Blog

  • Lời t iên tr i cho cuối năm 2025 của bà Baba Vanga –

    Theo thông tin từ Daily Mail, lời dự báo này được cho là sẽ xảy ra chỉ trong vài ngày tới, gắn liền với một sự kiện thể thao toàn cầu.

    Bà Baba Vanga, tên thật là Vangelia Pandeva Gushterova, sinh năm 1911 và qua đời năm 1996, là một nhà thần bí người Bulgaria.

    Bà được nhiều người gọi là “Nostradamus vùng Balkan” bởi những lời tiên tri được cho là đã ứng nghiệm, như vụ khủng bố 11/9 tại Mỹ hay đại dịch COVID-19. Dù còn nhiều tranh cãi, các dự báo của bà vẫn thường xuyên được nhắc lại và gây chú ý trên truyền thông quốc tế.

    Theo lời tiên tri cho năm 2025, Baba Vanga dự đoán rằng loài người sẽ có cuộc tiếp xúc đầu tiên với sự sống ngoài Trái Đất. Bà mô tả sự kiện này sẽ diễn ra trong một bối cảnh đặc biệt, khi một “ánh sáng mới trên bầu trời” xuất hiện, được nhiều người trên thế giới chứng kiến.

    Điều đáng chú ý là lời tiên tri này gắn liền với một sự kiện thể thao lớn, nơi hàng triệu khán giả toàn cầu theo dõi trực tiếp.

    Các nhà nghiên cứu và người hâm mộ tiên tri đã liên hệ lời dự báo này với lễ bốc thăm vòng chung kết FIFA World Cup 2026, dự kiến diễn ra tại Washington DC vào ngày thứ Sáu tuần này

    Họ cho rằng đây chính là sự kiện thể thao quốc tế mà Baba Vanga từng nhắc đến, nơi “ánh sáng mới” có thể xuất hiện trên bầu trời, mở ra khả năng nhân loại lần đầu tiếp xúc với sinh vật ngoài hành tinh.

    Thông tin này đã nhanh chóng lan truyền trên mạng xã hội và các diễn đàn quốc tế, tạo nên làn sóng tranh luận sôi nổi. Một số người tin rằng đây có thể là bước ngoặt lịch sử, mang lại “câu trả lời thay vì nỗi sợ hãi” cho nhân loại.

    Tuy nhiên, cũng có nhiều ý kiến hoài nghi, cho rằng đây chỉ là sự trùng hợp hoặc cách diễn giải chủ quan từ những người tin vào tiên tri.

    Dù chưa có bằng chứng khoa học nào xác nhận, việc lời tiên tri của Baba Vanga được gắn với một sự kiện cụ thể trong năm 2025 đã khiến dư luận đặc biệt quan tâm.

    Truyền thông quốc tế liên tục đưa tin, nhấn mạnh rằng nếu sự kiện này xảy ra, nó sẽ trở thành một trong những khoảnh khắc mang tính bước ngoặt của lịch sử loài người.

    Trong bối cảnh thế giới đang đối mặt với nhiều thách thức, từ biến đổi khí hậu đến bất ổn chính trị, sự xuất hiện của một lời tiên tri về việc tiếp xúc với sự sống ngoài Trái Đất càng làm tăng thêm sự tò mò và lo lắng.

    Nhiều người chờ đợi xem liệu “ánh sáng mới trên bầu trời” mà Baba Vanga từng nhắc đến có thực sự xuất hiện trong lễ bốc thăm World Cup 2026 hay không.

    Dưới đây là một số dự đoán đáng chú ý của bà Vanga về tương lai:
    Năm 2028, khám phá sao Kim. Con người sẽ bắt đầu khám phá sao Kim như một nguồn năng lượng (cần lưu ý rằng hành tinh thứ hai tính từ Mặt trời này không có sự sống và không có bất cứ thứ gì có thể phát triển ở đó)

    Năm 2033, băng tan. Người ta cho rằng bà Vanga đã tiên đoán trước rằng các tảng băng ở hai cực sẽ tan chảy, khiến mực nước biển dâng cao trên toàn thế giới.

    Năm 2170, hạn hán toàn cầu. Biến đổi khí hậu sẽ tiếp tục tàn phá hành tinh này và hạn hán sẽ tàn phá phần lớn thế giới.

    Tuy nhiên, các chuyên gia hoài nghi chỉ ra rằng cần có cái nhìn thận trọng về những dự đoán này. Nhiều tiên đoán được cho là của bà khó có thể xác thực vì chủ yếu dựa trên các tài liệu gián tiếp. Họ cho rằng các tiên đoán thường quá mơ hồ để có thể kiểm chứng hoặc bác bỏ một cách chắc chắn. Thực tế, một số dự đoán trước đây của bà đã không xảy ra, như việc một nhà máy điện hạt nhân lớn sẽ phát nổ năm ngoái hay Trái Đất sẽ hứng chịu một cơn bão mặt trời tàn khốc.

    Dù không thể xác nhận độ chính xác của những lời tiên tri, nhiều người cho rằng đây là thời điểm nhân loại cần đoàn kết hơn bao giờ hết để đối mặt với những thách thức trong tương lai.

    Bà Vanga sinh năm 1911 với tên gọi Vangeliya Pandeva Gushterova và mất năm 1996. Năm 12 tuổi, bà bị mất thị lực sau khi một cơn bão bất thường càn quét ngôi làng của bà. Tuy nhiên, bà cho biết tầm nhìn về tương lai của bản thân trở nên mạnh mẽ hơn sau sự kiện đó.

    Trong suốt cuộc đời, bà Vanga đã đưa ra một loạt dự đoán, với phần nhiều trong số đó về sau đã trở nên chính xác đến kinh ngạc, bao gồm các sự kiện lớn như vụ tấn công khủng bố nhằm vào nước Mỹ ngày 11/9/2001, cái chết của Công nương Anh Diana.

    Tiên tri mù Vanga dự đoán con người được tiếp xúc với người ngoài hành tinh vào năm 2025.

  • Con bé Na tỉnh dậy, hỏi: – Ngoại Lựu ơi… con có bao nhiêu người thương con

    1. Tái hôn ở tuổi xế chiều

    Tôi tên Lựu, 60 tuổi, goá chồng từ năm 48. Cái tuổi đáng lẽ được con cái chăm sóc, tôi lại lủi thủi bán hàng tạp hoá trước hiên nhà, ngày nắng thì đỡ, ngày mưa thì trơn trượt. Hai đứa con đi làm ăn xa, mỗi năm gửi về đôi ba triệu, bảo:

    – Má ráng sống khoẻ, tụi con lo cho.

    Nhưng tôi biết tụi nó còn phải lo con nhỏ, tiền nhà, tiền học… nên tôi cố không dựa dẫm.

    Năm tôi 58, tôi gặp ông Bảy – góa vợ hơn tôi 5 tuổi, sống cách nhà một con hẻm. Ông hay ghé mua chai nước suối, bịch muối, gói bánh con nít. Lần nào cũng cười hiền:

    – Bà Lựu bán gì cũng rẻ, chắc lời không được bao nhiêu hén?

    Tôi chặc lưỡi:

    – Già rồi, kiếm đồng nào hay đồng đó.

    Cứ vậy, ông thành khách quen, rồi thành bạn trò chuyện mỗi chiều.
    Đến lúc tôi bệnh nằm viện, ông là người đưa đi, đóng tiền viện phí, chờ ngoài cửa phòng siêu âm suốt ba tiếng.

    Sau đó, ông ngại ngùng nói:

    – Mình có tuổi rồi, bà chịu lấy tôi, tôi lo cho bà phần đời còn lại.

    Tôi xúc động đến run tay. Chưa bao giờ nghĩ mình tái hôn ở tuổi 60.

    Đám cưới nhỏ, gọn, chỉ hai mâm cơm với họ hàng hai bên.
    Ông Bảy bàn tay thô, nắm lấy tay tôi giữa buổi tiệc mà nói:

    – Từ giờ, bà không phải lo tiền bạc gì nữa.

    Tôi tưởng ông nói cho vui. Ai ngờ…


    2. Tấm thẻ lương kỳ lạ

    Hôm sau, ông đưa tôi một thẻ ATM còn nguyên trong phong bì ngân hàng.

    – Đây là thẻ nhận lương hưu của tôi. Mật khẩu nè, bà tiêu gì thì tiêu. Đừng ngại.

    Tôi phát hoảng:

    – Trời đất, ông đưa tôi hết vậy hả? Lỡ tôi bấm lộn thì sao?

    – Lộn thì rút lại. Có gì đâu.
    – Nhưng… sao ông không giữ?
    – Tôi sống một mình quen rồi, với lại bà giữ dùm tôi cho chắc.

    Ông nói tự nhiên như chuyện thở. Tôi thấy ấm lòng lạ lùng.

    Nhưng điều bất thường nằm ở đây:
    Tôi thử rút 500 ngàn để đi chợ. Máy báo số dư hơn 420 triệu.

    Tôi đứng chết trân.
    Lương hưu gì mà nhiều dữ?

    Tối đó, tôi hỏi khẽ:

    – Ông Bảy, cái thẻ đó… ông có làm gì thêm hả? Chứ lương hưu sao nhiều quá?

