Blog

  • Cộng 3 số cuối điện thoại của bạn lại nếu ra số này: Chúc mừng chủ nhân cả đời chẳng lo thiếu tiền

    Trước tiên giải nghĩa phiên âm theo Hán Việt

    Trong phong thủy và nhân số học thì mỗi một con số đều tượng trưng cho một ý nghĩa nhất định. Có những con số mang lại may mắn, có những co số sẽ mang lại điều không như ý muốn cho bạn. Cụ thể trong Hán Việt, các con số có cách phát âm được giải nghĩa như sau:

    0 – Không có gì, bình thường

    1 – Nhất

    2 – Nhị

    3 – Tam

    4 – Tứ

    5 – Sinh

    6 – Lộc

    7 – Thất

    t8 – Phát / Bát

    9 – Cửu

    Cách tính ý nghĩa số điện thoại

    Nếu số điện thoại của bạn có 3 số cuối là 789: Khi cộng lại sẽ là 7+8+9=24=2+4=6. Nếu ra con số 6 thì đó là số điện thoại may mắn.

    Ý nghĩa số 0 trong phong thủy: Theo phong thủy, số 0 tượng trưng cho sự bắt đầu, một sự khởi đầu mới đầy hi vọng. Chúng ta vẫn thường nghe từ “bắt đầu với con số 0” thể hiện sự khởi đầu với hai bàn tay trắng. Tuy nhiên, bạn không nên nản chí bởi “Vạn sự khởi đầu nan”, từ từ chúng ta sẽ tích lũy thành quả dù ban đầu chưa có gì.

    Ý nghĩa số 1 trong phong thủy: Trong tự nhiên con số 1 chính là con số khá đặc biệt. Số 1 được xem là con số căn bản cho mọi sự biến hóa, mang lại những điều mới mẻ, tốt đẹp hơn và tràn đầy sức sống, hi vọng. Những người có số đuôi điện thoại cộng lại bằng con số 1 thể hiện cho việc sẽ phát triển giàu mạnh, tương lai có thể làm lãnh đạo.

    3 so cuoi dien thoai cong lai r a so nay chuc mung gia chu giau co phat tai

    Ý nghĩa số 2 trong phong thủy: Trong thần số học thì con số 2 không chỉ là con số thông thường, số 2 còn đại diện cho 1 cặp đôi, thể hiện sự hạnh phúc, viên mãn, tròn đầy, song hỷ. Ngoài ra, số 2 còn tượng trưng cho sự cân bằng âm dương, đồng thời còn thể hiện sự bền vững, lâu dài.

    Số 3 ý nghĩa là gì trong phong thủy: Trong phong thủy và thần số học thì con số 3 có khá nhiều tranh cãi và những quan niệm khác nhau về ý nghĩa của con số 3. Ngoài thể hiện sự vững chắc, số 3 còn mang ý nghĩa phát tài.

    Số 4 ý nghĩa là gì trong phong thủy: Chúng ta thường thấy người phương Đông không thích số 4, bởi con số này có cách đọc trong âm Hán Tự là Tứ – nếu đọc lệch đi một chút là Tử (đồng nghĩa với cái chết). Bởi vậy, con số này không mang lại may mắn nhiều người kiêng kỵ.

    y nghia 3 so cuoi dien dien thoai

    Số 5 ý nghĩa là gì trong phong thủy: Dựa theo phong thủy, con số 5 khá bí ẩn, một phần nào đó thể hiện bản sắc của thuyết Ngũ hành gồm có Kim – Mộc – Thủy – Hỏa – Thổ. Đồng thời trong Ngũ phương: Đông – Tây – Nam – Bắc – Trung tâm. Những người có tổng 3 số cuối điện thoại là 5 thường có cuộc sống khá ổn định.

    Số 6 ý nghĩa là gì trong phong thủy: Trong tự nhiên rất nhiều người biết nhưng số 6 là con số mang đến nhiều tài lộc và may mắn, thể hiện sự tốt lành, thuận lợi. Số 6 đại diện cho những điều lộc, những cái lợi trong cuộc sống. Bên cạnh đó thì con số 6 còn là gấp đôi của số 3, đồng nghĩa với gấp đôi điềm lành. Những người có tổng 3 số cuối điện thoại là 6 thật sự đáng chúc mừng.

    Số 7 ý nghĩa là gì trong phong thủy: Theo tiếng Hán Việt thì số 7 đọc là Thất, có thể coi là thất bát, thất bại, nên nhiều người cũng không thích số 7 tương tự số 4. Nên khi cộng lại 3 số cuối điện thoại của bạn là số 7 thì cũng nên cẩn thận đôi chút. Tuy nhiên theo tín ngưỡng đạo Phật, số 7 lại là con số vô cùng quyền năng, hội tụ cả dương khí và âm khí trong trời đất. Vì vậy, bạn cũng không nên quá lo lắng.

    Ý nghĩa số 8 trong phong thủy: Trong phong thủy, những người có số đại điện cho là số 8 mang ý nghĩa phát tài, thịnh vượng, phát triển. Số 8 thường được kết hợp với số 6 với ý nghĩa lộc phát. Có thể nói là cặp số này rất được những thương gia, doanh nhân ưa chuộng, tìm kiếm. Bởi vậy, nếu cộng lại 3 số cuối của số điện thoại là 8 thì chắc chắn bạn cần phải ăn mừng.

    Ý nghĩa số 9 trong phong thủy: Chúng ta vẫn thường nghe về những truyền thuyết dân gian, trong đó con số 9 được xem là đạt đến độ hoàn hảo cao nhất, chẳng hạn Voi 9 ngà, Gà 9 cựa, Ngựa 9 hồng mao. Như thế, số 9 tượng trưng cho sức mạnh và quyền uy. Bởi vậy khi 3 số cuối điện thoại của bạn cộng lại bằng số 9 thì hãy vững niềm tin ở tương lai nhất định bạn sẽ thành công.

  • ‘Mẹ ruột của cháu đang ở dưới giếng’, ai cũng cho rằng đó chỉ là lời nói ngây ngô của trẻ nhỏ. Thế nhưng phải đến hai mươi năm sau, khi người ta đào giếng lên,…


    Mẹ ruột của cháu đang ở dưới giếng” – câu nói của bé gái bốn tuổi khi ấy đã khiến cả xóm dậy sóng. Người lớn bật cười, cho rằng con nít thường hay tưởng tượng. Chẳng ai để tâm, chỉ có người bà nội sầm mặt, lặng lẽ kéo cháu vào nhà.

    Bảo hiểm sức khỏe

    Câu chuyện bắt đầu vào mùa hè năm 1999, ở một làng quê miền Trung nghèo khó. Giếng làng nằm ngay giữa xóm, vừa để lấy nước ăn, vừa là nơi tụ tập chuyện trò. Hôm đó, bé Hằng – đứa trẻ mồ côi mẹ từ khi mới 3 tuổi – đang chơi đùa cùng lũ bạn. Chẳng hiểu sao, khi nhìn xuống giếng, Hằng thốt lên:
    – “Mẹ cháu dưới đó kìa!”

    Bọn trẻ cười ầm, thi nhau chọc ghẹo. Một vài bà hàng xóm nghe được, lắc đầu:
    – “Trẻ con nhớ mẹ, hay nói bậy.”

    Từ ngày vợ mất tích, ông Minh – cha của Hằng – nói với mọi người rằng bà Lan (mẹ Hằng) bỏ đi theo người khác. Ai cũng ái ngại, nhưng dần rồi thôi. Chỉ có điều, nhiều người vẫn lén bàn tán: Lan hiền lành, thương con, chẳng giống người bỏ đi. Nhưng vì không bằng chứng, tất cả rơi vào im lặng.

    Bảo hiểm sức khỏe

    Năm tháng trôi đi, câu nói “mẹ dưới giếng” trở thành giai thoại mỗi khi người ta nhắc đến bé Hằng. Càng lớn, Hằng càng ít nói, hay lặng lẽ nhìn giếng với đôi mắt buồn thăm thẳm. Ông Minh cấm tuyệt đối không cho nhắc đến mẹ trước mặt con, và mỗi khi say rượu, ông lại mắng nhiếc Lan là “đồ đàn bà phản bội”.

