Blog

  • Tôi 61 tuổi, lên thành phố chăm cháu nội 6 năm, mỗi tháng tôi yêu cầu con dâu đưa 11 triệu đồng. 6 năm trời tôi bị họ hàng làng xóm chê tr::ách là “ham tiền” nhưng tôi vẫn mặc kệ đều đặn nhận tiền hàng tháng từ con dâu. Trước khi về quê, tôi đưa lại chúng 895 triệu đồng khiến các con s::ố::c tới mức vội vàng báo cô::ng a::n tới, hóa ra…

    Tôi năm nay 61 tuổi, là một người mẹ quê mùa, không học cao hiểu rộng, cũng chẳng biết nói lời hoa mỹ. 6 năm trước, tôi khăn gói lên thành phố trông cháu nội. Tôi yêu cầu con dâu mỗi tháng đưa cho mình 11 triệu đồng – cái giá khiến nhiều người họ hàng, làng xóm nói tôi “ham tiền”, “bòn rút con cái”. Họ cười sau lưng tôi, có người còn nói: “Nuôi cháu mà cũng đòi công như giúp việc.” Tôi chẳng đôi co, cũng không thanh minh. Mỗi tháng tôi vẫn đều đặn nhận tiền – và lặng lẽ ghi lại từng đồng. Cho đến một ngày, tôi trở về quê… và để lại cho con dâu 895 triệu đồng cùng một cuốn sổ nhỏ khiến cả nhà sốc nặng, thậm chí… gọi công an tới. Chỉ vì một bí mật mà suốt 6 năm tôi giấu kín.

    Tôi tên là Hòa, năm nay 61 tuổi. Quê tôi ở một xã nghèo của tỉnh Hà Nam. Cả đời tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ sống giữa lòng thành phố Hà Nội – càng không ngờ quãng thời gian đó lại kéo dài tới 6 năm.

    Ngày con trai tôi cưới vợ, tôi đã có linh cảm mọi thứ không hề đơn giản. Con dâu tôi – Tuyết – là người Hà Nội, làm kế toán cho một công ty nước ngoài. Nó khéo léo, ăn nói có học, còn tôi thì quê mùa, chỉ biết làm ruộng. Tôi và Tuyết không ghét nhau, nhưng cũng chẳng thân.

    Một năm sau ngày cưới, Tuyết sinh cháu trai. Khi nó chuẩn bị đi làm lại, hai vợ chồng gọi điện về quê, nhờ tôi lên trông cháu giúp.

    Tôi suy nghĩ cả đêm.

    Tôi biết, việc trông cháu không phải đơn giản. Tôi từng thấy hàng xóm lên thành phố trông cháu, vất vả từ sáng đến khuya, ăn uống tiết kiệm, tiền nong thì “làm giúp con” nên chẳng ai đưa đồng nào. Về quê, vừa bệnh vừa trắng tay.

    Tôi quyết định khác.

    Tôi nói với Tuyết rõ ràng:

    “Mẹ lên trông cháu, lo cơm nước, nhà cửa, nhưng mỗi tháng mẹ muốn nhận 11 triệu đồng.”

    Đầu dây bên kia im lặng một lúc.

    Rồi Tuyết hỏi:

    “Mẹ cần tiền tiêu riêng ạ?”

    Tôi đáp:

    “Không. Mẹ không tiêu. Mẹ cần cho mẹ là một chuyện. Còn lý do, để sau này các con hiểu.”

    Tôi không giải thích thêm. Con tôi cũng không hỏi nữa. Một tuần sau, tôi khăn gói lên Hà Nội.

    Ngày đầu về sống chung, tôi thấy rõ sự xa cách. Tuyết lịch sự, nhưng không thân thiện. Nó để tiền trong phong bì trên bàn, đúng ngày mùng 1 hàng tháng. Không thiếu một đồng.

    Tôi bắt đầu công việc không tên: sáng dậy từ 5 giờ, cho cháu ăn, tắm rửa, giặt giũ, nấu ăn cho cả nhà. Con dâu tôi đi làm từ 7h30 sáng đến 6h tối, tối về thì chơi với con một lúc rồi ngủ. Ngày này qua ngày khác, tôi như một cái bóng – âm thầm, lặng lẽ.

    Mỗi tháng, tôi nhận 11 triệu đồng, không tiêu đồng nào. Tôi ghi rõ ngày nhận, số tiền, ký tên vào một cuốn sổ nhỏ, rồi bỏ vào két sắt riêng – cái két mà chính tôi bỏ tiền ra mua và để ở đầu giường mình.

    Ba năm trôi qua. Làng xóm ở quê bắt đầu bàn tán:

    “Bà Hòa lên thành phố chăm cháu mà đòi tiền từng tháng.”
    “Mẹ chồng gì mà sống bạc vậy, bòn rút cả con dâu.”
    “Sướng nhé, ở nhà máy lạnh, trông cháu mà có lương.”

    Tôi nghe, tôi đau.

    Nhưng tôi không phản bác. Tôi nghĩ, miệng người thì có mấy khi ngừng nói.

    Tôi chỉ âm thầm tích cóp.

    Năm thứ tư, cháu tôi đi học mầm non. Tôi định xin về quê. Nhưng Tuyết níu lại:

    “Mẹ ở thêm giúp con mấy năm nữa, con còn bận công việc quá.”

    Tôi nhìn ánh mắt Tuyết. Không còn là ánh mắt xa lạ ngày nào – mà là sự biết ơn, tôn trọng.

    Tôi gật đầu.

    Và tiếp tục ở lại. Vẫn 11 triệu mỗi tháng. Vẫn ghi sổ. Vẫn không tiêu đồng nào.

    Năm thứ sáu, tôi cảm thấy mệt hơn, sức khỏe kém dần. Tôi lặng lẽ thu xếp đồ, chuẩn bị về quê.

    Trước ngày về, tôi đưa cho Tuyết một phong bì lớn. Trong đó có cuốn sổ ghi rõ từng khoản nhận – tổng cộng 895 triệu đồng – và một quyển sổ tiết kiệm mang tên Tuyết, đúng số tiền ấy.

