ngái, tanh nồng, mà cũng… đắng ngắt.

  • Chào tất cả mọi người!

    Cảm ơn vì đã sử dụng WordPress. Đây là bài viết đầu tiên của bạn. Sửa hoặc xóa nó, và bắt đầu bài viết của bạn nhé!