Danh mục: Chưa phân loại

  • Một nam nghệ sĩ Việt vừa đ:ột ng:ột qua đời, đồng nghiệp b:àng h:oàng

    Nhiều nghệ sĩ bàng hoàng, xót xa khi nghe tin buồn vào cuối năm.

    Saostar có bài viết “Một nam nghệ sĩ Việt vừa đột ngột qua đời vào cuối năm, đồng nghiệp bàng hoàng” với nội dung như sau:

    Mới đây, nhiều nghệ sĩ Việt không giấu được cảm xúc bàng hoàng, tiếc thương khi nghe tin đạo diễn Bá Vọng đột ngột qua đời vì nhồi máu cơ tim. Trong suy nghĩ của nhiều đồng nghiệp, cố nghệ sĩ là người hòa đồng, tài năng và hết lòng với nghệ thuật.

    Thông tin đạo diễn Bá Vọng qua đời khiến nhiều nghệ sĩ, khán giả bàng hoàng. 

    Theo chia sẻ từ diễn viên Ngọc Tưởng, anh và đạo diễn Bá Vọng từng học chung ở lớp Đạo diễn sân khấu khóa 6. Sau khi ra trường, cố nghệ sĩ chuyển hướng sang làm phim. Cả hai cũng từng hợp tác vài dự án với nhau.

    “Lúc trước bạn không khoẻ, nhưng gần đây thì bạn có nói bạn hồi phục nhiều rồi, qua năm sẽ làm phim lại… Bạn mất vì cơn nhồi máu cơ tim. Chia buồn cùng gia đình bạn”, nam nghệ sĩ xót xa.

    Nghệ sĩ Ngọc Tưởng (bên trái – PV) bàng hoàng, tiếc thương khi nghe tin người bạn học chung đột ngột qua đời.

    Cũng từng làm việc với đạo diễn Bá Vọng nên sáng nay khi nghe tin dữ, diễn viên Hoài An đã vô cùng bàng hoàng. Cô bày tỏ sự trân trọng khi nam đạo diễn luôn ưu ái giao nhiều vai diễn cho mình.

    “Bất ngờ khi hay tin em ra đi vì cơn đột quỵ lúc rạng sáng nay. Sẽ nhớ mãi những phim Cha Dượng, Người Đẹp Làng Hoa, Gia Đình Xác Sống,… và những phim trong dự định chưa thành. Nơi ấy an yên, thanh thản nhé”, nữ diễn viên nghẹn ngào gửi lời chia buồn khi nghe tin.

    Cùng cảm xúc xót xa khi nghe tin đạo diễn Bà Vọng ra đi khi còn nhiều dự định dang dở, diễn viên Lê Nam tiếc thương khi nhớ lại những kỷ niệm từng có.

    “Mỗi ngày, tôi vẫn xem hát vẫn thấy em vui vẻ lạc quan, vẫn cười rất hiền mỗi khi anh chọc phá… Nhưng đâu ngờ sau cái lạc quan yêu đời đó là cơ thể đang chịu đựng bệnh”, anh xót xa chia sẻ.

    (Ảnh FBNV)

    Hiện tại, trang cá nhân của nam nghệ sĩ đã thay đổi ảnh đại diện thành hình đen trắng. Nhiều đồng nghiệp, bạn bè và khán giả của đạo diễn Bá Vọng đã để lại những bình luận bày tỏ cảm xúc xót xa, tiếc thương khi nghe tin buồn vào những ngày cuối năm.

    Theo báo Tiền Phong có bài Hoa hậu Hoàn vũ qua đời. Nội dung như sau:

    Ngày 23/12, các diễn đàn sắc đẹp quốc tế đồng loạt đưa tin Hoa hậu Hoàn vũ 1963 – Iêda Maria Vargas – đã qua đời ở tuổi 81 tại Gramado, Brazil. Bà Iêda Maria Vargas là người Brazil đầu tiên đăng quang danh hiệu Hoa hậu Hoàn vũ.

    Bà được nhập viện tại khoa chăm sóc tích cực (ICU) của Bệnh viện Arcanjo São Miguel. Thông tin này đã được con gái bà, Fernanda Vargas, xác nhận. Hiện chưa có thêm thông tin về nguyên nhân qua đời cũng như chi tiết về lễ tang.

    Hoa hậu Hoàn vũ 1963 – Iêda Maria Vargas qua đời ở tuổi 81.

    Thông qua mạng xã hội, gia đình bà Maria Vargas đưa ra thông báo: “Trong thời khắc đau buồn này, chúng tôi vô cùng biết ơn tất cả lời bày tỏ tình cảm, sự kính trọng mà chúng tôi đã nhận được. Maria là người phụ nữ tỏa sáng, để lại tình yêu thương, niềm vui và nguồn cảm hứng”.

    Thống đốc Eduardo Leite cũng lên tiếng về sự ra đi của bà Maria Vargas. Ông viết: “Tôi xin gửi lời chia buồn sâu sắc nhất đến các con, cháu, gia đình và tất cả người đã theo dõi và ngưỡng mộ cuộc đời bà”.

    Lần xuất hiện gần đây nhất của bà Iêda Maria Vargas là hồi tháng 2/2025 khi bà trực tiếp trao vương miện cho người đẹp Maria Gabriela Lacerda trong đêm chung kết Hoa hậu Hoàn vũ Brazil 2025.

    Sự xuất hiện của bà Iêda Maria Vargas trên sân khấu cuộc thi ở tuổi 80 đã thu hút sự chú ý của các fan sắc đẹp. Khi đó, bà Maria Vargas diện trang phục thanh lịch, sang trọng và giữ được thần thái minh mẫn.

    Iêda Maria Vargas sinh năm 1944, đăng quang Hoa hậu Hoàn vũ Brazil 1963 và sau đó giành danh hiệu Hoa hậu Hoàn vũ cùng năm. Vargas giành được danh hiệu sắc đẹp đầu tiên vào năm 1962 ở tuổi 17, với tư cách là Hoa hậu Rio Grande do Sul.

    Trở về Brazil sau chiến thắng tại Hoa hậu Hoàn vũ 1963, bà được hàng triệu người chào đón trên đường phố Rio de Janeiro và Porto Alegre, quê hương của bà. Trong nhiệm kỳ, bà Maria Vargas đã đến thăm 21 quốc gia.

    Maria Vargas kết thúc nhiệm kỳ ngày 1/8/1964 khi bà trao lại vương miện cho người kế nhiệm đến từ Hy Lạp – Corinna Tsopei. Sau đó, bà sống ở Miami, Mỹ trong vài năm và kết hôn với José Carlos Athanázio vào năm 1968, sinh hai người con.

    Ở tuổi 55, bà Maria Vargas từng bị đột quỵ, ảnh hưởng đến trí nhớ và khả năng nói, nhưng bà đã hồi phục. Sau khi chồng qua đời năm 2009, bà chuyển đến Gramado và chọn cuộc sống riêng tư.

    Bà Iêda Maria Vargas từng được chọn là một trong “20 người đến từ Rio Grande do Sul có ảnh hưởng nhất thế kỷ 20”. Những ngày cuối đời, bà tham gia một số sự kiện trong nước và quốc tế với tư cách khách mời đặc biệt.

    Nước giặt quốc dân không cần nước xả vẫn thơm, hơn 1,2 triệu người dùng Shopee cho 5 sao!

  • Lại 1 nàng hậu nổi tiếng quadoi

    Iêda Maria Vargas – Hoa hậu Hoàn vũ 1963 – đã qua đời ở tuổi 81. Bà là người Brazil đầu tiên đăng quang danh hiệu Miss Universe.

    Những hình ảnh hoa Sen trắng trên nền đen đẹp nhất, mang đậm ý nghĩa tâm  linh

    Ngày 23/12, các diễn đàn sắc đẹp quốc tế đồng loạt đưa tin Hoa hậu Hoàn vũ 1963 – Iêda Maria Vargas – đã qua đời ở tuổi 81 tại Gramado, Brazil. Bà Iêda Maria Vargas là người Brazil đầu tiên đăng quang danh hiệu Hoa hậu Hoàn vũ.

    Bà được nhập viện tại khoa chăm sóc tích cực (ICU) của Bệnh viện Arcanjo São Miguel. Thông tin này đã được con gái bà, Fernanda Vargas, xác nhận. Hiện chưa có thêm thông tin về nguyên nhân qua đời cũng như chi tiết về lễ tang.

    Hoa hậu Hoàn vũ qua đời- Ảnh 1.

    Hoa hậu Hoàn vũ 1963 – Iêda Maria Vargas qua đời ở tuổi 81.

    Thông qua mạng xã hội, gia đình bà Maria Vargas đưa ra thông báo: “Trong thời khắc đau buồn này, chúng tôi vô cùng biết ơn tất cả lời bày tỏ tình cảm, sự kính trọng mà chúng tôi đã nhận được. Maria là người phụ nữ tỏa sáng, để lại tình yêu thương, niềm vui và nguồn cảm hứng”.

    Thống đốc Eduardo Leite cũng lên tiếng về sự ra đi của bà Maria Vargas. Ông viết: “Tôi xin gửi lời chia buồn sâu sắc nhất đến các con, cháu, gia đình và tất cả người đã theo dõi và ngưỡng mộ cuộc đời bà”.

