Mỗi sáng 5h, chồng tôi nói đi chạy bộ hai tiếng không kể nắng mưa đồng hè, nhưng anh không bao giờ đổ mồ hôi. Áo anh lúc nào cũng khô, mặt không đỏ, nhịp thở vẫn bình thường như vừa đi dạo. Linh cảm thấy có gì đó sai – và rồi…Sau dòng tin nhắn cuối cùng “Con chuẩn bị về”, Trần Thị Thảo Nhi (22 tuổi), sinh viên Trường Cao đẳng Xây dựng TP.HCM, đã trở về trong chiếc linh cữu khiến gia đình và bạn bè suy sụp. Giữa không khí tang thương, người cha đau đớn kể khoảnh khắc nhận ra con nhờ một vết sẹo và hé lộ những chi tiết bất thường trên thi thể nạn nhân. Chiều tối 22/7, căn nhà nhỏ của gia đình nữ sinh Trần Thị Thảo Nhi (22 tuổi), sinh viên Trường Cao đẳng Xây dựng TP.HCM, liên tục có người đến thắp hương, chia buồn sau khi gia đình xác nhận em đã qua đời. Đây cũng là đêm cuối cùng Nhi ở lại ngôi nhà gắn bó suốt tuổi thơ trước khi linh cữu được đưa đi hỏa táng vào sáng 23/7. Bên trong căn nhà, người thân thay nhau túc trực bên linh cữu. Bạn bè, hàng xóm và những người quen lặng lẽ bước vào, cúi đầu thắp nén hương tiễn biệt cô gái trẻ. Nhiều người vừa nhìn thấy cờ tang đã không kìm được nước mắt, nhưng chỉ khẽ lau đi. Có người nhẹ giọng nhắc nhau: “Đừng khóc lớn.” Lời dặn dò ấy không chỉ để giữ không khí trang nghiêm của tang lễ mà còn bởi mẹ của Nhi mới sinh em bé được khoảng 3 tháng. Sau cú sốc mất con gái, mọi người đều cố gắng nén đau thương để người mẹ trẻ không thêm suy sụp. Trước đó, vụ việc nữ sinh Trần Thị Thảo Nhi mất liên lạc sau khi nhắn tin cho gia đình với nội dung “Con chuẩn bị về” đã khiến nhiều người dõi theo. Sau nhiều giờ tìm kiếm trong vô vọng, đầu giờ chiều 21/7, cha của Nhi là ông Trần Văn Đông nhận được thông báo từ cơ quan chức năng về một thi thể có đặc điểm giống con gái đang được đưa về Nhà tang lễ Bình Hưng Hòa để xác minh. Dù qua hình ảnh nhận dạng, cả gia đình đều nghĩ nhiều khả năng đó là Nhi, nhưng vẫn hy vọng điều kỳ diệu sẽ xảy ra. Ông Đông nghẹn ngào kể: “Mẹ bé đang ở trên nhà chăm em bé mới sinh được 3 tháng. Đầu giờ chiều hôm qua nhận ảnh xác minh thi thể, mẹ cháu suýt xỉu. Chúng tôi nhìn ảnh biết khoảng 90% là con rồi nhưng vẫn hy vọng biết đâu không phải.” Khi có mặt tại nhà tang lễ, người cha đau đớn nhận ra con gái qua vết sẹo ở vùng cổ vai phải – dấu tích của ca phẫu thuật từ khi Nhi còn nhỏ. “Tôi nhìn thấy vết sẹo ấy thì biết chắc là con rồi”, ông nói rồi lặng người, hai bàn tay đan chặt vào nhau, ánh mắt vẫn hướng về phía cửa như chờ con gái đi học trở về như mọi ngày. Gia đình cho biết hiện vẫn chờ kết luận chính thức từ cơ quan điều tra để làm rõ nguyên nhân vụ việc. Theo ông Đông, trong quá trình nhận dạng thi thể, gia đình phát hiện trên chân của Nhi có nhiều vết bầm cùng các vết đỏ kéo dài nhưng chưa rõ nguyên nhân. Ngoài ra, khi nhận lại tư trang của con gái, gia đình chỉ thấy đôi bông tai, trong khi hai chiếc nhẫn Nhi thường xuyên đeo đều không còn. “Một chiếc là mẹ cháu mua, một chiếc do bạn tặng. Giá trị không lớn nhưng khi nhận đồ thì không thấy nữa”, ông Đông chia sẻ. Ở một góc căn nhà, Trần Đức Phát – em trai của Nhi lặng lẽ nhìn dòng người đến viếng chị gái. Phát cho biết mỗi tối, hai chị em thường cùng học bài hoặc xem điện thoại. Mỗi khi bắt gặp một đoạn video hài hước, Nhi đều gọi em sang xem cùng. Điều khiến Phát day dứt nhất chính là món quà cuối cùng chị dành tặng mình. Phát nghẹn ngào kể: “Em rất thích chim cánh cụt. Hôm chị đi sự kiện, chị nhắn hỏi chỉ còn màu hồng với màu cam thì em thích màu nào. Em bảo lấy màu hồng. Hôm đó chị còn nhắn là chuẩn bị về, vậy mà giờ chị lại về nhà như thế này…”. Đám tang vụ nữ sinh mất tích sau tin nhắn ‘con chuẩn bị về’: Cha kể chi tiết bất thường trên thi thể Trong số những người đến viếng còn có Phạm Nguyễn Như Quỳnh – bạn thân của Nhi từ thời THCS. Quỳnh cho biết đến tận khi nhìn thấy vòng hoa tang trước cửa nhà, cô vẫn không thể tin người bạn thân đã mãi mãi ra đi. Trước đó không lâu, hai người còn gặp nhau và hẹn đến tháng 10 sẽ cùng tham dự một sự kiện tại Trung tâm Phần mềm Quang Trung. Theo Quỳnh, Thảo Nhi là cô gái hiền lành, giàu tình cảm và rất hiếu thảo. Trước đây, gia đình làm nghề giày dép nên ngoài giờ học, Nhi hầu như không đi chơi mà thường về phụ giúp cha mẹ. Ngay cả chuyến dã ngoại cuối cấp khi học lớp 12, em cũng từ chối vì không muốn gia đình tốn kém. Chỉ sau khi được cha mẹ và thầy cô động viên rằng đó sẽ là kỷ niệm cuối cùng với bạn bè trước khi rời ghế nhà trường, Nhi mới đồng ý tham gia. Theo thông tin từ gia đình, lễ động quan và di quan của Trần Thị Thảo Nhi sẽ diễn ra vào lúc 6 giờ 30 phút ngày 23/7. Sau đó, linh cữu của nữ sinh sẽ được đưa đến Đài hỏa táng Phước Lạc Viên để hỏa táng. Đêm 22/7 khép lại trong những tiếng nấc nghẹn được cố kìm nén của người thân, bạn bè và hàng xóm. Đó cũng là đêm cuối cùng Thảo Nhi ở lại ngôi nhà đã gắn bó suốt 22 năm cuộc đời trước khi về nơi an nghỉ cuối cùng.

Viết bởi

trong

Mỗi sáng 5h, chồng tôi nói đi chạy bộ hai tiếng không kể nắng mưa đồng hè, nhưng anh không bao giờ đổ mồ hôi. Áo anh lúc nào cũng khô, mặt không đỏ, nhịp thở vẫn bình thường như vừa đi dạo. Linh cảm thấy có gì đó sai – và rồi…

Anh nói chạy để khỏe, để tránh m/ỡ m//áu và để đầu óc nhẹ nhàng khỏi áp lực công việc văn phòng. Một lý do rất hợp lý. Nhưng cái điều không hợp lý chính là… anh không bao giờ đổ mồ hôi.

áo anh vẫn khô rang, tóc còn nguyên nếp chải. Mặt không hề đỏ, thở không gấp, mạch đập không nhanh. Anh bước vào nhà như thể vừa từ một cuộc họp thư giãn đi ra, chứ không phải vừa chạy bộ hai tiếng giữa thời tiết có thể nung chín trứng gà trên nóc xe hơi.
Tôi hỏi:

— Anh chạy thế nào mà không mồ hôi vậy?

Anh nhìn tôi, nở nụ cười nhẹ, đúng kiểu nụ cười mà người ta dùng để né tránh:

— Chắc cơ địa anh ít mồ hôi thôi.

Tôi vẫn tin, cho đến một buổi sáng, khi anh thay giày, vô tình để lại chiếc áo thun trong phòng tắm. Tôi cầm lên… và nó sạch sẽ như mới, không cả mùi người.

Tôi bắt đầu nghi ngờ. Không phải nghi ngờ chuyện anh n;;ói d:ối về bệnh lý hay sức khỏe. Cái nghi ngờ sâu hơn, đen tối hơn: Anh Minh ng;;oại tì;:nh.

Đêm hôm đó, tôi không ngủ được. Nằm nhìn quạt trần quay mòn mỏi, tôi đưa ra một quyết định: ngày mai, tôi sẽ th//eo dõ/i anh.
5 giờ kém mười phút, tôi đã thức dậy.

Không để anh nghi ngờ, tôi giả vờ ngủ say, quay mặt vào tường. Khi anh bước ra khỏi phòng, tôi bật dậy, thay áo, trùm mũ, đeo khẩu trang rồi lặng lẽ ra khỏi nhà bằng cầu thang bộ.

Tôi theo sau anh cách khoảng bốn mươi mét. Trời vẫn tối mờ, mùi lá ướt và hơi nóng bủa ra từ mặt đường phả vào mặt. Đèn đường vàng nhạt như phủ sáp lên những dãy nhà cũ kỹ. Tôi cứ thế đi, tim đập mạnh từng nhịp, vừa hy vọng vừa sợ hãi.

Đi một đoạn, tôi thấy anh rẽ vào công viên. Nhưng thay vì chạy ngay, anh đứng nhìn quanh, như dò xét. Rồi anh… đi bộ, không chạy.

Tôi càng nghi.

Anh đi chậm, hai tay bỏ trong túi quần, người hơi cúi xuống, như đang theo một lối quen thuộc. Tôi cố giữ khoảng cách, nấp sau hàng cây cao, lòng bàn tay ướt đẫm (trong khi anh – người mà tôi đang theo dõi – lại chẳng hề đổ giọt mồ hôi nào).

Bình luận

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *