Tác giả: admin

  • Gia đình trí thức gửi 2 phong bì phúng điếu, cả nhà thông gia nghèo xôn xao bàn tán

    Tôi và chồng quen biết nhau rồi đi đến hôn nhân nhờ được gia đình hai bên mai mối. Mẹ chồng và mẹ tôi là bạn học chung lớp cấp 3.

    Ban đầu, tôi không thích anh, phần vì chưa có tình cảm, phần vì hoàn cảnh hai nhà chênh lệch. Anh là con nhà tri thức, còn tôi lớn lên trong một gia đình thuần nông.

    Mẹ anh rất quý tôi nên luôn tìm cách để kết duyên cho hai đứa, từ việc đưa anh sang nhà thăm hỏi tận nơi cho đến “xúi” con tặng quà bạn gái dịp lễ, Tết.

    Vì cảm nhận được sự giản dị, tử tế trong lối sống và cách đối đãi của gia đình anh nên dần dà, tôi trở nên cởi mở hơn và nảy sinh tình cảm với anh.

    Sau 1 năm hẹn hò yêu đương, tôi và anh quyết định tổ chức đám cưới. Khỏi phải nói, bố mẹ hai bên vui cỡ nào. Riêng mẹ chồng tôi, hạnh phúc càng tăng thêm gấp bội vì được làm thông gia với bạn học cũ.

    Nhưng niềm vui chưa được bao lâu thì đầu năm nay, mẹ tôi không may qua đời vì lâm bệnh trọng.

    Nghe tin, bố mẹ chồng tôi lập tức đến ngay. Mẹ chồng đã ở bên động viên, chăm sóc tôi suốt thời gian diễn ra đám tang.

    W-bài tâm sự tiền phúng điếu.jpg
    Vì 2 phong bì phúng điếu của gia đình trí thức, cả nhà thông gia nghèo xôn xao. Ảnh minh họa

    Ngày hôm ấy, sau khi lo tang lễ cho mẹ chu toàn, gia đình tôi mới tụ họp lại để bóc phong bì, thu vén tiền phúng điếu.

    Khi thấy 2 chiếc phong bì của nhà chồng tôi, mọi người xôn xao. Một phong bì ghi tên chung cả gia đình chồng tôi, có 500.000 đồng bên trong và chiếc còn lại chỉ có riêng tên mẹ chồng, phúng điếu 200.000 đồng kèm dòng chữ “kính viếng hương hồn bạn”.

    Anh trai tôi thắc mắc sao thông gia không gộp tiền phúng điếu lại, ghi chung một chiếc phong bì.

    Còn chị gái và anh rể cho rằng, nhà thông gia giàu mà ki bo, gửi tiền phúng điếu quá khiêm tốn.

    “Nhà mình trước giờ đi ma chay, hiếu hỉ bên thông gia không bao giờ gửi dưới 500.000 đồng dù điều kiện cũng chẳng dư dả. Đằng này, nhà chồng dì hơi tính toán chăng? Tôi nghĩ chí ít họ cũng phải phúng điếu vài triệu mới tương xứng”, chị gái tôi nói.

    Nghe vậy, tôi rất buồn lòng, không nghĩ đám tang mẹ lại là nơi anh em so đo chuyện tiền bạc nhiều hay ít.

    Tôi giải thích, có lẽ không chỉ chia buồn theo tư cách là thông gia mà mẹ chồng tôi còn gửi phúng điếu riêng vì xuất phát từ tình cảm bạn bè lâu năm thân thiết.

    “Gia đình chồng em cư xử như thế nào, bản thân em và bố hiểu rõ nhất. Việc phúng điếu là xuất phát từ tấm lòng, không phải thước đo để đánh giá bất cứ ai.

    Bố chồng em dù còn đang công tác, bận trăm công nghìn việc vẫn đến đám tang từ sớm. Còn mẹ chồng cũng tới phụ giúp việc này việc kia. Như thế là tốt quá rồi”, tôi đáp.

    Bố tôi cũng lên tiếng xoa dịu, cho rằng việc thông gia phúng điếu như thế nào đều đáng trân quý.

    Ông nghĩ, gia đình chồng tôi làm vậy là xuất phát từ lối sống bình dị, coi trọng tình cảm hơn vật chất và cũng giảm áp lực cho chúng tôi.

    “Nếu thông gia gửi phúng điếu nhiều tiền hơn, sau nhà họ có công việc, các con sẽ phải đền đáp lại như thế. Bố thấy ông bà bên ấy làm vậy là rất khéo và tinh tế nên các con đừng tranh cãi hay phàn nàn gì.

    Bố ghi nhận tấm lòng và rất cảm ơn gia đình thông gia vì đã đến đưa tiễn mẹ con chu đáo”, bố tôi bày tỏ.

    Sau câu nói của bố, tất cả im bặt, không ai dám thắc mắc thêm. Còn tôi càng thêm kính trọng bố và gia đình chồng.

     

  • Lý do vì sao nên ngừng ăn cá rô phi càng sớm càng tốt

    Có rất nhiều lý do khiến bạn nên ngừng ăn cá rô phi càng sớm càng tốt để bảo vệ sức khỏe của chính bản thân.

    Năm 2018, báo Người Lao Động đăng tải bài viết với tiêu đề “Lý do vì sao nên ngừng ăn cá rô phi càng sớm càng tốt”. Nội dung như sau:

    Cá là một trong những thực phẩm cung cấp nhiều chất dinh dưỡng quan trọng cho cơ thể. Tuy vậy, các chuyên gia y tế lại cảnh báo mối nguy hại với sức khỏe từ cá rô phi.

    cá rô phi, ngừng ăn cá rô phi, tác hại ăn cá rô phi

    Cá rô phi được nuôi rất phổ biến trên thế giới

    Cá rô phi chứa ít chất dinh dưỡng. Các nhà nghiên cứu từ trường Y khoa của Đại học Wake Forest đã nghiên cứu và cho ra một báo cáo về hàm lượng axit béo omega-3 trong các loại cá phổ biến. Điều đáng nói là cá rô phi chứa ít axit béo hơn hầu hết các loại cá trong danh sách này. Bạn cần biết rằng omega-3 có rất nhiều lợi ích, đặc biệt trong việc giảm nguy cơ mắc bệnh Alzheimer. Trong khi đó, nó lại chứa rất nhiều omega-6. Lượng omega-6 trong cá rô phi còn cao hơn trong hamburger hoặc thịt xông khói.