    Lần xuất hiện gần đây nhất của bà Iêda Maria Vargas là hồi tháng 2/2025 khi bà trực tiếp trao vương miện cho người đẹp Maria Gabriela Lacerda trong đêm chung kết Hoa hậu Hoàn vũ Brazil 2025.

    Sự xuất hiện của bà Iêda Maria Vargas trên sân khấu cuộc thi ở tuổi 80 đã thu hút sự chú ý của các fan sắc đẹp. Khi đó, bà Maria Vargas diện trang phục thanh lịch, sang trọng và giữ được thần thái minh mẫn.

    Iêda Maria Vargas sinh năm 1944, đăng quang Hoa hậu Hoàn vũ Brazil 1963 và sau đó giành danh hiệu Hoa hậu Hoàn vũ cùng năm. Vargas giành được danh hiệu sắc đẹp đầu tiên vào năm 1962 ở tuổi 17, với tư cách là Hoa hậu Rio Grande do Sul.

    Trở về Brazil sau chiến thắng tại Hoa hậu Hoàn vũ 1963, bà được hàng triệu người chào đón trên đường phố Rio de Janeiro và Porto Alegre, quê hương của bà. Trong nhiệm kỳ, bà Maria Vargas đã đến thăm 21 quốc gia.

    Maria Vargas kết thúc nhiệm kỳ ngày 1/8/1964 khi bà trao lại vương miện cho người kế nhiệm đến từ Hy Lạp – Corinna Tsopei. Sau đó, bà sống ở Miami, Mỹ trong vài năm và kết hôn với José Carlos Athanázio vào năm 1968, sinh hai người con.

    Ở tuổi 55, bà Maria Vargas từng bị đột quỵ, ảnh hưởng đến trí nhớ và khả năng nói, nhưng bà đã hồi phục. Sau khi chồng qua đời năm 2009, bà chuyển đến Gramado và chọn cuộc sống riêng tư.

    Bà Iêda Maria Vargas từng được chọn là một trong “20 người đến từ Rio Grande do Sul có ảnh hưởng nhất thế kỷ 20”. Những ngày cuối đời, bà tham gia một số sự kiện trong nước và quốc tế với tư cách khách mời đặc biệt.

  • Phụ nữ lẳng lơ hễ mở miệng là nói 3 câu này, nhất là câu số 1: Đàn ông nên tránh thật xa

    Một người đàn bà có tính lẳng lơ làm thế nào để nhận ra? Hãy xem cô ta có thường xuyên nói những điều này không nhé!

    Phụ nữ lẳng lơ yêu người này nhưng vẫn tơ tưởng tới người khác. Đối với họ, việc “đong đưa” người khác giới giống như một hành trình săn bắt thú vị, và nếu có thể chinh phục được thì họ sẽ sung sướng hưởng thụ cảm giác của người chiến thắng.

    Đàn bà lẳng lơ thường không có điểm dừng, họ sẵn sàng thả thính bất cứ ai trong tầm ngắm bằng những câu nói như này:

    Em muốn tìm một người đàn ông

    5

    Người phụ nữ thường nghĩ gì nói đấy và nếu cô ấy nói rằng: “em muốn tìm một người đàn ông” thì chắc chắn rằng cuộc sống tình cảm của những người này không hề bằng phẳng.

    Những người phụ nữ này thường tìm đến đàn ông để giải tỏa những áp lực trong cuộc sống, đôi khi cũng chỉ là thỏa mãn ham muốn của bản thân. Ngay cả khi họ đã gặp được người đàn ông mình thích, họ sẽ không dành tặng cho người đàn ông đó hoàn toàn cuộc đời của họ. Trong tình yêu, họ thường hướng đến những cái mới, kể cả những người đàn ông mới, đó là lý do tại sao những người phụ nữ này rất khó để tìm được người bạn đời của mình.

    Anh có thể đi cùng em không?

    2

    Đối với người phụ nữ bình thường, thì nếu không có quan hệ tình cảm, họ sẽ không bao giờ nói câu này. Tuy nhiên, đối với những người phụ nữ lẳng lơ, họ thường đặt câu nói này trên môi, ở bất cứ đâu, trên Wechat hay trong cuộc sống hằng ngày.

    Họ rất giỏi tán tỉnh, đong đưa đối với đàn ông, và tất nhiên rất khó người đàn ông nào có thể vượt qua sự cám giỗ này.

    Anh có nhớ em không?

    1

    Điều đàn ông giỏi nhất là ăn nói ngọt ngào, dùng những lời đường mật để giữ trái tim phụ nữ. Phụ nữ giỏi nhất là thể hiện sự quyến rũ trước mặt đàn ông, khiến họ bị mê hoặc và giữ lại trái tim của họ.

    Nếu người phụ nữ thường nói: anh có nhớ em không?

    Loại phụ nữ này thường giao du với nhiều bạn trai khác giới. Đây giống như một miếng mồi do người phụ nữ thả ra, họ thường hả hê, thích thú với những gì mình đạt được và rất khó người đàn ông nào có thể thoát khỏi lòng bàn tay của cô ấy.

    Nguồn : https://phunutoday.vn/phu-nu-lang-lo-he-mo-mieng-la-noi-3-cau-nay-nhat-la-cau-so-1-dan-ong-nen-tranh-that-xa-d362661.html

  • Trong lúc sửa điều hòa, thợ kỹ thuật phát hiện trong trần nhà có… túi đồ phụ nữ lạ. Tôi nghi chồng “ă:n vụ:ng”, cho đến khi mở túi ra, sự thật lại liên quan đến bí mật của mẹ chồng nhiều năm trước

    1. Túi đồ từ trên trời rơi xuống

    Tôi tên là Lan, 32 tuổi, sống cùng chồng và mẹ chồng trong căn nhà nhỏ mặt tiền đường Lê Trọng Tấn. Nhà ba tầng, lâu năm, kết cấu kiểu cũ: trần thạch cao chỗ dày chỗ mỏng. Gần đây phòng ngủ vợ chồng tôi nóng bất thường, máy điều hòa bật mà gió chỉ phả ra hơi ấm. Tôi gọi thợ kỹ thuật đến kiểm tra.

    Anh thợ tên Tín, dáng nhỏ thó, hiền lành. Anh vừa đứng lên chiếc thang nhôm, tháo mặt nạ điều hòa, vừa hỏi:

    – Chị dùng bao lâu rồi?
    – Cũng 5 năm rồi. Dạo này nó yếu lắm.

    Tín soi đèn pin lên sâu bên trong trần nhà, nhíu mày:

    – Ơ… Trong này có cái gì lạ lắm chị ơi.

    Tim tôi đập thình thịch.

    – Lạ… là sao?

    Tín luồn tay lên khe hở giữa trần và dàn lạnh, cố lôi ra một vật gì đó. Chỉ vài giây, anh đặt xuống giường… một chiếc túi xách phụ nữ màu đỏ rượu.

    Nhìn cái túi, tôi chết điếng. Loại túi này đắt tiền, sang chảnh, không phải phong cách của tôi. Tôi cảm thấy chân mình mềm nhũn.

    – Em nghĩ chắc ai đó bỏ quên lúc sửa trần? – Tín đoán.

    Nhưng căn nhà này từ khi tôi về làm dâu đến giờ chưa hề sửa lại trần phòng ngủ.

    Túi nằm ở đó, như một sự thật đang thách thức tôi.

    Tín sửa xong máy điều hòa rồi chào ra về. Trước khi đi anh còn nói:

    – Em nghĩ chị nên hỏi lại mọi người trong nhà xem sao. Túi còn khá mới đó chị.

    Tôi đóng cửa phòng, tay run bần bật khi cầm túi lên. Bên ngoài không bụi bặm, chứng tỏ nó chỉ mới được đặt vào đây… không lâu.

    Tôi nghĩ ngay đến chồng.

    Phòng ngủ này là của hai vợ chồng. Nếu có người phụ nữ nào khác từng bước vào đây… tôi chắc sẽ phát điên.

    Ở dưới nhà, tiếng mẹ chồng tôi lục đục dọn cơm. Còn chồng tôi đang đi công tác ở Buôn Ma Thuột, tối mai mới về.

    Tôi hít sâu, sờ vào khóa kéo.

    2. Bên trong chiếc túi

    Trong túi có:

    – Một ví nhỏ
    – Một khăn tay thêu hoa hồng
    – Một chiếc vòng bạc bị gãy mất một mắt
    – Một tờ giấy cũ gấp làm đôi
    – Và… một tấm ảnh đen trắng cỡ nhỏ.

    Tôi mở ví trước. Không có tiền, chỉ có một tờ giấy chứng sinh cũ kỹ, ố vàng, đề năm 1989. Trên giấy ghi tên một người mẹ: Nguyễn Thị Thanh.

    Thanh? Tôi không quen ai tên đó.

    Tiếp theo, tôi mở tấm ảnh. Trong ảnh là một cô gái trẻ khoảng đôi mươi, nét đẹp mảnh mai, gương mặt phảng phất buồn bã. Điều làm tôi giật mình là bên cạnh cô gái ấy là… mẹ chồng tôi, lúc còn trẻ, khoảng ba mươi mấy tuổi.

    Tôi ngồi thụp xuống giường, tay run rẩy. Tại sao ảnh của mẹ chồng lại nằm trong túi đồ phụ nữ được giấu trong trần nhà?

    Và tại sao lại có giấy chứng sinh?

    Tôi mở tiếp tờ giấy gấp đôi. Đó là một lá thư, nét chữ mềm mại:

    “Chị Lệ,
    Em để đứa bé lại cho chị chăm một thời gian. Em không còn lựa chọn nào khác.
    Em biết chị thương em, nên em gửi gắm.
    Nếu một ngày em không quay lại… em mong chị đừng trách em.
    – Thanh”

    Tôi đọc xong mà toàn thân lạnh đi.

    Thanh… gửi con lại cho mẹ chồng tôi?

    Vậy… chồng tôi có phải con ruột của bà Lệ không?

    Ý nghĩ ấy khiến tôi nghẹt thở.

    Bà Lệ – mẹ chồng tôi – vốn ít nói, trầm tính, và từ trước đến nay vẫn luôn có khoảng cách nhẹ với chính con trai mình. Tôi từng cho rằng đó là tính cách. Nhưng giờ thì…

    Tôi đem túi trộm vào phòng làm việc, giấu dưới bàn. Tôi cần nói chuyện với bà. Tôi không muốn tự mình đoán thêm rồi đau lòng vô ích.

    Tôi xuống bếp, nhẹ nhàng:

    – Mẹ ơi, con… muốn hỏi mẹ chuyện này chút được không?

    Bà ngẩng lên, đôi mắt vốn luôn hiền nhưng nay có gì đó cảnh giác.

    – Ừ, có chuyện gì mà mặt mũi con tái thế?

    Tôi nuốt khan.

    – Con… tìm thấy một túi đồ trên trần phòng ngủ. Trong đó có ảnh mẹ và một cô tên Thanh… với giấy chứng sinh.

    Bà Lệ buông đôi đũa xuống bàn đánh “cạch”.

    – Con nói… con tìm thấy ở đâu?

    – Trên trần phòng con ạ.

    Mặt bà trắng bệch như vừa nhìn thấy ma.

    Tôi chưa kịp hỏi thêm thì bà đứng bật dậy, giọng run run:

    – Con đưa mẹ xem!

    Tôi dẫn bà lên phòng, lấy túi ra. Vừa nhìn thấy nó, bà Lệ lập tức ôm chặt vào lòng, nước mắt trào ra như đê vỡ.

    – Trời ơi… tưởng mất rồi…

    – Mẹ… đây là gì ạ? Con không hiểu.

    Bà bóp chặt quai túi, run đến mức tôi phải dìu bà ngồi xuống giường.

    Rồi bà nói, bằng giọng trầm khàn:

    – Con dâu à… chuyện này mẹ giấu mấy chục năm nay. Mẹ không nghĩ… đến lúc nó lại lộ ra theo cách như vậy.

    Tôi nín thở.

    – Cô gái trong hình… là em ruột mẹ. Em gái mẹ – Thanh.

    Tôi đứng hình vài giây.

    – Em gái mẹ? Vậy còn…

    – Đứa bé trong giấy chứng sinh… chính là con của nó.

    Gió điều hòa phả qua lạnh buốt, nhưng không lạnh bằng câu kế tiếp của mẹ chồng:

    – Và đứa bé ấy… chính là chồng con.

    Tôi nắm chặt mép giường cho khỏi ngã. Điều tôi sợ nhất phút trước – hóa ra… lại đúng theo cách còn đau hơn.

    3. Bí mật của một người mẹ

    Bà Lệ kể, giọng đứt quãng như từng câu đều cắt vào tim:

    – Em mẹ yêu một người đàn ông có gia đình. Nó khờ dại, yêu hết mình, rồi có thai. Khi biết tin, anh ta bỏ rơi nó. Lúc ấy nó tuyệt vọng lắm, định phá thai nhưng mẹ ngăn. Nó sinh thằng Tùng… nhưng nó bị trầm cảm sau sinh nặng lắm con à. Nó không dám nhìn con, không đủ can đảm làm mẹ. Một đêm mưa, nó để lại đứa bé cho mẹ rồi bỏ đi… Mẹ tìm nó suốt năm trời nhưng chỉ nhận được tin nó chết vì tai nạn ở miền Trung.

    Tôi lặng người. Vậy chồng tôi… là con của một mối tình bị nguyền rủa?

    – Mẹ nuôi thằng Tùng như con ruột. Ba nó lúc ấy mất sớm rồi, nên hàng xóm ai cũng nghĩ nó là con mẹ. Mẹ chưa từng dám nói nó biết. Mẹ sợ nó sốc, sợ nó hận mẹ vì đã giấu chuyện của mẹ ruột nó…

    Bà lau nước mắt, đôi vai run lẩy bẩy.

    – Còn vì sao túi đồ trên trần? – tôi hỏi khẽ.

    – Lúc mới sinh, mẹ cất túi này kỹ lắm, để làm kỷ vật cho nó sau này… nhưng rồi vợ chồng con dọn về, mẹ sợ các con thấy, lại sợ nó vô tình tìm được. Mẹ… đem giấu lên trần, chỗ ít ai nghĩ đến nhất.

    Tôi nghẹn họng.
    Câu chuyện tôi tưởng giống phim truyền hình – hóa ra lại xảy ra ngay trong ngôi nhà nhỏ này.

    Nhưng có một điều còn ám ảnh hơn.

    – Con biết… con nghi ngờ chồng con ngoại tình đúng không? – bà Lệ nhìn tôi đầy thương xót. – Nhưng con yên tâm, thằng Tùng nó không bao giờ làm vậy đâu. Nó thương con lắm.

    Tôi cắn môi đến bật máu.
    Hóa ra lòng mình bé nhỏ đến mức nghi oan cho người yêu mình nhất.

    4. Đêm chồng về

    Tối hôm đó, tôi không ngủ được. Câu chuyện của bà Lệ như một vết cắt dài, đau nhưng không thể trách. Tôi nhìn người đàn ông nằm cạnh mình – Tùng – và chợt hiểu rằng anh đang sống mà không biết nguồn gốc của chính mình.

    Tôi muốn nói cho anh biết, nhưng tôi hiểu đó không phải việc tôi có quyền quyết định.

    Nửa đêm, tôi thấy mẹ chồng đứng lặng ở sân thượng, hướng mặt về phía con đường rợp đèn vàng. Tôi nhẹ nhàng đến bên:

    – Mẹ… có định nói cho anh Tùng không?

    – Mẹ muốn – bà khẽ nói – nhưng mẹ sợ nó đau, sợ nó không gọi mẹ là “mẹ” nữa.

    Tôi nắm tay bà:

    – Nếu là người tốt, anh ấy sẽ hiểu.

    Bà nhìn tôi như thể trong tôi có câu trả lời bà tìm mấy chục năm nay.

    – Con… có thể ngồi cạnh mẹ lúc mẹ nói chuyện với nó không?

    Tôi gật đầu.

    5. Sự thật được mở ra

    Chiều hôm sau, Tùng về. Mới nhìn thấy tôi và mẹ ngồi cùng nhau ở phòng khách, anh lập tức cau mày:

    – Có chuyện gì mà hai người nhìn nghiêm vậy?

    Bà Lệ không nói ngay. Bà đặt túi đỏ xước nhẹ lên bàn.

    – Tùng à… con ngồi xuống đi. Mẹ có điều quan trọng phải nói.

    Anh ngạc nhiên:

    – Túi của ai vậy mẹ?

    Tôi chưa kịp trả lời thì mẹ anh đã khóc.

    Tôi ngồi cạnh, đặt tay lên vai bà, ra hiệu để bà nói những lời khó khăn ấy.

    Rồi bà kể lại tất cả – từ người mẹ ruột tên Thanh, đến việc gửi con, rồi bỏ đi mãi mãi, và cả lý do túi đồ nằm trên trần nhà…

    Tùng im lặng. Sự im lặng quặn lên như một cơn bão không tiếng sét.

    Tôi sợ anh sẽ sụp đổ.
    Nhưng anh chỉ ngồi đó, hai tay ôm đầu, nước mắt chảy dài.

    Một lúc lâu sau, Tùng quỳ xuống trước mẹ mình.

    – Mẹ nuôi con suốt ba mươi mấy năm… mẹ đã hy sinh cả đời vì con. Dù con sinh ra từ ai, mẹ vẫn là mẹ của con. Người sinh ra con chưa chắc là mẹ, nhưng người nuôi dưỡng con mới thật sự là mẹ.

    Câu nói ấy như xoa dịu tất cả những vết thương.

    Bà Lệ bật khóc. Tôi cũng khóc. Ba con người ôm nhau trong căn phòng nhỏ, nơi trước đó vài giờ còn chất chứa hoài nghi và bí mật.

    6. Hạt giống yêu thương

    Những ngày sau đó, Tùng chủ động tìm hiểu về mẹ ruột. Anh đến nơi bà Thanh từng sống, thắp nén nhang ở mộ bà. Trở về, anh nói với tôi:

    – Lan à, anh thấy nhẹ lòng lắm. Anh biết ơn mẹ đã nuôi anh, và biết ơn em… vì đã không giấu anh sự thật này.

    Tôi mỉm cười, nắm tay anh.

    Từ ngày bí mật ấy được mở ra, mẹ chồng tôi như trút được gánh nặng mấy chục năm. Bà vui vẻ, khỏe hơn, và lúc nào cũng nói:

    – Hóa ra chỉ cần nói thật thôi, nỗi sợ cũng tan.

    Còn tôi, tôi hiểu một điều:

    Nghi ngờ trong hôn nhân thường đến từ nỗi sợ, không phải từ sự thật.

    Và đôi khi, những gì ta tưởng là phản bội – lại liên quan đến một nỗi đau khác, sâu xa và âm thầm hơn nhiều.

  • Công an cảnh báo nóng tới tất cả các gia đình đang lắp camera

    Công an tỉnh Cà Mau cho biết, thời gian gần đây, xuất hiện tình trạng các video clip nhạy cảm trích từ camera của các hộ gia đình bị phát tán và rao bán trên các nền tảng mạng xã hội.

    Đa số đây là các video, hình ảnh sinh hoạt riêng tư, thậm chí là nhạy cảm của các thành viên trong gia đình.

    Các đối tượng không chỉ dừng lại ở hành vi xâm phạm bí mật đời tư mà còn sử dụng nguồn dữ liệu này để thực hiện các hành vi vi phạm pháp luật khác, như: Truyền bá văn hóa phẩm đồi trụy, cưỡng đoạt tài sản, bôi nhọ danh dự, nhân phẩm của công dân,… gây bức xúc trong dư luận và ảnh hưởng xấu đến tình hình an ninh, trật tự.

    Điều đó cho thấy, hệ thống camera giám sát của nhiều hộ gia đình mắc phải một số điểm yếu chung và đang bị các đối tượng tội phạm khai thác triệt để thông qua hình thức tấn công xâm nhập hệ thống camera, từ đó đánh cắp dữ liệu cá nhân để phát tán và rao bán như:

    Công an cảnh báo nóng tới tất cả các gia đình đang lắp camera- Ảnh 1.
    Nhiều hộ gia đình sau khi lắp đặt camera, thường không thay đổi mật khẩu mà sử dụng luôn mật khẩu mặc định hoặc có thay đổi nhưng đặt mật khẩu yếu, không thay đổi mật khẩu thường xuyên dẫn đến các đối tượng xấu dễ dàng dò tìm mật khẩu thông qua các công cụ, tiện ích hoặc nguồn mở trên internet.

    Công an cảnh báo nóng tới tất cả các gia đình đang lắp camera- Ảnh 2.
    Các hộ gia đình thường lắp đặt camera tại các khu vực nhạy cảm, như: phòng ngủ, phòng thay đồ hoặc các khu vực riêng tư khác vì nhiều mục đích. Tuy nhiên, chính vì việc này, khi các đối tượng xấu xâm nhập được hệ thống camera đã khai thác triệt để nguồn dữ liệu nhạy cảm của người dân bằng cách trích xuất, sau đó biên tập lại và rao bán trên các nền tảng mạng xã hội hoặc các diễn đàn “đen”.

    Trước tình trạng trên, cơ quan Công an khuyến cáo người dân:

    Công an cảnh báo nóng tới tất cả các gia đình đang lắp camera- Ảnh 3.

    Mật khẩu mạnh thường có nhiều ký tự gồm chữ hoa, thường, số và ký tự đặc biệt. Không nên sử dụng các thông tin có liên quan đến cá nhân và người thân trong gia đình (họ tên, ngày tháng năm sinh, biệt danh,…) để đặt mật khẩu.

    Công an cảnh báo nóng tới tất cả các gia đình đang lắp camera- Ảnh 4.

    Công an cảnh báo nóng tới tất cả các gia đình đang lắp camera- Ảnh 5.

    Không lắp đặt camera tại các khu vực nhạy cảm (phòng ngủ, phòng thay đồ,…) nếu như không thực sự cần thiết; hoặc sử dụng chức năng che chắn vật lý khi không sử dụng.

    Công an cảnh báo nóng tới tất cả các gia đình đang lắp camera- Ảnh 6.
    Những việc làm trên tuy đơn giản nhưng rất hiệu quả trong việc bảo mật hệ thống camera gia đình. Do đó, mỗi người dân cần nâng cao cảnh giác, thực hiện các biện pháp bảo đảm an toàn cho hệ thống giám sát ngôi nhà của mình nhằm bảo vệ bản thân và gia đình trước nguy cơ bị tấn công xâm nhập.

    Theo doisongphapluat.nguoiduatin.vn
    https://kenh14.vn/cong-an-canh-bao-nong-toi-tat-ca-cac-gia-dinh-dang-lap-camera-215251221003648764.chn

  • Hôm đó, chồng tôi lôi tôi ra giữa sân, trước mặt họ hàng hai bên và cả người đàn bà anh ta đang qua lại

    Hôm đó, chồng tôi lôi tôi ra giữa sân, trước mặt họ hàng hai bên và cả người đàn bà anh ta đang qua lại.

