Danh mục: Chưa phân loại

  • Ghì tay é-p vợ ký đơn ly hôn. Ngày ra tòa, vợ cũ cười và hé lộ bí mật đ-iêu đ-ứng khiến người chồng ch-oáng v-áng

    Buổi chiều ấy, mưa đổ xuống mái ngói cũ nhà Lan như tiếng vỡ của những điều từng chắc chắn. Cô ngồi bên bàn, lặng lẽ gấp từng trang giáo án, đôi tay run nhẹ khi nghe tiếng xe Minh dừng trước cổng. Đã lâu rồi, mỗi lần anh về, không còn là niềm vui mà chỉ là nỗi sợ mơ hồ. Cánh cửa mở ra, Minh bước vào với vẻ mệt mỏi, nhưng ánh mắt anh lại lạnh đến đáng sợ. “Chúng ta cần nói chuyện,” anh cất giọng khàn, không chào hỏi, không một cái nhìn dịu dàng như trước.

    Lan gật đầu, ánh mắt cô rời khỏi tấm ảnh cưới trên tường – nơi hai người từng cười rạng rỡ, tay trong tay. Anh đặt lên bàn tờ giấy ly hôn, giọng dứt khoát: “Ký đi. Cả hai sẽ nhẹ nhõm.” Cô nhìn vào hàng chữ in rõ tên mình và anh, thấy lòng nhói lên như có ai bóp nghẹt. “Anh thật sự muốn thế à? Sau mười năm…?” Câu hỏi của cô tan vào không khí, chỉ còn tiếng mưa gõ vào khung cửa như lời đáp cay nghiệt.

    Minh rít một hơi thuốc, mắt nhìn xa xăm. “Anh không còn cảm thấy gì nữa. Giữa chúng ta chỉ còn trách nhiệm, không còn tình yêu.” Câu nói ấy khiến Lan như bị đâm thẳng vào tim. Cô cố giữ giọng bình tĩnh: “Trách nhiệm cũng là thứ người ta nên giữ, khi đã có con và một mái nhà.” Minh cười nhạt: “Anh sẽ chu cấp đầy đủ. Em không cần lo.” Trong khoảnh khắc, Lan thấy mình nhỏ bé đến đáng thương giữa căn nhà từng là tổ ấm.

    Cô không ký. Minh cau mày, đứng bật dậy, kéo tay cô. Giấy tờ rơi tung trên sàn, hơi thở anh nồng nặc mùi rượu và thuốc lá. “Đừng làm khó anh nữa,” anh gằn giọng. Lan vùng vẫy, nước mắt lăn dài. Một khoảnh khắc giằng co, tiếng áo rách khẽ vang, và trong cơn tuyệt vọng, cô nhận ra: người đàn ông từng hứa bảo vệ mình giờ chính là kẻ khiến cô tổn thương sâu nhất.

    Sau đêm đó, Lan im lặng thu dọn vài món đồ và rời khỏi căn nhà khi trời chưa sáng. Con gái cô – bé An – vẫn ngủ say, mái tóc xõa ra trên chiếc gối có hình gấu nhỏ. Lan bế con, đặt vào lòng, bước đi giữa con hẻm ướt mưa. Cô không khóc, chỉ thấy lòng trống rỗng như vừa đánh mất không chỉ một cuộc hôn nhân, mà cả niềm tin vào con người. Phía sau, ánh đèn trong nhà Minh vẫn sáng, lạnh lẽo như ánh nhìn anh đêm qua.

    Một tháng sau, Lan dạy học lại trong ngôi trường nhỏ ở ngoại ô. Lũ trẻ ríu rít chào cô, khiến lòng cô ấm lại đôi chút. Những ngày đầu thật khó khăn – cô thuê một căn phòng nhỏ, dạy thêm buổi tối để đủ nuôi con. Mỗi tối, khi An ngủ, Lan ngồi bên bàn, nhìn ánh đèn vàng hắt lên tường, tự nhủ: “Chỉ cần mình mạnh mẽ, con sẽ bình yên.” Cô không nhắc đến Minh, không oán giận, chỉ sống như thể anh chưa từng tồn tại.

    Trong khi đó, Minh công khai xuất hiện cùng người trợ lý trẻ. Trên mạng, người ta bàn tán, khen anh trẻ trung và may mắn khi có người mới. Anh tưởng mình đã thoát khỏi cuộc hôn nhân mệt mỏi, nhưng không hiểu sao mỗi khi thấy nụ cười bình thản của Lan trong những tấm ảnh cô chụp cùng học sinh, lòng anh lại khó chịu. “Cô ta giả vờ đấy thôi,” Minh nói với người tình khi thấy bức ảnh ấy. Nhưng ngay cả chính anh cũng không tin điều đó.

    Lan không giả vờ. Cô thật sự bình yên. Sáng nào cũng đưa con đến trường, chiều dạy học, tối đọc sách và nghe nhạc. Thỉnh thoảng cô nhớ lại những ngày còn sống cùng Minh, nhưng không còn đau đớn nữa, chỉ là một nỗi tiếc nuối xa xăm. “Mình từng yêu anh ấy đến thế,” cô nghĩ, “và chính tình yêu đó đã khiến mình mù quáng.” Trong gương, người phụ nữ với ánh mắt trong và dáng đứng thẳng đã khác hẳn người phụ thuộc ngày nào.

    Một buổi tối, Lan nhận được cuộc gọi lạ. Giọng người phụ nữ run rẩy: “Cô Lan phải không? Tôi… tôi là bạn của anh Minh. Cô nên biết, anh ta đang định chuyển tài sản sang tên người khác để tránh chia khi ly hôn.” Lan lặng người. Cô không còn muốn dính líu, nhưng trong lòng lóe lên cảm giác phải làm rõ – không vì thù hận, mà vì công bằng. “Cảm ơn chị. Tôi hiểu rồi,” cô đáp, giọng đều và nhẹ.

    Từ hôm ấy, Lan bắt đầu ghi chép, lưu lại những chứng từ, tin nhắn cũ, hình ảnh. Cô không nói với ai, chỉ âm thầm làm việc như một giáo viên tận tâm ban ngày và một người thu thập bằng chứng ban đêm. Mỗi lần nhìn con ngủ, cô tự nhủ: “Mẹ không cần trả thù. Mẹ chỉ muốn con được lớn lên trong sự thật.” Ánh mắt cô dần sắc hơn, bình tĩnh hơn, như thể trong yên lặng ấy là sức mạnh đáng sợ mà Minh không hề biết.

    Đến khi tòa án gửi giấy triệu tập, Minh vẫn tưởng Lan sẽ ký cho xong. Anh đến phiên xử trong bộ vest đắt tiền, gương mặt tự tin. Nhưng khi những bức ảnh, đoạn ghi âm và lời chứng được đưa ra, khuôn mặt anh tái nhợt. “Cô… cô làm tất cả những thứ này à?” Anh hỏi nhỏ, giọng lạc đi. Lan nhìn anh, nụ cười nhẹ hiện trên môi: “Em chỉ nói sự thật.” Cả căn phòng im phăng phắc, chỉ còn tiếng gõ bút của thẩm phán.

    Lời tuyên án vang lên, rõ ràng như tiếng chuông kết thúc một giấc mộng. Minh bị tước quyền điều hành, bị phạt vì hành vi cưỡng ép và gian dối. Cô trợ lý trẻ lặng lẽ rời đi, tránh né những ánh nhìn khinh miệt. Báo chí đưa tin, dư luận xôn xao. Minh ngồi trong xe, nhìn ra ngoài qua lớp kính mờ, gương mặt già đi hàng chục tuổi. Trong đầu anh vang lên câu nói của Lan ngày xưa: “Đừng để lòng tin của người khác trở thành trò đùa.”

    Lan không ăn mừng. Sau phiên tòa, cô dắt con ra về, tay nắm chặt tay nhỏ bé kia, bước chậm rãi giữa ánh nắng trưa. “Mẹ thắng rồi hả mẹ?” An ngước nhìn, mắt tròn xoe. Lan cúi xuống, cười: “Không, mẹ chỉ lấy lại những gì công bằng thôi.” Con bé gật đầu, rồi chạy tung tăng phía trước. Cô đứng nhìn con, thấy lòng mình nhẹ tênh – thứ nhẹ nhõm không phải vì người khác gục ngã, mà vì cuối cùng, cô không còn phải chịu đựng điều gì nữa.

    Những ngày sau đó, cuộc sống của Lan trở lại nhịp bình thường. Cô được học trò và đồng nghiệp quý mến, nhà trường mời cô phụ trách chuyên môn. Nhiều phụ huynh tìm đến, khen cô hiền lành mà mạnh mẽ. Ai cũng nói Lan như người khác, không còn dáng vẻ của người phụ nữ từng đau khổ. Cô chỉ mỉm cười, bởi họ đâu biết, để có được sự điềm tĩnh hôm nay, cô đã phải đi qua bóng tối đến nhường nào.

    Minh thì ngược lại. Sau khi mất chức, anh phải bán xe, chuyển khỏi căn nhà rộng. Công ty quay lưng, gia đình lạnh nhạt, người tình bỏ đi không lời từ biệt. Anh sống một mình trong căn hộ thuê nhỏ, đêm nào cũng uống rượu đến say. Mỗi lần tỉnh dậy giữa mớ giấy tờ rối bời, anh thấy gương mặt Lan hiện lên trong đầu – bình thản, lặng im, như đang nhìn anh với ánh mắt thương hại.

    Một buổi sáng, Minh cầm tờ báo có bài viết về “Người giáo viên được học sinh yêu quý nhất năm”. Hình Lan cười rạng rỡ, tay cầm bó hoa của học trò. Anh chạm vào tấm hình, khẽ nói một mình: “Em thay đổi thật rồi, Lan.” Trong lòng anh dâng lên cảm giác hối hận, nhưng quá muộn. Anh nhớ những buổi sáng cô pha cà phê, nhớ mùi tóc cô khi ôm, nhớ cả cách cô im lặng khi bị tổn thương. Chính sự im lặng ấy giờ khiến anh day dứt hơn mọi lời oán trách.

    Một năm sau, họ gặp lại nhau tại buổi lễ khen thưởng của trường. Minh đến vì con gái. Anh mặc áo sơ mi giản dị, đứng ở hàng ghế sau, nhìn An chạy lên sân khấu nhận giấy khen từ tay mẹ. Cả hội trường vỗ tay, còn anh thì thấy mắt mình cay. Sau buổi lễ, Lan tiến đến chào anh, giọng nhẹ như gió: “Anh khỏe không?” Minh gật đầu, ngập ngừng: “Anh… vẫn vậy. Còn em?” Cô đáp: “Em ổn. Tốt hơn trước nhiều.”

    Hai người cùng im lặng. Không khí giữa họ đầy khoảng trống, nhưng không còn oán hận. Minh khẽ nói: “Lan… anh đã từng yêu em, chỉ là không đủ hiểu để giữ em lại.” Cô nhìn anh, ánh mắt không còn buồn, chỉ có chút thương cảm. “Có lẽ anh chưa từng mất gì thật sự nên không biết giữ,” cô đáp khẽ. Minh cúi đầu, thở dài. “Em có bao giờ… vẫn còn yêu anh không?” – anh hỏi, giọng nghẹn. Lan nhìn anh thật lâu rồi nói: “Có. Rất nhiều. Nhưng tình yêu đó không đủ để em tha thứ cho sự tàn nhẫn.”

    Minh đứng lặng, cảm thấy những lời ấy như nhát dao khắc sâu vào tim. Lan quay đi, nắm tay con, bước ra cổng trường. Gió chiều thổi nhẹ, mái tóc cô bay phấp phới, dáng đi thẳng và tự tin. Minh nhìn theo, bỗng nhận ra cô đã thật sự bước qua anh, không chỉ trong cuộc sống, mà cả trong tâm hồn. Lần đầu tiên, anh thấy sợ chính bản thân mình – người đã đánh mất mọi thứ vì sự kiêu ngạo và ích kỷ.

    Về đến nhà, Minh mở cửa căn hộ lạnh lẽo, mọi thứ đều im lặng. Anh ngồi xuống ghế, nhìn tấm ảnh cũ rơi ra từ cuốn album – ảnh cưới của họ, ngày hai người cười rạng rỡ dưới ánh nắng. Anh khẽ đặt tay lên gương mặt Lan trong ảnh, thì thầm: “Giá như anh biết dừng lại đúng lúc…” Ngoài trời, tiếng mưa lại rơi – như ngày họ ly biệt. Anh hiểu rằng, không ai trừng phạt anh cả, chỉ có quá khứ vẫn đang làm điều đó.

    Còn Lan, trên con đường về, cô nắm tay con, ánh mắt hướng về phía hoàng hôn. Cuộc sống mới mở ra, không còn bóng tối, chỉ còn niềm tin và sự bình an. Cô biết, đôi khi im lặng chính là câu trả lời mạnh mẽ nhất, và sự thật, dù bị giấu kỹ đến đâu, vẫn sẽ tìm thấy đường để bước ra ánh sáng. Nụ cười của cô nở nhẹ – không phải nụ cười chiến thắng, mà là nụ cười của người đã thật sự tự do.

  • Cả họ nhà trai b:ỏ về giữa lễ cưới vì phát hiện bố mẹ cô dâu “nhà làm nghề nh/ặt rá/c

    Dưới ánh nắng vàng rực của một buổi sáng mùa thu, làng quê nhỏ ven sông rộn ràng hẳn lên bởi đám cưới của Hương và Nam. Hương, cô gái xinh đẹp với nụ cười sáng như ánh trăng rằm, là niềm tự hào của cả làng. Nam, chàng trai thành đạt từ thành phố, đã phải lòng Hương từ lần đầu gặp gỡ tại một hội chợ quê. Hôm nay, ngày cưới của họ được tổ chức tại sân nhà Hương, nơi được trang hoàng lộng lẫy với hoa tươi, lụa đỏ và những chiếc đèn lồng lung linh.

    Gia đình nhà trai, dẫn đầu bởi ông bà Tâm – bố mẹ Nam, đến từ sớm với đoàn xe hơi bóng loáng. Họ ăn mặc sang trọng, ánh mắt đầy tự hào khi nhìn con trai mình kết hôn với một cô gái quê mộc mạc nhưng nổi tiếng đảm đang. Tuy nhiên, đằng sau những nụ cười lịch sự, vài ánh mắt nhà trai thoáng chút kiêu kỳ, như thể họ đang đánh giá mọi thứ xung quanh. Dân làng chẳng để tâm, bởi ai cũng biết nhà Hương tuy nghèo nhưng sống nghĩa tình, và Hương là viên ngọc quý của cả vùng.

    Lễ cưới diễn ra trong không khí vui vẻ. Tiếng nhạc rộn ràng, tiếng cười nói vang vọng, và những lời chúc phúc tràn ngập không gian. Hương trong bộ áo dài trắng tinh khôi, nắm tay Nam, ánh mắt lấp lánh hạnh phúc. Nhưng không ai ngờ rằng, chỉ trong vài giờ nữa, cả họ nhà trai sẽ bỏ về giữa chừng, để lại một bí mật kinh hoàng khiến tất cả chết lặng.

    Khi nghi thức rước dâu vừa kết thúc, mọi người quây quần quanh những mâm cỗ thịnh soạn. Bỗng nhiên, bà Tâm, mẹ Nam, đứng dậy, giọng nói sắc lạnh vang lên giữa đám đông đang cười nói:

    “Thưa bà con, tôi có chuyện cần nói.”

    Không khí bỗng chốc im bặt. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía bà. Bà Tâm đưa tay chỉ về phía ông Hùng, cha Hương, đang đứng lặng lẽ ở góc sân. Ông Hùng là một người đàn ông gầy gò, khuôn mặt khắc khổ nhưng luôn nở nụ cười hiền lành. Hôm nay, ông mặc bộ vest cũ kỹ, có lẽ là bộ đồ duy nhất ông có để dự đám cưới con gái.

    “Tôi vừa được biết,” bà Tâm tiếp tục, giọng đầy khinh miệt, “rằng gia đình cô dâu đây, nhà ông Hùng, làm nghề nhặt rác! Nhặt rác, bà con ạ! Nhà tôi không thể chấp nhận một thông gia như vậy! Một gia đình tử tế, có học thức, làm sao có thể chung sống với những người… như thế?”

    Tiếng xì xào nổi lên. Một vài người nhà trai gật gù, tỏ vẻ đồng tình. Hương đứng sững, đôi mắt mở to, bàn tay nắm chặt lấy áo dài. Nam vội nắm tay cô, nhưng ánh mắt anh cũng lộ rõ sự bối rối. Anh quay sang mẹ mình, giọng run run: “Mẹ, chuyện này… mẹ nghe ai nói vậy?”

    Bà Tâm hừ lạnh, đưa ra một tấm ảnh từ điện thoại. Đó là hình ảnh ông Hùng, trong bộ đồ bảo hộ cũ nát, đang đẩy một chiếc xe rác đầy ắp trên đường làng. “Còn cần ai nói nữa? Hình này là bằng chứng rõ ràng! Nhà tôi không thể để con trai cưới con gái của một người nhặt rác!”

    Cả sân cưới lặng đi. Mẹ Hương, bà Lan, đứng bật dậy, nước mắt lăn dài trên má. “Bà nói gì cũng được, nhưng đừng xúc phạm chồng tôi! Ông ấy làm việc đó để nuôi con ăn học, để Hương được như ngày hôm nay!”

    Nhưng bà Tâm không dừng lại. Bà quay sang ông Tâm, giọng cương quyết: “Mình ơi, gọi cả họ nhà ta về. Đám cưới này không thể tiếp tục!”

    Một vài người nhà trai bắt đầu đứng dậy, lẩm bẩm rời khỏi sân. Dân làng nhìn nhau, không ai dám lên tiếng. Hương ôm mặt, khóc nức nở. Nam đứng giữa lằn ranh, một bên là gia đình mình, một bên là người con gái anh yêu. Anh cố nói gì đó, nhưng lời bị nghẹn lại trong cổ họng.

    Đúng lúc ấy, từ xa, tiếng động cơ xe tải vang lên. Một chiếc xe tải cũ kỹ, bốc mùi rác, từ từ tiến vào con đường dẫn đến sân cưới. Mọi người quay lại, kinh ngạc. Trên xe, ông Hùng bước xuống, trên tay cầm một chiếc hộp gỗ cũ kỹ, bám đầy bụi.

    Ông Hùng bước vào sân, ánh mắt bình thản nhưng đầy kiên định. Ông không nhìn bà Tâm, cũng không nhìn những ánh mắt tò mò hay khinh miệt xung quanh. Ông chỉ nhìn Hương, nở một nụ cười dịu dàng, rồi đặt chiếc hộp gỗ xuống trước mặt mọi người.

    “Bà Tâm,” ông lên tiếng, giọng trầm nhưng vang vọng, “bà nói đúng. Tôi làm nghề nhặt rác. Nhưng bà có biết tại sao tôi làm nghề đó không?”

    Bà Tâm cười khẩy: “Để kiếm tiền chứ gì? Ai chẳng biết!”

    Ông Hùng lắc đầu. “Không chỉ vì tiền. Mời bà, và tất cả mọi người, mở chiếc hộp này ra xem.”

    Cả sân cưới tò mò nhìn chiếc hộp. Nó cũ kỹ, mép gỗ sứt mẻ, nhưng có một sức hút kỳ lạ. Nam, với chút do dự, bước tới mở nắp hộp. Bên trong là một tập tài liệu cũ, vài tấm ảnh đen trắng, và một chiếc huy chương lấp lánh ánh vàng.

    Ông Hùng bắt đầu kể, giọng chậm rãi nhưng đầy sức mạnh: “Ba mươi năm trước, tôi không phải người nhặt rác. Tôi là một kỹ sư, làm việc trong một nhà máy lớn ở thành phố. Nhưng một vụ tai nạn đã cướp đi tất cả – sức khỏe, sự nghiệp, và cả niềm tin của tôi vào cuộc sống. Tôi trở về quê, không một xu dính túi, chỉ có một người vợ và một đứa con gái nhỏ cần nuôi dưỡng.”

    Ông chỉ vào Hương. “Hương là lý do tôi nhặt rác. Tôi không muốn con bé lớn lên trong nghèo đói, không được học hành. Mỗi ngày, tôi đẩy xe rác, nhặt từng mảnh ve chai, để dành từng đồng cho con bé đi học. Nhưng chiếc hộp này không chỉ chứa câu chuyện của tôi.”

    Ông cầm lên tấm huy chương. “Đây là huy chương tôi nhận được khi còn trẻ, vì đã cứu sống mười người trong một vụ cháy nhà máy. Trong số đó, có một người đàn ông tên là Tâm.”

    Bà Tâm giật mình, đôi mắt mở to. Ông Tâm, chồng bà, bước tới, giọng run rẩy: “Ông… ông là người đó?”

    Ông Hùng gật đầu. “Đúng vậy. Tôi đã kéo ông ra khỏi đám cháy, dù chính tôi bị bỏng nặng và mất đi cơ hội làm việc. Nhưng tôi không hối tiếc. Tôi chỉ muốn sống một cuộc đời lương thiện, và nuôi dạy con gái mình nên người.”

    Cả sân cưới chết lặng. Bà Tâm đứng sững, không nói nên lời. Ông Tâm tiến đến, nắm lấy tay ông Hùng, nước mắt lăn dài. “Tôi chưa bao giờ biết… Tôi nợ ông một mạng sống.”

    Nhưng câu chuyện chưa dừng lại. Ông Hùng lấy từ trong hộp một tờ giấy cũ, đã ngả vàng. “Đây là giấy chứng nhận quyền sử dụng đất. Mảnh đất này, tôi mua từ nhiều năm trước, bằng số tiền tiết kiệm từ nghề nhặt rác. Nó nằm ngay trung tâm thành phố, giờ đây trị giá hàng chục tỷ đồng. Tôi để dành nó cho Hương, để con bé có một cuộc sống tốt hơn.”

    Mọi người há hốc mồm. Ngay cả Hương cũng không biết về mảnh đất này. Cô run rẩy hỏi: “Bố… sao bố không nói với con?”

    Ông Hùng mỉm cười. “Vì bố muốn con yêu một người vì trái tim, chứ không phải vì tiền bạc. Nam, con có yêu Hương vì con bé là chính nó không?”

    Nam nắm chặt tay Hương, giọng chắc chắn: “Con yêu Hương, dù bố mẹ cô ấy làm gì, dù cô ấy có gì. Con xin lỗi vì đã để mẹ làm tổn thương gia đình cô.”

    Bà Tâm cúi đầu, nước mắt rơi. “Tôi… tôi sai rồi. Tôi đã nhìn người qua vẻ bề ngoài, mà không thấy tấm lòng của ông. Xin ông tha thứ.”

    Ông Hùng chỉ cười hiền. “Không có gì phải tha thứ. Hôm nay là ngày vui của con tôi. Tôi chỉ mong mọi người ở lại, cùng chung vui.”

    Đám cưới tiếp tục trong một không khí hoàn toàn khác. Những ánh mắt khinh miệt đã biến mất, thay vào đó là sự kính trọng và cảm động. Bà Tâm đích thân xin lỗi bà Lan, và hai bên gia đình ôm nhau trong nước mắt. Nam và Hương trao nhau lời thề nguyện dưới ánh trăng, trong tiếng vỗ tay của cả làng.

    Chiếc xe tải rác vẫn đỗ ở góc sân, nhưng giờ đây, không ai nhìn nó với ánh mắt kỳ thị nữa. Nó là biểu tượng của sự hy sinh, của tình yêu thương vô bờ mà ông Hùng dành cho con gái mình.

    Khi tiệc cưới kết thúc, Hương chạy đến ôm bố. “Bố ơi, con tự hào vì bố. Con sẽ sống thật tốt, để không phụ lòng bố.”

    Ông Hùng vuốt tóc con, mỉm cười. “Con hạnh phúc, là bố mãn nguyện rồi.”

    Dưới ánh trăng sáng, cả làng chìm trong niềm vui, và câu chuyện về người cha nhặt rác trở thành huyền thoại, được kể lại qua bao thế hệ.

  • Em gái đang chuẩn bị cắt bánh cưới, chị gái ruột bỗng từ xa chạy đến tôi ôm chặt lấy và thì thầm, “Đẩy đổ nó đi. Ngay bây giờ.” Trong lúc hỗn loạn, chị gái tôi nắm lấy cổ tay tôi và kéo ra ngoài “Chạy đi,” chị ấy tái mét. “Em không biết hắn ta đã lên kế hoạch gì cho em tối nay đâu –

    Tiệc cưới của em gái tôi – Linh – được tổ chức trong nhà hàng lớn nhất thị trấn.
    Không khí vui vẻ, nhạc du dương, ai cũng chuẩn bị đứng quanh để cắt bánh cưới.

    Linh hạnh phúc cười rạng rỡ bên cạnh chú rể Hoàng, một người đàn ông lịch lãm, nói năng nhỏ nhẹ, làm chủ một xưởng gỗ khá nổi tiếng.

    Mọi thứ đều hoàn hảo…

    Cho tới khi chị gái ruột của tôi – Hương – từ phía xa bất ngờ lao đến, gương mặt tái mét, mắt đỏ hoe.

    Chị ôm chặt lấy tôi, ghì sát tai thì thầm:

    “Đẩy đổ cái bánh cưới đi. Ngay bây giờ.”

    Tôi chết lặng.


    Tưởng chị nói đùa, nhưng bàn tay chị lạnh toát, siết đến mức cổ tay tôi đau điếng.

    Trong tích tắc, chị kéo mạnh tôi về một góc:

    – Chạy đi. Nhanh lên.


    – “Chị làm sao vậy? Chuyện gì—?”
    – Em không biết hắn ta đã lên kế hoạch gì cho em tối nay đâu… Không còn thời gian đâu!

    Giọng chị run lẩy bẩy.

    Vừa lúc đó, âm thanh micro vang lên:

    – “Mời cô dâu chú rể cùng tiến lên sân khấu…”

    Khách khứa bắt đầu đổ dồn ánh mắt về giữa hội trường.

    Chị Hương nhìn tôi lần cuối, gào lên:

    “Đi! Nếu không… em sẽ hối hận cả đời!”

    Tôi vẫn chưa hiểu gì, nhưng ánh mắt sợ hãi của chị khiến tôi lạnh sống lưng.

    Hai chị em kéo nhau lao ra cửa sau nhà hàng.

    Và đúng 10 phút sau, chuyện kinh hoàng xảy ra…

    Tiếng hét vang khắp sảnh tiệc.

    Mọi người hoảng loạn chạy ra ngoài.

    Tôi nghe tiếng ai đó la:

    “Cô dâu ngất rồi! Cô dâu ngã ngay trên sân khấu!”


    “Hình như bị ngộ độc!”

    Tôi như muốn ngừng thở.

    Tôi và chị quay đầu lại, nhìn từ xa qua ô cửa kính sau bếp.


    Linh nằm bất động, gương mặt tím tái.

    Chú rể Hoàng thì đứng chết lặng, miệng lắp bắp không nói nên lời.

    Nhà hàng lập tức gọi cấp cứu.

    10 phút trôi như cả thế kỷ.

    Khi xe cấp cứu đưa Linh đi, công an cũng có mặt.

    Trên bàn phía sau sân khấu, họ thu được:

    Một ống thuốc nhỏ giọt,

    Một ly nước cam đã pha,

    Và vết bột trắng còn đọng ở mép.

    Kỹ thuật viên y tế xác nhận:

    “Có chất gây ngộ độc thần kinh.”

    Không phải lỗi thực phẩm.

    Là cố ý.

    Cán bộ điều tra hỏi nhân viên nhà hàng.

    Một cậu phục vụ trẻ run rẩy khai:

    “Một người đàn ông gọi tôi ra ngoài rồi dúi vào tay ly nước cam này, bảo đem lên cho cô dâu…


    Tôi không biết là độc.
    Ông ấy bảo mình là chú rể!”

    Sảnh tiệc nổ tung.

    Tất cả ánh mắt đổ dồn về Hoàng.

    Hắn mặt trắng bệch.

    Công an mời hắn đi làm việc.

    Lúc đó, chị Hương bất ngờ quỵ xuống bật khóc.

    Chị kể trong tiếng nấc:

    “Một tuần trước đám cưới… Hoàng nhắn nhầm tin nhắn cho tôi.”

    “Đêm tân hôn tao sẽ khiến nó nhớ đời.
    Tao biết nó từng chê tao nghèo hồi cấp 3.
    Cả đời này nó phải trả giá… Mày hiểu chứ, con Hương?”

    Hoá ra, năm lớp 11, Hoàng từng theo đuổi chị Hương, nhưng chị từ chối vì không thích tính kiểm soát của hắn.

    Hắn hận.

    Hắn nghĩ Linh cũng sẽ giống chị – sẽ sớm coi thường hắn.

    Và hắn lên kế hoạch biến đêm tân hôn thành tra tấn tinh thần.

    Không chỉ vậy…

    Trong điện thoại còn có đoạn ghi âm Hoàng nói với bạn:

    “Nếu nó không ngoan… tao cho nó uống thứ này. Coi như hỏng luôn đêm tân hôn.


    Không chết đâu, nhưng nhớ đời.”

    Hắn đem thứ đó… lên sân khấu.


    KẾT CỤC

    Linh được đưa đến bệnh viện kịp thời, sau vài giờ đã tỉnh.

    Khi mở mắt, việc đầu tiên em nói là:

    – “Chị… chị cứu em rồi.”

    Hoàng bị bắt ngay tại sảnh nhà hàng, đối diện tội danh cố ý gây thương tích và âm mưu bạo lực.

    Gia đình hắn cố gắng xin xỏ nhưng vô ích—mọi bằng chứng đã rõ ràng.

    Đám cưới tan nát.

    Nhưng chị gái tôi ôm lấy tôi, run giọng:

    “Nếu khi đó em không nghe lời chị… người trong bệnh viện hôm nay chính là em.”

    Tôi lạnh sống lưng.

    Và tôi hiểu:

    Thứ đáng sợ nhất trong đời… không phải tình yêu sai người, mà là tin nhầm một kẻ mang nụ cười hiền nhưng trái tim đầy độc.

  • Từ 10 giờ mùng 1 Tết Nguyên đán 2026, cảnh sát giao thông đồng loạt kiểm tra nồng độ cồn –

    Sáng 12-12, Cục Cảnh sát giao thông (C08, Bộ Công an) ban hành kế hoạch nhằm siết chặt trật tự và đảm bảo an toàn giao thông phục vụ Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng, bầu cử đại biểu Quốc hội khóa XVI…

    Theo C08, đợt cao điểm được triển khai trên phạm vi toàn quốc với yêu cầu chủ động nắm tình hình từ sớm, từ xa, dự báo đúng và xử lý kịp thời mọi nguy cơ mất an toàn giao thông, ùn tắc, tai nạn đặc biệt nghiêm trọng và các vụ việc gây rối trật tự công cộng.

    Kế hoạch trên với mục tiêu không để xảy ra điểm nóng, bảo đảm tuyệt đối an toàn cho các sự kiện chính trị, kinh tế, văn hóa quan trọng diễn ra trong năm 2026.

    z7318727576075_1ecd8bc679ede3a6fcba36fe4c48cf9c.jpg
    Sáng 12-12, cảnh sát giao toàn quốc tổ chức lễ xuất quân thực hiện kế hoạch. Ảnh: C08 cung cấp

    Lực lượng cảnh sát giao thông sẽ triển khai đồng bộ các giải pháp nghiệp vụ, kiềm chế tai nạn giao thông, hạn chế ùn tắc tại Hà Nội, TPHCM và các địa bàn trọng điểm; xử lý nghiêm các hành vi vi phạm như tụ tập, đua xe trái phép, lạng lách, đánh võng, chống người thi hành công vụ.

    Cùng với đó, C08 yêu cầu toàn lực lượng chấp hành nghiêm quy trình công tác và điều lệnh công an nhân dân, ứng xử chuẩn mực, không để phát sinh mâu thuẫn nhỏ dẫn tới phức tạp, ảnh hưởng đến an ninh, an toàn của các sự kiện.

    Trên tuyến đường bộ, các tổ công tác tập trung kiểm tra, xử lý các hành vi vi phạm là nguyên nhân trực tiếp gây tai nạn như sử dụng rượu bia và chất ma túy khi điều khiển phương tiện, chạy quá tốc độ, đi sai làn đường, chuyển hướng không có tín hiệu, điều khiển xe quá tải, quá khổ hoặc cơi nới thùng hàng.

    Từ 10 giờ mùng 1 Tết Nguyên đán Bính Ngọ, cảnh sát giao thông toàn quốc đồng loạt kiểm tra nồng độ cồn.

    Với tuyến đường thủy, C08 chỉ đạo siết chặt quản lý phương tiện, thuyền viên, điều kiện an toàn tại cảng, bến và các hoạt động vận chuyển hàng hóa, hành khách.

    Một trong những nội dung quan trọng của đợt cao điểm là tổ chức tuần tra, kiểm soát liên tuyến trên toàn tuyến Quốc lộ 1A từ Lạng Sơn đến Cà Mau. C08 triển khai mô hình kết hợp hóa trang và công khai, tuần tra cơ động và kiểm soát cố định, bố trí lực lượng 24/24 giờ với 4 ca trực mỗi ngày.

    Cùng với hoạt động tuần tra, C08 yêu cầu 100% tổ công tác sử dụng thiết bị kỹ thuật nghiệp vụ, gồm camera cầm tay và camera mini gắn trên người để ghi hình xuyên suốt quá trình kiểm tra, xử lý tại điểm kiểm soát hoặc tại trạm cảnh sát giao thông.

    Trong khi đó, để bảo đảm giao thông thông suốt phục vụ Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng và các hoạt động dịp Tết Nguyên đán, lực lượng cảnh sát giao thông tại các địa phương được yêu cầu chủ động nắm chắc thông tin về lịch trình di chuyển của các đoàn đại biểu và lãnh đạo Đảng, Nhà nước; khảo sát kỹ các nút giao trọng điểm, khu vực lễ hội, điểm du lịch, những đoạn đường đèo dốc và vị trí có nguy cơ sạt lở cao.

    Khi xảy ra ùn tắc, lực lượng phải triển khai phân luồng từ xa, phối hợp ứng trực cả ban đêm tại các điểm nguy hiểm, đồng thời sẵn sàng huy động lực lượng khi có yêu cầu tăng cường dẫn đoàn hoặc xử lý tình huống đột xuất.

  • Ngày tôi trở về từ Châu Phi xa xôi sau 5 năm XKLĐ, mẹ kh;;óc ng;;ất khi thấy tôi dắt cô vợ người nước ngoài về cùng

    Người ta nói: “Kim cương chỉ hình thành trong áp lực, cũng như con người chỉ trưởng thành giữa khổ đau.” Có lẽ đúng. Bởi giữa vùng đất khô cằn tận cùng châu Phi, nơi nắng có thể nung chảy cả đá, có một chàng trai Việt trẻ tuổi đã tìm thấy thứ quý giá hơn mọi viên kim cương trên đời – một trái tim biết yêu và được yêu.

    Anh tên là Minh, sinh ra trong một gia đình nghèo ở miền Trung, nơi nắng gió và cát bụi phủ trắng những mùa hè. Tuổi thơ anh gắn liền với ánh đèn dầu leo lét, với những đêm mẹ thức muộn đan áo, và những buổi sáng anh đạp xe đến trường trên con đường đất đỏ. Sau bốn năm Đại học Bách Khoa, Minh tốt nghiệp với tấm bằng kỹ sư loại giỏi, nhưng trong túi chỉ có vài trăm nghìn và ước mơ đổi đời. Cơ hội đến khi anh trúng tuyển vào một công ty khai thác kim cương nhân tạo tại châu Phi. Ngày tiễn con ra sân bay, mẹ anh nắm tay run run: “Đi đâu cũng được, miễn sống tử tế, con nhé.”

    Mỏ kim cương ấy thuộc về ông Wilson – một thương nhân người Anh – và được quản lý bởi con gái ông, Clara Wilson, người phụ nữ hơn Minh hai mươi tuổi. Clara nổi tiếng lạnh lùng, quyết đoán, nhưng ẩn sâu trong ánh mắt ấy là một nỗi cô đơn mênh mang của người đã đi qua nửa đời người mà chưa từng được yêu thật lòng. Minh, chàng kỹ sư trẻ đến từ phương Đông, siêng năng, ít nói và có đôi mắt sáng trong, khiến cô chú ý từ ngày đầu tiên. Cô quan tâm đến anh, đôi khi là một cái gật đầu, đôi khi là lời dặn “đừng làm việc quá giờ”. Nhưng Minh luôn giữ khoảng cách, không vì ghét, mà vì tự ti. Anh từng nói với bạn cùng phòng: “Người như cô ấy, mình chỉ nên đứng nhìn từ xa.”

    Rồi một ngày, trong ca làm việc giữa lòng hầm sâu, Minh ngất xỉu vì sốt rét và kiệt sức. Cơn bão cát ập đến, mọi đường ra đều bị chặn, xe cứu thương không thể tới. Khi ai cũng sợ hãi rút lui, chỉ có Clara ở lại. Suốt hai ngày hai đêm, cô ở bên anh – lau trán, ép thuốc, canh từng hơi thở – dù gió gào bên ngoài như muốn xé rách căn lều tạm. Trong cơn mê man, Minh nghe tiếng cô thì thầm: “Anh chỉ cần sống, tôi không cần gì khác.” Khi tỉnh dậy, anh thấy Clara đã ngủ thiếp đi bên giường, mái tóc rối bời, khuôn mặt hốc hác. Khoảnh khắc ấy, có điều gì đó trong tim anh vỡ òa. Tất cả khoảng cách, tuổi tác, địa vị bỗng trở nên vô nghĩa. Anh chỉ thấy trước mặt mình là một người phụ nữ dịu dàng và mạnh mẽ – người đã cứu anh khỏi cơn sốt, và có lẽ, khỏi cả cuộc đời cũ.

    Từ sau biến cố ấy, giữa họ hình thành một sợi dây vô hình. Clara không còn là bà chủ xa cách, mà là người khiến Minh muốn bảo vệ. Họ dần hiểu nhau qua những buổi chiều nơi bãi đá cháy nắng, những đêm gió cát thổi ràn rạt bên ngoài căn phòng nhỏ. Tin đồn lan khắp mỏ. Có người mỉa mai, có người ganh ghét, nhưng họ không bận tâm. Một lần, dưới hoàng hôn đỏ rực, Clara hỏi anh: “Nếu tôi không còn tiền, anh có còn yêu tôi không?” Minh mỉm cười: “Em là kim cương – dù không ánh sáng, vẫn không vỡ.”

    Vài tháng sau, ông Wilson qua đời. Clara, sau tang lễ, lặng lẽ đề nghị Minh kết hôn với mình. Cả mỏ kim cương rúng động. Người ta bảo anh tham, kẻ nói cô dại. Nhưng họ không cần ai hiểu. Họ chỉ cần nhau. Đám cưới được tổ chức tại London, giữa ánh đèn sang trọng và những lời xì xào. Clara mang theo của hồi môn là hàng chục triệu USD tiền mặt, cổ phiếu NVIDIA và bất động sản khắp châu Âu, như một cách nói rằng: “Em tin anh, và tin vào hạnh phúc này.”

    Trong lễ cưới, mẹ Minh ngồi ở hàng ghế đầu, đôi mắt đỏ hoe. Bà vừa mừng vừa lo – mừng vì con trai mình đã đổi đời, lo vì con dâu hơn tuổi và cuộc sống xa lạ. Nhưng khi Minh nắm tay vợ, ánh mắt anh bình yên đến lạ. Bà bỗng hiểu, có những viên kim cương không nằm dưới lòng đất, mà nằm trong trái tim con người. Pháo hoa rực sáng ngoài trời, Minh khẽ thì thầm bên tai Clara: “Em cứu anh hai lần – một lần khỏi cơn sốt, và một lần khỏi cuộc đời cũ.”

    Đêm ấy, giữa vũ điệu ánh sáng, người ta thấy một chàng trai nghèo năm nào giờ mỉm cười hạnh phúc bên người phụ nữ từng cứu mình. Và dù cuộc đời vẫn còn nhiều giông bão, họ biết chắc một điều: tình yêu thật, như kim cương – chịu được áp lực, vượt qua thời gian, và không bao giờ vỡ.

  • Những đồ dùng bạn nên tích trữ trong nhà: Dự trữ cho những tình huống khẩn cấp

    Có hai nguyên nhân chính khiến nhiều chuyên gia khuyên bạn nên chủ động tích trữ một số nhu yếu phẩm trong nhà. Thứ nhất, khi xảy ra các tình huống khẩn cấp như dịch bệnh, động đất, lũ lụt hay thiên tai tái diễn, việc mua sắm hàng ngày của người dân có thể bị gián đoạn. Thứ hai, nếu giá của một số mặt hàng được dự báo sẽ tăng trong thời gian tới, việc dự trữ sớm có thể giúp bạn tiết kiệm chi phí đáng kể.

    Vậy trong vài tháng tới, những món đồ nào đáng để tích trữ? Đây là gợi ý từ những người đã có kinh nghiệm thực tế:

    Thực phẩm và nước uống – DỰ TRỮ CHO TÌNH HUỐNG KHẨN CẤP

    Người đi làm thường bận rộn và không có nhiều thời gian đi chợ. Vì vậy:

    Bạn nên chuẩn bị sẵn gạo, mì gói, bột mì, đồ hộp, gia vị, và một số thực phẩm khô để dùng khi cần thiết.

    Nhu cầu về nước sạch và nước khoáng ngày càng tăng. Việc dự trữ một lượng nước uống phù hợp giúp bạn an tâm hơn trong những lúc xảy ra sự cố về nguồn nước hoặc khi không thể mua sắm kịp thời. Nước uống & nước sinh hoạt dự trữ. Can 10–20L để trữ nước máy. Nước đóng chai để uống. Một ít nước sạch để nấu ăn, nấu cháo cho trẻ hoặc người già. Nếu gặp phải tình trạng mưa lụt dễ làm nước máy đục, nhiễm bẩn, nên trữ sẵn sẽ an tâm hơn nhiều.

    Khi xảy ra thiên tai, mất điện hoặc gián đoạn giao thông, việc tiếp cận thực phẩm tươi sống sẽ trở nên khó khăn. Vì vậy, mỗi gia đình nên chuẩn bị:

    Lương thực khô như mì gói, miến, gạo, bánh quy, ngũ cốc… bảo quản trong hộp, túi kín để chống ẩm.

    Thực phẩm đóng hộp: cá hộp, thịt hộp, đậu hộp… giúp dễ bảo quản, dễ chế biến.

    Đồ ăn liền: xúc xích, bánh mì gói, cháo ăn liền, súp ăn liền.

    Nước uống đóng chai loại nhỏ, dễ mang theo và phân chia cho từng thành viên. Lý tưởng nhất là dự trữ lượng nước dùng cho ít nhất 3–5 ngày.

    Vật tư y tế – Thuốc men – BỘ SƠ CỨU CẦN THIẾT

    Sau ba năm đối mặt với dịch bệnh, nhiều người nhận ra rằng một hộp thuốc gia đình là vô cùng quan trọng. Bạn nên có:

    Thuốc cảm, sốt, đau đầu

    Thuốc tiêu viêm, thanh nhiệt, giải độc

    Thuốc điều trị bệnh mãn tính (nếu trong nhà có người cần dùng)

    Gạc, bông, dung dịch sát trùng

    Tuy nhiên, hãy lưu ý không nên tích trữ quá nhiều, vì thuốc có hạn sử dụng. Hết hạn không chỉ lãng phí mà còn nguy hiểm khi dùng.

    Một túi y tế nhỏ gọn nhưng đầy đủ có thể cứu nguy trong nhiều tình huống:

    Băng cá nhân, bông gạc, băng cuộn y tế, băng keo cá nhân các kích cỡ để xử lý vết thương nhỏ.

    Thuốc sát trùng: cồn, oxy già, povidine.

    Thuốc điều trị thường gặp:

    Thuốc da liễu: trị ngứa, lở loét nhẹ, côn trùng cắn.

    Thuốc tiêu hóa: tiêu chảy, táo bón, men tiêu hóa.

    Thuốc hô hấp: ho, hen nhẹ, thuốc xịt nếu có tiền sử.

    Thuốc cảm cúm, sốt, giảm đau…

    Thuốc cá nhân đặc biệt (nếu gia đình có người bệnh mãn tính): nên chuẩn bị đủ cho vài ngày.

    DỤNG CỤ QUAN TRỌNG KHÁC
    Đây là nhóm vật dụng nhỏ nhưng cực kỳ hữu ích khi gặp sự cố:

    Hộp quẹt, nến, đèn dầu (nhớ mua thêm tim và dầu dự phòng), diêm để phòng khi mất điện.

    Khăn giấy khô, khăn ướt để vệ sinh cá nhân.

    Áo phao cứu hộ, đặc biệt hữu ích trong mùa mưa bão, vùng ngập lụt.

    Mắt kính bảo hộ giúp tránh bụi, gió mạnh, mảnh vỡ.

    Dao gấp đa năng để cắt dây, mở hộp, sửa chữa nhỏ.

    Đèn pin mini, pin dự phòng và còi cứu hộ để phát tín hiệu khi cần được hỗ trợ.

    BALO CÁ NHÂN – LUÔN SẴN SÀNG “GRAB & GO”
    Mỗi người nên có một balo nhỏ, nhẹ để có thể mang theo ngay khi cần di chuyển gấp:

    Giấy tờ quan trọng (CMND/CCCD, giấy khai sinh, sổ đỏ, bảo hiểm…) nên cho vào túi zip chống nước.

    Vài bộ quần áo, bao gồm áo ấm, đồ lót, áo mưa mỏng.

    Thuốc men cá nhân, vật dụng y tế và các công cụ nhỏ gọn đã liệt kê ở trên.

    Một ít thức ăn khô – nước nhỏ, đủ dùng trong 24 giờ.

    Điện thoại, sạc dự phòng, và danh sách số điện thoại khẩn cấp ghi ra giấy.

    Khẩu trang
    Dù dịch bệnh đã được kiểm soát tốt, nhu cầu dùng khẩu trang vẫn cao, đặc biệt khi:

    Thời tiết nóng ẩm tạo điều kiện cho virus, vi khuẩn sinh sôi

    Bạn thường xuyên đến nơi đông người: siêu thị, trường học, văn phòng, tàu điện ngầm…

    Khẩu trang giúp bảo vệ bản thân và hạn chế lây nhiễm chéo. Vì vậy, mỗi gia đình nên dự trữ một lượng khẩu trang nhất định để dùng khi cần.

    Khăn lau khử trùng
    Ngày nay, khăn lau khử trùng trở thành vật dụng phổ biến và đóng vai trò quan trọng trong việc bảo vệ sức khỏe gia đình. Có hai lý do bạn nên dự trữ:

    Thời tiết nóng lên khiến vi khuẩn, virus phát triển mạnh. Khăn khử trùng có thể giúp tiêu diệt mầm bệnh hiệu quả, nhất là khi bạn đi ra ngoài hoặc cần làm sạch nhanh bề mặt đồ dùng.

    Đa công dụng và để lâu được: Khăn khử trùng dùng cho tay, tay nắm cửa, điện thoại, bàn ghế… đặc biệt là có thể bảo quản lâu mà không bị hỏng, rất lý tưởng để dự phòng.

    Dầu ăn
    Dự trữ một vài chai dầu ăn trong nhà là điều nên làm vì:

    Giá nguyên liệu toàn cầu như ngô, đậu nành, ngũ cốc… đang có xu hướng tăng do biến đổi khí hậu và nhu cầu sản xuất. Điều này đồng nghĩa giá dầu ăn rất có thể leo thang trong thời gian tới.

    Gia đình nào cũng cần dùng dầu ăn, nhưng nhiều người chỉ phát hiện hết dầu khi đang nấu ăn. Dự trữ trước giúp bạn tránh bất tiện và giữ chất lượng món ăn.

    Hơn nữa, dầu ăn có hạn sử dụng dài, dễ bảo quản.

    Tích trữ một cách thông minh không phải là mê tín, mà là sự chuẩn bị thiết thực, dựa trên kinh nghiệm của những người từng trải qua khó khăn.

    Hiểu rõ và chuẩn bị đúng giúp bạn chủ động trước mọi tình huống bất ngờ.

  • Lời t iên tr i cho cuối năm 2025 của bà Baba Vanga –

    Theo thông tin từ Daily Mail, lời dự báo này được cho là sẽ xảy ra chỉ trong vài ngày tới, gắn liền với một sự kiện thể thao toàn cầu.

    Bà Baba Vanga, tên thật là Vangelia Pandeva Gushterova, sinh năm 1911 và qua đời năm 1996, là một nhà thần bí người Bulgaria.

    Bà được nhiều người gọi là “Nostradamus vùng Balkan” bởi những lời tiên tri được cho là đã ứng nghiệm, như vụ khủng bố 11/9 tại Mỹ hay đại dịch COVID-19. Dù còn nhiều tranh cãi, các dự báo của bà vẫn thường xuyên được nhắc lại và gây chú ý trên truyền thông quốc tế.

    Theo lời tiên tri cho năm 2025, Baba Vanga dự đoán rằng loài người sẽ có cuộc tiếp xúc đầu tiên với sự sống ngoài Trái Đất. Bà mô tả sự kiện này sẽ diễn ra trong một bối cảnh đặc biệt, khi một “ánh sáng mới trên bầu trời” xuất hiện, được nhiều người trên thế giới chứng kiến.

    Điều đáng chú ý là lời tiên tri này gắn liền với một sự kiện thể thao lớn, nơi hàng triệu khán giả toàn cầu theo dõi trực tiếp.

    Các nhà nghiên cứu và người hâm mộ tiên tri đã liên hệ lời dự báo này với lễ bốc thăm vòng chung kết FIFA World Cup 2026, dự kiến diễn ra tại Washington DC vào ngày thứ Sáu tuần này

    Họ cho rằng đây chính là sự kiện thể thao quốc tế mà Baba Vanga từng nhắc đến, nơi “ánh sáng mới” có thể xuất hiện trên bầu trời, mở ra khả năng nhân loại lần đầu tiếp xúc với sinh vật ngoài hành tinh.

    Thông tin này đã nhanh chóng lan truyền trên mạng xã hội và các diễn đàn quốc tế, tạo nên làn sóng tranh luận sôi nổi. Một số người tin rằng đây có thể là bước ngoặt lịch sử, mang lại “câu trả lời thay vì nỗi sợ hãi” cho nhân loại.

    Tuy nhiên, cũng có nhiều ý kiến hoài nghi, cho rằng đây chỉ là sự trùng hợp hoặc cách diễn giải chủ quan từ những người tin vào tiên tri.

    Dù chưa có bằng chứng khoa học nào xác nhận, việc lời tiên tri của Baba Vanga được gắn với một sự kiện cụ thể trong năm 2025 đã khiến dư luận đặc biệt quan tâm.

    Truyền thông quốc tế liên tục đưa tin, nhấn mạnh rằng nếu sự kiện này xảy ra, nó sẽ trở thành một trong những khoảnh khắc mang tính bước ngoặt của lịch sử loài người.

    Trong bối cảnh thế giới đang đối mặt với nhiều thách thức, từ biến đổi khí hậu đến bất ổn chính trị, sự xuất hiện của một lời tiên tri về việc tiếp xúc với sự sống ngoài Trái Đất càng làm tăng thêm sự tò mò và lo lắng.

    Nhiều người chờ đợi xem liệu “ánh sáng mới trên bầu trời” mà Baba Vanga từng nhắc đến có thực sự xuất hiện trong lễ bốc thăm World Cup 2026 hay không.

    Dưới đây là một số dự đoán đáng chú ý của bà Vanga về tương lai:
    Năm 2028, khám phá sao Kim. Con người sẽ bắt đầu khám phá sao Kim như một nguồn năng lượng (cần lưu ý rằng hành tinh thứ hai tính từ Mặt trời này không có sự sống và không có bất cứ thứ gì có thể phát triển ở đó)

    Năm 2033, băng tan. Người ta cho rằng bà Vanga đã tiên đoán trước rằng các tảng băng ở hai cực sẽ tan chảy, khiến mực nước biển dâng cao trên toàn thế giới.

    Năm 2170, hạn hán toàn cầu. Biến đổi khí hậu sẽ tiếp tục tàn phá hành tinh này và hạn hán sẽ tàn phá phần lớn thế giới.

    Tuy nhiên, các chuyên gia hoài nghi chỉ ra rằng cần có cái nhìn thận trọng về những dự đoán này. Nhiều tiên đoán được cho là của bà khó có thể xác thực vì chủ yếu dựa trên các tài liệu gián tiếp. Họ cho rằng các tiên đoán thường quá mơ hồ để có thể kiểm chứng hoặc bác bỏ một cách chắc chắn. Thực tế, một số dự đoán trước đây của bà đã không xảy ra, như việc một nhà máy điện hạt nhân lớn sẽ phát nổ năm ngoái hay Trái Đất sẽ hứng chịu một cơn bão mặt trời tàn khốc.

    Dù không thể xác nhận độ chính xác của những lời tiên tri, nhiều người cho rằng đây là thời điểm nhân loại cần đoàn kết hơn bao giờ hết để đối mặt với những thách thức trong tương lai.

    Bà Vanga sinh năm 1911 với tên gọi Vangeliya Pandeva Gushterova và mất năm 1996. Năm 12 tuổi, bà bị mất thị lực sau khi một cơn bão bất thường càn quét ngôi làng của bà. Tuy nhiên, bà cho biết tầm nhìn về tương lai của bản thân trở nên mạnh mẽ hơn sau sự kiện đó.

    Trong suốt cuộc đời, bà Vanga đã đưa ra một loạt dự đoán, với phần nhiều trong số đó về sau đã trở nên chính xác đến kinh ngạc, bao gồm các sự kiện lớn như vụ tấn công khủng bố nhằm vào nước Mỹ ngày 11/9/2001, cái chết của Công nương Anh Diana.

    Tiên tri mù Vanga dự đoán con người được tiếp xúc với người ngoài hành tinh vào năm 2025.

  • Con bé Na tỉnh dậy, hỏi: – Ngoại Lựu ơi… con có bao nhiêu người thương con

    1. Tái hôn ở tuổi xế chiều

    Tôi tên Lựu, 60 tuổi, goá chồng từ năm 48. Cái tuổi đáng lẽ được con cái chăm sóc, tôi lại lủi thủi bán hàng tạp hoá trước hiên nhà, ngày nắng thì đỡ, ngày mưa thì trơn trượt. Hai đứa con đi làm ăn xa, mỗi năm gửi về đôi ba triệu, bảo:

    – Má ráng sống khoẻ, tụi con lo cho.

    Nhưng tôi biết tụi nó còn phải lo con nhỏ, tiền nhà, tiền học… nên tôi cố không dựa dẫm.

    Năm tôi 58, tôi gặp ông Bảy – góa vợ hơn tôi 5 tuổi, sống cách nhà một con hẻm. Ông hay ghé mua chai nước suối, bịch muối, gói bánh con nít. Lần nào cũng cười hiền:

    – Bà Lựu bán gì cũng rẻ, chắc lời không được bao nhiêu hén?

    Tôi chặc lưỡi:

    – Già rồi, kiếm đồng nào hay đồng đó.

    Cứ vậy, ông thành khách quen, rồi thành bạn trò chuyện mỗi chiều.
    Đến lúc tôi bệnh nằm viện, ông là người đưa đi, đóng tiền viện phí, chờ ngoài cửa phòng siêu âm suốt ba tiếng.

    Sau đó, ông ngại ngùng nói:

    – Mình có tuổi rồi, bà chịu lấy tôi, tôi lo cho bà phần đời còn lại.

    Tôi xúc động đến run tay. Chưa bao giờ nghĩ mình tái hôn ở tuổi 60.

    Đám cưới nhỏ, gọn, chỉ hai mâm cơm với họ hàng hai bên.
    Ông Bảy bàn tay thô, nắm lấy tay tôi giữa buổi tiệc mà nói:

    – Từ giờ, bà không phải lo tiền bạc gì nữa.

    Tôi tưởng ông nói cho vui. Ai ngờ…


    2. Tấm thẻ lương kỳ lạ

    Hôm sau, ông đưa tôi một thẻ ATM còn nguyên trong phong bì ngân hàng.

    – Đây là thẻ nhận lương hưu của tôi. Mật khẩu nè, bà tiêu gì thì tiêu. Đừng ngại.

    Tôi phát hoảng:

    – Trời đất, ông đưa tôi hết vậy hả? Lỡ tôi bấm lộn thì sao?

    – Lộn thì rút lại. Có gì đâu.
    – Nhưng… sao ông không giữ?
    – Tôi sống một mình quen rồi, với lại bà giữ dùm tôi cho chắc.

    Ông nói tự nhiên như chuyện thở. Tôi thấy ấm lòng lạ lùng.

    Nhưng điều bất thường nằm ở đây:
    Tôi thử rút 500 ngàn để đi chợ. Máy báo số dư hơn 420 triệu.

    Tôi đứng chết trân.
    Lương hưu gì mà nhiều dữ?

    Tối đó, tôi hỏi khẽ:

    – Ông Bảy, cái thẻ đó… ông có làm gì thêm hả? Chứ lương hưu sao nhiều quá?

    Ông quay đi, cười trừ:

    – Ờ… tôi để dành lâu rồi.

    Tôi gặng:
    – Lâu là bao lâu?

    Ông nói lảng:
    – Lâu là lâu đó.

    Câu trả lời chông chênh như một sợi dây mục.

    Tôi không hỏi nữa, nhưng trong lòng sinh nghi.


    3. Lần đi chợ định mệnh

    Hôm đó, tôi cầm thẻ ra chợ lớn mua ít đồ cúng. Khi tính tiền, bà thu ngân chợt nói:

    – Bà ơi… thẻ này có đăng ký tin nhắn biến động số dư không?

    – Có chứ, con tôi đăng ký giúp.

    – Lạ nghen… hàng tháng trong thẻ có ai chuyển vô 10 triệu đều đặn. Sáng nay mới vô thêm.

    Tôi lặng người.
    Không phải lương hưu.
    Có ai đó chuyển đều đặn mỗi tháng.

    Tôi vừa về đến nhà thì nhận tin nhắn biến động số dư:
    +10,000,000đ – từ TK 125xxx – nội dung: “Gửi ba – con Nhàn.”

    Tôi hụt hơi.

    – Con… Nhàn?!
    Ông Bảy nói chỉ có hai đứa con trai đã lập gia đình. Không hề nhắc con gái.

    Tôi bước vào nhà. Ông đang ngồi gọt trái bưởi. Tôi để thẻ xuống bàn:

    – Ông Bảy, con Nhàn là ai?

    Ông khựng lại. Con dao rơi xuống nền gạch. Mắt ông đỏ dần như bị ai xát ớt.

    Tôi biết… có chuyện rất lớn phía sau.


    4. Sự thật đầu tiên

    Ông ngồi xuống, giọng run:

    – Tôi xin bà đừng hiểu lầm. Nhàn… là con gái tôi. Nhưng nó… không còn nhận tôi là cha.

    Tôi choáng.

    – Sao vậy?

    Ông Bảy cúi mặt, nói trong sự ám ảnh của một người sống với lỗi lầm nửa đời:

    – Hồi đó vợ tôi mất sớm, tôi vất vả làm hồ, chạy công trình. Mấy ông chủ nợ dí, tôi uống rượu…
    Một lần tôi quát con bé, đánh nó một bạt tay. Nó 18 tuổi, bỏ nhà đi.
    Tôi tìm hoài không ra.
    Mười năm sau, nó về… dẫn theo một đứa con gái.
    Nhưng nó chỉ để đứa nhỏ lại cho tôi rồi đi mất biệt.

    Giọng ông nghẹn:

    – Con bé tên Na, cháu ngoại tôi. Tôi nuôi nó từ lúc còn đỏ hỏn. Hơn chín năm nay.
    Còn Nhàn… mỗi tháng chỉ chuyển tiền. Không dám gặp mặt.

    Tôi hỏi:

    – Ông… nuôi cháu ngoại một mình suốt mấy năm trời?

    Ông gật đầu.

    – Hồi gặp bà, tôi tính kể. Nhưng… tôi sợ bà nghĩ tôi đến vì gánh nặng.

    Tôi thấy mắt mình cay xè.

    Một người đàn ông 65 tuổi, nuôi một đứa trẻ cấp 1, giấu vợ mới cưới vì mặc cảm… tôi hiểu.

    Nhưng twist chưa dừng ở đó.


    5. Bí mật thứ hai: Con bé Na

    Tối đó, ông nhận cuộc gọi.
    Tôi nghe loáng thoáng:

    – Dạ, để mai ba đưa con bé lên.
    – Nói bác sĩ cố gắng giùm ba.
    – Ba gom thêm được bao nhiêu ba gửi bấy nhiêu.

    Ông tắt máy. Tôi hỏi:

    – Chuyện gì vậy ông?

    Ông Bảy thở dài:

    – Na… bị tim bẩm sinh. Tôi nuôi nó bao năm mà không có tiền mổ.
    Giờ bệnh nặng hơn.
    Con Nhàn đưa tiền hằng tháng cũng vì con bé.
    Hôm trước bác sĩ bảo phải mổ càng sớm càng tốt…

    Rồi ông nhìn tôi với ánh mắt ướt nước:

    – Tôi… sợ không đủ tiền.

    Tôi sững người.
    Thì ra số tiền trong thẻ ông Bảy đưa tôi – không phải tiền ông rảnh rỗi để tôi tiêu, mà là toàn bộ tiền ông dành dụm chữa bệnh cho cháu.

    Tôi thấy mình như kẻ vô tình đứng giữa một cơn bão mà chưa hề biết có bão.


    6. Tôi tìm đến bệnh viện

    Sáng hôm sau, tôi đi theo ông lên bệnh viện tỉnh.
    Con bé Na… nhỏ xíu, trắng xanh như cánh chuối non, tay ôm con gấu bông sờn.

    – Ông ngoại ơi… bà này là ai?

    Ông Bảy nhìn tôi, rồi nhìn cháu:

    – Đây là… bà Lựu, bà ngoại mới của con.

    Con bé cười. Một nụ cười yếu ớt nhưng sáng lạ thường.

    Nó nói:

    – Con có hai bà ngoại luôn hả?

    Tôi ôm nó vào lòng, tim thắt lại.

    Bác sĩ đưa bảng chi phí phẫu thuật: 180 triệu.
    Số tiền ông có không đủ một nửa.

    Ông Bảy ngồi xuống ghế đá, run bần bật, miệng chỉ nói:

    – Trời ơi… làm sao giờ, bà Lựu…

    Tôi đặt tay lên vai ông:

    – Có tôi đây. Mình lo được.

    Tôi nói mà chưa biết lấy đâu ra.
    Nhưng tôi biết: phải làm điều đúng đắn.


    7. Twist cuối: Người chuyển tiền bí ẩn

    Tối đó, khi tôi đang dọn cơm, cửa nhà bất ngờ có người gõ.

    Một người phụ nữ chừng 40 tuổi, dáng gầy, mắt đỏ hoe:

    – Dạ… cho tôi hỏi… đây có phải nhà ba Bảy?

    Ông Bảy đứng dậy, run như gặp ma:

    – Nhàn… con về hả?

    Tôi nhìn.
    Đúng là cô gái trong tin nhắn chuyển tiền.

    Nhàn ôm chặt lấy cha, khóc không thành tiếng:

    – Con xin lỗi ba… con không dám gặp ba vì… con vẫn hận chuyện xưa… nhưng hôm nay… con nghe bệnh viện nói con bé phải mổ gấp… con không thể trốn nữa…

    Tôi và ông Bảy đều nghẹn.

    Nhàn quay sang tôi:

    – Con xin lỗi cô. Con biết ba tái hôn… con sợ cô nghĩ con là gánh nặng, nên con trốn.

    Tôi nắm tay cô:

    – Máu mủ đâu phải gánh nặng. Cô chỉ trách sao con chịu khổ một mình lâu vậy.

    Nhàn khóc càng lớn.

    Nhưng rồi… chuyện bất ngờ nhất xảy ra.

    Nhàn đặt lên bàn một túi nylon đựng tiền mặt:

    – Con để dành được hơn 90 triệu.
    Cô giữ giùm, mai mình đem nộp bệnh viện cho kịp lịch mổ.

    Tôi và ông Bảy chết lặng.

    Cả nhà im lặng hồi lâu.

    Rồi tôi nói:

    – Gộp tiền ông, tiền tôi, tiền con… đủ rồi. Mai con bé được mổ.

    Nhàn ôm mặt khóc.
    Ông Bảy quay đi chùi nước mắt.

    Tôi biết… gia đình này từ nay lành lại.


    8. Một mái nhà mới

    Na được mổ thành công.
    Lúc bác sĩ thông báo ca mổ thuận lợi, ông Bảy ôm tôi, nói nhỏ:

    – Lựu… cảm ơn bà. Không có bà, tôi không biết phải làm sao nữa.

    Tôi cười:

    – Tụi mình cưới nhau để có bạn đời, chứ đâu phải để mỗi người gánh nỗi sợ riêng.

    Nhàn đứng bên cạnh, khẽ nói:

    – Con cũng muốn ở gần ba má. Con hứa… từ nay con không trốn nữa.

    Tôi nắm tay cả hai cha con:

    – Nhà này từ nay có ba người lớn, một đứa nhỏ.
    Không ai cô đơn nữa.

    Con bé Na tỉnh dậy, hỏi:

    – Ngoại Lựu ơi… con có bao nhiêu người thương con?

    Tôi vuốt tóc nó:

    – Nhiều đến mức con đếm không hết.


    9. Lời kết

    Những tưởng ở tuổi 60, đời chỉ còn hoàng hôn buồn tẻ.
    Ai ngờ… đó chỉ là mở đầu cho một bình minh mới.

    Tôi tái hôn, tưởng được hưởng hạnh phúc yên bình.
    Nhưng đời cho tôi thêm một gia đình nữa – đầy sóng gió, nhưng cũng đầy thương yêu.

    Và tôi hiểu ra:

    Khi người ta trao cho mình một tấm thẻ lương, đó không phải là tiền – mà là lòng tin.
    Còn khi mình dùng số tiền đó để giữ lại một sinh mệnh, đó không phải nghĩa vụ – mà là gia đình.

  • Mời cả làng đến ăn khao xe mới, đến lúc bóc phong bì chân tay lạnh toát –

    Tôi vừa mua một chiếc xe ô tô mới, bóng loáng, đỏ chói, loại SUV mà tôi mơ ước từ lâu. Nghĩ bụng, mua xe là chuyện lớn, phải mở tiệc khao cả xóm cho hoành tráng, vừa để khoe mẽ, vừa để tạo mối quan hệ. Tôi tính toán đâu ra đấy: mời cả làng, phong bì chắc cũng kha khá, ít nhất kéo lại được tiền cỗ, biết đâu còn dư chút đỉnh mua thêm đồ chơi cho xe.

    Hôm ấy, nhà tôi rộn ràng hẳn lên. Bàn ghế thuê đầy sân, loa đài mở hết cỡ, thịt gà, thịt lợn quay thơm lừng, bia rượu ê hề. Bà con trong xóm kéo đến đông như trẩy hội, ai cũng khen xe đẹp, hỏi giá, sờ mó, cười nói rôm rả. Tôi đứng đó, vênh mặt tự hào, tưởng tượng cảnh cuối buổi khách ra về, tay bắt mặt mừng, dúi cho tôi cái phong bì dày cộp. “Đời đúng là đáng sống,” tôi thầm nhủ.

    Tiệc tàn, khách về hết, sân nhà trống trơn, chỉ còn lại đống bát đĩa ngổn ngang và mùi rượu thoảng trong gió. Tôi hí hửng ngồi đếm phong bì, nhưng rồi mặt mày tối sầm lại. Không có cái nào! Cả làng đi tay không, chẳng ai mang theo dù chỉ là tờ polymer mỏng dính. Tôi cay cú, nghĩ chắc họ quên, định bụng mai sang hỏi khéo vài nhà, nhưng rồi điện thoại reo lên.

    Là thằng bạn thân gọi. Nó hớt hải: “Mày ơi, cái xe mày mua… tao vừa nghe tin, thằng bán xe nó lừa đảo, xe đó là đồ ăn cắp, công an đang truy đấy!” Tôi nghe mà chân tay lạnh toát, đầu óc quay cuồng. Tiền cỗ không thu lại được một đồng, giờ còn mất trắng cả xe. Đúng là họa vô đơn chí. Tôi ngồi phệt

  • Bãi nhiệm Trưởng thôn, Tổ trưởng tổ dân phố năm 2025: Quy trình cụ thể gồm những bước nào?

    Theo báo Dân việt, luật sư Ma Văn Giang (Văn phòng Luật sư Nam Hồng – Đoàn Luật sư TP Hà Nội) cho hay, tại Quyết định số 759/QĐ-TTg năm 2025 phê duyệt Đề án sắp xếp, tổ chức lại đơn vị hành chính các cấp và xây dựng mô hình tổ chức chính quyền địa phương 2 cấp, Thủ tướng đã phê duyệt phương án sắp xếp đối với thôn, tổ dân phố thuộc cấp xã như sau:

    Tiếp tục xác định thôn, tổ dân phố là tổ chức tự quản của cộng đồng dân cư, không phải là cấp hành chính; trước mắt giữ nguyên các thôn, tổ dân phố hiện có. Chính phủ giao Bộ Nội vụ nghiên cứu, xây dựng và xác định lộ trình sắp xếp, tổ chức lại thôn, tổ dân phố theo hướng tinh gọn, đáp ứng yêu cầu phục vụ trực tiếp đời sống của cộng đồng dân cư trên địa bàn cấp xã.

    Như vậy, theo luật sư Giang, khi thực hiện việc sáp nhập tỉnh, xã, trước mắt vẫn giữ nguyên các thôn, tổ dân phố hiện có; sau đó mới nghiên cứu và xác định lộ trình sắp xếp, tổ chức lại theo hướng tinh gọn, hợp lý.

    Những trường hợp nào Trưởng thôn, Tổ trưởng tổ dân phố bị bãi nhiệm?

    Theo luật sư Giang, trong trường hợp thực hiện bãi nhiệm Trưởng thôn, Tổ trưởng tổ dân phố sẽ áp dụng quy định tại Điều 9 Nghị định số 59/2023/NĐ-CP về quy trình cho thôi làm Trưởng thôn, Tổ trưởng tổ dân phố năm 2025.

    Cụ thể, việc cho thôi làm Trưởng thôn, Tổ trưởng tổ dân phố được quyết định tại cuộc họp của cộng đồng dân cư trong các trường hợp:

    người có nguyện vọng xin thôi vì lý do sức khỏe, hoàn cảnh gia đình hoặc lý do cá nhân khác; người này phải có đơn gửi Chủ tịch UBND cấp xã, nêu rõ lý do xin thôi.

    Trưởng ban công tác Mặt trận ở thôn, tổ dân phố có thể đề nghị Chủ tịch UBND cấp xã xem xét cho thôi làm Trưởng thôn, Tổ trưởng tổ dân phố trong các trường hợp: không còn được nhân dân tín nhiệm; không hoàn thành nhiệm vụ; vi phạm quyền làm chủ của nhân dân; tham nhũng, lãng phí; không chấp hành sự chỉ đạo, điều hành của UBND cấp xã hoặc quy định của cấp trên; vi phạm pháp luật nhưng chưa đến mức bị truy cứu trách nhiệm hình sự; hoặc khi có ít nhất 50% tổng số hộ gia đình hoặc đại diện hộ gia đình trong thôn, tổ dân phố kiến nghị.

    Trình tự tổ chức cuộc họp cộng đồng dân cư để xem xét cho thôi làm Trưởng thôn, Tổ trưởng tổ dân phố được thực hiện theo khoản 5 Điều 3 Nghị định 59/2023/NĐ-CP.

    Trình tự bãi nhiệm Trưởng thôn, Tổ trưởng tổ dân phố gồm những bước nào?

    Cụ thể, người chủ trì cuộc họp tuyên bố lý do, giới thiệu đại biểu tham dự; thông qua chương trình cuộc họp; giới thiệu người để cộng đồng dân cư biểu quyết cử làm thư ký cuộc họp. Thư ký cuộc họp được quyết định khi có trên 50% đại diện hộ gia đình tham dự cuộc họp giơ tay biểu quyết đồng ý.

    Căn cứ vào nội dung cụ thể, người chủ trì hoặc người được phân công sẽ công bố các quyết định, văn bản liên quan theo chương trình đã được thông qua.

    Người tham dự cuộc họp thảo luận về các nội dung do người chủ trì hoặc người được phân công trình bày. Đối với cuộc họp của cộng đồng dân cư để bầu Trưởng thôn, Tổ trưởng tổ dân phố; thành viên Ban Giám sát đầu tư của cộng đồng; thành viên Ban Thanh tra nhân dân ở xã, phường, thị trấn, đại diện Ban công tác Mặt trận ở thôn, tổ dân phố sẽ giới thiệu danh sách người ứng cử. Danh sách này do Ban công tác Mặt trận thống nhất với cấp ủy chi bộ thôn, tổ dân phố, đồng thời đề nghị các đại diện hộ gia đình tham dự tự ứng cử hoặc đề cử người đủ tiêu chuẩn, điều kiện tham gia bầu.

    Sau phần thảo luận, người chủ trì cuộc họp tổng hợp ý kiến, đề xuất nội dung cần biểu quyết và phương án biểu quyết bằng hình thức giơ tay hoặc bỏ phiếu kín để người tham dự lựa chọn. Phương án được thông qua khi có trên 50% đại diện hộ gia đình tham dự cuộc họp giơ tay biểu quyết đồng ý.

    Khi biểu quyết bằng hình thức giơ tay, kết quả được kiểm đếm trực tiếp tại thời điểm biểu quyết và ghi vào biên bản cuộc họp.

    Trường hợp biểu quyết bằng bỏ phiếu kín, người chủ trì đề xuất số lượng và danh sách Ban kiểm phiếu từ 03–05 người (gồm Trưởng ban và các thành viên) để đại diện hộ gia đình tham dự cuộc họp biểu quyết bằng hình thức giơ tay. Ban kiểm phiếu được thành lập khi có trên 50% đại diện hộ gia đình tham dự giơ tay đồng ý. Ban kiểm phiếu sẽ hướng dẫn thể lệ, cách ghi phiếu, phát phiếu và tổ chức bỏ phiếu.

    Sau khi kết thúc bỏ phiếu, Ban kiểm phiếu tiến hành kiểm phiếu; đồng thời mời 02 đại diện hộ gia đình tham dự cuộc họp chứng kiến. Ban kiểm phiếu lập biên bản kiểm phiếu theo Mẫu số 02 kèm theo Nghị định và Trưởng ban kiểm phiếu công bố kết quả tại cuộc họp. Biên bản kiểm phiếu được lập thành 03 bản, gửi kèm Quyết định của cộng đồng dân cư đến UBND cấp xã, Ủy ban Mặt trận Tổ quốc Việt Nam cấp xã và lưu giữ tại thôn, tổ dân phố.

    Người chủ trì cuộc họp công bố kết quả biểu quyết đối với từng nội dung và kết luận cuộc họp. Quyết định của cộng đồng dân cư được thể hiện bằng các văn bản: nghị quyết, biên bản cuộc họp, bản ghi nhớ hoặc bản thỏa thuận, trong đó ghi rõ nội dung quyết định theo quy định tại khoản 2 Điều 20 của Luật Thực hiện dân chủ ở cơ sở.

    Trường hợp cuộc họp để bầu Trưởng thôn, Tổ trưởng tổ dân phố, người trúng cử sẽ ra mắt tại cuộc họp. Nếu không xác định được người trúng cử, cần nêu rõ lý do trong biên bản để báo cáo UBND cấp xã xem xét, quyết định tổ chức bầu lại.

    Ngay sau khi cuộc họp kết thúc, người chủ trì có trách nhiệm hoàn thiện hồ sơ cuộc họp. Chậm nhất 05 ngày làm việc kể từ ngày kết thúc cuộc họp, quyết định đã được cộng đồng dân cư biểu quyết thông qua (theo Mẫu số 03 kèm theo Nghị định) phải được gửi đến UBND cấp xã và Ủy ban Mặt trận Tổ quốc Việt Nam cấp xã, theo quy định tại khoản 3 Điều 20 của Luật Thực hiện dân chủ ở cơ sở.