Danh mục: Chưa phân loại

  • Ông nội cho chú út 1 căn nhà và 2 mảnh đất, trong khi bố tôi là con cùng cha khác mẹ lại chẳng được một chút gì

    Trong cái làng ven sông này, người ta vẫn thường mang câu chuyện của gia đình tôi ra để bàn tán lúc trà dư tửu hậu. Chuyện về một người cha thiên vị đến mức tàn nhẫn và một người con hiếu thảo đến mức “khờ dại”. Bố tôi là con của bà cả, người vợ đầu quá cố của ông nội. Sau khi bà mất, ông đi bước nữa và có thêm chú út. Kể từ đó, ranh giới giữa hai dòng con cái được vạch ra rõ rệt như dòng sông ngăn đôi bờ.

    Năm chú út lấy vợ, ông nội cắt một mảnh đất mặt đường và xây tặng chú căn nhà hai tầng khang trang nhất vùng, kèm theo hai mảnh đất vườn màu mỡ. Trong khi đó, gia đình tôi bốn miệng ăn vẫn chen chúc trong căn nhà lá lụp xụp ven đê, mỗi mùa mưa về là cả nhà lại thức trắng đêm để hứng nước dột.

    Ông nội giàu có, sở hữu căn biệt thự 5 tầng nguy nga nhất phố huyện, nhưng chưa bao giờ ông bước chân qua cửa nhà tôi. Ngày chị em tôi thiếu tiền đóng học, mẹ đánh bạo sang hỏi vay, ông chỉ lạnh lùng bảo: “Tiền tao để lo cho tương lai của chú út, tụi mày tự làm tự ăn”.

    Nghèo khó là thế, nhưng bố tôi chưa bao giờ một lời oán trách. Ông vốn tính lầm lì, chỉ biết làm lụng. Bố có cái nghề chài lưới trên sông. Mỗi lần may mắn kéo được con cá chép to hay con cá lăng quý, mẹ mừng rỡ bảo: “Cái này mang ra chợ bán cũng đủ tiền gạo cho mấy đứa nhỏ cả tuần, anh để em mang đi nha”. Nhưng bố nhất định không chịu. Ông lặng lẽ làm sạch cá, gói ghém cẩn thận rồi đạp chiếc xe cà tàng mang sang biếu nội. Đáp lại lòng thành của bố, chưa bao giờ nội mời bố lấy một chén trà tử tế.

    Mùa đông năm nay lạnh hơn mọi năm, ông nội đổ bệnh rồi qua đời đột ngột. Ngày tang lễ, nhà chú út thuê dàn kèn trống rình rang, người xe tấp nập. Gia đình tôi chỉ lặng lẽ lo việc hậu cần, ai sai gì làm nấy, không một lời tranh giành.

    Ngày mãn tang, khi con cháu tề tựu đông đủ để nghe về phân chia tài sản, chú út hất hàm nhìn bố tôi – lúc này vẫn mặc bộ quần áo lao động sờn cũ, đứng nép mình ở góc sân. Chú cười lớn, một điệu cười đầy vẻ đắc thắng và khinh miệt:

    “À, suýt nữa thì em quên. Lúc lâm chung bố có dặn lại, anh cả tuy chẳng giúp được gì cho dòng tộc nhưng cũng là máu mủ. Đây, bố cho anh cái này làm kỷ niệm!”

    Nói rồi, chú vứt cái ba lô vải cũ rích, sờn rách và bám đầy bụi bặm xuống nền gạch, ngay sát chân bố. Đám con cháu nhà chú út cười rộ lên: “Đấy, ông công bằng thế còn gì, đúng là người nào đồ nấy!”.

    Bố tôi chẳng nói nửa lời, cúi xuống nhặt cái ba lô cũ, ôm chặt vào lòng như ôm một báu vật rồi lẳng lặng dắt xe ra về. Nhìn bóng dáng tiều tụy của bố đổ dài trên con đường làng, tôi thấy lòng mình thắt lại vì uất ức.

    Tối hôm đó, căn nhà lá của chúng tôi im lìm dưới ánh đèn dầu leo lét. Bố đặt chiếc ba lô lên bàn gỗ, tay run run mở khóa. Ban đầu, bố chỉ muốn lấy tấm ảnh cũ của nội ra để thờ, nhưng khi lật lớp lót bên dưới, một túi nylon lớn hiện ra. Bố mở túi, và rồi, cả nhà tôi như ngưng thở.

    Trên bàn là một tập giấy tờ dày cộp. Trên cùng là cuốn sổ đỏ mang tên bố tôi, sở hữu toàn bộ khu đồi trồng rừng rộng hơn 10 hecta – mảnh đất mà bấy lâu nay chú út vẫn thèm khát để xây khu nghỉ dưỡng. Bên dưới đó là một tờ giấy chuyển nhượng khác: Quyền sở hữu căn biệt thự 5 tầng cùng toàn bộ khu đất thổ cư lâu năm của ông nội. Cuối cùng là một cuốn sổ tiết kiệm trị giá 3 tỷ đồng.

    Giữa đống giấy tờ là một lá thư tay với nét chữ run rẩy của ông nội:

    “Gửi con trai cả của bố! Bố biết con sẽ buồn vì sự ghẻ lạnh của bố suốt bao năm qua. Nhưng bố buộc phải đóng kịch như vậy để bảo vệ tài sản này cho con. Thằng út bản tính ham chơi, phá tán, nếu thấy bố đưa cho con, nó sẽ không để gia đình con yên ổn. Bố vờ cho nó nhà cửa, đất vườn để nó tưởng nó đã thắng, nhưng thực chất những gì giá trị nhất, bố đều để lại cho con – đứa con hiếu thảo, chưa bao giờ bỏ rơi bố dù chỉ là một con cá nhỏ hay một lời hỏi thăm âm thầm. Hãy dùng số tiền này để lo cho các cháu ăn học. Bố nợ con một đời…”

    Bố tôi đọc đến đó thì òa khóc nức nở như một đứa trẻ. Hóa ra, ông nội không hề mù quáng. Ông đã quan sát tất cả. Ông nhìn thấy sự bội bạc của chú út trong những ngày ông nằm trên giường bệnh và nhìn thấy cả sự nhẫn nại, chân thành của bố tôi.

    Sáng hôm sau, khi chú út hùng hổ sang nhà tôi định đòi lại cái ba lô vì “tiếc rẻ” cái khóa kéo, chú đã chết lặng khi thấy bố tôi đang đứng đợi với tờ di chúc có chứng thực của luật sư.

    Cả căn biệt thự và khu đồi quý giá – niềm tự hào duy nhất của dòng họ – nay đã thuộc về người mà chú vẫn luôn gọi là “kẻ nghèo hèn”. Chú út ngã quỵ xuống sân, còn bố tôi, ông không hề chì chiết. Ông chỉ nhìn chú rồi bảo: “Tiền tài là vật ngoài thân, cái bố để lại cho anh không phải là sổ đỏ, mà là sự thanh thản trong tâm hồn. Chú đã có quá nhiều, giờ hãy học cách sống sao cho xứng đáng với những gì bố đã cho”.

    Gia đình tôi không còn sống trong cảnh dột nát nữa, nhưng bố vẫn giữ thói quen cũ. Thỉnh thoảng, ông vẫn đi kéo lưới, rồi mang con cá to nhất ra mộ nội, ngồi đó tâm sự thật lâu. Tôi hiểu rằng, sự đổi đời này không phải từ trên trời rơi xuống, mà là quả ngọt của một đời sống thiện lương và hiếu nghĩa, dù cho bóng tối của sự bất công có bao phủ bao lâu đi chăng nữa.

  • Tin nhắn cuối cùng cán bộ ngoại giao 25 tuổi gửi cho người yêu trước khi qua đời: Chuyện tình đẹp dang dở

    Ngày 1/1/2026, vụ tai nạn thương tâm của Đ.X.S. (sinh năm 2001, trú xóm Thuận Yên, xã Tân Phú, Nghệ An) – cán bộ trẻ đang công tác tại Bộ Ngoại giao khiến cộng đồng mạng xót xa.

    Theo thông tin từ Công an Nghệ An, tai nạn xảy ra trên tuyến quốc lộ 48E, đoạn qua xóm Thuận Yên, xã Tân Phú (huyện Tân Kỳ cũ). Trong quá trình qua đường, S. va chạm với một xe khách đang lưu thông trên tuyến đường nên tử vong tại chỗ. Vụ việc xảy ra vào khoảng 3h sáng ngày 1/1/2026, ngay trước cổng nhà nạn nhân. Nhiều người bày tỏ sự thương tiếc cho chàng trai trẻ tuổi, giỏi giang và còn nhiều ước mơ đang thực hiện.

    Được biết S. có bạn gái tên là Hà An (sinh viên Học viện Báo chí và Tuyên truyền, đến từ Hà Giang – nay là Tuyên Quang). Sau biến cố, người ở lại trải qua cú sốc lớn.

    Trên tài khoản TikTok chung của cặp đôi, vào đêm 2/1 – rạng sáng 3/1 vừa qua, Hà An đăng lại hàng loạt khoảnh khắc của cặp đôi trong suốt thời gian yêu nhau. Cô chia sẻ thêm:

    “Gửi anh yêu quý!

    Mới bước sang ngày đầu tiên của năm 2026 thôi mà anh nỡ lòng nào ra đi không một lời từ biệt. Em không thể quên khoảnh khắc em nhận tin như sét đánh ngang tai, không thể tin nổi anh ạ. Anh như một món quà mà ông trời đã ban tặng cho em, chỉ tiếc rằng ông trời lại lấy anh đi sớm quá. Nỗi đau này làm sao có thể nguôi ngoai đây anh, anh về bên ấy nhớ phù hộ cho gia đình và em nha. Cảm ơn anh vì đã đến bên và yêu em, anh đã vất vả nhiều lắm rồi. Những kỉ niệm đẹp đẽ này em xin lưu giữ tại đây và trong tim em. Hẹn gặp anh ở một kiếp sống khác, ta sẽ được sống và yêu một cách trọn vẹn hơn anh nhé! Em yêu thương và nhớ anh rất nhiều”.

    Tin nhắn cuối cùng cán bộ ngoại giao 25 tuổi gửi cho người yêu trước khi qua đời: Chuyện tình đẹp dang dở- Ảnh 1.

    Hình ảnh của cặp đôi

    Chỉ thời gian ngắn sau khi đăng tải, đoạn clip được cộng đồng mạng chia sẻ. Phía dưới tâm sự nặng trĩu này, nhiều người để lại nhiều bình luận động viên và chia buồn đến Hà An và gia đình.

    Chia sẻ với chúng tôi, Hà An cho biết mình nhận tin dữ vào khoảng 4h30 sáng ngày 1/1, lúc đó cô đang ở nhà: “Anh họ của anh ấy (tên ở nhà của S. – PV) gọi điện cho mình, anh ấy nói ‘S. gặp tai nạn em à, sợ không qua khỏi, giờ bọn anh đang trên đường về nhà gấp, nếu được thì em cũng cố gắng sắp xếp công việc để về với S. nhé’.

    Khi đó mình đang ngủ, chưa thể định hình được anh ấy nói gì nên chỉ “Dạ” và cúp máy. Sau khi định thần lại, mình liền mở điện thoại lên và xem tin nhắn. Tin nhắn cuối cùng của anh ấy gửi cho mình là ‘Khoảng 1 tiếng nữa anh về tới nhà’ vào lúc 2h sáng. Mình không nghĩ gì cả mà bấm gọi điện cho anh ấy luôn nhưng điện thoại không đổ chuông…

    Chính khoảnh khắc ấy mình nhận ra anh ấy thực sự đã đi rồi, rất đột ngột và bàng hoàng. Tay chân mình run lẩy bẩy, mình không thể đứng vững nhưng đã cố chạy qua phòng mẹ để báo với mẹ” .

    Sau đó Hà An và mẹ cô liền sắp xếp đồ đạc, 6h sáng đã xuất phát từ Hà Giang (cũ), vượt gần 600km về Nghệ An. Sau 12 tiếng di chuyển thì Hà An có mặt tại nhà người yêu.

    “Thật sự thì anh ấy ra đi người đau lòng nhất là bố mẹ và người thân của anh nhưng bản thân mình cũng đau lòng không kém. Trong lúc mình ở trên xe, mọi người ở 2 nhà đều xót xa, hỏi han từng chút một xem mình đi về tới đâu, có an toàn hay không.

    Bố mẹ mình cũng rất thương cho anh và cho mình, vì 2 đứa rất có duyên, yêu thương nhau và đang cùng cố gắng cho tương lai” – Hà An tâm sự.

    Về chuyện tình cảm, Hà An cho biết mình và S. quen nhau từ cuối tháng 8/2025, bắt đầu từ một mối lương duyên tình cờ. Cặp đôi lướt thấy nhau trên MXH nên kết bạn và nhắn tin chuyện trò, trước đó không có một mối liên kết nào.

    Sau khi trò chuyện và tìm hiểu, cả hai mới biết cùng quê ở Nghệ An và có vài người bạn chung. Dù gia đình Hà An đang sống ở Tuyên Quang nhưng quê nội của cô là ở Nghệ An, cùng huyện Tân Kỳ (cũ) với S., 2 nhà cách nhau khoảng 10km.

    “Mình không thể quên một điều gì hết, vẫn nhớ tất cả mọi thứ, tất cả chi tiết từ ngày đầu bọn mình gặp nhau. khoảnh khắc nào cũng là đáng nhớ đối với mình. Trong quá trình yêu nhau, dù mới 5 tháng nhưng bọn mình trải qua rất nhiều sóng gió và thử thách, mãi mới êm đềm một chút thì giờ phải ly biệt…” – Hà An nói.

    Hà An đã rất buồn. Cô cho biết: “Mình tạo kênh đó để chia sẻ về chuyện của 2 đứa. Mình đã đăng khá nhiều video và cũng có bài viral, được mọi người biết đến. Vì vậy khi việc này xảy ra, mình cũng muốn đăng lên video cuối cùng, phần để thông báo và tưởng nhớ anh ấy, phần còn lại là muốn lưu giữ những gì đẹp nhất đã từng trải qua.

    Mình đã làm video ấy vào tối hôm qua, khi đang trên đường trở về nhà, vừa làm mà vừa khóc. Mình nghĩ chắc mọi người sẽ hiểu được lòng mình lúc này. Bản thân mình còn đang không biết phải sống tiếp ra sao khi không còn anh ấy bên cạnh…”.

  • Tôi bỏ Hưng – anh người yêu 4 năm nhưng nghèo để cưới doanh nhân hơn 1 giáp. Nhưng câu nói của anh trong đêm tân hôn đã khiến tôi sụp đổ

    Tôi từng yêu một chàng trai nghèo ở quê suốt 4 năm. Anh ấy hiền lành, chăm chỉ, và luôn cố gắng vì tôi. Nhưng cuộc sống cơ cực của anh không thể mang lại cho tôi tương lai mà tôi khao khát. Khi quyết định chia tay để kết hôn với một người đàn ông giàu có, tôi đã hứng chịu không ít lời chỉ trích từ gia đình và bạn bè. Họ nói tôi tham lam, thực dụng. Nhưng trong lòng, tôi tin mình chọn đúng. Tôi không thể sống mãi trong cảnh nghèo khó.

    Chồng tôi tên Khánh, anh là một doanh nhân thành đạt hơn tôi 12 tuổi. Chúng tôi quen nhau qua mai mối, và chỉ sau 6 tháng, anh đã ngỏ lời cầu hôn. Ở anh, tôi thấy được sự chín chắn, một cuộc sống đầy đủ, không phải lo nghĩ về cơm áo gạo tiền. Thế nhưng, đến đêm tân hôn, những lời anh nói khiến tôi chết lặng và nhận ra mình đã sai lầm.

    Tiệc cưới xa hoa kết thúc, chúng tôi trở về căn biệt thự của anh. Căn phòng ngủ được trang trí lộng lẫy, mọi thứ đều hoàn hảo như trong giấc mơ. Tôi vui mừng khôn xiết vì sau hôm nay, tôi đã trở thành bà chủ của căn biệt thự triệu đô trên phố.

    Nhưng khi đèn tắt thì anh lại ôm gối sang phòng khác ngủ, ánh mắt anh trầm xuống, không còn vẻ vui mừng như ban ngày.

     “Anh muốn nói với em điều này” – anh bắt đầu, giọng điềm tĩnh nhưng có chút nặng nề. trên tay anh cầm tờ giấy mà tôi có cảm giác ẩn chứa điều gì đó rất khủng khiếp..

    Tôi nhìn anh, trong lòng dấy lên một nỗi lo lắng. Anh đưa cho tôi tờ gig dấy lên một nỗi lo lắng.

     “Anh từng có một cuộc hôn nhân thất bại. Vợ cũ anh đã bỏ đi sau khi anh quyết định triệt sản. Anh không muốn sinh con nữa, vì anh không có thời gian và anh nghĩ việc nuôi dạy con cái không phù hợp với cuộc sống của mình”.

    Tôi ngỡ ngàng, không tin vào tai mình. Những lời anh nói như gáo nước lạnh dội thẳng vào hy vọng và ước mơ của tôi. Tôi muốn có một gia đình, muốn có những đứa con để vun đắp hạnh phúc, nhưng anh đã đóng lại cánh cửa đó mà không một lời bàn bạc trước.

    (Ảnh minh họa)

    – “Tại sao anh không nói với em sớm?”. Tôi nghẹn ngào, nước mắt trào ra. “Em đã từ bỏ tất cả để đến với anh, vậy mà anh lại giấu em chuyện này?”

    Anh nhìn tôi, ánh mắt anh không có vẻ áy náy, chỉ có sự bình thản.

     “Anh nghĩ em lấy anh không phải vì muốn có con, mà vì em muốn một cuộc sống đủ đầy hơn. Anh tin em sẽ hiểu và chấp nhận điều này”.

    Đêm đó, tôi không thể ngủ. Cả căn phòng sang trọng như đang bóp nghẹt lấy tôi. Hình ảnh chàng trai nghèo ở quê lại hiện về. Anh ấy từng nói với tôi:

     “Chúng ta không giàu, nhưng anh sẽ làm tất cả để em hạnh phúc. Chỉ cần em tin anh”.

    Tôi đã cười nhạt trước lời hứa đó. Nhưng giờ đây, giữa căn biệt thự lộng lẫy này, tôi lại thèm khát sự chân thành ấy biết bao.

    Những ngày sau, tôi cố gắng giữ vẻ ngoài bình thường. Tôi không dám kể với ai về sự thật. Mỗi ngày sống bên anh Khánh, tôi càng thấy lạc lõng. Anh là người chồng tốt, chu cấp đầy đủ, nhưng khoảng cách trong tâm hồn giữa chúng tôi ngày càng lớn.

    Tôi đã suy nghĩ rất nhiều, tự hỏi mình có thể sống tiếp cuộc hôn nhân này không. Nhưng mỗi khi thấy anh hờ hững trước mong muốn làm mẹ của tôi, tôi nhận ra mình không thể thay đổi anh. Ngày mai, tôi sẽ quyết định rời xa cuộc hôn nhân này vì tôi biết mình không thể ôm hy vọng có con với 1 người đàn ông đã triệt sả

  • 33t có bằng Tiến sĩ nhưng vẫn ế chỏng chơ, tôi ch:án đ:ời thuê anh chàng đá:nh giày với giá 4 triệu về ra mắt bố mẹ cho qua 4 ngày Tết

    33 tuổi. Cầm trên tay tấm bằng Tiến sĩ Kinh tế, hiện đang là trưởng bộ phận chiến lược của một công ty có tiếng, tôi có tất cả những gì một người phụ nữ hiện đại mơ ước: tiền tài, địa vị, nhan sắc. Nhưng trong mắt bố mẹ tôi ở quê, tôi chỉ là một “quả bom nổ chậm”, một món hàng tồn kho mất giá thảm hại cần phải thanh lý gấp. Tết năm nay, mẹ tôi ra tối hậu thư: “Mày không dẫn thằng nào về thì đừng có vác mặt về cái nhà này nữa. Tao nhục với làng xóm lắm rồi!”.

    Chiều 29 Tết, tôi lang thang ở góc phố cổ Hà Nội, lòng rối như tơ vò. Tôi chán đời đến mức muốn thuê đại một ai đó cho xong chuyện. Bỗng nhiên, mắt tôi va phải một người đàn ông đang cặm cụi đánh giày bên vỉa hè. Anh ta mặc chiếc áo sơ mi hơi sờn, tay áo xắn cao, để lộ cánh tay rắn chắc, khuôn mặt lấm tấm mồ hôi nhưng góc cạnh và rất nam tính.

    Một ý nghĩ điên rồ lóe lên. Tôi tiến lại gần, hất hàm hỏi: – “Này anh, đánh một đôi bao nhiêu”? Anh ta ngẩng lên, đôi mắt sâu thẳm nhìn tôi một lúc rồi đáp: – “Tùy tâm cô thôi”. – “Được. Tôi có một “kèo” này thơm hơn đánh giày cả năm. 4 triệu cho 4 ngày Tết. Về quê đóng giả người yêu tôi. Bao ăn ở, xe cộ tôi lo. Anh làm không”?

    Tôi chờ đợi một sự mặc cả, hoặc vẻ khúm núm. Nhưng không, anh ta nhếch mép cười, một nụ cười nửa miệng đầy thú vị: – “4 triệu? Được, tôi nhận. Nhưng tôi có điều kiện: Cô không được phép chê bai xuất thân của tôi trước mặt bố mẹ cô”. Tôi gật đầu cái rụp. Thợ đánh giày thì đã sao, miễn là có “cái xác” đàn ông đem về là được.

    Chuyến xe về quê diễn ra suôn sẻ lạ lùng. Người đàn ông tên Hùng này ít nói nhưng rất lịch thiệp. Về đến nhà, bố mẹ tôi mừng như bắt được vàng. Dù tôi giới thiệu anh chỉ là nhân viên quèn, bố tôi vẫn lôi anh vào mâm rượu tiếp đãi nồng hậu. Điều khiến tôi kinh ngạc là Hùng… diễn quá sâu. Anh ta không hề tỏ ra khúm núm hay tự ti của một người lao động chân tay thấp kém. Anh ngồi đàm đạo với bố tôi về thời sự, về kinh tế vĩ mô, thậm chí còn sành sỏi bình luận về chai rượu vang Chile mà tôi biếu bố. Cách anh cầm ly rượu, cách anh gắp thức ăn cho mẹ tôi, tất cả đều toát lên một khí chất đĩnh đạc, sang trọng đến khó hiểu.

    – “Thằng Hùng được đấy con ạ. Nghèo tiền nhưng không nghèo chí.” – Bố tôi gật gù khen ngợi sau bữa cơm tất niên. Tôi thở phào, nhưng trong lòng bắt đầu dấy lên một nỗi lo sợ mơ hồ. Tôi sợ mình đang lừa dối bố mẹ quá trớn, và sợ cả ánh mắt sâu thẳm của Hùng mỗi khi nhìn tôi.

    Đêm mùng 2 Tết. Sau khi tiếp khách khứa họ hàng mệt nhoài, tôi về phòng nằm vật ra giường. Cửa phòng hé mở, Hùng bước vào. Theo thỏa thuận, chúng tôi ngủ chung phòng để bố mẹ không nghi ngờ, nhưng tôi ngủ giường, anh ngủ dưới đất. – “Này cô Tiến sĩ”, – Hùng lên tiếng, giọng trầm ấm – “Cô thực sự nghĩ hạnh phúc có thể mua được bằng 4 triệu sao”?

    Tôi ngồi dậy, thở dài: – “Anh không hiểu đâu. Áp lực của tôi kinh khủng lắm. Tôi chỉ cần qua cái Tết này thôi. Xong việc tôi sẽ lì xì thêm cho anh 1 triệu”. Hùng bật cười. Anh tiến lại gần bàn trang điểm, thò tay vào túi quần rồi đặt lên bàn một tấm danh thiếp mạ vàng sang trọng. – Tôi nghĩ cô nên xem cái này trước khi định giá tôi.

    Tôi cầm tấm card lên. Dòng chữ in nổi đập vào mắt khiến tôi nằm vật ra giường, tim như ngừng đập: TRẦN MẠNH HÙNG – TỔNG GIÁM ĐỐC TẬP ĐOÀN ĐẦU TƯ H&C. Địa chỉ văn phòng: Tòa nhà K.N, Hà Nội.

    Tôi bật dậy như lò xo, lắp bắp: – “Cái… cái gì thế này? Anh… anh lừa tôi à? Anh là đánh giày cơ mà”? Hùng kéo ghế ngồi đối diện tôi, vẻ mặt nghiêm túc nhưng ánh mắt lấp lánh ý cười: – Hôm đó là 28 Tết. Tôi đang đợi tài xế đến đón đi tất niên công ty. Bác đánh giày ở góc phố ấy đông khách quá, làm không kịp. Tôi ghét đi giày bẩn nên mượn đồ nghề của bác ấy tự đánh cho mình. Đúng lúc đó thì cô xuất hiện, mặt hằm hằm, tưởng tôi là thợ và ném cho tôi cái đề nghị 4 triệu đó.

    Tôi há hốc mồm, mặt đỏ bừng vì xấu hổ. Hóa ra tôi đã thuê một Tổng giám đốc, người có thể trả lương cho tôi cả đời, về làm… bình phong với giá 4 triệu đồng!

    – “Tại sao… tại sao anh lại đồng ý”? – Tôi lí nhí. – “Vì tôi tò mò”. – Hùng nhìn thẳng vào mắt tôi – “Một nữ Tiến sĩ kiêu ngạo, dám thuê trai lạ về nhà, rốt cuộc là người thế nào? Và quan trọng hơn, tôi cũng đang bị mẹ giục cưới vợ y như cô vậy. Tôi nghĩ đây là duyên phận”.

    Tôi cúi gầm mặt, không biết chui vào đâu cho đỡ ngượng. – “Giờ tôi trả lại cô 4 triệu”. – Hùng nói tiếp – “Nhưng tôi muốn thay đổi điều khoản hợp đồng”. – “Thay… thay đổi gì”? – “Chúng ta sẽ không diễn nữa. Tôi muốn tìm hiểu cô nghiêm túc. Cô có bằng Tiến sĩ, tôi là Giám đốc, chúng ta “môn đăng hộ đối” đấy chứ? Bố mẹ cô cũng rất quý tôi. Vấn đề bây giờ chỉ là ở cô thôi”.

    Trái tim già cỗi 33 năm của tôi bỗng nhiên đập loạn nhịp như g::ái 18. Sự thông minh, hóm hỉnh và cả sự chân thành trong cách anh cư xử với gia đình tôi mấy ngày qua không phải là diễn. Đó là con người thật của anh.

    Sáng hôm sau, tôi e thẹn bước ra khỏi phòng, thấy Hùng đang ngồi uống trà với bố. Thấy tôi, anh nháy mắt tinh nghịch. Bố tôi cười ha hả: – :Thằng Hùng nó bảo bố nó muốn xin phép cho hai đứa qua lại chính thức. Bố đồng ý cả hai tay hai chân:!

    Đúng một tháng sau. Một đám cưới cổ tích diễn ra tại khách sạn sang trọng nhất Hà Nội. Tôi mặc chiếc váy cưới lộng lẫy, tay trong tay với “anh chàng đánh giày” trị giá 4 triệu đồng của mình. Trong lễ cưới, khi MC hỏi về cơ duyên gặp gỡ, Hùng cầm micro, nhìn tôi âu yếm và nói: – Vợ tôi là một nhà đầu tư đại tài. Cô ấy chỉ bỏ ra 4 triệu đồng vốn ban đầu và thu về lợi nhuận là cả cuộc đời tôi.

    Cả khán phòng vỗ tay rào rào. Tôi mỉm cười hạnh phúc, thầm cảm ơn sự nhầm lẫn ngớ ngẩn ngày 28 Tết năm ấy. Hóa ra, tình yêu không cần tìm kiếm đâu xa, đôi khi nó nằm ngay ở vỉa hè, bên cạnh một hộp xi đánh giày, chờ ta dũng cảm bước tới và nắm lấy.

  • Tôi nghĩ mình đã tìm được hạnh phúc thật sự, nhưng chỉ sau một tuần sống chung, mọi thứ bắt đầu kỳ lạ

    Tôi, Nguyễn Thị Lan, năm nay 63 tuổi, đã trải qua hai cuộc hôn nhân đầy sóng gió. Chồng đầu tiên bỏ tôi vì nghèo, chồng thứ hai rời đi vì bệnh tật. Vậy mà, trái tim tôi vẫn chưa nguôi khát khao yêu thương. Ở tuổi này, tôi vẫn tin vào tình yêu, và thế là tôi quyết định lên xe hoa lần thứ ba với Minh, chàng trai 34 tuổi, kém tôi tận 29 mùa xuân.

    Minh đẹp trai, cao lớn, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng ban mai. Anh là huấn luyện viên thể hình, cơ thể săn chắc, giọng nói trầm ấm. Lần đầu gặp anh ở lớp yoga dành cho người cao tuổi, ánh mắt anh nhìn tôi như muốn nói: “Cô Lan, cô vẫn còn trẻ lắm.” Tôi bị cuốn vào sự nhiệt huyết ấy, như con thiêu thân lao vào ánh sáng. Dù các con tôi – đứa lớn 40, đứa nhỏ cũng 35 – kịch liệt phản đối, tôi vẫn mặc kệ. “Mẹ sống vì mẹ, không vì các con mãi được,” tôi tuyên bố, rồi ký vào giấy đăng ký kết hôn.

    Ngày cưới, Minh nắm tay tôi, ánh mắt đầy yêu thương. Tôi nghĩ mình đã tìm được hạnh phúc thật sự. Nhưng chỉ sau một tuần sống chung, mọi thứ bắt đầu kỳ lạ.

    Mỗi sáng thức dậy, tôi không thể đi nổi. Hai chân tê rần, như bị ai rút hết sức lực. Tôi nghĩ có lẽ tuổi già khiến cơ thể mệt mỏi, hoặc do Minh quá “nhiệt tình” trong những đêm tân hôn. Anh chăm sóc tôi chu đáo, nấu cháo, pha trà, massage chân mỗi tối. Nhưng cứ đến 11 giờ đêm, Minh lại làm một việc khiến tôi lạnh gáy: anh ngồi dậy, cúi đầu xuống mép giường, lẩm bẩm gì đó như đang cầu nguyện. Tiếng thì thầm của anh nhỏ, nhưng trong đêm tĩnh lặng, nó vang lên như tiếng gió rít qua khe cửa. Tôi hỏi, anh chỉ cười: “Em cầu mong cho chúng ta mãi hạnh phúc thôi, cô.”

    Tôi bắt đầu mất ngủ. Không phải vì lời nói ngọt ngào của Minh, mà vì cảm giác bất an ngày càng lớn. Đêm thứ bảy, khi đồng hồ điểm 11 giờ, Minh lại ngồi dậy, cúi đầu. Lần này, tôi giả vờ ngủ, hé mắt quan sát. Dưới ánh trăng mờ ảo rọi qua cửa sổ, tôi thấy anh không chỉ lẩm bẩm, mà còn cầm một vật nhỏ, lấp lánh, đặt xuống sàn. Một chiếc nhẫn? Một đồng xu? Tôi không rõ, nhưng tim tôi đập thình thịch.

    Sáng hôm sau, chân tôi càng đau hơn, như có ai bóp chặt. Tôi không chịu nổi nữa, gọi điện cho con gái lớn: “Mai, đến đón mẹ về. Mẹ… mẹ không ở đây được nữa.” Mai đến ngay, mặt hầm hầm, tưởng tôi bị Minh ngược đãi. Nhưng tôi không nói gì, chỉ lặng lẽ thu dọn đồ đạc.

    Trên đường về, tôi kể cho Mai nghe về những đêm kỳ lạ. Con bé cau mày, rồi đột nhiên hỏi: “Mẹ, cái vòng bạc mẹ đeo từ hồi trẻ đâu rồi?” Tôi sững sờ. Chiếc vòng bạc – kỷ vật của bà ngoại tôi – đã biến mất từ ngày thứ ba sống với Minh. Tôi cứ nghĩ mình làm rơi đâu đó, nhưng giờ nghĩ lại, mọi thứ bắt đầu kỳ lạ từ khi chiếc vòng mất đi.

    Mai không nói gì thêm, chỉ chở tôi về nhà. Đêm đó, con bé lén quay lại nhà Minh, mang theo một người bạn làm ở sở cảnh sát. Họ kiểm tra căn nhà, và dưới gầm giường – nơi Minh hay cúi đầu mỗi đêm – họ tìm thấy một hộp gỗ nhỏ. Bên trong là chiếc vòng bạc của tôi, cùng một mẩu giấy viết bằng mực đỏ: “Bảy ngày, bảy hồn, bảy bước để trường sinh.” Bên cạnh là những vật dụng kỳ lạ: một lọn tóc, vài giọt máu khô, và một tấm bùa vẽ những ký tự tôi chưa từng thấy.

    Mai kể lại, Minh không phải huấn luyện viên thể hình, mà là một kẻ lừa đảo, chuyên dụ dỗ phụ nữ lớn tuổi, đánh cắp kỷ vật của họ để thực hiện một nghi lễ tà thuật. Hắn tin rằng lấy đi sức sống của người khác sẽ giúp hắn trẻ mãi. Chiếc vòng bạc của tôi, mang linh hồn của bà ngoại, là thứ hắn nhắm đến từ đầu. Những đêm hắn cúi đầu, lẩm bẩm, là lúc hắn thực hiện nghi lễ, rút dần sức khỏe của tôi qua từng ngày.

    Cảnh sát bắt Minh ngay đêm đó. Hắn thừa nhận đã làm điều tương tự với ba người phụ nữ khác, nhưng may mắn thay, tôi thoát khỏi trước khi nghi lễ hoàn tất vào ngày thứ bảy. Chiếc vòng bạc được trả lại, và tôi đeo nó như một lá bùa hộ mệnh. Hai chân tôi dần hồi phục, nhưng trái tim tôi thì không. Tôi không còn tin vào tình yêu nữa, nhưng tôi học được một điều: ở tuổi 63, tôi vẫn đủ mạnh mẽ để đứng dậy sau những sai lầm.

  • Thụy Sĩ tuyên bố quốc tang 5 ngày sau thảm kịch “chưa từng có” đêm giao thừa khiến 155 người thương vong

    Vụ hoả hoạn đã khiến khoảng 40 người thiệt mạng và 115 người bị thương.

    Phát biểu trước truyền thông, Tổng thống Thụy Sĩ Guy Parmelin gọi đây là một trong những biến cố đau thương nhất trong lịch sử đất nước. Ông nhấn mạnh: “Đây là một thảm kịch với quy mô chưa từng được biết đến”, đồng thời bày tỏ niềm tiếc thương sâu sắc trước việc “nhiều sinh mạng trẻ tuổi đã ra đi, cùng những ước mơ và dự định còn dang dở”.

    Thụy Sĩ tuyên bố quốc tang 5 ngày sau thảm kịch "chưa từng có" đêm giao thừa khiến 155 người thương vong- Ảnh 1.

    Nhiều người đã tới đặt hoa tưởng niệm tại hiện trường vụ cháy (Ảnh: AFP)

    Theo lời các nhân chứng, vụ cháy bùng phát vào khoảng 1h30 sáng tại quán Le Constellation, sau khi pháo sáng hoặc que lửa được cắm vào các chai champagne trong lúc ăn mừng năm mới. Hai nhân chứng nữ cho biết với kênh BFMTV (Pháp) rằng một nhân viên pha chế đã bế một nữ đồng nghiệp đang cầm chai champagne có gắn pháo sáng.

    Ngọn lửa nhanh chóng bén lên trần nhà, rồi chỉ trong vài giây đã lan rộng khắp không gian tầng hầm chật kín người. Nhiều nạn nhân là thanh thiếu niên. Một nhân chứng kể lại cảnh dòng người hoảng loạn chen lấn, tìm cách thoát thân qua cầu thang hẹp dẫn lên phía trên.

    Tối cùng ngày, hàng trăm người đã tụ tập trong im lặng giữa thời tiết giá lạnh, đặt hoa và thắp nến tưởng niệm các nạn nhân. Nhiều người tham dự cho biết họ vẫn chưa liên lạc được với bạn bè, người thân hoặc biết tin có người đang trong tình trạng nguy kịch.

    Thụy Sĩ tuyên bố quốc tang 5 ngày sau thảm kịch "chưa từng có" đêm giao thừa khiến 155 người thương vong- Ảnh 2.

    Hiện trường bên trong đám cháy (Ảnh: X)

    Ulysse Brozzo, 16 tuổi, huấn luyện viên trượt tuyết địa phương, chia sẻ rằng nhiều bạn bè của anh có mặt trong quán bar vào thời điểm xảy ra cháy. Một số người đã an toàn, nhưng vẫn còn nhiều người anh chưa nhận được tin tức. “Đây là một bi kịch thực sự. Khi đó có hàng trăm người ở bên trong”, Brozzo nói, cho biết một người quen đang hôn mê tại bệnh viện Sion.

    Các đoạn video do người sống sót ghi lại cho thấy ngọn lửa bùng lên ngay phía trên quầy bar, trong khi những hình ảnh khác ghi nhận cảnh lửa cam bốc ra từ tầng trệt và một số người nằm bất động trên đường phố bên ngoài.

    Công tố viên bang Valais Beatrice Pilloud cho biết cuộc điều tra vẫn đang được tiến hành và từ chối bình luận về khả năng nến hoặc nguồn lửa khác gây ra hỏa hoạn. Bà xác nhận cầu thang dẫn xuống tầng hầm rất hẹp và cho rằng còn quá sớm để kết luận về vấn đề lối thoát hiểm.

    Chỉ huy cảnh sát bang Valais Frédéric Gisler cho biết lực lượng chức năng có mặt tại hiện trường lúc 1h32, chỉ hai phút sau khi nhận được cuộc gọi khẩn cấp. Báo động đỏ đã được kích hoạt, với nhiều đội cứu hỏa, 42 xe cứu thương và 13 trực thăng được điều động. Các nạn nhân sau đó được chuyển tới các bệnh viện ở Sion, Lausanne, Geneva và Zurich.

    Theo Tổng thống Parmelin, nhiều người sống sót bị bỏng nặng và tổn thương phổi nghiêm trọng. Bệnh viện Đại học Lausanne cho biết đang điều trị 22 bệnh nhân trong độ tuổi từ 16 đến 26, trong đó 8 người từng phải hồi sức ngay khi nhập viện. “Quá trình điều trị sẽ rất dài và phức tạp, có thể kéo dài nhiều tuần, thậm chí nhiều tháng”, Giám đốc bệnh viện Claire Charmet cho hay.

    Giới chức hiện đang tiến hành nhận dạng các nạn nhân và thu thập mẫu ADN từ thân nhân. Một số người gặp nạn là du khách nước ngoài. Bộ Ngoại giao Italy xác nhận 16 công dân nước này đang mất tích và 12 người bị thương, trong khi Pháp cho biết 8 công dân Pháp chưa được tìm thấy.

    Crans-Montana là khu nghỉ dưỡng trượt tuyết nổi tiếng với khoảng 10.000 dân, nằm trên dãy Alps của Thụy Sĩ. Quán Le Constellation, mở cửa từ năm 2015, được mô tả là điểm vui chơi bình dân, chủ yếu phục vụ giới trẻ và du khách. Theo truyền thông Pháp, địa điểm này có sức chứa khoảng 300 người trong nhà.

    Giới chức Thụy Sĩ kêu gọi người dân và du khách thận trọng trong những ngày tới, hạn chế các sự cố có thể gây thêm áp lực cho hệ thống y tế vốn đang quá tải sau thảm kịch.

     

  • Học vấn và sự nghiệp xuất sắc của cán bộ ngoại giao sinh năm 2003 vừa qua đời vì TNGT ở Nghệ An

    Vừa từ Hà Nội về Nghệ An nghỉ tết Dương lịch, anh S. băng qua đường để vào nhà thì không may bị ô tô tông trúng, tử vong tại chỗ.

    Đặng Xuân Sơn còn trẻ tuổi nhưng tài năng xuất chúng, trong ảnh là anh đang phỏng vấn

    Báo Phụ nữ Thành phố Hồ Chí Minh ngày 1/1/2025 đưa tin: “Về quê nghỉ tết, nam thanh niên gặp nạn tử vong ngay trước cửa nhà”, cho biết nội dung vụ việc xảy ra như sau: 

    Chiều 1/1, lãnh đạo UBND xã Tân Phú (tỉnh Nghệ An) cho biết, trên địa bàn vừa xảy ra vụ tai nạn giao thông thương tâm khiến 1 người tử vong khi về quê nghỉ tết Dương lịch.

    Hiện trường nơi xảy ra vụ tai nạn thương tâm – Ảnh: Khánh Trung

    Nạn nhân là anh Đ.X.S. (25 tuổi, trú xóm Thuận Yên, xã Tân Phú), đang làm việc tại Hà Nội. Tối 31/12/2025, nam thanh niên này đi xe khách từ Hà Nội về Nghệ An để nghỉ tết Dương lịch.

    Khoảng 3g sáng 1/1, xe khách dừng đối diện cổng nhà anh S nằm cạnh Quốc lộ 48E. Lúc này, anh S. xuống xe, băng qua đường để vào nhà thì không may bị một xe khách khác lưu thông trên tuyến tông trúng.

    Cú tông mạnh khiến anh S. tử vong tại chỗ. Tiếp nhận thông tin, các lực lượng chức năng nhanh chóng có mặt tại hiện trường để điều tra, làm rõ nguyên nhân vụ tai nạn.

    Tạp chí Sở hữu trí tuệ cũng đăng bài: “Hiện trường thương tâm vụ chàng trai về quê ăn Tết tử vong ngay trước cửa nhà, hé lộ lý do đau lòng”, cho biết nội dung sau: 

    Chiều 1-1, VietNamNet đưa tin, lãnh đạo UBND xã Tân Phú (tỉnh Nghệ An) xác nhận, một vụ tai nạn giao thông nghiêm trọng xảy ra trên địa bàn đã khiến một người tử vong tại chỗ.

    Theo thông tin ban đầu, nạn nhân là anh Đ.X.S. (sinh năm 2001, trú xóm Thuận Yên, xã Tân Phú). Trước đó, anh S. đi xe khách từ Hà Nội về Nghệ An để nghỉ Tết Dương lịch cùng gia đình.

    tai-nan-tu-vong-truoc-nha-1

    Khoảng 3h sáng 1-1, xe khách dừng trả anh S. tại khu vực đối diện cổng nhà bố mẹ trên Quốc lộ 48E. Khi anh S. vừa băng qua đường để về nhà thì bất ngờ bị một xe khách khác đang lưu thông trên tuyến tông trúng. Cú va chạm mạnh khiến nạn nhân tử vong ngay tại hiện trường.

    Lãnh đạo UBND xã Tân Phú cho biết, anh S. là cán bộ đang công tác tại Hà Nội, tranh thủ kỳ nghỉ Tết Dương lịch trở về thăm gia đình nhưng không may gặp tai nạn ngay trước cửa nhà.

    tai-nan-tu-vong-truoc-nha-2

    Nhận được tin báo, các lực lượng chức năng tỉnh Nghệ An đã nhanh chóng có mặt để khám nghiệm hiện trường, điều tra và làm rõ nguyên nhân vụ tai nạn.

    Còn mấy bước chân về đến nhà, anh Đ.X.S. (SN 2001, trú xóm Thuận Yên, xã Tân Phú, Nghệ An) qua đường không may bị ô tô tông trúng dẫn tới tử vong. :(

    Anh S. là cán bộ công tác tại Bộ Ngoại giao, về thăm gia đình nhân dịp nghỉ Tết Dương lịch thì không may gặp nạn ngay trước cổng nhà.

    1767316546573.png

    1767316556101.png

    1767316564700.png

    Tiếc thương em quá, cầu mong gia đình vượt qua được mất mát to lớn này🙏

  • Vợ cũ đến tận nhà tôi để đưa thiệp mời cưới rồi nhét vào cùng phong bì 100 triệu, vợ tôi mừng rỡ lấy tiền cất ngay vào túi áo còn đon đả mời nước non

    Chiều hôm đó, vợ tôi đang gọt trái cây thì nghe tiếng gõ cửa.
    Tôi mở ra – là vợ cũ, người đã ly hôn tôi ba năm.

    Cô ấy ăn mặc thanh lịch, thần thái sang chảnh, tay cầm hộp quà và một phong bì. Cô cười rất nhẹ:

    Anh sắp làm bố rồi, em mời anh và chị đến dự đám cưới của em.

    Tôi hơi ngượng, nhưng chưa kịp phản ứng thì vợ tôi mừng rỡ như bắt được vàng:

    Ôi trời, người văn minh là phải vậy! Mời vào, mời vào, uống nước!

    Nhận thiệp xong, vợ tôi vui vẻ lật phong bì xem thử và mắt sáng rực:

    Trời ơi! Một trăm triệu!

    Cô ấy cất ngay vào túi áo trong, miệng hồ hởi:

    Em yên tâm, vợ chồng chị đi chắc chắn! Còn chúc mừng em tìm được người tốt!

    Vợ cũ tôi chỉ mỉm cười, ánh mắt sâu thẳm y như có điều gì muốn nói… rồi đứng dậy cáo từ.

    Vừa ra đến cửa – một chiếc SUV tiền tỉ phanh lại
    Cả xóm tò mò ghé mắt nhìn. Xe sang, biển đẹp, lớp sơn còn bóng loáng mùi mới.

    Vợ tôi huých tay tôi:

    Ghê thật, ly hôn cái mà đổi đời luôn!

    Cửa xe mở…

    Vợ cũ đứng một bên, hơi cúi đầu.

    Vợ tôi tưởng đó là chồng sắp cưới của cô ấy, còn líu lo:

    Chúc mừng hai em hạnh phúc!

    Nhưng người bước xuống lại khiến tôi lịm người – còn vợ tôi thì xanh mặt.

    Người đàn ông bước xuống chính là… Sếp tổng của tôi
    Ông Tổng – người mà tôi còn quỳ xuống đã không dám xin nghỉ quá 3 ngày.
    Người mà vợ tôi nhiều lần ca thán:

    Thằng đó mà lên nhậm chức nữa là anh suốt đời chỉ là thằng nhân viên quèn!

    Ông ta mỉm cười, chìa tay ra với tôi:

    Lâu rồi không gặp. Hẹn gặp lại… trong lễ cưới.

    Rồi ông ta quay sang nắm tay vợ cũ tôi rất tự nhiên, bảo:

    Lên xe thôi em, còn phải qua trung tâm hội nghị xem sảnh.

    Vợ tôi bắt đầu run – vì hiểu luôn một chuyện
    Cô ấy nhìn tôi, mặt trắng bệch:

    Sao lại là… sếp của anh?

    Tôi im lặng, vì trong đầu cũng chấn động:

    Nghĩ lại đúng là thời gian ly hôn… cũng trùng lúc vợ cũ tôi nghỉ việc “đột ngột”.

    Twist lớn nhất – lý do của phong bì 100 triệu
    Xe đi rồi, vợ tôi hít mạnh một hơi, rồi nói như để tự trấn:

    Nói gì thì cũng có tiền! Người ta tử tế như vậy là đáng nể!

    Tôi đang định gật đầu thì điện thoại báo tin nhắn.
    Là vợ cũ, đúng 10 chữ:

    “100 triệu là trả nợ… anh biết nợ gì.”

    Tôi đọc xong tim như bị bóp chặt.

    Vợ tôi giật điện thoại xem và… xụng rời người, không thốt nổi.

    Bởi ba năm trước, khi tôi thất nghiệp và mẹ tôi nằm viện, chính vợ hiện tại đã ép tôi:

    Bán xe cưới, mượn họ hàng, vay cho bằng được 100 triệu!

    Nhưng lúc ấy vợ cũ âm thầm mua thuốc, tự trả một nửa viện phí mà tôi không hay biết.

    Còn vợ tôi khi đó thì…

    Tiền vay thì bắt tôi trả

    Còn kha khá số tiền “mượn chữa cho mẹ” thì cô ấy cầm đi… làm vòng vàng riêng

    Vợ cũ mới là người giúp âm thầm.
    Giờ cô ấy trả về:

    “Anh không còn nợ em gì nữa.”

    Kết thúc – đau nhất là người còn sống
    Tối ấy, vợ tôi đóng cửa phòng khóc, còn tôi ngồi ngoài sân thẫn thờ.

    Không phải vì vợ cũ cưới người thành đạt.

    Mà vì tới lúc này tôi mới hiểu:

    Người đã từng yêu mình, yêu đến mức lặng lẽ trả phần tiền không tên, vẫn giữ lòng tử tế đến phút cuối.

    Còn người đang nằm cùng giường lại chỉ quan tâm duy nhất một thứ: tiền rơi về phía ai.

    Điều đau nhất là:

    Đến khi tiễn vợ cũ đi lấy chồng, tôi mới nhìn rõ cuộc hôn nhân mình đang sống.

  • Con trai làm lương 15 triệu, 3 năm nay tháng nào cũng gửi về cho mẹ 12 triệu. Tết dương lịch con báo không về ở lại làm thêm, nhưng 3 ngày liền gọi điện không thấy con nghe máy, người mẹ vội vàng bắt xe lên xem con thế nào thì kinhhai tột độ

    Con trai làm lương 15 triệu, 3 năm nay tháng nào cũng gửi về cho mẹ 12 triệu. Tết dương lịch con báo không về ở lại làm thêm, nhưng 3 ngày liền gọi điện không thấy con nghe máy, người mẹ vội vàng bắt xe lên xem con thế nào thì kinhhai tột độ…

    Những ngày nghỉ Tết Dương lịch. Trong khi nhà nhà quây quần bên mâm cơm tất niên, tiếng chuông điện thoại của bà Hạnh vẫn reo trong vô vọng. Đầu dây bên kia, Tùng – đứa con trai duy nhất của bà, vẫn bặt vô âm tín. Trước đó 1 tuần, Tùng nhắn tin: “Mẹ ơi, Tết Dương này con không về. Công ty có dự án gấp, làm mấy ngày lễ lương nhân ba, con ở lại làm ra Tết con về bù nhé. Tháng này con vẫn gửi mẹ 12 triệu như mọi khi”.

    Tin nhắn chuyển khoản ting ting đến ngay sau đó. Bà Hạnh nhìn số dư tài khoản, lòng vừa mừng vừa lo. Mừng vì con trai giỏi giang, lương 15 triệu mà tháng nào cũng chắt chiu gửi về cho mẹ tận 12 triệu, chỉ giữ lại 3 triệu tiêu vặt giữa chốn phồn hoa đô hội. Nhưng lo vì linh tính người mẹ mách bảo có điều gì đó không ổn. Tùng chưa bao giờ tắt máy lâu đến thế.

    Đến chiều ngày mùng 1, không thể ngồi yên được nữa, bà Hạnh gói ghém ít thức ăn, bắt chuyến xe khách cuối cùng lên thành phố. Hà Nội đón bà bằng cái lạnh c/ắt d/a c/ắt th/ịt và cơn mưa phùn lất phất. Khu trọ của Tùng nằm sâu trong con ngõ nhỏ ngoằn ngoèo, vắng tanh vì sinh viên và người lao động đã về quê nghỉ lễ hết. Bà tìm tới địa chỉ mà Từng cho ngày trước. Đứng trước cửa phòng trọ khóa im ỉm, bà Hạnh đập cửa thình thịch: “Tùng ơi! Mẹ đây! Mở cửa cho mẹ!”.

    Không có tiếng trả lời. Chỉ có tiếng gió rít qua khe cửa sổ. Bà Hạnh ho//ảng lo//ạn, định hô hoán ph//á cửa thì cánh cửa phòng bên cạnh hé mở. Một cô gái trẻ, dáng vẻ gầy gò bước ra:”Bác… bác là mẹ anh Tùng ạ?” – Cô gái hỏi, giọng ái ngại.

    “Phải, bác đây. Thằng Tùng đâu cháu? Nó bảo đi làm cơ mà bác lo nên bác từ quê lên…?”. Cô gái thở dài, đặt bát cháo xuống ghế đá, rồi lấy chìa khóa dự phòng trong túi ra: “Anh ấy đưa chìa khóa nhờ cháu… bác vào đi, nhưng bác bình tĩnh nhé”.

    Cánh cửa vừa bật mở, một m/ùi ẩ/m m/ốc x/ộc lên m/ũi. Trong ánh sáng lờ mờ của buổi chiều tà, bà Hạnh ch//ết lặng….