    Thời gian như lớp bụi phủ kín sự thật. Đến đầu những năm 2020, khi làng có chủ trương bê-tông hóa đường và lấp bỏ một số giếng cũ, giếng làng kia nằm trong danh sách. Lúc đào đất, người ta phát hiện mùi hôi lạ. Ban đầu ai cũng nghĩ là xác động vật, nhưng khi xúc được một lớp bùn đen, một khúc xương trắng toát lộ ra.

    Không khí lập tức căng thẳng. Cơ quan công an vào cuộc, tiến hành khai quật toàn bộ giếng. Và rồi, người ta bàng hoàng: trong lớp bùn đặc quánh, một bộ hài cốt phụ nữ được tìm thấy. Đặc biệt, chiếc vòng bạc khắc chữ “L” còn vương trên cổ tay khiến những người già trong làng nhận ra ngay – đó chính là vòng bà Lan từng đeo.

    Bảo hiểm sức khỏe

    Tin tức lan truyền, cả xóm rúng động. Những lời đồn năm xưa ùa về. Ai cũng nhớ lại câu nói của Hằng hai mươi năm trước, và run rẩy. Nhưng đây không còn là chuyện trẻ con ngây ngô. Đây là án mạng.

    Công an tiến hành điều tra. Kết quả giám định pháp y khẳng định: bộ hài cốt là phụ nữ khoảng 25-30 tuổi, thời điểm tử vong trùng khớp với năm bà Lan “bỏ đi”. Các dấu vết trên xương cho thấy nạn nhân bị tác động ngoại lực mạnh vào vùng đầu trước khi rơi xuống giếng. Đây là một vụ giết người.

    Dân làng xôn xao. Tất cả ánh mắt đổ dồn về ông Minh – chồng của nạn nhân. Người ta nhớ lại: trước khi Lan biến mất, vợ chồng họ thường xuyên cãi vã vì chuyện tiền nong. Ông Minh làm nghề thợ mộc nhưng ham rượu, hay cáu gắt. Bà Lan hiền lành, nhiều lần bị hàng xóm nghe tiếng khóc trong đêm.

    Bảo hiểm sức khỏe

    Một buổi chiều, công an mời ông Minh lên làm việc. Ban đầu, ông chối:
    – “Bà ấy bỏ theo trai, tôi chẳng biết gì.”

    Nhưng trước những bằng chứng dồn dập – chiếc vòng, lời khai của hàng xóm về tiếng cãi vã cuối cùng – ông bắt đầu lúng túng. Cuối cùng, khi bị nhắc đến “câu nói của đứa con gái năm xưa”, mặt ông tái mét, mồ hôi túa ra. Sau nhiều giờ đấu tranh, ông thừa nhận tội lỗi.

    Năm 1999, trong một lần cãi nhau, ông Minh say rượu, tức giận cầm gậy đánh vợ. Bà Lan ngã xuống, bất tỉnh. Trong cơn hoảng loạn, ông kéo xác vợ ra giếng làng giữa đêm, thả xuống, rồi dựng chuyện “vợ bỏ đi”. Nghĩ rằng thời gian sẽ xóa nhòa, ông im lặng suốt hai mươi năm.

    Lời khai khiến cả làng chết lặng. Người thân bà Lan òa khóc, còn Hằng – nay đã là cô giáo tiểu học – gục ngã khi nghe tin. Từ bé đến lớn, cô chưa bao giờ có ký ức rõ ràng về mẹ, chỉ nhớ mơ hồ hương thơm áo quần và tiếng hát ru. Hóa ra, người mẹ hiền từ ấy đã bị chính cha mình giết hại.

    Bảo hiểm sức khỏe

    Câu chuyện làm dậy sóng dư luận. Người ta phẫn nộ với sự tàn độc của ông Minh, nhưng cũng rùng mình trước sự im lặng kéo dài suốt hai thập kỷ. Bao nhiêu năm, một bí mật nằm ngay giữa làng, mà chẳng ai nhận ra.

    Vụ án khép lại với bản án tù chung thân dành cho ông Minh. Nhưng nỗi đau của Hằng và gia đình họ nội, họ ngoại sẽ không bao giờ khép.

    Sau phiên tòa, Hằng lặng lẽ đưa tro cốt mẹ về chôn cất bên cạnh bà ngoại. Ngày hạ huyệt, trời mưa rả rích. Cô đứng lặng, thì thầm:
    – “Mẹ ơi, con đã tìm thấy mẹ rồi…”

    Câu chuyện trở thành đề tài nhức nhối về bạo lực gia đình. Hằng không giấu mình sau bi kịch, cô chủ động chia sẻ với báo chí, với học trò, rằng chính sự im lặng của cộng đồng đã khiến mẹ cô không được bảo vệ. Nhiều người hàng xóm thú nhận: họ từng nghe tiếng khóc, từng thấy vết bầm trên tay Lan, nhưng vì “chuyện vợ chồng nhà người ta” mà ngoảnh mặt.

    Bảo hiểm sức khỏe

    Vật liệu chống bão

    Hằng nói:


    – “Nếu ngày ấy có một ai dám lên tiếng, có thể mẹ tôi đã sống.”

    Câu chuyện không chỉ khơi lại ký ức đau buồn, mà còn là hồi chuông cảnh tỉnh. Tại địa phương, chính quyền bắt đầu tổ chức các buổi tuyên truyền về phòng chống bạo lực gia đình, khuyến khích người dân báo cáo khi phát hiện hành vi bất thường. Các trường học cũng lồng ghép nội dung giáo dục học sinh về quyền được bảo vệ, quyền lên tiếng.

    Riêng Hằng, cô chọn tiếp tục công việc dạy học ở quê. Mỗi khi nhìn những đứa trẻ ríu rít trong sân trường, cô lại nghĩ đến tuổi thơ của mình – tuổi thơ bị ám ảnh bởi giếng làng và một câu nói tưởng chừng vô nghĩa. Giờ đây, cô muốn biến ký ức đau đớn thành động lực để bảo vệ thế hệ sau.

    Bảo hiểm sức khỏe

    Vật liệu chống bão

    Không ít người dân xóm nhỏ vẫn chưa thôi ám ảnh. Họ kể rằng mỗi lần đi ngang qua chỗ giếng cũ, dù đã lấp kín, lòng vẫn rùng mình. Đó không phải bóng ma, mà là ký ức về sự thật bị chôn vùi quá lâu. Một bài học cay đắng rằng sự vô tâm có thể tiếp tay cho tội ác.

    Hai mươi năm – một quãng đời bị đánh cắp. Hằng chưa bao giờ tha thứ cho cha, nhưng cũng không còn khóc than nhiều nữa. Cô hiểu, điều cần làm là sống tiếp, và sống thay cả phần mẹ.

  • Giá vàng sáng 22.12: Dự báo ‘s:ốc’ về đà tăng trưởng đầu năm 2026

    Cập nhật giá vàng sáng 22.12: Dù thị trường đang đi ngang, có nhận định cho rằng giá vàng có thể vượt 4.400 USD/ounce trong nửa đầu năm 2026.

    Theo báo Lao động đăng tải bài viết với tiêu đề: “Cập nhật giá vàng sáng 22.12: Có khả năng tăng trong nửa đầu 2026”, nội dung chính như sau:

    Giá vàng miếng SJC

    Tính đến 6h00, giá vàng miếng SJC được Tập đoàn DOJI niêm yết ở ngưỡng 154,6-156,6 triệu đồng/lượng (mua vào – bán ra). Chênh lệch giá mua vào – bán ra ở ngưỡng 2 triệu đồng/lượng.

    Giá vàng miếng SJC được Bảo Tín Minh Châu niêm yết ở ngưỡng 154,6-156,6 triệu đồng/lượng (mua vào – bán ra). Chênh lệch giá mua vào – bán ra ở ngưỡng 2 triệu đồng/lượng.

    Diễn biến giá vàng SJC những phiên giao dịch gần đây. Biểu đồ: Khương Duy
    Diễn biến giá vàng SJC những phiên giao dịch gần đây. Biểu đồ: Khương Duy

    Tập đoàn Vàng Bạc Đá Quý Phú Quý niêm yết giá vàng miếng SJC ở ngưỡng 153,6-156,6 triệu đồng/lượng (mua vào – bán ra). Chênh lệch giá mua vào – bán ra ở ngưỡng 3 triệu đồng/lượng.