    Tôi viết trong một tờ giấy nhỏ:

    “Mẹ không cần tiền, mẹ cần sự công bằng.
    Đây là số tiền các con đã trả mẹ – không phải vì công chăm cháu, mà là vì mẹ muốn các con học được cách chịu trách nhiệm cho lựa chọn của mình.
    Còn đây là sổ tiết kiệm – mẹ để lại cho cháu nội. Sau này, cháu lớn, hãy cho nó biết rằng bà nội không hề ‘ham tiền’ như người ta nói.”

    Tôi đi về quê hôm sau.

    Chưa đầy một tuần sau, có công an đến gõ cửa nhà tôi…

    Tôi trở lại quê trong một buổi sáng mù sương.

    Mảnh sân cũ rêu phong, luống rau tôi từng trồng nay mọc đầy cỏ dại. Tôi cởi đôi dép nhựa, bước lên hiên, tay run run mở cánh cửa gỗ đã bắt đầu mối mọt. Căn nhà im lặng, yên ắng như chính những năm tháng tôi đã âm thầm tích cóp.

    Tôi ngồi xuống ghế, rót cho mình một cốc nước chè, lòng nhẹ tênh.

    Tôi không chờ đợi điều gì.

    Tôi cũng không nghĩ con cái sẽ nói lời cảm ơn.

    Chỉ hy vọng sau này, khi tôi khuất núi, cháu nội lớn lên sẽ cầm được quyển sổ tiết kiệm ấy mà hiểu: bà nội từng có mặt trong đời nó – không chỉ là người thay bỉm, pha sữa, dỗ ngủ… mà là một người đã dạy bố mẹ nó sống có trách nhiệm.

    Nhưng tôi không ngờ, chỉ sau 6 ngày, một chiếc xe ô tô màu đen đỗ xịch trước cổng. Ba người đàn ông mặc sắc phục bước xuống, hỏi:

    “Bà là Nguyễn Thị Hòa?”

    Tôi luống cuống:

    “Tôi đây… có chuyện gì vậy các chú?”

    Một người giơ ra giấy giới thiệu:

    “Chúng tôi từ Công an Quận Thanh Xuân, Hà Nội. Có người báo cáo về việc bà đưa một khoản tiền lớn không rõ nguồn gốc. Mong bà phối hợp làm rõ.”

    Tôi sững người.

    Mãi sau mới hiểu: chính Tuyết – con dâu tôi – là người báo công an.

    Sau này, ngồi trong trụ sở xã để làm việc với công an huyện, tôi mới hiểu đầu đuôi câu chuyện.

    Tuyết nhận được phong bì hôm tôi về quê, mở ra thì choáng váng. Sổ ghi tay 72 tháng, đều đặn mỗi tháng 11 triệu, tổng 895 triệu. Có cả chữ ký, ngày tháng rõ ràng.

    Nhưng điều khiến Tuyết run rẩy nhất chính là… cuốn sổ tiết kiệm đứng tên cô ấy, với chính xác số tiền đó.

    Tuyết bảo chồng:

    “Em không hiểu… mẹ lấy đâu ra số tiền ấy? Mình có chuyển cho mẹ nhưng bà bảo không tiêu, thế tại sao lại có đủ từng ấy để đứng tên sổ tiết kiệm cho con?”

    Con trai tôi hoảng:

    “Hay là mẹ… có dính tới việc vay nặng lãi? Hay ai đó nhờ mẹ đứng tên hộ?”

    Không ai tin được một bà già 61 tuổi, chẳng biết xài điện thoại thông minh, chẳng biết Internet Banking, lại âm thầm giữ gìn tiền nong cẩn thận đến từng đồng, trong suốt 6 năm trời.

    Vì lo sợ mẹ bị ai lừa đảo – hoặc dính vào chuyện gì mờ ám – Tuyết gọi điện báo công an nhờ kiểm tra.

    Tôi mời công an vào nhà, mở tủ lấy ra bản photo cuốn sổ tay ghi nhận từng tháng. Kèm theo đó là hóa đơn mua két sắt, sao kê lương hưu của tôi, tiền hỗ trợ người cao tuổi mà tôi không hề tiêu đến, cũng cộng thêm vào.

    Tôi nói:

    “Tiền đó là con dâu tôi đưa, tôi chỉ giữ lại. Tôi không tiêu gì cả. Ghi rõ ràng đây. Mỗi tháng 11 triệu, tổng 72 tháng, đúng 895 triệu. Sổ tiết kiệm đứng tên con dâu tôi – tôi chỉ muốn trả lại cho chúng thôi.”

    Một người công an trẻ nhìn tôi, hỏi:

    “Bà không tiêu một đồng nào trong suốt 6 năm à?”

    Tôi cười hiền:

    “Tôi ăn cơm nhà nó, ngủ giường nhà nó, nước điện cũng của nó. Tôi lấy tiền để làm gì?”

    Họ làm việc một buổi rồi rút lui. Trước khi đi, một người lặng lẽ nói:

    “Nếu nhà nào cũng có mẹ chồng như bà thì chắc chẳng cần tới luật pháp đâu bà ạ.”

    Hai ngày sau, Tuyết và chồng lên quê.

    Họ bước vào nhà với vẻ mặt lạ lẫm, như nhìn tôi bằng một ánh mắt khác. Không còn là “mẹ chồng khó tính”, “người đàn bà ham tiền” – mà là một người họ chưa từng thật sự hiểu.

    Tuyết nghẹn ngào:

    “Mẹ… tại sao mẹ không nói với con từ đầu?”

    Tôi rót nước, đặt xuống bàn:

    “Nếu mẹ nói ngay từ đầu, các con sẽ không chịu trách nhiệm. Vì nghĩ ‘có mẹ trông miễn phí’, các con sẽ dựa dẫm. Mẹ muốn các con hiểu: mỗi quyết định đều có giá phải trả.”

    Tuyết im lặng, nước mắt lăn dài.

    Tôi nói tiếp:

    “Mẹ lấy tiền không phải vì cần tiền. Mẹ lấy để dạy các con biết quý trọng thời gian và công sức của người khác. Ai cũng phải học cách trả giá cho sự tiện nghi mình có.”

