Bố tôi mất vừa tròn 49 ngày.
Ngày cúng thất đầu, anh cả không về, chị hai cũng không về.
Đến tuần thất thứ hai, vẫn chẳng thấy ai.
Tuần thất thứ ba cũng vậy.
Mãi đến ngày cúng 49 ngày, mẹ gọi điện bảo về chia tài sản, cả hai lập tức có mặt.
Anh cả lái xe từ Hà Nội về, mất hơn ba tiếng rưỡi.
Chị hai từ thành phố bên cạnh bắt xe về, mất hơn một tiếng rưỡi.
Suốt 73 ngày bố nằm viện, tôi đã gọi cho anh chị không dưới 20 cuộc điện thoại.
Anh cả bảo bận công việc.
Chị hai nói không thể bỏ đi được.
Suốt 73 ngày ấy, không một ai đến thay tôi chăm bố.
Một mình tôi ngủ ngoài hành lang bệnh viện suốt 73 đêm.
Đến lúc trở mình cũng không dám, chỉ sợ làm phiền người bệnh nằm cạnh.
Những ngày cuối đời, bố không còn nói được nữa.
Ông nắm chặt tay tôi, ánh mắt cứ hướng về phía cánh cửa.
Tôi biết ông đang chờ ai.
Nhưng chẳng có ai đến.
Tôi ghé sát tai bố, khẽ nói:
“Bố ơi, mai anh cả với chị hai sẽ về thăm bố.”
Ông nhìn tôi rất lâu rồi từ từ nhắm mắt lại.
Ngày hôm sau, bố qua đời.
Anh cả và chị hai vẫn không xuất hiện.
Mẹ gọi điện báo:
“Bố con mất rồi.”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
Rồi anh cả chỉ hỏi:
“Đám tang tính thế nào?”
Không phải: “Con về ngay.”
Mà là:
“Đám tang tính thế nào?”
Tôi siết chặt bàn tay bố, móng tay bấm sâu vào da thịt.
Toàn bộ hậu sự đều do một mình tôi lo liệu.
Từ chọn nơi an táng, mua quan tài, đặt cỗ, in cáo phó cho đến đón tiếp họ hàng.
Anh cả gọi điện dặn:
“Đừng đặt cỗ linh đình quá, tốn kém không cần thiết.”
Nhưng anh không góp một đồng nào.
Chị hai cũng nói:
“Chị thật sự không thu xếp được. Em cứ lo trước đi.”
Chị cũng không gửi lấy một đồng.
Ngày nhập quan, mẹ đứng trong linh đường nhìn bà con họ hàng ra vào.
Bà chỉ nói với tôi:
“Út à, anh chị con bận, con chịu khó thông cảm.”
Tôi ôm di ảnh của bố, lặng im.
Thông cảm.
Từ nhỏ đến lớn, hai chữ tôi nghe nhiều nhất vẫn là “thông cảm.”
Đám tang tiêu hết 47 triệu đồng.
Toàn bộ đều là tiền tôi bỏ ra.
Tôi ghi lại từng khoản chi vào một cuốn sổ.
Không phải để đòi.
Mà vì sợ sau này họ sẽ phủ nhận.
Quả nhiên…
Đến ngày chia tài sản, chẳng một ai nhắc đến 47 triệu đồng ấy.
Cảnh tượng ngày hôm đó, cả đời này tôi không bao giờ quên.
Bác Cả, chú Hai, cô út cùng gia đình chúng tôi.
Không…
Phải là bốn người.
Vì bố đã không còn.
Giữa phòng khách đặt một chiếc bàn vuông.
Mẹ ngồi ở vị trí chính giữa.
Trên bàn là một chiếc hộp sắt.
Trong đó có sổ đỏ, giấy đăng ký xe, hai cuốn sổ tiết kiệm và một đôi vòng vàng.
Anh cả ngồi bên phải mẹ.
Chị dâu ngồi cạnh anh.
Chị hai ngồi bên trái.
Anh rể đứng phía sau, ánh mắt không rời chiếc hộp sắt.
Còn tôi ngồi ở góc xa nhất.
Mẹ lên tiếng:
“Bố các con mất rồi. Tài sản trong nhà cũng nên chia cho rõ ràng.”
Bà nhìn anh cả.
Rồi nhìn chị hai.
Nhưng không hề nhìn tôi.
Bà lấy cuốn sổ đỏ ra.
“Anh cả con còn đang ở nhà thuê trên Hà Nội, vất vả lắm. Căn nhà này để lại cho anh.”
Tôi im lặng.
Đó là căn nhà bố mẹ ở hơn hai mươi năm.
Ba phòng ngủ, một phòng khách.
Giá thị trường ít nhất cũng 700 triệu đồng.
Anh cả gật đầu ngay:
“Vâng ạ.”
Nhanh đến mức như đã biết trước.
Mẹ tiếp tục lấy giấy đăng ký xe.
“Chị hai con đi làm xa, có chiếc xe sẽ thuận tiện hơn. Chiếc xe này cho chị.”
Chiếc xe bố mua ba năm trước, giá lăn bánh khoảng 120 triệu đồng.
Chị hai mỉm cười:
“Con cảm ơn mẹ.”
Cũng nhanh.
Cũng chẳng chút ngần ngại.
Mẹ lấy tiếp hai cuốn sổ tiết kiệm.
“Một cuốn 30 triệu đồng, một cuốn 50 triệu đồng.
Ba mươi triệu cho anh cả ổn định cuộc sống.
Năm mươi triệu cho chị hai làm vốn.”
Tôi chết lặng.
80 triệu đồng.
Cộng với căn nhà 700 triệu đồng và chiếc xe 120 triệu đồng.
Anh cả được chia khoảng 730 triệu đồng.
Chị hai được chia khoảng 170 triệu đồng.
Tôi nhẩm tính.
Tổng giá trị tài sản gần 900 triệu đồng.
Mẹ lại đẩy đôi vòng vàng sang phía chị hai.
“Đây là kỷ vật bà nội để lại, mẹ cho con.”
Chị hai cầm lấy, ánh mắt đầy vui mừng.
Đôi vòng ấy ít nhất cũng trị giá 20 triệu đồng.
Từ đầu đến cuối…
Không một ai hỏi tôi lấy một câu.
Cuối cùng mẹ nhìn quanh phòng khách.
“Còn cái tủ cũ kia… ai lấy?”
Không ai lên tiếng.
Chị dâu cười nhạt:
“Cái tủ cũ ấy sơn bong tróc hết rồi, mang về chỉ chật nhà.”
Chị hai cũng lắc đầu:
“Nhà con không còn chỗ để.”
Mẹ quay sang tôi.
“Út, con có cần thì lấy.”
Tôi nhìn chiếc tủ gỗ cũ kỹ đã theo bố hơn hai mươi năm.
Trong đó vẫn còn quần áo, hộp dụng cụ và những tờ báo bố đọc dở.
Tôi gật đầu.
“Vâng, con lấy.”
Chị dâu bật cười.
“Hơn 900 triệu đồng tài sản mà cuối cùng cô chỉ được chia cái tủ cũ nát.”
Chị ta nhìn tôi như nhìn một trò cười.
“Nhưng thôi cũng hợp. Cô sống một mình, có cái tủ đựng quần áo là đủ.”
Bác Cả khẽ chau mày, định nói gì đó.
Nhưng mẹ đã lên tiếng trước:
“Thôi, quyết định vậy đi. Người một nhà thì đừng so đo.”
Người một nhà…
Đừng so đo.
Hơn 900 triệu đồng chia hết cho anh cả và chị hai.
Còn tôi…
Chỉ có một chiếc tủ cũ.
Tôi bước tới.
Cúi xuống nhấc viên gạch kê dưới chân tủ ra.
Chiếc tủ hơi nghiêng.
Tôi đỡ lấy rồi nói:
“Con mang về.”
Không một ai đứng dậy giúp.
Chỉ có chú Hai lặng lẽ bước tới phụ tôi khiêng chiếc tủ xuống xe tải.
Suốt quãng đường ấy, anh cả vẫn ngồi uống trà.
Chị dâu cắm cúi xem điện thoại.
Chị hai và anh rể thì đã về từ lúc nào.
Mẹ đứng trên ban công nhìn xuống.
Tôi ngẩng đầu nhìn bà.
Bà lặng lẽ quay người đi vào nhà.
2.
Thực ra…
Tôi đáng lẽ phải quen với điều đó từ lâu rồi.
Từ nhỏ đến lớn, anh cả và chị hai luôn là niềm tự hào của bố mẹ.
Còn tôi chỉ là đứa con út.
Trong gia đình tôi, anh cả luôn được coi là người gánh vác dòng họ.
Bố mẹ nghĩ rất đơn giản.
Anh cả là con trai trưởng.
Những gì tốt nhất đều phải dành cho anh.
Chị hai hơn tôi sáu tuổi.
Từ nhỏ đã khéo ăn khéo nói, rất biết lấy lòng người lớn.
Còn tôi…
Dường như là đứa con thừa.
Điều đó thể hiện rõ nhất từ chuyện quần áo.
Anh cả lúc nào cũng có quần áo mới.
Chị hai cũng được mua đồ mới vì biết nũng nịu bố mẹ.
Còn tôi chỉ mặc lại quần áo cũ của chị.
Quần áo con gái mặc lên người tôi lúc nào cũng rộng thùng thình.
Bạn học thường hỏi:
“Sao áo cậu rộng thế?”
Tôi chỉ cười.
“Đồ cũ của chị mình.”
Họ cười.
Tôi cũng cười theo.
Ngoài cười ra, tôi còn biết làm gì nữa?
Đến chuyện học hành cũng vậy.
Anh cả học không giỏi.
Thế nhưng mẹ vẫn sẵn sàng bỏ 600 nghìn đồng mỗi tháng thuê gia sư cho anh.
600 nghìn đồng mỗi tháng.
Vào thời điểm năm 2005, đó là một khoản tiền không hề nhỏ.
Tôi học giỏi, luôn nằm trong nhóm đầu của lớp. Có lần muốn đăng ký lớp tiếng Anh năng khiếu của trường, học phí chỉ 80 nghìn đồng, nhưng mẹ gạt đi:
“Con gái học nhiều làm gì, rồi cũng lấy chồng.”
Trong khi đó, anh cả thi trượt đại học, mẹ vẫn sẵn sàng bỏ 30 triệu đồng cho anh học trường cao đẳng tư thục.
Tôi thi đỗ vào top 50 của thành phố, đủ khả năng vào trường chuyên, nhưng mẹ không cho, chỉ vì muốn tiết kiệm tiền đi lại. Dù vậy, tôi vẫn tự nỗ lực học tập, trở thành một trong số ít học sinh của trường đỗ đại học.
Bốn năm đại học, tôi tự làm thêm để trang trải học phí và sinh hoạt. Mùa hè làm ở quán trà sữa, mùa đông làm siêu thị, còn trong năm học thì đi dạy kèm. Tôi chưa từng xin gia đình một đồng nào.
Ngày mới tốt nghiệp, tôi tìm được việc trên thành phố với mức lương khoảng 4,5 triệu đồng mỗi tháng. Chưa kịp nhận lương, mẹ đã gọi điện bảo anh cả cần mua nhà, thiếu 50 triệu đồng tiền đặt cọc, bắt tôi tìm cách giúp.
Trong tài khoản lúc đó chỉ có hơn 8 triệu đồng, vậy mà mẹ vẫn bảo tôi đi vay bạn bè. Cuối cùng, tôi đành vay 30 triệu đồng để đưa cho anh. Tiền lãi tôi tự trả, còn khoản vay ấy suốt tám năm anh vẫn chưa từng nhắc đến.