    Ông quay đi, cười trừ:

    – Ờ… tôi để dành lâu rồi.

    Tôi gặng:
    – Lâu là bao lâu?

    Ông nói lảng:
    – Lâu là lâu đó.

    Câu trả lời chông chênh như một sợi dây mục.

    Tôi không hỏi nữa, nhưng trong lòng sinh nghi.


    3. Lần đi chợ định mệnh

    Hôm đó, tôi cầm thẻ ra chợ lớn mua ít đồ cúng. Khi tính tiền, bà thu ngân chợt nói:

    – Bà ơi… thẻ này có đăng ký tin nhắn biến động số dư không?

    – Có chứ, con tôi đăng ký giúp.

    – Lạ nghen… hàng tháng trong thẻ có ai chuyển vô 10 triệu đều đặn. Sáng nay mới vô thêm.

    Tôi lặng người.
    Không phải lương hưu.
    Có ai đó chuyển đều đặn mỗi tháng.

    Tôi vừa về đến nhà thì nhận tin nhắn biến động số dư:
    +10,000,000đ – từ TK 125xxx – nội dung: “Gửi ba – con Nhàn.”

    Tôi hụt hơi.

    – Con… Nhàn?!
    Ông Bảy nói chỉ có hai đứa con trai đã lập gia đình. Không hề nhắc con gái.

    Tôi bước vào nhà. Ông đang ngồi gọt trái bưởi. Tôi để thẻ xuống bàn:

    – Ông Bảy, con Nhàn là ai?

    Ông khựng lại. Con dao rơi xuống nền gạch. Mắt ông đỏ dần như bị ai xát ớt.

    Tôi biết… có chuyện rất lớn phía sau.


    4. Sự thật đầu tiên

    Ông ngồi xuống, giọng run:

    – Tôi xin bà đừng hiểu lầm. Nhàn… là con gái tôi. Nhưng nó… không còn nhận tôi là cha.

    Tôi choáng.

    – Sao vậy?

    Ông Bảy cúi mặt, nói trong sự ám ảnh của một người sống với lỗi lầm nửa đời:

    – Hồi đó vợ tôi mất sớm, tôi vất vả làm hồ, chạy công trình. Mấy ông chủ nợ dí, tôi uống rượu…
    Một lần tôi quát con bé, đánh nó một bạt tay. Nó 18 tuổi, bỏ nhà đi.
    Tôi tìm hoài không ra.
    Mười năm sau, nó về… dẫn theo một đứa con gái.
    Nhưng nó chỉ để đứa nhỏ lại cho tôi rồi đi mất biệt.

    Giọng ông nghẹn:

    – Con bé tên Na, cháu ngoại tôi. Tôi nuôi nó từ lúc còn đỏ hỏn. Hơn chín năm nay.
    Còn Nhàn… mỗi tháng chỉ chuyển tiền. Không dám gặp mặt.

    Tôi hỏi:

    – Ông… nuôi cháu ngoại một mình suốt mấy năm trời?

    Ông gật đầu.

    – Hồi gặp bà, tôi tính kể. Nhưng… tôi sợ bà nghĩ tôi đến vì gánh nặng.

    Tôi thấy mắt mình cay xè.

    Một người đàn ông 65 tuổi, nuôi một đứa trẻ cấp 1, giấu vợ mới cưới vì mặc cảm… tôi hiểu.

    Nhưng twist chưa dừng ở đó.


    5. Bí mật thứ hai: Con bé Na

    Tối đó, ông nhận cuộc gọi.
    Tôi nghe loáng thoáng:

    – Dạ, để mai ba đưa con bé lên.
    – Nói bác sĩ cố gắng giùm ba.
    – Ba gom thêm được bao nhiêu ba gửi bấy nhiêu.

    Ông tắt máy. Tôi hỏi:

    – Chuyện gì vậy ông?

    Ông Bảy thở dài:

    – Na… bị tim bẩm sinh. Tôi nuôi nó bao năm mà không có tiền mổ.
    Giờ bệnh nặng hơn.
    Con Nhàn đưa tiền hằng tháng cũng vì con bé.
    Hôm trước bác sĩ bảo phải mổ càng sớm càng tốt…

    Rồi ông nhìn tôi với ánh mắt ướt nước:

    – Tôi… sợ không đủ tiền.

    Tôi sững người.
    Thì ra số tiền trong thẻ ông Bảy đưa tôi – không phải tiền ông rảnh rỗi để tôi tiêu, mà là toàn bộ tiền ông dành dụm chữa bệnh cho cháu.

    Tôi thấy mình như kẻ vô tình đứng giữa một cơn bão mà chưa hề biết có bão.


    6. Tôi tìm đến bệnh viện

    Sáng hôm sau, tôi đi theo ông lên bệnh viện tỉnh.
    Con bé Na… nhỏ xíu, trắng xanh như cánh chuối non, tay ôm con gấu bông sờn.

    – Ông ngoại ơi… bà này là ai?

    Ông Bảy nhìn tôi, rồi nhìn cháu:

    – Đây là… bà Lựu, bà ngoại mới của con.

    Con bé cười. Một nụ cười yếu ớt nhưng sáng lạ thường.

    Nó nói:

    – Con có hai bà ngoại luôn hả?

    Tôi ôm nó vào lòng, tim thắt lại.

    Bác sĩ đưa bảng chi phí phẫu thuật: 180 triệu.
    Số tiền ông có không đủ một nửa.

    Ông Bảy ngồi xuống ghế đá, run bần bật, miệng chỉ nói:

    – Trời ơi… làm sao giờ, bà Lựu…

    Tôi đặt tay lên vai ông:

    – Có tôi đây. Mình lo được.

    Tôi nói mà chưa biết lấy đâu ra.
    Nhưng tôi biết: phải làm điều đúng đắn.


    7. Twist cuối: Người chuyển tiền bí ẩn

    Tối đó, khi tôi đang dọn cơm, cửa nhà bất ngờ có người gõ.

    Một người phụ nữ chừng 40 tuổi, dáng gầy, mắt đỏ hoe:

    – Dạ… cho tôi hỏi… đây có phải nhà ba Bảy?

    Ông Bảy đứng dậy, run như gặp ma:

    – Nhàn… con về hả?

    Tôi nhìn.
    Đúng là cô gái trong tin nhắn chuyển tiền.

    Nhàn ôm chặt lấy cha, khóc không thành tiếng:

    – Con xin lỗi ba… con không dám gặp ba vì… con vẫn hận chuyện xưa… nhưng hôm nay… con nghe bệnh viện nói con bé phải mổ gấp… con không thể trốn nữa…

    Tôi và ông Bảy đều nghẹn.

    Nhàn quay sang tôi:

    – Con xin lỗi cô. Con biết ba tái hôn… con sợ cô nghĩ con là gánh nặng, nên con trốn.

    Tôi nắm tay cô:

    – Máu mủ đâu phải gánh nặng. Cô chỉ trách sao con chịu khổ một mình lâu vậy.

    Nhàn khóc càng lớn.

    Nhưng rồi… chuyện bất ngờ nhất xảy ra.

    Nhàn đặt lên bàn một túi nylon đựng tiền mặt:

    – Con để dành được hơn 90 triệu.
    Cô giữ giùm, mai mình đem nộp bệnh viện cho kịp lịch mổ.

    Tôi và ông Bảy chết lặng.

    Cả nhà im lặng hồi lâu.

    Rồi tôi nói:

    – Gộp tiền ông, tiền tôi, tiền con… đủ rồi. Mai con bé được mổ.

    Nhàn ôm mặt khóc.
    Ông Bảy quay đi chùi nước mắt.

    Tôi biết… gia đình này từ nay lành lại.


    8. Một mái nhà mới

    Na được mổ thành công.
    Lúc bác sĩ thông báo ca mổ thuận lợi, ông Bảy ôm tôi, nói nhỏ:

    – Lựu… cảm ơn bà. Không có bà, tôi không biết phải làm sao nữa.

    Tôi cười:

    – Tụi mình cưới nhau để có bạn đời, chứ đâu phải để mỗi người gánh nỗi sợ riêng.

    Nhàn đứng bên cạnh, khẽ nói:

    – Con cũng muốn ở gần ba má. Con hứa… từ nay con không trốn nữa.

    Tôi nắm tay cả hai cha con:

    – Nhà này từ nay có ba người lớn, một đứa nhỏ.
    Không ai cô đơn nữa.

    Con bé Na tỉnh dậy, hỏi:

    – Ngoại Lựu ơi… con có bao nhiêu người thương con?

    Tôi vuốt tóc nó:

    – Nhiều đến mức con đếm không hết.


    9. Lời kết

    Những tưởng ở tuổi 60, đời chỉ còn hoàng hôn buồn tẻ.
    Ai ngờ… đó chỉ là mở đầu cho một bình minh mới.

    Tôi tái hôn, tưởng được hưởng hạnh phúc yên bình.
    Nhưng đời cho tôi thêm một gia đình nữa – đầy sóng gió, nhưng cũng đầy thương yêu.

    Và tôi hiểu ra:

    Khi người ta trao cho mình một tấm thẻ lương, đó không phải là tiền – mà là lòng tin.
    Còn khi mình dùng số tiền đó để giữ lại một sinh mệnh, đó không phải nghĩa vụ – mà là gia đình.

  • Mời cả làng đến ăn khao xe mới, đến lúc bóc phong bì chân tay lạnh toát –

    Tôi vừa mua một chiếc xe ô tô mới, bóng loáng, đỏ chói, loại SUV mà tôi mơ ước từ lâu. Nghĩ bụng, mua xe là chuyện lớn, phải mở tiệc khao cả xóm cho hoành tráng, vừa để khoe mẽ, vừa để tạo mối quan hệ. Tôi tính toán đâu ra đấy: mời cả làng, phong bì chắc cũng kha khá, ít nhất kéo lại được tiền cỗ, biết đâu còn dư chút đỉnh mua thêm đồ chơi cho xe.

    Hôm ấy, nhà tôi rộn ràng hẳn lên. Bàn ghế thuê đầy sân, loa đài mở hết cỡ, thịt gà, thịt lợn quay thơm lừng, bia rượu ê hề. Bà con trong xóm kéo đến đông như trẩy hội, ai cũng khen xe đẹp, hỏi giá, sờ mó, cười nói rôm rả. Tôi đứng đó, vênh mặt tự hào, tưởng tượng cảnh cuối buổi khách ra về, tay bắt mặt mừng, dúi cho tôi cái phong bì dày cộp. “Đời đúng là đáng sống,” tôi thầm nhủ.

    Tiệc tàn, khách về hết, sân nhà trống trơn, chỉ còn lại đống bát đĩa ngổn ngang và mùi rượu thoảng trong gió. Tôi hí hửng ngồi đếm phong bì, nhưng rồi mặt mày tối sầm lại. Không có cái nào! Cả làng đi tay không, chẳng ai mang theo dù chỉ là tờ polymer mỏng dính. Tôi cay cú, nghĩ chắc họ quên, định bụng mai sang hỏi khéo vài nhà, nhưng rồi điện thoại reo lên.

    Là thằng bạn thân gọi. Nó hớt hải: “Mày ơi, cái xe mày mua… tao vừa nghe tin, thằng bán xe nó lừa đảo, xe đó là đồ ăn cắp, công an đang truy đấy!” Tôi nghe mà chân tay lạnh toát, đầu óc quay cuồng. Tiền cỗ không thu lại được một đồng, giờ còn mất trắng cả xe. Đúng là họa vô đơn chí. Tôi ngồi phệt

  • Bãi nhiệm Trưởng thôn, Tổ trưởng tổ dân phố năm 2025: Quy trình cụ thể gồm những bước nào?

    Theo báo Dân việt, luật sư Ma Văn Giang (Văn phòng Luật sư Nam Hồng – Đoàn Luật sư TP Hà Nội) cho hay, tại Quyết định số 759/QĐ-TTg năm 2025 phê duyệt Đề án sắp xếp, tổ chức lại đơn vị hành chính các cấp và xây dựng mô hình tổ chức chính quyền địa phương 2 cấp, Thủ tướng đã phê duyệt phương án sắp xếp đối với thôn, tổ dân phố thuộc cấp xã như sau:

    Tiếp tục xác định thôn, tổ dân phố là tổ chức tự quản của cộng đồng dân cư, không phải là cấp hành chính; trước mắt giữ nguyên các thôn, tổ dân phố hiện có. Chính phủ giao Bộ Nội vụ nghiên cứu, xây dựng và xác định lộ trình sắp xếp, tổ chức lại thôn, tổ dân phố theo hướng tinh gọn, đáp ứng yêu cầu phục vụ trực tiếp đời sống của cộng đồng dân cư trên địa bàn cấp xã.

    Như vậy, theo luật sư Giang, khi thực hiện việc sáp nhập tỉnh, xã, trước mắt vẫn giữ nguyên các thôn, tổ dân phố hiện có; sau đó mới nghiên cứu và xác định lộ trình sắp xếp, tổ chức lại theo hướng tinh gọn, hợp lý.

    Những trường hợp nào Trưởng thôn, Tổ trưởng tổ dân phố bị bãi nhiệm?

    Theo luật sư Giang, trong trường hợp thực hiện bãi nhiệm Trưởng thôn, Tổ trưởng tổ dân phố sẽ áp dụng quy định tại Điều 9 Nghị định số 59/2023/NĐ-CP về quy trình cho thôi làm Trưởng thôn, Tổ trưởng tổ dân phố năm 2025.

    Cụ thể, việc cho thôi làm Trưởng thôn, Tổ trưởng tổ dân phố được quyết định tại cuộc họp của cộng đồng dân cư trong các trường hợp:

    người có nguyện vọng xin thôi vì lý do sức khỏe, hoàn cảnh gia đình hoặc lý do cá nhân khác; người này phải có đơn gửi Chủ tịch UBND cấp xã, nêu rõ lý do xin thôi.

    Trưởng ban công tác Mặt trận ở thôn, tổ dân phố có thể đề nghị Chủ tịch UBND cấp xã xem xét cho thôi làm Trưởng thôn, Tổ trưởng tổ dân phố trong các trường hợp: không còn được nhân dân tín nhiệm; không hoàn thành nhiệm vụ; vi phạm quyền làm chủ của nhân dân; tham nhũng, lãng phí; không chấp hành sự chỉ đạo, điều hành của UBND cấp xã hoặc quy định của cấp trên; vi phạm pháp luật nhưng chưa đến mức bị truy cứu trách nhiệm hình sự; hoặc khi có ít nhất 50% tổng số hộ gia đình hoặc đại diện hộ gia đình trong thôn, tổ dân phố kiến nghị.

    Trình tự tổ chức cuộc họp cộng đồng dân cư để xem xét cho thôi làm Trưởng thôn, Tổ trưởng tổ dân phố được thực hiện theo khoản 5 Điều 3 Nghị định 59/2023/NĐ-CP.

    Trình tự bãi nhiệm Trưởng thôn, Tổ trưởng tổ dân phố gồm những bước nào?

    Cụ thể, người chủ trì cuộc họp tuyên bố lý do, giới thiệu đại biểu tham dự; thông qua chương trình cuộc họp; giới thiệu người để cộng đồng dân cư biểu quyết cử làm thư ký cuộc họp. Thư ký cuộc họp được quyết định khi có trên 50% đại diện hộ gia đình tham dự cuộc họp giơ tay biểu quyết đồng ý.

    Căn cứ vào nội dung cụ thể, người chủ trì hoặc người được phân công sẽ công bố các quyết định, văn bản liên quan theo chương trình đã được thông qua.

    Người tham dự cuộc họp thảo luận về các nội dung do người chủ trì hoặc người được phân công trình bày. Đối với cuộc họp của cộng đồng dân cư để bầu Trưởng thôn, Tổ trưởng tổ dân phố; thành viên Ban Giám sát đầu tư của cộng đồng; thành viên Ban Thanh tra nhân dân ở xã, phường, thị trấn, đại diện Ban công tác Mặt trận ở thôn, tổ dân phố sẽ giới thiệu danh sách người ứng cử. Danh sách này do Ban công tác Mặt trận thống nhất với cấp ủy chi bộ thôn, tổ dân phố, đồng thời đề nghị các đại diện hộ gia đình tham dự tự ứng cử hoặc đề cử người đủ tiêu chuẩn, điều kiện tham gia bầu.

    Sau phần thảo luận, người chủ trì cuộc họp tổng hợp ý kiến, đề xuất nội dung cần biểu quyết và phương án biểu quyết bằng hình thức giơ tay hoặc bỏ phiếu kín để người tham dự lựa chọn. Phương án được thông qua khi có trên 50% đại diện hộ gia đình tham dự cuộc họp giơ tay biểu quyết đồng ý.

    Khi biểu quyết bằng hình thức giơ tay, kết quả được kiểm đếm trực tiếp tại thời điểm biểu quyết và ghi vào biên bản cuộc họp.

    Trường hợp biểu quyết bằng bỏ phiếu kín, người chủ trì đề xuất số lượng và danh sách Ban kiểm phiếu từ 03–05 người (gồm Trưởng ban và các thành viên) để đại diện hộ gia đình tham dự cuộc họp biểu quyết bằng hình thức giơ tay. Ban kiểm phiếu được thành lập khi có trên 50% đại diện hộ gia đình tham dự giơ tay đồng ý. Ban kiểm phiếu sẽ hướng dẫn thể lệ, cách ghi phiếu, phát phiếu và tổ chức bỏ phiếu.

    Sau khi kết thúc bỏ phiếu, Ban kiểm phiếu tiến hành kiểm phiếu; đồng thời mời 02 đại diện hộ gia đình tham dự cuộc họp chứng kiến. Ban kiểm phiếu lập biên bản kiểm phiếu theo Mẫu số 02 kèm theo Nghị định và Trưởng ban kiểm phiếu công bố kết quả tại cuộc họp. Biên bản kiểm phiếu được lập thành 03 bản, gửi kèm Quyết định của cộng đồng dân cư đến UBND cấp xã, Ủy ban Mặt trận Tổ quốc Việt Nam cấp xã và lưu giữ tại thôn, tổ dân phố.

    Người chủ trì cuộc họp công bố kết quả biểu quyết đối với từng nội dung và kết luận cuộc họp. Quyết định của cộng đồng dân cư được thể hiện bằng các văn bản: nghị quyết, biên bản cuộc họp, bản ghi nhớ hoặc bản thỏa thuận, trong đó ghi rõ nội dung quyết định theo quy định tại khoản 2 Điều 20 của Luật Thực hiện dân chủ ở cơ sở.

    Trường hợp cuộc họp để bầu Trưởng thôn, Tổ trưởng tổ dân phố, người trúng cử sẽ ra mắt tại cuộc họp. Nếu không xác định được người trúng cử, cần nêu rõ lý do trong biên bản để báo cáo UBND cấp xã xem xét, quyết định tổ chức bầu lại.

    Ngay sau khi cuộc họp kết thúc, người chủ trì có trách nhiệm hoàn thiện hồ sơ cuộc họp. Chậm nhất 05 ngày làm việc kể từ ngày kết thúc cuộc họp, quyết định đã được cộng đồng dân cư biểu quyết thông qua (theo Mẫu số 03 kèm theo Nghị định) phải được gửi đến UBND cấp xã và Ủy ban Mặt trận Tổ quốc Việt Nam cấp xã, theo quy định tại khoản 3 Điều 20 của Luật Thực hiện dân chủ ở cơ sở.

  • Ngh-i ng-ờ mẹ chồng tr-ộm vàng cưới tôi vội lén đặt camera trong phòng và phát hiện bí mật KINHHOANG –

    Ngh-i ng-ờ mẹ chồng tr-ộm vàng cưới tôi vội lén đặt camera trong phòng và phát hiện bí mật KINHHOANG

    Tôi sống cùng chồng tôi và mẹ chồng, trong căn nhà ba tầng ở một khu phố cũ. Cuộc sống ở đó chưa từng yên bình, nhất là từ khi tôi phát hiện 1 cây vàng  mẹ ruột tặng trước khi cưới… b;;ốc h’;ơi không dấu v;ết.

    Hỏi mẹ chồng, bà cười h–ềnh h–ệch:
    “Nhà này có ai đâu mà tr//ộm? Con để đâu quên rồi.”

    Nhưng tôi biết mình không quên. Và tôi cũng biết bà không hề v;;ô t;ư như vẻ ngoài.

    Thế là tôi đặt một camera giấu sau chậu cây trong phòng ngủ. Tôi nghĩ đơn giản: “Bắt quả t//ang cho mẹ chồng biết tay”

    Ba ngày sau.

    Buổi trưa tôi đang cắm cúi làm báo cáo thì điện thoại r;;ung liên tục — thông báo từ camera:
    “Phát hiện chuyển động trong phòng.”

    Tôi g;;iật mình, ngón tay r;;un khi bấm mở

    Và đúng như tôi đ;;oán:
    Mẹ chồng tôi đang đứng trong phòng, dáo dác nhìn quanh rồi mở tủ quần áo của tôi, lục từng ngăn một cách thành thạo như chủ nhân thật sự của căn phòng.

    Tôi b-ặm m-ôi:
    “Đấy nhé, con bắt được rồi nhé bà.”

    Nhưng… chưa đầy 20 giây sau, một cái b’;óng xuất hiện phía cửa.
    Tôi n;;ín th;;ở.

    CHỒNG TÔI.

    Anh len lén bước vào, đưa tay khóa cửa trái lại như một kẻ tr;;ộm.

    Lúc đó tôi vẫn ng-ây th-ơ nghĩ: “Chắc anh về sớm?”
    Anh tiến lại gần mẹ mình, thì thầm điều gì đó. Mẹ chồng tôi gật đầu, môi nh/ếch lên đầy ẩn ý.

    Rồi anh mở ngăn tủ đựng đ-ồ l-ót của tôi — đúng cái ngăn mà trước nay chỉ có tôi đụng vào.

    Anh lôi ra một túi đỏ nhỏ.

    Tôi căng mắt nhìn.
    Không phải vàng.
    Không phải trang sức.

    Mà là…

    Một tập giấy ghi nợ.

    Tôi sững sờ. Chúng có tên tôi nhưng chữ ký thì không phải của tôi.

    Camera còn ghi rõ tiếng mẹ chồng tôi, từng chữ như cứa vào tai:

    “Giữ kỹ đi. Đừng để con Lan nó biết. Mỗi tháng nó đưa tiền cho tao, mày nhớ lấy trước một nửa. Con gái này dễ moi lắm.”

    Họ đang bàn cách moi tiền tôi.
    Tôi như bị ai tạt nước lạnh vào mặt.

    Nhưng chưa phải hết.

    Chồng tôi… quỳ xuống.
    Ngay trước mặt mẹ anh ta.

    Giọng anh run rẩy như một kẻ đang cầu xin sự sống:

    “Mẹ… con xin mẹ đừng nói với nó. Mười năm nay con giấu được rồi. Nó mà biết là đời con tàn luôn.”

    Tai tôi ù đi.
    Mười năm?
    Mười năm anh giấu tôi cái gì?

    Mẹ chồng khoanh tay, mặt lạnh tanh:

    “Muốn tao im thì để tao giữ cái thẻ ATM của nó mỗi tháng. Nó yêu mày như điếu đổ, ngu lắm, không nghi ngờ đâu.”

    Chồng tôi gật đầu lia lịa.

    Tôi ôm đầu.

    Nhưng màn tiếp theo… mới là đòn giết chết tôi.


    Anh ta đứng lên, mở chiếc hộp giấu trong góc tủ — cái hộp tôi chưa từng thấy tồn tại.

    Bên trong là:

    hoá đơn chuyển tiền cho một phụ nữ khác

    giấy viện phí

    phí học thêm

    một giấy khai sinh

    Tôi đã cố tự trấn an:
    “Không thể nào… không thể nào…”

    Camera zoom gần hơn. Dòng chữ hiện rõ:

    Tên cha: Hoàng.
    Tuổi con: 8.

    Tay tôi tuột khỏi điện thoại. Tôi phải nhặt lên lần thứ hai mới đọc tiếp được.

    Mẹ chồng phẩy tay, nói câu khiến tim tôi như vỡ vụn:

    “Cứ để con Lan nó nuôi mày rồi nuôi cả con kia. Nó ngu, chứ mày còn ngu hơn.”

    Tôi quỵ xuống ghế, nước mắt cứ thế trào ra.

    Suốt 7 năm chung sống, tôi đã gom góp từng đồng để đóng góp vào gia đình này. Mỗi tháng đều đặn gửi mẹ chồng tiền sinh hoạt vì nghĩ bà tuổi cao, khó khăn.

    Hóa ra…

    Họ dùng chính tiền của tôi để nuôi một đứa trẻ 8 tuổi — con riêng của chồng tôi — người mà tôi không hề biết sự tồn tại.


    Nhưng nỗi đau chưa dừng lại ở đó.

    Cuối video, Dũng rút từ túi ra một xấp tiền lớn đưa cho mẹ.

    Và trong tay mẹ chồng tôi là…

    CHiẾC NHẪN CƯỚI CỦA TÔI.

    Bà cầm nó lắc lắc như một món đồ lặt vặt.

    “Nó sắp nghi rồi đấy. Tao giữ cái này để phòng khi cần.”
    Dũng đáp, lạnh lùng đến rợn người:
    “Ừ. Lo chuẩn bị làm hồ sơ ly hôn sớm đi. Con bé kia nó giục.”

    “Con bé kia.”
    Là ai?
    Là mẹ của đứa trẻ?
    Là người anh ta nuôi suốt 10 năm bằng tiền của tôi?

    Tôi chỉ nghe tiếng tim mình đập loạn, rồi vỡ nát.


    Đến lúc video kết thúc, tôi vẫn ngồi bất động trước màn hình, lạnh đến mức không cảm nhận được đôi tay mình.

    Tôi nhận ra:

    Tôi sống trong cùng một nhà với kẻ đã phản bội tôi suốt 10 năm.

    Tôi bị chính mẹ chồng móc túi, coi như đồ ngu dốt.

    Tôi nuôi con riêng của chồng mà không hề hay biết.

    Tôi bị chúng âm thầm lấy cả nhẫn cưới để chuẩn bị… đá khỏi nhà.

    Và nếu không đặt camera ngày hôm đó…

    Có lẽ tôi vẫn sẽ yêu anh ta, vẫn sẽ cười với mẹ chồng, vẫn sẽ tự hào rằng mình có một gia đình “bình yên”.


    Tôi không biết điều gì đau hơn:
    Sự phản bội, hay việc tôi đã sống ngây ngô đến vậy.

    Chỉ biết rằng hôm đó, tôi thay đổi.

    Tôi lau nước mắt. Tôi đứng dậy. Và tôi nói với chính mình:

    “Từ nay, tôi tự cứu tôi. Không ai nữa.”

  • Bắt gặp vợ cũ làm lao công sau 17 năm ly hôn, định lấy tiền giúp cô nói 1 tin vui khiến tôi đứng hình

    Đã 17 năm kể từ ngày tôi ly hôn và rời khỏi căn nhà cũ với hai bàn tay trắng. Tôi tưởng thời gian đã xóa sạch mọi ký ức, nhưng chỉ một khoảnh khắc gặp lại vợ cũ, tất cả quá khứ bỗng ùa về, sắc nét đến nghẹt thở.

    Hôm đó, tôi đi thị sát tòa nhà văn phòng mới thu mua. Trong bộ vest đặt may, bước ra khỏi chiếc xe hơi sang trọng, tôi mang theo cảm giác quen thuộc của kẻ thành đạt: được đón chào, được cung kính, được ngước nhìn. Ánh sáng phản chiếu trên nền đá cẩm thạch, mùi điều hòa cùng mùi sang trọng khiến tôi một lần nữa thỏa mãn với cái “thành công” mà mình đã dày công xây dựng.

    Thế nhưng, chỉ một cảnh tượng nhỏ bé lại kéo cả thế giới của tôi sụp xuống.

    Khi đi qua hành lang vắng, tôi nhìn thấy một nữ lao công đang đứng kiễng chân lau bụi trên cửa. Vóc dáng gầy guộc trong bộ đồng phục xanh bạc màu, vài sợi tóc bạc dính vào gáy vì mồ hôi… Hình ảnh ấy khiến tim tôi khựng lại. Có thứ gì đó quen thuộc đến mức khiến tôi không thể rời mắt.

    Và rồi cô ấy quay lại. Khoảnh khắc ấy, tôi điếng người vì nhận ra đó là Quyên – vợ cũ của tôi. Ngày đó, Quyên phản đối kịch liệt khi tôi tiếp tục vay nợ để khởi nghiệp sau nhiều lần thất bại. Thậm chí, cô ấy còn dọa rằng nếu tôi kiên quyết làm vậy, cô ấy sẽ ly hôn và đưa con đi, đời này tôi đừng hòng gặp lại con nữa. Dẫu vậy, tôi vẫn dứt khoát chọn sự nghiệp thay vì vợ con.

    Những năm đầu sau ly hôn, tôi vẫn nợ chồng nợ chất, thất bại liên tục nên chẳng còn mặt mũi nào mà tới gặp Quyên và con trai. Tới khi sự nghiệp thành đạt, tôi tìm về thì mẹ con họ đã chuyển đi đâu mất, không liên lạc được cũng chẳng ai có thông tin gì.

    Tôi đứng hình khi thấy vợ cũ sau 17 năm ly hôn. (Ảnh minh họa)

    Thật không ngờ, sau 17 năm, tôi lại gặp lại vợ cũ trong hoàn cảnh này. Lúc đó, tôi đứng chết trân, suýt nữa tôi đã không nhận ra vợ cũ, bởi cuộc sống đã mài mòn cô ấy quá nhiều. Đôi tay thô ráp, gương mặt khắc khổ, dáng vẻ nhỏ bé… tất cả đều nói lên cô ấy đã phải sống khó khăn thế nào. Một cảm giác vừa áy náy vừa tự mãn ngu ngốc trỗi dậy trong tôi, như thể tôi có quyền bù đắp cho cô ấy bằng tiền, như thể tiền có thể thay tôi xin lỗi cho 17 vắng mặt.

    Tôi vội vàng lục ví, rút ra một xấp tiền dày, gần như nhét vào tay cô.

    – Em cầm đi… để phòng lúc cần.

    Tôi nói như bố thí, như ban ơn. Nhưng cô ấy lại rụt tay về, vài tờ tiền rơi xuống nền nhà. Khi cô ấy ngẩng đầu lên nhìn tôi, ánh mắt cô ấy không còn né tránh mà chỉ có sự bình thản pha chút bi thương.

    – Không cần đâu.

    Khoảnh khắc đó, tôi ngượng đến mức chỉ muốn biến mất. Nhưng cú sốc lớn nhất lại đến từ câu tiếp theo.

    – Thằng Khánh đỗ đại học X rồi.

    Tôi đứng hình, toàn thân tê dại. Con tôi? Đứa mà tôi gần như không nuôi ngày nào, đứa mà tôi tưởng có lẽ đang sống vất vả ở đáy xã hội lại đỗ trường đại học top đầu nước.

    Tôi không thốt nổi lời nào. Những tờ tiền còn lại trong tay rơi xuống theo phản xạ, như thể chúng bỗng trở nên bẩn thỉu trước thành tích của con tôi.

    Tôi không thốt nổi lời nào, những tờ tiền còn lại trong tay rơi xuống theo phản xạ. (Ảnh minh họa)

    Quyên kể, từ nhỏ nó đã biết lo, chưa bao giờ đòi hỏi gì. Không có tiền đi học thêm, nó đứng cả ngày ở hiệu sách đọc ké. Điểm số luôn đứng nhất, làm thêm dạy kèm để tự lo sinh hoạt phí. Tiền học đại học, nó xin vay trợ học và nó bảo sau này nó tự trả được.

    Còn tôi, bố của con nó, đang làm gì? Tôi nhậu nhẹt tiếp khách, đánh golf, hưởng thụ bên người đẹp trẻ tuổi… sống cuộc đời giàu có mà tôi luôn mơ ước, rồi tự huyễn rằng mình không có gì phải áy náy.

    Nhưng sự thật là, tôi chẳng có tư cách gì để tự hào, cũng chẳng có tư cách gì để đứng trước mặt hai mẹ con họ. Khi tôi hỏi liệu tôi có thể gặp nó hay không, vợ cũ chỉ lắc đầu.

    – Nó biết anh, nhưng chưa từng hỏi về anh. Giấy báo nhập học đến, em hỏi có muốn báo anh không. Nó nói: ‘Không cần. Chuyện của con… không liên quan đến ông ấy’.

    Chỉ một câu thôi, nhưng nó đập nát tất cả sự kiêu ngạo mà tôi xây dựng suốt 17 năm. Tôi tưởng mình giàu có, tưởng mình thành công, tưởng chỉ cần tung tiền là có thể giải quyết mọi thứ. Nhưng tôi lại nghèo đến mức chẳng có nổi vị trí trong lòng con trai mình.

    Khi nhìn bóng lưng gầy guộc mà thẳng lưng của Quyên kéo thùng nước lao công rời đi, tôi mới hiểu ra thứ tôi đánh mất không phải một người vợ, cũng không chỉ là một gia đình, mà là quyền được nhìn con lớn lên. Quyền được ở bên cạnh khi nó vấp ngã hay thành công. Quyền được gọi một tiếng “bố” mà không bị bỏ qua như một người xa lạ.

    17 năm tôi đổi lấy tiền bạc, nhưng đánh mất cả thế giới của mình. Và thứ mất đi ấy mãi mãi không thể mua lại bằng tiền.

  • Tôi đã đặt một camera ẩn trong phòng của tôi để lấy bằng chứng mẹ chồng lục lọi lấy vàng nhưng đâu có ngờ tôi phải chứng kiến cảnh tượng kinh tởm của chồng tôi đã dấm dúi làm suốt 10 năm qua

    Tôi tên Lan, 32 tuổi, lấy chồng được 7 năm. Nhà chồng tôi ở chung một căn nhà 3 tầng, mẹ chồng — bà Hường, tính vốn soi mói, hay lục lọi tủ của vợ chồng tôi với lý do “coi có thiếu đồ đạc gì không”.

    Tôi không tin tưởng bà lắm, nhất là từ ngày tôi phát hiện mất hai chiếc vòng vàng mẹ ruột cho trước khi cưới. Hỏi thì bà cười hềnh hệch bảo:
    “Nhà này làm gì có trộm?”

    Tôi nghi quá, bèn đặt một camera siêu nhỏ giấu sau chậu cây trong phòng, hướng thẳng vào tủ quần áo — định bụng theo dõi vài ngày để bắt tại trận.

    Tôi thậm chí còn bật chế độ gửi thông báo khi camera phát hiện chuyển động.


    Ba ngày sau.

    Đang làm ở công ty thì điện thoại rung liên tục: Camera phát hiện chuyển động trong phòng.

    Tôi mở ra xem.

    Đúng như tôi nghĩ:
    Bà Hường bước vào, đảo mắt, rồi bắt đầu mở tủ tôi lục từng ngăn.

    “Tốt rồi, bắt được rồi nhé,” tôi lầm bầm.

    Nhưng chưa đầy 20 giây sau…

    Cảnh tượng trên màn hình khiến tôi lạnh cả sống lưng.


    **KHÔNG PHẢI MẸ CHỒNG.

    MÀ LÀ CHỒNG TÔI.**

    Anh Dũng — chồng tôi — xuất hiện từ phía cửa. Anh nhìn quanh rồi rón rén khóa cửa lại.

    Tôi tưởng anh quay về nhà giữa giờ làm, nhưng điều tiếp theo xảy ra khiến tôi muốn nôn.

    Anh đi đến bên cạnh mẹ tôi, thì thầm gì đó. Bà gật đầu, nhếch mép cười.

    Rồi anh mở ngăn tủ đựng đồ lót của tôi, lôi ra một cái túi nhỏ màu đỏ — túi tôi đựng những thứ riêng tư nhất.

    Anh mở bung ra.

    Không phải vàng.

    Mà là… những tờ giấy ghi nợ.

    Những tờ giấy mà tôi chưa bao giờ nhìn thấy trong đời.

    Bà Hường nói to, rõ ràng đến mức camera thu được:

    “Giữ kỹ vào, không để con Lan nó biết. Cái món nó gửi về cho tao hàng tháng, mày nhớ lấy trước một nửa. Con này ngu, dễ moi lắm.”

    Tôi như bị ai bóp tim.

    Lấy tiền tôi gửi cho mẹ chồng?
    Giấu giấy nợ trong tủ của tôi?
    Nhưng vì sao?

    Chưa kịp định thần, camera ghi tiếp cảnh khiến tôi buồn nôn:


    **CHỒNG TÔI QUỲ XUỐNG.

    NHƯ CON NỢ ĐANG CẦU CỨU.**

    Anh nói, giọng run:

    “Mẹ… con xin mẹ đừng nói với nó. Mười năm nay chuyện này kín rồi. Để nó biết là đời con tàn.”

    Bà Hường khoanh tay:

    “Muốn tao im thì mỗi tháng để tao giữ cái thẻ ATM của nó. Con Lan nó yêu mày như điếu đổ, nó không dám nghi đâu.”

    Dũng gật đầu lia lịa như kẻ đang chịu ơn.

    Tôi choáng váng.

    Mười năm?
    Anh nói mười năm?

    Nhưng tệ hơn vẫn còn ở phía sau.


    SỰ THẬT KINH TỞM NHẤT

    Dũng đứng dậy, nhìn quanh phòng tôi như kẻ trộm, rồi mở một cái hộp tôi chưa bao giờ thấy.

    Bên trong là hàng loạt hóa đơn bí mật:

    Tiền nhà cho một người phụ nữ khác

    Tiền viện phí của một đứa trẻ 8 tuổi

    Tiền học thêm

    Và một tờ giấy khai sinh…

    Camera zoom đủ gần để tôi thấy rõ dòng chữ:

    Tên cha: Dũng (chồng tôi).

    Tôi suýt đánh rơi điện thoại.

    Bà Hường khoát tay, nói câu chốt hạ:

    “Cứ giấu con Lan. Để nó nuôi mày còn nuôi cả con kia. Mày ngu chứ nó ngu hơn.”

    Tôi muốn hét lên.
    Muốn đập nát cái điện thoại.

    Nhưng tôi chỉ ngồi bất động — nước mắt chảy xuống bàn tay.

    Cuối video, chồng tôi đưa cho mẹ một xấp tiền tôi chưa bao giờ thấy anh có. Nhưng thứ làm tôi chết lặng là chiếc nhẫn cưới của tôi trong tay mẹ chồng.

    Bà cười khẩy:

    “Nó sắp phát hiện rồi. Lo mà dọn đường đi. Nhẫn tao giữ để khi cần còn mang chỗ khác.”

    Chồng tôi đáp:

    “Ừ… chuẩn bị ly hôn đi thì vừa. Con bé (nhân tình) nó giục rồi.”

    Tôi chết lặng.

    Mười năm chung sống.
    Tôi nuôi con riêng của anh với người khác.
    Tôi bị mẹ chồng moi tiền.
    Tôi bị chồng cắm sừng, cướp nhẫn cưới, chuẩn bị đá khỏi nhà…

    Và tất cả —
    nhờ cái camera giấu để bắt mẹ chồng trộm vàng —
    tôi đã tận mắt chứng kiến sự thật kinh tởm nhất đời mình.

  • Người đàn ông giàu có đến thăm m;/ộ con gái mình vào mỗi cuối tuần, cho đến một ngày nọ, bỗng có bé gái nghèo khổ xuất hiện

    Ông Dũng – một doanh nhân giàu có có tiếng trong vùng – suốt ba năm trời đều đến thăm mộ con gái vào mỗi cuối tuần.

    Con gái ông – bé Thảo, 10 tuổi – mất trong một vụ tai nạn giao thông mà xe gây tai nạn bỏ trốn, không tìm được tung tích.
    Từ ngày đó, ông Dũng sống vật vờ như cái bóng.

    Hôm ấy, trong lúc ông đang lau bia mộ, bỗng một bé gái gầy gò, mặt lem nhem đất, tay cầm bịch bánh mì khô, đứng cách ông vài mét, chỉ thẳng vào bia:

    “Chú ơi… chị này sống gần nhà con mà. Chị hay đứng ở bờ sông, không nói gì hết.”

    Ông Dũng giật mình, tim như ngừng đập.

    Ông hỏi dồn:

    “Con… con thấy rõ không?”
    “Dạ, ngày nào con cũng thấy. Chị đứng ngay gốc xoài ở sau nhà con.”

    Ông Dũng vội vàng nắm tay bé gái:

    “Dẫn chú tới đó!”


    Khi tới nơi… ông Dũng chết lặng.

    Ngôi nhà bé gái dẫn ông tới là một căn nhà cấp bốn xiêu vẹo. Sau nhà đúng là có một gốc xoài lớn, bên cạnh là bờ sông nhỏ.

    Nhưng điều khiến ông Dũng rụng rời… là bức tranh treo trước sân.

    Một bức tranh màu nước cũ kỹ vẽ một bé gái mặc đúng chiếc váy trắng mà Thảo mặc hôm tai nạn xảy ra.

    Ông đứng không vững. Tay run lên:

    “Sao… sao con có bức này?”

    Bé gái cúi đầu:

    “Không phải của con. Chị đứng ở gốc xoài đưa cho con… rồi biến mất.”

    Ông Dũng cảm giác lạnh buốt sống lưng.


    Bà chủ nhà bước ra, và câu chuyện khiến ông bủn rủn.

    Bà chủ nghèo, dáng khắc khổ, nhận ông vào nhà. Nghe ông hỏi, bà kể:

    “Thật ra… tôi hay thấy một bé gái lảng vảng ngoài bờ sông từ hơn một năm nay.
    Người ta tưởng con tôi tưởng tượng, nhưng tôi thì thấy thật.
    Nó đứng đó, xanh xao, như ngóng ai.

    Mãi hôm trước tôi nhìn kỹ… mới nhận ra con bé không có… bóng.”

    Ông Dũng ngồi sụp xuống.

    Bà chủ run run mở chiếc hộp gỗ:

    “Cách đây ba năm, tôi nhặt được cái này trôi từ sông vào… Nhưng nghèo quá, tôi không dám mang đi trình báo.”

    Bên trong là:

    Một chiếc vòng tay bạc có khắc chữ Thảo

    Một mảnh áo váy rách

    Và một tờ giấy xét nghiệm ADN của một phòng khám tư, góc giấy bị rách nhưng vẫn đọc được tên bố mẹ.

    Tên người cha…
    Chính là ông Dũng.

    Ông Dũng tái mét, đôi mắt đỏ hoe.

    “Thảo… đã cố quay về tìm ba suốt ba năm qua…
    Mà ba thì chỉ biết đứng trước một nấm mồ rỗng…”

    Vụ tai nạn năm ấy, thi thể bé gái được nhận dạng sai vì cùng chiếc váy trắng. Con ông trôi xuống sông, kẹt vào khu vực bờ sau nhà người phụ nữ nghèo này.

    Bé gái nghèo sụt sịt hỏi:

    “Chú… chú có đón chị ấy về nhà không?
    Chị bảo chị lạnh lắm…”

    Ông Dũng ôm mặt bật khóc.

  • Vừa sinh con được ba ngày, còn chưa kịp hồi sức thì chồng đã lạnh lùng đưa đơn ly hôn bắt ký ngay tại bệnh viện. Không khóc lóc, không níu kéo, cô chỉ lặng lẽ mỉm cười rồi ký vào tờ giấy ấy. Ai cũng nghĩ cô cam chịu, nào ngờ ngay tối hôm đó, cô âm thầm làm một việc khiến người đàn ông kia bàng hoàng đến quỳ gối xin tha thứ, thậm chí van nài được gặp mẹ con cô một lần. Nhưng mọi chuyện lúc này… đã không còn đơn giản nữa.


    Tiếng trẻ con khóc yếu ớt vang lên trong căn phòng hậu sản lạnh ngắt. Mai nằm bất động, mồ hôi còn đọng trên trán, người chưa kịp hồi sức sau ca sinh mổ đầy đau đớn. Khi y tá vừa bế đứa bé sang phòng dưỡng nhi, cánh cửa bật mở. Tuấn – chồng cô – bước vào cùng một xấp giấy tờ. Không một lời hỏi han. Không một ánh nhìn thương xót dành cho người vợ vừa sinh con cho mình.

    Ký vào đây.
    Giọng anh ta lạnh tanh như thép.

    Mai nhìn tờ đơn ly hôn, đôi tay run nhẹ nhưng ánh mắt lại bình thản lạ thường. Cô hỏi khẽ:
    “Vì sao gấp vậy? Ít nhất cũng để em xuất viện rồi nói chuyện.”

    Tuấn siết chặt quai cặp:
    “Chúng ta hết rồi. Em ký đi. Anh cần tự do.”

    Tự do… Có lẽ anh nghĩ cô sẽ khóc lóc, van nài như những lần cãi vã trước đây. Nhưng không. Mai chỉ mỉm cười nhạt, một nụ cười khiến Tuấn hơi khựng lại. Cô nhận lấy cây bút, ký tên lên tờ giấy, từng nét ký nhẹ nhàng đến lạ.

    “Cảm ơn em đã hợp tác,” Tuấn nói rồi quay đi, không nhìn lại.

    Cả bệnh viện xôn xao: một người đàn ông bỏ vợ ngay sau sinh nở – chuyện gây phẫn nộ. Nhưng Mai im lặng, chỉ xin y tá cho mình được ôm con một lát rồi nhờ mẹ ruột đón về. Không ai ngờ, đằng sau sự bình thản ấy là một cơn sóng ngầm dữ dội.

    Tối hôm đó, khi còn nằm theo dõi tại bệnh viện, Mai nhận được một tin nhắn ẩn danh: “Nếu chị muốn biết lý do thật sự khiến chồng chị ly hôn ngay sau sinh, hãy mở tệp đính kèm.”

    Tệp chứa hàng chục bức ảnh Tuấn tình tứ với một người phụ nữ – chính là Hạnh, bạn thân 10 năm của Mai. Không chỉ ngoại tình, họ còn bí mật dọn về sống chung trước khi Mai sinh.

    Nhưng điều khiến Mai lặng người hơn là một đoạn ghi âm:
    Giọng Tuấn vang lên rõ ràng:
    “Mai yếu đuối, không làm được gì đâu. Cứ để cô ta ký, anh sẽ giành quyền nuôi con. Hạnh không muốn phải nuôi con người khác.”

    Mai siết chặt điện thoại. Lần đầu tiên sau ba ngày sinh con, cô khóc. Nhưng chỉ trong vài phút. Lau nước mắt, cô mở laptop. Từng thao tác gõ phím chính xác, dứt khoát. Cô gửi đi một email duy nhất – email mà chỉ ít người biết cô có quyền truy cập.

    Đêm đó, chính hành động âm thầm của Mai đã khiến cuộc đời Tuấn đảo lộn chỉ sau 24 giờ…

    Sáng hôm sau, khi Mai vừa được xuất viện, trên mạng xã hội của công ty Tuấn bỗng xuất hiện một bài đăng bất thường: bằng chứng ngoại tình, lời nói xúc phạm vợ mới sinh và cả lời tuyên bố muốn cướp quyền nuôi con. Tất cả đều được đăng từ tài khoản quản trị cấp cao – vị trí mà Tuấn không ngờ Mai vẫn giữ quyền truy cập vì cô từng là người phụ trách truyền thông trước khi nghỉ thai sản.

    Những hình ảnh và đoạn ghi âm lan truyền với tốc độ khủng khiếp. Công ty vốn đề cao đạo đức nhân sự, đặc biệt là các vị trí quản lý như Tuấn. Chỉ trong vài giờ, ban lãnh đạo triệu tập cuộc họp khẩn. Đến trưa, Tuấn bị đình chỉ công tác, yêu cầu giải trình.

    Anh ta hoảng loạn gọi liên tục cho Mai, nhưng cô tắt máy.

    Khi Tuấn vừa vội vã rời buổi họp, thì những người thân trong gia đình hai bên cũng đồng loạt gọi hỏi tội. Mẹ Tuấn tức giận đến mức thẳng tay ném điện thoại vào mặt anh khi biết con dâu vừa sinh đã bị ép ly hôn.

    “Cậu còn là con người không? Con bé suýt mất mạng trên bàn mổ vì đẻ khó cho cháu tôi đấy!” – bà hét lên.

    Cay đắng hơn, Hạnh cũng biến mất ngay trong buổi chiều hôm đó. Cô ta chặn mọi liên lạc, để lại duy nhất một tin nhắn:
    “Anh tự lo đi. Em không muốn dính vào scandal này.”

    Tuấn như người từ thiên đường rơi xuống vực. Anh ta chạy đến bệnh viện tìm Mai thì được biết cô đã xuất viện từ sáng. Về nhà mẹ vợ – cũng không có. Cuối cùng, khi anh đứng trước căn hộ chung của hai người, chìa khóa không còn mở được nữa.

    Mai đã thay ổ khóa.

    Trên cửa dán một tờ giấy nhỏ, chữ viết nắn nót:
    Ly hôn theo yêu cầu của anh. Con tôi – tôi tự nuôi. Chúng tôi không liên quan gì đến anh nữa.

    Tuấn đập cửa, vừa khóc vừa gọi tên Mai. Nhưng cô không xuất hiện.

    Thực tế, hành động của Mai không phải để trả thù. Cô đơn giản muốn đưa sự thật ra ánh sáng, để bảo vệ quyền làm mẹ của mình. Cô hiểu rất rõ: nếu im lặng ký đơn, Tuấn hoàn toàn có thể dùng tình trạng sức khỏe và tài chính để giành quyền nuôi con. Anh ta đã tính toán như vậy.

    Nhưng Mai – vốn là người sắc sảo trong công việc – không hề yếu đuối như anh nghĩ.
    Cô đã âm thầm chuẩn bị cho tình huống xấu nhất từ khi linh cảm Tuấn thay đổi. Và email đêm qua chỉ là bước đầu.

    Cô làm việc với luật sư, cung cấp bằng chứng ngoại tình – yếu tố khiến Tuấn mất lợi thế trong tranh chấp quyền nuôi con. Cô tìm nhà mới, chuyển tạm về nhà mẹ đẻ để dưỡng sức.

    Khi mọi thứ đã ổn thỏa, Mai bế con bước ra ban công, hít một hơi dài.
    Cô biết, bão tố thật sự… mới chỉ bắt đầu.

    Ba ngày sau scandal, Tuấn như cái xác biết đi. Anh bị công ty yêu cầu nghỉ việc để phục vụ điều tra nội bộ, các đối tác yêu cầu hủy hợp đồng. Uy tín, sự nghiệp và cả hình ảnh gia đình gương mẫu mà anh luôn khoe khoang… sụp đổ hoàn toàn.

    Tối hôm đó, Tuấn tìm đến nhà mẹ Mai. Anh đứng trước cổng gần một giờ, tay run run bấm chuông. Mẹ Mai mở cửa, nhìn anh bằng ánh mắt căm phẫn.

    “Về đi. Nhà này không chào đón cậu.”

    “Con xin bác… cho con gặp Mai một chút. Con sai rồi… Con hối hận lắm.”

    Nhưng Mai, đang bế con bên trong, nghe toàn bộ. Cô im lặng không bước ra.
    Tuấn quỳ xuống trước cổng, gào lên:
    “Mai! Anh xin lỗi! Cho anh gặp con một lần thôi!”

    Lời nói nghẹn đi giữa đêm. Hàng xóm kéo nhau ra xem. Nhưng Mai vẫn đứng yên sau cánh cửa. Không phải vì căm hận, mà vì cô biết: đây là điều Tuấn phải đối diện để hiểu nỗi đau mà cô từng chịu.

    Cuối cùng, chính mẹ Mai là người đóng cổng lại:
    “Cậu về đi. Con gái tôi mới sinh cần yên ổn. Đừng làm phiền nữa.”

    Tuấn gục xuống.

    Vài tuần sau, khi Mai hồi phục, luật sư gọi báo: Tuấn đã nộp đơn phản hồi, xin được hoà giải, thậm chí muốn rút đơn ly hôn. Nhưng Mai từ chối.
    Cô viết một lá thư gửi Tuấn:

    “Em không hận. Nhưng cũng không thể quay lại. Ngày anh đưa em tờ ly hôn ở bệnh viện, em đã chết đi một lần rồi. Lần này, em chọn sống cho mình và con.”

    Tuấn đọc thư, nước mắt rơi. Anh cố cầu xin được gặp con. Cuối cùng, vì nghĩ đến tương lai đứa bé, Mai đồng ý cho Tuấn gặp một lần, nhưng chỉ dưới sự giám sát của luật sư.

    Trong buổi gặp ấy, Tuấn run rẩy nhìn đứa trẻ bé xíu đang ngủ trong tay Mai.
    “Anh xin lỗi… Anh không xứng làm bố.”

    Mai khẽ ôm con chặt hơn, đáp:
    “Anh đã có lựa chọn của mình. Còn em, em sẽ bảo vệ con bằng tất cả những gì em có.”

    Buổi gặp kéo dài 20 phút. Đó cũng là lần duy nhất Tuấn được nhìn con trong suốt nhiều tháng sau đó.

    Một năm trôi qua. Mai trở lại công việc, mạnh mẽ và bình thản hơn bao giờ hết. Con trai cô khỏe mạnh, kháu khỉnh. Thi thoảng Tuấn gửi tiền chu cấp, nhưng không bao giờ dám đòi hỏi điều gì. Anh hiểu, có những sai lầm… phải trả giá cả đời.

    Còn Mai, mỗi tối nhìn con ngủ, đều tự nhủ:
    “Ngày ấy, ký vào tờ đơn ly hôn không phải là kết thúc. Đó là lúc mẹ con mình bắt đầu một cuộc đời mới.”

    Hồi kết – và cũng là khởi đầu cho một người phụ nữ mạnh mẽ bước ra khỏi tổn thương để sống cuộc đời xứng đáng.

  • Đi công tác về thì cho::áng v:::áng khi con ngây thơ bảo: ” Tối nào cô T cũng đến dạy con học rồi cô T ng::ủ lại với bố…”

    Tôi kéo chiếc vali nặng trịch vào nhà sau chuyến công tác Singapore dài 10 ngày. Căn hộ cao cấp vắng lặng, chỉ có tiếng ti vi đang mở ở phòng khách. Huy – chồng tôi – chắc vẫn chưa đi làm về. Thằng bé Bi, con trai 5 tuổi của tôi, đang ngồi chơi xếp hình trên thảm.

    Thấy mẹ, Bi hét lên sung sướng, lao vào lòng tôi: “Mẹ về! Mẹ có mua quà cho Bi không?” Tôi ôm con hít hà mùi sữa thơm tho, bao mệt mỏi tan biến. Vừa mở vali lấy bộ lego ra, tôi vừa hỏi chuyện con: “Mấy ngày mẹ đi vắng, ở nhà có ngoan không? Bố có cho con đi chơi đâu không?”

    Bi vừa lắp ghép siêu nhân vừa hồn nhiên đáp: “Con ngoan lắm. Tối nào cô Tuyết cũng đến dạy học, rồi cô Tuyết ngủ lại với bố. Bố bảo cô Tuyết mệt nên ngủ nhờ, nhưng mà… cô ấy ngủ trong phòng của mẹ cơ.” Nụ cười trên môi tôi cứng đờ. Tim tôi như bị ai đó bóp nghẹt một nhát, đau điếng. “Con nói sao? Cô Tuyết gia sư ấy hả? Cô ngủ… trong phòng mẹ?”“Vâng ạ. Bố bảo con sang phòng bà vú ngủ để bố với cô Tuyết bàn chuyện học hành. Mà con thấy cô Tuyết cởi áo ra giống như lúc mẹ đi tắm ấy…”

    Tai tôi ù đi. Mọi thứ trước mắt chao đảo. Tuyết – cô sinh viên năm cuối trường Sư phạm, có khuôn mặt ngây thơ, hiền lành mà tôi tin tưởng thuê về dạy chữ cho con, lại là kẻ đâm sau lưng tôi? Còn Huy, người chồng tôi yêu thương, người tôi đã dùng cả thanh xuân và các mối quan hệ của gia đình để nâng đỡ lên ghế Giám đốc chi nhánh, lại dám dẫn gái về nhà ngay trên chiếc giường cưới của chúng tôi?

    Tôi hít một hơi thật sâu, cố ngăn dòng nước mắt đang chực trào. Tôi không được khóc. Khóc lóc lúc này là hèn, là thua cuộc. Tôi hôn lên trán con: “Được rồi, mẹ biết rồi. Chuyện này là bí mật của hai mẹ con nhé, đừng nói với bố là con kể mẹ nghe.” Tôi vào phòng ngủ, bình tĩnh đến đáng sợ. Việc đầu tiên tôi làm không phải là đập phá đồ đạc, mà là mở máy tính, kết nối với hệ thống camera an ninh giấu kín tôi lắp trong phòng làm việc và phòng ngủ – thứ mà Huy chưa bao giờ biết đến sự tồn tại của nó.

    Và kia rồi. Những đoạn video trần trụi, những âm thanh ghê tởm vang lên khiến tôi buồn nôn. Họ không chỉ “ngủ”. Họ còn toan tính. “Bao giờ anh mới bỏ mụ vợ già đó? Em chán cảnh lén lút này rồi,” giọng Tuyết nũng nịu. “Gắng đợi thêm chút nữa. Đợt này nó đi công tác về, anh sẽ lừa nó ký giấy sang tên căn biệt thự ngoại ô cho anh để ‘kinh doanh’. Xong xuôi anh sẽ đá nó ra đường. Tiền của nó, nhà của nó, rồi sẽ là của chúng ta,” giọng Huy hả hê, đắc thắng.

    Tôi đóng máy tính. Cơn đau qua đi, thay vào đó là sự lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Được lắm. Muốn lấy tiền của tôi để nuôi bồ, rồi đá tôi ra đường? Để xem ai mới là người ra đường. Một tuần sau đó, tôi diễn vai một người vợ hoàn hảo. Tôi tỏ ra vui vẻ, ngọt ngào, thậm chí còn mua tặng Huy một chiếc đồng hồ hiệu. Huy hí hửng ra mặt, tin rằng tôi vẫn là con gà mờ ngu ngốc chỉ biết cắm đầu vào công việc.

    Tối thứ Bảy, tôi tổ chức một bữa tiệc nhỏ tại nhà, gọi là ăn mừng hợp đồng lớn tôi vừa ký được. Tôi mời vài người bạn thân thiết, bố mẹ chồng, và đặc biệt: mời cả cô Tuyết đến dự với tư cách “ân nhân” dạy dỗ con trai tôi. Bữa tiệc diễn ra trong không khí ấm cúng giả tạo. Huy đóng vai người chồng mẫu mực, gắp thức ăn cho tôi. Tuyết ngồi đối diện, e lệ, thi thoảng liếc mắt đưa tình với Huy khi nghĩ không ai để ý.

    Khi mọi người đã dùng xong món chính, tôi đứng dậy, cầm ly rượu vang, mỉm cười rạng rỡ: “Hôm nay, con mời bố mẹ và mọi người đến đây, ngoài việc ăn mừng công việc, con còn có một món quà đặc biệt muốn dành tặng cho chồng con và cô giáo của bé Bi“. Huy mắt sáng lên, chắc mẩm tôi sắp tuyên bố chuyện sang tên nhà. Tuyết cũng hồi hộp không kém.

    Tôi ra hiệu cho người giúp việc bật màn hình máy chiếu lớn giữa phòng khách. “Đây là ‘thành quả’ lao động miệt mài của anh Huy và cô Tuyết trong những ngày tôi đi vắng. Mời mọi người cùng thưởng thức“. Màn hình sáng lên. Không phải là phim ảnh gì xa xôi, mà là đoạn clip sắc nét trích xuất từ camera phòng ngủ. Cảnh Huy và Tuyết quấn lấy nhau, cùng những lời thoại toan tính chiếm đoạt tài sản vang lên rõ mồn một giữa căn phòng im phăng phắc.

    “Bao giờ anh mới bỏ mụ vợ già đó?…” “Tiền của nó, nhà của nó, rồi sẽ là của chúng ta…”. Chiếc ly trên tay mẹ chồng tôi rơi xuống sàn vỡ tan tành. Tuyết mặt cắt không còn giọt máu, run rẩy nấp sau ghế. Huy chết trân, mặt tái mét như xác chết, lắp bắp: “Lan… em… em nghe anh giải thích…”. Tôi nhếch mép, ném xấp tài liệu dày cộp xuống mặt bàn cái “bộp”.

    “Giải thích? Anh định giải thích rằng anh đang dạy cô ta kỹ năng sống à? Đây là đơn ly hôn tôi đã ký sẵn. Và đây…” – tôi chỉ tay vào tờ giấy khác – “Là quyết định sa thải anh khỏi vị trí Giám đốc chi nhánh. Anh quên rồi sao? Công ty đó là của bố tôi, tôi chỉ để anh ngồi vào đó cho đẹp mặt thôi.”. Tôi quay sang Tuyết, cô ả đang khóc lóc van xin. “Còn cô, cô Tuyết. Tôi đã gửi toàn bộ tư liệu này kèm theo đơn tố cáo vi phạm đạo đức nghề nghiệp lên ban giám hiệu trường cô và các trung tâm gia sư lớn. Chúc mừng cô, từ nay cô sẽ nổi tiếng khắp cái thành phố này.”

    Bố mẹ chồng tôi xấu hổ đến mức không dám ngẩng mặt lên. Huy quỳ sụp xuống chân tôi, níu lấy vạt váy: “Vợ ơi, anh sai rồi, anh bị nó dụ dỗ. Em tha cho anh, anh không thể mất tất cả thế này được!”. Tôi lạnh lùng gạt tay hắn ra, nhìn hắn bằng ánh mắt khinh bỉ nhất: “Anh không mất tất cả. Anh vẫn còn cô bồ trẻ đẹp kia mà. Hai người rất xứng đôi: một kẻ phản bội và một kẻ đào mỏ. Căn nhà này đứng tên tôi, mời hai người ra khỏi đây ngay lập tức. Đồ đạc của anh tôi đã cho người dọn ra vỉa hè rồi đấy.”

    Tôi ra hiệu cho bảo vệ khu chung cư – những người tôi đã dặn trước – vào “tiễn khách”. Huy và Tuyết bị lôi ra ngoài trong sự nhục nhã ê chề. Tiếng cửa đóng sầm lại, cắt đứt mọi ồn ào dơ bẩn. Tôi quay lại, ôm lấy bé Bi đang ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì. “Mẹ ơi, bố đi đâu thế?” “Bố đi học bài học của bố rồi con ạ. Từ nay, chỉ có hai mẹ con mình thôi, nhưng mẹ hứa, cuộc sống của chúng ta sẽ tốt đẹp hơn gấp ngàn lần.”

    Đêm đó, tôi ngủ một giấc ngon nhất trong suốt 5 năm qua. Đau đớn là thật, nhưng sự tự do và lòng tự trọng tôi vừa giành lại được còn quý giá hơn gấp bội. Kẻ bội bạc đã phải trả giá, và tôi – tôi sẽ bắt đầu một chương mới rực rỡ hơn.