Chị dâu m;ất 1 năm nhà em mới phát hiện cháu không phải con anh trai, đang định đưa vào trại m//ồ c//ôi, hay gửi vào chùa thì nhận được tin đứng người

Viết bởi

trong

Chị dâu m;ất 1 năm nhà em mới phát hiện cháu không phải con anh trai, đang định đưa vào trại m//ồ c//ôi, hay gửi vào chùa thì nhận được tin … Chị dâu mất tròn một năm, cả nhà mới tá hỏa phát hiện thằng bé không phải con ruột anh trai tôi. Họp gia đình chớp nhoáng, ông bà quyết định: hoặc đưa nó vào trại m;;ồ c;ôi, hoặc gửi lên chùa. Nhưng rồi đúng lúc chuẩn bị cho nó đi, một cuộc điện thoại bất ngờ từ người đàn bà xa lạ đã khiến tất cả chúng tôi ch;;ết lặng.
Mẹ mất lúc mới 5 tuổi, tôi lớn lên trong vòng tay của anh trai – anh Tuấn – và chị dâu – chị Hồng. Họ không sinh được con suốt 5 năm đầu sau khi cưới, nên khi chị Hồng sinh được bé Bin, cả nhà mừng rỡ như trúng số. Bin ra đời là tia sáng đầu tiên sau chuỗi ngày mưa giông trong căn nhà cấp 4 lụp xụp giữa làng quê Quảng Trị.


Anh Tuấn làm thợ hồ, chị Hồng bán rau ngoài chợ huyện. Cuộc sống dù chật vật nhưng họ yêu thương nhau, và Bin lớn lên trong tình cảm đủ đầy của cả nhà. Tôi lúc ấy học lớp 12, hay chở chị Hồng đi chợ bằng xe đạp, chiều về trông Bin phụ. Nó hay cười, đôi mắt đen lay láy và cái lúm đồng tiền bên má khiến ai cũng thương.
Nhưng rồi, bi kịch bắt đầu.
Chị Hồng bị t//ai n//ạn giao thông trên đường đi chợ về. Anh Tuấn suy sụp thấy rõ. Một thời gian dài anh chẳng buồn nói năng, chỉ rượu chè, rồi bỏ việc. Cả nhà như chìm trong bóng tối.
Một năm sau, vào đúng ngày giỗ đầu chị Hồng, bà nội – tức mẹ tôi – rút trong tủ ra một phong bì cũ kỹ. Trong đó là một tờ giấy xét nghiệm ADN. Giấy này, chị Hồng đã gửi cho bà trước khi mất – dặn rằng nếu chị có mệnh hệ gì thì hãy mở ra. Mọi người xúm lại, tôi đọc to từng dòng.
“Quan hệ huyết thống: Không có. Xác nhận: Đứa trẻ không phải con ruột của anh Nguyễn Văn Tuấn.”

Cả gian phòng khách lặng đi, chỉ còn tiếng thở dốc nặng nề của anh Tuấn. Tờ giấy mỏng manh ấy như một nhát dao chí mạng, băm nát chút hy vọng cuối cùng của người đàn ông vốn đã bị nỗi đau bào mòn. Anh nhìn chằm chằm vào bé Bin – đứa trẻ đang ngơ ngác ôm con gấu bông sứt tai, hoàn toàn không biết rằng thế giới của mình vừa sụp đổ.

Mẹ tôi run rẩy, giọng bà lạc đi vì cay đắng: “Nó lừa cả nhà mình. Thằng Tuấn làm lụng bán sống bán chết, chắt chiu từng đồng mua sữa cho con người ta. Giờ mẹ nó đi rồi, nhà mình không thể nuôi thêm một cái ‘nợ đời’ này nữa.”

Cuộc họp gia đình diễn ra chóng vánh trong sự phẫn nộ. Anh Tuấn không nói một lời, anh đứng dậy, đấm mạnh vào tường rồi bỏ ra sân ngồi bất động. Bà nội và các cô chú quyết định rất nhanh: Phải đưa thằng bé đi. Trại mồ côi hay gửi vào chùa, đâu cũng được, miễn là nó biến mất khỏi ngôi nhà này để xóa sạch nỗi nhục nhã mà chị Hồng để lại.

Sáng hôm sau, tôi được giao nhiệm vụ thu dọn vài bộ quần áo của Bin vào chiếc túi cũ. Thằng bé cứ bám lấy gấu áo tôi hỏi: “Cô út ơi, mình đi thăm mẹ Hồng hả cô?” Tim tôi thắt lại, nhưng sự giận dữ đối với chị dâu khiến tôi chỉ biết im lặng. Đúng lúc chúng tôi vừa dắt Bin ra đến cổng, chiếc điện thoại cục gạch của mẹ tôi đổ chuông. Một dãy số lạ hoắc.

Đầu dây bên kia là giọng một người phụ nữ trung niên, gấp gáp và đầy run rẩy: “Có phải người nhà chị Hồng đó không? Tôi là y tá trưởng bệnh viện huyện 6 năm trước… Tôi… tôi phải nói ra sự thật này, nếu không tôi chết không nhắm mắt được.”

Cả nhà tôi vây quanh chiếc điện thoại đang bật loa ngoài. Người phụ nữ ấy kể rằng, vào cái đêm chị Hồng chuyển dạ, bệnh viện gặp sự cố mất điện cục bộ. Trong lúc hỗn loạn và sơ suất của kíp trực, hai đứa trẻ sinh cùng giờ đã bị trao nhầm vòng tay. Chị Hồng là người đầu tiên phát hiện ra sự việc khi bé Bin càng lớn càng không giống ai trong nhà. Chị âm thầm đi xét nghiệm ADN và bàng hoàng nhận ra Bin không phải con mình.

“Chị ấy đã đến gặp tôi, khóc đến ngất đi. Chị ấy biết con ruột mình đang ở một gia đình giàu có trên thành phố, nhưng gia đình đó lại hiếm muộn, họ yêu thương đứa trẻ đó như báu vật. Chị Hồng nói, nếu đòi lại con, đứa trẻ kia sẽ mất đi tương lai tốt đẹp, còn bé Bin – đứa trẻ tội nghiệp bị nhầm lẫn – sẽ bị gia đình bên chồng ruồng bỏ vì mang tiếng là con hoang. Chị ấy chấp nhận sống trong dằn vặt, giữ kín bí mật này và yêu thương bé Bin hơn cả mạng sống để chuộc lỗi cho sự thật trớ trêu này.”

Người y tá nấc lên: “Chị Hồng đã gửi cho tôi một số tiền nhỏ, nhờ tôi hứa rằng nếu chị ấy không còn, hãy đợi một năm sau ngày giỗ mới được liên lạc để xem gia đình đối xử với đứa trẻ thế nào. Nếu mọi người vẫn thương nó, thì hãy cứ để nó sống trong hạnh phúc. Còn nếu… nếu mọi người bỏ nó, thì xin hãy cho tôi địa chỉ của gia đình đang nuôi con ruột chị ấy để họ nhận lại cả hai đứa.”

Điện thoại tắt lịm. Cả sân nhà vắng lặng đến mức nghe rõ tiếng gió rít qua rặng tre. Anh Tuấn từ ngoài sân lao vào, quỳ thụp xuống ôm chặt lấy bé Bin vào lòng. Anh khóc rống lên như một con thú bị thương – một tiếng khóc chứa đựng cả sự ân hận lẫn xót thương vô hạn. Hóa ra, bức thư chị Hồng để lại không phải là lời thú tội về sự phản bội, mà là một sự hy sinh thầm lặng đến đau lòng. Chị đã chọn mang theo tiếng xấu xuống nấm mồ chỉ để bảo vệ cho cả hai đứa trẻ: đứa con ruột được sống trong nhung lụa, và đứa con nuôi không bị gia đình ghét bỏ.

Mẹ tôi đánh rơi chiếc gậy gỗ, bà nhìn bé Bin – đứa cháu mà vài phút trước bà còn định vứt bỏ – giờ đây đang vụng về dùng bàn tay nhỏ xíu lau nước mắt cho bố: “Bố ơi đừng khóc, Bin ngoan mà, Bin không đi đâu hết.”

Chúng tôi đã không đưa Bin đi đâu cả. Gia đình tôi quyết định giữ kín bí mật về đứa con ruột đang ở phương xa, coi đó như tâm nguyện cuối cùng của chị Hồng. Bé Bin vẫn là con trai của anh Tuấn, là cháu nội của mẹ tôi. Tờ giấy xét nghiệm năm nào đã bị chính tay anh Tuấn đốt thành tro trước di ảnh của vợ.

Trong làn khói nhang nghi ngút, tôi thấy nụ cười của chị Hồng trong tấm hình thờ như nhẹ lòng hơn. Chị đã dùng cả cuộc đời và cả cái chết của mình để dạy chúng tôi một bài học: Huyết thống rất quan trọng, nhưng tình thâm được nuôi dưỡng bằng sự hy sinh và lòng vị tha mới là thứ gắn kết con người ta mãi mãi.

Đám tang nữ sinh mất liên lạc sau tin nhắn ‘con chuẩn bị về’: Người cha kể lại phát hiện bất thường khi nhận lại con

Blogtamsu.vn
5-6 minutes

Sau dòng  tin nhắn cuối cùng “Con chuẩn bị về”, Trần Thị Thảo Nhi (22 tuổi), sinh viên Trường Cao đẳng Xây dựng TP.HCM, đã trở về trong chiếc linh cữu khiến gia đình và bạn bè suy sụp. Giữa không khí tang thương, người cha đau đớn kể khoảnh khắc nhận ra con nhờ một vết sẹo và hé lộ những chi tiết bất thường trên thi thể nạn nhân.

Chiều tối 22/7, căn nhà nhỏ của gia đình nữ sinh Trần Thị Thảo Nhi (22 tuổi), sinh viên Trường Cao đẳng Xây dựng TP.HCM, liên tục có người đến thắp hương, chia buồn sau khi gia đình xác nhận em đã qua đời. Đây cũng là đêm cuối cùng Nhi ở lại ngôi nhà gắn bó suốt tuổi thơ trước khi linh cữu được đưa đi hỏa táng vào sáng 23/7.

Cập nhật tin tức

 

Bên trong căn nhà, người thân thay nhau túc trực bên linh cữu. Bạn bè, hàng xóm và những người quen lặng lẽ bước vào, cúi đầu thắp nén hương tiễn biệt cô gái trẻ. Nhiều người vừa nhìn thấy cờ tang đã không kìm được nước mắt, nhưng chỉ khẽ lau đi. Có người nhẹ giọng nhắc nhau: “Đừng khóc lớn.”

Lời dặn dò ấy không chỉ để giữ không khí trang nghiêm của tang lễ mà còn bởi mẹ của Nhi mới sinh em bé được khoảng 3 tháng. Sau cú sốc mất con gái, mọi người đều cố gắng nén đau thương để người mẹ trẻ không thêm suy sụp.

Trước đó, vụ việc nữ sinh Trần Thị Thảo Nhi mất liên lạc sau khi nhắn tin cho gia đình với nội dung “Con chuẩn bị về” đã khiến nhiều người dõi theo. Sau nhiều giờ tìm kiếm trong vô vọng, đầu giờ chiều 21/7, cha của Nhi là ông Trần Văn Đông nhận được thông báo từ cơ quan chức năng về một thi thể có đặc điểm giống con gái đang được đưa về Nhà tang lễ Bình Hưng Hòa để xác minh. Dù qua hình ảnh nhận dạng, cả gia đình đều nghĩ nhiều khả năng đó là Nhi, nhưng vẫn hy vọng điều kỳ diệu sẽ xảy ra.

Ông Đông nghẹn ngào kể: “Mẹ bé đang ở trên nhà chăm em bé mới sinh được 3 tháng. Đầu giờ chiều hôm qua nhận ảnh xác minh thi thể, mẹ cháu suýt xỉu. Chúng tôi nhìn ảnh biết khoảng 90% là con rồi nhưng vẫn hy vọng biết đâu không phải.”

Khi có mặt tại nhà tang lễ, người cha đau đớn nhận ra con gái qua vết sẹo ở vùng cổ vai phải – dấu tích của ca phẫu thuật từ khi Nhi còn nhỏ. “Tôi nhìn thấy vết sẹo ấy thì biết chắc là con rồi”, ông nói rồi lặng người, hai bàn tay đan chặt vào nhau, ánh mắt vẫn hướng về phía cửa như chờ con gái đi học trở về như mọi ngày. Gia đình cho biết hiện vẫn chờ kết luận chính thức từ cơ quan điều tra để làm rõ nguyên nhân vụ việc.

Theo ông Đông, trong quá trình nhận dạng thi thể, gia đình phát hiện trên chân của Nhi có nhiều vết bầm cùng các vết đỏ kéo dài nhưng chưa rõ nguyên nhân. Ngoài ra, khi nhận lại tư trang của con gái, gia đình chỉ thấy đôi bông tai, trong khi hai chiếc nhẫn Nhi thường xuyên đeo đều không còn. “Một chiếc là mẹ cháu mua, một chiếc do bạn tặng. Giá trị không lớn nhưng khi nhận đồ thì không thấy nữa”, ông Đông chia sẻ.

Ở một góc căn nhà, Trần Đức Phát – em trai của Nhi lặng lẽ nhìn dòng người đến viếng chị gái. Phát cho biết mỗi tối, hai chị em thường cùng học bài hoặc xem điện thoại. Mỗi khi bắt gặp một đoạn video hài hước, Nhi đều gọi em sang xem cùng. Điều khiến Phát day dứt nhất chính là món quà cuối cùng chị dành tặng mình.

Phát nghẹn ngào kể: “Em rất thích chim cánh cụt. Hôm chị đi sự kiện, chị nhắn hỏi chỉ còn màu hồng với màu cam thì em thích màu nào. Em bảo lấy màu hồng. Hôm đó chị còn nhắn là chuẩn bị về, vậy mà giờ chị lại về nhà như thế này…”.

Đám tang vụ nữ sinh mất tích sau tin nhắn 'con chuẩn bị về': Cha kể chi  tiết bất thường trên thi thể

Trong số những người đến viếng còn có Phạm Nguyễn Như Quỳnh – bạn thân của Nhi từ thời THCS. Quỳnh cho biết đến tận khi nhìn thấy vòng hoa tang trước cửa nhà, cô vẫn không thể  tin người bạn thân đã mãi mãi ra đi. Trước đó không lâu, hai người còn gặp nhau và hẹn đến tháng 10 sẽ cùng tham dự một sự kiện tại Trung tâm Phần mềm Quang Trung.

Cập nhật tin tức

 

Theo Quỳnh, Thảo Nhi là cô gái hiền lành, giàu tình cảm và rất hiếu thảo. Trước đây, gia đình làm nghề giày dép nên ngoài giờ học, Nhi hầu như không đi chơi mà thường về phụ giúp cha mẹ. Ngay cả chuyến dã ngoại cuối cấp khi học lớp 12, em cũng từ chối vì không muốn gia đình tốn kém. Chỉ sau khi được cha mẹ và thầy cô động viên rằng đó sẽ là kỷ niệm cuối cùng với bạn bè trước khi rời ghế nhà trường, Nhi mới đồng ý tham gia.

Theo thông tin từ gia đình, lễ động quan và di quan của Trần Thị Thảo Nhi sẽ diễn ra vào lúc 6 giờ 30 phút ngày 23/7. Sau đó, linh cữu của nữ sinh sẽ được đưa đến Đài hỏa táng Phước Lạc Viên để hỏa táng.

Đêm 22/7 khép lại trong những tiếng nấc nghẹn được cố kìm nén của người thân, bạn bè và hàng xóm. Đó cũng là đêm cuối cùng Thảo Nhi ở lại ngôi nhà đã gắn bó suốt 22 năm cuộc đời trước khi về nơi an nghỉ cuối cùng.

Bình luận

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Thêm bài viết