    Cá rô phi có thể gây ra bệnh Alzhermer. Điều này được lý giải là trong nó có axit arachidonic – một hợp chất làm tăng đáng kể tổn thương viêm trước bệnh Alzhermer. Điều này có nghĩa, trong khi bạn ăn cá thu, cá mòi… sẽ làm giảm nguy cơ phát triển bệnh Alzhermer thì cá rô phi lại làm tăng nguy cơ mắc bệnh.

    cá rô phi, ngừng ăn cá rô phi, tác hại ăn cá rô phi

    Bạn cũng cần biết rằng hầu hết cá rô phi trên thị trường là được nuôi. Nó là loại cá được nuôi phổ biến thứ 2 trên thế giới. Điều này có nghĩa cá rô phi có thể ăn bất cứ thứ gì. Nó có thể được nhồi kháng sinh và thực phẩm biến đổi gen để phát triển nhanh hơn.

    cá rô phi, ngừng ăn cá rô phi, tác hại ăn cá rô phi

    Trong cá rô phi có thể có chất gây ung thư. Theo các nghiên cứu thì nó có thể mang các chất gây ung thư cao hơn tới 10 lần so với các loại cá khác. Điều này là do thức ăn mà nông dân dùng để nuôi cá rô phi. Trong khi được nuôi, cá rô phi có thể nhiễm thuốc trừ sâu, hóa chất công nghiệp. Một nhà nghiên cứu đã tìm thấy dioxin trong cá rô phi. Chất này có liên quan đến sự phát triển của bệnh ung thư.

     

  • Từ 10 giờ mùng 1 Tết Nguyên đán 2026

    Sáng 12-12, Cục Cảnh sát giao thông (C08, Bộ Công an) ban hành kế hoạch nhằm siết chặt trật tự và đảm bảo an toàn giao thông phục vụ Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng, bầu cử đại biểu Quốc hội khóa XVI…

    Theo C08, đợt cao điểm được triển khai trên phạm vi toàn quốc với yêu cầu chủ động nắm tình hình từ sớm, từ xa, dự báo đúng và xử lý kịp thời mọi nguy cơ mất an toàn giao thông, ùn tắc, tai nạn đặc biệt nghiêm trọng và các vụ việc gây rối trật tự công cộng.

    Kế hoạch trên với mục tiêu không để xảy ra điểm nóng, bảo đảm tuyệt đối an toàn cho các sự kiện chính trị, kinh tế, văn hóa quan trọng diễn ra trong năm 2026.


    Sáng 12-12, cảnh sát giao toàn quốc tổ chức lễ xuất quân thực hiện kế hoạch. Ảnh: C08 cung cấp
    Lực lượng cảnh sát giao thông sẽ triển khai đồng bộ các giải pháp nghiệp vụ, kiềm chế tai nạn giao thông, hạn chế ùn tắc tại Hà Nội, TPHCM và các địa bàn trọng điểm; xử lý nghiêm các hành vi vi phạm như tụ tập, đua xe trái phép, lạng lách, đánh võng, chống người thi hành công vụ.

    Cùng với đó, C08 yêu cầu toàn lực lượng chấp hành nghiêm quy trình công tác và điều lệnh công an nhân dân, ứng xử chuẩn mực, không để phát sinh mâu thuẫn nhỏ dẫn tới phức tạp, ảnh hưởng đến an ninh, an toàn của các sự kiện.

    Trên tuyến đường bộ, các tổ công tác tập trung kiểm tra, xử lý các hành vi vi phạm là nguyên nhân trực tiếp gây tai nạn như sử dụng rượu bia và chất ma túy khi điều khiển phương tiện, chạy quá tốc độ, đi sai làn đường, chuyển hướng không có tín hiệu, điều khiển xe quá tải, quá khổ hoặc cơi nới thùng hàng.

    Từ 10 giờ mùng 1 Tết Nguyên đán Bính Ngọ, cảnh sát giao thông toàn quốc đồng loạt kiểm tra nồng độ cồn.

    Với tuyến đường thủy, C08 chỉ đạo siết chặt quản lý phương tiện, thuyền viên, điều kiện an toàn tại cảng, bến và các hoạt động vận chuyển hàng hóa, hành khách.

    Một trong những nội dung quan trọng của đợt cao điểm là tổ chức tuần tra, kiểm soát liên tuyến trên toàn tuyến Quốc lộ 1A từ Lạng Sơn đến Cà Mau. C08 triển khai mô hình kết hợp hóa trang và công khai, tuần tra cơ động và kiểm soát cố định, bố trí lực lượng 24/24 giờ với 4 ca trực mỗi ngày.

    Cùng với hoạt động tuần tra, C08 yêu cầu 100% tổ công tác sử dụng thiết bị kỹ thuật nghiệp vụ, gồm camera cầm tay và camera mini gắn trên người để ghi hình xuyên suốt quá trình kiểm tra, xử lý tại điểm kiểm soát hoặc tại trạm cảnh sát giao thông.

    Trong khi đó, để bảo đảm giao thông thông suốt phục vụ Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng và các hoạt động dịp Tết Nguyên đán, lực lượng cảnh sát giao thông tại các địa phương được yêu cầu chủ động nắm chắc thông tin về lịch trình di chuyển của các đoàn đại biểu và lãnh đạo Đảng, Nhà nước; khảo sát kỹ các nút giao trọng điểm, khu vực lễ hội, điểm du lịch, những đoạn đường đèo dốc và vị trí có nguy cơ sạt lở cao.

    Khi xảy ra ùn tắc, lực lượng phải triển khai phân luồng từ xa, phối hợp ứng trực cả ban đêm tại các điểm nguy hiểm, đồng thời sẵn sàng huy động lực lượng khi có yêu cầu tăng cường dẫn đoàn hoặc xử lý tình huống đột xuất.

    https://www.sggp.org.vn/tu-10-gio-mung-1-tet-nguyen-dan-2026-canh-sat-giao-thong-dong-loat-kiem-tra-nong-do-con-post828282.html

  • Cuối cùng thì cũng bỏ được cô vợ nghèo rớt mùng tơi để đường đường chính chính cưới con gái giám đốc làm vợ

    Đêm tân hôn, tôi nằm trằn trọc, nhìn lên trần nhà trắng toát, không tài nào ngủ được.

    Tôi và vợ cũ quen nhau từ những năm đại học. Khi ấy, chúng tôi chỉ là hai đứa bạn cùng nhóm học, hay ngồi lại thư viện đến tối muộn, chia nhau ổ bánh mì rẻ tiền và mơ mộng về một tương lai đủ đầy. Tình bạn lớn dần thành tình yêu lúc nào không hay. Ra trường, chúng tôi kết hôn, dọn về một căn nhà trọ nhỏ, bắt đầu cuộc sống vợ chồng bằng hai bàn tay trắng và mức lương chỉ vừa đủ ăn.

    Những ngày đầu, dù nghèo nhưng vui. Thế nhưng, càng sống lâu trong cảnh chật vật, tôi càng không cam chịu. Tôi nhìn bạn bè lần lượt mua nhà, đổi xe, còn mình thì vẫn loay hoay với tiền điện tiền nước, thuê nhà, trong đầu tôi lúc đó chỉ có một suy nghĩ rằng mình phải giàu nhanh, càng nhanh càng tốt.

    Rồi nghe bạn rủ rê đầu tư chứng khoán, tôi âm thầm lao vào, giấu vợ vì sợ cô ấy lo lắng. Kết quả là tôi thua trắng. Ngày mang khoản nợ đầu tiên về nhà, tôi đã chuẩn bị tinh thần cho một trận cãi vã, nhưng vợ chỉ ngồi im, nước mắt rơi lã chã.