    Giá vàng miếng SJC tại một số đơn vị kinh doanh. Bảng: Khương Duy
    Giá vàng miếng SJC tại một số đơn vị kinh doanh. Bảng: Khương Duy

    Giá vàng nhẫn 9999

    Tính đến 6h00, Tập đoàn DOJI niêm yết giá vàng nhẫn ở ngưỡng 151-154 triệu đồng/lượng (mua vào – bán ra). Chênh lệch mua vào – bán ra ở mức 3 triệu đồng/lượng.

    Bảo Tín Minh Châu niêm yết giá vàng nhẫn ở ngưỡng 152,2-155,2 triệu đồng/lượng (mua vào – bán ra). Chênh lệch mua vào – bán ra ở mức 3 triệu đồng/lượng.

    Diễn biến giá vàng nhẫn những phiên giao dịch gần đây. Biểu đồ: Khương Duy
    Diễn biến giá vàng nhẫn những phiên giao dịch gần đây. Biểu đồ: Khương Duy

    Tập đoàn Vàng Bạc Đá Quý Phú Quý niêm yết giá vàng nhẫn ở ngưỡng 151,6-154,6 triệu đồng/lượng (mua vào – bán ra). Chênh lệch mua vào – bán ra ở mức 3 triệu đồng/lượng.

    Khoảng cách mua – bán neo cao khiến rủi ro cho nhà đầu tư cá nhân tăng lên. Nhà đầu tư cá nhân, nhất là những người có tâm lý “lướt sóng”, cần cân nhắc kỹ lưỡng trước khi xuống tiền.

    Giá vàng nhẫn trơn tại một số đơn vị kinh doanh. Bảng: Khương Duy
    Giá vàng nhẫn trơn tại một số đơn vị kinh doanh. Bảng: Khương Duy

    Giá vàng thế giới

    Giá vàng thế giới niêm yết lúc 6h00, ở ngưỡng 4.337,7 USD/ounce.

    Diễn biến giá vàng thế giới những phiên giao dịch gần đây. Biểu đồ: Khương Duy
    Diễn biến giá vàng thế giới những phiên giao dịch gần đây. Biểu đồ: Khương Duy

    Dự báo giá vàng

    Chuẩn bị bước sang năm 2026, thị trường kim loại quý được dự báo vẫn sôi động, song xu hướng giữa vàng và bạc có sự phân hóa rõ nét. Khảo sát của Kitco News cho thấy nhà đầu tư cá nhân nghiêng về bạc, trong khi vàng tiếp tục giữ vai trò tài sản trú ẩn an toàn.

    Theo TD Securities, môi trường lãi suất thấp, tiền tệ suy yếu và nhu cầu đa dạng hóa danh mục có thể đưa giá vàng lên những đỉnh mới, thậm chí vượt 4.400 USD/ounce trong nửa đầu năm 2026.

    Việc Fed cắt giảm lãi suất, lo ngại về nợ công Mỹ và tính độc lập của chính sách tiền tệ càng củng cố sức hút của vàng. TD dự báo vùng giá dài hạn của vàng nằm trong khoảng 3.500–4.400 USD/ounce, trong bối cảnh kinh tế Mỹ có dấu hiệu chững lại.

    Trái lại, Heraeus tỏ ra thận trọng hơn khi cho rằng thị trường kim loại quý có thể điều chỉnh trong nửa đầu năm 2026 do đã tăng quá mạnh và rơi vào trạng thái “quá mua”. Dù vậy, lực mua từ các ngân hàng trung ương và lãi suất thực thấp được kỳ vọng sẽ giữ giá vàng ở mặt bằng cao, với biên độ dao động rộng từ 3.750 đến 5.000 USD/ounce.

    Đối với bạc, Heraeus cảnh báo mức biến động lớn sau giai đoạn tăng nóng năm 2025. Nguồn cung thắt chặt, dòng vốn ETF và nhu cầu đầu tư đã đẩy giá bạc lên cao, nhưng thị trường cần thời gian điều chỉnh. Ngoài ra, nhu cầu bạc trong điện mặt trời, trang sức và tiêu dùng, đặc biệt tại Ấn Độ, có thể suy yếu khi giá duy trì ở mức cao. Heraeus dự báo bạc năm 2026 dao động trong khoảng 43–62 USD/ounce.

    Tổng thể, triển vọng kim loại quý năm 2026 vẫn tích cực về dài hạn nhưng tiềm ẩn các nhịp điều chỉnh. Vàng phù hợp với nhà đầu tư ưu tiên an toàn, trong khi bạc hấp dẫn hơn với những người chấp nhận rủi ro để tìm kiếm lợi nhuận cao.

    Theo Báo Quân đội Nhân dân cũng đăng tải bài viết với tiêu đề: “Giá vàng hôm nay (22-12): Ổn định ở mức cao”, nội dung cụ thể như sau:

    Giá vàng miếng trong nước hôm nay

    So với sáng qua, giá vàng miếng hôm nay ổn định ở ngưỡng cao.

    Cụ thể, DOJI, SJC, Bảo Tín Minh Châu và PNJ niêm yết giá vàng miếng ở mức 154,6 – 156,6 triệu đồng/lượng (mua vào – bán ra), ổn định so với rạng sáng qua.

    Phú Quý SJC giao dịch vàng miếng ở ngưỡng 153,6 – 156,4 triệu đồng/lượng (mua vào – bán ra), ổn định so với rạng sáng qua.

    Giá vàng miếng trong nước cập nhật sáng 22-12 như sau:

    Vàng Rạng sáng 21-12 Rạng sáng 22-12 Chênh lệch
    Mua vào Bán ra Mua vào Bán ra Mua vào Bán ra
    Đơn vị tính:

    Triệu đồng/lượng

    Đơn vị tính:

    Nghìn đồng/lượng

    DOJI 154,6 156,6 154,6 156,6
    SJC 154,6 156,6 154,6 156,6
    PNJ 154,6 156,6 154,6 156,6
    Bảo Tín Minh Châu 154,6 156,6 154,6 156,6
    Phú Quý 153,6 156,6 153,6 156,6
    Giá vàng hôm nay (22-12): Ổn định ở mức cao

    Giá vàng trong nước ngày 22-12: Ổn định ở mức cao. Ảnh minh họa/chinhphu.vn

    Giá vàng nhẫn trong nước hôm nay

    Giá vàng nhẫn hôm nay (22-12) cơ bản ổn định so với sáng qua, trừ vàng nhẫn Bảo Tín Minh Châu giảm nhẹ.

    Cụ thể, SJC niêm yết giá vàng nhẫn ở mức 150,5 – 153,5 triệu đồng/lượng (mua vào – bán ra).

    Vàng nhẫn PNJ và vàng nhẫn DOJI đều giao dịch ở ngưỡng 151 triệu đồng/lượng mua vào và 154 triệu đồng/lượng bán ra.

    Vàng nhẫn thương hiệu Bảo Tín Minh Châu niêm yết ở mức 152 – 155 triệu đồng/lượng (mua vào – bán ra), giảm 200.000 đồng/lượng ở cả hai chiều so với sáng qua.

    Thương hiệu Phú Quý niêm yết giá vàng nhẫn ở mức 151,6 – 154,6 triệu đồng/lượng (mua vào – bán ra).

    Giá vàng thế giới hôm nay  

    Giá vàng thế giới hôm nay ổn định, với giá vàng giao ngay ở mức 4.335,21 USD/ounce.

    Với giá vàng miếng trong nước ổn định và giá vàng thế giới niêm yết tại Kitco ở mức 4.335,21 USD/ounce (tương đương khoảng 138 triệu đồng/lượng quy đổi theo tỷ giá Vietcombank, chưa thuế, phí), chênh lệch giữa giá vàng trong nước và thế giới khoảng 18,6 triệu đồng/lượng.

    Giá vàng hôm nay (22-12): Ổn định ở mức cao
     Giá vàng thế giới ngày 22-12 ổn định ở ngưỡng cao. Ảnh minh họa

    Sau một trong những đợt tăng giá kim loại quý mạnh nhất trong nhiều thập kỷ, các nhà đầu tư vàng có thể đang bước vào giai đoạn quan trọng nhất của chu kỳ – giai đoạn có thể định hình lợi nhuận vượt xa năm 2026.

    Theo Avi Gilburt, nhà phân tích kỹ thuật kỳ cựu và người sáng lập ElliottWaveTrader, đợt tăng giá vàng kể từ mức thấp năm 2015-2016 đang bước vào giai đoạn cuối. Mặc dù giá vẫn có thể tăng thêm trong những tháng tới, Gilburt cảnh báo rằng các nhà đầu tư nên bắt đầu chuẩn bị cho một đợt điều chỉnh kéo dài nhiều năm, có thể bắt đầu ngay từ năm sau.

    “Đây không phải là sự khởi đầu của một điều gì đó mới mẻ,” Gilburt nói. “Đây có lẽ là sự kết thúc của một chu kỳ rất dài”.

    Gilburt, người đã dự đoán chính xác đỉnh điểm của giá vàng năm 2011 và đáy năm 2015 gần như cùng ngày, tin rằng đợt tăng giá hiện tại bắt nguồn từ sự điều chỉnh sau năm 2015, diễn ra sau nhiều năm thanh lý quỹ ETF và sự sụt giảm hứng thú của nhà đầu tư. Chu kỳ đó, hiện đã kéo dài gần một thập kỷ, dường như đang tiến gần đến giai đoạn cạn kiệt.

    “Tôi tin rằng chúng ta đang tiến đến giai đoạn cuối của chu kỳ. Năm 2026 có lẽ sẽ đánh dấu sự kết thúc của chu kỳ dài hạn này đối với vàng và bạc, và có khả năng khởi đầu một thị trường kéo dài nhiều năm”, Gilburt chia sẻ.

    Mặc dù triển vọng này có vẻ khó chấp nhận đối với các nhà đầu tư coi kim loại quý là một công cụ phòng hộ dài hạn, Gilburt giải thích rằng giá kim loại biến động theo những đợt riêng biệt, phần lớn độc lập với các quan điểm kinh tế vĩ mô phổ biến.

    Với giá vàng đang giao dịch quanh mức hỗ trợ mới trên 4.300 USD/ounce, Gilburt cho biết số phận ngắn hạn của nó phụ thuộc vào một cuộc chiến kỹ thuật quan trọng. Ông nói thêm rằng ông đang theo dõi sát sao mức kháng cự ở 4.383 USD/ounce. Chừng nào mức kháng cự này còn giữ vững, ông tin rằng vàng có thể chứng kiến một đợt giảm mạnh khác – có khả năng quay trở lại mức 3.800 USD/ounce.

    “Nếu điều đó xảy ra, đó sẽ là một cơ hội mua vào tuyệt vời. Sau đó, sẽ có thêm một đợt tăng giá mạnh nữa trước khi chu kỳ hoàn tất”, ông nói.

    Nước giặt quốc dân không cần nước xả vẫn thơm, hơn 1,2 triệu người dùng Shopee cho 5 sao!

  • Miền Bắc sắp đón đợt không khí lạnh mới, mưa to trở lại

    Theo Trung tâm Dự báo Khí tượng Thủy văn Quốc gia, hiện nay (15/12), do không khí lạnh suy yếu, miền Bắc chuyển sang thời tiết hanh khô, nhiệt độ tăng mạnh.

    Dự báo, khoảng 17-18/12, một đợt không khí lạnh tăng cường lệch đông tràn xuống sẽ khiến Bắc Bộ trời nhiều mây, mưa rào rải rác. Từ ngày 19/12 có mưa vài nơi. Trời rét, vùng núi có nơi rét đậm.

    Miền Bắc sắp đón đợt không khí lạnh mới, mưa to trở lại - Ảnh 1.

    2 ngày tới, miền Bắc dự báo sẽ đón một đợt không khí lạnh mới (Ảnh: Hà Nội mới).

    Dự báo thời tiết các khu vực trên cả nước đêm 15 và ngày 16/12

    Thời tiết Hà Nội đêm không mưa, ngày nắng. Nhiệt độ từ 17-24 độ.

    Phía Tây Bắc Bộ đêm có mưa vài nơi, ngày nắng. Nhiệt độ từ 15-24 độ.

    Phía Đông Bắc Bộ có mưa vài nơi. Trời rét, vùng núi có nơi rét đậm. Nhiệt độ từ 16-24 độ.

    Khu vực Thanh Hóa – Thừa Thiên Huế: phía Bắc có mưa vài nơi, phía Nam có mưa, mưa rào rải rác và có nơi có dông, cục bộ có nơi mưa to. Nhiệt độ từ 15-23 độ.

    Duyên hải Nam Trung Bộ: phía Bắc có mưa, mưa rào rải rác và có nơi có dông, cục bộ có nơi mưa to; phía Nam có mưa rào và dông vài nơi. Nhiệt độ từ 22-30 độ.

    Cao nguyên Trung Bộ đêm có mưa rào vài nơi, ngày nắng. Nhiệt độ từ 18-28 độ.

    Nam Bộ đêm có mưa rào và dông vài nơi, ngày nắng. Nhiệt độ từ 23-33 độ.

  • Đến 3 độ tuổi này, phụ nữ nào đặc biệt ‘háo hức’ với đàn ông, các anh tinh ý sẽ chọn được bạn đời

    Đến độ tuổi này, phụ nữ có khao khát, gần gũi, gắn bó với phái mạnh.

    Thiếu nữ ở độ tuổi 20

    Những cô gái ở độ tuổi 20 vừa mới bắt đầu khám phá tình yêu. Trong thời niên thiếu, họ thường bị bố mẹ cấm cản, nên chưa được tự do yêu đương.

    Đến khi bước sang tuổi 20, đa số các cô gái đã trưởng thành và cảm xúc yêu đương trở nên mãnh liệt hơn. Chính vì vậy, ở độ tuổi này, các cô gái thường đặc biệt háo hức với tình yêu. Nếu bạn nhận ra điều này và theo đuổi người mình yêu, khả năng thành công sẽ rất cao.

    Những cô gái ở độ tuổi 20 vừa mới bắt đầu khám phá tình yêu.
    Phụ nữ ở độ tuổi 30

    Khi bước sang tuổi 30, phụ nữ thường trở nên quyến rũ và thu hút hơn. Nếu đến thời điểm này mà cô ấy vẫn chưa kết hôn, có thể là do trước đây chưa gặp được người đàn ông phù hợp để xây dựng mối quan hệ lâu dài. Điều này không phải vì cô ấy không muốn yêu, mà chỉ là chưa tìm được người thích hợp.

    Tuy nhiên, với việc đã 30 tuổi, cô ấy chắc chắn phải đối mặt với áp lực về chuyện kết hôn. Vì vậy, trái tim cô ấy thường rất rộng mở. Một người đàn ông tinh tế sẽ dễ dàng khiến cô ấy cảm động và có thể tạo được sự chú ý, làm tăng khả năng thành công trong việc theo đuổi phụ nữ ở độ tuổi này.

    Khi bước sang tuổi 30, phụ nữ thường trở nên quyến rũ và thu hút hơn.
    Phụ nữ trung niên ở độ tuổi 40

    Gọi phụ nữ ở tuổi 40 là trung niên có thể không còn chính xác nữa, vì trong xã hội hiện đại, nhiều phụ nữ ở độ tuổi này vẫn giữ được vẻ đẹp, duyên dáng và sự trẻ trung.

    Phụ nữ ở độ tuổi này thường đã thành đạt trong sự nghiệp và có cách ứng xử khéo léo. Họ tỏa ra sức quyến rũ mạnh mẽ với đàn ông. Dù có thể đã trải qua những tổn thương, họ vẫn sẵn sàng mở lòng nếu gặp người thực sự yêu thương và quan tâm đến mình.

    Đối với một người phụ nữ 40 tuổi, chỉ cần bạn chăm sóc chu đáo và giao tiếp nhiều hơn trong cuộc sống hàng ngày, cô ấy sẽ dễ dàng cảm mến và dành tình cảm cho bạn.

    Gọi phụ nữ ở tuổi 40 là trung niên có thể không còn chính xác nữa, vì trong xã hội hiện đại, nhiều phụ nữ ở độ tuổi này vẫn giữ được vẻ đẹp, duyên dáng và sự trẻ trung.
    Khi theo đuổi một người phụ nữ, đừng vội vàng. Phụ nữ thường mong muốn gặp người đàn ông tinh tế và nhạy cảm trong cách cư xử. Dù có thể khao khát tình yêu, họ không dễ dàng bộc lộ ngay lập tức. Nếu bạn biết cách ăn nói khéo léo, hành động nhiều hơn và ít nói, trái tim của phụ nữ sẽ dễ dàng mở rộng với bạn.

