Danh mục: Chưa phân loại

  • Hàng trăm nghìn người dân sẽ nhận được khoản tiền lớn này trước Tết Dương lịch 2026

    Phạm vi áp dụng lịch trả lương hưu gộp 3 tháng để hỗ trợ người dân dịp Tết

    Theo Nghị quyết 380/NQ-CP năm 2025, lịch trả lương hưu và trợ cấp bảo hiểm xã hội dịp Tết Nguyên đán 2026 được điều chỉnh theo hướng chi trả gộp 3 tháng, nhằm bảo đảm an sinh xã hội, hỗ trợ người lao động và người hưởng chính sách tại các khu vực chịu ảnh hưởng nặng nề của bão lũ trong năm 2025.

    Lịch trả lương hưu mới áp dụng đối với người dân, người lao động và các nhóm yếu thế tại các địa phương miền Trung và Tây Nguyên bị tác động bởi bão số 12, 13 và mưa lũ trong các tháng 10-11/2025, gồm Hà Tĩnh, Quảng Trị, Huế, Đà Nẵng, Quảng Ngãi, Khánh Hòa, Gia Lai, Đắk Lắk và Lâm Đồng, với thời gian triển khai chính sách kéo dài đến hết ngày 31/12/2025.

    Tin vui: Hàng trăm nghìn người dân sẽ nhận được khoản tiền lớn này trước Tết Dương lịch 2026- Ảnh 1.

    Ảnh minh họa

    Trong nội dung liên quan đến lịch trả lương hưu, Bộ Tài chính được giao chỉ đạo Bảo hiểm xã hội Việt Nam thực hiện chi trả gộp 3 tháng lương hưu và trợ cấp bảo hiểm xã hội, gồm tháng 12/2025, tháng 1 và tháng 2/2026, ngay trong kỳ chi trả tháng 12/2025 cho người hưởng chính sách tại 4 tỉnh Đắk Lắk, Gia Lai, Khánh Hòa và Lâm Đồng, giúp người dân chủ động nguồn tài chính trước Tết Nguyên đán 2026.

    Cùng với việc điều chỉnh lịch trả lương hưu, các cơ quan bảo hiểm xã hội được yêu cầu đẩy nhanh việc cấp mới, gia hạn thẻ bảo hiểm y tế và tháo gỡ vướng mắc trong thủ tục khám chữa bệnh, bảo đảm người tham gia bảo hiểm y tế tại vùng bị ảnh hưởng bởi mưa lũ tiếp cận đầy đủ quyền lợi y tế trong giai đoạn cuối năm.

    Lịch chi trả lương hưu tại 4 tỉnh Đắk Lắk, Gia Lai, Khánh Hòa và Lâm Đồng

    Căn cứ theo Nghị quyết 380/NQ-CP, hạn chót hoàn tất chi trả gộp 3 tháng lương hưu và trợ cấp bảo hiểm xã hội cho người hưởng chính sách tại 4 tỉnh Đắk Lắk, Gia Lai, Khánh Hòa và Lâm Đồng là ngày 31/12/2025, qua đó bảo đảm nguồn thu nhập ổn định để người dân yên tâm chuẩn bị Tết Nguyên đán 2026.

     

  • 2 ngày ‘đại lộc’ trong tháng Chạp năm nay, rất tốt cho việc lau dọn bàn thờ, tỉa chân nhang

    Tháng Chạp năm Quý Mão có 2 ngày “đại lộc”, rất tốt cho việc tâm linh như lau dọn bàn thờ, tỉa chân nhang.

    Ngày đẹp rất tốt cho việc tâm linh cuối năm Quý Mão
    2 ngày “đại lộc”

    Ngày 26 tháng Chạp (tức ngày 5/2/2024 dương lịch)
    Đây là ngày Hoàng đạo rất tốt cho việc lau dọn bàn thờ, tỉa chân nhang, bao sái bát hương… để được Thần Phật ban phước, dễ gặp dữ hóa lành, gia đình thêm thịnh vượng.
    Khung giờ tốt gồm: 7h-9h, 11h-13h và 13h-15h.

    Ngày 28 tháng Chạp (tức ngày 7/2/2024 dương lịch)

    Đây là ngày tốt để tiến hành tẩy uế, lau dọn bàn thờ để mưu sự lớn dễ thành, thời gian tới gặp nhiều niềm vui, thuận lợi và thịnh vượng về tài lộc.
    Khung giờ tốt gồm: 5h-7h, 9h-11h và 15h-17h.

    lau dọn bàn thờ, tỉa chân nhang, Tháng Chạp, ngày đại lộc tháng chạp

    3 ngày “phù hợp”
    Ngoài 2 ngày được coi là rất tốt cho việc lau dọn bàn thờ nói chung (bàn thờ Thần Tài, bàn thờ gia tiên, bàn thờ Phật…), còn 3 ngày dưới đây cũng khá phù hợp để tiến hành nếu gia chủ không kịp sắp xếp thời gian nói trên. 3 ngày này gồm:

    Ngày 24 tháng Chạp (tức ngày 3/2/2024 dương lịch): Khung giờ tốt gồm: 5h-7h, 11h-13h, 13h-15h, 17h – Trước 18h.
    Ngày 29 tháng Chạp (tức ngày 8/2/2024 dương lịch): Khung giờ tốt gồm: 7h-9h, 9h-11h, 13h-15h.

    Ngày 30 tháng Chạp (tức ngày 9/2/2024 dương lich): Khung giờ tốt gồm: 5h-7h, 11h-13h, 13h-15h, 17h – Trước 18h.
    Hướng dẫn bao sái bàn thờ đúng cách giúp gia chủ đón tài lộc

    Người bao sái bàn thờ phải ăn mặc chỉnh tề, sạch sẽ. Thực hiện bao sái bàn thờ, tỉa chân nhang một cách nhẹ nhàng, tránh làm rơi, vỡ đồ cúng.
    Không được lau dọn, bao sái bát hương của gia tiên trước bát hương của thần linh.
    Khi lau dọn cần dùng nước ấm, sạch cùng rượu, gừng.

    Sau khi đọc văn khấn xin phép, gia chủ tiến hành rút từng chân hương một, cho tới khi còn số lượng chân hương đẹp nhất (ở con số lẻ: 15, 17, 19; nếu là người làm ăn lớn, để lại 25, 27, 29 chân nhang để nối phúc khí cho năm tiếp theo).

    Nếu phân định theo các bát hương thì bát hương thờ cộng đồng gia thần hay gọi nôm na là thần linh thổ công nên giữ lại 15 hoặc 25 chân nhang; bát hương thờ cộng đồng gia tiên giữ lại 17 hoặc 27 chân nhang; bát hương thờ bà cô, ông mãnh giữ lại 19, 29 chân nhang.
    Chân hương sau khi rút sẽ mang đi hóa tro, đổ xuống sông hoặc vùi vào gốc cây sân vườn nhà, tuyệt đối không vứt ra rác.

    lau dọn bàn thờ, tỉa chân nhang, Tháng Chạp, ngày đại lộc tháng chạp

    Ngoài ra cần chú ý, khi rút tỉa chân nhang, gia chủ không nên làm xê dịch bát hương, không xê dịch bàn thờ. Sau khi thực hiện xong, cần phải thắp hương cẩn báo lại các cụ, thần linh.

    Khi lau dọn tổng vệ sinh bàn thờ, phòng thờ, tối kị mở toang các cửa phòng thờ ra. Ánh nắng, ánh sáng dương quang chiếu rọi vào bàn thờ gây tổn hại linh khí, phạm Dương Quang Sát. Phòng thờ quanh năm buông rèm tối, tránh ánh sáng bên ngoài, được dùng điện phía trong và suốt 24h bật 2 cây đèn đỏ hoặc đèn vàng.
    Văn khấn bao sái ban thờ
    Nam Mô A Di Đà Phật (3 lần).

    Con kính lạy chín phương Trời, mười phương chư Phật, chư Phật mười phương.
    Con kính lạy ngài đương niên Thái Tuế Chí Đức Tôn Thần.
    Con kính lạy ngài bản cảnh Thành Hoàng chư Vị Đại Vương.

    Con kính lạy ngài bản xứ Thần linh, bản gia Thổ Địa
    Con kính lạy ngài Đông Trù Tư Mệnh Táo Phủ Thần Quân
    Con kính lạy các bậc Tiên gia, các chư vị Tôn Thần cai quản trong đất này, xứ này.

    Con kính lạy Cao tằng Tổ khảo, Cao tằng tổ Tỷ, Bá thúc huynh đệ, cô dì tỷ muội, nội ngoại dâu rể, hội đồng Gia tiên họ ……………..
    Cúi xin các ngài cùng Gia tiên chứng lễ hiển linh chứng giám lòng thành của con cháu.
    Hôm này, ngày …… tháng …… năm …… (âm lịch)
    Tên con là:……….. sinh năm

    …..
    Cùng các các thành viên gia đình: (Họ tên…….. năm sinh …….), ngụ tại địa chỉ: …….
    Hôm nay, nhằm ngày lành tháng tốt cuối năm mãn khí, gia đình chúng con xin phép các chư vị Tôn Thần cùng Hội đồng gia tiên họ ……. Xin phép cho chúng con rút tỉa chân nhang, bao sái ban thờ để đón tết Nguyên đán ……

    .
    lau dọn bàn thờ, tỉa chân nhang, Tháng Chạp, ngày đại lộc tháng chạp

    Chúng con xin phép chư vị Tôn Thần: Ngài Đương Niên Thái Tuế, ngài bản cảnh Thành Hoàng, ngài bản gia Táo Quân cùng các chư vị Tôn Thần chứng giám lòng thành. Cầu xin các ngài che chở cho gia đình chúng con bốn mùa hưng vượng, có quý nhân phù trợ, tài lộc vượng tiến, tai ách đều qua, tâm cầu sở đắc, sở nguyện tòng tâm.

    Chúng con xin phép gia tiên tiền tổ, hương linh nội ngoại, đồng đẳng gia quyến họ ……. Cầu xin gia tiên phù hộ cho gia trung thuận hòa, gia đạo hưng vượng, cảnh nhà yên vui, con cháu thông minh học giỏi, vợ chồng thương yêu bảo ban nhau, cầu tài đắc tài, cầu lộc đắc lộc, cầu bình an đắc bình an.

    Chúng con lễ bạc tâm thành, trước án kính lễ cầu xin các ngài cùng gia tiên hoan hỉ chứng lễ. Chúng con tâm thành cẩn cáo.
    (*) Thông tin trong bài chỉ mang tính chất tham khảo.

  • Cả làng Thọ Vực mấy tuần nay không ngủ nổi. Chỉ trong nửa tháng, ba người con trai

    Cả làng Thọ Vực mấy tuần nay không ngủ nổi. Chỉ trong nửa tháng, ba người con trai của bà Lựu – vốn là gia đình hiền lành nhất xóm – lần lượt ngã bệnh, mỗi người đều ra đi đúng 5 giờ sáng, không lệch một phút.

    Điều kỳ lạ là cả ba trước khi mất đều không sốt, không đau, không dấu hiệu bệnh tật. Chỉ đến tối hôm trước, họ than lạnh sống lưng, răng va lập cập, rồi thiếp đi… và không bao giờ tỉnh lại.

    Cả làng rợn người.

    Nhưng đến đứa cuối cùng, cậu út tên Tân – mới 19 tuổi – thì câu chuyện đẩy lên kinh hoàng.

    Tối đó, Tân vẫn còn ngồi ăn cơm với mẹ. Gần nửa đêm, cậu nói lạnh, xin đi ngủ. 4h40 sáng, bà Lựu giật mình nghe tiếng cửa mở nhẹ. Bà chạy ra thì thấy Tân đang đứng giữa sân, mắt nhắm nghiền, như bị ai đó dắt đi.

    Bà gọi không thưa.

    5h đúng, Tân khụy xuống.

    Khi mọi người lo khâm liệm, chuẩn bị làm tang lễ, thì ông thầy trong họ bỗng hét lớn:

    “Dừng tay! Ngón út của thằng bé… có cái gì đó!”

    Mọi người xô lại.

    Và rồi đứng tim.

    Trên ngón út bàn tay phải của Tân có một sợi chỉ đỏ mảnh như tơ nhện, quấn 7 vòng, siết chặt đến mức thịt bầm tím, nhưng điều khiến ai cũng nổi da gà chính là:

    Ở đầu sợi chỉ là một chiếc nhẫn nhỏ xíu… như nhẫn cưới, nhưng khắc rõ tên “Lựu”.
    Bà Lựu ngã quỵ, úp mặt xuống đất, gào lên:

    “Không… không thể nào… Tôi chưa từng đeo nhẫn này!”

    Ông thầy tái mét, lùi hẳn về phía sau. Giọng run như đánh trống:

    “Đây… đây là ấn chỉ trùng tang. Ai bị buộc chỉ này tức là bị người dưới âm gọi đi làm ‘phu theo’. Mà cái tên khắc trên nhẫn… chính là người đã ký mạng.”

    Mọi người quay sang nhìn bà Lựu, còn chưa hiểu thầy nói gì.

    Thầy nấc lên:

    “Nhẫn này… là nhẫn của người chết non, dùng để tìm người mang họ nhà mình thay mạng.
    Ai ký vào – dù vô tình hay bị ai đó lừa – đều phải trả đủ… ba mạng nam giới!”

    Mặt bà Lựu trắng bệch như tờ giấy. Môi bà run lên như người bị gió độc:

    “Tôi… tôi đâu ký gì… trừ khi…”

    Bà ôm đầu, bật khóc như hóa điên.

    “Trừ khi… cái hôm tôi dựng lại bàn thờ cụ cố… tôi đã nhặt chiếc nhẫn này dưới gốc cau… tưởng là đồ chơi… rồi để lên bát hương…”

    Thầy nhìn bà, giọng nghiêm lại:

    “Chính đêm đó bà đã ‘nhận’ ấn.
    Và ấn phải trả đủ ba mạng đinh trong nhà.”

    Cả họ lặng người.

    Nhưng twist cuối cùng nằm ở điều mà người con trai cả – đã mất 14 ngày trước – để lại trong điện thoại. Khi mở tin nhắn nháp của anh, họ thấy một dòng đáng sợ:

    “Đêm nay có người nắm tay em út. Mẹ, đừng để họ dắt nó đi.”
    Và bên dưới… là một bức ảnh mờ chụp lúc 3 giờ sáng:
    Một bàn tay đàn bà khẳng khiu, móng dài đen sì, đang nắm ngón út của Tân, kéo ra cửa…

  • Một kҺι ƌã пgoạι tìпҺ Ьȇп пgoàι, ƌàп ȏпg sẽ kҺȏпg ƌộпg vào 3 ƌιểm sau của pҺụ пữ пữa

    Một người ᵭàn ȏng ᵭã có người ⱪhác trong ʟòng, ⱪhi anh ta ⱪhȏng còn yêu bạn, sẽ chẳng còn quan tȃm ᵭḗn cảm xúc của bạn nữa. Khi bạn vui, anh ta chẳng quan tȃm, nḗu bạn ⱪhȏng vui thì anh ta cũng sẽ chẳng dỗ dành bạn, nói chung thì thái ᵭộ của anh ta dành cho bạn cực ⱪỳ thờ ơ.

    Khȏng chạm vào cơ thể, từ chṓi sự thȃn mật

    Nḗu một người ᵭàn ȏng ⱪhȏng yêu bạn, anh ta sẽ cảm thấy nhàm chán với cơ thể của bạn, và thậm chí còn ⱪhó chịu ⱪhi nhìn thấy bạn.

    Lúc này mọi suy nghĩ của anh ta ᵭã hướng vḕ người phụ nữ ⱪhác, anh ta chẳng còn ham muṓn và hứng thú với bạn nữa. Dù cho bạn có ăn mặc ᵭẹp ᵭḗn ᵭȃu cũng chẳng ⱪhiḗn anh ấy rung ᵭộng, vì ᵭã ⱪhȏng còn quan tȃm ᵭḗn bạn nữa nên dù bạn ʟàm gì cũng vȏ ích.

    Nhiḕu người vợ có chṑng ngoại tình tȃm sự rằng nhiḕu ⱪhi muṓn thȃn mật với chṑng nhưng anh ta ᵭḕu từ chṓi. Cuṓi cùng vì chẳng chịu nổi mà người vợ quyḗt ᵭịnh ʟy hȏn. Thḗ nên ᵭȃy có thể ʟà một dấu hiệu ᵭể nhận biḗt ᵭàn ȏng ngoại tình. Nḗu anh ta ra ngoài ăn vụngkhi vḕ nhà sẽ ⱪhȏng ᵭộng ᵭḗn vợ. Một ⱪhi từ chṓi vợ vḕ mặt thể xác thì ᵭó ʟà dấu hiệu của sự phản bội, phụ nữ ⱪhȏng nên bất cẩn.

    (ảnh minh họa)

    (ảnh minh họa)

    Khȏng chạm vào tȃm trí của bạn, hoàn toàn ⱪhȏng ᵭể ý ᵭḗn bạn

    Một người ᵭàn ȏng ᵭã có người ⱪhác trong ʟòng, ⱪhi anh ta ⱪhȏng còn yêu bạn, sẽ chẳng còn quan tȃm ᵭḗn cảm xúc của bạn nữa. Khi bạn vui, anh ta chẳng quan tȃm, nḗu bạn ⱪhȏng vui thì anh ta cũng sẽ chẳng dỗ dành bạn, nói chung thì thái ᵭộ của anh ta dành cho bạn cực ⱪỳ thờ ơ. Trước ᵭȃy thì nḗu yêu bạn và thấy bạn có tȃm trạng ⱪhȏng tṓt, anh ấy sẽ cṓ gắng chiḕu ʟòng bạn và ʟàm cho bạn thật hạnh phúc. Nhưng giờ ᵭȃy anh ta ⱪhi có nhȃn tình thì sẽ chỉ muṓn quan tȃm nhȃn tình của mình mà thȏi.

    Phụ nữ có thể nhận ra ở nhà anh ta ʟúc nào tỏ ra thờ ơ với bạn, dù bạn có ʟàm tṓt ᵭḗn ᵭȃu thì anh cũng ⱪhȏng quan tȃm. Bạn có tệ ra sao anh ta cũng chẳng hỏi han. Thậm chí bạn có bị oan ức và ⱪhóc ʟóc, anh ấy cũng chỉ nghịch ᵭiện thoại di ᵭộng và coi như ⱪhȏng có chuyện gì xảy ra. Cuṓi cùng, tȃm trí của anh ấy ᵭḕu hướng vḕ những người phụ nữ ⱪhác. Và việc anh ấy ra ngoài tìm ⱪiḗm sự tươi mới bên ngoài chỉ còn ʟà vấn ᵭḕ thời gian mà thȏi.

    Khi ᵭàn ȏng ngoại tình thì anh ta sẽ ᵭṓi xử với vợ bằng sự thờ ơ, chán ghét mà thȏi.

    Khȏng ᵭụng chạm tới cuộc sṓng của bạn, họ sẽ vẽ một ᵭường ranh giới rõ ràng với bạn

    Khi một người ᵭàn ȏng có tình cảm với người ⱪhác, anh ấy sẽ ⱪhȏng quan tȃm ᵭḗn bạn và cũng ⱪhȏng ᵭụng chạm vào cuộc sṓng của bạn trong tương ʟai, thậm chí còn vạch ra một ranh giới rõ ràng với bạn.

    Dù cuộc sṓng của bạn có tṓt ᵭẹp hay ⱪhȏng, anh ta cũng chẳng còn muṓn tham gia và sẽ dần ʟoại bạn ra ⱪhỏi tầm mắt của mình. Ngay cả ⱪhi hai người sṓng chung, anh ta cũng sẽ ⱪhȏng chịu trách nhiệm với bạn.

    (ảnh minh họa)

    (ảnh minh họa)

    Đa phần những người ᵭàn ȏng này ᵭḕu rất ích ⱪỷ. Anh ấy sẽ ⱪhȏng quan tȃm ᵭḗn gia ᵭình, cuộc sṓng của bạn bởi từ ʟȃu ᵭã ᵭánh mất trách nhiệm và ᵭạo ᵭức của mình.

    Khi ᵭḗn thời ᵭiểm thích hợp thì rất có thể anh ta sẽ ᵭòi ʟy hȏn ᵭể ᵭḗn tìm nhȃn tình của mình.

  • Trước đêm tân hôn của con gái, bố dượng bất ngờ gọi cô vào phòng

    Đêm ấy, ánh đèn trong ngôi nhà nhỏ nơi vùng ven thành phố hắt lên những vệt sáng ấm áp. Tầng trên, cô dâu đang chuẩn bị cho ngày trọng đại của đời mình. Tiếng váy cưới sột soạt chạm nhẹ vào sàn gỗ, mùi hoa nhài thơm phảng phất trong không khí khiến mọi thứ trở nên thiêng liêng đến lạ.

    An – cô gái 24 tuổi – đang đứng trước gương, thử chiếc lúp trắng lần cuối. Mái tóc búi gọn, đôi mắt nâu ánh lên sự hồi hộp lẫn hạnh phúc. Sáng mai, cô sẽ trở thành vợ người ta. Từng chi tiết nhỏ trong ngày cưới đều do chính tay cô và mẹ chuẩn bị. Người mẹ tảo tần ấy đã nuôi cô khôn lớn suốt 20 năm kể từ ngày chồng qua đời. Rồi một ngày, người đàn ông tên Hùng bước vào cuộc đời hai mẹ con, lặng lẽ mà kiên định.

    Hùng – bố dượng của An – không phải mẫu người nói nhiều. Ông lặng lẽ sửa mái nhà, chở An đi học, dắt xe cho cô những hôm trời mưa, và đặt vào bếp bát cháo nóng khi cô sốt. Nhưng chưa bao giờ ông nói yêu cô, chưa bao giờ gọi cô là “con”.

    Tối hôm đó, khi mọi người đã ngủ, Hùng gõ cửa phòng An.

    – “Con xuống phòng chú một lát được không? Có chuyện muốn nói.”

    An hơi bất ngờ. Từ khi về làm chồng của mẹ cô, ông Hùng chưa từng gọi cô xuống phòng riêng bao giờ. Cô bước chầm chậm xuống tầng, tim đập lạ lùng.

    Phòng ông thơm mùi gỗ và trà sen. Ông ngồi ở bàn, trước mặt là một hộp gỗ cũ kỹ. Khi An bước vào, ông nhìn cô bằng ánh mắt trầm mặc, rồi mở nắp hộp. Bên trong là một xấp thư tay đã úa màu, và một cuốn sổ nhỏ cột bằng dây ruy băng đỏ.

    – “Con gái à…”

    An khựng lại. Ba từ đó vang lên chậm rãi như một tiếng thở dài đi lạc giữa ngực.

    – “Chú biết, chú chưa từng gọi con là ‘con gái’. Vì chú sợ con không chấp nhận. Nhưng suốt 14 năm qua, từ khi con mới là đứa bé ôm mẹ khóc nức nở trong bệnh viện, chú đã luôn coi con là máu thịt.”

    An cứng người. Cô không dám nhìn thẳng vào mắt ông.

    Ông đưa cuốn sổ và những lá thư cho cô, nhẹ nhàng:

    – “Đây là nhật ký của bố ruột con. Những năm cuối đời, anh ấy viết lại hết những gì muốn nói với con, để nếu một ngày nào đó mẹ con gặp được người mới, người đó phải thay anh ấy yêu con như ruột thịt. Anh ấy là bạn thân nhất của chú. Anh nhờ chú – nếu một ngày anh đi trước – hãy bảo vệ hai mẹ con. Chú đã giấu những điều này rất lâu. Nhưng mai con đi lấy chồng rồi… chú sợ không kịp nữa.”

    An run rẩy mở cuốn sổ. Trang đầu tiên là nét chữ nghiêng nghiêng quen thuộc, dưới cùng có dòng ký tên: “Bố – người luôn dõi theo con”.

    Cô bật khóc.

    Từng trang giấy là từng ngày cha cô chống chọi bệnh ung thư, viết cho cô những lời dặn dò khi lớn lên, những điều ngốc nghếch ông muốn làm nếu còn sống, và cả đoạn ông gửi gắm người bạn thân là Hùng – người đàn ông trầm mặc ấy – thay mình yêu thương hai mẹ con.

    An ôm cuốn sổ vào ngực, nước mắt rơi không ngừng. Ông Hùng đứng dậy, đặt tay lên vai cô.

    – “Con gái à… ngày mai, con sẽ có một gia đình mới. Nhưng nếu một ngày nào đó con thấy mỏi mệt, nhà này vẫn luôn sáng đèn chờ con về.”

    Cô không nói gì. Chỉ cúi đầu, nghẹn ngào, rồi ôm chầm lấy ông.

    Ngoài trời, cơn mưa đêm bất chợt rơi. Nhưng trong ngôi nhà ấy, ánh sáng từ trái tim một người cha – không máu mủ nhưng đầy yêu thương – vẫn cháy lên âm thầm và mãnh liệt.

    Sáng hôm sau, người ta thấy cô dâu vừa bước lên xe hoa vừa đỏ hoe mắt. Ai cũng nghĩ là vì xúc động. Nhưng không ai biết, điều khiến cô khóc nức nở lại chỉ là ba từ bình dị vang lên trong đêm trước tân hôn: “Con gái à…”

     

  • Ngỡ trắng tay khi chồng quyết chi/ếm căn nhà 10 tỷ cho ả bồ, tôi ‘ch/ế/t lặng’ nghe mẹ chồng bước ra

    Ngỡ trắng tay khi chồng quyết chi/ếm căn nhà 10 tỷ cho ả bồ, tôi ‘ch/ế/t lặng’ nghe mẹ chồng bước ra trước tòa tuyên bố một điều ch/ấn độ/ng. Không bao giờ tôi nghĩ bà lại làm điều ki//nh kh//ủng ấy…
    Phiên tòa ly hôn giữa tôi và Hùng diễn ra vào một ngày mưa tầm tã, ảm đạm y như cuộc đời tôi lúc này. Tôi ngồi ở hàng ghế nguyên đơn, tay run rẩy siết chặt vạt áo. Phía bên kia, Hùng – người chồng tôi từng đ/ầu ấ/p ta/y gối 10 năm – đang ngồi vắt chân, vẻ mặt đắc thắng. Bên cạnh anh ta, ở hàng ghế dự khán, là ả nhân tình trẻ đẹp, bụng đã lùm lùm, đang ném về phía tôi ánh nhìn thách thức đầy ngạo nghễ.
    Vấn đề tr/anh ch/ấp lớn nhất không phải là quyền nuôi con, mà là căn nhà mặt phố trị giá hơn 10 tỷ đồng. Đây là nơi tôi đã đổ mồ hôi, nước mắt, thậm chí bán cả của hồi môn để gây dựng. Nhưng đ/au đ/ớn thay, trên giấy tờ pháp lý, Hùng đã khéo léo lừ/a tôi ký vào văn bản xác nhận “tài sản riêng” từ 5 năm trước với lý do “để tiện vay vốn kinh doanh”. Giờ đây, anh ta dùng chính tờ giấy đó để tố/ng c/ổ mẹ con tôi ra đường, dọn đường rước người tình về hưởng thụ.
    — “Thưa tòa, căn nhà này là do bố mẹ tôi cho tiền riêng tôi mua, cô ta chỉ ở nhờ. Giờ ly hôn, cô ta không có quyền đòi hỏi.” – Hùng dõng dạc nói, giọng lạnh lùng như d/a/o c/ứa.
    Luật sư của Hùng đưa ra các bằng chứng: giấy chuyển tiền từ tài khoản mẹ chồng tôi sang tài khoản của Hùng, giấy tờ nhà đất đứng tên một mình Hùng. Mọi thứ đều bất lợi cho tôi. Tôi nhìn Hùng, nước mắt trào ra vì uất hận. Tôi không tiếc tiền, tôi chỉ thương hai đứa con thơ dại sắp không có chốn dung thân.
    Tôi nhìn xuống hàng ghế dưới. Mẹ chồng tôi – bà Hậu – ngồi im lặng như một pho tượng từ đầu buổi. Bà mặc bộ áo dài nhung đen, khuôn mặt nghiêm nghị, đôi mắt nhắm nghiền. Suốt bao năm làm dâu, bà nổi tiếng là người khắt khe, tiết kiệm và luôn bênh vực con trai. Hùng tự tin cũng là vì nghĩ có mẹ chống lưng. Anh ta thì thầm với ả nhân tình: “Yên tâm, mẹ anh gh//ét nó lắm, bà sẽ đứng về phía mình thôi.”
    Thẩm phán g/õ b/úa, chuẩn bị đưa ra phán quyết cuối cùng có lợi cho Hùng. Ti/m tôi như ngừ/ng đậ/p. Đúng lúc đó, bà Hậu đứng dậy… 👇 👇

    Thưa quý tòa, tôi xin phép có ý kiến.”

    Cả phòng xử án im phăng phắc. Hùng cười mỉm, nghĩ rằng mẹ sắp bồi thêm cho tôi một đòn chí mạng. Bà Hậu bước chậm rãi lên bục nhân chứng. Bà nhìn tôi một cái – ánh mắt không còn sự xét nét thường ngày, mà ẩn chứa một nỗi đau sâu thẳm. Rồi bà quay sang nhìn Hùng, ánh mắt chuyển sang thất vọng tột cùng.

    arrow_forward_ios

    Read more

    Khám phá thêm

    truyền hình

    Nghệ thuật

    nghệ thuật

    Khoá học nghệ thuật trực tuyến

    Video

    xe có

    Giỏ quà tặng

    video

    Truyền hình

    ai

    Bà hít một hơi sâu, giọng nói vang lên, run rẩy nhưng đanh thép: — “Tôi không dạy được con trai… là lỗi của tôi. Hôm nay, trước tòa, tôi xin nói ra toàn bộ sự thật. Dù có phải tống con trai mình vào tù hay khiến nó tay trắng, tôi cũng không thể để lương tâm mình bị chó tha đi được.”

    Hùng sững sờ, nụ cười tắt ngấm: “Mẹ, mẹ nói cái gì thế?”

    Bà Hậu không thèm nhìn con trai, bà rút từ trong túi xách ra một tập hồ sơ cũ kỹ, đặt mạnh xuống bàn thư ký tòa án.

    — “Thưa tòa, con trai tôi nói căn nhà đó mua bằng tiền tôi cho nó. Đúng, tiền là từ tài khoản của tôi chuyển đi. NHƯNG…”

    Bà quay lại, chỉ tay thẳng mặt Hùng, giọng bà vỡ ra trong tức tưởi: — “Số tiền 8 tỷ đồng đó KHÔNG PHẢI CỦA TÔI. Đó là tiền con dâu tôi – cái Linh – nhờ tôi giữ hộ suốt 5 năm trời đi xuất khẩu lao động và kinh doanh online. Nó sợ chồng nó cờ bạc phá phách nên gửi mẹ chồng giữ. Khi mua nhà, nó tin tưởng chồng nên bảo tôi chuyển tiền vào tài khoản chồng để anh ta đi giao dịch cho tiện. Tôi vì thương con trai, muốn giữ thể diện cho nó với nhà vợ, nên đã im lặng đồng lõa để nó đứng tên.”

    Khám phá thêm

    truyền hình

    Nghệ thuật

    Truyền hình

    ai

    Giỏ quà tặng

    video

    Khoá học nghệ thuật trực tuyến

    nghệ thuật

    Video

    Loa di động

    Cả khán phòng ồ lên kinh ngạc. Hùng mặt cắt không còn giọt máu, lắp bắp: — “Mẹ… mẹ già rồi lẩm cẩm à? Tiền… tiền đó là mẹ bán đất ở quê cho con mà!”

    Bà Hậu cười chua chát, nước mắt lăn dài trên gò má nhăn nheo: — “Tao chưa lẩm cẩm! Tao bán đất quê bao giờ? Mảnh đất hương hỏa đó tao vẫn giữ. Còn đây…” – Bà lật tập hồ sơ ra – “Đây là cuốn sổ tay ghi chép từng lần cái Linh gửi tiền cho tao. Có cả chữ ký xác nhận của tao mỗi lần nhận tiền. Và quan trọng nhất, đây là GIẤY ỦY QUYỀN VÀ CAM KẾT mà chính mày đã ký với tao 5 năm trước, mày nhớ không Hùng?”

    Hùng chết lặng. Hắn ta dường như đã quên mất tờ giấy đó.

    Bà Hậu giơ cao tờ giấy ố vàng: — “Ngày đó, tao sợ mày ngựa quen đường cũ, lại cờ bạc gái gú, nên tao bắt mày ký giấy xác nhận: ‘Số tiền mua nhà là của vợ, chồng chỉ đứng tên hộ. Nếu có ly hôn hoặc tranh chấp, quyền quyết định thuộc về người bỏ tiền’. Tao đã cất nó trong két sắt, định bụng sẽ mang xuống mồ nếu mày sống tử tế với vợ con. Nhưng không ngờ… mày lại khốn nạn đến mức đuổi vợ con ra đường để rước cái ngữ kia về.”

    Bà Hậu ném cái nhìn khinh bỉ về phía ả nhân tình đang run lẩy bẩy co rúm người lại. — “Cô kia, cô tưởng vớ được mỏ vàng à? Nhà này là của con dâu tôi và cháu nội tôi. Loại đàn bà cướp chồng, phá hoại gia đình người khác, không bao giờ có cửa bước chân vào nhà bà Hậu này!”

    Hùng gục xuống bàn, hai tay ôm đầu tuyệt vọng. Mọi toan tính, mọi sự trơ trẽn của hắn đã sụp đổ hoàn toàn dưới lời thú tội của chính mẹ đẻ mình.

    Thẩm phán xem xét kỹ bằng chứng, gật đầu. Cán cân công lý đã đảo chiều ngoạn mục. Tòa tuyên án: Căn nhà thuộc quyền sở hữu hợp pháp của tôi. Hùng phải ra đi tay trắng và chịu trách nhiệm cấp dưỡng cho con.

    Phiên tòa kết thúc. Hùng lầm lũi bước đi, ả nhân tình cũng bỏ chạy thục mạng vì sợ bị thiên hạ đàm tiếu. Chỉ còn lại hai người phụ nữ ở lại giữa phòng xử án trống trải.

    Tôi chạy đến, quỳ sụp xuống dưới chân mẹ chồng, khóc nấc lên: — “Mẹ ơi… con đội ơn mẹ. Con cứ tưởng mẹ…”

    Bà Hậu đỡ tôi dậy, đôi bàn tay gầy guộc lau nước mắt cho tôi. Lần đầu tiên sau 10 năm, bà ôm tôi vào lòng. — “Con đừng khóc. Là mẹ nợ con. Mẹ sinh con nhưng không dạy được con, để nó làm khổ đời con. Mẹ không thể bênh vực cái sai, càng không thể để cháu nội mẹ bơ vơ được. Từ nay, ba mẹ con bà cháu mình nương tựa vào nhau mà sống.”

    Tôi ôm chặt lấy bà, cảm nhận được tình thương bao la ẩn sau vẻ ngoài khắc khổ ấy. Người đời thường nói “mẹ chồng nàng dâu” là cuộc chiến không hồi kết. Nhưng với tôi, bà không chỉ là mẹ chồng, bà là ân nhân, là người đã tái sinh cuộc đời tôi một lần nữa. Giữa cơn bão tố của cuộc đời, chính người mẹ ấy đã đứng ra che chắn, giữ lại mái nhà bình yên cho mẹ con tôi.

    Đời này, kiếp này, tôi nợ bà một ân tình không thể trả hết.

  • Vợ vừa si::nh 3 tháng chồng bỏ đi làm xa cả năm không liên lạc. Ngày về anh mang theo túi tiền 1 tỷ, nhưng vừa mở cửa thì ch//ết đứng khi thấy cảnh tượng h//ãi hù//ng trong nhà

    Chuyến xe khách cuối cùng của ngày dừng lại ở đầu làng khi trời đã nhập nhoạng tối. Gió bấc rít từng cơn lạnh buốt, nhưng trong lòng Minh lại nóng rực như có lửa đốt. Anh siết chặt chiếc ba lô cũ kỹ đang đeo trước ngực, bên trong là cả một gia tài – 1 tỷ đồng tiền mặt.

    Đó là mồ hôi, nước mắt và cả máu của anh sau một năm trời “bán mạng” ở vùng biên giới. Một năm qua, Minh cắt đứt mọi liên lạc với gia đình. Không phải anh vô tâm, mà vì đặc thù công việc trong rừng sâu nước độc không có sóng điện thoại, và cũng vì anh muốn đánh cược một lần. Anh muốn khi trở về sẽ mang theo số tiền khổng lồ để vợ con đổi đời, để mẹ già được nở mày nở mặt với xóm giềng. Anh muốn bù đắp cho Liên – người vợ trẻ vừa mới sinh con được 3 tháng khi anh dứt áo ra đi.

    “Liên ơi, chờ anh nhé. Tết này nhà mình sẽ to nhất cái làng này.” – Minh lẩm bẩm, nụ cười rạng rỡ hiện lên trên khuôn mặt sạm đen vì nắng gió. Anh tưởng tượng ra cảnh Liên sẽ khóc òa lên vì hạnh phúc khi thấy chồng về, mẹ anh sẽ xuýt xoa khi thấy cọc tiền dày cộp. Đứa con trai hơn 1 một tuổi chắc đã chập chững biết đi rồi.

    Về đến cổng nhà, Minh khựng lại. Khác với không khí nhộn nhịp đèn hoa của hàng xóm, ngôi nhà của anh chìm trong bóng tối và sự im lìm đáng sợ. Cổng sắt khép hờ, hoen rỉ. Sân gạch mọc đầy rêu mốc. Cây đào phai anh trồng năm ngoái giờ trơ trọi cành khô, không một nụ hoa báo hiệu xuân về.

    Một cảm giác bất an len lỏi dọc sống lưng. Minh đẩy cổng bước vào.

    – Mẹ! Liên ơi! Anh về rồi đây!

    Không có tiếng trả lời. Chỉ có tiếng gió lùa qua khe cửa sổ va đập lập cập.

    Minh bước vội lên bậc tam cấp, cửa chính không khóa. Anh đẩy mạnh cửa bước vào. Mùi ẩm mốc xộc thẳng vào mũi, hòa lẫn với một mùi hôi nồng nặc – mùi của sự ốm đau, bệnh tật và thiếu vệ sinh. Anh bật công tắc đèn, nhưng bóng đèn tuýp chớp tắt vài cái rồi tối om. Minh vội lấy đèn pin điện thoại soi vào. Ánh sáng loang loáng quét qua căn phòng khách bừa bộn, bụi phủ mờ trên bàn ghế.

    Và rồi, ánh đèn dừng lại ở góc nhà, nơi trải một chiếc chiếu manh cũ nát. Minh chết đứng. Chiếc ba lô tiền tỷ trên vai rơi bịch xuống đất. Liên – vợ anh – đang nằm co quắp dưới sàn nhà lạnh lẽo, người gầy rộc đi chỉ còn da bọc xương. Tóc tai cô rối bù, khuôn mặt hốc hác, trắng bệch như tàu lá chuối. Bên cạnh cô là đứa con trai bé bỏng, nằm im lìm, hơi thở yếu ớt và khò khè như tiếng mèo hen. Trên chiếc bàn nhỏ bên cạnh chỉ có một bát cháo loãng đã đóng váng và vài vỉ thuốc dở dang.

    – Liên! Con ơi!

    Minh gào lên, lao đến ôm lấy vợ. Người Liên lạnh toát, nhưng khi chạm vào trán con trai, anh hoảng hốt rụt tay lại. Thằng bé nóng như hòn than. Nó đang sốt cao li bì, da tím tái đi vì thiếu oxy.

    – Trời ơi! Sao lại ra nông nỗi này? Mẹ đâu? Mẹ đâu rồi?

    Minh lay gọi vợ trong tuyệt vọng. Liên hé đôi mắt lờ đờ, nhìn thấy chồng mà ngỡ như ảo giác. Cô mấp máy môi, giọng thều thào không ra hơi: – Anh… anh về rồi… Cứu con… Mẹ ơi, cứu con…

    Nói rồi cô lịm đi trong vòng tay anh.

    Không còn thời gian để suy nghĩ hay hỏi han, Minh xốc vội vợ lên lưng, một tay ôm đứa con đang sốt hầm hập, lao ra khỏi nhà như một kẻ điên.

    – Cấp cứu! Có ai không? Cứu vợ con tôi với!

    Tiếng hét xé lòng của Minh náo động cả xóm nhỏ yên tĩnh. Mấy người hàng xóm vội vã chạy sang. Nhìn cảnh tượng thê lương ấy, ai cũng xót xa. Một người vội lấy xe máy chở giúp Minh đưa vợ con lên bệnh viện huyện.

    Tại phòng cấp cứu, Minh ngồi thụp xuống sàn nhà lang, hai bàn tay ôm lấy đầu, nước mắt tuôn rơi lã chã. Chiếc ba lô chứa 1 tỷ đồng nằm chỏng chơ bên cạnh, giờ đây trông nó thật vô nghĩa và mỉa mai.

    Bác sĩ bước ra, lắc đầu ái ngại: – Vợ anh bị suy kiệt cơ thể nghiêm trọng, tụt huyết áp và hạ đường huyết. Còn đứa bé bị viêm phổi nặng, biến chứng suy hô hấp, lại thêm suy dinh dưỡng độ 3. Chậm chút nữa là không cứu được cả hai mẹ con. Anh làm chồng kiểu gì mà để vợ con đói khát đến mức này?

    Từng lời bác sĩ nói như ngàn mũi kim châm vào tim Minh. Anh làm chồng kiểu gì ư? Anh đi kiếm tiền tỷ cơ mà!

    Lúc này, bác hàng xóm đi cùng mới vỗ vai Minh, thở dài kể lại sự tình: – Chú đi biền biệt cả năm không tin tức, không gửi về đồng nào. Cái Liên nó mới sinh xong yếu ớt, lại mất sữa. Mẹ chú thì… chậc… bà ấy bảo chú đi theo gái rồi, bỏ mặc vợ con ở nhà. Bà ấy sang nhà cô Út ở thị trấn bế cháu ngoại, cả tháng nay có về đâu. Vợ chú ốm, con đau, tiền không có, nó phải ăn cháo loãng cầm hơi, vay mượn khắp nơi nhưng ai cũng sợ nó không trả được nên chẳng dám cho vay nhiều. Hôm qua tôi thấy im ắng quá, định sang xem thế nào thì chú về…

    Minh nghe đến đâu, ruột gan thắt lại đến đó. Hóa ra, sự “biến mất” để tạo bất ngờ của anh lại trở thành bản án tử cho vợ con ở nhà. Mẹ anh – người anh tin tưởng giao phó vợ con – lại nhẫn tâm bỏ mặc con dâu và cháu nội ruột thịt trong lúc khốn cùng nhất để đi chăm cháu ngoại.

    Minh run rẩy cầm điện thoại gọi cho mẹ. Đầu dây bên kia, tiếng nhạc xuân rộn ràng, tiếng cười nói vui vẻ vang lên. – Alo, ai đấy? – Giọng mẹ anh khỏe khoắn. – Mẹ… con Minh đây. – Giọng anh lạc đi. – Ôi Minh à! Con về chưa? Có tiền không? Mẹ đang ở nhà cái Út, vui lắm…

    – Mẹ! – Minh hét lên, cắt ngang lời bà. – Vợ con sắp chết rồi! Cháu nội mẹ sắp chết đói rồi! Mẹ đang ở đâu khi chúng nó nằm vật vờ ở nhà hả mẹ?

    Đầu dây bên kia im bặt. Minh dập máy, ném chiếc điện thoại xuống sàn vỡ tan tành.

    Anh nhìn qua ô cửa kính phòng bệnh. Liên đang nằm thiêm thiếp truyền nước, dây rợ chằng chịt. Đứa con bé bỏng nằm trong lồng kính thở oxy. Anh nhìn xuống túi tiền 1 tỷ. Một tỷ này có mua lại được sức khỏe của con anh không? Có xóa đi được nỗi ám ảnh đói khát và sự cô độc của vợ anh suốt một năm qua không?

    Minh gục đầu khóc nức nở như một đứa trẻ. Anh đã thắng trong canh bạc kiếm tiền, nhưng anh đã thua trắng trong canh bạc cuộc đời. Anh cứ nghĩ mang tiền về là mang hạnh phúc về. Nhưng hạnh phúc không nằm trong những tờ polymer lạnh lẽo ấy. Hạnh phúc là sự hiện diện, là bát cháo nóng lúc ốm đau, là bờ vai để vợ tựa vào.

    Tết gần kề nhưng với Minh, mùa xuân năm nay là mùa xuân lạnh lẽo và hối hận nhất cuộc đời. Anh thầm thề, nếu vợ con anh qua khỏi kiếp nạn này, anh sẽ không bao giờ rời xa họ nữa, dù có phải ăn cơm rau cháo qua ngày. Tiền nhiều để làm gì, khi mở cửa nhà ra, thứ chào đón mình suýt chút nữa là hai cái xác lạnh băng?

  • Bố và con gái đi du lịch biển cuối tuần nhưng không bao giờ trở về – Sau 10 năm, vợ ông mới biết lý do

    “Cuối tuần ấy, người chồng và cô con gái nhỏ đã bước lên chuyến xe ra biển – rồi từ đó, họ không bao giờ trở lại. Suốt 10 năm sau, người vợ mới biết lý do thật sự phía sau sự biến mất ấy.”

    Câu chuyện bắt đầu vào một sáng thứ bảy tháng 6 đầy nắng. Làng quê ven sông rộn ràng với tiếng gà gáy, tiếng trẻ con gọi nhau ra đồng bắt cào cào. Ngôi nhà nhỏ của ông Minh và bà Hạnh cũng rộn ràng không kém. Ông Minh, vốn là một người đàn ông điềm đạm, ít nói, hôm ấy lại đặc biệt vui vẻ. Ông chuẩn bị hành lý cho chuyến đi biển cùng cô con gái 8 tuổi tên Thảo.

    “Em ở nhà nghỉ ngơi nhé, anh đưa con đi biển hai ngày, để nó được ngắm sóng, nghịch cát. Về chắc nó sẽ kể cho em nghe cả tuần không hết chuyện.” – Ông Minh cười hiền, vuốt tóc vợ.

    Bà Hạnh nhìn chồng và con gái ríu rít chuẩn bị mà lòng cũng rộn ràng. Bà vốn ít có dịp đi xa vì còn bận buôn bán ở chợ, nên lần này cũng đành ở nhà. Thảo ôm chầm lấy mẹ trước khi đi:
    “Con sẽ nhặt thật nhiều vỏ sò cho mẹ nhé!”

    Chiếc xe khách lăn bánh rời khỏi bến, mang theo tiếng cười con trẻ. Bà Hạnh đứng nhìn theo đến khi chỉ còn bụi đường mờ mịt. Trong lòng bà, chỉ nghĩ đơn giản đây là một chuyến đi ngắn ngủi – nào ngờ đó lại là lần cuối cùng bà được thấy chồng và con gái.

    Buổi chiều chủ nhật, trời đổ mưa rào. Cả đêm ấy, bà Hạnh ngồi ở hiên, chờ tiếng gọi cửa, chờ dáng hai cha con trở về. Nhưng đến sáng thứ hai, căn nhà vẫn trống vắng. Bà đi ra bến xe, hỏi từng chuyến. Người ta bảo có thấy ông Minh và bé Thảo hôm trước, nhưng sau đó chẳng ai còn gặp lại.

    Tin tức dần lan khắp làng. Người ta bàn tán: nào là ông Minh đưa con bỏ trốn, nào là có chuyện chẳng lành xảy ra trên đường. Công an địa phương cũng vào cuộc, tìm kiếm dọc tuyến xe, dò hỏi các bãi biển quanh vùng. Nhưng tuyệt nhiên không có dấu vết. Không tai nạn, không hành lý thất lạc, không nhân chứng nào nhớ rõ sau khoảnh khắc họ đặt chân xuống bãi biển.

    Bà Hạnh rơi vào vòng xoáy của những ngày dài bất tận. Buổi sáng, bà vẫn dậy nhóm bếp như có chồng con chuẩn bị đi học, đi làm. Buổi tối, bà trải chiếu nằm nghe từng tiếng gió rít ngoài sân, tim nghẹn lại bởi câu hỏi: “Họ ở đâu? Sao không về?”

    Mỗi lần nghe tiếng dép trẻ con ngoài ngõ, bà chạy ùa ra tưởng chừng Thảo về. Nhưng chỉ là lũ trẻ hàng xóm. Có khi bà đứng giữa chợ, thấy bóng lưng người đàn ông nào đó hao hao dáng ông Minh, lại lật đật đuổi theo, rồi lặng lẽ quay về khi nhận ra mình nhầm.

    Thời gian trôi, nỗi đau không hề vơi. Bà Hạnh trở thành người đàn bà lặng lẽ nhất xóm. Người ta thương cảm, có kẻ xì xào: “Chắc ông ấy bỏ đi với ai rồi, đem cả con theo.” Nhưng bà chưa bao giờ tin. Trong lòng bà, ông Minh không phải kiểu người bỏ vợ bỏ con. Ông thương bà, thương Thảo – điều đó ai cũng biết. Vậy thì, chuyện gì đã thực sự xảy ra?

    Mười năm – một quãng thời gian dài đủ để làm phai mờ nhiều ký ức. Nhưng với bà Hạnh, hình ảnh hai cha con vẫn nguyên vẹn như hôm nào. Cho đến một ngày định mệnh, một mảnh ghép sự thật bất ngờ xuất hiện, hé mở bí mật bị chôn giấu suốt hơn một thập kỷ.

    Mười năm – con số đủ dài để biến một đứa trẻ 8 tuổi thành thiếu nữ đôi mươi, và đủ dài để biến một người vợ chờ chồng thành góa phụ thầm lặng trong mắt xóm giềng.

    Trong ngôi nhà cũ kỹ, bà Hạnh vẫn sống một mình. Gánh hàng ngoài chợ đã không còn đông khách như trước, nhưng bà vẫn giữ thói quen thức dậy sớm, dọn dẹp gian bếp, như thể một ngày nào đó, ông Minh và Thảo sẽ trở về dùng bữa sáng cùng bà. Hàng xóm thương tình thường sang trò chuyện, rủ bà đi lễ chùa, đi họp hội phụ nữ, nhưng bà chỉ mỉm cười lắc đầu.

    Đến một ngày tháng 10, khi lá bàng ngoài ngõ rụng đầy, một bức thư bất ngờ được gửi đến tận tay bà. Phong bì đã cũ, nét chữ nguệch ngoạc, có chỗ nhòe đi vì nước. Trên góc trái, chỉ ghi vỏn vẹn: “Từ một người quen cũ”.

    Bà Hạnh run run mở thư. Những dòng chữ đầu tiên khiến bà ngồi sụp xuống:

    “Nếu chị là vợ anh Minh, thì hãy tha lỗi cho tôi vì giữ im lặng suốt bấy lâu. Tôi là tài xế taxi năm đó. Chính tôi là người đã chở anh ấy và bé gái khỏi bãi biển hôm cuối tuần định mệnh. Nhưng chuyến đi đó không phải để du lịch, mà là để trốn chạy.”

    Mỗi chữ như nhát dao xoáy vào tim. Bà Hạnh đọc đi đọc lại lá thư đến mười lần. Người viết kể rằng, hôm ấy ông Minh đã thuê xe đi gấp từ bãi biển đến một bệnh viện lớn ở thành phố khác. Ông ôm chặt bé Thảo đang ngủ say trên tay, ánh mắt lo âu khôn tả. Khi tài xế hỏi, ông chỉ trả lời lấp lửng: “Con bé cần được chữa trị. Nhưng tôi không muốn ai biết.”

    Lá thư còn nhắc đến một người phụ nữ lạ đã chờ sẵn ở bệnh viện, nhận hai cha con và biến mất sau đó. Người tài xế không biết bà ta là ai, nhưng khẳng định đó không phải vụ bắt cóc – vì ánh mắt ông Minh đầy sự tin tưởng khi trao con gái cho bà ta.

    Bà Hạnh ngồi thẫn thờ hàng giờ, lòng ngập tràn hỗn loạn. Hóa ra suốt 10 năm qua, bà sống trong sự chờ đợi mòn mỏi, trong khi chồng và con gái có thể đã ở đâu đó, chỉ là bà không hề được biết lý do.

    Đêm đó, lần đầu tiên sau nhiều năm, bà thắp nhang khấn trước bàn thờ. Giọt nước mắt lăn dài:
    “Ông ơi, nếu còn trên cõi đời, sao ông không về? Nếu ông đi vì con, thì hãy để tôi được biết. Tôi chịu đựng được tất cả, miễn sao con bé được an toàn…”

    Tin tức về bức thư lan ra, khiến làng xóm bàn tán xôn xao một lần nữa. Người thì cho rằng có thể ông Minh vướng nợ nần, phải bỏ trốn. Người lại bảo có thể Thảo bị bệnh hiểm nghèo, ông giấu vợ để tìm cách chữa trị. Mỗi giả thuyết đều như ngọn gió thổi thêm tro tàn vào trái tim vốn đã héo úa của bà Hạnh.

    Không dừng lại ở đó, chỉ vài ngày sau, một cú điện thoại lạ gọi đến. Đầu dây bên kia là giọng nữ trầm ấm:
    “Có phải bà là mẹ của Thảo? Tôi… tôi có chuyện cần nói. Nhưng xin bà chuẩn bị tinh thần, bởi sự thật không dễ nghe đâu.”

    Tim bà Hạnh thắt lại. Hơn mười năm qua, chưa một lần bà được nghe đến tên con gái từ một người lạ. Giờ đây, nó lại vang lên, khiến bà nghẹn ngào.

    Người phụ nữ hẹn gặp bà ở một quán cà phê nơi thành phố. Bà Hạnh lên xe khách, ôm chặt bức thư trong tay, vừa hy vọng vừa sợ hãi. Cả chặng đường, bà chỉ nghĩ đến một điều: liệu con gái mình còn sống?

    Khi bước vào quán, bà thấy một người phụ nữ trung niên, dáng vẻ đoan trang nhưng đôi mắt chất chứa nhiều điều khó nói. Trên bàn, ngoài ly cà phê, còn có một tập hồ sơ dày cộp. Người ấy ngước nhìn bà, nhẹ giọng:

    “Xin lỗi, đã để bà chờ suốt 10 năm. Tôi là bác sĩ, người đã từng chữa trị cho bé Thảo.”

    Người phụ nữ ngồi trước mặt bà Hạnh chính là bác sĩ Lan – người năm xưa đã trực tiếp điều trị cho bé Thảo. Giọng bà trầm buồn:

    “Hôm ấy, khi chồng bà đưa con đến bệnh viện, Thảo đang trong tình trạng rất nguy kịch. Bé mắc một căn bệnh di truyền hiếm gặp về máu, nếu không ghép tủy kịp thời thì khó qua khỏi. Anh Minh biết rõ nhưng ông không dám nói với bà, sợ bà suy sụp. Ông đã tìm tôi, cầu xin tôi giữ bí mật.”

    Bà Hạnh run lên, tim như có ai bóp nghẹt. Suốt mười năm qua, bà trách móc, nghi ngờ, oán hận, nhưng chưa từng nghĩ đến việc con gái mình đã từng chiến đấu với một căn bệnh như thế.

    Bác sĩ Lan tiếp tục:
    “Thật may mắn, lúc đó bệnh viện có một chương trình hợp tác quốc tế, tìm được người hiến tủy phù hợp ở nước ngoài. Nhưng để kịp thời gian, bé phải sang đó ngay lập tức. Vấn đề là chi phí điều trị rất lớn. Anh Minh đã quyết định đi cùng con, làm đủ mọi việc để trang trải – kể cả lao động nặng nhọc, làm thuê ở xứ người.”

    Bà Hạnh lặng người, hai bàn tay ôm chặt nhau. Hóa ra, chồng bà không hề bỏ đi. Ông đã âm thầm hy sinh, mang cả con gái theo để giữ hy vọng sống cho con.

    Bác sĩ Lan đặt tập hồ sơ trước mặt bà. Trong đó là giấy tờ y tế, bản sao hồ sơ bệnh án, và cả những bức ảnh chụp bé Thảo trong quá trình điều trị. Một cô bé gầy gò, nằm giữa phòng bệnh trắng toát, nhưng đôi mắt sáng lạ thường. Ảnh cuối cùng là một thiếu nữ khoảng đôi mươi, mặc áo tốt nghiệp, nở nụ cười rạng rỡ – giống hệt nụ cười của ông Minh ngày nào.

    “Thảo đã qua khỏi. Nó giờ đang ở nước ngoài, học đại học và làm thêm. Nó khỏe mạnh, xinh đẹp. Còn anh Minh…” – giọng bác sĩ nghẹn lại – “…ông ấy đã không qua khỏi sau một tai nạn lao động cách đây ba năm. Nhưng trước khi mất, ông dặn tôi rằng, đến khi Thảo đủ trưởng thành, tôi phải báo cho bà sự thật. Ông không muốn bà phải chờ đợi trong mỏi mòn nữa, cũng không muốn bà trách lầm ông.”

    Nước mắt bà Hạnh rơi như mưa. Cả cơ thể bà run lên, vừa đau đớn, vừa nhẹ nhõm. Người chồng mà bà từng nghĩ có thể đã phản bội – hóa ra lại là người đàn ông đã dành cả mạng sống để bảo vệ con. Còn Thảo – đứa con gái bé bỏng ngày nào – giờ đây vẫn đang tồn tại, vẫn thở, vẫn sống mạnh mẽ ở một nơi nào đó.

    Đúng lúc ấy, bác sĩ Lan đưa cho bà một phong bì nhỏ. Trong đó là bức thư tay của ông Minh, viết bằng nét chữ quen thuộc:

    “Hạnh à, tha cho anh vì đã giấu em. Anh biết, nếu nói ra, em sẽ không để anh đi. Nhưng anh không thể để con mất cơ hội sống. Nếu sau này con bình an, anh tin sẽ có ngày hai mẹ con đoàn tụ. Anh xin lỗi vì không thể đi cùng em hết cuộc đời, nhưng anh luôn ở bên em, ở trong Thảo. Đừng khóc nhiều, vì con cần thấy mẹ mạnh mẽ. Anh thương em.”

    Đêm hôm ấy, bà Hạnh ngồi trong căn nhà nhỏ, lần đầu tiên sau 10 năm, bà mỉm cười trong nước mắt. Trên bàn thờ, bà thắp cho chồng một nén hương, khẽ thì thầm:
    “Ông ơi, tôi đã hiểu rồi. Cảm ơn ông… vì tất cả.”

    Và ở nơi xa xôi, cô gái trẻ tên Thảo cũng đang viết email gửi về:

    “Mẹ à, con nhớ mẹ nhiều lắm. Con mong ngày được trở về, ôm mẹ thật chặt. Mẹ hãy chờ con nhé – lần này, con chắc chắn sẽ trở về.”

    Chuyến đi biển năm ấy đã trở thành cuộc chia ly không hẹn trước. Nhưng sau mười năm đầy nước mắt, cuối cùng sự thật cũng sáng tỏ: tình yêu của người cha chưa bao giờ mất đi, chỉ hóa thành hy sinh thầm lặng để đổi lấy sự sống cho con.

    Giỏ quà tặng

    “Truyện là hư cấu, mọi sự trùng hợp với đời thực chỉ là ngẫu nhiên.”

  • Một nam nghệ sĩ Việt vừa đ:ột ng:ột qua đời, đồng nghiệp b:àng h:oàng

    Nhiều nghệ sĩ bàng hoàng, xót xa khi nghe tin buồn vào cuối năm.

    Saostar có bài viết “Một nam nghệ sĩ Việt vừa đột ngột qua đời vào cuối năm, đồng nghiệp bàng hoàng” với nội dung như sau:

    Mới đây, nhiều nghệ sĩ Việt không giấu được cảm xúc bàng hoàng, tiếc thương khi nghe tin đạo diễn Bá Vọng đột ngột qua đời vì nhồi máu cơ tim. Trong suy nghĩ của nhiều đồng nghiệp, cố nghệ sĩ là người hòa đồng, tài năng và hết lòng với nghệ thuật.

    Thông tin đạo diễn Bá Vọng qua đời khiến nhiều nghệ sĩ, khán giả bàng hoàng. 

    Theo chia sẻ từ diễn viên Ngọc Tưởng, anh và đạo diễn Bá Vọng từng học chung ở lớp Đạo diễn sân khấu khóa 6. Sau khi ra trường, cố nghệ sĩ chuyển hướng sang làm phim. Cả hai cũng từng hợp tác vài dự án với nhau.

    “Lúc trước bạn không khoẻ, nhưng gần đây thì bạn có nói bạn hồi phục nhiều rồi, qua năm sẽ làm phim lại… Bạn mất vì cơn nhồi máu cơ tim. Chia buồn cùng gia đình bạn”, nam nghệ sĩ xót xa.

    Nghệ sĩ Ngọc Tưởng (bên trái – PV) bàng hoàng, tiếc thương khi nghe tin người bạn học chung đột ngột qua đời.

    Cũng từng làm việc với đạo diễn Bá Vọng nên sáng nay khi nghe tin dữ, diễn viên Hoài An đã vô cùng bàng hoàng. Cô bày tỏ sự trân trọng khi nam đạo diễn luôn ưu ái giao nhiều vai diễn cho mình.

    “Bất ngờ khi hay tin em ra đi vì cơn đột quỵ lúc rạng sáng nay. Sẽ nhớ mãi những phim Cha Dượng, Người Đẹp Làng Hoa, Gia Đình Xác Sống,… và những phim trong dự định chưa thành. Nơi ấy an yên, thanh thản nhé”, nữ diễn viên nghẹn ngào gửi lời chia buồn khi nghe tin.

    Cùng cảm xúc xót xa khi nghe tin đạo diễn Bà Vọng ra đi khi còn nhiều dự định dang dở, diễn viên Lê Nam tiếc thương khi nhớ lại những kỷ niệm từng có.

    “Mỗi ngày, tôi vẫn xem hát vẫn thấy em vui vẻ lạc quan, vẫn cười rất hiền mỗi khi anh chọc phá… Nhưng đâu ngờ sau cái lạc quan yêu đời đó là cơ thể đang chịu đựng bệnh”, anh xót xa chia sẻ.

    (Ảnh FBNV)

    Hiện tại, trang cá nhân của nam nghệ sĩ đã thay đổi ảnh đại diện thành hình đen trắng. Nhiều đồng nghiệp, bạn bè và khán giả của đạo diễn Bá Vọng đã để lại những bình luận bày tỏ cảm xúc xót xa, tiếc thương khi nghe tin buồn vào những ngày cuối năm.

    Theo báo Tiền Phong có bài Hoa hậu Hoàn vũ qua đời. Nội dung như sau:

    Ngày 23/12, các diễn đàn sắc đẹp quốc tế đồng loạt đưa tin Hoa hậu Hoàn vũ 1963 – Iêda Maria Vargas – đã qua đời ở tuổi 81 tại Gramado, Brazil. Bà Iêda Maria Vargas là người Brazil đầu tiên đăng quang danh hiệu Hoa hậu Hoàn vũ.

    Bà được nhập viện tại khoa chăm sóc tích cực (ICU) của Bệnh viện Arcanjo São Miguel. Thông tin này đã được con gái bà, Fernanda Vargas, xác nhận. Hiện chưa có thêm thông tin về nguyên nhân qua đời cũng như chi tiết về lễ tang.

    Hoa hậu Hoàn vũ 1963 – Iêda Maria Vargas qua đời ở tuổi 81.

    Thông qua mạng xã hội, gia đình bà Maria Vargas đưa ra thông báo: “Trong thời khắc đau buồn này, chúng tôi vô cùng biết ơn tất cả lời bày tỏ tình cảm, sự kính trọng mà chúng tôi đã nhận được. Maria là người phụ nữ tỏa sáng, để lại tình yêu thương, niềm vui và nguồn cảm hứng”.

    Thống đốc Eduardo Leite cũng lên tiếng về sự ra đi của bà Maria Vargas. Ông viết: “Tôi xin gửi lời chia buồn sâu sắc nhất đến các con, cháu, gia đình và tất cả người đã theo dõi và ngưỡng mộ cuộc đời bà”.

    Lần xuất hiện gần đây nhất của bà Iêda Maria Vargas là hồi tháng 2/2025 khi bà trực tiếp trao vương miện cho người đẹp Maria Gabriela Lacerda trong đêm chung kết Hoa hậu Hoàn vũ Brazil 2025.

    Sự xuất hiện của bà Iêda Maria Vargas trên sân khấu cuộc thi ở tuổi 80 đã thu hút sự chú ý của các fan sắc đẹp. Khi đó, bà Maria Vargas diện trang phục thanh lịch, sang trọng và giữ được thần thái minh mẫn.

    Iêda Maria Vargas sinh năm 1944, đăng quang Hoa hậu Hoàn vũ Brazil 1963 và sau đó giành danh hiệu Hoa hậu Hoàn vũ cùng năm. Vargas giành được danh hiệu sắc đẹp đầu tiên vào năm 1962 ở tuổi 17, với tư cách là Hoa hậu Rio Grande do Sul.

    Trở về Brazil sau chiến thắng tại Hoa hậu Hoàn vũ 1963, bà được hàng triệu người chào đón trên đường phố Rio de Janeiro và Porto Alegre, quê hương của bà. Trong nhiệm kỳ, bà Maria Vargas đã đến thăm 21 quốc gia.

    Maria Vargas kết thúc nhiệm kỳ ngày 1/8/1964 khi bà trao lại vương miện cho người kế nhiệm đến từ Hy Lạp – Corinna Tsopei. Sau đó, bà sống ở Miami, Mỹ trong vài năm và kết hôn với José Carlos Athanázio vào năm 1968, sinh hai người con.

    Ở tuổi 55, bà Maria Vargas từng bị đột quỵ, ảnh hưởng đến trí nhớ và khả năng nói, nhưng bà đã hồi phục. Sau khi chồng qua đời năm 2009, bà chuyển đến Gramado và chọn cuộc sống riêng tư.

    Bà Iêda Maria Vargas từng được chọn là một trong “20 người đến từ Rio Grande do Sul có ảnh hưởng nhất thế kỷ 20”. Những ngày cuối đời, bà tham gia một số sự kiện trong nước và quốc tế với tư cách khách mời đặc biệt.

    Nước giặt quốc dân không cần nước xả vẫn thơm, hơn 1,2 triệu người dùng Shopee cho 5 sao!

  • Lại 1 nàng hậu nổi tiếng quadoi

    Iêda Maria Vargas – Hoa hậu Hoàn vũ 1963 – đã qua đời ở tuổi 81. Bà là người Brazil đầu tiên đăng quang danh hiệu Miss Universe.

    Những hình ảnh hoa Sen trắng trên nền đen đẹp nhất, mang đậm ý nghĩa tâm  linh

    Ngày 23/12, các diễn đàn sắc đẹp quốc tế đồng loạt đưa tin Hoa hậu Hoàn vũ 1963 – Iêda Maria Vargas – đã qua đời ở tuổi 81 tại Gramado, Brazil. Bà Iêda Maria Vargas là người Brazil đầu tiên đăng quang danh hiệu Hoa hậu Hoàn vũ.

    Bà được nhập viện tại khoa chăm sóc tích cực (ICU) của Bệnh viện Arcanjo São Miguel. Thông tin này đã được con gái bà, Fernanda Vargas, xác nhận. Hiện chưa có thêm thông tin về nguyên nhân qua đời cũng như chi tiết về lễ tang.

    Hoa hậu Hoàn vũ qua đời- Ảnh 1.

    Hoa hậu Hoàn vũ 1963 – Iêda Maria Vargas qua đời ở tuổi 81.

    Thông qua mạng xã hội, gia đình bà Maria Vargas đưa ra thông báo: “Trong thời khắc đau buồn này, chúng tôi vô cùng biết ơn tất cả lời bày tỏ tình cảm, sự kính trọng mà chúng tôi đã nhận được. Maria là người phụ nữ tỏa sáng, để lại tình yêu thương, niềm vui và nguồn cảm hứng”.

    Thống đốc Eduardo Leite cũng lên tiếng về sự ra đi của bà Maria Vargas. Ông viết: “Tôi xin gửi lời chia buồn sâu sắc nhất đến các con, cháu, gia đình và tất cả người đã theo dõi và ngưỡng mộ cuộc đời bà”.

    Lần xuất hiện gần đây nhất của bà Iêda Maria Vargas là hồi tháng 2/2025 khi bà trực tiếp trao vương miện cho người đẹp Maria Gabriela Lacerda trong đêm chung kết Hoa hậu Hoàn vũ Brazil 2025.

    Sự xuất hiện của bà Iêda Maria Vargas trên sân khấu cuộc thi ở tuổi 80 đã thu hút sự chú ý của các fan sắc đẹp. Khi đó, bà Maria Vargas diện trang phục thanh lịch, sang trọng và giữ được thần thái minh mẫn.

    Iêda Maria Vargas sinh năm 1944, đăng quang Hoa hậu Hoàn vũ Brazil 1963 và sau đó giành danh hiệu Hoa hậu Hoàn vũ cùng năm. Vargas giành được danh hiệu sắc đẹp đầu tiên vào năm 1962 ở tuổi 17, với tư cách là Hoa hậu Rio Grande do Sul.

    Trở về Brazil sau chiến thắng tại Hoa hậu Hoàn vũ 1963, bà được hàng triệu người chào đón trên đường phố Rio de Janeiro và Porto Alegre, quê hương của bà. Trong nhiệm kỳ, bà Maria Vargas đã đến thăm 21 quốc gia.

    Maria Vargas kết thúc nhiệm kỳ ngày 1/8/1964 khi bà trao lại vương miện cho người kế nhiệm đến từ Hy Lạp – Corinna Tsopei. Sau đó, bà sống ở Miami, Mỹ trong vài năm và kết hôn với José Carlos Athanázio vào năm 1968, sinh hai người con.

    Ở tuổi 55, bà Maria Vargas từng bị đột quỵ, ảnh hưởng đến trí nhớ và khả năng nói, nhưng bà đã hồi phục. Sau khi chồng qua đời năm 2009, bà chuyển đến Gramado và chọn cuộc sống riêng tư.

    Bà Iêda Maria Vargas từng được chọn là một trong “20 người đến từ Rio Grande do Sul có ảnh hưởng nhất thế kỷ 20”. Những ngày cuối đời, bà tham gia một số sự kiện trong nước và quốc tế với tư cách khách mời đặc biệt.