Ánh nắng buổi sáng ngày đại hỷ không mang lại chút ấm áp nào cho tâm hồn Tuyết. Trong bộ váy cưới rẻ tiền thuê từ tiệm đồ cũ, cô đứng lặng lẽ như một món hàng đã quá hạn sử dụng, mặc cho những lời xì xào của họ hàng vây quanh. Những nụ cười mỉa mai, những cái nhìn ái ngại đổ dồn về phía người đàn ông đang đứng cạnh cô—Thanh, một gã thợ xây với làn da đen nhẻm vì nắng gió và đôi bàn tay thô ráp đầy vết chai sần.
Ông dượng của Tuyết, môi ngậm điếu xích-la đắt tiền, thong thả nhả khói vào mặt cháu gái. Gương mặt ông ta giãn ra một nụ cười đắc thắng, cái vẻ mãn nguyện của một kẻ vừa tống khứ được một món nợ đời. “Đừng có nhìn dượng với ánh mắt oán trách đó, Tuyết ạ,” ông ta lên tiếng, giọng khàn đặc sự giả tạo. “Dượng chọn cho con một người chồng biết làm lụng, có sức khỏe, chứ gả cho mấy thằng công tử bột thì lấy gì mà ăn? Thằng Thanh nó xây nhà cho người ta, chắc chắn nó không để con lộ thiên giữa trời đâu.”
Phía dưới khán đài, những tiếng cười rúc rích vang lên. Bà cô họ xa của Tuyết không bỏ lỡ cơ hội châm chọc: “Kìa, ít ra thì Thanh cũng có cái nghề. Chứ như cậu Minh hôm nọ đến hỏi cưới, lương có 50 triệu một tháng chứ mấy, dượng mày chê là ‘thu nhập không ổn định’ nên mới gả cho thợ xây đấy thôi. Đúng là dượng yêu cháu nhất trần đời!” Những lời mỉa mai như những mũi kim đâm thẳng vào tim Tuyết, khiến cô chỉ biết cúi đầu, bàn tay run rẩy siết chặt bó hoa cưới héo úa.
Thanh vẫn đứng đó, im lặng như một tảng đá. Anh không phản bác, cũng không hề tỏ ra nhục nhã trước những lời thóa mạ công khai. Đôi mắt anh sâu thẳm, bình thản đến mức kỳ lạ, khiến Tuyết cảm thấy vừa xa lạ vừa tủi thân. Cô tự hỏi người đàn ông này có trái tim hay không, hay anh ta cũng giống như những viên gạch mà anh hằng ngày khuân vác, vô tri và lạnh lẽo trước nỗi đau của vợ mình?
Buổi tiệc cưới kết thúc trong sự ê chề. Khách khứa ra về không quên để lại những câu chúc tụng đầy tính “sát thương”. Có người còn cố tình nói to: “Chúc mừng cô dâu nhé, mai sau chồng có thầu được cái chuồng gà nào thì nhớ mời chúng tôi đến tân gia!” Tuyết cảm thấy lồng ngực mình nghẹn lại, nước mắt chỉ chực trào ra nhưng cô cố nuốt ngược vào trong. Cô không muốn để họ thấy mình sụp đổ ngay lúc này.
Đêm tân hôn diễn ra trong một căn phòng thuê chật chội, nồng nặc mùi vôi vữa và gỗ mới. Thanh cởi bỏ chiếc áo vest rẻ tiền, để lộ bờ vai rộng và vững chãi. Anh nhìn Tuyết, khẽ nói: “Em nghỉ sớm đi, mai còn nhiều việc phải làm.” Câu nói cụt lủn không một chút vỗ về khiến Tuyết cảm thấy mình như một người dưng vừa dọn đến ở cùng. Cô nằm quay lưng về phía anh, lặng lẽ khóc cho số phận bị định đoạt bởi sự tham lam và tàn nhẫn của gia đình.
Sáng hôm sau, Tuyết thức dậy với cảm giác rã rời. Cô nhìn quanh căn phòng trống huếch, lòng thắt lại khi nghĩ đến thực tại cơm áo gạo tiền. Cô bước ra sân, thấy Thanh đang ngồi kiểm tra lại mấy cuộn bản vẽ cũ kỹ. Tuyết ngập ngừng, đôi môi run rẩy mãi mới thốt ra được một câu: “Anh… anh có thể cho em xin 200 ngàn tiền chợ được không? Trong nhà không còn chút thức ăn nào cả.”
Thanh dừng tay, ngước mắt nhìn Tuyết. Ánh mắt anh lúc này không còn vẻ lầm lì như hôm qua mà hiện lên một tia sáng khó hiểu
. Anh không nói một lời nào, chỉ lẳng lặng đứng dậy đi vào trong nhà. Tuyết đứng chơ vơ giữa sân, cảm giác nhục nhã dâng cao. Cô nghĩ thầm: “Đến 200 ngàn mà anh ta cũng phải suy nghĩ sao? Chẳng lẽ cuộc đời mình lại bế tắc đến mức này?”
Năm phút trôi qua dài đằng đẵng như cả thế kỷ. Khi Thanh quay trở ra, anh không cầm theo tờ tiền lẻ nào. Thay vào đó, anh đưa cho cô một tập hồ sơ dày cộm và một chiếc thẻ đen sáng bóng. “Cầm lấy,” anh nói, giọng trầm ấm và đầy uy lực, khác hẳn với vẻ nhu nhược ngày thường. “200 ngàn không đủ để mua thức ăn cho vợ của giám đốc thầu dự án khu đô thị 300 căn hộ đâu.”
Tuyết chết lặng. Cô run rẩy mở tập hồ sơ ra, đập vào mắt cô là con dấu đỏ chói của một tập đoàn bất động sản danh tiếng, chứng nhận Thanh là người trúng thầu toàn bộ công trình khu đô thị cao cấp vừa được khởi công. Đầu óc cô quay cuồng, chân tay bủn rủn. “Cái gì… anh… anh nói cái gì?” Cô lắp bắp, cảm giác như thực tại đang vỡ vụn dưới chân mình.
Chưa kịp để Tuyết định thần, Thanh dắt cô ra cổng. “Nhìn kìa,” anh chỉ tay về phía bên kia đường, nơi một nhóm người đang đứng xếp hàng chờ phỏng vấn cho vị trí phụ hồ tại công trường. Ở vị trí đầu hàng, một người đàn ông mặc sơ mi trắng chỉnh tề nhưng khuôn mặt đầy vẻ lo âu đang khúm núm nộp đơn. Tuyết dụi mắt, không thể tin nổi vào mắt mình: đó chính là Minh, chàng trai lương 50 triệu mà dượng cô từng mang ra để làm thước đo sỉ nhục Thanh.
*
Tuyết khuỵu xuống ngay giữa sân, hơi thở dồn dập vì cú sốc quá lớn. Cô không thể tin rằng người chồng “thợ xây” nghèo khổ mà mọi người khinh miệt lại chính là “ông trùm” đứng sau dự án nghìn tỷ này. Thanh cúi xuống, đỡ lấy cô, nụ cười trên môi anh lần đầu tiên hiện rõ vẻ ngạo nghễ: “Dượng của em tưởng rằng ông ta đang đẩy em vào hố sâu, nhưng thực ra ông ta đã vô tình trao cho em một vương quốc. Còn những kẻ mỉa mai em hôm qua, hãy để họ xếp hàng xin việc dưới tay anh.”
Lúc này, chiếc xe hơi sang trọng của ông dượng Tuyết bất ngờ trờ tới. Ông ta hạ kính xe, định buông thêm một câu châm chọc thì nhìn thấy Minh—”con rể hụt” quý hóa của mình—đang cầm xẻng đứng chờ việc. Gương mặt ông ta biến sắc từ đỏ sang trắng, rồi tím tái khi thấy Thanh đang cầm chiếc điện thoại, ra lệnh cho trợ lý: “Hủy bỏ tất cả các quan hệ làm ăn với công ty của ông dượng tôi. Tôi không muốn thấy bất kỳ sự liên quan nào của kẻ này trong các dự án tương lai.”
*
Ông dượng hốt hoảng bước xuống xe, chân run rẩy không đứng vững: “Thanh… có phải là cậu không? Có sự hiểu lầm gì ở đây chăng?” Thanh không thèm nhìn mặt, chỉ lạnh lùng đáp: “Không có hiểu lầm nào cả. Chỉ là từ hôm nay, vị thế đã thay đổi. Ông đã bán cháu gái mình lấy một cái giá quá rẻ, và giờ là lúc ông phải trả giá cho sự ngu xuẩn đó.”
Tuyết đứng dậy, lau nước mắt, cảm nhận một luồng sức mạnh mới đang trỗi dậy trong lòng. Cô nhìn chồng mình—người đàn ông đã âm thầm chịu đựng sự nhục nhã để xây dựng một tương lai vững chắc. Cô hiểu rằng, từ nay về sau, sẽ không còn ai có thể bắt nạt hay khinh rẻ cô được nữa. Hạnh phúc không đến từ những lời hào nhoáng, mà đến từ sự bảo vệ thầm lặng và bản lĩnh của người đàn ông bên cạnh.
Cuộc đời đúng là một vở kịch đầy rẫy những bất ngờ. Những kẻ từng cười nhạo Tuyết giờ đây phải tìm cách lấy lòng cô, nhưng cô chỉ mỉm cười, một nụ cười thanh thản và đầy kiêu hãnh. Cô nắm chặt lấy đôi bàn tay thô ráp của Thanh, biết ơn vì định mệnh đã mang anh đến. Dưới ánh bình minh rạng rỡ, họ cùng nhau bước đi, để lại sau lưng những tiếng xì xào ghen tị và những kẻ hám lợi đang phải trả giá cho sự nông cạn của chính mình.
LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.
Để lại một bình luận