    – Thôi, còn người là còn của. Mình cùng nhau làm ăn, cố gắng trả dần là được. Số tiền đã mất coi như mua một bài học đi. 

    Câu nói đó khiến tôi vừa biết ơn, vừa thấy bản thân bất lực. Thế nhưng, chính sự bao dung ấy lại khiến tôi càng không cam tâm. Tôi muốn gỡ gạc, muốn chứng minh rằng mình không phải kẻ thất bại. Tôi lén vay nặng lãi, tiếp tục lao vào chứng khoán. Lần này có lời, tôi mừng rỡ, tham lam, đầu tư tiếp… rồi lại mất tất cả. Sau vài lần như vậy, số nợ chồng chất lên tới cả tỷ đồng.

    Khi vợ dọa ly hôn, tôi mới chịu dừng lại. Tôi làm việc giờ hành chính, tối chạy xe ôm, khuya về người mệt rã rời. Vợ tôi cũng tằn tiện từng đồng, gom góp đưa tôi trả nợ. Ba năm trôi qua như một guồng quay không lối thoát. Chúng tôi kiệt sức, cả thể xác lẫn tinh thần.

    Mừng rỡ vì bỏ được vợ để cưới con gái giám đốc, đêm tân hôn tôi chết lặng khi em vén váy lên - 1

    Khi tôi báo nợ về nhà lần đầu, vợ đã động viên tôi. (Ảnh minh họa)

    Vợ tôi ngày càng gầy, da sạm đi vì thiếu ngủ. Tôi thì chán nản, thấy cuộc đời chỉ toàn là trả nợ và trả nợ. “Chuyện vợ chồng” thưa dần, những cuộc trò chuyện cũng chỉ xoay quanh tiền bạc, con cái. Khoảng cách giữa hai đứa lớn lên từng ngày mà không ai đủ sức kéo lại.

    Ngày nào tôi cũng nghe vợ quát con, than thở chuyện chi tiêu. Những bữa cơm đơn điệu, mặn chát. Giọng nói oang oang vì mệt mỏi. Tôi bắt đầu cáu gắt, soi mói từng khuyết điểm nhỏ của vợ, quên mất rằng chính tôi mới là người đẩy gia đình đến cảnh này. Nhìn căn nhà trọ chật chội, bề bộn, tôi chỉ ước có thể trốn chạy.

    Rồi trong một buổi tân gia nhà giám đốc, tôi gặp Ngọc, con gái ông. Tôi không có ý định gì, nhưng cô ấy lại chủ động làm quen, theo đuổi tôi quyết liệt. Từ lúc được con gái sếp để ý, công việc của tôi thuận lợi hẳn. Tôi được điều sang bộ phận nhàn hơn, có tương lai hơn, quen thêm nhiều mối quan hệ tốt.

    Có tiền, tôi càng lạnh nhạt với vợ. Khi chuyện ngoại tình bị phát hiện, vợ tôi không làm ầm lên mà chỉ lặng lẽ nói:

    – Em mệt rồi, mình dừng lại đi.

    Tôi không níu kéo. Chúng tôi ly hôn, tôi giao con cho vợ nuôi. Một tháng sau, tôi tái hôn với Ngọc. Bố vợ mới cho tiền mua nhà, tôi hân hoan vì cuối cùng cũng có nhà ở thành phố, điều mà tôi từng mơ suốt bao năm.

    Nhưng ngay đêm tân hôn, tôi đã chết lặng.

    Mừng rỡ vì bỏ được vợ để cưới con gái giám đốc, đêm tân hôn tôi chết lặng khi em vén váy lên - 2

    Đêm tân hôn là đêm đầu tiên của tôi và Ngọc, nên tôi đã rất mong chờ. (Ảnh minh họa)

    Tôi và Ngọc tuy là mối tình vụng trộm, nhưng khi yêu chúng tôi chưa từng vượt quá giới hạn. Hay nói cách khác, đêm tân hôn chính là đêm đầu tiên của chúng tôi và tôi đã rất mong chờ.

    Khi Ngọc bước ra từ phòng tắm, vén chiếc váy lụa lên, tôi sững sờ khi thấy trên đùi cô ấy có một vết sẹo to, nhăn nhúm. Tôi không nói được lời nào. Ngọc nhìn tôi, giọng run run hỏi:

    – Anh không nhớ em sao?

    Rồi Ngọc thú nhận, cô ấy chính là mối tình qua mạng tôi từng yêu khi còn là sinh viên. Ngày đó, sau một thời gian nhắn tin qua mạng, cô ấy tìm về quê gặp tôi. Tôi đã sốc vì ngoại hình cô ấy khác xa ảnh, rồi từ chối phũ phàng, nói những lời làm tổn thương cô ấy. Sau đó, vì tuyệt vọng, cô ấy lao ra đường mà không để ý rồi bị tai nạn giao thông, gãy xương đùi, phải phẫu thuật, để lại những vết sẹo ấy.

    Ngọc còn kể rằng cô đã phẫu thuật thẩm mỹ để đẹp hơn, nhưng suốt thời gian qua, cô ấy luôn mang trong lòng hình bóng tôi. Cuộc gặp lại ở tiệc tân gia khiến cô tin đó là định mệnh, và bằng mọi giá muốn có tôi.

    Nghe xong, tôi chết lặng. Những mảnh ký ức cũ ùa về, đặc biệt là gương mặt Ngọc năm xưa. Dù cô ấy bây giờ đã khác, đẹp hơn, tự tin hơn, nhưng hình ảnh cũ ấy cứ bám lấy tâm trí tôi, không sao xua đi được.

    Đêm tân hôn, tôi nằm trằn trọc, nhìn lên trần nhà trắng toát. Tôi không dám quay sang phía Ngọc. Trong đầu tôi vang lên một câu hỏi đáng sợ: nếu sau này có con, lỡ nó giống gương mặt cũ của cô ấy thì sao? Nghĩ đến đó, tim tôi thắt lại, vừa sợ hãi vừa tội lỗi. Tôi không biết có nên tiếp tục cuộc hôn nhân này hay không nữa?

  • Bố mất sớm vì tai nạn lao động, khi Hoa vừa tròn 18 tuổi. Ngày nhận giấy báo trúng tuyển đại học, cũng là ngày căn nhà lụp xụp của ba chị em

    Bố mất sớm vì tai nạn lao động, khi Hoa vừa tròn 18 tuổi. Ngày nhận giấy báo trúng tuyển đại học, cũng là ngày căn nhà lụp xụp của ba chị em chìm trong tang trắng. Chưa kịp nguôi nỗi đau mất bố, mẹ Hoa lặng lẽ xách túi rời đi, chỉ để lại một câu lạnh lùng:

    “Nuôi ba đứa tụi bây, tao sống không nổi. Tao đi tìm cuộc sống khác.”

    Hoa đứng chết lặng, phía sau là hai đứa em trai mới 12 và 9 tuổi ôm nhau khóc ngất. Từ giây phút ấy, tuổi trẻ của Hoa khép lại.

    Chị cắn răng nghỉ học, giấu giấy báo nhập học dưới đáy rương. Ban ngày làm phục vụ quán nhậu, tối bán vé số dọc bến xe. Có những đêm mưa gió, Hoa run lên vì đói, nhưng vẫn ép mình cười để mua cho em ổ bánh mì.

    Họ hàng nội ngoại quay lưng. Không ai muốn “ôm cái của nợ”. Mẹ thì biệt vô âm tín, chưa từng hỏi han một lời, chưa gửi nổi một đồng.

    Hai mươi năm trôi qua.

    Hai cậu bé gầy gò năm nào giờ đều trở thành bác sĩ giỏi, một người làm ở bệnh viện tuyến trung ương, người kia tu nghiệp nước ngoài trở về. Cả hai đều chung một nguyên tắc sống:
    “Mọi thành tựu hôm nay đều là mồ hôi và tuổi thanh xuân của chị Hoa.”

    Ngày tân gia căn nhà nhỏ mới mua cho chị, một người phụ nữ gầy gò, tóc bạc sớm xuất hiện trước cổng. Là mẹ.

    Bà khóc lóc, kể về những năm tháng bệnh tật, nghèo túng, rồi đưa ra kết luận cuối cùng:

    “Dù sao tao cũng là người sinh ra tụi bây. Giờ tao bệnh nặng, cần 2 tỷ để chữa. Công sinh thành, tụi bây phải trả.”

    Hoa lặng người. Hai em trai đứng cạnh, gương mặt lạnh đến lạ.

    Nghe xong, hai người con trai không cãi, không khóc, chỉ lặng lẽ làm một việc.

    Họ mở laptop, in ra một tập hồ sơ dày:
    – Toàn bộ chi phí nuôi dưỡng, học hành, ăn ở suốt 20 năm


    – Sổ khám bệnh, giấy xác nhận Hoa là người giám hộ
    – Bản sao giấy báo nhập học năm xưa chưa từng dùng đến

    Người em út nhẹ nhàng đặt trước mặt mẹ:

    “Chị Hoa đã trả xong công sinh của bà từ lâu. Phần còn lại, là công bỏ rơi. Thứ đó, pháp luật và lương tâm đều không buộc chúng tôi phải trả.”

    Người anh cả gọi luật sư làm thủ tục chuyển khoản hỗ trợ 50 triệu đồng, kèm giấy cam kết:
    “Đây là nhân đạo, không phải nghĩa vụ. Sau hôm nay, xin đừng xuất hiện làm tổn thương người đã hy sinh cả đời vì chúng tôi.”

    Người mẹ sụp xuống, ôm mặt khóc nức nở. Nhưng cánh cổng đã khép lại.

    Trong sân, Hoa đứng lặng, nước mắt rơi không thành tiếng.

    Hai em trai quay lại, cúi đầu thật sâu trước chị:

    “Chị ơi… từ nay, tụi em nuôi chị.”

  • Lúc 2 giờ sáng, tôi đang ở nhà chị gái với cậu con trai bốn tuổi, chồng tôi đột nhiên gọi. “Ra khỏi nhà ngay lập tức, đừng để ai phát hiện.” Tôi bế con trai lên và ra và rời khỏi phòng ngủ, nhưng vừa xoay nắm đấm trên khóa cửa, tôi phát hiện ra điều kinh hoàng đến nghẹt thở

    Lúc 2 giờ sáng, tôi – Lan – đang ngủ nhờ ở nhà chị gái sau một ngày dài đi làm. Thằng Bin, con trai tôi bốn tuổi, nằm bên cạnh, ngủ say đến mức cái miệng còn hé hé thở đều.

    Điện thoại rung lên.

    Là chồng tôi – Quân.

    Giọng anh căng như sợi dây đàn:

    “Lan… nghe rõ anh nói không?
    Ra khỏi nhà của chị em ngay lập tức. Đừng để ai phát hiện. Mang Bin theo.”

    Tôi giật bắn.

    “Anh bị làm sao đấy? 2 giờ sáng mà—”

    Lan! Làm ngay! Ra khỏi nhà, đừng mở bất kỳ đèn nào. Cứ bế con, đi ra cửa. Ra rồi anh sẽ nói.”

    Chưa bao giờ tôi nghe Quân nói với giọng như vậy: run, gấp và sợ hãi.

    Tôi bế Bin lên, chân run lập cập bước ra khỏi phòng ngủ của chị gái. Căn nhà im phăng phắc, chỉ có tiếng quạt trần quay lạch phạch.

    Tôi đưa tay xoay nắm đấm cửa chính.

    Và đúng giây phút đó… tôi phát hiện ra điều kinh hoàng khiến toàn thân như đông cứng.


    ĐIỀU Ở BÊN NGOÀI CÁNH CỬA

    Nắm đấm cửa… nóng ran.

    Không phải nóng kiểu trời oi bức, mà là nóng như vừa có ai từ bên ngoài nắm lấy nó thật chặt, thật lâu.

    Cảm giác đó khiến tôi sởn gai ốc.

    Tôi áp nhẹ tai vào cánh cửa.

    Có tiếng thở.

    Ai đó… đứng sát ngay ngoài cửa, gần đến mức tôi nghe rõ tiếng mũi khò khè như một người cố nén lại cơn ho.

    Tôi giật tay khỏi nắm đấm, ôm chặt Bin như che chắn.

    Điện thoại rung lần nữa: Quân gọi.

    Tôi run rẩy nhấn nghe.

    Có người đang đứng trước cửa nhà chị em đúng không?” – Quân hỏi, giọng như thì thầm.

    Tôi gần như khuỵu xuống:
    “Anh… làm sao anh biết?”

    “Đừng mở cửa. Đi lùi lại thật chậm.”

    Tôi nuốt khan.
    “Anh nói em nghe đi! Chuyện gì đang xảy ra?”

    Ở đầu dây bên kia, Quân hít vào thật sâu, như đang đấu tranh xem có nên nói hay không.

    “Người đang đứng ngoài cửa… không phải người lạ.”

    Tim tôi muốn nổ tung.


    BÍ MẬT MÀ CHỒNG GIẤU SUỐT 2 NĂM

    Quân nói nhanh, đứt quãng:

    “Lan… hai năm trước, anh từng giúp công an làm nhân chứng trong một vụ án. Kẻ đó bị kết tội, nhưng anh ta thề sẽ ‘đến tìm người thân của anh’ để trả thù.”

    Tôi gần như không tin vào tai mình.

    “Cách đây 1 tiếng… công an báo với anh rằng hắn đã trốn khỏi bệnh viện tâm thần.
    Camera giao thông… ghi hắn xuất hiện… gần khu chị gái em.”

    Tôi nghẹn họng:

    “Nhưng sao hắn lại biết em ở đây?”