Có lần Tết về, tôi khẽ hỏi:
“Anh ơi, khoản 30 triệu đồng ấy…”
Anh cả lập tức lảng tránh, còn chị dâu giả vờ không biết. Mẹ từ trong bếp quát vọng ra:
“Người một nhà mà, đừng so đo với anh.”
Từ đó, tôi không bao giờ nhắc lại nữa.
Tháng 3 năm ngoái, bố được chẩn đoán mắc ung thư phổi giai đoạn muộn.
Khi tôi gọi báo tin, điều đầu tiên anh cả hỏi không phải sức khỏe của bố, mà là:
“Chữa hết bao nhiêu tiền?”
Bác sĩ cho biết nếu phẫu thuật và hóa trị, chi phí ban đầu khoảng 150–200 triệu đồng.
Anh cả nói:
“Em cứ ứng trước đi, sau này anh em mình chia.”
Chị hai cũng chỉ bảo:
“Em lo trước giúp chị nhé.”
Nhưng cái gọi là “sau này” ấy chưa bao giờ xảy ra.
Toàn bộ chi phí phẫu thuật, hóa trị, viện phí, thuốc men, dinh dưỡng và đi lại đều do tôi gánh. Chỉ trong 73 ngày, tôi đã chi gần 200 triệu đồng — số tiền dành dụm suốt tám năm đi làm.
Trong thời gian bố nằm viện, tôi gọi cho anh cả bảy lần mong anh đến thay mình chăm bố một ngày. Anh hết lần này đến lần khác lấy lý do bận việc, rồi cuối cùng không còn nghe điện thoại.
Chị hai cũng từ chối vì anh rể cho rằng tiền đi lại quá tốn kém.
Những ngày cuối đời, bố gầy đến trơ xương, trên người chằng chịt dây truyền dịch. Ông nắm tay tôi, cố gắng nói từng tiếng:
“Cái… tủ…”
Tôi chưa kịp hiểu thì bố đã nhắm mắt. Đó là những lời cuối cùng ông để lại.
Ba ngày sau khi bố mất, anh cả mới về nhà.
Không phải để chịu tang, mà để lục tìm xem bố còn cất giấu tài sản ở đâu.
Anh và chị dâu lục tung phòng ngủ, ngăn kéo, gầm giường, vừa tìm vừa nghi ngờ bố còn giấu thêm tiền.
Khi tôi hỏi, họ chỉ cười gượng:
“Tìm giấy tờ quan trọng thôi.”
Đến ngày thứ năm, chị hai cũng về.
Việc đầu tiên chị hỏi không phải là mẹ có khỏe không, mà là:
- Đám tang hết bao nhiêu tiền?
- Tài sản chia thế nào?
- Bao giờ chia?
Ngay cả tiền vòng hoa và tiền cỗ đám tang, chị cũng chê đắt, còn dặn:
“Lần sau đặt chỗ rẻ hơn.”
Nghe câu nói ấy, tôi chỉ thấy chua chát.
Bố vừa mất chưa đầy một tuần, vậy mà trong mắt anh chị, điều đáng quan tâm nhất vẫn là tiền.
Lúc ấy tôi mới hiểu, trong ngôi nhà này, tôi chưa bao giờ được coi là một người con đúng nghĩa.
Khi anh cả cần mua nhà, tôi là em gái.
Khi chị hai cần giúp đỡ, tôi là em gái.
Khi bố nằm viện, tôi là đứa con duy nhất phải gánh vác mọi thứ.
Nhưng đến lúc chia tài sản, tôi lại trở thành người thừa.
Tôi lặng lẽ chở chiếc tủ cũ của bố về căn phòng trọ rộng hơn ba mươi mét vuông.
Sau khi kê lại chiếc tủ cho ngay ngắn, tôi bắt đầu dọn những bộ quần áo cũ của bố.
Đến chiếc áo khoác bông đã bạc màu, tay tôi chạm phải một vật cứng được khâu kín trong lớp lót.
Đó là một phong bì.
Bên trong có một mẩu giấy và một chiếc chìa khóa nhỏ.
Tôi cầm chúng trên tay, linh cảm rằng lời dặn cuối cùng của bố về “chiếc tủ” không hề là mê sảng, mà đang dẫn tôi đến một bí mật mà ông đã cố giữ lại cho tôi.
6. Bí mật trong chiếc tủ
Tôi mở mẩu giấy bố để lại.
Nét chữ run run ghi vỏn vẹn:
“Út, tấm ván thứ hai bên trái dưới đáy tủ.”
Làm theo lời dặn, tôi phát hiện một ổ khóa nhỏ giấu kín. Chiếc chìa khóa trong phong bì vừa khít. Khi xoay khóa, một ngăn bí mật hiện ra.
Bên trong có ba cuốn sổ tiết kiệm, mỗi cuốn 100 triệu đồng, tổng cộng 300 triệu đồng, tất cả đều đứng tên tôi.
Ngoài ra còn có một bức thư dài do chính bố viết.
Trong thư, bố kể lại sự thật mà tôi chưa từng biết.
Năm ông nội mất, ông để lại cho tôi một căn nhà theo di chúc vì tôi là đứa cháu ông thương nhất. Thế nhưng mẹ đã lén bán căn nhà ấy với giá 350 triệu đồng, lấy tiền giúp anh cả mua nhà cưới. Tôi hoàn toàn không được biết chuyện.
Bố phản đối nhưng không thay đổi được quyết định của mẹ. Ông luôn day dứt vì đã không bảo vệ được quyền lợi của tôi.
Suốt 12 năm, bố âm thầm tiết kiệm từng đồng từ tiền lương để dành đủ 300 triệu đồng, coi như bù lại phần tài sản tôi đã mất. Ông gửi toàn bộ số tiền dưới tên tôi rồi cất trong ngăn bí mật của chiếc tủ cũ, vì biết chắc không ai trong nhà muốn lấy chiếc tủ ấy.
Bố cũng thú nhận điều khiến tôi đau lòng hơn.
Trong thời gian ông nằm viện, anh cả từng lấy cớ về nhà lấy đồ nhưng thực chất là lục tung mọi ngóc ngách để tìm tiền. Chị hai cũng bảo chồng về tìm một lần. Mẹ biết bố còn giấu một khoản tiền và từng nói sau khi bố mất sẽ đưa số tiền đó cho anh cả bù lỗ làm ăn.
Lời cuối cùng bố dặn ở bệnh viện không phải mê sảng.
Ông chỉ muốn nhắc tôi:
“Hãy nhớ chiếc tủ.”
Ôm lá thư trong tay, tôi bật khóc. Ba trăm triệu đồng không đơn thuần là một khoản tiền, mà là sự day dứt suốt mười hai năm của một người cha, là phần tài sản vốn thuộc về tôi nhưng đã bị lấy mất.
Tôi không vội ra ngân hàng.
Đọc đi đọc lại lá thư, tôi càng nhận ra mọi chuyện đều đã được sắp đặt.
Ngày chia tài sản, mẹ cố tình hỏi tôi có lấy chiếc tủ cũ không. Chị dâu thì chê chiếc tủ là đồ bỏ đi, chị hai cũng từ chối nhận. Họ đều nghĩ tôi sẽ không cần nó.
Nếu tôi cũng bỏ lại chiếc tủ, mẹ chỉ cần lấy lý do “dọn dẹp” là có thể tìm thấy ngăn bí mật và trao toàn bộ 300 triệu đồng cho anh cả.
May mắn là tôi đã mang chiếc tủ đi trước.
Giờ nhớ lại ánh mắt và vẻ mặt thoáng thất vọng của mẹ hôm ấy, tôi mới hiểu đó không phải sự thờ ơ, mà là kế hoạch bất thành.
Tôi cất lá thư và ba cuốn sổ tiết kiệm trở lại ngăn bí mật rồi ngồi suy nghĩ suốt cả đêm.
Tôi hoàn toàn có thể mang số tiền ấy đi, cắt đứt quan hệ với gia đình và bắt đầu cuộc sống mới.
Nhưng như vậy vẫn chưa đủ.
Anh cả đã chiếm căn nhà ông nội để lại cho tôi.
Chị dâu chế giễu tôi ngay trong ngày chia tài sản.
Anh rể cũng âm thầm quay về lục tìm tiền.
Mẹ thiên vị anh cả suốt bao năm, để mặc tôi tự gánh gần 200 triệu đồng viện phí cho bố, chia gần hết tài sản cho anh chị, rồi còn định lấy nốt 300 triệu đồng cuối cùng bố dành cho tôi.
Cả đời tôi hy sinh vì gia đình, đổi lại chỉ là sự bất công và lợi dụng.
Lần này, tôi quyết định sẽ không tiếp tục im lặng nữa. Đây là lúc mọi sự thật phải được đưa ra ánh sáng.
“Đây là toàn bộ hóa đơn viện phí, tiền thuốc, tiền phẫu thuật và chi phí điều trị của bố trong 73 ngày nằm viện. Tổng cộng 196,8 triệu đồng.”
Tiếp đó, tôi đưa ra bảng đăng ký người chăm sóc của bệnh viện.
“Suốt 73 ngày, ngày nào tôi cũng có mặt từ tối đến sáng hôm sau. Anh chị nói tôi không cho chăm bố, vậy đây là bằng chứng.”
Tôi mở lịch sử cuộc gọi trên điện thoại.
“Tôi đã gọi cho anh cả 19 cuộc, anh chỉ nghe 5. Gọi cho chị hai 14 cuộc, chị chỉ nghe 3. Không phải anh chị không thể đến, mà là không muốn đến.”
Cả căn phòng im lặng.
Tôi nhìn từng người rồi nói:
“Sau khi trừ số tiền anh chị từng đưa, mọi người vẫn còn nợ tôi gần 180 triệu đồng tiền chữa bệnh cho bố.”
Anh cả vội lên tiếng:
“Bố vừa mất, em định tính toán sao?”
Tôi bình tĩnh đáp:
“Nếu em không nhắc, anh sẽ coi như chuyện đó chưa từng xảy ra.”
Mẹ lập tức quát:
“Đều là người một nhà, sao con phải làm đến mức này?”
Tôi nhìn thẳng vào bà.
“Mẹ, căn nhà cũ ông nội để lại cho con đâu rồi?”
Cả căn phòng chết lặng.
Tôi tiếp tục:
“Ông nội lập di chúc để lại căn nhà đó cho con. Nhưng mẹ đã bán với giá 350 triệu đồng, lấy tiền cho anh cả mua nhà cưới.”
Mẹ tái mặt.
Anh cả cúi gằm.
Tôi lấy ra bản sao lá thư của bố để lại.
Bác Cả đọc chưa hết đã đỏ hoe mắt.
Lá thư xác nhận toàn bộ sự thật: căn nhà ông nội để lại vốn thuộc về tôi nhưng đã bị bán mà tôi không hề hay biết.
Mẹ nghẹn ngào giải thích:
“Khi ấy anh cả sắp cưới vợ, không có nhà thì làm sao lấy được vợ…”
Bác Cả đập mạnh tay xuống bàn:
“Đó là tài sản bố để lại cho con Út, sao chị dám tự ý bán?”
Không ai trả lời.
Tôi nhìn mẹ:
“Con còn muốn hỏi một chuyện nữa. Mẹ có biết bố vẫn âm thầm dành dụm tiền không?”
Mẹ cứng người.
Tôi bật đoạn ghi âm chị dâu từng gọi điện đòi lấy lại chiếc tủ cũ.
Trong đoạn ghi âm, chị dâu liên tục giục tôi trả chiếc tủ về nhà.
Tôi nhìn chị ta:
“Anh chị muốn lấy chiếc tủ không phải vì kỷ niệm, mà vì nghĩ trong đó có tiền.”
Rồi tôi quay sang anh cả.
“Trong lúc bố nằm viện, anh nói bận không đến được. Nhưng anh vẫn lén về nhà lục tung tủ, ngăn kéo và gầm giường để tìm tiền.”
Anh cả không nói nổi một lời.
Tôi tiếp tục:
“Anh rể cũng từng về tìm. Trong khi bố nằm trên giường bệnh chờ các con đến thăm, thì anh chị chỉ quan tâm xem trong nhà còn bao nhiêu tài sản.”
Không khí trong phòng nặng nề đến nghẹt thở.
Tôi lấy lá thư của bố ra một lần nữa.
“Bố viết rất rõ. Sau khi căn nhà của ông nội bị bán để lo cho anh cả, bố đã dành dụm suốt 12 năm, tích cóp được 300 triệu đồng và gửi dưới tên con.”
“Ông nói đây là phần bù đắp cho những gì con đã mất, không ai được quyền lấy.”
Mẹ khuỵu xuống ghế, bật khóc.
Bà nghẹn ngào:
“Mẹ không biết bố con gửi số tiền đó dưới tên con…”
Tôi nhìn bà, giọng bình thản:
“Nếu mẹ biết, có lẽ mẹ cũng sẽ lấy mất như căn nhà ngày trước.”
Anh cả cố gắng lên tiếng:
“Hay là… số tiền ấy…”
Tôi ngắt lời:
“Anh còn muốn chia nữa sao?”
“Nhà 700 triệu đồng, sổ tiết kiệm 30 triệu đồng anh nhận. Chị hai nhận chiếc xe 120 triệu đồng, sổ tiết kiệm 50 triệu đồng và đôi vòng vàng 20 triệu đồng. Hai người đã nhận gần hết tài sản.”
“Còn tôi chỉ có một chiếc tủ cũ.”
“Ba trăm triệu đồng bố để lại không phải di sản để chia. Đó là số tiền bố trả lại cho tôi vì những gì tôi đã mất.”
Chị dâu vội thanh minh:
“Hồi đó bán nhà là ý của mẹ em, đâu phải bọn chị.”
Tôi chỉ khẽ cười.
“Khi chị đòi lấy lại chiếc tủ, chị đâu nói như vậy.”
Chị hai cũng lí nhí:
“Chị không biết chuyện căn nhà…”
Tôi nhìn chị.
“Có thật không biết, hay chỉ im lặng vì chị cũng được hưởng lợi?”
Chị cúi đầu, không đáp.
Lúc ấy, Bác Cả đứng dậy, nhìn mẹ tôi bằng ánh mắt thất vọng.
“Suốt bao nhiêu năm, chị thiên vị con trai, bán tài sản của con Út, để mặc nó một mình chăm bố, đến lúc chia tài sản cũng không cho nó một đồng. Chị có thấy mình công bằng với chồng và các con không?”
Nghe đến đó, mẹ òa khóc.
Nhưng lúc này, không còn ai lên tiếng bênh vực bà nữa. Bầu không khí trong căn phòng chỉ còn lại sự im lặng nặng nề, bởi tất cả sự thật đã được phơi bày.
Dưới đây là bản tóm tắt có chọn lọc, đã Việt hóa hoàn toàn, giữ nguyên cốt truyện và những tình tiết quan trọng.
7. Tôi quyết định phản công
Sau khi biết toàn bộ sự thật, tôi không còn muốn im lặng.
Tôi muốn cả gia đình biết rằng tôi không còn là cô em út cam chịu để họ muốn đối xử thế nào cũng được.
Trước tiên, tôi nhắn tin cho anh cả hỏi có muốn lấy lại chiếc tủ cũ không.
Anh lập tức trả lời:
“Đồ cũ đó giữ làm gì, vứt đi cho rộng chỗ.”
Chị hai cũng nhắn tương tự:
“Nhà chị không dùng đồ cũ, em muốn bỏ thì cứ bỏ.”
Tôi lặng lẽ chụp màn hình tất cả.
Ba ngày tiếp theo, tôi chuẩn bị mọi thứ.
Tôi tổng hợp toàn bộ hóa đơn viện phí gần 200 triệu đồng, lưu lại lịch sử các cuộc gọi cầu cứu anh chị trong suốt 73 ngày bố nằm viện và chuẩn bị đầy đủ bằng chứng.
Sau đó, tôi gọi điện mời bác cả, chú hai, cô và toàn bộ gia đình đến họp vào mùng Ba Tết với lý do bàn chuyện di vật của bố.
Cuối cùng, tôi gọi cho anh cả, yêu cầu cùng giải quyết khoản tiền đám tang mà tôi đã tự bỏ ra.
Anh lập tức lo lắng vì hiểu rằng lần này tôi sẽ nói tất cả trước mặt họ hàng.
Đúng như dự đoán, trước ngày họp, chị dâu gọi điện.
Ban đầu chị ta khuyên tôi đừng làm lớn chuyện, nhưng ngay sau đó lại đổi giọng, ngỏ ý muốn lấy chiếc tủ cũ về nhà vì “đó là kỷ vật của bố”.
Tôi biết ngay mục đích thật sự của họ.
Chiếc tủ không phải kỷ vật.
Họ chỉ nghi ngờ trong đó còn cất giấu tiền.
Tôi bí mật ghi âm toàn bộ cuộc nói chuyện.
Ngay sau đó mẹ cũng gọi, cố ngăn tôi tổ chức buổi họp gia đình.
Tôi chỉ bình thản đáp:
“Con tìm được một số di vật của bố. Mùng Ba mọi người sẽ biết.”
Tôi hiểu, đã đến lúc mọi chiếc mặt nạ phải được tháo xuống.
8. Cuộc đối chất
Đúng hẹn, cả gia đình tập trung tại nhà bác cả.
Không khí căng thẳng ngay từ đầu.
Chưa kịp để tôi lên tiếng, chị dâu đã chủ động phản công.
Chị ta nói anh chị vẫn đều đặn gửi tiền sinh hoạt cho mẹ trong thời gian bố nằm viện và còn góp tiền phúng viếng khi bố mất, vì vậy không thể nói họ “không bỏ ra đồng nào”.
Sau đó, chị dâu quay sang nghi ngờ:
- Tôi có thật sự bỏ gần 200 triệu đồng chữa bệnh cho bố hay không.
- Tôi có thật sự ở bệnh viện chăm bố suốt 73 ngày hay chỉ tranh thủ ghé qua.
Chị hai cũng hùa theo, nói rằng tôi không cho mọi người tham gia chăm sóc bố nên giờ không thể trách ai.
Đợi họ nói xong, tôi bình tĩnh mở chiếc túi mang theo.
Tôi đặt lên bàn một tập hồ sơ dày.
Đó là toàn bộ hóa đơn điều trị của bố trong suốt 73 ngày, từ viện phí, phẫu thuật, thuốc men đến chi phí chăm sóc, với tổng số tiền gần 200 triệu đồng.
Mọi hóa đơn đều đứng tên người thanh toán là tôi.
Tôi tiếp tục mở điện thoại.
“Tôi không quan tâm anh chị từng gửi bao nhiêu tiền cho mẹ. Điều tôi biết là toàn bộ chi phí chữa bệnh đều do tôi trả.”
“Cho dù cộng tất cả số tiền anh chị từng bỏ ra cũng chỉ bằng một phần rất nhỏ so với gần 200 triệu đồng tôi đã gánh.”
Cả căn phòng lập tức im lặng.
Lúc này, toàn bộ lợi thế đã thuộc về tôi. Những bằng chứng chuẩn bị suốt nhiều ngày đã khiến anh chị không còn cách nào phủ nhận sự thật nữa. Đây cũng là bước mở đầu cho màn vạch trần mọi bí mật còn lại của gia đình.