Từ ngày về làm dâu mẹ chồng không bao giờ cho tôi vào nhà tắm của mẹ và bố chồng, bà nói vợ chồng tôi chỉ nên tắm ở phòng tắm riêng của hai vợ chồng thô

Tôi về làm dâu nhà chồng đến nay đã hơn một năm, nhưng có một điều lạ suốt từng ấy thời gian: mẹ chồng không bao giờ cho tôi bước vào phòng tắm của bố mẹ. Không phải là bà cấm thẳng thừng, nhưng mỗi khi tôi chỉ buột miệng hỏi cho có lệ:

“Con có thể vào phòng tắm tầng dưới được không ạ? Phòng trên vòi yếu quá…”

Mẹ chồng lại lập tức đáp, giọng rất mềm nhưng ánh mắt thì lạnh băng:

“Nhà này có phòng tắm của vợ chồng con rồi. Không cần xuống dưới.”

Ban đầu, tôi nghĩ đơn giản: người già có thói quen riêng. Nhưng càng về sau, tôi càng thấy… kỳ quặc. Nhà rộng thênh thang, ba phòng tắm, vậy mà chỉ có duy nhất một cái được phép dùng. Mẹ chồng tôi, bà Thoa, là người kỹ tính, tôi biết chứ—nhưng kỹ đến mức không cho đụng vào phòng tắm thì lại hơi quá.

Có lần tôi trót xuống dưới lúc đêm khuya để lấy đồ trong kho, đi ngang phòng tắm của bố mẹ chồng thì thấy cửa khép hờ. Tôi không có ý định vào, chỉ thuận tay định đóng lại, nhưng vừa đặt tay lên tay nắm thì bà đã xuất hiện ngay phía sau.

“Con làm gì ở đây?”

Giọng bà đều đều, ánh mắt sắc như dao.

Tôi giật nảy mình. “Con… con thấy cửa chưa đóng nên…”

Bà lập tức sập cửa lại, khóa một cái “cạch”.

“Phòng tắm này đã khóa rồi. Con không cần xuống đây nữa.”

Nói xong bà quay đi, để lại tôi đứng ngây giữa hành lang tối om. Từ hôm đó, tôi bắt đầu thấy bất an. Người ta chỉ khóa những thứ có giá trị hoặc… những thứ cần phải giấu.

Nhưng tôi không ngờ rằng ngày bí mật đó hé mở lại đến nhanh đến thế.

1. Buổi sáng định mệnh

Hôm đó là thứ Bảy. Tôi ở nhà một mình vì chồng đi công tác hai ngày, còn bố mẹ chồng thì về quê dự đám giỗ. Tôi đang tắm thì vòi hoa sen trong phòng tắm riêng của vợ chồng bỗng phụt mấy cái rồi tắt hẳn. Tôi vặn lại, nước chỉ nhỏ từng giọt.

Trời mùa hè nóng bức, tóc tôi đầy dầu gội, người dính xà phòng, không thể cứ thế chạy ra ngoài.

Tôi tự nói với mình:

“Không có ai ở nhà, vào dùng nhờ chút chắc chẳng sao…”

Tôi quấn khăn, chạy xuống tầng dưới. Lòng hồi hộp, tai căng ra nghe xem có tiếng xe về không. Không có. Nhà im phăng phắc.

Tôi thử xoay tay nắm cửa phòng tắm.

Kịch…

Cửa mở.

Tôi khựng lại.

Từ trước đến nay tôi luôn cho rằng phòng tắm dưới này được khóa mọi lúc. Nhưng hôm nay… cửa không khóa.

Tôi hít một hơi thật sâu.

“Cùng lắm dùng vài phút. Dù sao họ cũng không có nhà.”

Tôi đẩy cửa bước vào.

Và ngay khoảnh khắc đó, tôi đứng sững lại.

2. Không phải phòng tắm

Đó không phải phòng tắm.

Không hề có lavabo, không vòi nước, không gương, không bồn tắm.

Thay vào đó, trước mắt tôi là một căn phòng hoàn toàn khác:

Đèn vàng ấm, chiếu lên mảng tường phủ kín các khung ảnh của bố mẹ chồng thời trẻ.

Một chiếc tủ gỗ lớn kê sát tường, khóa bằng hai lớp khóa số.

Những hộp gỗ dài, nhỏ nhưng tinh xảo, đặt ngay ngắn trên kệ.

Bên cạnh là một két sắt cỡ vừa, loại dùng trong ngân hàng.

Trên bàn nhỏ giữa phòng, tôi thấy một cuốn album cũ được mở sẵn, những trang giấy đã ngả màu thời gian.

Tôi nuốt khan, tim đập loạn.

“Đây… không phải phòng tắm. Đây là phòng cất giữ… kỷ vật.”

Tôi bước nhẹ như sợ làm sập một thế giới người ta đã giữ kín mấy chục năm.

Trong không khí thoang thoảng mùi gỗ trầm. Căn phòng yên tĩnh đến mức mỗi tiếng thở của tôi đều nghe rõ.

Bình luận

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *