“Khoảng ba tiếng nữa thôi con. Ngủ thêm chút đi.” – Lan mỉm cười, chỉnh lại chiếc chăn mỏng đắp lên chân con.

“Cuồng Xe Cuối Cùng”

Chiếc xe khách lắc lư giữa con đường lộ sương sương. Kim đồng hồ sâu qua bảy giờ sáng, những tia nắng yếu ớt len ​​qua cửa kính, hắt lên khuôn mặt của những người xa quê đang mong mỏi trở về.

Ngồi ở hàng ngồi sát cửa sổ, Lan – người phụ nữ ngoài ba mươi, đang nhẹ nhàng vuốt tóc con gái. Bé An , mười tuổi, tựa đầu vào vai mẹ, đôi mắt trong veo theo dõi nhìn hàng cây tiến dần dần sau.

“Còn mấy tiếng nữa mình tới bà ngoại hả mẹ?” – An hỏi, giọng ngái ngủ.
“Khoảng ba tiếng nữa thôi con. Ngủ thêm chút đi.” – Lan hoàng cười, chỉnh sửa lại Lớp phấn bồi lên chân con.

Đã lâu rồi hai mẹ con mới về quê. Sau cuộc ly hôn, Lan chuyển lên thành phố làm việc, một mình nuôi con. Cuộc sống tuy vất vả, nhưng cô luôn nghĩ chỉ cần có An là đủ. Mỗi lần con hỏi “Sao mẹ ít cười vậy?”, cô lại giả cường mệt để tránh trả lời.

Xe chạy đều, hành động khách bắt đầu trò chuyện. Mùi cà phê, mùi bánh mì hòa với mùi thơm nhẹ nhàng không khí vừa dịu buồn.

Bất ngờ, An bật dậy. Cô bé nhìn ra ngoài cửa sổ, đôi mắt mở to, ánh nhìn Sợ hãi.
“Mẹ ơi… cho con xuống… cho con xuống ngay đi!”

Lan giật mình.
“Sao vậy con? Xe đang chạy mà.”
“Con không muốn đi nữa, mẹ ơi, con muốn xuống!” – Giọng An run run, hai bàn tay nhỏ ôm chặt áo mẹ.

Một hành động mà một số khách hàng quay lại nhìn. Lan đỏ mặt, cúi xuống phun con:
“Con mệt hả? Hay nói xe? Để mẹ lấy nước cho.”
“Không, con không nói. Con sợ lắm mẹ ơi. Con thấy… thấy có người đang gọi con ngoài kia…”

Lan nhẹ nhàng mày.
“Ở đâu?”
“ Ngay bên đường… một bà già áo nâu, tóc bạc, đứng sừng! Bà cứ nhìn con…”

Lan quay ra – bên ngoài chỉ có ruộng cỏ và hàng keo lướt nhanh.
“Không có ai hết, An à. Con nhìn nhầm rồi. An yên đi, đừng làm mọi người sợ.”

Tài xế – một người đàn ông trung niên – khúc xạ hậu, cười xòa:
“Chắc chắn cô bé mệt, mấy đứa nhỏ hay tưởng tượng lắm.”
Lan suy cười đáp lại.

Nhưng An vẫn chạy lẩy bẫy, nước mắt chực trào.
“Cho con xuống… con xin mẹ đó…”

Cả xe im bặt. Một vài người bắt đầu khó chịu.
Lan vừa xấu hổ vừa, kéo con lại:
“An, con lođi, đừng làm mẹ phiền lòng nữa.”

Cô bé im lặng một lúc, rồi ủ đầu vào võ mẹ, thở hổn hển. Xe lại tiếp tục quá trình hành động.

Khoảng mười phút sau, Lan cảm nhận vai áo mình ướt lạnh. Cô di chuyển xuống – An đang khóc không thành công.
“Mẹ ơi… bà ấy bảo xe này nhẹ nhàng…”

Người dùng Lan.
Tim cô đập mạnh. Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.

“Con nói gì cơ?”
“Bà bảo con xuống đi, nếu không sẽ không gặp lại mẹ nữa…”

Lan nắm chặt tay con, bối rối nhìn quanh. Nhiều người bắt đầu xì xào.
“Cô nên bảo tài xế dừng lại chút, chắc con bé hoảng loạn.” – Một bà cụ lên tiếng.

Lan do dự vài giây rồi bước lên phía trước:
“Anh ơi, cho tôi xuống một lát được không? Con bé nhà tôi hơi sợ.”
Tài xế chau mày:
“Giờ đoạn đường này đang dốc, không có chỗ dừng đâu chị. Chị ráng dỗ nó tí, qua khúc cua rồi nghỉ.”

“Nhưng mà—”
“Không sao đâu. Tôi chạy tuyến này mười năm rồi, chỗ này an toàn mà.”

Lan thở dài quay về chỗ. Cô ôm con chặt hơn. An vẫn run rẩy, khẽ lẩm bẩm:
“Bà ơi… con nghe rồi… con nghe rồi…”

Chiếc xe bắt đầu leo lên con đèo quanh co. Trời đột ngột tối sầm lại, gió rít qua khe cửa. Những đám mây đen như đổ xuống, báo hiệu cơn mưa sắp tới.

Lan khẽ vuốt tóc con:
“Ngủ đi con, sắp đến rồi.”

An không trả lời. Cô bé chỉ nắm tay mẹ thật chặt, mắt nhắm nghiền.

Bỗng, tiếng hét xé toang không khí:
“Phanh! Phanh đi anh ơi!!!”

Một hành khách la lên khi chiếc xe rung lắc dữ dội. Tiếng bánh xe trượt dài trên mặt đường ướt, tiếng kim loại nghiến chát chúa. Lan chỉ kịp ôm chặt con, rồi mọi thứ tối đen.

Khi Lan tỉnh lại, mùi khói và xăng tràn ngập. Tiếng còi xe, tiếng người hò hét cứu hộ vang lên hỗn loạn. Đầu cô đau nhói, máu chảy xuống cổ.

Cô cố gượng dậy – thân xe đã lật nghiêng bên sườn đèo.
“An… An ơi con đâu rồi!”

Không có tiếng trả lời.

Lan bò trong đống đổ nát, tay lần mò tìm con giữa những ghế gãy, kính vỡ. Tiếng mưa bắt đầu nặng hạt.
“An ơi… trả lời mẹ đi con!”

Một bàn tay nhỏ lạnh ngắt thò ra từ kẽ ghế. Lan chụp lấy.
“An!”

Cô kéo con ra – cơ thể bé nhỏ ấy mềm oặt, khuôn mặt vẫn hằn nguyên nét sợ hãi. Máu loang khắp áo.

Lan ôm con vào lòng, hét lên giữa mưa:
“Con ơi, mẹ đây… Mẹ xin lỗi, mẹ xin lỗi mà…”

Người cứu hộ chạy tới, cố tách hai mẹ con ra để đưa đi. Nhưng Lan không buông. Cô chỉ lặp đi lặp lại trong cơn mê sảng:
“Nếu mẹ nghe con… nếu mẹ cho con xuống…”

Mưa vẫn rơi. Con đèo bị phong tỏa suốt nhiều giờ. Người ta nói, chiếc xe bị mất phanh ở khúc cua, rơi xuống sườn núi. Hơn nửa số hành khách không qua khỏi.

Lan sống sót. Nhưng trong bệnh viện, cô chỉ nhìn trân trân lên trần nhà, đôi mắt cạn khô nước mắt. Bác sĩ bảo cô bị chấn thương nhẹ, nhưng tổn thương tâm lý nặng.

Sau lễ tang, Lan không về thành phố nữa. Cô xin ở lại quê, trong ngôi nhà nhỏ của mẹ già – nơi có mảnh sân đầy hoa cúc mà An từng thích. Mỗi sáng, người ta thấy cô đặt một chiếc ghế nhỏ bên hiên, pha hai tách trà, rồi ngồi trò chuyện với khoảng không.

“An à, hôm nay trời mưa, con đừng ra ngoài nghen.”
Rồi cô mỉm cười, như nghe thấy tiếng cười khúc khích của ai đó.

Một năm sau, vào đúng ngày giỗ đầu của An, người tài xế – người duy nhất còn sống sau vụ tai nạn – tìm đến. Ông run run đặt bó hoa trước bàn thờ, mắt rưng rưng.

“Chị Lan… tôi xin lỗi. Hôm nay… tôi định dừng xe, mà nghĩ không sao đâu. Tôi—”

Lân lắc đầu.
“Không phải lỗi của anh. Là tại tôi… tôi đã không tin vào mình.”

Cô thêm một đoạn trà, đưa về phía đối diện trống:
“Con bé bảo ‘cho con xuống ngay’… Tôi đã không nghe.”

Gió lùa qua khung cửa. Tách trà nghiêng nhẹ nhàng, hơi nước bay lên mờ ảo như khói.
Trong làn sóng sương sương, Lan thấy thấp thoáng bóng một cô bé đang cười cười, tay nhẹ nhàng.

Lan ánh mắt. Một chút nước mắt thảnh dài, hòa vào hơi trà còn nóng.

“Con về rồi hả, An…”

Tiếng gió êm đáp, như tiếng trẻ con thì thầm:
“Dạ, con về rồi, mẹ ơi.”

Bình luận

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *