Căn phòng nóng nhất lúc này
Chắc giờ này anh chồng đang họp gia đình rồi nhỉ
Danh mục: Chưa phân loại
-

Căn phòng nóng nhất lúc này 😱 Chắc giờ này anh chồng đang họp gia đình rồi nhỉ
-
Bà lão nghèo nhất xóm nhặt được 300 triệu, lúc đem trả lại ông chủ nói ‘thiếu’ tận hơn 100 triệu nữa, bà lão ngớ người phải đi vay ngân hàng trả thêm, 3 ngày sau cả xóm thấy trước nhà bà là 10 chiếc xe ô tô và rồi
Bà lão nghèo nhất xóm nhặt được 300 triệu, lúc đem trả lại ông chủ nói ‘thiếu’ tận hơn 100 triệu nữa, bà lão ngớ người phải đi vay ngân hàng trả thêm, 3 ngày sau cả xóm thấy trước nhà bà là 10 chiếc xe ô tô và rồi…
Bà Tư ở cuối xóm là người ai cũng thương. Chồng mấ-t sớm, con cái tha phương, bà ở một mình trong căn nhà dột nát, sống nhờ mấy sào ruộng thuê và việc nhặt ve chai.Một buổi sáng, khi đang đi nhặt lon bia dọc bờ kênh, bà thấy một chiếc túi da rơi lăn lóc. Mở ra, bên trong là một cọc tiền dày cộp, đếm sơ sơ khoảng 300 triệu. Cả đời chưa từng cầm số tiền lớn như vậy, tay bà run lên, tim đập thình thịch. Nhưng nghĩ đến chuyện “của người phải trả”, bà gói lại cẩn thận, lật đật mang đến nhà ông Hùng — chủ xưởng gỗ giàu nhất vùng.
Nhìn thấy tiền, ông Hùng đếm qua rồi nhíu mày:
— Sao lại có 300 triệu? Trong túi này của tôi là hơn 400 triệu cơ mà, bà giữ bớt bao nhiêu thì trả lại nốt đi!
Bà Tư ch;/ết lặng, lắp bắp giải thích nhưng ông Hùng một mực nói thiếu. Chẳng muốn mang tiếng ăn cắp, bà đành cắn răng ra ngân hàng vay nóng hơn 100 triệu trả thêm cho ông. Cả xóm xì xào, người thương, kẻ ng-hi ng-ờ.Ba ngày sau, sáng sớm tinh mơ, mọi người nghe tiếng động ầm ầm trước ngõ nhà bà Tư. Khi chạy ra, ai nấy đều há hốc mồm: trước sân là 10 chiếc ô tô bóng loáng. Một người đàn ông mặc vest bước xuống, rưng rưng nói…

-
Nếu bạn còn sử dụng chiếc cốc này để uống nước đồng nghĩa với việc
Mới đây, Hiệp hội Người tiêu dùng Bắc Kinh (Trung Quốc) đã tiết lộ một sự việc gây xôn xao dư luận, liên quan đến những chiếc “cốc giữ nhiệt độc hại”. Trong cuộc kiểm tra bí mật, các nhân viên của Hiệp hội đã mua ngẫu nhiên 50 mẫu bình giữ nhiệt từ nhiều thương hiệu khác nhau tại các trung tâm thương mại, cửa hàng tiêu dùng và nền tảng mua sắm trực tuyến, sau đó gửi đến phòng thí nghiệm để tiến hành kiểm tra chất lượng.


Kết quả thu được vô cùng đáng lo ngại: 19 trong số 50 mẫu không đáp ứng tiêu chuẩn an toàn, chiếm tỷ lệ 38%. Những chiếc bình này chứa hàm lượng kim loại nặng vượt ngưỡng cho phép, trở thành mối nguy hiểm tiềm ẩn đối với sức khỏe người sử dụng. Các chuyên gia cảnh báo rằng nếu dùng bình giữ nhiệt kém chất lượng, các ion kim loại nặng có thể ngấm vào nước uống, đi vào cơ thể con người và gây ra những hậu quả nghiêm trọng.

Niken với hàm lượng cao có thể gây dị ứng da, tổn thương hệ hô hấp, thậm chí làm tăng nguy cơ ung thư. Trong khi đó, mangan dư thừa có thể tác động tiêu cực đến hệ thần kinh, dẫn đến các vấn đề như suy giảm trí nhớ và trầm cảm. Một số người tiêu dùng sử dụng bình giữ nhiệt chất lượng kém trong thời gian dài đã gặp phải tình trạng chán ăn, giảm cân và suy nhược cơ thể. Kiểm tra y tế cho thấy lượng kim loại nặng trong cơ thể họ vượt ngưỡng nghiêm trọng, ảnh hưởng đến gan, thận và các cơ quan nội tạng khác.
Nguyên nhân nào dẫn đến tình trạng này?
Thực tế, một số nhà sản xuất vì lợi nhuận đã sử dụng vật liệu kém chất lượng trong quá trình chế tạo bình giữ nhiệt. Thép không gỉ dùng trong công nghiệp như loại 201 hoặc 202 có hàm lượng mangan cao, khả năng chống ăn mòn kém, nhưng vẫn được sử dụng để sản xuất bình giữ nhiệt nhằm giảm chi phí. Điều này khiến nguy cơ nhiễm kim loại nặng tăng cao.

Trong khi đó, các loại thép không gỉ đạt chuẩn thực phẩm như SUS304 và SUS316 có khả năng chống ăn mòn tốt hơn và giúp hạn chế việc giải phóng kim loại nặng vào nước uống. SUS304 chứa 18% crom và 8% niken, có tính ổn định cao, còn SUS316 được bổ sung molypden để tăng cường khả năng chống ăn mòn. Tuy nhiên, do giá thành sản xuất cao, nhiều nhà sản xuất không trung thực đã thay thế bằng thép công nghiệp để giảm chi phí, gây ảnh hưởng tiêu cực đến sức khỏe người tiêu dùng.
Làm thế nào để chọn bình giữ nhiệt an toàn?
Trước sự đa dạng của các sản phẩm bình giữ nhiệt trên thị trường, người tiêu dùng cần trang bị kiến thức để lựa chọn sản phẩm an toàn, tránh những tác hại khôn lường.

Kiểm tra nhãn mác sản phẩm: Hãy đọc kỹ thông tin ghi trên đáy cốc, vỏ hộp hoặc hướng dẫn sử dụng. Những bình giữ nhiệt có ghi SUS304 hoặc SUS316 thường có chất lượng tốt, trong khi các sản phẩm không có nhãn mác rõ ràng có thể không đảm bảo an toàn.
Cảm nhận trọng lượng và bề mặt cốc: Bình giữ nhiệt chất lượng cao thường có trọng lượng nặng hơn, bề mặt mịn, không có lỗi gia công.
Ngược lại, những sản phẩm kém chất lượng có thể nhẹ, thô ráp, dễ bị trầy xước.
Kiểm tra mùi: Khi mở nắp bình mới, nếu chỉ có mùi kim loại nhẹ thì đó là sản phẩm an toàn. Ngược lại, nếu có mùi hăng, mùi hóa chất thì có thể bình chứa các chất độc hại như formaldehyde hoặc benzen.
Thử nghiệm độ kín và giữ nhiệt: Đổ nước nóng vào bình, vặn chặt nắp và lật ngược để kiểm tra xem nước có rò rỉ hay không. Nếu nước chảy ra, điều đó chứng tỏ độ kín không tốt. Ngoài ra, sau vài giờ, nếu thành bình vẫn giữ nhiệt ổn định mà không bị nóng bên ngoài, điều đó chứng tỏ chất lượng tốt.
Sử dụng bình giữ nhiệt đúng cách để bảo vệ sức khỏe
Ngoài việc lựa chọn sản phẩm an toàn, cách sử dụng cũng đóng vai trò quan trọng trong việc bảo vệ sức khỏe.
Vệ sinh trước khi sử dụng: Bình giữ nhiệt mới cần được rửa sạch bằng nước ấm và dung dịch tẩy rửa nhẹ. Sau đó, đổ nước sôi vào và ngâm trong 15-20 phút để loại bỏ vi khuẩn và tạp chất trước khi sử dụng.

Không đổ nước quá đầy: Chỉ nên đổ khoảng 80-90% dung tích bình để tránh nước nóng tràn ra ngoài khi đóng nắp.
Tránh bảo quản thực phẩm lâu trong bình: Không nên đựng sữa, sữa đậu nành hoặc nước sắc thuốc đông y trong bình giữ nhiệt quá lâu, vì đây là môi trường thuận lợi cho vi khuẩn phát triển, có thể gây ngộ độc thực phẩm.
Không dùng bình giữ nhiệt để pha trà: Nhiệt độ cao có thể làm mất đi hương vị và chất dinh dưỡng của trà, đồng thời tạo môi trường thuận lợi cho vi khuẩn sinh sôi.
Những chiếc bình giữ nhiệt kém chất lượng có thể âm thầm gây hại mỗi ngày mà người sử dụng không hay biết. Việc chọn lựa và sử dụng bình giữ nhiệt đúng cách không chỉ giúp đảm bảo sức khỏe mà còn phòng tránh các nguy cơ tiềm ẩn. Để an toàn, hãy mua sản phẩm từ các thương hiệu uy tín, kiểm tra kỹ nhãn mác và thực hiện các bước kiểm tra đơn giản để bảo vệ bản thân và gia đình khỏi tác hại của những chiếc “cốc giữ nhiệt độc hại”.
-

Bí mật phòng 502
Tôi nhìn dòng tin nhắn trên màn hình điện thoại của chồng, lòng lạnh ngắt như tro tàn: “Phòng 502, khách sạn G. Plaza, 8 giờ tối. Em mặc bộ đồ ngủ anh tặng nhé. Meow meow.” Chồng tôi – Kiên – vẫn đang huýt sáo trong phòng tắm, xịt nước hoa thơm phức, chuẩn bị cho “cuộc họp khẩn với đối tác nước ngoài”. Anh ta không hề biết rằng, chiếc iPhone đời mới anh ta vừa mua tặng tôi tuần trước đã được đồng bộ hóa iCloud với máy anh ta – một sơ hở chết người của những kẻ vừa muốn ăn vụng vừa muốn làm màu với vợ.
Tôi không khóc. Nước mắt của đàn bà bị phản bội chỉ làm nhòe đi lớp trang điểm chứ không rửa sạch được sự dơ bẩn của đàn ông. Tôi tô lại son môi màu đỏ rượu, chọn một chiếc váy đen xẻ tà quyến rũ nhất, xách túi và bước ra khỏi nhà trước Kiên 30 phút.
“Em đi đâu đấy?” – Tiếng Kiên vọng ra từ phòng tắm. “Em đi spa, hôm nay về muộn chút nhé chồng yêu.” – Tôi đáp lại, giọng ngọt ngào không một gợn sóng.
19:45 – Tại phòng 502.
Tôi dùng thẻ phòng dự phòng (mà tôi đã khéo léo lấy được nhờ “tiền trảm hậu tấu” với cô lễ tân vốn là em họ xa của bạn thân tôi) để vào trước. Căn phòng sang trọng, ánh đèn vàng mờ ảo. Trên bàn đã đặt sẵn một chai rượu vang đỏ và hai chiếc ly pha lê. Có vẻ ả nhân tình này cũng rất biết hưởng thụ.
Tôi không bật đèn sáng. Tôi kéo rèm cửa lại, chỉ để ánh sáng lờ mờ từ đèn ngủ hắt lên. Tôi ngồi trên chiếc ghế bành bọc nhung đỏ, quay lưng lại phía cửa ra vào, tay cầm ly rượu vang lắc nhẹ. Tôi nhắn một tin cho ả nhân tình (từ số máy lạ mà tôi đã chuẩn bị): “Kế hoạch thay đổi. Anh Kiên bận đột xuất, em không cần đến nữa. Anh đã chuyển khoản bù đắp 10 triệu vào tài khoản. Đừng gọi lại, vợ anh đang nghi ngờ.”
Tin nhắn báo “Đã xem”. Ả ta – một cô sinh viên thực tập ham tiền – chắc chắn sẽ chọn 10 triệu và một buổi tối rảnh rỗi thay vì đến phục vụ một lão già U40. Sân khấu giờ chỉ còn mình tôi. Tôi đợi diễn viên chính xuất hiện.
20:05.
Tiếng tít thẻ từ vang lên khô khốc. Cánh cửa mở ra. Mùi nước hoa Dior Sauvage nồng nặc xộc vào – mùi hương mà tôi từng rất yêu thích, giờ đây lại khiến tôi buồn nôn. Kiên bước vào, hăm hở khóa trái cửa. Thấy bóng người phụ nữ ngồi trên ghế, anh ta cười khúc khích, giọng nói trở nên nhão nhoét đầy dục vọng: “Bé cưng đến sớm thế? Anh nhớ cái eo nhỏ của em quá. Nào, quay lại đây để anh ‘phạt’ vì tội làm anh mong cả ngày nay nào.”
Kiên vừa nói vừa nới lỏng cà vạt, bước nhanh về phía tôi. Anh ta vòng tay ôm lấy cổ tôi từ phía sau, cúi xuống định hôn lên tóc tôi. “Em đổi nước hoa à? Mùi này… quen quen…”. Tôi nhấp một ngụm rượu, giọng lạnh tanh vang lên giữa căn phòng tĩnh mịch: “Quen chứ. Chai Chanel No.5 này anh mua tặng em kỷ niệm 5 năm ngày cưới mà. Anh quên nhanh thế sao?”
Cánh tay đang ôm cổ tôi cứng đờ lại như hóa đá. Hơi thở nóng hổi bên tai tôi tắt ngấm. Tôi cảm nhận được nhịp tim của Kiên đập thình thịch vào lưng ghế, không phải vì hưng phấn, mà vì kinh hoàng.
Tôi chậm rãi đứng dậy, quay người lại, đối diện với chồng. Trong ánh đèn ngủ mờ ảo, khuôn mặt Kiên trắng bệch, cắt không còn giọt máu. Anh ta há hốc mồm, mắt trợn trừng như nhìn thấy ma. “Vợ… Lan… Sao… sao em lại ở đây?” – Kiên lắp bắp, lùi lại phía sau làm đổ cả lọ hoa trang trí. Xoảng!
Tôi mỉm cười, tiến lại gần anh ta từng bước một. “Sao anh ngạc nhiên thế? Chẳng phải anh hẹn ‘đối tác’ ở đây sao? Em là cổ đông lớn nhất của cuộc đời anh, em đến dự họp không được à?”
“Anh… anh giải thích… Em hiểu lầm rồi… Đây là… anh bị gài…”. “Suỵt!” – Tôi đưa ngón tay lên miệng ra hiệu im lặng. “Đừng làm mất hứng. Vở kịch hay còn ở phía sau mà.”
Tôi cầm điều khiển tivi, bấm nút Play. Trên màn hình tivi 55 inch hiện lên đoạn video sắc nét. Không phải phim tình cảm, mà là cảnh Kiên đang ôm ấp cô bồ trước cổng công ty, cảnh anh ta lén lút chuyển tiền mua túi hiệu, và đặc biệt nhất… là đoạn ghi âm cuộc nói chuyện giữa anh ta và cô bồ hôm qua: “Yên tâm, mụ vợ anh ở nhà ngu lắm, chỉ biết cắm mặt vào bếp thôi. Đợi anh rút hết vốn ở công ty gia đình chuyển sang tên em, rồi anh sẽ đá mụ ấy ra đường.”
Kiên ngã quỵ xuống sàn. Hóa ra, tôi đã biết tất cả từ lâu. Tôi không ngu ngơ, tôi chỉ đang đợi con mồi béo lên để làm thịt. “Em… em nghe anh nói. Anh chỉ đùa thôi! Anh say rượu nói linh tinh thôi! Vợ ơi tha thứ cho anh!” – Kiên bò đến ôm chân tôi khóc lóc thảm thiết.
Tôi nhìn xuống gã đàn ông hèn hạ dưới chân mình, lòng không còn chút xót thương. Tôi đá nhẹ chân anh ta ra, rồi lấy từ trong túi xách một tập hồ sơ đặt lên bàn. “Anh muốn tôi tha thứ? Được thôi. Ký vào đây.”
Kiên vội vàng cầm lên. Đó là Thỏa thuận phân chia tài sản trong hôn nhân và Đơn đồng thuận ly hôn. Theo thỏa thuận, toàn bộ căn nhà, quyền nuôi con và 80% cổ phần công ty sẽ thuộc về tôi. Kiên sẽ ra đi với chiếc xe ô tô cũ và khoản nợ ngân hàng mà anh ta đã lén vay để đầu tư ảo (mà thực chất là bị tôi gài bẫy).
“Em… em ép anh vào đường cùng sao? Anh không ký! Tài sản này có công của anh!” – Kiên gào lên.
Tôi nhún vai, cầm điện thoại lên: “Được thôi. Vậy tôi sẽ gửi đoạn video ‘họp đối tác’ này cho Chủ tịch Hội đồng quản trị (bố tôi) và đăng lên group cư dân khu phố nhé? Anh nghĩ xem, một Giám đốc ngoại tình, lại còn âm mưu biển thủ tài sản vợ, liệu còn đất sống ở cái thành phố này không?”
Ngón tay tôi lơ lửng trên nút “Gửi”. Kiên run lẩy bẩy. Hắn biết bố tôi là người thế nào, và danh dự là thứ duy nhất hắn còn lại để kiếm cơm. “Đừng! Anh ký! Anh ký ngay!”. Kiên run rẩy cầm bút, ký roẹt vào các văn bản. Nước mắt nước mũi hắn tèm lem, trông thảm hại không thể tả.
Cầm chắc tập hồ sơ trong tay, tôi chỉnh lại váy, mỉm cười mãn nguyện. “Cảm ơn sự hợp tác của anh. À quên, cô bồ của anh…”. Tôi mở cửa phòng, một người phụ nữ bước vào. Không phải cô sinh viên thực tập, mà là vợ của sếp tổng công ty đối thủ – người mà Kiên đang nịnh nọt để xin dự án. Bà ta nhìn Kiên với ánh mắt khinh bỉ. “Hóa ra cậu Kiên đây là người như vậy. Dự án hợp tác hủy bỏ nhé.”
Hóa ra, tôi đã mời bà ấy đến “uống trà” ở phòng bên cạnh và cho bà ấy xem trực tiếp màn kịch này qua camera giấu kín. Kiên chết lặng, ngồi trơ ra như phỗng đá. Hắn mất vợ, mất con, mất tài sản, và giờ mất luôn cả đường sự nghiệp.
Tôi bước ra khỏi phòng 502, hít một hơi thật sâu. Không khí bên ngoài khách sạn thật trong lành. Tôi nhắn tin cho tài xế: “Đón chị. Chúng ta đi ăn mừng. Tự do rồi.” Phía sau lưng, cánh cửa phòng 502 khép lại, nhốt chặt một gã đàn ông cùng sự sụp đổ hoàn toàn của cuộc đời hắn – cái giá phải trả cho sự phản bội chưa bao giờ là rẻ.
Phụ nữ hiện đại, đánh ghen không cần dùng vũ lực, không cần chửi bới ầm ĩ cho thiên hạ cười chê. Sự trả thù đáng sợ nhất là khi người phụ nữ giữ được cái đầu lạnh, tước đi tất cả những gì mà gã đàn ông bội bạc tự hào nhất: Tiền bạc, Sự nghiệp và Danh dự. Hãy yêu thương bản thân và luôn nắm đằng chuôi trong mọi cuộc chơi.
-
Loại rau phá hủy hơn 90% tế bào UT trong vòng 48h mà người Việt cứ ngỡ là rau dại mọc đầy đường
Thời gian gần đây trên mạng xã hội liên tục xuất hiện thông tin rau chùm ngây có thể tiêu diệt được 5 loại ung thư nguy hiểm.
Theo báo cáo từ Trung tâm sinh học Quốc gia của chính phủ Mỹ, chiết xuất từ cây chùm ngây có thể tiêu diệt được 93% tế bào ung thư phổi ở người trong vòng 48 giờ.
Không chỉ vậy, chiết xuất này còn có tác dụng mạnh mẽ ức chế sự lây lan của tế bào ung thư ác tính khiến chúng không thể lây lan. Sau 7 ngày, nó có thể xóa sổ hoàn toàn tế bào ung thư phổi.

Cây chùm ngây còn cung cấp nhiều hợp chất quý hiếm như zeatin, alpha-sitosterol, quercetin
Chất dinh dưỡng từ rau chùm ngây
Trong nhiều thập kỉ qua, rau chùm ngây vẫn đã được người dân Ấn Độ dùng để điều trị nhiều bệnh như thiếu máu tiểu đường viêm khớp trúng phong…
Trước đây, người dân ở các quốc gia có nền văn minh cổ như Hy Lạp, Italia cũng đã biết sử dụng các bộ phận như lá, hoa, quả, hạt, thân, rễ của cây chùm ngây để vừa làm thực phẩm vừa làm thuốc trị bệnh.
Hiện nay, giá trị dinh dưỡng của rau chùm ngây cũng đã được công nhận.Theo Trung tâm sức khỏe toàn cầu Johns Hopkins thuộc Trường Đại học Johns Hopkins, Mỹ, rau chùm ngây có chứa hơn 90 chất dinh dưỡng tổng hợp bao gồm 7 loại vitamin 6 loại khoáng chất, 18 loại axit amin 46 chất chống oxy hóa
Ngoài ra, cây chùm ngây còn cung cấp nhiều hợp chất quý hiếm như zeatin, alpha-sitosterol, quercetin, caffeoylquinic acid và kaempferol.
Hơn nữa, loại rau này còn giàu các chất chống viêm nhiễm, các chất kháng sinh kháng độc tố các chất giúp ngăn ngừa và điều trị ung thư u xơ tiền liệt tuyến giúp ổn định huyết áp hạ cholesterol bảo vệ gan
Các nhà khoa học đã phát hiện lá chùm ngây chứa nhiều dưỡng chất hơn quả và hoa. Còn so với các loại thực phẩm khác, rau chùm ngây chứa vitamin A nhiều hơn cà rốt 4 lần vitamin C nhiều hơn cam 7 lần canxi gấp 4 lần sữa sắt gấp 3 lần cải bó xôi đạm nhiều gấp đôi sữa chua và potassium gấp 3 lần quả chuối
Tác dụng chữa bệnh thần kỳ của rau chùm ngây
Ngăn ngừa ung thư
Như đã nói ở trên, rau chùm ngây có chứa 46 hợp chất chống oxy hóa trong đó có vitamin A và C, giúp trung hòa các tác động tán phá của tế bào gốc tự do.
Thêm vào đó, chùm ngây còn có 2 hợp chất có tác dụng phòng và chặn đứng sự tăng trưởng của của khối u
Vì vậy, nếu như chị em muốn ngăn ngừa bệnh ung thư và các bệnh thoái hóa như thoái hóa điểm vàng và bệnh xơ nang đừng bỏ loại thực phẩm cực kỳ bổ dưỡng này nhé!
Đối với những ai vẫn ưu tiên dùng phương pháp xạ trị và hóa trị, bạn có thể bổ sung rau chùm ngây để tăng cường sức đề kháng nhằm chống lại các tác dụng phụ mà xạ trị và hóa trị gây ra.
Hạ mức đường huyết
Rau chùm ngây có khả năng hạ mức đường huyết do chứa những hợp chất đặc biệt trong lá. Một nghiên cứu gần đây phát hiện những người phụ nữ sử dụng 7gr bột lá chùm ngây/ngày trong vòng 3 tháng liên tục, đã giảm nồng độ đường huyết nhanh chóng

Rau chùm ngây là một trong những loại thực phẩm ngăn ngừa loãng xương
Giảm viêm và ngừa loãng xương
Các hợp chất isothiocyanates, flavonoids và axti phenolic có trong lá, quả và hạt chùm ngây có tác dụng chống viêm cực kỳ hiệu quả.
Ngoài ra, với hàm lượng canxi gấp 4 lần sữa, rau chùm ngây là một trong những loại thực phẩm ngăn ngừa loãng xương vô cùng tốt cho phụ nữ trung niên và người già
Tất cả mọi bộ phận trên cây chùm ngây đều có thể ăn được. Bạn có thể nấu súp, dùng làm trà để uống hoặc chế biến nhiều món ăn khác nhau.
Bạn có thể nấu súp, dùng làm trà để uống hoặc chế biến nhiều món ăn khác nhau, thậm chí cả rễ cây cũng có thể dùng làm nguyên liệu trong nấu nướng.

Làm sạch nước
Ở một số vùng bị ô nhiễm nguồn nước ở các quốc gia nghèo thuộc Châu Á, Châu Phi, người ta lấy hạt chùm ngây nghiền nhỏ hòa lẫn vào nước để loại bỏ các chất cặn bẩn có trong nguồn nước. Ngoài ra, chất dầu cay trong hạt cũng có tác dụng sát khuẩn nên rất an toàn cho sức khỏe
-
Cưới chồng thợ xây trong sự thương hại của xóm giềng, tôi ngập ngừng hỏi xin chồng vài đồng lẻ để đi chợ. Chẳng ngờ sau 5 phút vào nhà, anh trở ra với một “vật thể lạ” khiến tôi choáng váng đến mức không đứng vững. Bí mật về khối tài sản khổng lồ của anh thợ xây nghèo dần được hé lộ khiến ai nấy đều bật ngửa.
Ánh nắng buổi sáng ngày đại hỷ không mang lại chút ấm áp nào cho tâm hồn Tuyết. Trong bộ váy cưới rẻ tiền thuê từ tiệm đồ cũ, cô đứng lặng lẽ như một món hàng đã quá hạn sử dụng, mặc cho những lời xì xào của họ hàng vây quanh. Những nụ cười mỉa mai, những cái nhìn ái ngại đổ dồn về phía người đàn ông đang đứng cạnh cô—Thanh, một gã thợ xây với làn da đen nhẻm vì nắng gió và đôi bàn tay thô ráp đầy vết chai sần.
Ông dượng của Tuyết, môi ngậm điếu xích-la đắt tiền, thong thả nhả khói vào mặt cháu gái. Gương mặt ông ta giãn ra một nụ cười đắc thắng, cái vẻ mãn nguyện của một kẻ vừa tống khứ được một món nợ đời. “Đừng có nhìn dượng với ánh mắt oán trách đó, Tuyết ạ,” ông ta lên tiếng, giọng khàn đặc sự giả tạo. “Dượng chọn cho con một người chồng biết làm lụng, có sức khỏe, chứ gả cho mấy thằng công tử bột thì lấy gì mà ăn? Thằng Thanh nó xây nhà cho người ta, chắc chắn nó không để con lộ thiên giữa trời đâu.”
Phía dưới khán đài, những tiếng cười rúc rích vang lên. Bà cô họ xa của Tuyết không bỏ lỡ cơ hội châm chọc: “Kìa, ít ra thì Thanh cũng có cái nghề. Chứ như cậu Minh hôm nọ đến hỏi cưới, lương có 50 triệu một tháng chứ mấy, dượng mày chê là ‘thu nhập không ổn định’ nên mới gả cho thợ xây đấy thôi. Đúng là dượng yêu cháu nhất trần đời!” Những lời mỉa mai như những mũi kim đâm thẳng vào tim Tuyết, khiến cô chỉ biết cúi đầu, bàn tay run rẩy siết chặt bó hoa cưới héo úa.
Thanh vẫn đứng đó, im lặng như một tảng đá. Anh không phản bác, cũng không hề tỏ ra nhục nhã trước những lời thóa mạ công khai. Đôi mắt anh sâu thẳm, bình thản đến mức kỳ lạ, khiến Tuyết cảm thấy vừa xa lạ vừa tủi thân. Cô tự hỏi người đàn ông này có trái tim hay không, hay anh ta cũng giống như những viên gạch mà anh hằng ngày khuân vác, vô tri và lạnh lẽo trước nỗi đau của vợ mình?
Buổi tiệc cưới kết thúc trong sự ê chề. Khách khứa ra về không quên để lại những câu chúc tụng đầy tính “sát thương”. Có người còn cố tình nói to: “Chúc mừng cô dâu nhé, mai sau chồng có thầu được cái chuồng gà nào thì nhớ mời chúng tôi đến tân gia!” Tuyết cảm thấy lồng ngực mình nghẹn lại, nước mắt chỉ chực trào ra nhưng cô cố nuốt ngược vào trong. Cô không muốn để họ thấy mình sụp đổ ngay lúc này.
Đêm tân hôn diễn ra trong một căn phòng thuê chật chội, nồng nặc mùi vôi vữa và gỗ mới. Thanh cởi bỏ chiếc áo vest rẻ tiền, để lộ bờ vai rộng và vững chãi. Anh nhìn Tuyết, khẽ nói: “Em nghỉ sớm đi, mai còn nhiều việc phải làm.” Câu nói cụt lủn không một chút vỗ về khiến Tuyết cảm thấy mình như một người dưng vừa dọn đến ở cùng. Cô nằm quay lưng về phía anh, lặng lẽ khóc cho số phận bị định đoạt bởi sự tham lam và tàn nhẫn của gia đình.
Sáng hôm sau, Tuyết thức dậy với cảm giác rã rời. Cô nhìn quanh căn phòng trống huếch, lòng thắt lại khi nghĩ đến thực tại cơm áo gạo tiền. Cô bước ra sân, thấy Thanh đang ngồi kiểm tra lại mấy cuộn bản vẽ cũ kỹ. Tuyết ngập ngừng, đôi môi run rẩy mãi mới thốt ra được một câu: “Anh… anh có thể cho em xin 200 ngàn tiền chợ được không? Trong nhà không còn chút thức ăn nào cả.”
Thanh dừng tay, ngước mắt nhìn Tuyết. Ánh mắt anh lúc này không còn vẻ lầm lì như hôm qua mà hiện lên một tia sáng khó hiểu
. Anh không nói một lời nào, chỉ lẳng lặng đứng dậy đi vào trong nhà. Tuyết đứng chơ vơ giữa sân, cảm giác nhục nhã dâng cao. Cô nghĩ thầm: “Đến 200 ngàn mà anh ta cũng phải suy nghĩ sao? Chẳng lẽ cuộc đời mình lại bế tắc đến mức này?”
Năm phút trôi qua dài đằng đẵng như cả thế kỷ. Khi Thanh quay trở ra, anh không cầm theo tờ tiền lẻ nào. Thay vào đó, anh đưa cho cô một tập hồ sơ dày cộm và một chiếc thẻ đen sáng bóng. “Cầm lấy,” anh nói, giọng trầm ấm và đầy uy lực, khác hẳn với vẻ nhu nhược ngày thường. “200 ngàn không đủ để mua thức ăn cho vợ của giám đốc thầu dự án khu đô thị 300 căn hộ đâu.”
Tuyết chết lặng. Cô run rẩy mở tập hồ sơ ra, đập vào mắt cô là con dấu đỏ chói của một tập đoàn bất động sản danh tiếng, chứng nhận Thanh là người trúng thầu toàn bộ công trình khu đô thị cao cấp vừa được khởi công. Đầu óc cô quay cuồng, chân tay bủn rủn. “Cái gì… anh… anh nói cái gì?” Cô lắp bắp, cảm giác như thực tại đang vỡ vụn dưới chân mình.
Chưa kịp để Tuyết định thần, Thanh dắt cô ra cổng. “Nhìn kìa,” anh chỉ tay về phía bên kia đường, nơi một nhóm người đang đứng xếp hàng chờ phỏng vấn cho vị trí phụ hồ tại công trường. Ở vị trí đầu hàng, một người đàn ông mặc sơ mi trắng chỉnh tề nhưng khuôn mặt đầy vẻ lo âu đang khúm núm nộp đơn. Tuyết dụi mắt, không thể tin nổi vào mắt mình: đó chính là Minh, chàng trai lương 50 triệu mà dượng cô từng mang ra để làm thước đo sỉ nhục Thanh.
*
Tuyết khuỵu xuống ngay giữa sân, hơi thở dồn dập vì cú sốc quá lớn. Cô không thể tin rằng người chồng “thợ xây” nghèo khổ mà mọi người khinh miệt lại chính là “ông trùm” đứng sau dự án nghìn tỷ này. Thanh cúi xuống, đỡ lấy cô, nụ cười trên môi anh lần đầu tiên hiện rõ vẻ ngạo nghễ: “Dượng của em tưởng rằng ông ta đang đẩy em vào hố sâu, nhưng thực ra ông ta đã vô tình trao cho em một vương quốc. Còn những kẻ mỉa mai em hôm qua, hãy để họ xếp hàng xin việc dưới tay anh.”
Lúc này, chiếc xe hơi sang trọng của ông dượng Tuyết bất ngờ trờ tới. Ông ta hạ kính xe, định buông thêm một câu châm chọc thì nhìn thấy Minh—”con rể hụt” quý hóa của mình—đang cầm xẻng đứng chờ việc. Gương mặt ông ta biến sắc từ đỏ sang trắng, rồi tím tái khi thấy Thanh đang cầm chiếc điện thoại, ra lệnh cho trợ lý: “Hủy bỏ tất cả các quan hệ làm ăn với công ty của ông dượng tôi. Tôi không muốn thấy bất kỳ sự liên quan nào của kẻ này trong các dự án tương lai.”
*
Ông dượng hốt hoảng bước xuống xe, chân run rẩy không đứng vững: “Thanh… có phải là cậu không? Có sự hiểu lầm gì ở đây chăng?” Thanh không thèm nhìn mặt, chỉ lạnh lùng đáp: “Không có hiểu lầm nào cả. Chỉ là từ hôm nay, vị thế đã thay đổi. Ông đã bán cháu gái mình lấy một cái giá quá rẻ, và giờ là lúc ông phải trả giá cho sự ngu xuẩn đó.”
Tuyết đứng dậy, lau nước mắt, cảm nhận một luồng sức mạnh mới đang trỗi dậy trong lòng. Cô nhìn chồng mình—người đàn ông đã âm thầm chịu đựng sự nhục nhã để xây dựng một tương lai vững chắc. Cô hiểu rằng, từ nay về sau, sẽ không còn ai có thể bắt nạt hay khinh rẻ cô được nữa. Hạnh phúc không đến từ những lời hào nhoáng, mà đến từ sự bảo vệ thầm lặng và bản lĩnh của người đàn ông bên cạnh.
Cuộc đời đúng là một vở kịch đầy rẫy những bất ngờ. Những kẻ từng cười nhạo Tuyết giờ đây phải tìm cách lấy lòng cô, nhưng cô chỉ mỉm cười, một nụ cười thanh thản và đầy kiêu hãnh. Cô nắm chặt lấy đôi bàn tay thô ráp của Thanh, biết ơn vì định mệnh đã mang anh đến. Dưới ánh bình minh rạng rỡ, họ cùng nhau bước đi, để lại sau lưng những tiếng xì xào ghen tị và những kẻ hám lợi đang phải trả giá cho sự nông cạn của chính mình.
LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.
-

Con gái tôi 33t, không xinh tuy học Thạc sĩ nhưng đi làm cũng chỉ được 5triệu/tháng mà lúc nào cũng muốn lấy chồng đại gia lương 100 triệu
Đà Lạt những ngày cuối tháng Mười một thường đón người ta bằng những cơn mưa rả rích và cái lạnh cắt da, thứ không khí đặc quánh mùi nhựa thông và sự cô độc. Tôi ghét Đà Lạt. Với tôi, thành phố này giống như một người đàn bà đẹp nhưng u sầu, luôn chực chờ nuốt chửng những kẻ yếu lòng vào trong nỗi buồn thăm thẳm của nó.
Vậy mà tôi đang ở đây, trong chuyến công tác kéo dài ba ngày để thẩm định dự án khu nghỉ dưỡng mới ở hồ Tuyền Lâm.
Mười một giờ đêm. Quầy bar của khách sạn vắng tanh, chỉ còn lại tiếng nhạc Jazz dìu dặt phát ra từ chiếc loa cổ điển ở góc phòng và tiếng lách cách của đá va vào thành ly thủy tinh. Tôi ngồi một mình ở góc khuất nhất, xoay xoay ly Whiskey đã tan gần hết đá, mắt nhìn vô định ra cửa kính mờ hơi nước.
Cuộc đời tôi ở tuổi ba mươi lăm có thể gói gọn trong hai từ: “Thành đạt” và “Rỗng tuếch”. Tôi có tiền, có địa vị, nhưng lại thiếu đi một nơi chốn thực sự để trở về. Sau cuộc ly hôn ồn ào cách đây bốn năm, tôi lao vào công việc như một con thiêu thân, lấp đầy khoảng trống trong căn hộ penthouse lạnh lẽo bằng những hợp đồng tiền tỷ và những mối tình một đêm chóng vánh, vô vị.
Cánh cửa gỗ nặng nề của quán bar kẽo kẹt mở ra. Một luồng gió lạnh ùa vào, mang theo mùi mưa và mùi hương nước hoa thoang thoảng. Tôi ngẩng lên theo phản xạ. Và rồi, cả cơ thể tôi cứng đờ.Người phụ nữ vừa bước vào đang rũ nước mưa trên chiếc áo măng tô màu be. Mái tóc đen dài, uốn xoăn nhẹ ở đuôi xõa xuống bờ vai gầy guộc. Cô ấy quay sang nói gì đó với người phục vụ, góc nghiêng khuôn mặt hiện lên dưới ánh đèn vàng vọt của quầy bar sắc sảo và quen thuộc đến đau lòng.
Là Lam. Vợ cũ của tôi.Bốn năm không gặp. Bốn năm kể từ ngày chúng tôi ký vào tờ đơn ly dị và cô ấy xách vali rời khỏi nhà, không ngoảnh lại dù chỉ một lần. Tôi đã tưởng mình quên sạch từng đường nét trên khuôn mặt ấy, nhưng hóa ra, ký ức chỉ đang ngủ đông, đợi đúng khoảnh khắc này để sống dậy, cào cấu vào tim gan. Lam trông khác quá. Cô ấy đẹp hơn, mặn mà hơn, nhưng cũng toát lên vẻ gì đó phong trần và bất cần đời mà Lam của ngày xưa – một cô giáo dạy văn hiền lành – không bao giờ có.
Như cảm nhận được ánh nhìn chằm chằm của tôi, Lam quay lại. Bốn mắt nhìn nhau. Tôi nín thở, chờ đợi một phản ứng. Sự ngạc nhiên? Giận dữ? Hay khinh bỉ? Nhưng không. Lam nhìn tôi, đôi mắt đen láy tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng. Cô ấy khẽ nghiêng đầu, nở một nụ cười mỉm, rồi cầm ly rượu vang đỏ vừa gọi, bước thẳng về phía bàn tôi.“Chỗ này còn trống chứ?” – Giọng Lam vang lên, khàn hơn xưa một chút, nhưng vẫn ấm áp lạ thường.
Tôi lúng túng đứng dậy:“Lam… Em… dĩ nhiên rồi. Mời em ngồi.”
Cô ấy ngồi xuống đối diện tôi, tháo chiếc khăn lụa quàng cổ, để lộ xương quai xanh mảnh dẻ. Mùi hương Santal 33 nồng nàn tỏa ra từ người cô ấy.“Lâu quá không gặp, Huy.” – Cô ấy nâng ly – “Trông anh phong độ hơn xưa đấy. Vẫn thích ngồi góc tối và uống Whiskey rẻ tiền sao?”
Chúng tôi bắt đầu nói chuyện. Cô ấy chủ động gạt bỏ quá khứ đau buồn bằng một câu nói đầy ẩn ý: “Đêm nay chúng ta không nói chuyện cũ. Em chỉ là một lữ khách tình cờ ghé qua, và anh cũng vậy.”Càng nói, tôi càng bị cuốn vào cô ấy. Cảm giác tội lỗi và hối tiếc hòa lẫn với khao khát chiếm hữu lại trỗi dậy mạnh mẽ. Khi men rượu ngấm dần, Lam nhìn sâu vào mắt tôi và hỏi liệu tôi có hạnh phúc không. Câu trả lời thành thật của tôi dẫn đến cái nắm tay siết chặt và lời mời gọi đầy mê hoặc: “Phòng 304. Ngay trên đầu anh thôi.”
Phần 2: Ảo Ảnh Trong Đêm
Cánh cửa phòng 304 khép lại, nhốt chặt chúng tôi trong không gian tranh tối tranh sáng. Chúng tôi lao vào nhau như hai kẻ chết khát tìm thấy nguồn nước. Nụ hôn của Lam cuồng nhiệt, dữ dội, khác hẳn với sự e ấp ngày xưa. Cô ấy chủ động cởi bỏ lớp áo măng tô, rồi chiếc váy lụa mỏng manh rơi xuống sàn.
Trong men say và dục vọng, tôi ôm lấy cơ thể cô ấy, cảm nhận từng đường cong quen thuộc. Nhưng có gì đó là lạ. Da thịt cô ấy lạnh hơn tôi nhớ, và trên vai phải – nơi ngày xưa có một nốt ruồi son – giờ đây phẳng lì. Có thể tôi nhớ nhầm? Hay thời gian đã xóa mờ tất cả?
“Huy…” – Lam thì thầm vào tai tôi, hơi thở nóng hổi – “Hãy yêu em như thể đây là đêm cuối cùng. Đừng nghĩ gì cả. Chỉ đêm nay thôi.”
Câu nói ấy như một mệnh lệnh. Tôi gạt bỏ mọi nghi hoặc, mọi lý trí. Tôi muốn bù đắp cho cô ấy, muốn chứng minh rằng tôi vẫn yêu cô ấy, rằng tôi đã hối hận đến nhường nào. Đêm đó là một đêm điên cuồng và mộng mị. Chúng tôi quấn lấy nhau, không nói nhiều lời, chỉ có tiếng thở dốc và tiếng va chạm của da thịt. Lam nhiệt tình đáp lại, nhưng đôi lúc, trong ánh mắt cô ấy lóe lên một nỗi buồn sâu thẳm, một sự cam chịu kì lạ khiến tim tôi thắt lại.
Gần về sáng, khi cả hai đã rã rời, Lam nằm gọn trong vòng tay tôi, đầu gối lên ngực tôi.
“Ngủ đi anh,” – Cô ấy thì thầm, tay vuốt nhẹ lên má tôi – “Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.”
Tôi hôn lên tóc cô ấy, chìm vào giấc ngủ sâu nhất trong suốt bốn năm qua, với hy vọng ngày mai sẽ là một khởi đầu mới.
Phần 3: Vệt Son Trên Ga Giường
Ánh nắng gay gắt xuyên qua khe rèm cửa chiếu thẳng vào mặt làm tôi tỉnh giấc. Đầu tôi đau như búa bổ. Tôi quờ tay sang bên cạnh theo thói quen. Trống không. Hơi lạnh từ phần ga giường bên cạnh truyền đến tay tôi.
Căn phòng im ắng đến rợn người. Đồ đạc của Lam đã biến mất hoàn toàn, sạch sẽ như chưa từng có ai ghé qua. Tôi vội vã mặc quần áo, định chạy đi tìm cô ấy. Nhưng khi cúi xuống, ánh mắt tôi chạm vào ga giường và chết lặng.
Trên nền ga trắng tinh, ở vị trí Lam nằm đêm qua, có một vệt son môi đỏ thẫm, nguệch ngoạc như vết máu. Bên cạnh đó là một tờ giấy note màu vàng được ghim chặt bằng một chiếc kim băng.
Tay tôi run run gỡ tờ giấy ra. Là chữ của Lam. Nhưng nội dung bên trong khiến máu trong người tôi đông cứng lại.
“Chào anh,
Em xin lỗi vì đã rời đi sớm. Em không muốn anh nhìn thấy bộ dạng của em vào buổi sáng, khi thuốc giảm đau hết tác dụng.
Em không phải là Lam – vợ cũ của anh. Em tên là Lan. Em là chị gái song sinh của Lam.
Lam đã mất cách đây 3 năm vì tai nạn giao thông… Em bị ung thư xương giai đoạn cuối, Huy ạ. Bác sĩ nói em chỉ còn sống được vài tuần nữa thôi… Đêm qua, em đã mạo hiểm đóng giả nó để biết người đàn ông mà em gái em yêu đến mức chấp nhận trầm cảm là người như thế nào.
Cảm ơn anh vì đêm qua… Vệt son trên ga giường không phải của em. Đó là thỏi son cũ của Lam mà em luôn mang theo bên mình. Em trả lại cho anh, cùng với cái bóng của nó.
Vĩnh biệt. Đừng tìm em. Em về với Lam đây.”
–>
Tôi buông tờ giấy. Tai tôi ù đi. Ký ức đêm qua ùa về: cái nốt ruồi biến mất, cơ thể gầy guộc lạnh lẽo, và ánh mắt cam chịu của người sắp chết.
Tôi đã ngủ với chị vợ của mình, người đang cận kề cái chết, trong khi vẫn thì thầm tên người vợ đã khuất mà tôi không hề hay biết cô ấy đã không còn trên cõi đời này nữa. Tôi gục xuống, gào lên trong câm lặng. Trên giường, vệt son đỏ vẫn nằm đó, đỏ rực và nhức nhối như một lời nguyền đầy mỉa mai. Tôi đưa tay quệt vệt son lên môi mình. Vị son đắng ngắt. Đắng như chính cuộc đời tôi.
-
Tin vui lớn về tiền bạc bất ngờ đến với 4 con giáp
Có những giai đoạn, tiền bạc không đến theo kế hoạch đã vạch sẵn mà xuất hiện rất đột ngột, đúng lúc con người đang mệt mỏi hoặc buông lơi kỳ vọng. Bước vào khoảng thời gian 7 ngày sắp tới, vận tài chính của một số con giáp được cho là có dấu hiệu chuyển động rõ rệt. Không phải kiểu trúng số hay giàu lên sau một đêm, mà là những tin vui bất ngờ đủ để khiến tâm lý nhẹ nhõm, dòng tiền được khơi thông và cảm giác “dễ thở” quay trở lại sau chuỗi ngày lo toan.
Điểm chung của giai đoạn này là tiền đến từ những nguồn tưởng như quen thuộc: công việc hiện tại, mối quan hệ cũ hoặc những khoản từng bị trì hoãn. Khi thời điểm chín muồi, chỉ cần một cú hích nhỏ cũng đủ tạo ra sự thay đổi đáng kể.

Ảnh minh hoạ
1. Tuổi Tý
Tuổi Tý là con giáp đầu tiên có khả năng đón tin vui liên quan đến tiền bạc trong thời gian ngắn sắp tới. Sau một khoảng thời gian phải xoay xở khá nhiều, đặc biệt là với những khoản chi phát sinh liên tục, tuổi Tý bắt đầu thấy dòng tiền có dấu hiệu quay lại đúng nhịp. Tin vui có thể đến từ việc được thanh toán khoản tiền chờ đợi từ lâu, nhận thưởng, hoa hồng hoặc một cơ hội kiếm thêm thu nhập mà trước đó không quá kỳ vọng.
Điều đáng nói là tiền đến với tuổi Tý theo cách khá bất ngờ, không nằm trong kế hoạch ban đầu. Chính vì vậy, tâm lý dễ sinh chủ quan hoặc muốn chi tiêu bù đắp. Tuy nhiên, nếu biết giữ lại một phần, dùng khoản tiền này để ổn định tài chính thay vì tiêu ngay, tuổi Tý sẽ cảm nhận rõ sự khác biệt trong thời gian ngắn.
2. Tuổi Dần
Với tuổi Dần, 7 ngày tới là giai đoạn vận tài chính có chuyển biến tích cực sau chuỗi ngày khá căng thẳng. Trước đó, tuổi Dần có thể đã phải đưa ra nhiều quyết định liên quan đến tiền, đôi lúc mang tính đánh đổi. Tin vui sắp tới thường gắn với công việc hoặc một mối quan hệ tưởng như không còn nhiều giá trị. Một lời đề nghị hợp tác, một dự án nhỏ hay đơn giản là sự ghi nhận đúng lúc cũng có thể mang lại lợi ích tài chính cụ thể.
Tuổi Dần vốn không ngại làm việc, nhưng đôi khi lại thiếu kiên nhẫn khi chưa thấy kết quả ngay. Giai đoạn này, điều quan trọng là giữ được sự bình tĩnh, không vội vàng mở rộng chi tiêu khi tiền vừa vào. Tin vui tiền bạc đến không chỉ để giải quyết khó khăn trước mắt, mà còn là tín hiệu cho thấy hướng đi hiện tại đang đúng, chỉ cần đi chậm hơn một chút là sẽ chắc chắn hơn.

Ảnh minh hoạ
3. Tuổi Mùi
Tuổi Mùi là con giáp có khả năng nhận tin vui tiền bạc theo cách rất nhẹ nhàng trong 7 ngày tới. Không ồn ào, không khiến người khác phải chú ý, nhưng đủ để bản thân cảm thấy yên tâm hơn về tình hình tài chính. Đó có thể là khoản tiết kiệm tưởng như nhỏ, nhưng khi cộng dồn lại lại phát huy tác dụng đúng lúc. Cũng có thể là việc giảm được một khoản chi cố định, giúp áp lực tiền bạc giảm đi đáng kể.
Điểm mạnh của tuổi Mùi trong giai đoạn này nằm ở khả năng cân đối lại chi tiêu. Khi tin vui xuất hiện, họ không có xu hướng tiêu xài mạnh tay mà nghĩ nhiều hơn đến sự ổn định lâu dài. Chính thái độ này giúp tuổi Mùi giữ được tiền và biến tin vui ngắn hạn thành nền tảng vững hơn cho những tháng sau.
4. Tuổi Hợi
Tuổi Hợi là con giáp cuối cùng được nhắc đến trong giai đoạn đón tin vui tiền bạc bất ngờ này. Sau thời gian khá thoải mái về tinh thần nhưng chưa thực sự ổn định về tài chính, tuổi Hợi bắt đầu thấy những tín hiệu tích cực quay trở lại. Tin vui có thể đến từ một nguồn thu phụ, một lời đề nghị làm thêm hoặc sự hỗ trợ từ người thân, bạn bè đúng thời điểm.
Tuổi Hợi thường không đặt nặng chuyện tính toán quá chi li, nhưng giai đoạn này lại là lúc nên cẩn trọng hơn một chút. Khi tiền đến bất ngờ, nếu biết sử dụng đúng chỗ, đây sẽ là bước đệm giúp họ chủ động hơn trong các kế hoạch sắp tới, thay vì chỉ giải quyết vấn đề trước mắt.
Nhìn chung, 7 ngày tới không phải là khoảng thời gian bùng nổ tài lộc, nhưng lại rất đáng chú ý với những ai đang mong chờ một tín hiệu tích cực về tiền bạc. Với tuổi Tý, Dần, Mùi và Hợi, tin vui đến bất ngờ không chỉ mang ý nghĩa vật chất, mà còn giúp tinh thần nhẹ nhõm hơn, tạo động lực để bước tiếp. Quan trọng nhất vẫn là cách đón nhận: bình tĩnh, tỉnh táo và biết giữ, để may mắn nhỏ có thể trở thành sự ổn định lâu dài.
(Thông tin mang tính tham khảo, chiêm nghiệm)
-
Mẹ chồng mang đúng BÁT CƠM QUẢ TRỨNG sang dạm –
Mưa tháng Bảy rả rích, dai dẳng như nỗi buồn ngấm sâu vào từng thớ gạch cũ kỹ của căn nhà cấp bốn. Trong buồng trong, tiếng máy thở oxy của bố rè rè, đục ngầu, thỉnh thoảng bị ngắt quãng bởi những cơn ho khan xé lòng. Lan ngồi bên mép giường, tay nắm chặt bàn tay gầy guộc chỉ còn da bọc xương của ông, nước mắt lặn ngược vào trong.
Lan có bầu. Cái tin ấy đến vào lúc nghiệt ngã nhất: khi bệnh ung thư phổi của bố bước vào giai đoạn cuối. Bác sĩ nói bố chỉ còn tính bằng ngày. Tâm nguyện cuối đời của bố là được thấy con gái út yên bề gia thất. Vì chữ “hiếu” và cũng vì đứa con đang tượng hình trong bụng, Lan đành cúi đầu xin mẹ gọi điện sang nhà Tuấn – người yêu cô, để bàn chuyện cưới xin gấp gáp.
Lan biết, mình ở “cửa dưới”. Nhưng cô không ngờ, cái giá của sự lỡ lầm lại đắt đến mức tước đoạt đi cả sự tôn nghiêm cuối cùng của gia đình mình.
Ngày nhà trai sang dạm ngõ, trời mưa tầm tã…
Không có trầu cau têm cánh phượng, không có lợn quay hay trà rượu. Mẹ Tuấn – bà Phán, bước vào nhà với vẻ mặt lạnh tanh, đôi mắt sắc lẻm đảo qua một lượt căn phòng khách tuềnh toàng, rồi dừng lại ở di ảnh của ông bà tổ tiên trên bàn thờ ám khói hương. Đi sau bà là Tuấn, mặt cúi gằm, tay bưng một cái khay nhỏ phủ khăn đỏ.
Mẹ Lan, bà Hạnh, dù lòng đau như cắt nhưng vẫn cố nén nhịn, đon đả mời nước. Bà Phán không uống. Bà ngồi xuống ghế, phủi nhẹ vạt áo như sợ dính bụi, rồi hất hàm ra hiệu cho con trai đặt cái khay lên bàn.
Tấm khăn đỏ được lật ra. Không khí trong phòng như đông đặc lại. Mẹ Lan chết lặng. Lan bám chặt vào mép cửa buồng, móng tay bấm sâu vào gỗ đến bật máu. Trên khay sơn son thếp vàng ấy, trơ trọi một bát cơm trắng lùm lùm và một quả trứng luộc….
Đó không phải là lễ vật xin dâu. Đó là khẩu phần cúng người chết. Hoặc giả, theo cái hủ tục cay nghiệt nào đó ở quê bà Phán, đó là thứ dành cho những cô gái “không còn trong trắng” mà nhà trai bố thí cho để rước về làm lẽ mọn, để xua đuổi tà ma.
Bà thông gia… thế này là ý gì? – Giọng mẹ Lan run rẩy, nghẹn đắng ở cổ họng. Bà Phán nhếch mép cười, nụ cười không chạm đến đáy mắt: Bà đừng trách tôi kỹ tính. Con gái bà “ăn cơm trước kẻng”, cái bụng lùm lùm ra đấy rồi. Theo lệ làng tôi, rước ngữ ấy về là xui xẻo lắm. Nhưng thôi, nể tình hai đứa nó qua lại, thằng Tuấn lại cứ nằng nặc đòi chịu trách nhiệm, nên tôi mới muối mặt sang đây.
Bà ta ngừng một chút, liếc nhìn vào cánh cửa buồng nơi bố Lan đang nằm thoi thóp, rồi thốt ra những lời như dao găm tẩm độc: Với lại, tôi nói thẳng luôn. Nhà tôi cưới cho là may, chứ để vài hôm nữa ông nhà trong kia lăn ra chết thì con gái nhà bà cứ xác định cả đời này ma nó lấy. Lúc ấy vừa mang tiếng chửa hoang, vừa mang tiếng sát cha, có mà rũ xương.
“Choang!”
Tiếng chén trà trên tay mẹ Lan rơi xuống đất vỡ tan tành. Bà Hạnh lảo đảo, mặt cắt không còn giọt máu. Sự sỉ nhục này không chỉ nhắm vào Lan, mà còn đạp lên sinh mạng ngàn cân treo sợi tóc của chồng bà.
Lan nhìn Tuấn. Cô chờ đợi một lời nói, một cái ngẩng đầu, hay ít nhất là một ánh mắt áy náy từ người đàn ông cô yêu. Nhưng không. Tuấn vẫn cúi đầu, im lặng như một con bù nhìn rơm. Sự hèn nhát của anh ta còn đáng sợ hơn cả sự độc địa của bà mẹ.
Trong buồng, tiếng thở oxi của bố bỗng dồn dập hơn. Lan hoảng hốt chạy vào. Bố đã tỉnh. Đôi mắt đục ngầu của ông mở to, ầng ậc nước. Ông không nói được, nhưng bàn tay run rẩy cố chỉ ra phía cửa, rồi lại đập nhẹ vào ngực mình.
Lan hiểu. Bố đau. Không phải đau vì bệnh, mà đau vì con gái bị rẻ rúng. Bố thà chết chứ không muốn con mình bước chân vào cái “địa ngục” ấy với tư thế của một kẻ ăn mày tình thương. Một luồng sức mạnh vô hình trỗi dậy trong Lan. Cô lau nước mắt, hôn lên trán bố, thì thầm: “Bố yên tâm, con hiểu rồi”.
Lan bước ra phòng khách. Dáng vẻ khúm núm ban đầu biến mất. Cô đứng thẳng, đôi mắt đỏ hoe nhưng rực lửa nhìn thẳng vào mặt bà Phán. Cô cầm lấy bát cơm và quả trứng trên khay, đặt mạnh xuống trước mặt bà ta. “Cháu cảm ơn bác đã sang. Nhưng bát cơm quả trứng này, bác mang về đi”.
Bà Phán trố mắt: “Mày… mày nói cái gì? Mày định làm cao à? Mày nhìn lại cái bụng mày xem”!
“Cháu có chửa, cháu chịu. Con cháu, cháu nuôi. – Lan nói rành rọt từng tiếng – Bố cháu đang ốm nặng, nhưng bố cháu cả đời sống ngẩng cao đầu, chưa từng xin ai một đồng, cũng chưa từng để vợ con phải cúi luồn ai. Hôm nay, nếu cháu bước chân theo bác về vì cái “may mắn” mà bác ban phát, thì chính cháu mới là đứa bất hiếu, giết chết danh dự của bố cháu”.
Rồi Lan quay sang nhìn Tuấn, ánh mắt giờ chỉ còn lại sự thất vọng ê chề: “Còn anh. Em lầm lỡ trao thân cho anh, em chấp nhận trả giá. Nhưng em không thể trao cuộc đời mình và con mình cho một người đàn ông, đến ngay cả việc bảo vệ vợ con trước sự vô lý của mẹ mình cũng không làm được. Anh về đi”.
“Lan, em điên rồi”! – Tuấn lắp bắp – “Em định để con không có bố à? Định để thiên hạ cười vào mặt bố em lúc ông ấy sắp mất à”?
“Con không có bố còn hơn có một người bố hèn! – Mẹ Lan bất ngờ lên tiếng. Bà đứng dậy, chỉ tay ra cửa – Mời bà và con trai bà về cho. Nhà tôi nghèo, nhưng không bán con gái đổi lấy cái danh hão. Chồng tôi có chết, cũng phải chết thanh thản, chứ không chết trong sự nhục nhã này”!
Bà Phán tím mặt, đứng phắt dậy: “Được! Được lắm! Nhà này đã ngu lại còn sĩ diện. Tao chống mắt lên xem mày đẻ con ra ai nuôi, xem đám tang chồng mày có ai đến phúng viếng không! Đi về, Tuấn”!
Bóng hai mẹ con họ khuất sau màn mưa xám xịt. Căn nhà trở lại sự yên tĩnh vốn có, nhưng không khí đã khác. Không còn sự u ám, sợ sệt, mà thay vào đó là nỗi đau đớn pha lẫn sự nhẹ nhõm đến kỳ lạ.
Lan ôm chầm lấy mẹ, òa khóc nức nở. Hai mẹ con dìu nhau vào buồng.
Bố nằm đó, hơi thở đã yếu đi nhiều, nhưng khóe miệng ông dường như đang nhếch lên một nụ cười mãn nguyện. Ông dùng chút sức tàn cuối cùng, nắm lấy tay Lan đặt lên tay vợ, rồi đặt lên bụng cô. Một cái nắm tay thay cho lời trăng trối: Hãy sống cho đàng hoàng.
Đêm hôm ấy, bố Lan qua đời. Ông đi nhẹ nhàng, thanh thản như chìm vào giấc ngủ.
Đám tang bố diễn ra trong mưa, nhưng ấm cúng tình làng nghĩa xóm. Người ta xì xào bàn tán về cái bụng của Lan, về việc nhà trai hủy hôn, nhưng Lan không còn cúi đầu nữa. Cô chít khăn tang, đứng lặng lẽ bên quan tài bố, đôi mắt kiên định nhìn về phía trước.
Lan biết, chặng đường phía trước làm mẹ đơn thân sẽ đầy chông gai. Nhưng mỗi khi nhìn vào di ảnh bố, nhớ đến bát cơm quả trứng ngày hôm ấy, cô lại thấy mình mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cô đã từ chối một đám cưới, nhưng cô đã giữ lại được thứ quý giá nhất mà bố để lại cho cô: Lòng tự trọng.
Và đứa trẻ trong bụng cô, sau này lớn lên, nó sẽ được kể lại rằng: Mẹ đã không chọn cho nó một người bố giàu sang, nhưng Mẹ đã chọn cho nó quyền được làm người ngẩng cao đầu.
-
Chồng Đuổi Tôi Về Ngoại 3 Ngày Để Làm Sinh Nhật50 Mâm Cho Bô Nhí. Tôi Cười Lạnh Đồng Y 1 Tuần Sau Tôi Bán Nhà Khiến Anh Ta Chỉ Biết Đứng Khóc –
Chồng Đuổi Tôi Về Ngoại 3 Ngày Để Làm Sinh Nhật50 Mâm Cho Bô Nhí. Tôi Cười Lạnh Đồng Y 1 Tuần Sau Tôi Bán Nhà Khiến Anh Ta Chỉ Biết Đứng Khóc
Tôi tên Ngọc Anh, 32 tuổi, làm kế toán cho một công ty xây dựng ở TP.HCM. Tôi lấy Hưng được 6 năm, tưởng đâu gia đình yên ổn, ai ngờ thứ khiến tôi gục ngã không phải tiền bạc… mà là lòng người.
Một buổi tối, tôi vừa dọn mâm cơm thì Hưng ném điện thoại xuống bàn, giọng lạnh tanh:
“Cuối tuần này em về ngoại đi. 3 ngày.”
Tôi ngẩng lên: “Về ngoại làm gì?”
Hưng đáp tỉnh bơ, như nói chuyện không liên quan đến tôi:
“Để anh tổ chức sinh nhật cho con trai anh.”Tôi chết sững. “Con trai anh… là sao?”
Hưng không thèm nhìn tôi, nói luôn: “Thằng bé 5 tuổi rồi. Mẹ nó là Thảo, em biết đấy. Anh chỉ muốn làm tròn trách nhiệm. Với lại… sinh nhật này anh làm lớn. 50 mâm.”
Tôi tưởng mình nghe nhầm. 50 mâm? Sinh nhật cho con riêng, lại còn bắt vợ hợp pháp phải tránh mặt?
Tôi bật cười, nhưng là một nụ cười lạnh đến chính tôi cũng thấy sợ.
“Vậy còn em là gì?”Hưng nhún vai: “Em là người lớn, đừng làm khó anh. Nhà này là nhà anh. Em về ngoại vài hôm, đừng để khách khứa nhìn thấy rồi lại phiền.”
Tôi nhìn vào mắt anh ta. Không một chút áy náy. Chỉ có sự chắc chắn, như thể tôi là người thừa trong chính cuộc hôn nhân của mình.
Tôi đi vào phòng, mở tủ lấy vali. Hưng tưởng tôi giận dỗi, nên nói với theo:
“Ừ, đi sớm đi. Anh chuyển cho em 2 triệu. Về đó nghỉ ngơi.”Tôi không đáp. Vì trong đầu tôi lúc đó chỉ có một câu:
“Anh đuổi tôi khỏi nhà tôi, để bày tiệc cho bồ nhí…”Đêm ấy tôi không ngủ. Tôi ngồi trong phòng khách, nhìn quanh căn nhà này. Căn nhà tôi góp tiền mua, tôi ký vào khoản vay ngân hàng, tôi trả từng tháng bằng tiền lương và tiền thưởng.
Và bây giờ, tôi bị đuổi đi như một người ở trọ.
Sáng hôm sau, tôi kéo vali ra cửa. Hưng tiễn tôi bằng một câu vô cảm:
“Nhớ về trước thứ Hai.”Tôi nhìn lại anh ta, mím môi:
“Ừ. Em đồng ý.”Nhưng trong lòng tôi chỉ lạnh buốt một điều:
1 tuần nữa… anh sẽ khóc.Tôi về nhà mẹ ở Đồng Nai, nhưng không phải để khóc lóc hay kể khổ. Mẹ tôi nhìn vali, nhìn mặt tôi rồi hỏi một câu rất nhẹ:
“Lại cãi nhau à con?”
Tôi chỉ nói đúng một câu:
“Con tạm về vài hôm.”Mẹ tôi không gặng. Bà chỉ lặng lẽ dọn cho tôi một cái giường sạch, nấu bát canh nóng. Tôi ăn mà cổ nghẹn lại, không phải vì tủi thân… mà vì tôi nhận ra mình đã cố làm “vợ hiền” quá lâu.
Tối đó, tôi nhắn cho Hưng một tin:
“Em về tới rồi. Anh cứ yên tâm tổ chức sinh nhật.”Anh ta trả lời ngay:
“Ừ, vậy tốt. Đừng làm loạn.”Tôi nhìn tin nhắn, bật cười.
Chữ “loạn” trong miệng anh ta nghĩa là tôi không được quyền phản ứng, không được quyền đau.Nhưng tôi không loạn. Tôi tỉnh táo.
Sáng hôm sau, tôi xin nghỉ phép 3 ngày. Tôi chạy thẳng lên TP.HCM gặp chị Hà, người bạn học cũ làm môi giới nhà đất. Tôi đưa cho chị bản sao sổ hồng.
Chị Hà nhìn xong thì cau mày:
“Nhà đứng tên ai?”Tôi bình tĩnh: “Đứng tên cả hai vợ chồng.”
Chị Hà thở dài: “Muốn bán thì cần chữ ký của Hưng. Khó đấy.”
Tôi gật đầu. “Em biết. Nhưng em có cách.”
Tôi về lại ngoại, ngồi tính toán từng thứ. Tài khoản chung, khoản vay, hóa đơn tiền điện nước, những lần tôi chuyển tiền trả nợ nhà. Tôi giữ hết sao kê trong máy. Tôi còn giữ cả đoạn ghi âm từ lâu, lần Hưng khoe với bạn:
“Nhà này tao mua, con Ngọc Anh nó chỉ góp chút.”Tôi nghe lại, thấy buồn cười. “Góp chút” của tôi là gần 60%.
Chiều thứ ba, tôi gọi cho một luật sư tư vấn ly hôn theo giới thiệu của chị Hà. Tôi hỏi rất thẳng:
“Nếu chồng tôi ngoại tình và có con riêng, tôi có quyền gì?”
Luật sư nói:
“Nếu chứng minh được quan hệ ngoài hôn nhân, chị có quyền yêu cầu chia tài sản có lợi hơn. Và nếu chị góp tiền nhiều, chị có cơ hội giành phần lớn căn nhà.”Tôi cúp máy, ngồi im 10 phút.
Tôi không còn run nữa.Đến ngày thứ Sáu – đúng ngày Hưng tổ chức sinh nhật cho “con trai”, tôi mặc áo đen, trang điểm nhẹ, không phải để đi dự tiệc… mà để đi về nhà.
Tôi về tới, cả con hẻm đã dựng rạp. Đèn nhấp nháy, bóng bay xanh đỏ, khách khứa đông như đám cưới. Tôi đứng từ xa nhìn thấy Thảo – bồ nhí của chồng – mặc váy đỏ, tay dắt thằng bé. Còn Hưng thì bận rộn tiếp khách, cười tươi như một người đàn ông thành đạt.
Tôi bước tới.
Hưng thấy tôi thì mặt biến sắc:
“Em về làm gì? Anh nói về thứ Hai mà!”Tôi cười, giọng rất nhỏ:
“Em về lấy đồ thôi.”Thảo đứng cạnh nhìn tôi từ đầu tới chân, nở nụ cười khiêu khích. Cô ta còn cố tình nói lớn:
“Anh Hưng, chị ấy là ai vậy?”Hưng ấp úng. Khách khứa quay lại nhìn. Tôi không nói nhiều. Tôi chỉ nhìn thẳng vào Hưng:
“Anh yên tâm. Em không phá sinh nhật con anh. Em chỉ đến nhắc anh một việc… nhà này em cũng có quyền.”
Hưng nghiến răng kéo tôi ra góc khuất:
“Em muốn gì?”Tôi đáp gọn:
“Em muốn anh ký giấy bán nhà.”Hưng bật cười khẩy:
“Điên à? Bán nhà rồi ở đâu?”Tôi nhìn anh ta, nụ cười lạnh hơn cả lúc bị đuổi về ngoại:
“Thì anh về ở với Thảo. Nhà này anh đâu coi là nhà của em.”Câu đó như một cái tát. Nhưng Hưng vẫn cố giữ sĩ diện:
“Không có chuyện ký. Em đừng mơ!”
Tôi gật đầu:
“Được. Vậy thì em sẽ làm theo cách của em.”Và tôi quay lưng bước đi, để lại phía sau tiếng nhạc sinh nhật vẫn ầm ĩ… nhưng tôi biết, nó sẽ không ầm ĩ được lâu nữa.
Sáng thứ Bảy, tôi quay lại TP.HCM lần nữa. Tôi không gọi Hưng, không cãi nhau, không làm ầm. Tôi chỉ đến ngân hàng nơi chúng tôi đang vay thế chấp căn nhà.
Tôi gặp nhân viên tín dụng, đưa giấy tờ và yêu cầu kiểm tra lại lịch sử thanh toán. Tôi nói rõ:
“Khoản vay này phần lớn tôi trả, tôi cần xác nhận sao kê và trách nhiệm pháp lý của hai bên.”
Nhân viên ngân hàng xem hồ sơ rồi xác nhận đúng là tài khoản của tôi chuyển tiền thường xuyên. Tôi xin bản xác nhận và đóng thêm một khoản để giảm nợ gốc. Không phải vì tôi thương căn nhà… mà vì tôi muốn mọi thứ rõ ràng.
Buổi trưa, tôi hẹn Hưng gặp ở quán cà phê gần nhà. Tôi không kéo dài. Tôi đặt lên bàn 2 thứ:
-
Bản sao kê chuyển khoản trả nợ nhà nhiều năm
-
Đơn yêu cầu phân chia tài sản khi ly hôn (chưa nộp, nhưng đã chuẩn bị)
Hưng nhìn thoáng qua rồi nhếch môi:
“Em dọa anh đấy à?”Tôi bình thản:
“Không. Em báo cho anh biết. Em có đủ chứng cứ anh ngoại tình và có con riêng. Nếu ra tòa, anh sẽ mất nhiều hơn anh tưởng.”Hưng bắt đầu mất kiên nhẫn:
“Thôi được rồi, em muốn bao nhiêu tiền thì nói!”Tôi lắc đầu:
“Em không cần tiền lẻ. Em cần anh ký bán nhà. Chia tiền rõ ràng. Ai cũng có đường lui.”Hưng cười gằn:
“Anh không ký. Em làm được gì?”Tôi rút điện thoại, mở đoạn ghi âm anh ta từng khoe khoang với bạn, bật một chút rồi tắt ngay. Tôi nhìn thẳng:
“Anh nghĩ danh dự anh chịu nổi không? Anh làm sinh nhật 50 mâm cho con riêng, còn đuổi vợ về ngoại. Em không cần nói nhiều, chỉ cần câu chuyện này lan ra, anh sẽ không còn mặt mũi.”
Mặt Hưng tái đi. Nhưng anh ta vẫn cố chấp:
“Đừng có dùng mấy thứ đó uy hiếp anh!”Tôi không nâng giọng. Tôi chỉ nói đúng một câu:
“Vậy anh cứ giữ nhà. Nhưng anh giữ được bao lâu?”
Ngay chiều hôm đó, tôi gọi chị Hà môi giới và nói:
“Chị đăng tin giúp em. Bán gấp. Giá tốt để chốt nhanh.”Chị Hà giật mình:
“Em chắc chưa? Chồng em không ký thì sao bán?”Tôi đáp:
“Em có cách. Em sẽ khiến anh ta ký.”Tối Chủ nhật, tôi về nhà. Hưng đang ngồi bấm điện thoại, còn Thảo không còn ở đó nữa, chắc đã ôm con đi về sau tiệc. Nhà vắng lạ. Mùi rượu và thức ăn còn vương.
Tôi bước vào phòng, thu dọn giấy tờ cá nhân, bỏ vào túi. Hưng nhìn tôi:
“Em làm trò gì nữa đây?”
Tôi đặt chiếc nhẫn cưới lên bàn, khẽ nói:
“Em không làm trò. Em kết thúc.”Hưng sững lại:
“Em… định ly hôn?”Tôi gật:
“Không phải định. Là chắc chắn.”Đêm đó, lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi ngủ một giấc sâu. Không vì bình yên… mà vì tôi đã không còn níu kéo thứ không thuộc về mình.
Ba ngày sau, chị Hà báo có khách xem nhà. Tôi nhắn Hưng:
“Chiều nay có người đến xem. Anh có muốn mất mặt không, hay muốn ngồi ký để xong chuyện?”
Hưng gọi lại, giọng gấp gáp:
“Em điên thật rồi! Em không được đưa người lạ vào nhà!”Tôi trả lời nhẹ tênh:
“Anh đã đưa cả xóm tới ăn sinh nhật con anh rồi. Người lạ vào nhà có gì đâu.”Hưng im lặng.
Chiều đó, khách đến xem, đứng ngoài khen nhà đẹp. Tôi không hề nói quá. Tôi chỉ nhấn đúng một điều:
“Nhà bán vì ly hôn. Cần chốt nhanh.”
Hưng lúc này đứng ở cửa, mặt đỏ bừng. Anh ta kéo tôi vào bếp, giọng hạ thấp nhưng run:
“Em… em muốn thế nào mới dừng?”
Tôi nhìn anh ta rất lâu. Lâu đến mức anh ta bắt đầu hoảng.
Tôi nói:
“Anh ký bán nhà. Chia đôi theo đúng luật. Anh dọn đi. Em cũng đi.”Hưng bật ra một tiếng cười ngắn đầy cay:
“Em ác thật.”Tôi gật:
“Không. Em chỉ công bằng.”Cuối cùng, vì áp lực, vì sợ chuyện bị lộ, vì sợ nhà bị kéo người tới hỏi han, Hưng chịu ký.
Ngày ký xong giấy, tôi đứng trước phòng công chứng, tay cầm bản hợp đồng bán nhà. Tôi không vui mừng. Tôi chỉ thấy… nhẹ.
Còn Hưng thì đứng chết lặng, mắt đỏ hoe, giọng nghẹn:
“Ngọc Anh… em làm vậy thật sao?”
Tôi nhìn anh ta, bình thản đến lạnh người:
“Anh đã đuổi em đi trước rồi. Em chỉ đóng cửa lại thôi.”Tôi bước đi, không quay đầu.
Phía sau, một người đàn ông từng coi tôi là “người thừa” trong nhà mình… giờ chỉ còn biết đứng khóc giữa nắng chiều.
-