    Ba tháng sau, tôi nhận được một bưu phẩm nhỏ từ cháu nội – lúc đó 6 tuổi, viết bằng nét chữ non nớt:

    “Bà nội ơi, con cảm ơn bà đã trông con. Mẹ bảo, bà là người giàu nhất vì bà có một trái tim vàng.”

    Tôi đọc, không cầm được nước mắt.

    Tôi – người phụ nữ 61 tuổi, không biết dùng mạng xã hội, không có bằng cấp hay tài khoản ngân hàng – đã khiến cả nhà mình phải suy nghĩ lại.

    Trong mắt người ngoài, tôi từng là “mẹ chồng tham tiền”. Nhưng trong sâu thẳm, tôi chỉ là một người mẹ muốn dạy con cái mình bài học cuối cùng:
    “Yêu thương là cho đi – nhưng phải để người khác hiểu được giá trị của sự

  • Chuyến bay từ Đà Nẵng đi Hà Nội dừng khẩn cấp vì khách nói chuyện ‘có súng’

    (CAO) Khi 97 hành khách cùng tổ lái chuyến bay từ Đà Nẵng đi Hà Nội đang trên tàu bay để chuẩn bị cất cánh thì có 2 khách nam nói chuyện về việc có súng trong chuyến bay. Chuyến bay phải dừng để thực hiện kiểm tra lại từ đầu.

    Ngày 8/11, Cảng hàng không quốc tế Đà Nẵng cho biết, một chuyến bay tối qua (7/11) phải dừng khẩn cấp, trễ chuyến vì có hành khách nói chuyện với nhau về việc cất súng trong hành lý.

    Theo báo cáo ban đầu, tối 7/11, chuyến bay mang số hiệu VN186 khởi hành từ Đà Nẵng đi Hà Nội dự kiến cất cánh lúc 19 giờ 25. Trong lúc chờ để bay ở trên tàu bay, có hai hành khách là Nguyễn Đức Tr. (SN 1993, ngụ huyện Tiền Hải, tỉnh Thái Bình) và Lê Xuân Q. (SN 1983, ngụ TP.Thái Bình, tỉnh Thái Bình) nói chuyện qua lại với nhau. Một người hỏi người còn lại liên quan đến việc để súng ở đâu thì người kia trả lời đã cất trong hành lý.

    Tiếp viên trên chuyến bay hỏi lại thì hai hành khách trình bày là chỉ nói đùa. Cơ trưởng buộc phải yêu cầu lập biên bản tại máy bay, yêu cầu an ninh hỗ trợ.

    Hành khách chờ ra tàu bay. Ảnh minh họa.

    Lực lượng An ninh hàng không của Cảng vụ Hàng không miền Trung đến vị trí tàu bay đỗ bến số 27 xem xét, xử lý. Lúc 20 giờ 20, lực lượng chức năng áp giải 2 hành khách trên xuống khỏi tàu bay đưa về phòng an ninh kiểm tra nhưng không phát hiện có súng hay vật nổ, chất cấm trong người.

    Cơ quan chức năng cũng thực hiện lại quá trình kiểm tra an ninh đối với toàn bộ 97 hành khách, hành lý xách tay và tiến hành lục soát tàu bay.

    Đến 21 giờ cùng ngày, kết thúc quá trình lục soát đối với tàu bay, quá trình kiểm tra lại an ninh đối với hành khách và hành lý nhưng không phát hiện vật phẩm nguy hiểm, chất cấm chất nổ.

    Đến 22 giờ 15 cùng ngày, chuyến bay VN186 tiếp tục hành trình. Thời gian bị trễ do sự việc hai hành khách thông tin về việc có súng là 2 giờ 31 phút. Hiện vụ việc đang được Cảng vụ hàng không miền Trung xử lý theo quy định của Luật hàng không.

    Được biết, trước mắt, hai hành khách tung tin có súng phải đối mặt với mức xử phạt vi phạm hành chính là 12,5 triệu đồng/người.

  • Chồng é:p vợ đang bệ::nh n:ặng kí đơn ly hôn ngay trước mặt nh:ân tình –

    Phòng bệnh tầng 7 chiều ấy mưa tầm tã. Tiếng máy truyền dịch kêu “tích… tích…” lạnh lẽo. Trên giường, Mai – người vợ vừa trải qua đợt hóa trị thứ ba – gầy yếu, da xanh xao, tay vẫn còn cắm kim tiêm. Bên cạnh, Hưng, chồng cô, cầm tờ giấy trắng, giọng lạnh lùng:

    – Ký đi. Coi như giải thoát cho cả hai. Tôi không thể sống mãi với người bệnh như cô được.

    Mai run rẩy, đôi mắt đỏ hoe:

    – Anh nói gì thế, Hưng? Khi cưới, anh từng thề dù ốm đau cũng không rời nhau mà?

    Hưng cười nhạt, quay sang người phụ nữ đang đứng ở cửa – Trang, nhân tình của anh – rồi nói như giễu cợt:

    – Lúc đó tôi còn trẻ, chưa hiểu đời. Giờ tôi biết mình cần gì rồi. Trang mới là người tôi muốn sống cùng. Cô ký đi, để tôi còn lo thủ tục.

    Mai nhìn sang, thấy ả nhân tình đứng chống nạnh, sơn móng đỏ chói, miệng cười nhếch mép:
    – Chị ký đi, anh Hưng thương hại chị nên mới đến đây nói tử tế. Chứ thật ra, anh ấy đã dọn đồ về ở với tôi rồi.

    Giọng Mai nghẹn lại, tay run cầm bút nhưng không thể viết nổi.
    – Anh… anh thật sự nỡ sao?

    Hưng lạnh lùng gạt tay cô:
    – Ký nhanh lên, tôi không có thời gian.

    Đúng lúc ấy, cửa phòng bật mở. Một người phụ nữ tóc bạc, mặc áo mưa ướt sũng bước vào – mẹ Hưng. Bà cầm theo một chiếc túi ni-lông, đôi mắt ánh lên sự phẫn nộ xen lẫn thất vọng.

    – Hưng! Con đang làm cái gì đấy?

    Hưng giật mình:
    – Mẹ… mẹ vào đây làm gì?

    Bà tiến lại gần, giật phắt tờ đơn ly hôn trên tay con trai, xé toạc làm đôi, ném thẳng vào mặt anh:

    – Tao sinh mày ra không phải để mày đối xử với vợ mày như thế này! Con Mai đã vì nhà này mà bán cả cửa hàng, chăm tao lúc nằm viện, giờ bệnh tật thế này mà mày nỡ ép ly hôn à?

    Trang cố chen vào:

    – Bác ơi, chuyện của vợ chồng anh Hưng thì để họ tự giải quyết. Bác không…

    Bốp!

    Tiếng tát vang lên chát chúa. Bà mẹ chồng giáng cho ả một cái tát trời giáng đến nghiêng mặt, gằn giọng:

    – Câm miệng! Loại đàn bà phá hoại hạnh phúc người khác, bước chân vào nhà tao thêm một bước nữa, tao cho người l/ột d/a số/ng đấy!

    Trang ôm má, run rẩy: Bác… bác dám đánh con à?

    Bà quát lớn: Tao còn dám làm hơn thế! – Rồi quay sang gọi bảo vệ: – Đuổi con đàn bà này ra khỏi bệnh viện cho tao, nếu không tao báo công an vì tội quấy rối bệnh nhân!

    Mấy bảo vệ nghe tiếng liền chạy vào, Trang hốt hoảng ôm túi chạy thục mạng, không dám ngoái đầu lại. Căn phòng yên lặng chỉ còn tiếng mưa đập vào cửa kính.

    Bà mẹ chồng quay lại, nhìn con trai – giọng trầm, đầy uất hận: Từ giờ, tao từ con. Tao sẽ đứng tên toàn bộ tài sản, bán nhà, để lo cho Mai chữa bệnh. Mày không còn là con tao nữa.

    Hưng sững sờ: Mẹ… mẹ nói gì thế?

    – Tao nói thật đấy. Tao không có đứa con bất nhân như mày. Đi đi, mang theo sự nhục nhã của mày, đừng bao giờ bước chân về cái nhà này nữa!

    Bà đỡ Mai ngồi dậy, lau nước mắt cho cô: Con đừng sợ, mẹ ở đây rồi. Con sẽ khỏi bệnh, con phải sống, vì con của con nữa.

    Sau hôm đó, mẹ Hưng chuyển Mai đến bệnh viện tốt nhất, thay con trai chăm sóc con dâu từng bữa. Bà bán cả căn nhà đang ở, dọn vào thuê trọ gần viện.

    Còn Hưng thì mất việc, Trang bỏ đi cùng một gã khác, mang theo toàn bộ số tiền anh ta tích góp. Anh ta cố gọi điện cho mẹ, nhưng bà chỉ lạnh lùng đáp: “Đời này tao chỉ có một đứa con – là con dâu tao. Còn mày, tao coi như đã chết.”

  • Người mẹ m;/ất vì đu;/ối nước, cả gia đình mang về nhà a-n tá/ng – nhưng đến lúc cho vào q;/uan tà/i thì đứa con 5 tuổi chỉ tay hét lên “mẹ bảo không phải”…


    Gia đình ông Lâm sống ở một vùng quê ven sông, nơi cuộc sống trôi qua bình lặng như con nước đầu nguồn. Căn nhà nhỏ lợp mái tôn cũ kỹ của ông bà nằm lặng lẽ bên rặng tre, giữa những thửa ruộng và tiếng chim chiều thưa thớt. Ông Lâm làm nghề sửa đồ, còn bà Hương – người vợ hiền lành, tảo tần – vẫn thường giặt đồ ở bờ sông mỗi chiều khi ánh nắng đã dịu.

    Mọi chuyện tưởng chừng sẽ mãi bình yên cho đến một buổi chiều định mệnh. Hôm đó, bà Hương mang thúng quần áo xuống bến sông như thường lệ. Nhưng khi trời sập tối, bà vẫn chưa quay về. Ông Lâm nghĩ bà nán lại trò chuyện với mấy người hàng xóm. Nhưng rồi trời tối mịt. Không ai thấy bà Hương đâu. Cả nhà lo lắng. Ông Lâm cầm đèn pin ra bờ sông tìm, gọi khản cả giọng. Càng tìm, lòng ông càng run lên từng cơn lạnh buốt.

    Sáng hôm sau, dân làng phát hiện thi thể một người phụ nữ trôi dạt về phía hạ lưu, cách nơi bà Hương thường giặt đồ hơn một cây số. Thi thể đã bị ngâm nước, khuôn mặt biến dạng khó nhận, nhưng vóc dáng và quần áo gần như trùng khớp với bà.

    Ông Lâm đến nhận dạng. Nhìn thi thể mà chân ông khuỵu xuống. Dù mặt không còn rõ, nhưng chiếc áo hoa nâu – chiếc bà Hương thường mặc – vẫn còn dính bùn nước. Trong nỗi đau tột cùng và thời gian cấp bách, ông quyết định mang thi thể về lo hậu sự. Chính quyền cũng không yêu cầu giám định kỹ vì không có dấu hiệu bất thường.

    Tang lễ được tổ chức nhanh chóng, theo phong tục làng quê. Khói hương quyện lấy tiếng khóc nghẹn ngào. Căn nhà nhỏ ngập trong tang thương. Ông Lâm ngồi thẫn thờ, đôi mắt vô hồn, tay nắm chặt tấm khăn tang. Các con ông, đứa lớn đứa nhỏ, đều quỳ lặng lẽ bên linh cữu. Trong đó, thằng bé Bin – đứa con út mới lên năm – vẫn chưa hiểu rõ sự mất mát, nhưng đôi mắt nó đỏ hoe, cứ nhìn quanh như tìm kiếm điều gì.

    Chiều hôm đó là lễ nhập quan. Thi thể đã được khâm liệm, hương khói nghi ngút. Người thân, hàng xóm kéo đến đưa tiễn. Mọi thứ chuẩn bị xong, chỉ còn chờ đặt nắp quan tài.

    Bỗng giữa không gian trầm mặc ấy, một tiếng la thất thanh vang lên:

    — “Không phải mẹ! Mẹ bảo con… không phải mẹ!”

    Mọi người giật mình quay lại. Là Bin. Thằng bé từ đâu chạy tới, mặt mũi hoảng loạn, mồ hôi nhễ nhại, nước mắt giàn giụa.

    — “Mẹ đang lạnh! Mẹ ở chỗ cây cong! Mẹ bảo con vậy mà!” – nó hét lên, hai tay vung loạn xạ, chỉ về phía quan tài.

    Không khí nghẹt thở. Một vài người thì thào: “Nó còn nhỏ, chắc sốc quá hóa mê sảng…” Bà nội của Bin run giọng, cố trấn an:

    — “Chắc… chắc nó mơ gì đó…”

    Nhưng Bin không dừng lại. Nó nhào tới, giật phăng khăn tang trên đầu, gào lên nức nở:

    — “Người này không phải mẹ! Mẹ đang lạnh, mẹ kêu con tới cứu mẹ ở chỗ cây cong!”

    Đám đông sững sờ. Có người nắm lấy tay ông Lâm, thì thầm:

    — “Anh à, trẻ con… đôi khi nó nhạy lắm…”

  • chuyenhay.com.vn Ăn 1 miếng đã không tốt mà nhiều người cứ vô tư ăn – chuyenhay.com.vn

    Đối với những loại thực phẩm này, chúng ta cần đảm bảo khâu chế biến sạch sẽ, ăn chín uống sôi để tiêu diệt các loại ký sinh trùng có hại.

    Các loại ký sinh trùng gây bệnh truyền qua thực phẩm thường gặp là amip, lỵ, giun tròn, giun móc, sán… Khi xâm nhập vào cơ thể con người, chúng có thể gây ra những bệnh như rối loạn tiêu hóa, hội chứng thiếu máu, viêm ruột/dạ dày, viêm đại tràng…

    Hàng tạp hoá

    Để đề phòng ký sinh trùng xâm nhập cơ thể, bạn hãy thận trọng khi ăn những loại thực phẩm dưới đây.

    Lươn
    thuc-pham-chua-ky-sinh-trung-01

    Môi trường sống của lươn là vùng nước đọng. Ở đây có điều kiện thuận lợi cho các loại ký sinh trùng sinh sôi, phát triển. Do đó, lươn vàng có nguy cơ cao bị nhiễm các loại ký sinh trùng có hại. Vào mùa sinh sản của ký sinh trùng, tỷ lệ nhiễm trùng của lươn có thể lên tới 50%. Tất cả các loài lươn sống trong môi trường bùn lầy, nước đọng đều có nguy cơ bị nhiễm ký sinh, đặc biệt là lươn vàng.

    Lươn vàng là vật chủ trung gian của ít nhất 15 loại ký sinh trùng, trong đó có ấu trùng giun tròn. Khi ấu trùng giun tròn xâm nhập vào cơ thể, chúng có thể phát triển và tấn công lên vùng mắt, gây ảnh hưởng tới thị lực. Ngoài ra, lươn còn có thể nhiễm ấu trùng sán. Loại sinh vật này sinh sôi cực nhanh và có thể tấn công các cơ quan nội tạng, não bộ.

    Vì vậy, hãy đảm bảo luôn rửa sạch và nấu lươn chín kỹ trước khi ăn, tối thiểu phải đun sôi 4-5 phút.

    Ốc
    thuc-pham-chua-ky-sinh-trung-02

    Ốc là một loại thực phẩm được nhiều người yêu thích nhưng cũng là “ổ chứa” nhiều loại ký sinh trùng. Nếu không chế biến đúng cách và nấu chín kỹ trước khi ăn, mầm bệnh từ ốc có thể xâm nhập vào cơ thể.

    Hàng tạp hoá

    Đa số các loài ốc đề sinh sống trong môi trường ao hồ, đầm lầy, nơi có nước đọng nên rất dễ nhiễm ký sinh. Trong đó, ấu trùng giun tròn ống Angiostrongylus cantonensis được đánh giá là loại nguy hiểm nhất.

    Một con ốc có thể chứa tới hơn 3.000 ký sinh trùng. Nếu chúng xâm nhập vào cơ thể, người bệnh có thể bị sốt, đau đầu, cứng cổ và gặp nhiều triệu chứng khó chịu khác. Khi Nếu ký sinh trùng xâm nhập lên não, người bệnh có thể bị viêm màng não, mất trí nhớ và nguy hiểm đến tính mạng.

    Vì vậy, khi chế biến ốc, bạn cần ngâm kỹ, rửa sạch và nấu chín để đảm bảo an toàn.

     Thịt trâu, bò sống hoặc tái
    thuc-pham-chua-ky-sinh-trung-03

    Thịt trâu, bò là nguồn cung cấp nhiều dưỡng chất quý giá cho cơ thể. Món trâu, bò sống hoặc tái cũng được nhiều người yêu thích. Tuy nhiên, đây là món ăn có khả năng nhiễm ký sinh trùng cao. Thực tế, đã có bệnh nhân nhập việm do nhiễm trùng khi ăn thịt bò, phổ biến nhất là sán dây bò.

    Hàng tạp hoá

    Nang ấu trùng sán dây bò hay xuất hiện ở cơ lưỡi, cơ hoành, cơ tim, cơ mông… của trâu, bò. Loại sinh vật này khi đi vào cơ thể con người sẽ bám vào niêm mạc ruột ở phần trên hỗng tràng và hút dinh dưỡng để tồn tại. Một con sán dây bò trưởng thành có thể dài từ 4-10cm.

    Sán dây bò hút dinh dưỡng từ cơ thể, gây tổn thương ở ruột, làm viêm ruột, rối loạn tiêu hóa… Chúng có thể bò lung tung trong dạ dày gây ra hiện tượng đau bụng, rối loạn tiêu hóa, kém ăn, sụt cân, đau đầu, chóng mặt, thiếu máu… Về lâu dài, chúng sẽ gây ra nguy hiểm đến tính mạng của con người.

    Ếch hoang dã và rắn
    thuc-pham-chua-ky-sinh-trung-04

    Các loại ếch và rắn hoang dã có thể mang trong mình ký sinh trùng, phổ biến nhất là ấu trùng sán nhái. Loại sinh vật này có thể bám lên thành ruột của con người. Sau khi nở ra, chúng sẽ xâm nhập lên não thông qua quá trình lưu thông máu. Cách tiêu diệt loại ấu trùng này là nấu chín thực phẩm ở nhiệt độ 100 độ C trong ít nhất 2 phút.

    Cá sống
    thuc-pham-chua-ky-sinh-trung-05

    Các loại cá đều có khả năng chứa ký sinh trùng, nhất là sán lá gan. Con người sẽ mắc bệnh sán lá gan nếu ăn cá chưa nấu chín.

    Sán lá gan khi đi vào cơ thể sẽ gây ra nhiều biến chứng nghiêm trọng. Loại sán lá gan lớn có thể đi qua thành tá tràng, vào ổ bụng rồi sinh trưởng trong nhu mô gan. Về lâu dài, chúng sẽ tiết ra các chất có hại cho gan, gây áp xe gan. Sán cũng có thể di chuyển đến các bộ phận khác của cơ thể như da, cơ, khớp, vú…

    Sán lá gan nhỏ cũng xâm nhập vào mô gan, để trứng và gây ra tình trạng xơ gan, tắc mật, áp xe gan…

    Tôm, cua sống
    Empty

    Tôm, cua sống cũng là thực phẩm chứa nhiều ký sinh trùng, phổ biến nhất là sán lá phổi. Sau khi xâm nhập vào cơ thể, loại sán này sẽ ký sinh trong phổi và khiến người bệnh ho ra máu.

    Hàng tạp hoá

    Nhiều người thích ăn tôm, cua sống, tôm cua ngâm tương (không nấu chín bằng nhiệt). Trong khi đó, quá trình ngâm tương, giấm, rượu và các thành phần khác hầu như không thể tiêu diệt hoàn toàn các loại ký sinh.

    Củ ấu

    Củ ấu rất giàu  vitamin và khoáng chất, có hương vị thơm ngon khi nấu canh hoặc hầm với xương. Nhưng chúng được trồng nơi ruộng đất, quá trình sinh trưởng dễ nhiễm vi khuẩn trong nước. Cho nên, chúng cần được trụng qua nước sôi khoảng 15 giây để loại bỏ axit oxalic trước khi chế biến.

    Củ mã thầy (hạt dẻ nước)

    Củ mã thầy hay còn gọi là hạt dẻ nước giàu dinh dưỡng, ăn vào có tác dụng bồi bổ sức khỏe, nâng cao sức đề kháng rất tốt.

    Mua vitamin và thực phẩm chức năng

    Chúng nhỏ xinh, giòn và mọng nước, vị ngọt nên được nhiều người ưa thích ăn như một loại trái cây.

    Có thể bạn không biết rằng, củ mã thầy phần lớn được trồng trên ruộng lúa hoặc vùng đất bùn ẩm, nhiều vi khuẩn và ký sinh trùng dễ bám vào vỏ. Nhiều người nghĩ chỉ cần rửa sạch củ, gặm vỏ ngoài cũng chẳng sao, nhưng làm như vậy rất dễ nuốt phải ấu trùng giun. Cho nên, để ăn loại củ này cần gọt kỹ vỏ trước khi ăn. Có thể mang nấu canh hoặc luộc chín làm salad.

  • Tuyển nữ Việt Nam thua tức tưởi, CĐV các nước chỉ trích trọng tài và ban tổ chức


    Không chỉ người hâm mộ Việt Nam, đông đảo CĐV các nước cũng tỏ ra giận dữ với quyết định của đội ngũ trọng tài khi từ chối bàn thắng hoàn toàn hợp lệ của Bích Thùy, trong trận chung kết bóng đá nữ SEA Games.

    trọng tài - Ảnh 1.

    Tuyển nữ Việt Nam bại trận cay đắng vì trọng tài – Ảnh: NAM TRẦN

    “Tôi đang xem gì thế này? SEA Games không có VAR, nhưng trọng tài không thể nào kém đến vậy được”, CĐV có tài khoản tên Putri đăng tải trên nhóm bóng đá ASEAN Football. Nhiều khả năng đây là một CĐV của Indonesia.

    Hầu hết người hâm mộ các nước khi bình luận trên các diễn đàn bóng đá đều đồng ý rằng trọng tài biên người Lào Chanthavong Phutsavan đã sai lầm quá rõ khi từ chối bàn thắng của Bích Thùy, vì cho rằng cô việt vị.

    Trọng tài Phutsavan bị phản đối bởi chính những CĐV quê nhà, đáng chú ý là Maysaa – nữ phóng viên và là hot TikTokker người Lào, nổi tiếng trên mạng xã hội. Cô có thời gian dài học tập, sinh sống tại Việt Nam và nói tiếng Việt rất sõi. Maysaa nhanh chóng chỉ trích trọng tài đồng hương trên mạng xã hội khi trận đấu đang diễn ra, kèm theo hình ảnh minh họa về tình huống bị nữ trọng tài Lào quyết định là việt vị.

    “Kỳ SEA Games tệ hại”, Maysaa viết trong dòng trạng thái đầu tiên trên tài khoản cá nhân. Sau đó, cô tiếp tục đăng tải thêm nhiều dòng trạng thái khác với nội dung chỉ trích trọng tài.

    Khi tuyển Việt Nam sang Lào đá vòng loại Asian Cup, chính Maysaa đã luôn theo sát chân thầy trò ông Kim Sang Sik để đưa tin và hỗ trợ nhiều hoạt động khác, nhờ khả năng thành thạo tiếng Việt của mình.

    “Áy náy, xin lỗi các anh em Việt Nam”, Maysaa viết dòng trạng thái cuối cùng, thể hiện sự đồng cảm với tuyển Việt Nam.

    trọng tài - Ảnh 2.

    Maysaa chỉ trích trọng tài trên mạng xã hội – Ảnh: FB

    Trong khi đó, nhiều tranh luận đã nổ ra trong các diễn đàn bóng đá. Bên cạnh việc chỉ trích ban tổ chức, nhiều CĐV cho rằng đã đến lúc SEA Games nên sử dụng VAR, ít nhất là cho những trận đấu từ vòng bán kết.