    Vì ảnh đại gia đình mà em đăng tối qua, Lan!
    Phía sau có cửa nhà chị gái em. Hắn chỉ cần quen bố cục là tìm ra.”

    Chân tôi mềm nhũn.

    Tôi bế Bin, lần theo bóng tối lùi về phía bếp – nơi có cửa sau.

    Thình lình…

    CÓ TIẾNG XOÀN XOẠT Ở NGOÀI CỬA SAU.

    Tôi đông cứng.

    Không thể nào.

    Không thể nào hắn lại ở cả phía sau được.

    Tôi run rẩy mở loa nhỏ:
    “Quân… hình như… có ai đó ở cửa sau nữa.”

    Vài giây im lặng chết người.

    Rồi Quân nói một câu khiến máu tôi lạnh buốt:

    “Lan… kẻ trước cửa không phải hắn.
    Người đứng cửa sau mới là hắn.”

    Tôi chết trân.

    “Vậy… vậy người đứng trước cửa là ai?”

    Quân im lặng.

    Một giây. Hai giây. Ba giây.

    Rồi anh nói:

    “…Chị gái em báo với anh chiều nay rằng chị đang điều tra chuyện em nghi ngờ Quân ngoại tình, và tối nay chị định… nói chuyện với em.”

    Tôi choáng.

    “Chị em ra ngoài từ 11 giờ đêm… nhưng 2 tiếng nay không ai liên lạc được.”

    Một luồng lạnh chạy dọc sống lưng tôi.

    Vậy người đứng trước cửa, với tiếng thở khò khè…

    Ngay lúc đó, cửa chính gõ một tiếng thật nhẹ.

    Một giọng khàn, yếu, gần như không thể gọi là giọng người:

    “Lan… mở… mở cửa…
    Là… chị đây…”

    Tôi ôm chặt Bin, toàn thân run bần bật.

    Tiếng gọi yếu đến mức tôi nhận ra ngay: người đó đang bị thương. Rất nặng.

    Tôi hét lên trong điện thoại:

    “Quân! Chị em! Chị bị hắn tấn công?”

    Quân hét lại:

    “ĐỪNG MỞ! HẮN NUỐT TỪNG CÂU NÓI CỦA NẠN NHÂN VÀ BẮT CHƯỚC!
    ĐÓ LÀ MỘT TRIỆU CHỨNG TÂM THẦN CỦA HẮN!”

    Tôi chết lặng.

    Tiếng ngoài cửa lại vang lên:

    “Lan… Bin… mở cửa cho chị… đau… lắm…”

    Tim tôi như rớt xuống.

    Nó… đang bắt chước giọng chị tôi.
    Và nó đang đứng cách tôi chưa đầy một cánh cửa.

    Tôi chạy thẳng vào phòng kho, ôm Bin trốn trong đó, khóa trái lại.

    Bên ngoài, âm thanh ở hai phía cửa nhà vang lên:
    gõ nhẹ… rồi cào… rồi thì thào tên tôi.

    Tôi gần như phát điên.

    Đúng lúc đó, chuông điện thoại lại reo.

    Lần này… là số của chị gái.

    Tôi run rẩy bắt máy.

    “Chị… chị đang ở đâu!?”

    Giọng chị bình thường, tỉnh táo:

    “Chị đang ở bệnh viện với mẹ, điện thoại hết pin nên giờ mới sạc được. Em ngủ chưa?”

    Tôi như chết trân.

    Miệng cứng đờ lại.

    Tôi từ từ quay đầu nhìn ra khe cửa phòng kho.

    Bên ngoài… tiếng “chị gái” vẫn tiếp tục khe khẽ:

    “Lan… mở cửa…”

  • Vụ việc chấn động của thầy giáo ở Hà Tĩnh

    Một giáo viên dạy môn ngữ văn ở Hà Tĩnh vừa bị tố có hành vi sàm sỡ, quấy rối tình dục một nữ sinh lớp 8 ngay tại trường.

    Chiều 29-12, trao đổi với Báo Người Lao Động, ông Nguyễn Ánh, Hiệu trưởng Trường THCS Chu Văn An (xã Hương Khê, tỉnh Hà Tĩnh), cho biết ngay khi sự việc xảy ra, nhà trường đã phối hợp với các cơ quan chức năng để làm rõ vụ việc thầy giáo P.V.T. (SN 1980) bị tố có hành vi sàm sỡ học sinh.

    “Sáng nay, nhà trường đã có văn bản báo cáo sự việc cho lãnh đạo Sở Giáo dục và Đào tạo tỉnh. Ngoài ra,  nhà trường đã ra quyết định cho thầy T. nghỉ việc 14 ngày để phục vụ cho quá trình điều tra của công an cũng như ổn định tâm lý học sinh và đồng nghiệp trong trường”- ông Ánh nói.

    Một giáo viên THCS ở Hà Tĩnh bị tố cáo có hành vi sàm sỡ đối với nữ sinh lớp 8 - Ảnh 1.

    Trường Chu Văn An nơi thầy T. công tác (Ảnh; Trang thông tin của trường)

    Theo ông Ánh, thầy T. giảng dạy môn ngữ văn, kiêm phụ trách câu lạc bộ dạy võ của trường.

    Trước đó, vào tối 28-12, mạng xã hội lan truyền nhiều thông tin kèm theo hai video ghi lại cảnh thầy T. bị tố có hành vi sàm sỡ, quấy rối tình dục một nữ sinh lớp 8 tại phòng học.

    Trong đó, một video dài 1 phút 21 giây ghi lại cảnh thầy T. vội vã đi từ bên ngoài vào trong trường. Theo nội dung video, một phụ huynh đi theo và quay lại hình ảnh thầy giáo.

    Vị phụ huynh bức xúc nói rằng vì tin tưởng nên ông mới cho con gái theo lớp học võ do thầy T. đảm nhiệm. Thế nhưng, thầy giáo này lại có hành vi không đứng đắn với con gái ông.

    Một video khác dài hơn 3 phút ghi lại lời kể của hai học sinh liên quan đến sự việc. Theo các em, sáng 28-12, nhóm học sinh trong câu lạc bộ võ thuật đến trường tập luyện. Bất ngờ, thầy T. xuất hiện mà không thông báo trước, sau đó mời nhiều học sinh ra ngoài và chỉ để lại một nữ sinh lớp 8 trong phòng.

    Tại đây, nam giáo viên bị tố đã có hành vi sờ soạng nhiều bộ phận nhạy cảm trên cơ thể nữ sinh. Quá hoảng loạn, nữ sinh đã chạy ra ngoài kêu cứu và gọi điện báo cho bố.

    Đáng chú ý, các em cho biết thầy giáo này từng có hành vi tương tự với nhiều học sinh nữ.

    Cũng theo ông Ánh, trong bản tường trình, thầy T. cho biết sáng hôm đó có đi uống rượu, sau đó đến trường. Khi thấy một phòng học còn sáng đèn, thầy T. bước vào tắt điện và có “nói chuyện” với học sinh.

    Cũng theo thầy hiệu trưởng, quan điểm của nhà trường là luôn bảo vệ danh dự, nhân phẩm của học sinh và sẽ căn cứ vào mức độ, tính chất của vụ việc để có hình thức xử lý kỷ luật phù hợp.

    Được biết, thầy giáo T. trước đây công tác tại một trường THCS khác trên địa bàn huyện Hương Khê (cũ). Năm 2023, nam giáo viên chuyển về giảng dạy tại Trường THCS Chu Văn An (thị trấn Hương Khê cũ).

    Ngoài giảng dạy môn ngữ văn, thầy giáo này thường dạy võ và kỹ năng sống cho học sinh tại một số trường trên địa bàn.

     

  • Thách cưới 500 triệu nhà trai đồng ý luôn, tân hôn l;;ật chăn nhìn chồng, tôi mới hiểu lý do

    Thách cưới 500 triệu nhà trai đồng ý luôn, tân hôn l;;ật chăn nhìn chồng, tôi mới hiểu lý do ….

    28 t;;uổi tôi được mai mối cho chồng. Ở vào cái tuổi đó đối với phụ nữ cũng không còn quá trẻ. Trước đó tôi cũng từng yêu hai người nhưng đều không đến được với nhau vì nguyên nhân gia đình. Bố mẹ tôi rất khó tính, tôi dẫn ai về nhà ông bà cũng tìm được điểm để ch;;ê. Dần dần họ t;ự á;i rồi cũng kiếm cớ chia tay tôi cả.

    Cho đến khi được mai mối cho Quân, người chồng hiện tại, bố mẹ tôi mới hài lòng. Có lẽ ông bà thấy con gái cũng sắp 30 tuổi rồi, còn kén chọn nữa thì sợ rằng “già kén k;ẹn h;;om”. Chúng tôi qua lại tìm hiểu có 4 tháng thì gia đình Quân vội giục giã chuyện đám cưới.

    Vậy nhưng đến lúc hai bên trên bàn thủ tục đám cưới thì lại có một vấn đề phát sinh, đó là số tiền thách cưới bố mẹ tôi đưa ra rất cao lên đến 500 triệu đồng.

    Tôi s;;ố;;c lắm, vội vã khuyên bố mẹ rằng thách cưới chỉ là thủ tục thôi, con số 500 triệu thật quá lớn đối với gia đình Quân. Tôi cũng chỉ là cô gái có chút ưa nhìn, công việc ổn định chứ không phải hoa khôi hoa hậu gì cả.

    Song bố mẹ tôi không nghe. Ông bà bảo bao công s;;;inh thành nuôi dạy tôi nên người, bây giờ thành người nhà Quân, số tiền 500 triệu vẫn là ít. Tôi chán nản và đau khổ nghĩ ông bà muốn bán con hay sao?

    Trong lòng tôi đã chắc chắn gia đình Quân sẽ phủi tay quay lưng tuyên bố hủy hôn vì điều kiện quá vô lý này. Ấy thế mà chỉ sau vài phút suy nghĩ thì bố mẹ Quân và anh đã lập tức đồng ý. Mọi chuyện thống nhất xong, đám cưới được tổ chức vô cùng suôn sẻ, ai cũng vui vẻ vì được lòng mình.

    Đêm tân hôn là đêm đầu tiên của tôi và chồng. Thời gian quen nhau ngắn, anh bảo muốn giữ đến thời khắc thiêng liêng đêm tân hôn nên không hề đ;;;òi h;;;ỏi tôi trước đó. Từ phòng tắm bước ra, tôi hồi hộp lắm. Chồng thì đã n;;;ằm đắp chăn trên giường chờ vợ.

    Tôi ngượng ngùng bước lại giường. Anh nhìn tôi mỉm cười. Rồi tôi nhẹ nhàng v;;én chăn định nằm vào với anh. Nhưng vừa lật chăn, tôi ch//ế//t s//ữ//ng nhìn cảnh tượng bên dưới …

    …Tôi chết sững.

    Dưới tấm chăn không phải là thân thể đang chờ đợi đêm tân hôn như tôi tưởng.
    Mà là một bộ khung kim loại cố định hai chân, dây đai y tế quấn gọn, cạnh giường đặt sẵn nẹp chỉnh hình và một xấp hồ sơ bệnh án.

    Quân lập tức kéo chăn lại, giọng trầm xuống:

    – Anh xin lỗi… lẽ ra anh phải nói sớm hơn.

    Tôi ngồi thụp xuống mép giường, đầu óc trống rỗng:

    – Đây là…?

    Anh hít sâu, kể chậm rãi. Ba năm trước, Quân gặp tai nạn giao thông nặng. Xương chậu và cột sống bị tổn thương. Anh đi lại được, làm việc được, sinh hoạt thường ngày gần như bình thường… nhưng khả năng vợ chồng thì không.

    – Gia đình anh biết. – Quân cúi đầu – 500 triệu… không phải để “mua” em.
    – Là để trả nợ lương tâm cho nhà gái. Nếu em quay lưng, anh cũng không trách.

    Tôi nghẹn họng. Những mảnh ghép rơi vào chỗ của chúng:
    Sự vội vàng cưới xin.
    Việc anh luôn giữ khoảng cách.
    Và cái gật đầu quá nhanh trước thách cưới.

    – Sao anh vẫn cưới? – tôi hỏi khẽ.

    – Vì anh nghĩ… nếu nói ra, sẽ không ai chọn anh. – Anh nhìn tôi, ánh mắt mệt mỏi – Nhưng anh vẫn muốn có một gia đình. Một người bạn đời.

    Im lặng kéo dài. Tôi nhìn quanh căn phòng cưới còn thơm mùi hoa, lòng rối như tơ.

    – Em có quyền hủy hôn. – Quân nói – Tiền cưới… coi như bồi thường. Anh không đòi lại.

    Tôi đứng dậy, mở vali, lấy điện thoại. Quân tưởng tôi gọi cho bố mẹ. Nhưng không. Tôi chuyển lại 500 triệu vào tài khoản nhà trai, kèm dòng nhắn:

    “Không bán con.”

    Quân sững sờ.

    Tôi quay lại, nói đúng một câu – rất bình tĩnh:

    – Em cưới anh vì con người anh. Nhưng hôn nhân cần sự thật. Từ hôm nay, mình sẽ nói hết – rồi quyết định ở hay đi, cùng nhau.

    Đêm tân hôn ấy, chúng tôi không đắp chung chăn.
    Nhưng lần đầu tiên, tôi thấy giữa hai người có ánh sáng.

    Vài tháng sau, tôi chủ động đề nghị tư vấn y khoa và trị liệu tâm lý hôn nhân. Có những thứ không chữa được, nhưng sống được – nếu hai người đủ thẳng thắn.

    Và tôi hiểu ra:
     Thách cưới cao không đáng sợ.
     Im lặng mới là cái giá đắt nhất.

  • Vợ cũ đến thăm rồi ngủ lại, nửa đêm nghe âm thanh ngoài phòng khách, hôm sau tôi xin cô ấy tái hôn

    Đêm đó, tôi nằm xuống mà không sao ngủ được.

    Ba năm kể từ ngày ký vào tờ giấy ly hôn, tôi đã quen với nhịp sống chỉ có 2 bố con. Sáng đưa con đi học, chiều đón về, tối ăn cơm cùng bố mẹ. Cuộc sống không dư dả, nhưng đủ bình yên để tôi tin rằng mình có thể đi tiếp như thế, chậm rãi và lặng lẽ. Tôi từng nghĩ, mọi thứ đã khép lại rồi.

    Cho đến hôm qua.

    Cô ấy đứng trước cổng nhà tôi, dáng người quen thuộc nhưng ánh mắt thì lạ lẫm hơn xưa. Vẫn là gương mặt ấy, chỉ có điều ánh nhìn không còn sắc sảo như ngày trước, mà nhiều hơn một chút dè dặt, một chút mong chờ. Cô ấy nói muốn vào thăm con. Tôi im lặng vài giây, rồi gật đầu.

    Con trai tôi nhìn thấy mẹ thì sững lại, sau đó chạy ào đến ôm chặt. Nó cười, cười rất tươi, nụ cười mà đã lâu rồi tôi không thấy. Tôi đứng bên cạnh, trong lòng có gì đó vừa ấm lên, vừa nhói đau. Có lẽ, 3 năm qua, đứa trẻ thiếu mẹ nhiều hơn tôi vẫn tưởng.

    Cô ấy ở lại đến chiều, rồi tối. Bố mẹ tôi hỏi han đủ điều, còn con trai thì quấn lấy mẹ không rời. Tôi định mở lời nhắc cô ấy về, nhưng nhìn cảnh đó, tôi lại không nói được. Cuối cùng, bố mẹ giữ cô ấy ở lại ăn cơm và ngủ lại với con một đêm. Cô ấy đồng ý rất nhanh, như thể đã chờ sẵn câu nói ấy từ lâu.

    Con trai tôi chạy ào đến gặp mẹ khi gặp lại. (Ảnh minh họa)

    Tối hôm đó, khi cả nhà đã ngủ, tôi thức dậy đi vệ sinh. Đèn phòng ngoài vẫn sáng. Tôi định tắt thì nghe thấy tiếng nói chuyện khe khẽ. Là mẹ tôi và cô ấy. Tôi đứng lại, không hiểu vì sao mình không bước tiếp mà cứ đứng yên nghe.

    – 3 năm rồi, sao con không đi bước nữa?

    Giọng mẹ tôi trầm và chậm. Cô ấy đáp rất khẽ, nhưng rõ ràng:

    – Con không buông được, con nhận ra trong lòng con chỉ có anh ấy thôi.

    Tôi bất giác nín thở. Mẹ tôi thở dài:

    – Nếu vậy, sao hồi đó hai đứa lại ly hôn?

    Cô ấy im lặng một lúc, rồi nói, giọng run run:

    – Tại con sai. Khi đó con chỉ nghĩ đến chuyện kiếm tiền, nghĩ rằng chỉ cần con gánh được kinh tế thì gia đình sẽ ổn. Con không để ý đến anh ấy, không ở bên lúc anh ấy yếu lòng nhất. Con mạnh mẽ quá, đến mức làm anh ấy thấy mình vô dụng.

    Những lời ấy như từng nhát gõ vào ngực tôi. 3 năm qua, tôi từng trách cô ấy vô tâm, từng cho rằng cô ấy chọn tiền bạc thay vì gia đình. Nhưng chưa bao giờ tôi nghĩ, phía sau sự lạnh lùng ấy lại là một nỗi sợ.

    Rồi vợ cũ nói tiếp:

    – Con sợ, sợ nếu con không chứng minh được mình có thể lo cho cả nhà, thì một ngày nào đó anh ấy sẽ tự rời đi vì nghĩ mình là gánh nặng.

    Mẹ tôi im lặng rất lâu rồi mới nói:

    – Vợ chồng sống với nhau, đâu chỉ cần tiền. Quan trọng là hiểu và ở bên nhau.

    Tôi quay về phòng, nằm xuống mà không sao ngủ được. Mọi ký ức cũ ùa về. Đó là những đêm tôi nằm viện, cô ấy tất bật với công việc, những bữa cơm nguội lạnh, những lần tôi muốn nói chuyện nhưng lại thôi vì sợ làm phiền. Hóa ra, cả hai chúng tôi đều yêu, chỉ là yêu theo cách vụng về nhất.

    Đêm đó tôi không tài nào ngủ nổi. (Ảnh minh họa)

    Sáng hôm sau, tôi gọi cô ấy dậy sớm hơn mọi ngày. Cô ấy còn ngái ngủ, hỏi tôi:

    – Anh gọi em dậy sớm vậy làm gì?

    Tôi nhìn cô ấy, người phụ nữ từng là vợ tôi, từng rời xa tôi trong đau đớn, rồi nói một câu mà chính tôi cũng không ngờ mình có thể nói ra:

    – Anh đưa em đi một nơi.

    – Đi đâu?

    Cô ấy hỏi, giọng vẫn còn mơ hồ.

    – Đi làm thủ tục kết hôn.

    Tôi cười đáp. Cô ấy sững người, nhìn tôi rất lâu, đôi mắt đỏ lên nhưng không hỏi thêm gì nữa, chỉ khẽ gật đầu.

    Con đường đến ủy ban nhân dân đăng ký kết hôn hôm ấy không dài, nhưng với tôi, đó là quãng đường của 3 năm hiểu lầm, tổn thương và im lặng. Tôi không dám chắc tương lai sẽ dễ dàng hơn, cũng không dám hứa rằng chúng tôi sẽ không còn cãi vã. Nhưng ít nhất, lần này, tôi biết mình muốn nắm tay cô ấy chặt hơn và không buông ra chỉ vì sợ hãi nữa.

    Có những cuộc ly hôn không phải vì hết yêu, mà vì cả hai đều không biết cách ở lại bên nhau. Và đôi khi, cần đi một vòng rất xa, người ta mới hiểu được điều đơn giản nhất là gia đình không chỉ cần một người kiếm tiền, mà cần hai người cùng quay về.

    TOÀN BỘ NỘI DUNG TRÊN LÀ HƯ CẤU NHẰM MỤC ĐÍCH GIẢI TRÍ, HOÀN TOÀN KHÔNG CÓ THẬT. CẢM ƠN BẠN ĐỌC ĐÃ THEO DÕI CHÚNG TÔI!

  • Lúc 2 giờ sáng, tôi đang ở nhà chị gái với cậu con trai bốn tuổi, chồng tôi đột nhiên gọi. “Ra khỏi nhà ngay lập tức, đừng để ai phát hiện.” Tôi bế con trai lên và ra và rời khỏi phòng ngủ, nhưng vừa xoay nắm đấm trên khóa cửa, tôi phát hiện ra điều kinh hoàng đến nghẹt thở

    Lúc 2 giờ sáng, tôi – Lan – đang ngủ nhờ ở nhà chị gái sau một ngày dài đi làm. Thằng Bin, con trai tôi bốn tuổi, nằm bên cạnh, ngủ say đến mức cái miệng còn hé hé thở đều.

    Điện thoại rung lên.

    Là chồng tôi – Quân.

    Giọng anh căng như sợi dây đàn:

    “Lan… nghe rõ anh nói không?
    Ra khỏi nhà của chị em ngay lập tức. Đừng để ai phát hiện. Mang Bin theo.”

    Tôi giật bắn.

    “Anh bị làm sao đấy? 2 giờ sáng mà—”

    Lan! Làm ngay! Ra khỏi nhà, đừng mở bất kỳ đèn nào. Cứ bế con, đi ra cửa. Ra rồi anh sẽ nói.”

    Chưa bao giờ tôi nghe Quân nói với giọng như vậy: run, gấp và sợ hãi.

    Tôi bế Bin lên, chân run lập cập bước ra khỏi phòng ngủ của chị gái. Căn nhà im phăng phắc, chỉ có tiếng quạt trần quay lạch phạch.

    Tôi đưa tay xoay nắm đấm cửa chính.

    Và đúng giây phút đó… tôi phát hiện ra điều kinh hoàng khiến toàn thân như đông cứng.


    ĐIỀU Ở BÊN NGOÀI CÁNH CỬA

    Nắm đấm cửa… nóng ran.

    Không phải nóng kiểu trời oi bức, mà là nóng như vừa có ai từ bên ngoài nắm lấy nó thật chặt, thật lâu.

    Cảm giác đó khiến tôi sởn gai ốc.

    Tôi áp nhẹ tai vào cánh cửa.

    Có tiếng thở.

    Ai đó… đứng sát ngay ngoài cửa, gần đến mức tôi nghe rõ tiếng mũi khò khè như một người cố nén lại cơn ho.

    Tôi giật tay khỏi nắm đấm, ôm chặt Bin như che chắn.

    Điện thoại rung lần nữa: Quân gọi.

    Tôi run rẩy nhấn nghe.

    Có người đang đứng trước cửa nhà chị em đúng không?” – Quân hỏi, giọng như thì thầm.

    Tôi gần như khuỵu xuống:
    “Anh… làm sao anh biết?”

    “Đừng mở cửa. Đi lùi lại thật chậm.”

    Tôi nuốt khan.
    “Anh nói em nghe đi! Chuyện gì đang xảy ra?”

    Ở đầu dây bên kia, Quân hít vào thật sâu, như đang đấu tranh xem có nên nói hay không.

    “Người đang đứng ngoài cửa… không phải người lạ.”

    Tim tôi muốn nổ tung.


    BÍ MẬT MÀ CHỒNG GIẤU SUỐT 2 NĂM

    Quân nói nhanh, đứt quãng:

    “Lan… hai năm trước, anh từng giúp công an làm nhân chứng trong một vụ án. Kẻ đó bị kết tội, nhưng anh ta thề sẽ ‘đến tìm người thân của anh’ để trả thù.”

    Tôi gần như không tin vào tai mình.

    “Cách đây 1 tiếng… công an báo với anh rằng hắn đã trốn khỏi bệnh viện tâm thần.
    Camera giao thông… ghi hắn xuất hiện… gần khu chị gái em.”

    Tôi nghẹn họng:

    “Nhưng sao hắn lại biết em ở đây?”

    Vì ảnh đại gia đình mà em đăng tối qua, Lan!
    Phía sau có cửa nhà chị gái em. Hắn chỉ cần quen bố cục là tìm ra.”

    Chân tôi mềm nhũn.

    Tôi bế Bin, lần theo bóng tối lùi về phía bếp – nơi có cửa sau.

    Thình lình…

    CÓ TIẾNG XOÀN XOẠT Ở NGOÀI CỬA SAU.

    Tôi đông cứng.

    Không thể nào.

    Không thể nào hắn lại ở cả phía sau được.

    Tôi run rẩy mở loa nhỏ:
    “Quân… hình như… có ai đó ở cửa sau nữa.”

    Vài giây im lặng chết người.

    Rồi Quân nói một câu khiến máu tôi lạnh buốt:

    “Lan… kẻ trước cửa không phải hắn.
    Người đứng cửa sau mới là hắn.”

    Tôi chết trân.

    “Vậy… vậy người đứng trước cửa là ai?”

    Quân im lặng.

    Một giây. Hai giây. Ba giây.

    Rồi anh nói:

    “…Chị gái em báo với anh chiều nay rằng chị đang điều tra chuyện em nghi ngờ Quân ngoại tình, và tối nay chị định… nói chuyện với em.”

    Tôi choáng.

    “Chị em ra ngoài từ 11 giờ đêm… nhưng 2 tiếng nay không ai liên lạc được.”

    Một luồng lạnh chạy dọc sống lưng tôi.

    Vậy người đứng trước cửa, với tiếng thở khò khè…

    Ngay lúc đó, cửa chính gõ một tiếng thật nhẹ.

    Một giọng khàn, yếu, gần như không thể gọi là giọng người:

    “Lan… mở… mở cửa…
    Là… chị đây…”

    Tôi ôm chặt Bin, toàn thân run bần bật.

    Tiếng gọi yếu đến mức tôi nhận ra ngay: người đó đang bị thương. Rất nặng.

    Tôi hét lên trong điện thoại:

    “Quân! Chị em! Chị bị hắn tấn công?”

    Quân hét lại:

    “ĐỪNG MỞ! HẮN NUỐT TỪNG CÂU NÓI CỦA NẠN NHÂN VÀ BẮT CHƯỚC!
    ĐÓ LÀ MỘT TRIỆU CHỨNG TÂM THẦN CỦA HẮN!”

    Tôi chết lặng.

    Tiếng ngoài cửa lại vang lên:

    “Lan… Bin… mở cửa cho chị… đau… lắm…”

    Tim tôi như rớt xuống.

    Nó… đang bắt chước giọng chị tôi.
    Và nó đang đứng cách tôi chưa đầy một cánh cửa.

    Tôi chạy thẳng vào phòng kho, ôm Bin trốn trong đó, khóa trái lại.

    Bên ngoài, âm thanh ở hai phía cửa nhà vang lên:
    gõ nhẹ… rồi cào… rồi thì thào tên tôi.

    Tôi gần như phát điên.

    Đúng lúc đó, chuông điện thoại lại reo.

    Lần này… là số của chị gái.

    Tôi run rẩy bắt máy.

    “Chị… chị đang ở đâu!?”

    Giọng chị bình thường, tỉnh táo:

    “Chị đang ở bệnh viện với mẹ, điện thoại hết pin nên giờ mới sạc được. Em ngủ chưa?”

    Tôi như chết trân.

    Miệng cứng đờ lại.

    Tôi từ từ quay đầu nhìn ra khe cửa phòng kho.

    Bên ngoài… tiếng “chị gái” vẫn tiếp tục khe khẽ:

    “Lan… mở cửa…”