  • Gia đình tôi rất mừng và ủng hộ mẹ đi bước nữa. Chú kia làm quản lý cấp cao ở nhà máy giày da, kinh tế ổn định, kém mẹ tôi vài tuổi. Đám cưới của mẹ tôi được tổ chức khá linh đình. Rạp cỗ phải hơn trăm mâm, khách đến đông kín cả làng. Chưa bao giờ tôi thấy mẹ xinh đẹp như thế. Nhưng

    Gia đình tôi rất mừng và ủng hộ mẹ đi bước nữa. Chú kia làm quản lý cấp cao ở nhà máy giày da, kinh tế ổn định, kém mẹ tôi vài tuổi. Đám cưới của mẹ tôi được tổ chức khá linh đình. Rạp cỗ phải hơn trăm mâm, khách đến đông kín cả làng. Chưa bao giờ tôi thấy mẹ xinh đẹp như thế. Nhưng

    Nói thì nghe hơi buồn cười nhưng bây giờ thi thoảng mẹ tôi vẫn nhắc lại chuyện cũ hồi tôi 15 tuổi. Bố tôi mất sớm, mẹ tôi ở vậy nuôi tôi ăn học. Thấy mẹ lẻ bóng một mình hơn chục năm trời tôi thương lắm. Chính tôi là người giục mẹ tái hôn khiến cả nhà vướng vào một chuyện dở khóc dở cười.

    Ông ngoại tôi vốn không phải người giỏi kinh doanh, ngày xưa ông chỉ biết cấy lúa trồng rau để nuôi sống gia đình. Nhưng rồi có người tốt bụng khuyên ông bán đất lấy vốn xây nhà trọ, ông mạnh dạn nghe theo rồi phất lên nhanh chóng.

    Vùng quê tôi ở có đến 5 nhà máy, người ta cứ kéo đến làm thuê rồi ở trọ rất đông. Bà ngoại tôi cũng tranh thủ mở quán cơm giá rẻ cho công nhân, chỉ vài năm đã đủ tiền xây thêm dãy trọ khác.

    Mẹ con tôi được ông bà cho riêng một căn nhà mới ở bên cạnh nhà cũ. Tôi hỏi sao không xây hẳn một cái biệt thự to đùng nhiều phòng rồi cả nhà mình ở chung, ông gõ đầu tôi bảo đấy là “của hồi môn” ông tặng sẵn để sau này cháu lấy chồng.

    Nói chung từ lúc có tiền thì gia đình tôi bớt vất vả hẳn. Ông bà ngoại thuê cả chục người làm, chẳng cần động tay chân như trước nữa. Mẹ tôi hỗ trợ ông bà quản lý mấy dãy trọ, mở thêm quán nước nữa.

    Vì nằm không cũng có tiền nên ông ngoại tôi đâm ra rảnh rỗi quá. Ông xin chân bảo vệ ca ngày ở ngân hàng cho bớt rảnh, lương 3 cọc 3 đồng ông bảo đem về cho tôi tiêu vặt. “Nhiệm vụ” chính của ông ở đấy chỉ có dắt xe với trông xe cho khách, còn lại thì toàn chém gió buôn dưa với mấy bác xe ôm.

    Ông thích công việc này vì vừa nhàn vừa vui. Tuy nhiên cũng chính vì làm bảo vệ mà ông bị thông gia “hụt” coi thường.

    Số là năm tôi lên lớp 9, tôi giục mẹ lấy chồng khác đi cho đỡ buồn. Mẹ gần 40 tuổi vẫn trẻ xinh, biết bao nhiêu người đến ngó nghiêng tán mà mẹ không để ý. Ban đầu mẹ cứ giãy nảy lên bảo ở một mình đang sướng, không thích vướng vào chuyện yêu đương.

    Thế nhưng đùng cái vào một ngày đẹp giời, quán nước của mẹ tôi tiếp đón một vị khách lạ. Chú ấy đi ô tô, quần âu sơ mi khá lịch sự, gọi một cốc nước vối và ngồi bắt chuyện với mẹ tôi khá lâu.

    Sau hôm ấy chú này bắt đầu ghé quán nước liên tục. Từ chuyện trò xã giao như chủ với khách, dần dần chú kia lân la hỏi mẹ tôi nhiều hơn và xin số liên lạc. Chẳng rõ quá trình chú ấy tán mẹ tôi ra sao, chỉ biết là được một thời gian thì chú ấy ngỏ lời muốn cưới mẹ.

    Mẹ tôi dõng dạc hủy đám cưới sau khi mẹ chồng tương lai đọc “diễn văn” miệt thị thông gia- Ảnh 1.

    Gia đình tôi rất mừng và ủng hộ mẹ đi bước nữa. Chú kia làm quản lý cấp cao ở nhà máy giày da, kinh tế ổn định, kém mẹ tôi vài tuổi, lại là trai tân nên dù ngoại hình hơi kém sắc thì cũng hơn khối người.

    Tính nết chú ấy khá điềm đạm, luôn chiều chuộng và nhường nhịn mẹ tôi nên ai cũng nghĩ cưới người này thì mẹ tôi sẽ hạnh phúc.

    Chú cũng tốt với tôi nữa, không hề lăn tăn chuyện mẹ tôi có con riêng, ai dị nghị chú cũng bỏ ngoài tai hết.

    Sau một thời gian suy nghĩ thật kỹ, thấy mọi người xung quanh không ai phản đối nên mẹ tôi đồng ý lấy chú kia. Chú ấy mừng như vớ được vàng, hẹn cả nhà tôi đến ăn bữa cơm ra mắt.

    Ông bà ngoại sắm hẳn bộ đồ mới tinh để đến nhà thông gia tương lai nói chuyện. Nhà chú kia to như biệt phủ, đẹp đẽ khang trang và có vườn cây cảnh rộng như sân bay.

    Mọi thứ diễn ra suôn sẻ cho đến khi ông ngoại giới thiệu về bản thân mình. Nghe ông nói công việc hiện tại là bảo vệ ngân hàng, tôi thấy nhà thông gia nhíu mày vẻ không vui. Đến lúc bà ngoại nói đang bán quán cơm bụi thì họ lại thở dài chán ngán, không nhiệt tình tiếp chuyện như lúc đầu nữa.

    Đám cưới của mẹ tôi được tổ chức khá linh đình. Rạp cỗ phải hơn trăm mâm, khách đến đông kín cả làng. Chưa bao giờ tôi thấy mẹ xinh đẹp như thế. Cả áo dài lẫn áo cưới của mẹ đều rực rỡ, mọi người khen trông mẹ như chị gái của tôi.

    Chú kia nói cưới xong sẽ dọn sang ở cùng nhà với mẹ con tôi để tránh mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâu. Tuy nhiên chưa chính thức trở thành con dâu thì mẹ tôi đã cạch mặt nhà chồng luôn rồi.

    Nguyên do là lúc anh MC mời đại diện 2 bên thông gia đứng ra phát biểu, mẹ chồng tương lai của mẹ tôi đã tuôn ra một tràng lời lẽ coi thường.

    Suốt quá trình chuẩn bị đám cưới thì bà ấy không thể hiện ra, đến đúng ngày quan trọng mới cố tình làm nhà tôi bẽ mặt trước hàng trăm quan khách.

    Tôi nhớ mãi câu bà ấy xúc phạm cả nhà tôi: “Dù con dâu lớn tuổi hơn con trai tôi và đang bán quán nước kiếm sống, bố của con dâu chỉ là bảo vệ ngân hàng chẳng có gì trong tay, lương tháng cũng chỉ bằng số lẻ của giúp việc nhà tôi, nhưng tôi vẫn tác thành cho 2 con đến với nhau và chấp thuận quan hệ thông gia”.

    Nghe xong toàn bộ khách khứa bên dưới xì xào kinh ngạc. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía ông ngoại tôi – chính là bố cô dâu trên sân khấu hôm đó. Tôi khi ấy còn nhỏ nhưng cũng hiểu những lời này không lọt tai tí nào, hạ thấp cả danh dự của nhà tôi.

    Chẳng đợi người khác bức xúc thay, mẹ tôi ném luôn bó hoa cưới trên tay đi và giật mic tuyên bố hủy hôn lễ.

    Mẹ nói nhà chồng chưa chắc đã giàu bằng nhà tôi nên không có tư cách lên giọng khinh thường. Nghe mọi người bảo ông ngoại tôi là đại gia ngầm, mặt bà thông gia đang màu đỏ dần chuyển sang xám ngoét.

