Danh mục: Chưa phân loại

  • Ngh-i ng-ờ mẹ chồng tr-ộm vàng cưới tôi vội lén đặt camera trong phòng và phát hiện bí mật KINHHOANG –

    Ngh-i ng-ờ mẹ chồng tr-ộm vàng cưới tôi vội lén đặt camera trong phòng và phát hiện bí mật KINHHOANG

    Tôi sống cùng chồng tôi và mẹ chồng, trong căn nhà ba tầng ở một khu phố cũ. Cuộc sống ở đó chưa từng yên bình, nhất là từ khi tôi phát hiện 1 cây vàng  mẹ ruột tặng trước khi cưới… b;;ốc h’;ơi không dấu v;ết.

    Hỏi mẹ chồng, bà cười h–ềnh h–ệch:
    “Nhà này có ai đâu mà tr//ộm? Con để đâu quên rồi.”

    Nhưng tôi biết mình không quên. Và tôi cũng biết bà không hề v;;ô t;ư như vẻ ngoài.

    Thế là tôi đặt một camera giấu sau chậu cây trong phòng ngủ. Tôi nghĩ đơn giản: “Bắt quả t//ang cho mẹ chồng biết tay”

    Ba ngày sau.

    Buổi trưa tôi đang cắm cúi làm báo cáo thì điện thoại r;;ung liên tục — thông báo từ camera:
    “Phát hiện chuyển động trong phòng.”

    Tôi g;;iật mình, ngón tay r;;un khi bấm mở

    Và đúng như tôi đ;;oán:
    Mẹ chồng tôi đang đứng trong phòng, dáo dác nhìn quanh rồi mở tủ quần áo của tôi, lục từng ngăn một cách thành thạo như chủ nhân thật sự của căn phòng.

    Tôi b-ặm m-ôi:
    “Đấy nhé, con bắt được rồi nhé bà.”

    Nhưng… chưa đầy 20 giây sau, một cái b’;óng xuất hiện phía cửa.
    Tôi n;;ín th;;ở.

    CHỒNG TÔI.

    Anh len lén bước vào, đưa tay khóa cửa trái lại như một kẻ tr;;ộm.

    Lúc đó tôi vẫn ng-ây th-ơ nghĩ: “Chắc anh về sớm?”
    Anh tiến lại gần mẹ mình, thì thầm điều gì đó. Mẹ chồng tôi gật đầu, môi nh/ếch lên đầy ẩn ý.

    Rồi anh mở ngăn tủ đựng đ-ồ l-ót của tôi — đúng cái ngăn mà trước nay chỉ có tôi đụng vào.

    Anh lôi ra một túi đỏ nhỏ.

    Tôi căng mắt nhìn.
    Không phải vàng.
    Không phải trang sức.

    Mà là…

    Một tập giấy ghi nợ.

    Tôi sững sờ. Chúng có tên tôi nhưng chữ ký thì không phải của tôi.

    Camera còn ghi rõ tiếng mẹ chồng tôi, từng chữ như cứa vào tai:

    “Giữ kỹ đi. Đừng để con Lan nó biết. Mỗi tháng nó đưa tiền cho tao, mày nhớ lấy trước một nửa. Con gái này dễ moi lắm.”

    Họ đang bàn cách moi tiền tôi.
    Tôi như bị ai tạt nước lạnh vào mặt.

    Nhưng chưa phải hết.

    Chồng tôi… quỳ xuống.
    Ngay trước mặt mẹ anh ta.

    Giọng anh run rẩy như một kẻ đang cầu xin sự sống:

    “Mẹ… con xin mẹ đừng nói với nó. Mười năm nay con giấu được rồi. Nó mà biết là đời con tàn luôn.”

    Tai tôi ù đi.
    Mười năm?
    Mười năm anh giấu tôi cái gì?

    Mẹ chồng khoanh tay, mặt lạnh tanh:

    “Muốn tao im thì để tao giữ cái thẻ ATM của nó mỗi tháng. Nó yêu mày như điếu đổ, ngu lắm, không nghi ngờ đâu.”

    Chồng tôi gật đầu lia lịa.

    Tôi ôm đầu.

    Nhưng màn tiếp theo… mới là đòn giết chết tôi.


    Anh ta đứng lên, mở chiếc hộp giấu trong góc tủ — cái hộp tôi chưa từng thấy tồn tại.

    Bên trong là:

    hoá đơn chuyển tiền cho một phụ nữ khác

    giấy viện phí

    phí học thêm

    một giấy khai sinh

    Tôi đã cố tự trấn an:
    “Không thể nào… không thể nào…”

    Camera zoom gần hơn. Dòng chữ hiện rõ:

    Tên cha: Hoàng.
    Tuổi con: 8.

    Tay tôi tuột khỏi điện thoại. Tôi phải nhặt lên lần thứ hai mới đọc tiếp được.

    Mẹ chồng phẩy tay, nói câu khiến tim tôi như vỡ vụn:

    “Cứ để con Lan nó nuôi mày rồi nuôi cả con kia. Nó ngu, chứ mày còn ngu hơn.”

    Tôi quỵ xuống ghế, nước mắt cứ thế trào ra.

    Suốt 7 năm chung sống, tôi đã gom góp từng đồng để đóng góp vào gia đình này. Mỗi tháng đều đặn gửi mẹ chồng tiền sinh hoạt vì nghĩ bà tuổi cao, khó khăn.

    Hóa ra…

    Họ dùng chính tiền của tôi để nuôi một đứa trẻ 8 tuổi — con riêng của chồng tôi — người mà tôi không hề biết sự tồn tại.


    Nhưng nỗi đau chưa dừng lại ở đó.

    Cuối video, Dũng rút từ túi ra một xấp tiền lớn đưa cho mẹ.

    Và trong tay mẹ chồng tôi là…

    CHiẾC NHẪN CƯỚI CỦA TÔI.

    Bà cầm nó lắc lắc như một món đồ lặt vặt.

    “Nó sắp nghi rồi đấy. Tao giữ cái này để phòng khi cần.”
    Dũng đáp, lạnh lùng đến rợn người:
    “Ừ. Lo chuẩn bị làm hồ sơ ly hôn sớm đi. Con bé kia nó giục.”

    “Con bé kia.”
    Là ai?
    Là mẹ của đứa trẻ?
    Là người anh ta nuôi suốt 10 năm bằng tiền của tôi?

    Tôi chỉ nghe tiếng tim mình đập loạn, rồi vỡ nát.


    Đến lúc video kết thúc, tôi vẫn ngồi bất động trước màn hình, lạnh đến mức không cảm nhận được đôi tay mình.

    Tôi nhận ra:

    Tôi sống trong cùng một nhà với kẻ đã phản bội tôi suốt 10 năm.

    Tôi bị chính mẹ chồng móc túi, coi như đồ ngu dốt.

    Tôi nuôi con riêng của chồng mà không hề hay biết.

    Tôi bị chúng âm thầm lấy cả nhẫn cưới để chuẩn bị… đá khỏi nhà.

    Và nếu không đặt camera ngày hôm đó…

    Có lẽ tôi vẫn sẽ yêu anh ta, vẫn sẽ cười với mẹ chồng, vẫn sẽ tự hào rằng mình có một gia đình “bình yên”.


    Tôi không biết điều gì đau hơn:
    Sự phản bội, hay việc tôi đã sống ngây ngô đến vậy.

    Chỉ biết rằng hôm đó, tôi thay đổi.

    Tôi lau nước mắt. Tôi đứng dậy. Và tôi nói với chính mình:

    “Từ nay, tôi tự cứu tôi. Không ai nữa.”

  • Bắt gặp vợ cũ làm lao công sau 17 năm ly hôn, định lấy tiền giúp cô nói 1 tin vui khiến tôi đứng hình

    Đã 17 năm kể từ ngày tôi ly hôn và rời khỏi căn nhà cũ với hai bàn tay trắng. Tôi tưởng thời gian đã xóa sạch mọi ký ức, nhưng chỉ một khoảnh khắc gặp lại vợ cũ, tất cả quá khứ bỗng ùa về, sắc nét đến nghẹt thở.

    Hôm đó, tôi đi thị sát tòa nhà văn phòng mới thu mua. Trong bộ vest đặt may, bước ra khỏi chiếc xe hơi sang trọng, tôi mang theo cảm giác quen thuộc của kẻ thành đạt: được đón chào, được cung kính, được ngước nhìn. Ánh sáng phản chiếu trên nền đá cẩm thạch, mùi điều hòa cùng mùi sang trọng khiến tôi một lần nữa thỏa mãn với cái “thành công” mà mình đã dày công xây dựng.

    Thế nhưng, chỉ một cảnh tượng nhỏ bé lại kéo cả thế giới của tôi sụp xuống.

    Khi đi qua hành lang vắng, tôi nhìn thấy một nữ lao công đang đứng kiễng chân lau bụi trên cửa. Vóc dáng gầy guộc trong bộ đồng phục xanh bạc màu, vài sợi tóc bạc dính vào gáy vì mồ hôi… Hình ảnh ấy khiến tim tôi khựng lại. Có thứ gì đó quen thuộc đến mức khiến tôi không thể rời mắt.

    Và rồi cô ấy quay lại. Khoảnh khắc ấy, tôi điếng người vì nhận ra đó là Quyên – vợ cũ của tôi. Ngày đó, Quyên phản đối kịch liệt khi tôi tiếp tục vay nợ để khởi nghiệp sau nhiều lần thất bại. Thậm chí, cô ấy còn dọa rằng nếu tôi kiên quyết làm vậy, cô ấy sẽ ly hôn và đưa con đi, đời này tôi đừng hòng gặp lại con nữa. Dẫu vậy, tôi vẫn dứt khoát chọn sự nghiệp thay vì vợ con.

    Những năm đầu sau ly hôn, tôi vẫn nợ chồng nợ chất, thất bại liên tục nên chẳng còn mặt mũi nào mà tới gặp Quyên và con trai. Tới khi sự nghiệp thành đạt, tôi tìm về thì mẹ con họ đã chuyển đi đâu mất, không liên lạc được cũng chẳng ai có thông tin gì.

    Tôi đứng hình khi thấy vợ cũ sau 17 năm ly hôn. (Ảnh minh họa)

    Thật không ngờ, sau 17 năm, tôi lại gặp lại vợ cũ trong hoàn cảnh này. Lúc đó, tôi đứng chết trân, suýt nữa tôi đã không nhận ra vợ cũ, bởi cuộc sống đã mài mòn cô ấy quá nhiều. Đôi tay thô ráp, gương mặt khắc khổ, dáng vẻ nhỏ bé… tất cả đều nói lên cô ấy đã phải sống khó khăn thế nào. Một cảm giác vừa áy náy vừa tự mãn ngu ngốc trỗi dậy trong tôi, như thể tôi có quyền bù đắp cho cô ấy bằng tiền, như thể tiền có thể thay tôi xin lỗi cho 17 vắng mặt.

    Tôi vội vàng lục ví, rút ra một xấp tiền dày, gần như nhét vào tay cô.

    – Em cầm đi… để phòng lúc cần.

    Tôi nói như bố thí, như ban ơn. Nhưng cô ấy lại rụt tay về, vài tờ tiền rơi xuống nền nhà. Khi cô ấy ngẩng đầu lên nhìn tôi, ánh mắt cô ấy không còn né tránh mà chỉ có sự bình thản pha chút bi thương.

    – Không cần đâu.

    Khoảnh khắc đó, tôi ngượng đến mức chỉ muốn biến mất. Nhưng cú sốc lớn nhất lại đến từ câu tiếp theo.

    – Thằng Khánh đỗ đại học X rồi.

    Tôi đứng hình, toàn thân tê dại. Con tôi? Đứa mà tôi gần như không nuôi ngày nào, đứa mà tôi tưởng có lẽ đang sống vất vả ở đáy xã hội lại đỗ trường đại học top đầu nước.

    Tôi không thốt nổi lời nào. Những tờ tiền còn lại trong tay rơi xuống theo phản xạ, như thể chúng bỗng trở nên bẩn thỉu trước thành tích của con tôi.

    Tôi không thốt nổi lời nào, những tờ tiền còn lại trong tay rơi xuống theo phản xạ. (Ảnh minh họa)

    Quyên kể, từ nhỏ nó đã biết lo, chưa bao giờ đòi hỏi gì. Không có tiền đi học thêm, nó đứng cả ngày ở hiệu sách đọc ké. Điểm số luôn đứng nhất, làm thêm dạy kèm để tự lo sinh hoạt phí. Tiền học đại học, nó xin vay trợ học và nó bảo sau này nó tự trả được.

    Còn tôi, bố của con nó, đang làm gì? Tôi nhậu nhẹt tiếp khách, đánh golf, hưởng thụ bên người đẹp trẻ tuổi… sống cuộc đời giàu có mà tôi luôn mơ ước, rồi tự huyễn rằng mình không có gì phải áy náy.

    Nhưng sự thật là, tôi chẳng có tư cách gì để tự hào, cũng chẳng có tư cách gì để đứng trước mặt hai mẹ con họ. Khi tôi hỏi liệu tôi có thể gặp nó hay không, vợ cũ chỉ lắc đầu.

    – Nó biết anh, nhưng chưa từng hỏi về anh. Giấy báo nhập học đến, em hỏi có muốn báo anh không. Nó nói: ‘Không cần. Chuyện của con… không liên quan đến ông ấy’.

    Chỉ một câu thôi, nhưng nó đập nát tất cả sự kiêu ngạo mà tôi xây dựng suốt 17 năm. Tôi tưởng mình giàu có, tưởng mình thành công, tưởng chỉ cần tung tiền là có thể giải quyết mọi thứ. Nhưng tôi lại nghèo đến mức chẳng có nổi vị trí trong lòng con trai mình.

    Khi nhìn bóng lưng gầy guộc mà thẳng lưng của Quyên kéo thùng nước lao công rời đi, tôi mới hiểu ra thứ tôi đánh mất không phải một người vợ, cũng không chỉ là một gia đình, mà là quyền được nhìn con lớn lên. Quyền được ở bên cạnh khi nó vấp ngã hay thành công. Quyền được gọi một tiếng “bố” mà không bị bỏ qua như một người xa lạ.

    17 năm tôi đổi lấy tiền bạc, nhưng đánh mất cả thế giới của mình. Và thứ mất đi ấy mãi mãi không thể mua lại bằng tiền.

  • Tôi đã đặt một camera ẩn trong phòng của tôi để lấy bằng chứng mẹ chồng lục lọi lấy vàng nhưng đâu có ngờ tôi phải chứng kiến cảnh tượng kinh tởm của chồng tôi đã dấm dúi làm suốt 10 năm qua

    Tôi tên Lan, 32 tuổi, lấy chồng được 7 năm. Nhà chồng tôi ở chung một căn nhà 3 tầng, mẹ chồng — bà Hường, tính vốn soi mói, hay lục lọi tủ của vợ chồng tôi với lý do “coi có thiếu đồ đạc gì không”.

    Tôi không tin tưởng bà lắm, nhất là từ ngày tôi phát hiện mất hai chiếc vòng vàng mẹ ruột cho trước khi cưới. Hỏi thì bà cười hềnh hệch bảo:
    “Nhà này làm gì có trộm?”

    Tôi nghi quá, bèn đặt một camera siêu nhỏ giấu sau chậu cây trong phòng, hướng thẳng vào tủ quần áo — định bụng theo dõi vài ngày để bắt tại trận.

    Tôi thậm chí còn bật chế độ gửi thông báo khi camera phát hiện chuyển động.


    Ba ngày sau.

    Đang làm ở công ty thì điện thoại rung liên tục: Camera phát hiện chuyển động trong phòng.

    Tôi mở ra xem.

    Đúng như tôi nghĩ:
    Bà Hường bước vào, đảo mắt, rồi bắt đầu mở tủ tôi lục từng ngăn.

    “Tốt rồi, bắt được rồi nhé,” tôi lầm bầm.

    Nhưng chưa đầy 20 giây sau…

    Cảnh tượng trên màn hình khiến tôi lạnh cả sống lưng.


    **KHÔNG PHẢI MẸ CHỒNG.

    MÀ LÀ CHỒNG TÔI.**

    Anh Dũng — chồng tôi — xuất hiện từ phía cửa. Anh nhìn quanh rồi rón rén khóa cửa lại.

    Tôi tưởng anh quay về nhà giữa giờ làm, nhưng điều tiếp theo xảy ra khiến tôi muốn nôn.

    Anh đi đến bên cạnh mẹ tôi, thì thầm gì đó. Bà gật đầu, nhếch mép cười.

    Rồi anh mở ngăn tủ đựng đồ lót của tôi, lôi ra một cái túi nhỏ màu đỏ — túi tôi đựng những thứ riêng tư nhất.

    Anh mở bung ra.

    Không phải vàng.

    Mà là… những tờ giấy ghi nợ.

    Những tờ giấy mà tôi chưa bao giờ nhìn thấy trong đời.

    Bà Hường nói to, rõ ràng đến mức camera thu được:

    “Giữ kỹ vào, không để con Lan nó biết. Cái món nó gửi về cho tao hàng tháng, mày nhớ lấy trước một nửa. Con này ngu, dễ moi lắm.”

    Tôi như bị ai bóp tim.

    Lấy tiền tôi gửi cho mẹ chồng?
    Giấu giấy nợ trong tủ của tôi?
    Nhưng vì sao?

    Chưa kịp định thần, camera ghi tiếp cảnh khiến tôi buồn nôn:


    **CHỒNG TÔI QUỲ XUỐNG.

    NHƯ CON NỢ ĐANG CẦU CỨU.**

    Anh nói, giọng run:

    “Mẹ… con xin mẹ đừng nói với nó. Mười năm nay chuyện này kín rồi. Để nó biết là đời con tàn.”

    Bà Hường khoanh tay:

    “Muốn tao im thì mỗi tháng để tao giữ cái thẻ ATM của nó. Con Lan nó yêu mày như điếu đổ, nó không dám nghi đâu.”

    Dũng gật đầu lia lịa như kẻ đang chịu ơn.

    Tôi choáng váng.

    Mười năm?
    Anh nói mười năm?

    Nhưng tệ hơn vẫn còn ở phía sau.


    SỰ THẬT KINH TỞM NHẤT

    Dũng đứng dậy, nhìn quanh phòng tôi như kẻ trộm, rồi mở một cái hộp tôi chưa bao giờ thấy.

    Bên trong là hàng loạt hóa đơn bí mật:

    Tiền nhà cho một người phụ nữ khác

    Tiền viện phí của một đứa trẻ 8 tuổi

    Tiền học thêm

    Và một tờ giấy khai sinh…

    Camera zoom đủ gần để tôi thấy rõ dòng chữ:

    Tên cha: Dũng (chồng tôi).

    Tôi suýt đánh rơi điện thoại.

    Bà Hường khoát tay, nói câu chốt hạ:

    “Cứ giấu con Lan. Để nó nuôi mày còn nuôi cả con kia. Mày ngu chứ nó ngu hơn.”

    Tôi muốn hét lên.
    Muốn đập nát cái điện thoại.

    Nhưng tôi chỉ ngồi bất động — nước mắt chảy xuống bàn tay.

    Cuối video, chồng tôi đưa cho mẹ một xấp tiền tôi chưa bao giờ thấy anh có. Nhưng thứ làm tôi chết lặng là chiếc nhẫn cưới của tôi trong tay mẹ chồng.

    Bà cười khẩy:

    “Nó sắp phát hiện rồi. Lo mà dọn đường đi. Nhẫn tao giữ để khi cần còn mang chỗ khác.”

    Chồng tôi đáp:

    “Ừ… chuẩn bị ly hôn đi thì vừa. Con bé (nhân tình) nó giục rồi.”

    Tôi chết lặng.

    Mười năm chung sống.
    Tôi nuôi con riêng của anh với người khác.
    Tôi bị mẹ chồng moi tiền.
    Tôi bị chồng cắm sừng, cướp nhẫn cưới, chuẩn bị đá khỏi nhà…

    Và tất cả —
    nhờ cái camera giấu để bắt mẹ chồng trộm vàng —
    tôi đã tận mắt chứng kiến sự thật kinh tởm nhất đời mình.

  • Người đàn ông giàu có đến thăm m;/ộ con gái mình vào mỗi cuối tuần, cho đến một ngày nọ, bỗng có bé gái nghèo khổ xuất hiện

    Ông Dũng – một doanh nhân giàu có có tiếng trong vùng – suốt ba năm trời đều đến thăm mộ con gái vào mỗi cuối tuần.

    Con gái ông – bé Thảo, 10 tuổi – mất trong một vụ tai nạn giao thông mà xe gây tai nạn bỏ trốn, không tìm được tung tích.
    Từ ngày đó, ông Dũng sống vật vờ như cái bóng.

    Hôm ấy, trong lúc ông đang lau bia mộ, bỗng một bé gái gầy gò, mặt lem nhem đất, tay cầm bịch bánh mì khô, đứng cách ông vài mét, chỉ thẳng vào bia:

    “Chú ơi… chị này sống gần nhà con mà. Chị hay đứng ở bờ sông, không nói gì hết.”

    Ông Dũng giật mình, tim như ngừng đập.

    Ông hỏi dồn:

    “Con… con thấy rõ không?”
    “Dạ, ngày nào con cũng thấy. Chị đứng ngay gốc xoài ở sau nhà con.”

    Ông Dũng vội vàng nắm tay bé gái:

    “Dẫn chú tới đó!”


    Khi tới nơi… ông Dũng chết lặng.

    Ngôi nhà bé gái dẫn ông tới là một căn nhà cấp bốn xiêu vẹo. Sau nhà đúng là có một gốc xoài lớn, bên cạnh là bờ sông nhỏ.

    Nhưng điều khiến ông Dũng rụng rời… là bức tranh treo trước sân.

    Một bức tranh màu nước cũ kỹ vẽ một bé gái mặc đúng chiếc váy trắng mà Thảo mặc hôm tai nạn xảy ra.

    Ông đứng không vững. Tay run lên:

    “Sao… sao con có bức này?”

    Bé gái cúi đầu:

    “Không phải của con. Chị đứng ở gốc xoài đưa cho con… rồi biến mất.”

    Ông Dũng cảm giác lạnh buốt sống lưng.


    Bà chủ nhà bước ra, và câu chuyện khiến ông bủn rủn.

    Bà chủ nghèo, dáng khắc khổ, nhận ông vào nhà. Nghe ông hỏi, bà kể:

    “Thật ra… tôi hay thấy một bé gái lảng vảng ngoài bờ sông từ hơn một năm nay.
    Người ta tưởng con tôi tưởng tượng, nhưng tôi thì thấy thật.
    Nó đứng đó, xanh xao, như ngóng ai.

    Mãi hôm trước tôi nhìn kỹ… mới nhận ra con bé không có… bóng.”

    Ông Dũng ngồi sụp xuống.

    Bà chủ run run mở chiếc hộp gỗ:

    “Cách đây ba năm, tôi nhặt được cái này trôi từ sông vào… Nhưng nghèo quá, tôi không dám mang đi trình báo.”

    Bên trong là:

    Một chiếc vòng tay bạc có khắc chữ Thảo

    Một mảnh áo váy rách

    Và một tờ giấy xét nghiệm ADN của một phòng khám tư, góc giấy bị rách nhưng vẫn đọc được tên bố mẹ.

    Tên người cha…
    Chính là ông Dũng.

    Ông Dũng tái mét, đôi mắt đỏ hoe.

    “Thảo… đã cố quay về tìm ba suốt ba năm qua…
    Mà ba thì chỉ biết đứng trước một nấm mồ rỗng…”

    Vụ tai nạn năm ấy, thi thể bé gái được nhận dạng sai vì cùng chiếc váy trắng. Con ông trôi xuống sông, kẹt vào khu vực bờ sau nhà người phụ nữ nghèo này.

    Bé gái nghèo sụt sịt hỏi:

    “Chú… chú có đón chị ấy về nhà không?
    Chị bảo chị lạnh lắm…”

    Ông Dũng ôm mặt bật khóc.

  • Vừa sinh con được ba ngày, còn chưa kịp hồi sức thì chồng đã lạnh lùng đưa đơn ly hôn bắt ký ngay tại bệnh viện. Không khóc lóc, không níu kéo, cô chỉ lặng lẽ mỉm cười rồi ký vào tờ giấy ấy. Ai cũng nghĩ cô cam chịu, nào ngờ ngay tối hôm đó, cô âm thầm làm một việc khiến người đàn ông kia bàng hoàng đến quỳ gối xin tha thứ, thậm chí van nài được gặp mẹ con cô một lần. Nhưng mọi chuyện lúc này… đã không còn đơn giản nữa.


    Tiếng trẻ con khóc yếu ớt vang lên trong căn phòng hậu sản lạnh ngắt. Mai nằm bất động, mồ hôi còn đọng trên trán, người chưa kịp hồi sức sau ca sinh mổ đầy đau đớn. Khi y tá vừa bế đứa bé sang phòng dưỡng nhi, cánh cửa bật mở. Tuấn – chồng cô – bước vào cùng một xấp giấy tờ. Không một lời hỏi han. Không một ánh nhìn thương xót dành cho người vợ vừa sinh con cho mình.

    Ký vào đây.
    Giọng anh ta lạnh tanh như thép.

    Mai nhìn tờ đơn ly hôn, đôi tay run nhẹ nhưng ánh mắt lại bình thản lạ thường. Cô hỏi khẽ:
    “Vì sao gấp vậy? Ít nhất cũng để em xuất viện rồi nói chuyện.”

    Tuấn siết chặt quai cặp:
    “Chúng ta hết rồi. Em ký đi. Anh cần tự do.”

    Tự do… Có lẽ anh nghĩ cô sẽ khóc lóc, van nài như những lần cãi vã trước đây. Nhưng không. Mai chỉ mỉm cười nhạt, một nụ cười khiến Tuấn hơi khựng lại. Cô nhận lấy cây bút, ký tên lên tờ giấy, từng nét ký nhẹ nhàng đến lạ.

    “Cảm ơn em đã hợp tác,” Tuấn nói rồi quay đi, không nhìn lại.

    Cả bệnh viện xôn xao: một người đàn ông bỏ vợ ngay sau sinh nở – chuyện gây phẫn nộ. Nhưng Mai im lặng, chỉ xin y tá cho mình được ôm con một lát rồi nhờ mẹ ruột đón về. Không ai ngờ, đằng sau sự bình thản ấy là một cơn sóng ngầm dữ dội.

    Tối hôm đó, khi còn nằm theo dõi tại bệnh viện, Mai nhận được một tin nhắn ẩn danh: “Nếu chị muốn biết lý do thật sự khiến chồng chị ly hôn ngay sau sinh, hãy mở tệp đính kèm.”

    Tệp chứa hàng chục bức ảnh Tuấn tình tứ với một người phụ nữ – chính là Hạnh, bạn thân 10 năm của Mai. Không chỉ ngoại tình, họ còn bí mật dọn về sống chung trước khi Mai sinh.

    Nhưng điều khiến Mai lặng người hơn là một đoạn ghi âm:
    Giọng Tuấn vang lên rõ ràng:
    “Mai yếu đuối, không làm được gì đâu. Cứ để cô ta ký, anh sẽ giành quyền nuôi con. Hạnh không muốn phải nuôi con người khác.”

    Mai siết chặt điện thoại. Lần đầu tiên sau ba ngày sinh con, cô khóc. Nhưng chỉ trong vài phút. Lau nước mắt, cô mở laptop. Từng thao tác gõ phím chính xác, dứt khoát. Cô gửi đi một email duy nhất – email mà chỉ ít người biết cô có quyền truy cập.

    Đêm đó, chính hành động âm thầm của Mai đã khiến cuộc đời Tuấn đảo lộn chỉ sau 24 giờ…

    Sáng hôm sau, khi Mai vừa được xuất viện, trên mạng xã hội của công ty Tuấn bỗng xuất hiện một bài đăng bất thường: bằng chứng ngoại tình, lời nói xúc phạm vợ mới sinh và cả lời tuyên bố muốn cướp quyền nuôi con. Tất cả đều được đăng từ tài khoản quản trị cấp cao – vị trí mà Tuấn không ngờ Mai vẫn giữ quyền truy cập vì cô từng là người phụ trách truyền thông trước khi nghỉ thai sản.

    Những hình ảnh và đoạn ghi âm lan truyền với tốc độ khủng khiếp. Công ty vốn đề cao đạo đức nhân sự, đặc biệt là các vị trí quản lý như Tuấn. Chỉ trong vài giờ, ban lãnh đạo triệu tập cuộc họp khẩn. Đến trưa, Tuấn bị đình chỉ công tác, yêu cầu giải trình.

    Anh ta hoảng loạn gọi liên tục cho Mai, nhưng cô tắt máy.

    Khi Tuấn vừa vội vã rời buổi họp, thì những người thân trong gia đình hai bên cũng đồng loạt gọi hỏi tội. Mẹ Tuấn tức giận đến mức thẳng tay ném điện thoại vào mặt anh khi biết con dâu vừa sinh đã bị ép ly hôn.

    “Cậu còn là con người không? Con bé suýt mất mạng trên bàn mổ vì đẻ khó cho cháu tôi đấy!” – bà hét lên.

    Cay đắng hơn, Hạnh cũng biến mất ngay trong buổi chiều hôm đó. Cô ta chặn mọi liên lạc, để lại duy nhất một tin nhắn:
    “Anh tự lo đi. Em không muốn dính vào scandal này.”

    Tuấn như người từ thiên đường rơi xuống vực. Anh ta chạy đến bệnh viện tìm Mai thì được biết cô đã xuất viện từ sáng. Về nhà mẹ vợ – cũng không có. Cuối cùng, khi anh đứng trước căn hộ chung của hai người, chìa khóa không còn mở được nữa.

    Mai đã thay ổ khóa.

    Trên cửa dán một tờ giấy nhỏ, chữ viết nắn nót:
    Ly hôn theo yêu cầu của anh. Con tôi – tôi tự nuôi. Chúng tôi không liên quan gì đến anh nữa.

    Tuấn đập cửa, vừa khóc vừa gọi tên Mai. Nhưng cô không xuất hiện.

    Thực tế, hành động của Mai không phải để trả thù. Cô đơn giản muốn đưa sự thật ra ánh sáng, để bảo vệ quyền làm mẹ của mình. Cô hiểu rất rõ: nếu im lặng ký đơn, Tuấn hoàn toàn có thể dùng tình trạng sức khỏe và tài chính để giành quyền nuôi con. Anh ta đã tính toán như vậy.

    Nhưng Mai – vốn là người sắc sảo trong công việc – không hề yếu đuối như anh nghĩ.
    Cô đã âm thầm chuẩn bị cho tình huống xấu nhất từ khi linh cảm Tuấn thay đổi. Và email đêm qua chỉ là bước đầu.

    Cô làm việc với luật sư, cung cấp bằng chứng ngoại tình – yếu tố khiến Tuấn mất lợi thế trong tranh chấp quyền nuôi con. Cô tìm nhà mới, chuyển tạm về nhà mẹ đẻ để dưỡng sức.

    Khi mọi thứ đã ổn thỏa, Mai bế con bước ra ban công, hít một hơi dài.
    Cô biết, bão tố thật sự… mới chỉ bắt đầu.

    Ba ngày sau scandal, Tuấn như cái xác biết đi. Anh bị công ty yêu cầu nghỉ việc để phục vụ điều tra nội bộ, các đối tác yêu cầu hủy hợp đồng. Uy tín, sự nghiệp và cả hình ảnh gia đình gương mẫu mà anh luôn khoe khoang… sụp đổ hoàn toàn.

    Tối hôm đó, Tuấn tìm đến nhà mẹ Mai. Anh đứng trước cổng gần một giờ, tay run run bấm chuông. Mẹ Mai mở cửa, nhìn anh bằng ánh mắt căm phẫn.

    “Về đi. Nhà này không chào đón cậu.”

    “Con xin bác… cho con gặp Mai một chút. Con sai rồi… Con hối hận lắm.”

    Nhưng Mai, đang bế con bên trong, nghe toàn bộ. Cô im lặng không bước ra.
    Tuấn quỳ xuống trước cổng, gào lên:
    “Mai! Anh xin lỗi! Cho anh gặp con một lần thôi!”

    Lời nói nghẹn đi giữa đêm. Hàng xóm kéo nhau ra xem. Nhưng Mai vẫn đứng yên sau cánh cửa. Không phải vì căm hận, mà vì cô biết: đây là điều Tuấn phải đối diện để hiểu nỗi đau mà cô từng chịu.

    Cuối cùng, chính mẹ Mai là người đóng cổng lại:
    “Cậu về đi. Con gái tôi mới sinh cần yên ổn. Đừng làm phiền nữa.”

    Tuấn gục xuống.

    Vài tuần sau, khi Mai hồi phục, luật sư gọi báo: Tuấn đã nộp đơn phản hồi, xin được hoà giải, thậm chí muốn rút đơn ly hôn. Nhưng Mai từ chối.
    Cô viết một lá thư gửi Tuấn:

    “Em không hận. Nhưng cũng không thể quay lại. Ngày anh đưa em tờ ly hôn ở bệnh viện, em đã chết đi một lần rồi. Lần này, em chọn sống cho mình và con.”

    Tuấn đọc thư, nước mắt rơi. Anh cố cầu xin được gặp con. Cuối cùng, vì nghĩ đến tương lai đứa bé, Mai đồng ý cho Tuấn gặp một lần, nhưng chỉ dưới sự giám sát của luật sư.

    Trong buổi gặp ấy, Tuấn run rẩy nhìn đứa trẻ bé xíu đang ngủ trong tay Mai.
    “Anh xin lỗi… Anh không xứng làm bố.”

    Mai khẽ ôm con chặt hơn, đáp:
    “Anh đã có lựa chọn của mình. Còn em, em sẽ bảo vệ con bằng tất cả những gì em có.”

    Buổi gặp kéo dài 20 phút. Đó cũng là lần duy nhất Tuấn được nhìn con trong suốt nhiều tháng sau đó.

    Một năm trôi qua. Mai trở lại công việc, mạnh mẽ và bình thản hơn bao giờ hết. Con trai cô khỏe mạnh, kháu khỉnh. Thi thoảng Tuấn gửi tiền chu cấp, nhưng không bao giờ dám đòi hỏi điều gì. Anh hiểu, có những sai lầm… phải trả giá cả đời.

    Còn Mai, mỗi tối nhìn con ngủ, đều tự nhủ:
    “Ngày ấy, ký vào tờ đơn ly hôn không phải là kết thúc. Đó là lúc mẹ con mình bắt đầu một cuộc đời mới.”

    Hồi kết – và cũng là khởi đầu cho một người phụ nữ mạnh mẽ bước ra khỏi tổn thương để sống cuộc đời xứng đáng.

  • Đi công tác về thì cho::áng v:::áng khi con ngây thơ bảo: ” Tối nào cô T cũng đến dạy con học rồi cô T ng::ủ lại với bố…”

    Tôi kéo chiếc vali nặng trịch vào nhà sau chuyến công tác Singapore dài 10 ngày. Căn hộ cao cấp vắng lặng, chỉ có tiếng ti vi đang mở ở phòng khách. Huy – chồng tôi – chắc vẫn chưa đi làm về. Thằng bé Bi, con trai 5 tuổi của tôi, đang ngồi chơi xếp hình trên thảm.

    Thấy mẹ, Bi hét lên sung sướng, lao vào lòng tôi: “Mẹ về! Mẹ có mua quà cho Bi không?” Tôi ôm con hít hà mùi sữa thơm tho, bao mệt mỏi tan biến. Vừa mở vali lấy bộ lego ra, tôi vừa hỏi chuyện con: “Mấy ngày mẹ đi vắng, ở nhà có ngoan không? Bố có cho con đi chơi đâu không?”

    Bi vừa lắp ghép siêu nhân vừa hồn nhiên đáp: “Con ngoan lắm. Tối nào cô Tuyết cũng đến dạy học, rồi cô Tuyết ngủ lại với bố. Bố bảo cô Tuyết mệt nên ngủ nhờ, nhưng mà… cô ấy ngủ trong phòng của mẹ cơ.” Nụ cười trên môi tôi cứng đờ. Tim tôi như bị ai đó bóp nghẹt một nhát, đau điếng. “Con nói sao? Cô Tuyết gia sư ấy hả? Cô ngủ… trong phòng mẹ?”“Vâng ạ. Bố bảo con sang phòng bà vú ngủ để bố với cô Tuyết bàn chuyện học hành. Mà con thấy cô Tuyết cởi áo ra giống như lúc mẹ đi tắm ấy…”

    Tai tôi ù đi. Mọi thứ trước mắt chao đảo. Tuyết – cô sinh viên năm cuối trường Sư phạm, có khuôn mặt ngây thơ, hiền lành mà tôi tin tưởng thuê về dạy chữ cho con, lại là kẻ đâm sau lưng tôi? Còn Huy, người chồng tôi yêu thương, người tôi đã dùng cả thanh xuân và các mối quan hệ của gia đình để nâng đỡ lên ghế Giám đốc chi nhánh, lại dám dẫn gái về nhà ngay trên chiếc giường cưới của chúng tôi?

    Tôi hít một hơi thật sâu, cố ngăn dòng nước mắt đang chực trào. Tôi không được khóc. Khóc lóc lúc này là hèn, là thua cuộc. Tôi hôn lên trán con: “Được rồi, mẹ biết rồi. Chuyện này là bí mật của hai mẹ con nhé, đừng nói với bố là con kể mẹ nghe.” Tôi vào phòng ngủ, bình tĩnh đến đáng sợ. Việc đầu tiên tôi làm không phải là đập phá đồ đạc, mà là mở máy tính, kết nối với hệ thống camera an ninh giấu kín tôi lắp trong phòng làm việc và phòng ngủ – thứ mà Huy chưa bao giờ biết đến sự tồn tại của nó.

    Và kia rồi. Những đoạn video trần trụi, những âm thanh ghê tởm vang lên khiến tôi buồn nôn. Họ không chỉ “ngủ”. Họ còn toan tính. “Bao giờ anh mới bỏ mụ vợ già đó? Em chán cảnh lén lút này rồi,” giọng Tuyết nũng nịu. “Gắng đợi thêm chút nữa. Đợt này nó đi công tác về, anh sẽ lừa nó ký giấy sang tên căn biệt thự ngoại ô cho anh để ‘kinh doanh’. Xong xuôi anh sẽ đá nó ra đường. Tiền của nó, nhà của nó, rồi sẽ là của chúng ta,” giọng Huy hả hê, đắc thắng.

    Tôi đóng máy tính. Cơn đau qua đi, thay vào đó là sự lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Được lắm. Muốn lấy tiền của tôi để nuôi bồ, rồi đá tôi ra đường? Để xem ai mới là người ra đường. Một tuần sau đó, tôi diễn vai một người vợ hoàn hảo. Tôi tỏ ra vui vẻ, ngọt ngào, thậm chí còn mua tặng Huy một chiếc đồng hồ hiệu. Huy hí hửng ra mặt, tin rằng tôi vẫn là con gà mờ ngu ngốc chỉ biết cắm đầu vào công việc.

    Tối thứ Bảy, tôi tổ chức một bữa tiệc nhỏ tại nhà, gọi là ăn mừng hợp đồng lớn tôi vừa ký được. Tôi mời vài người bạn thân thiết, bố mẹ chồng, và đặc biệt: mời cả cô Tuyết đến dự với tư cách “ân nhân” dạy dỗ con trai tôi. Bữa tiệc diễn ra trong không khí ấm cúng giả tạo. Huy đóng vai người chồng mẫu mực, gắp thức ăn cho tôi. Tuyết ngồi đối diện, e lệ, thi thoảng liếc mắt đưa tình với Huy khi nghĩ không ai để ý.

    Khi mọi người đã dùng xong món chính, tôi đứng dậy, cầm ly rượu vang, mỉm cười rạng rỡ: “Hôm nay, con mời bố mẹ và mọi người đến đây, ngoài việc ăn mừng công việc, con còn có một món quà đặc biệt muốn dành tặng cho chồng con và cô giáo của bé Bi“. Huy mắt sáng lên, chắc mẩm tôi sắp tuyên bố chuyện sang tên nhà. Tuyết cũng hồi hộp không kém.

    Tôi ra hiệu cho người giúp việc bật màn hình máy chiếu lớn giữa phòng khách. “Đây là ‘thành quả’ lao động miệt mài của anh Huy và cô Tuyết trong những ngày tôi đi vắng. Mời mọi người cùng thưởng thức“. Màn hình sáng lên. Không phải là phim ảnh gì xa xôi, mà là đoạn clip sắc nét trích xuất từ camera phòng ngủ. Cảnh Huy và Tuyết quấn lấy nhau, cùng những lời thoại toan tính chiếm đoạt tài sản vang lên rõ mồn một giữa căn phòng im phăng phắc.

    “Bao giờ anh mới bỏ mụ vợ già đó?…” “Tiền của nó, nhà của nó, rồi sẽ là của chúng ta…”. Chiếc ly trên tay mẹ chồng tôi rơi xuống sàn vỡ tan tành. Tuyết mặt cắt không còn giọt máu, run rẩy nấp sau ghế. Huy chết trân, mặt tái mét như xác chết, lắp bắp: “Lan… em… em nghe anh giải thích…”. Tôi nhếch mép, ném xấp tài liệu dày cộp xuống mặt bàn cái “bộp”.

    “Giải thích? Anh định giải thích rằng anh đang dạy cô ta kỹ năng sống à? Đây là đơn ly hôn tôi đã ký sẵn. Và đây…” – tôi chỉ tay vào tờ giấy khác – “Là quyết định sa thải anh khỏi vị trí Giám đốc chi nhánh. Anh quên rồi sao? Công ty đó là của bố tôi, tôi chỉ để anh ngồi vào đó cho đẹp mặt thôi.”. Tôi quay sang Tuyết, cô ả đang khóc lóc van xin. “Còn cô, cô Tuyết. Tôi đã gửi toàn bộ tư liệu này kèm theo đơn tố cáo vi phạm đạo đức nghề nghiệp lên ban giám hiệu trường cô và các trung tâm gia sư lớn. Chúc mừng cô, từ nay cô sẽ nổi tiếng khắp cái thành phố này.”

    Bố mẹ chồng tôi xấu hổ đến mức không dám ngẩng mặt lên. Huy quỳ sụp xuống chân tôi, níu lấy vạt váy: “Vợ ơi, anh sai rồi, anh bị nó dụ dỗ. Em tha cho anh, anh không thể mất tất cả thế này được!”. Tôi lạnh lùng gạt tay hắn ra, nhìn hắn bằng ánh mắt khinh bỉ nhất: “Anh không mất tất cả. Anh vẫn còn cô bồ trẻ đẹp kia mà. Hai người rất xứng đôi: một kẻ phản bội và một kẻ đào mỏ. Căn nhà này đứng tên tôi, mời hai người ra khỏi đây ngay lập tức. Đồ đạc của anh tôi đã cho người dọn ra vỉa hè rồi đấy.”

    Tôi ra hiệu cho bảo vệ khu chung cư – những người tôi đã dặn trước – vào “tiễn khách”. Huy và Tuyết bị lôi ra ngoài trong sự nhục nhã ê chề. Tiếng cửa đóng sầm lại, cắt đứt mọi ồn ào dơ bẩn. Tôi quay lại, ôm lấy bé Bi đang ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì. “Mẹ ơi, bố đi đâu thế?” “Bố đi học bài học của bố rồi con ạ. Từ nay, chỉ có hai mẹ con mình thôi, nhưng mẹ hứa, cuộc sống của chúng ta sẽ tốt đẹp hơn gấp ngàn lần.”

    Đêm đó, tôi ngủ một giấc ngon nhất trong suốt 5 năm qua. Đau đớn là thật, nhưng sự tự do và lòng tự trọng tôi vừa giành lại được còn quý giá hơn gấp bội. Kẻ bội bạc đã phải trả giá, và tôi – tôi sẽ bắt đầu một chương mới rực rỡ hơn.

  • Biết bố vợ bán đất có 10 tỷ, con rể liền “chơi chiêu” để xin 1 tỷ nhưng –

    Tôi là bố vợ của Huấn. Mấy tháng trước, tôi vừa bán mảnh đất ở quê, được hơn 10 tỷ Đó là phần để dưỡng già, phòng khi ốm đau, cũng để sau này còn lại chút gì cho các con. Tôi nghĩ chuyện tiền nong trong nhà, miễn là các con sống yên ổn, không ai phải khổ vì mình là được.

    Thế nhưng từ lúc bán đất xong, tôi bắt đầu thấy Huấn khác đi. Nó hỏi vay 1 tỷ để kinh doanh. Tôi không phản đối chuyện làm ăn, nhưng tôi biết tính nó nóng nảy, bốc đồng, làm việc theo kiểu “hứng lên là làm”, trước đây cũng từng vài lần thất bại. Tôi không dám đưa số tiền lớn như vậy, sợ lại rơi vào cảnh mất trắng, rồi vợ chồng nó lại cãi nhau, cuối cùng người gánh vẫn là con gái tôi.

    Tôi nhẹ nhàng bảo: “Con tính kỹ chưa? Bố không muốn vợ chồng con gánh nặng, cứ đi làm lấy thu nhập ổn định như hiện nay có phải tốt hơn không”.

    Nhưng ngay hôm đó, Huấn đổi sắc mặt, bảo tôi không tin tưởng thì thôi, không cần nữa.

    Tôi tưởng chuyện dừng ở đó, ai ngờ tối đến, con gái tôi gọi, vừa khóc vừa nói trong nhà đang ầm ĩ. Huấn trách nó là không biết đứng về phía chồng, rằng cả nhà này coi thường anh ta, rồi quát nạt cả đứa con đang ngồi học.

    Tôi không ngờ một người đàn ông đã làm cha, làm chồng, lại có thể dùng cách ấy để ép buộc gia đình mình. Huấn tưởng tôi không hiểu ý sao? Mắng vợ, dọa nạt con để tôi phải thương cháu mà mở ví đưa tiền.

    Biết bố vợ bán đất có 10 tỷ, con rể liền

    Ảnh minh họa

    Con gái tôi thì chỉ khóc, nó nói: “Anh ấy bảo nếu không cho vay thì anh phá nhà này”.

    Lúc ấy, tôi tự hỏi 1 tỷ đáng giá đến mức con rể tôi có thể đánh đổi tình nghĩa gia đình sao?

    Tối đó, tôi lặng lẽ sang nhà, Huấn còn đang cằn nhằn, mặt mày hằm hằm. Nhưng khi thấy tôi, nó giả vờ nhẹ giọng: “Con cũng chỉ muốn lo cho tương lai gia đình thôi bố”.

    Tôi nhìn thẳng vào mắt nó, hỏi nó muốn lo cho gia đình mà chưa gì đã làm khổ vợ con thế này à? Nếu có kế hoạch kinh doanh rõ ràng thì tôi có thể cân nhắc cho vay, chứ còn kiểu đòi tiền thế này thì tôi nhất quyết không đồng ý.

    Nó im lặng, cúi mặt xuống nhưng tôi biết, không phải vì hiểu ra, mà vì thất bại trong tính toán ép buộc của mình.

    Tôi thương con gái, nó lấy chồng ai chẳng mong bình yên, vậy mà giờ phải chịu tiếng quát nạt chỉ vì một món tiền mà nó còn không hề đòi hỏi. Tôi không tiếc tiền, tôi chỉ tiếc cho cách sống của con rể mình. Nếu một người đàn ông vì 1 tỷ mà sẵn sàng đạp lên sự tôn trọng vợ con, thì kể cả tôi có đưa, liệu rồi sau này nó sẽ còn đòi đến bao nhiêu nữa?

  • Trời ơi cứ ngỡ đang mơ, ‘phép màu’ đã xảy ra rồi bà con ơi


    Giá vàng miếng tăng mạnh.

    Giá vàng miếng đồng loạt tăng phi mã so với sáng hôm qua và giao dịch ở mức cao. Giá vàng nhẫn tăng – giảm trái chiều ở các thương hiệu. Giá vàng thế giới tăng.

    Giá vàng trong nước hôm nay

    Các thương hiệu SJC, DOJI, PNJ, Bảo Tín Minh Châu, Phú Quý đồng loạt tăng phi mã so với sáng hôm qua, giao dịch ở mức cao nhất là 152,7 triệu đồng/lượng ở chiều mua vào và đều có giá bán ra là 154,7 triệu đồng/lượng.

    Riêng thương hiệu Phú Quý có giá mua vào thấp hơn các thương hiệu khác, giao dịch ở mức 151,7 triệu đồng/lượng mua vào và giá bán ra bằng các thương hiệu khác.

    Giá vàng nhẫn hôm nay (11-12) tăng – giảm trái chiều ở các thương hiệu, mức tăng – giảm cao nhất là 1 triệu đồng/lượng. Các thương hiệu vàng nhẫn niêm yết mức giá cao nhất là 153,5 triệu đồng/lượng bán ra.

    Cụ thể, SJC niêm yết giá vàng nhẫn ở mức 149,6 triệu đồng/lượng mua vào và 152,1 triệu đồng/lượng bán ra (tăng 1 triệu đồng/lượng so với hôm qua ở cả 2 chiều).

    Vàng nhẫn DOJI và vàng nhẫn PNJ đều giao dịch ở ngưỡng 149,5 triệu đồng/lượng mua vào và 152,5 triệu đồng/lượng bán ra (bằng giá hôm qua ở cả 2 chiều).

    Vàng nhẫn thương hiệu Bảo Tín Minh Châu niêm yết ở mức 150,5 – 153,5 triệu đồng/lượng (mua vào – bán ra), bằng giá hôm qua ở cả 2 chiều.

    Vàng nhẫn Phú Quý giao dịch ở ngưỡng 149,8 triệu đồng/lượng mua vào và 152,8 triệu đồng/lượng bán ra, giảm 700.000 đồng/lượng so với giá hôm qua ở cả 2 chiều.

    Giá vàng thế giới hôm nay

    Trên thị trường vàng thế giới, giá vàng giao ngay hôm nay tăng so với giá sáng hôm qua, niêm yết quanh ngưỡng 4.229,5 USD/ounce (tương đương 135,1 triệu đồng/lượng quy đổi theo tỷ giá Vietcombank, chưa thuế, phí).

    Giá vàng thế giới nhìn chung tăng giá 85,6 USD/ounce, tương đương tăng 2,07% nếu tính trong vòng 30 ngày qua.

    Hiện tại, vàng thế giới thấp hơn khoảng 19,6 triệu đồng/lượng so với giá vàng trong nước.

    Sau khi Cục Dự trữ Liên bang Mỹ (Fed) thực hiện mức cắt giảm lãi suất 25 điểm cơ bản mà thị trường đã dự đoán rộng rãi, Chủ tịch Fed Jerome Powell cho biết theo quan điểm của ông, ngân hàng trung ương đã đạt được mức lãi suất trung tính, và dù việc tăng lãi suất không phải là kịch bản cơ bản của bất kỳ ai, những đợt cắt giảm tiếp theo sẽ cần được biện minh bằng các dữ liệu mới.

    Ngay từ đầu, Powell được hỏi liệu việc bổ sung cụm từ “đang xem xét mức độ và thời điểm của các điều chỉnh bổ sung” trong tuyên bố có nghĩa là Fed hiện đang tạm dừng hay không.

    “Đúng vậy, các điều chỉnh trong tháng 9 đưa chính sách của chúng tôi vào trong phạm vi rộng của các ước tính về mức trung tính,” ông Powell trả lời. “Chúng tôi sẽ đánh giá cẩn thận các dữ liệu sắp tới. Ngoài ra, tôi cũng lưu ý rằng, kể từ tháng 9, chúng tôi đã giảm lãi suất chính sách 75 điểm cơ bản, và 175 điểm cơ bản kể từ tháng 9 năm ngoái, nên lãi suất Fed hiện nằm trong phạm vi rộng của các ước tính về giá trị trung tính và ở vị thế tốt để chờ xem nền kinh tế diễn biến như thế nào”.

    Về Bản tóm tắt dự báo kinh tế (SEP) cập nhật cho thấy, tăng trưởng năm 2026 cao hơn mức ước tính hiện tại 1,7% cho năm 2025, Powell cho biết việc chính phủ liên bang mở cửa trở lại sau thời gian đóng cửa là lý do quan trọng. “Bạn có thể chuyển 0,2% sang năm tới, vì vậy nó có thể là 1,9% hoặc 2,1%. Chính sách tài khóa sẽ hỗ trợ và chi tiêu cho trí tuệ nhân tạo sẽ tiếp tục, người tiêu dùng cũng tiếp tục chi tiêu, vì vậy có vẻ như kịch bản cơ bản sẽ là tăng trưởng vững chắc trong năm tới”, ông Jerome Powell cho biết thêm.

    Giữa lúc dư luận suy đoán về việc Trump sẽ bổ nhiệm ai thay Powell vào mùa xuân năm 2026, Powell cũng được hỏi ông muốn di sản của mình là gì. “Tôi thực sự muốn bàn giao công việc này cho người kế nhiệm trong bối cảnh nền kinh tế ở trạng thái thật sự tốt”, ông trả lời. “Đó là điều tôi muốn. Tôi muốn lạm phát được kiểm soát, giảm về 2%, và thị trường lao động vẫn mạnh”.

    “Tôi không có thời gian để nghĩ về những điều lớn hơn. Tôi hy vọng mình còn nhiều năm phía trước để lo những chuyện đó, nhưng hiện giờ vẫn còn rất nhiều việc phải làm”, ông nói thêm.

    Powell cũng từ chối một lần nữa khi được hỏi liệu ông có định ở lại Hội đồng Thống đốc Fed sau khi nhiệm kỳ Chủ tịch kết thúc hay không. “Một lần nữa, tôi tập trung vào thời gian còn lại trong nhiệm kỳ Chủ tịch của mình. Tôi không có gì mới để chia sẻ”, ông nói.

    Giá vàng tăng mạnh trong cuộc họp báo của Powell, với kim loại quý tăng từ mức thấp 4.185 USD ngay sau khi ông Powell kết thúc phần phát biểu chuẩn bị trước, lên đến 4.238 USD/ounce chiều cùng ngày.

  • Hai bộ phận trên cơ thể ngứa ngáy là dấu hiệu của bệnh UT gan, nhiều người lại lầm tưởng là dị ứng

    Ngoài vai trò giải độc, gan còn có chức năng tổng hợp, bài tiết và chuyển hóa các chất trong cơ thể, giúp duy trì sự cân bằng và sức khỏe tổng thể. Tuy nhiên, gan lại là một cơ quan đặc biệt vì nó không có “dây thần kinh đau”, điều này có nghĩa là khi gan bị tổn thương, cơ thể không cảm nhận ngay được sự đau đớn. Vì vậy, khi gan gặp vấn đề, chức năng chuyển hóa chất của cơ thể sẽ bị suy giảm, ảnh hưởng đến nhiều quá trình quan trọng. Để bảo vệ sức khỏe lá gan một cách hiệu quả, việc duy trì thói quen ăn uống khoa học, sinh hoạt hợp lý và lối sống lành mạnh là rất cần thiết.

    Trong trường hợp cơ thể bắt đầu xuất hiện một số dấu hiệu bất thường, đặc biệt là hai triệu chứng ngứa dưới đây, bạn nên chủ động đi kiểm tra sức khỏe ngay, bởi chúng có thể là những dấu hiệu cảnh báo rằng gan đang gặp vấn đề nghiêm trọng.

    Ngứa da

    Nhiều người thường nghĩ rằng ngứa da chỉ là kết quả của dị ứng hoặc do muỗi đốt. Tuy nhiên, nếu bạn bỗng dưng bị ngứa da kéo dài trong một khoảng thời gian mà không có nguyên nhân rõ ràng, thì đây có thể là dấu hiệu cảnh báo sớm một vấn đề về gan, bao gồm cả ung thư gan. Khi gan gặp vấn đề, khả năng trao đổi chất của cơ thể bị suy yếu, khiến dịch mật không thể di chuyển dễ dàng đến hệ tiêu hóa để hỗ trợ quá trình tiêu hóa. Lúc này, mật dư thừa sẽ bị lắng đọng trong túi mật, và một phần mật sẽ thấm vào máu. Máu lưu thông khắp cơ thể sẽ mang theo muối mật, làm cho chúng tích tụ dưới da, kích thích các đầu dây thần kinh và gây ngứa. Đây là một trong những triệu chứng quan trọng cần được chú ý.

    Bệnh sẩn ngứa do gan là một trong những triệu chứng gợi ý việc suy giảm chức năng thải độc của gan. Gan là một trong những cơ quan thiết yếu của cơ thể, đảm nhận nhiều vai trò quan trọng khác nhau. Khả năng lọc và loại bỏ các chất có hại cho cơ thể từ thức ăn, nước uống là một chức năng không thể thiếu luôn được gan đảm bảo. Tuy nhiên, nếu cơ thể người nhận quá nhiều các loại độc tố khác nhau, gan có thể sẽ bị tổn thương từ đó không thực hiện tốt được các hoạt động chuyển hóa cần có. Chất độc tồn dư trong cơ thể lâu ngày sẽ gây ra các biểu hiện lâm sàng như sẩn ngứa, mề đay. Bệnh sẩn ngứa do gan thường xuất hiện vào mùa hè, khi thời tiết khó chịu do nắng nóng, môi trường xung quanh ô nhiễm. Trong điều kiện này, cơ thể người thường tiết nhiều mô hôi, tuyến bã hoạt động mạnh là điều kiện thuận lợi cho việc hình thành nhiều sẩn ngứa. Người mắc bệnh sẩn ngứa do gan rất dễ tái phát nhiều lần, ảnh hưởng nhiều đến chất lượng cuộc sống. Nếu không được điều trị kịp thời, bệnh có thể âm thầm tiến triển trong thời gian dài, , gây suy giảm chức năng gan mạn tính, nặng nề hơn có thể dẫn đến xơ gan.

    Vì sao bệnh gan lại gây sẩn ngứa da

    Khi mắc bệnh, chức năng của gan không còn được hoạt động tốt, bao gồm cả việc lọc và thanh thải các độc tố. Các chất có hại được tích tụ nhiều trong cơ thể, lâu dần biểu hiện thành các dấu hiệu bất thường trên lâm sàng như các sẩn ngứa trên da. Một số chế độ sinh hoạt và dinh dưỡng không hợp lý đóng vai trò là những yếu tố đẩy nhanh tiến trình bệnh lý như:

    Sử dụng nhiều thực phẩm chế biến sẵn, nhiều chất bảo quản.
    Chế độ ăn ít chất xơ, thiếu hụt nhiều vitamin và khoáng chất.
    Chế độ làm việc căng thẳng, nhiều áp lực.
    Thường xuyên phải thức khuya, lao động thể chất quá sức.
    Lạm dụng các thức uống có cồn như rượu, bia. Rượu là một trong những nguyên nhân hàng đầu dẫn đến xơ gan đã được biết đến trên lâm sàng.

    Da bị ngứa, khi nào đến gặp bác sĩ?

    Nếu bạn cho rằng ngứa có thể là một dấu hiệu ung thư, hãy đến cơ sở y tế để thăm khám, chẩn đoán và có hướng xử lý kịp thời. Các triệu chứng ngứa da nên đi khám bao gồm:

    • Ngứa kéo dài hơn 2 ngày
    • Nước tiểu của bạn sẫm màu như màu trà
    • Da của bạn chuyển sang màu vàng
    • Bạn gãi da cho đến khi nó bị loét hoặc chảy máu
    • Phát ban nặng hơn khi bôi thuốc mỡ hoặc kem
    • Da c đỏ tươi hoặc có mụn nước đóng vảy
    • Có mủ hoặc dịch tiết ra từ da có mùi khó chịu
    • Không thể ngủ qua đêm vì ngứa
    • Dấu hiệu của một phản ứng dị ứng nghiêm trọng như khó thở , phát ban hoặc sưng mặt hoặc cổ họng

    Tóm lại, có nhiều nguyên nhân tiềm ẩn gây ngứa. Trong một số trường hợp, nó có thể là triệu chứng của một số loại ung thư hoặc điều trị ung thư. Nếu bạn bị ung thư và cảm thấy ngứa ngáy bất thường, hãy đến gặp bác sĩ để đảm bảo rằng đó không phải là dấu hiệu của một vấn đề nghiêm trọng. Bác sĩ có thể giúp bạn xác định nguyên nhân cụ thể và đưa ra một số gợi ý về cách giảm ngứa.

    Những bệnh ung thư nào có thể khiến da bị ngứa

    Nghiên cứu năm 2018 trên 16.000 người trong Hệ thống Y tế Johns Hopkins chỉ ra rằng những bệnh nhân bị ngứa toàn thân có nhiều khả năng bị ung thư hơn những bệnh nhân không ngứa. Các loại ung thư thường gặp nhất liên quan đến ngứa bao gồm:

    • Ung thư da: Da hay bị ngứa là một trong những dấu hiệu ung thư da phổ biến nhất. Nguyên nhân là bởi ung thư da được xác định do một điểm mới hoặc thay đổi trên da. Trong một số trường hợp, ngứa ngáy có thể là lý do khiến vết đó được chú ý.
    • Bệnh ung thư tuyến tụy: Những người bệnh ung thư tuyến tụy có thể khiến da bị ngứa. Tuy nhiên, ngứa không phải là triệu chứng trực tiếp của ung thư. Vàng da có thể phát triển do khối u gây tắc mật và các hóa chất trong mật có thể xâm nhập vào da và gây ngứa.
    • Lymphoma: Ngứa là một triệu chứng phổ biến của ung thư hạch da, u lympho tế bào T và u lympho Hodgkin. Ngứa ít phổ biến hơn ở hầu hết các loại ung thư hạch không Hodgkin. Nguyên nhân gây ngứa có thể do các hóa chất tại hệ thống miễn dịch tiết ra để phản ứng với các tế bào ung thư hạch.
    • Bệnh đa hồng cầu: Trong bệnh đa hồng cầu, ngứa có thể là một dấu hiệu ung thư. Ngứa có thể đặc biệt rõ ràng sau khi tắm nước nóng.
    • Ung thư đường mật
    • Ung thư túi mật
    • Ung thư gan

    Ngứa mắt

    Mắt là một bộ phận rất dễ bị tổn thương, đặc biệt khi chúng ta phải làm việc liên tục mà không chú ý đến việc nghỉ ngơi, dẫn đến tình trạng khô và ngứa mắt. Tuy nhiên, nếu mắt bạn vẫn xuất hiện tình trạng ngứa mà không có lý do rõ ràng, điều này có thể là một dấu hiệu tiềm ẩn của ung thư gan. Khi gan bị tổn thương, khả năng dự trữ máu của gan bị giảm sút, khiến quá trình lưu thông máu đến gan không đủ, dẫn đến tình trạng thiếu máu nuôi dưỡng các cơ quan trong cơ thể, bao gồm cả mắt. Điều này có thể gây ra tình trạng khô và ngứa mắt.

    Nếu bạn gặp phải cả hai triệu chứng ngứa này, đặc biệt là khi chúng xảy ra cùng lúc, bạn cần đến cơ sở y tế để kiểm tra và bảo vệ sức khỏe gan kịp thời. Việc phát hiện sớm sẽ giúp quá trình điều trị trở nên hiệu quả hơn, bảo vệ sức khỏe gan và các cơ quan khác trong cơ thể.

    Các dấu hiệu bệnh gan thường gặp

    1. Mệt mỏi chán ăn

    Mệt mỏi là triệu chứng phổ biến nhất của bệnh gan. Mặc dù cơ chế bệnh sinh cơ bản hiện vẫn chưa có kết luận chính xác nhưng được xác định liên quan đến những thay đổi trong dẫn truyền thần kinh trung ương. Nói cách khác, mệt mỏi chính là kết quả từ tín hiệu mất ổn định giữa não và gan tổn thương. Từ đó, cơ thể bắt đầu rơi vào trạng thái uể oải, tay chân bủn rủn và không có cảm giác thèm ăn.

    Việc kiểm soát triệu chứng này thường rất khó khăn, do đó, các phương pháp điều trị cụ thể hiện không có sẵn. Đối với trường hợp này, bác sĩ thường tìm cách loại bỏ những yếu tố nguyên nhân gây mệt mỏi tách biệt với bệnh gan ở người bệnh, chẳng hạn như thói quen sinh hoạt, thuốc điều trị…

    2. Ngứa, nổi mề đay, mụn nhọt

    Những triệu chứng này thường hiếm gặp ở bệnh gan liên quan đến rượu và gan nhiễm mỡ không do rượu. Ngược lại, xơ gan ứ mật nguyên phát (PBC), viêm đường mật xơ cứng nguyên phát (PSC)… lại có khả năng cao gây ra dấu hiệu ngứa, mụn nhọt hoặc nổi mề đay, tuy nhiên không phải ai bị ngứa cũng bị bệnh gan mà nhiều khi liên quan đến dị ứng. Theo nhiều nghiên cứu thử nghiệm và lâm sàng, những triệu chứng này có thể xuất phát từ các yếu tố sau:

    Axit mật.

    Một số chất tự nhiên trong cơ thể: Histamine, Serotonin…

    Tế bào da nhạy cảm.

    Lysophosphatidic acid (LPA) và autotaxin (một loại enzym hình thành LPA). (3)

    3. Nước tiểu sẫm màu

    Đây là triệu chứng cho thấy tế bào hồng cầu trong máu tích tụ quá nhiều bilirubin do gan không phân hủy bình thường. Lúc này, nước tiểu thường có màu như nước chè đặc. (4)

    4. Hơi thở có mùi

    Gan hoạt động như một bộ lọc, có nhiệm vụ tống khứ các chất thải ra khỏi máu và biến đổi một số chất trong máu thành mật để đi vào ruột, từ đó bài tiết ra theo phân. Khi cơ quan bị tổn thương, khả năng lọc những hợp chất chứa lưu huỳnh cũng bị hạn chế. Điều này đồng nghĩa với việc gan bị suy, dẫn đến việc xuất hiện mùi khó chịu trong hơi thở. Tuy nhiên, mùi bất thường này hoàn toàn không liên quan đến vấn đề vệ sinh hay sức khỏe răng miệng. Người bệnh không thể giải quyết bằng phương pháp súc miệng như thông thường.

    5. Đau hạ sườn phải

    Phần lớn các trường hợp đau hạ sườn phải đều mắc bệnh lý về gan, chẳng hạn như xơ gan, ung thư gan… Cơn đau có thể nhói nhưng thường là cảm giác tức nặng, xuất hiện rồi biến mất. Nếu triệu chứng này xảy ra thường xuyên và cường độ tăng dần khiến cơ thể mất khả năng hoạt động bình thường thì người bệnh cần tìm kiếm sự chăm sóc y tế càng sớm càng tốt.

    Ngoài ra, dấu hiệu đi kèm thường là mệt mỏi, chán ăn, buồn nôn, khó tiêu, sụt cân nhanh chóng… Khi tình trạng tiến triển nghiêm trọng hơn, người bệnh còn bị vàng da, vàng mắt và đổi màu nước tiểu.

    6. Màu phân thay đổi

    Đây là một trong những dấu hiệu bệnh gan thường gặp nhất, trong đó phổ biến là tắc mật. Đây là tình trạng đường mật trong cơ quan bị viêm hoặc kích thích, khiến dòng chảy của mật đến ruột bị cản trở.

    Thông thường, muối mật được gan giải phóng ra sẽ làm cho phân có màu vàng. Trong trường hợp cơ quan không sản xuất đủ mật hoặc dòng chảy của mật bị chặn, phân sẽ bạc màu.

    7. Nôn mửa dai dẳng

    Khi gan bị tổn thương, khả năng lọc chất độc ra khỏi cơ thể bị giảm sút nghiêm trọng, từ đó gây ra các vấn đề tiêu hóa bất thường. Lúc này, triệu chứng buồn nôn hoặc buồn nôn và nôn khi ngửi thấy mùi thức ăn. Đây có thể là triệu chứng bệnh gan đã chuyển biến nghiêm trọng, cần tìm kiếm sự chăm sóc y tế càng sớm càng tốt.

    8. Vàng da, vàng mắt

    Đây là triệu chứng cho thấy tế bào hồng cầu trong máu chứa quá nhiều bilirubin (một chất màu vàng cam). Khi những tế bào này chết đi, gan cũng bắt đầu lọc bulirubin ra khỏi máu. Tuy nhiên, nếu cơ quan bị tổn thương, không còn hoạt động bình thường, bilirubin sẽ dần tích tụ và gây ra hiện tượng vàng da, vàng mắt. Đây có thể là dấu hiệu điển hình cho một số bệnh lý sau:

    Viêm gan.

    Bệnh gan liên quan đến rượu.

    Tắc ống mật.

    Ung thư tuyến tụy.

    Ngoài ra, một số loại thuốc như acetaminophen, penicillin, thuốc tránh thai và steroid cũng thường liên quan đến bệnh gan, có thể gây triệu chứng vàng da, vàng mắt ở người bệnh.

    9. Dấu sao mạch trên da

    Dấu sao mạch trên da là phần cuối của tiểu động mạch với các mao mạch tỏa ra bên ngoài giống như chân nhện màu đỏ, hay gặp ở vunguwcj nagy dưới cổ. Đây thường là dấu hiệu bệnh gan mạn tính, hay gặp do uống rượu. Ngoài ra, triệu chứng này cũng xuất hiện ở ⅓ tổng số trường hợp mắc xơ gan. Theo đó, số lượng tổn thương sẽ tương quan với mức độ nghiêm trọng của bệnh lý cũng như sự xuất hiện của chứng giãn tĩnh mạch thực quản và dạ dày. (5)

    10. Xuất hiện các vết bầm tím dưới da

    Khi gan bị tổn thương, lượng protein tạo ra sẽ không đủ để tham gia vào quá trình đông máu, do đó da dễ bị bầm tím và chảy máu hơn bình thường. Hay gặp khi có xơ gan chức năng gan đã suy giảm. (6)

    11. Trướng bụng

    Trướng bụng là một trong những biểu hiện bệnh gan dễ nhận biết nhất, đặc biệt là xơ gan, xảy ra do sự mất cân bằng protein dẫn đến tích tụ dịch. Trong một số trường hợp, dịch còn có thể tích tụ vào các bộ phận khác trên cơ thể, chẳng hạn như tay, chân.

    12. Sưng phù chân

    Dấu hiệu điển hình của bệnh gan nhiễm mỡ là tích tụ chất chất béo trong gan, gây hiện tượng sưng phù chân. Nguyên nhân phổ biến nhất là lạm dụng rượu bia và xuất phát từ thói quen sống thiếu lành mạnh.

    13. Thay đổi tâm trạng và tính cách

    Chức năng gan kém sẽ dẫn đến sự tích tụ chất độc trong cơ thể, lâu dần xâm nhập vào máu và lan đến não. Ban đầu, người bệnh sẽ gặp phải triệu chứng mất tập trung, hay nhầm lẫn, sau đó tác động nghiêm trọng đến chất lượng giấc

  • Nếu bạn còn sử dụng chiếc cốc này để uống nước đồng nghĩa với việc “mỗi ngày đều uống thuocdoc” –

    Mới đây, Hiệp hội Người tiêu dùng Bắc Kinh (Trung Quốc) đã tiết lộ một sự việc gây xôn xao dư luận, liên quan đến những chiếc “cốc giữ nhiệt độc hại”. Trong cuộc kiểm tra bí mật, các nhân viên của Hiệp hội đã mua ngẫu nhiên 50 mẫu bình giữ nhiệt từ nhiều thương hiệu khác nhau tại các trung tâm thương mại, cửa hàng tiêu dùng và nền tảng mua sắm trực tuyến, sau đó gửi đến phòng thí nghiệm để tiến hành kiểm tra chất lượng.

     

    Kết quả thu được vô cùng đáng lo ngại: 19 trong số 50 mẫu không đáp ứng tiêu chuẩn an toàn, chiếm tỷ lệ 38%. Những chiếc bình này chứa hàm lượng kim loại nặng vượt ngưỡng cho phép, trở thành mối nguy hiểm tiềm ẩn đối với sức khỏe người sử dụng. Các chuyên gia cảnh báo rằng nếu dùng bình giữ nhiệt kém chất lượng, các ion kim loại nặng có thể ngấm vào nước uống, đi vào cơ thể con người và gây ra những hậu quả nghiêm trọng.

    Niken với hàm lượng cao có thể gây dị ứng da, tổn thương hệ hô hấp, thậm chí làm tăng nguy cơ ung thư. Trong khi đó, mangan dư thừa có thể tác động tiêu cực đến hệ thần kinh, dẫn đến các vấn đề như suy giảm trí nhớ và trầm cảm. Một số người tiêu dùng sử dụng bình giữ nhiệt chất lượng kém trong thời gian dài đã gặp phải tình trạng chán ăn, giảm cân và suy nhược cơ thể. Kiểm tra y tế cho thấy lượng kim loại nặng trong cơ thể họ vượt ngưỡng nghiêm trọng, ảnh hưởng đến gan, thận và các cơ quan nội tạng khác.

    Nguyên nhân nào dẫn đến tình trạng này?

    Thực tế, một số nhà sản xuất vì lợi nhuận đã sử dụng vật liệu kém chất lượng trong quá trình chế tạo bình giữ nhiệt. Thép không gỉ dùng trong công nghiệp như loại 201 hoặc 202 có hàm lượng mangan cao, khả năng chống ăn mòn kém, nhưng vẫn được sử dụng để sản xuất bình giữ nhiệt nhằm giảm chi phí. Điều này khiến nguy cơ nhiễm kim loại nặng tăng cao.

    Trong khi đó, các loại thép không gỉ đạt chuẩn thực phẩm như SUS304 và SUS316 có khả năng chống ăn mòn tốt hơn và giúp hạn chế việc giải phóng kim loại nặng vào nước uống. SUS304 chứa 18% crom và 8% niken, có tính ổn định cao, còn SUS316 được bổ sung molypden để tăng cường khả năng chống ăn mòn. Tuy nhiên, do giá thành sản xuất cao, nhiều nhà sản xuất không trung thực đã thay thế bằng thép công nghiệp để giảm chi phí, gây ảnh hưởng tiêu cực đến sức khỏe người tiêu dùng.

    Làm thế nào để chọn bình giữ nhiệt an toàn?

    Trước sự đa dạng của các sản phẩm bình giữ nhiệt trên thị trường, người tiêu dùng cần trang bị kiến thức để lựa chọn sản phẩm an toàn, tránh những tác hại khôn lường.

    Kiểm tra nhãn mác sản phẩm: Hãy đọc kỹ thông tin ghi trên đáy cốc, vỏ hộp hoặc hướng dẫn sử dụng. Những bình giữ nhiệt có ghi SUS304 hoặc SUS316 thường có chất lượng tốt, trong khi các sản phẩm không có nhãn mác rõ ràng có thể không đảm bảo an toàn.

    Cảm nhận trọng lượng và bề mặt cốc: Bình giữ nhiệt chất lượng cao thường có trọng lượng nặng hơn, bề mặt mịn, không có lỗi gia công.

    Ngược lại, những sản phẩm kém chất lượng có thể nhẹ, thô ráp, dễ bị trầy xước.

    Kiểm tra mùi: Khi mở nắp bình mới, nếu chỉ có mùi kim loại nhẹ thì đó là sản phẩm an toàn. Ngược lại, nếu có mùi hăng, mùi hóa chất thì có thể bình chứa các chất độc hại như formaldehyde hoặc benzen.

    Thử nghiệm độ kín và giữ nhiệt: Đổ nước nóng vào bình, vặn chặt nắp và lật ngược để kiểm tra xem nước có rò rỉ hay không. Nếu nước chảy ra, điều đó chứng tỏ độ kín không tốt. Ngoài ra, sau vài giờ, nếu thành bình vẫn giữ nhiệt ổn định mà không bị nóng bên ngoài, điều đó chứng tỏ chất lượng tốt.

    Sử dụng bình giữ nhiệt đúng cách để bảo vệ sức khỏe

    Ngoài việc lựa chọn sản phẩm an toàn, cách sử dụng cũng đóng vai trò quan trọng trong việc bảo vệ sức khỏe.

    Vệ sinh trước khi sử dụng: Bình giữ nhiệt mới cần được rửa sạch bằng nước ấm và dung dịch tẩy rửa nhẹ. Sau đó, đổ nước sôi vào và ngâm trong 15-20 phút để loại bỏ vi khuẩn và tạp chất trước khi sử dụng.

    Không đổ nước quá đầy: Chỉ nên đổ khoảng 80-90% dung tích bình để tránh nước nóng tràn ra ngoài khi đóng nắp.

    Tránh bảo quản thực phẩm lâu trong bình: Không nên đựng sữa, sữa đậu nành hoặc nước sắc thuốc đông y trong bình giữ nhiệt quá lâu, vì đây là môi trường thuận lợi cho vi khuẩn phát triển, có thể gây ngộ độc thực phẩm.

    Không dùng bình giữ nhiệt để pha trà: Nhiệt độ cao có thể làm mất đi hương vị và chất dinh dưỡng của trà, đồng thời tạo môi trường thuận lợi cho vi khuẩn sinh sôi.

    Những chiếc bình giữ nhiệt kém chất lượng có thể âm thầm gây hại mỗi ngày mà người sử dụng không hay biết. Việc chọn lựa và sử dụng bình giữ nhiệt đúng cách không chỉ giúp đảm bảo sức khỏe mà còn phòng tránh các nguy cơ tiềm ẩn. Để an toàn, hãy mua sản phẩm từ các thương hiệu uy tín, kiểm tra kỹ nhãn mác và thực hiện các bước kiểm tra đơn giản để bảo vệ bản thân và gia đình khỏi tác hại của những chiếc “cốc giữ nhiệt độc hại”.