    “Cần phải đưa VAR vào SEA Games, nếu không sân chơi này sẽ mãi mãi như vậy”, một tài khoản ẩn danh nhận định trong ASEAN Football.

    Một CĐV khác có tài khoản tên Kebb Salvador nhận xét: “Quá nhiều những sự kiện tranh cãi như vậy xảy ra ở kỳ SEA Games này”.

    Chỉ trong 30 phút sau trận đấu, một bài đăng trên trang ASEAN Football đã nhận về hàng ngàn bình luận, với hầu hết nội dung là chỉ trích trọng tài, từ cả CĐV người Việt Nam lẫn người nước ngoài.

    https://tuoitre.vn/tuyen-nu-viet-nam-thua-tuc-tuoi-cdv-cac-nuoc-chi-trich-trong-tai-va-ban-to-chuc-20251217223220024.htm

  • Tuyển nữ Việt Nam thua tức tưởi, CĐV các nước chỉ trích trọng tài và ban tổ chức

    Không chỉ người hâm mộ Việt Nam, đông đảo CĐV các nước cũng tỏ ra giận dữ với quyết định của đội ngũ trọng tài khi từ chối bàn thắng hoàn toàn hợp lệ của Bích Thùy, trong trận chung kết bóng đá nữ SEA Games.

    trọng tài - Ảnh 1.

    Tuyển nữ Việt Nam bại trận cay đắng vì trọng tài – Ảnh: NAM TRẦN

    “Tôi đang xem gì thế này? SEA Games không có VAR, nhưng trọng tài không thể nào kém đến vậy được”, CĐV có tài khoản tên Putri đăng tải trên nhóm bóng đá ASEAN Football. Nhiều khả năng đây là một CĐV của Indonesia.

    Hầu hết người hâm mộ các nước khi bình luận trên các diễn đàn bóng đá đều đồng ý rằng trọng tài biên người Lào Chanthavong Phutsavan đã sai lầm quá rõ khi từ chối bàn thắng của Bích Thùy, vì cho rằng cô việt vị.

    Trọng tài Phutsavan bị phản đối bởi chính những CĐV quê nhà, đáng chú ý là Maysaa – nữ phóng viên và là hot TikTokker người Lào, nổi tiếng trên mạng xã hội. Cô có thời gian dài học tập, sinh sống tại Việt Nam và nói tiếng Việt rất sõi. Maysaa nhanh chóng chỉ trích trọng tài đồng hương trên mạng xã hội khi trận đấu đang diễn ra, kèm theo hình ảnh minh họa về tình huống bị nữ trọng tài Lào quyết định là việt vị.

    “Kỳ SEA Games tệ hại”, Maysaa viết trong dòng trạng thái đầu tiên trên tài khoản cá nhân. Sau đó, cô tiếp tục đăng tải thêm nhiều dòng trạng thái khác với nội dung chỉ trích trọng tài.

    Khi tuyển Việt Nam sang Lào đá vòng loại Asian Cup, chính Maysaa đã luôn theo sát chân thầy trò ông Kim Sang Sik để đưa tin và hỗ trợ nhiều hoạt động khác, nhờ khả năng thành thạo tiếng Việt của mình.

    “Áy náy, xin lỗi các anh em Việt Nam”, Maysaa viết dòng trạng thái cuối cùng, thể hiện sự đồng cảm với tuyển Việt Nam.

    trọng tài - Ảnh 2.

    Maysaa chỉ trích trọng tài trên mạng xã hội – Ảnh: FB

    Trong khi đó, nhiều tranh luận đã nổ ra trong các diễn đàn bóng đá. Bên cạnh việc chỉ trích ban tổ chức, nhiều CĐV cho rằng đã đến lúc SEA Games nên sử dụng VAR, ít nhất là cho những trận đấu từ vòng bán kết.

    “Cần phải đưa VAR vào SEA Games, nếu không sân chơi này sẽ mãi mãi như vậy”, một tài khoản ẩn danh nhận định trong ASEAN Football.

    Một CĐV khác có tài khoản tên Kebb Salvador nhận xét: “Quá nhiều những sự kiện tranh cãi như vậy xảy ra ở kỳ SEA Games này”.

    Chỉ trong 30 phút sau trận đấu, một bài đăng trên trang ASEAN Football đã nhận về hàng ngàn bình luận, với hầu hết nội dung là chỉ trích trọng tài, từ cả CĐV người Việt Nam lẫn người nước ngoài.

    https://tuoitre.vn/tuyen-nu-viet-nam-thua-tuc-tuoi-cdv-cac-nuoc-chi-trich-trong-tai-va-ban-to-chuc-20251217223220024.htm

  • Tiết lộ bất ngờ về trọng tài khiến tuyển nữ Việt Nam mất oan bàn thắng


    (Dân trí) – Trọng tài biên người Lào Phutsavan Chanthavong là người có kinh nghiệm làm việc lâu năm. Đáng tiếc, bà lại mắc sai lầm nghiêm trọng, khiến tuyển nữ Việt Nam mất oan bàn thắng trước Philippines.

    Phút 30 ở trận chung kết SEA Games 33, Bích Thùy đã đưa bóng vào lưới Philippines sau đường chuyền của Vạn Sự. Mặc dù vậy, trọng tài biên Phutsavan Chanthavong đã phất cờ báo việt vị. Pha quay chậm cho thấy Bích Thùy vẫn đứng thấp hơn khá nhiều so với hàng thủ đối phương. Nếu có VAR ở tình huống này, chắc chắn tuyển nữ Việt Nam đã được công nhận bàn thắng.

    Trọng tài Phutsavan Chanthavong là tâm điểm sau trận đấu khi từ chối bàn thắng hợp lệ của tuyển nữ Việt Nam (Ảnh: Mạnh Quân).

    Sau trận đấu, người hâm mộ Việt Nam tỏ ra rất bất bình vì quyết định của trọng tài biên Phutsavan Chanthavong. Họ cho rằng nếu bàn thắng của Bích Thùy được công nhận thì đội tuyển nữ Việt Nam có thể đã giành HCV SEA Games.

    Điều đáng nói, trọng tài Phutsavan Chanthavong không phải người mới vào nghề. Bà là người có kinh nghiệm dày dạn. Trong hồ sơ, bà là nữ trọng tài đầu tiên của Lào được Liên đoàn bóng đá châu Á (AFC) lựa chọn tham gia điều hành nhiều giải bóng đá nữ như vòng chung kết U20 nữ châu Á 2024, môn bóng đá nữ ở ASIAD 2024. Ngoài ra, bà còn điều khiển nhiều trận đấu ở các giải bóng đá nữ Đông Nam Á.

    Bà Phutsavan Chanthavong từng khởi đầu sự nghiệp thể thao với vai trò vận động viên điền kinh. Tuy nhiên, sau này, bà được đào tạo trở thành trọng tài bóng đá. Tới năm 2019, nữ trọng tài này được cấp chứng nhận trợ lý trọng tài FIFA, đánh dấu cột mốc quan trọng trong sự nghiệp cầm còi chuyên nghiệp.

    Sau trận đấu, trang Facebook của trọng tài người Lào đã bị tấn công. Nhiều cổ động viên đã thả “phẫn nộ” trong các bài viết gần đây của bà.

    Nỗi buồn của Nguyễn Thị Thu khi đá hỏng quả phạt đền quyết định (Ảnh: Anh Khoa).

    Phát biểu sau trận đấu, HLV Mai Đức Chung cho biết: “Chúng ta có thể thấy các cầu thủ nữ Việt Nam chơi tốt. Các cầu thủ đã ngăn cản những pha bóng bổng vốn là miếng đánh chủ đạo của Philippines. Hơn nữa, chúng ta có bàn thắng lại không được công nhận.

    Đây là lần thứ hai chúng tôi gặp bất lợi trước quyết định của trọng tài, trước cùng một đối thủ là Philippines. Ngay cả phía Thái Lan cũng phải đến chia buồn với chúng tôi. Họ nói không hiểu sao mà trọng tài lại không công nhận bàn thắng đó.

    Đương nhiên chúng tôi buồn vì thất bại, nhưng chúng ta phải biết đứng dậy. Trong bóng đá sẽ có lúc thắng, lúc thua. Quan trọng, tuyển nữ Việt Nam đã chơi ở tâm thế ngạo nghễ, không bị lép vế. Tôi hài lòng với tinh thần của các học trò. Tuy nhiên, công tác trọng tài đã ảnh hưởng đến trận đấu và thành tích thi đấu của cả đội”.

    Xem SEA Games 33, sát cánh cùng Đoàn Thể thao Việt Nam, trọn vẹn nhất trên FPT Play, tại: http://fptplay.vn

  • Chia đều 2 tỷ tiền tiết kiệm cho 3 đứa con trai, mỗi đứa 600 còn thừa 2 vợ chồng tôi để dưỡng già, vậy mà các con ào ào ý kiến, tỵ lạnh nhau từng chút 1 vì hoàn cảnh chúng không giống nhau

    Ở làng Đông Hòa, vợ chồng ông Quân và bà Lựu sống cả đời tiết kiệm.
    Căn nhà mái ngói rêu phong, góc sân lúc nào cũng có mấy chậu hoa mười giờ nở bung giữa nắng.
    Hai ông bà không giàu, nhưng cũng chẳng nghèo — cả đời làm lụng dành được 2 tỷ tiền tiết kiệm để dưỡng già.

    Ông Quân vốn nghĩ, tuổi xế chiều rồi, chia bớt cho các con đỡ phải nghĩ ngợi.
    Ông họp cả nhà, nói nhẹ như không:

    “Bố mẹ tính rồi. Có 2 tỷ, chia cho 3 đứa con mỗi đứa 600 triệu, bố mẹ giữ lại 200 triệu phòng ốm đau.”

    Tưởng nói thế là yên chuyện.
    Ai ngờ, cuộc chiến bắt đầu.

    Thằng cả – anh Hùng, giáo viên, đứng dậy phản đối đầu tiên:

    “Con cả, lo giỗ chạp, hương khói, sao lại chia bằng nhau được? Phải hơn chứ!”

    Thằng thứ hai – anh Hải, chạy xe công nghệ, đập bàn:

    “Anh sướng nhất nhà, con cái học hành, nhà cửa đàng hoàng, giờ còn đòi hơn nữa à?”

    Thằng út – anh Dũng, mới mất việc, cúi đầu nhưng giọng cứng:

    “Bố mẹ thương ai thì cho người đó. Con chẳng cần tiền, chỉ cần công bằng.”

    Căn nhà nhỏ biến thành chợ cãi vã.
    Bà Lựu ngồi run run, nước mắt rơi lúc nào chẳng hay.
    Ông Quân nhìn quanh, lắc đầu:

    “Các anh em ruột mà ăn nói như kẻ thù. Đúng là bạc như vôi!”

    Ba đứa con bỏ về, mặt hầm hầm, ai cũng ấm ức.
    Đêm đó, ông Quân và bà Lựu thức trắng.
    Sáng hôm sau, hai người lặng lẽ lên ngân hàng.

    Một tuần sau, ông gọi cả ba về, giọng bình tĩnh lạ thường:

    “Tiền bố mẹ chia xong rồi. Giờ đọc cho mà nghe.”

    Ông mở cuốn sổ tiết kiệm mới, đặt trước mặt ba con trai.
    Phần người nào cũng ghi bằng chữ rõ ràng:

    “Người thụ hưởng: Viện dưỡng lão Hạnh Phúc.”

    Ba anh em nhìn nhau sững sờ.
    Ông Quân nói tiếp, giọng nặng như đá:

    “Bố mẹ chia đều rồi đấy. 2 tỷ gửi vào viện dưỡng lão.
    Sau này ai thương thì về thăm, ai bận thì khỏi.
    Còn hương khói, đất cát — để ông bà tự lo.”

    Không ai nói thêm được lời nào.
    Cả ba cúi đầu, chỉ nghe tiếng đồng hồ tích tắc lạnh lẽo.
    Chiều hôm ấy, ông bà Quân dắt nhau ra hiên, ngồi ngắm nắng vàng rơi xuống sân.
    Bà Lựu thở dài, nói nhỏ:

    “Tiền giữ được, nhưng tình người… mất rồi, ông ạ.”