    Bố dượng “hụt” của tôi cũng xấu hổ không biết giấu mặt vào đâu, níu mẹ tôi lại để xin lỗi nhưng mẹ đã tháo luôn chiếc nhẫn cưới vừa mới đeo ném ra đường!

    Từ lúc bố tôi mất thì mẹ đã phải sống với hàng vạn lời đồn thổi, nói xấu và bịa đặt. Có người còn độc mồm dựng chuyện bảo mẹ tôi làm “bồ nhí” để lấy tiền nuôi con. Đến khi mẹ tái hôn với chú kia thì kêu mẹ tôi “đào mỏ”.

    Nhưng phần đông người ngoài không biết gia đình tôi sống như thế nào, có tiền tỷ trong tay thì ông ngoại tôi vẫn mặc quần áo cũ đi làm bảo vệ. Cả ông bà ngoại lẫn mẹ đều dạy tôi rằng tiền bạc không quyết định nhân cách con người, sống làm sao để ngẩng cao đầu hãnh diện mới là hay nhất.

    Thế nên khi chứng kiến thái độ khó ưa của nhà thông gia, mẹ tôi chốt luôn không cần cưới xin gì nữa. Gia đình người thân vẫn là số một. Chứ người ngoài kênh kiệu thì quan trọng gì!

    Sau đó thì đám cưới tan tành thật, và người bẽ mặt cuối cùng lại là nhà chú kia. Mẹ tôi đem trả váy cưới xong thì vui lắm. Bà nói từ giờ lại được sống tự do thảnh thơi rồi. Mẹ cũng thích chú kia nhưng không đến mức vì yêu mà phải chịu nhịn nhục.

    Giờ thì gần chục năm trôi qua rồi, hàng xóm xung quanh thi thoảng sang quán nước vẫn nhắc lại vụ cưới hụt để trêu mẹ tôi. Mẹ càng ngày càng đẹp và sang, chú kia vẫn hay quay lại tìm mẹ tôi để nói chuyện nhưng mẹ không tiếp.

    Thôi thì mẹ cứ hạnh phúc là được rồi. Tôi chả dám giục mẹ đi tìm bến đỗ mới nữa. 1 lần sự cố thế là quá đủ rồi!

    Nguồn: https://giadinh.suckhoedoisong.vn/me-toi-dong-dac-huy-dam-cuoi-sau-khi-me-chong-tuong-lai-

  • B;é g;ái 8 t;uổi nhất quyết không mở tủ quần áo của mình, khi mẹ kiểm tra thì…

    Trong suốt ba tuần liền, bé An – cô con gái 8 tuổi của chị Thảo – nhất quyết không cho ai mở chiếc tủ quần áo trong phòng mình. Lúc đầu, chị nghĩ con chỉ bày biện lung tung nên không muốn bị mẹ la. Nhưng càng ngày, bé càng có những hành động kỳ lạ: mỗi tối lại đứng lặng một mình trước tủ vài phút, khóa tủ lại cẩn thận, thậm chí còn lấy chăn trùm kín như che giấu một điều gì đó. Đến một ngày, chị Thảo quyết định kiểm tra chiếc tủ ấy… Và điều chị nhìn thấy khiến chị đứng lặng người, tim như thắt lại…

    Gia đình chị Thảo sống ở một khu phố nhỏ ngoại ô Sài Gòn. Chồng chị làm công trình xa nhà, chị ở nhà buôn bán tạp hóa, còn bé An là con gái duy nhất của hai vợ chồng. An ngoan ngoãn, ít nói nhưng rất hiểu chuyện. Từ nhỏ, con đã thích tự chơi một mình, vẽ tranh, viết nhật ký, và luôn sắp xếp đồ đạc rất gọn gàng.

    Từ sau Tết, chị Thảo bắt đầu nhận ra sự thay đổi nhỏ ở con. Bé thường xuyên ngồi lì trong phòng hàng giờ, dù vẫn học giỏi, vẫn chào hỏi lễ phép, nhưng có gì đó khép kín hơn trước. Và đặc biệt là cái tủ quần áo. Lần đầu tiên chị thấy con khóa nó lại là vào đầu tháng Ba. Khi chị hỏi, bé An chỉ lắc đầu, nói gọn lỏn:
    – “Không có gì đâu mẹ. Đừng mở tủ của con.”

    Ban đầu chị Thảo cũng không để ý, nghĩ trẻ con có lúc bí ẩn là chuyện bình thường. Nhưng mỗi khi chị bước vào phòng dọn dẹp, chỉ cần chị đến gần tủ là An lập tức bỏ chạy vào phòng, đứng chắn trước tủ như một vệ sĩ nhỏ bé. Đến lúc chị hỏi thẳng:
    – “Trong đó có gì mà con không cho mẹ mở?”
    An nhìn mẹ rất lâu rồi quay đi, đáp nhỏ như thì thầm:
    – “Chỉ là… con không muốn ai nhìn thấy.”

    Một hôm, chị Thảo đi làm về sớm, nghe thấy trong phòng con có tiếng động lạ. Nhẹ nhàng ghé mắt qua khe cửa, chị thấy An đang mở tủ, cẩn thận đặt một ổ bánh mì nhỏ vào bên trong, nói thì thầm như nói chuyện với ai đó:
    – “Hôm nay con chỉ xin được thế này, ngày mai con sẽ để nhiều hơn…”

    Lúc đó, tim chị đập thình thịch. Trong đầu hiện lên hàng loạt giả thuyết: con mình đang giấu con vật gì? Một người bạn tưởng tượng? Hay có chuyện gì còn khủng khiếp hơn?

    Tối hôm ấy, đợi con ngủ, chị Thảo rón rén vào phòng. Lần đầu tiên, chị cầm chìa khóa phụ mở chiếc tủ bí mật.

    Không có gì nguy hiểm. Không chuột, không rắn. Nhưng điều khiến chị bật khóc lại chính là sự đơn giản của mọi thứ bên trong.

    Trong tủ là một chiếc hộp giấy lớn, lót khăn mỏng, vài ổ bánh mì nhỏ, một bình nước lọc bằng nhựa, và… một con búp bê bị mất một mắt. Kế bên là một cuốn vở học trò, được viết bằng nét chữ nắn nót:

    “Mình tên là An. Mình biết bạn không có nhà để ở. Mình sẽ cho bạn ở trong tủ của mình. Mình hứa sẽ cho bạn ăn mỗi ngày. Mình không cho mẹ biết vì sợ mẹ đuổi bạn đi…”

    Chị Thảo nghẹn họng. Chị lật tiếp vài trang thì phát hiện nét vẽ của một cô bé nhỏ, tóc rối, mặt lấm lem, đang ngồi co ro dưới gốc cây. Bên cạnh là dòng chữ:

    “Bạn ấy tên là Na. Mình gặp bạn ấy ở chỗ xe rác gần chợ. Bạn ấy không có bố mẹ.”

    Lúc này, mọi thứ như bừng sáng trong tâm trí chị.

    Thì ra hôm trước, lúc theo chị ra chợ, bé An đã gặp một bé gái vô gia cư. Con không nói với chị, nhưng mang nỗi thương xót ấy về nhà, tưởng tượng ra một “Na” trong chiếc tủ, chăm sóc và trò chuyện như thể đang thật sự giúp đỡ một người bạn.

    Sáng hôm sau, khi An tỉnh dậy, thấy mẹ đang ngồi bên chiếc tủ mở toang, con òa khóc:
    – “Mẹ đừng giận con… Con không biết phải làm sao. Con thương bạn ấy lắm…”

    Chị Thảo ôm con vào lòng, vừa khóc vừa nói:
    – “Mẹ không giận đâu. Mẹ thương con vì con có một trái tim rất đẹp. Nhưng mình sẽ cùng nhau làm cách đúng hơn… để thật sự giúp bạn ấy. Đồng ý không?”

    Ánh mắt bé An sáng lên. Lần đầu tiên sau nhiều tuần, chị thấy lại nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt nhỏ bé của con gái mình….

    Sau khi phát hiện ra sự thật ấm áp đằng sau chiếc tủ quần áo của con gái, chị Thảo vừa xúc động vừa cảm phục trái tim nhỏ bé nhưng đầy yêu thương của bé An. Nhưng điều khiến chị suy nghĩ nhiều hơn chính là lời hứa với con: phải thật sự giúp bạn Na ngoài đời – cô bé vô gia cư mà An từng thấy. Và hành trình ấy không hề dễ dàng…

    Ngay hôm sau, chị Thảo đưa bé An quay lại khu chợ, nơi con nói đã gặp bạn nhỏ đó. Hai mẹ con đi vòng quanh các con hẻm, khu bãi rác sau chợ, hỏi thăm các tiểu thương, các cô bán hàng rong. Không ai biết rõ về một bé gái như An mô tả: gầy gò, tóc rối, mặt lem luốc, thường lảng vảng chỗ rác.

    Ngày đầu không kết quả. Ngày thứ hai, họ quay lại. Rồi ngày thứ ba. Dù không tìm thấy, An không bỏ cuộc. Bé nói:
    – “Mẹ ơi, con nghĩ nếu mình tốt với bạn thật lòng, vũ trụ sẽ chỉ cho mình chỗ bạn ấy đang ở.”

    Chị Thảo bật cười trong nước mắt. Một cô bé 8 tuổi, lại có thể tin vào điều tử tế đến mức ấy.

    Và đúng như lời An, vào ngày thứ tư, khi trời nhá nhem, hai mẹ con đang chuẩn bị về thì một người đàn ông đẩy xe ve chai ghé vào mua bịch nước đá. Ông nhìn bé An rồi khựng lại:
    – “Cô bé này hôm bữa có đem ổ bánh mì cho con bé con ngủ gầm cầu, phải không? Nó tên Na thiệt đó. Tôi thấy nó ở cầu số 5, cách đây mấy con hẻm.”

    Cả chị Thảo và bé An như thót tim. Họ lập tức cảm ơn và đi theo chỉ dẫn.

    Dưới gầm cầu nơi người đàn ông chỉ, có một tấm bạt rách, vài túi ni-lông và một đứa trẻ co ro trong góc, ôm con gấu cũ như báu vật. Đó là một bé gái độ chừng 6-7 tuổi, đúng như An đã miêu tả.

    Bé An kéo tay mẹ, khẽ nói:
    – “Mẹ, con nghĩ là bạn ấy đó…”

    Chị Thảo tiến lại gần, cúi người nhẹ nhàng hỏi:
    – “Con tên gì? Sao con ở đây một mình?”

    Cô bé nhìn hai mẹ con bằng ánh mắt đầy cảnh giác, siết chặt con gấu trong tay:
    – “Dì đừng bắt con. Con không ăn trộm gì hết…”

    An tiến lên trước, nhẹ nhàng nói:
    – “Na… Là mình, An nè. Mình từng cho bạn bánh mì. Mình đem mẹ tới giúp bạn.”

    Cô bé kia chớp mắt, đôi môi mím lại, như đang cố ngăn dòng nước mắt. Rồi bất ngờ, bé òa khóc nức nở. Tiếng khóc không phải vì sợ, mà như được vỡ òa sau bao ngày chịu đựng.

    Sau khi dỗ dành và mua ít đồ ăn nóng cho bé Na, chị Thảo nghe được câu chuyện: Na là con của một người mẹ đơn thân, từng sống trong khu nhà trọ gần bãi rác. Mẹ bé làm nghề rửa chén thuê nhưng bị tai nạn xe vài tháng trước, mất tại chỗ. Không ai đứng ra nhận nuôi, người trong xóm đùn đẩy trách nhiệm. Cuối cùng, bé trốn ra khỏi trung tâm bảo trợ sau một tuần vì bị bạn lớn bắt nạt.

    Na sống lang thang từ đó, ăn bánh thừa, cơm nguội, ai thương thì cho, ai ghét thì xua đuổi. Khi nghe tới tên mẹ, bé khóc lặng đi, chỉ nói:
    – “Con nhớ mẹ. Nhưng mẹ con không còn nữa.”

    Đêm đó, khi bé Na ngủ lại tạm trong cửa hàng tạp hóa nhà mình, chị Thảo trằn trọc cả đêm. Chị biết mình không thể làm ngơ. Dù cuộc sống không dư dả, dù một đứa trẻ nữa sẽ thêm gánh nặng, nhưng trong lòng chị không còn nghi ngờ: bé An đã dạy chị một bài học lớn về tình thương không nên có giới hạn.

    Sáng hôm sau, chị đến phường, làm đơn xin bảo lãnh tạm thời bé Na. Sau nhiều thủ tục, giấy tờ, sự xác minh từ công an và chính quyền địa phương, chị được chấp thuận làm người giám hộ trong thời gian chờ xác minh thân nhân hoặc thủ tục nhận nuôi lâu dài.

    Một tháng sau, trong chiếc tủ quần áo ngày nào, giờ là chỗ chứa quần áo mới tinh được chị Thảo mua cho cả hai đứa nhỏ – mỗi bé một ngăn. Căn phòng nhỏ, nhưng ấm áp hơn bao giờ hết.

    Bé Na không còn ở ngoài đường. Con đi học lớp 1 lại từ đầu, được chị Thảo dạy chữ mỗi tối. An thì vui vẻ hơn, hào hứng vì “bạn tủ” giờ đã thành “chị em giường bên”. Hai đứa hay vẽ tranh, chơi búp bê, làm đồ thủ công, và thi nhau kể chuyện trước giờ ngủ.

    Một tối nọ, chị Thảo nghe lén thấy bé An nói với em:
    – “Na nè, tủ quần áo của mình ngày xưa từng là nơi giấu bạn, bây giờ lại là nơi mình chia sẻ với nhau. Vậy là tụi mình không phải chơi tưởng tượng nữa, đúng không?”

    Na mỉm cười, gật đầu.

    Chị Thảo đứng lặng ngoài cửa, lòng tràn đầy cảm xúc. Đôi khi, một trái tim bé nhỏ cũng đủ mạnh mẽ để lay chuyển thế giới người lớn – để họ mở lòng, để họ học cách yêu thương không điều kiện.

    Đôi khi, những điều kỳ diệu không đến từ những phép màu, mà đến từ trái tim trong sáng của một đứa trẻ – nơi mà tình thương chưa từng bị giới hạn bởi hoàn cảnh hay nỗi sợ.

    Và đôi khi, một chiếc tủ đóng kín… lại là nơi bắt đầu cho một cánh cửa nhân ái được mở ra.

  • Sau l:y hô:n, thấy vợ cũ đang trông xe, chồng mở ví cho 1 triệu. Ba năm sau, chồng há m:ồm k:inh ngạc vì

    Ngày ly hôn, Hùng nhìn Thảo bằng ánh mắt khinh miệt. Anh ta nói trước tòa:

    – Cô không xứng đáng làm vợ tôi. Suốt ngày chỉ biết ở nhà, không kiếm nổi đồng nào, vô dụng!

    arrow_forward_ios

    Xem thêm

    Thảo im lặng ký đơn. Nước mắt rơi, nhưng cô không van xin, không níu kéo. Sau khi ly hôn, Hùng nhanh chóng cưới người phụ nữ mới giàu có, làm quản lý siêu thị. Anh ta càng tự tin vào quyết định của mình.

    Một năm sau, trong một lần lái ô tô đến trung tâm thương mại, Hùng tấp xe vào bãi giữ xe tầng hầm. Anh đưa vé cho bảo vệ thì bất chợt sững người. Người phụ nữ mặc đồng phục bảo vệ, tóc dài được buộc gọn phía sau lưng, gương mặt hơi gầy nhưng đường nét vẫn dịu dàng quen thuộc. Đó là Thảo.

    Cô ngẩng lên, ánh mắt thoáng sững lại khi nhìn thấy Hùng, rồi nhanh chóng cúi đầu, đưa thẻ xe:
    – Anh gửi xe ạ.

    Hùng nhếch môi cười khẩy. Anh mở ví, rút tờ 500 nghìn đưa cho cô, giọng đầy bỡn cợt:

    – Cầm lấy mà ăn sáng. À thôi, lấy luôn 1 triệu này đi, trông xe cả tháng chắc không bằng.

    Thảo khẽ lắc đầu:

    – Em không cần đâu anh. Đây là công việc của em.

    Nhưng Hùng đã dúi tiền vào tay cô, rồ ga chạy vào. Trong gương chiếu hậu, anh thấy cô vẫn đứng yên, tay siết chặt tờ tiền, ánh mắt buồn bã.

    Tối hôm đó, anh kể với vợ mới, giọng đầy kiêu ngạo:

    – May mà anh bỏ nó, giờ chỉ đi trông xe, nhục thật.

    Thời gian trôi nhanh. Ba năm sau, công ty của Hùng tham gia dự án xây dựng tòa nhà văn phòng cao cấp. Trong buổi lễ ký kết hợp tác, anh đến dự với tư cách nhà cung cấp vật liệu. Khi mọi người đang bàn bạc, một chiếc Mercedes đen bóng đỗ trước sảnh. Từ trong xe, người phụ nữ mặc vest trắng bước xuống.

    Hùng há hốc mồm. Người phụ nữ ấy xõa mái tóc dài uốn nhẹ, gương mặt trang điểm nhẹ nhàng, thần thái tự tin và sang trọng. Đó chính là Thảo – vợ cũ của anh.

    Cô đi tới, mỉm cười bắt tay từng người. Khi nhìn thấy Hùng, ánh mắt cô bình thản, chỉ nhẹ giọng:
    – Chào anh Hùng. Lâu rồi không gặp.

    – Em… em… – Hùng lắp bắp. – Em làm giám đốc ở đây à?

    – Ừ, công ty xây dựng này là của gia đình em. Sau khi ly hôn, em về phụ bố mẹ, học thêm quản lý và tài chính. Giờ em tiếp quản luôn.

    Cô nói xong, quay sang trao đổi với đối tác khác, để lại Hùng đứng chết lặng. Anh nhớ lại lần cuối cùng gặp cô ở bãi giữ xe, nhớ cảnh mình đưa cho cô 1 triệu đồng rồi vênh mặt bước đi. Anh nghĩ cô mãi mãi chỉ là một người phụ nữ yếu đuối, không có giá trị.

    Trong buổi tiệc ký kết hôm ấy, Hùng ngồi im lặng. Thảo cười nói với mọi người, ánh mắt tự tin, nụ cười rạng rỡ khiến anh vừa ngưỡng mộ vừa đau nhói. Anh tự hỏi, phải chăng năm xưa anh đã quá kiêu ngạo, quá vội vàng ly hôn, để giờ phải chứng kiến người phụ nữ ấy tỏa sáng mà anh không bao giờ có thể chạm tới được nữa.

    Trước khi ra về, anh len lén hỏi một nhân viên:

    – Giám đốc Thảo… cô ấy có gia đình chưa?

    Người kia cười đáp:

    – Dạ chưa anh. Cô Thảo bận rộn điều hành công ty. Nhưng nghe nói có nhiều người theo đuổi lắm.

    Hùng nhìn theo bóng Thảo bước lên xe Mercedes, mái tóc dài mềm mại buông nhẹ trên vai. Tim anh nhói lên. Anh chợt nhận ra, người phụ nữ mà anh từng coi thường, từng cho rằng “vô dụng”, nay đã trở thành giám đốc bản lĩnh và xinh đẹp. Còn anh, dù có vợ mới, xe sang, nhà đẹp, nhưng chưa bao giờ cảm thấy nhỏ bé, hèn kém và trống rỗng như lúc này.

    Trong đầu anh vang lên giọng Thảo năm xưa, dịu dàng mà xa xôi:
    – Em chẳng cần gì nhiều, chỉ cần anh thương em thôi…

    Nhưng tất cả đã muộn. Anh chỉ có thể đứng nhìn từ xa, và cả đời này sẽ không bao giờ có lại được người phụ nữ ấy nữa.

  • Thử lòng vợ sắp cưới, tôi dẫn em về ngôi nhà lụp xụp ở quê, ai ngờ vừa đến nơi, nhìn thấy mẹ già, em đã cười rồi đưa mảnh giấy khiến tôi xấ:;u h:;ổ vô cùng…

    Thử lòng vợ sắp cưới, tôi dẫn em về ngôi nhà lụp xụp ở quê, ai ngờ vừa đến nơi, nhìn thấy mẹ già, em đã cười rồi đưa mảnh giấy khiến tôi xấu hổ vô cùng…

    Tôi là trưởng phòng kỹ thuật, thu nhập không tệ. Người yêu tôi là giáo viên mầm non, hiền lành, nhẫn nại, yêu tôi suốt 3 năm. Nhưng càng gần ngày cưới, tôi càng thấy bất an… vì những câu chuyện ngoài kia về “cưới xong mới lộ mặt thật”.

    arrow_forward_ios

    Xem thêm

    Vậy là một tuần trước hôn lễ, tôi đánh liều thử lòng em. Tôi rủ em về quê thăm mẹ — nhưng không đi xe hơi như mọi khi, mà bắt xe khách, về căn nhà cũ kỹ giữa đồng ruộng, nơi mẹ tôi vẫn sống một mình, mái nhà nghiêng ngả, tường bong tróc.

    Tôi còn dặn mẹ diễn “cho sâu”: mặc đồ cũ, than đau lưng, rên khớp gối.

    Vừa bước xuống xe, em cười rạng rỡ, chạy đến đỡ mẹ tôi rồi nói:
    — Mẹ ơi, con về rồi! Mẹ ăn cơm chưa?

    Tôi ngẩn người. Không một chút ngại ngùng, không một cái chau mày. Đến lúc vào nhà, tôi chưa kịp mở miệng “chờ xem phản ứng” thì em móc từ túi ra một mảnh giấy gấp tư, đưa cho tôi.

    Tôi mở ra… tim đập thình thịch.

    Đó là biên lai chuyển khoản 300 triệu — ghi rõ:

    “Chuyển khoản vào tài khoản bà Nguyễn Thị H. – để sửa nhà, làm sân, mua tivi, trước ngày cưới.”
    Ghi chú: Không nói cho anh ấy biết.

    Tôi chết lặng. Em ngồi xuống bên mẹ, vừa bóp chân vừa thủng thẳng:
    — Em biết anh lo nghĩ nên mới thử em. Nhưng nếu anh hiểu rõ lòng em thì đã không cần thử…

    Tôi đứng như trời trồng, nghẹn ngào chẳng nói được câu gì.
    Hóa ra người bị thử là em… còn người thua cuộc là tôi.

  • Mẹ vợ và con rể bỏ nhà đi, cầm theo hết tiền tiết kiệm chỉ để lại 1 mảnh giấy với 1 lời nhắn ngắn gọn trong két sắt

    Ở một làng ven đô, gia đình ông Tư nổi tiếng hiền lành, làm ăn buôn bán nhỏ. Con gái ông, Lan, vừa tròn 19 tuổi, xinh xắn, ngoan hiền. Sau hơn một năm yêu đương, Lan quyết định kết hôn với Tuấn — chàng trai 20 tuổi, làm thợ sửa xe, tính tình nhanh nhẹn, có phần bồng bột.

    Mẹ của Lan, bà Hồng, mới 40 tuổi nhưng trẻ trung, ăn mặc sành điệu hơn cả con gái. Nhiều người từng đùa “hai mẹ con như chị em”, nhưng trong lòng Lan vẫn tin mẹ là người nghiêm túc, chẳng bao giờ làm điều gì trái với đạo lý.

    Ngày cưới diễn ra rộn ràng. Sau khi cưới, Tuấn về ở chung nhà với gia đình vợ. Mọi chuyện tưởng sẽ yên ấm, cho đến một buổi sáng, Lan thức dậy không thấy mẹ và chồng đâu. Trong nhà, két sắt bị phá khóa, toàn bộ số tiền tiết kiệm của gia đình hơn 600 triệu biến mất.

    Điện thoại của cả hai đều ngoài vùng phủ sóng. Trên bàn bếp, chỉ còn tờ giấy với vài chữ nguệch ngoạc:

    “Xin lỗi, chúng tôi yêu nhau. Đừng tìm.”

    Tin tức lan khắp làng, ai nấy vừa sốc vừa phẫn nộ. Ông Tư từ một người đàn ông điềm đạm trở nên lầm lì, ốm rộc chỉ trong vài tuần. Lan vừa mất chồng, vừa mất mẹ, vừa mất hết của cải — trắng tay ngay ở tuổi 19.

    Nhiều tháng sau, có người bảo thấy bà Hồng và Tuấn mở một quán ăn ở tỉnh khác, sống như vợ chồng. Lan nghe tin, nhưng chỉ cười nhạt:

    “Người đã chọn cách phản bội thì chẳng còn là người thân của mình nữa.”

    Câu chuyện của họ trở thành đề tài bàn tán ở chợ làng suốt nhiều năm — như một lời cảnh tỉnh rằng đôi khi, những cú phản bội đau nhất lại đến từ nơi mình tin tưởng nhất.