    Anh ta chửi tôi là đồ đàn bà vô dụng, không biết đẻ, không biết giữ chồng. Rồi trước ánh mắt của tất cả mọi người, anh ta cạo trọc đầu tôi, lấy vôi tôi lên tóc, lên mặt, vừa làm vừa nói lớn:
    “Để lấy vía cho con trai tao. Nó đang mang song sinh hai thằng con trai, còn cô thì chỉ là đồ bỏ đi.”

    Người đàn bà kia đứng cạnh, tay đặt lên bụng, môi cong lên cười. Không ngăn. Không quay đi. Ánh mắt đầy đắc thắng.

    Tôi đứng đó, đầu trọc lốc, mặt trắng bệch vì vôi, tai ù đi, tim đau đến mức không còn cảm giác nhục nữa. Tôi chỉ nghe rõ một điều: mọi thứ trong cuộc hôn nhân này đã chết hẳn.

    Không ai bênh tôi.


    Mẹ chồng đứng khoanh tay.
    Chồng tôi hả hê như vừa lập được công trạng lớn.

    Đêm đó, khi mọi người đã ngủ, anh ta ném trước mặt tôi một tờ giấy:


    “Ký đi. Tao không muốn dính dáng gì nữa.”

    Tôi cầm tờ giấy lên.


    Không phải đơn ly hôn.

    Là giấy ủy quyền toàn bộ tài sản chung và quyền định đoạt nhà đất, kèm theo dòng chữ nhỏ phía dưới:


    “Sau khi ký, không được tranh chấp dưới bất kỳ hình thức nào.”

    Tôi nhìn anh ta.
    Anh ta cười khẩy:
    “Ký cho xong. Coi như tao bố thí cho mày chút tiền mà cút.”

    Tôi không khóc.
    Không hỏi.
    Chỉ lặng lẽ ký tên.

    Anh ta không hề biết, trước đó một tuần, tôi đã âm thầm gặp luật sư. Người đàn ông này quá tự tin rằng tôi nhục nhã đến mức không còn đầu óc để nghĩ.

    Tờ giấy ấy, thực chất là văn bản xác nhận hành vi cưỡng ép, làm nhục và tước đoạt tài sản, được soạn sẵn để làm bằng chứng pháp lý. Chữ ký của tôi không phải để nhường tài sản, mà để đóng dấu thời điểm và ý chí ép buộc.

    Sáng hôm sau, khi anh ta còn đang đưa người tình đi khám thai, thì công an và luật sư xuất hiện tại nhà.

    Họ lập biên bản ngay giữa sân — chính nơi tôi từng bị lôi ra làm nhục.

    Tôi đứng đó, đội khăn che đầu trọc, giọng bình tĩnh:
    “Đây là bằng chứng chồng tôi tổ chức làm nhục công khai, cưỡng ép ký giấy, và ngoại tình trong thời kỳ hôn nhân.”

    Người đàn bà kia tái mét.
    Song sinh hai bé trai trong bụng cô ta… không có giấy tờ xác nhận quan hệ cha con hợp pháp, vì kết quả ADN tôi nộp kèm hồ sơ cho thấy chưa chắc là con của chồng tôi.

    Chồng tôi quỵ xuống ngay tại chỗ.

    Mẹ chồng bắt đầu gào khóc. Nhưng lần này, không ai nghe nữa.

    Ba tháng sau, tôi là người nhận quyền sở hữu toàn bộ căn nhà vì đó là tài sản hình thành trong hôn nhân, cộng với tình tiết làm nhục nghiêm trọng.

    Còn người đàn ông từng cạo đầu bôi vôi tôi để “lấy lòng tiểu tam” thì mất sạch danh dự, tiền bạc, và phải đối mặt với một vụ kiện dân sự lẫn hình sự.

    Tôi không trả thù bằng tay.
    Tôi trả thù bằng sự im lặng đúng lúc và chữ ký đúng chỗ.

    Có những nỗi nhục nếu gào lên sẽ bị chà đạp thêm.
    Nhưng nếu nuốt xuống, ghi nhớ, và đặt bút đúng thời điểm, nó sẽ trở thành lưỡi dao sắc nhất.

    Hôm đó, chồng tôi lôi tôi ra giữa sân, trước mặt họ hàng hai bên và cả người đàn bà anh ta đang qua lại.

    Anh ta chửi tôi là đồ đàn bà vô dụng, không biết đẻ, không biết giữ chồng. Rồi trước ánh mắt của tất cả mọi người, anh ta cạo trọc đầu tôi, lấy vôi tôi lên tóc, lên mặt, vừa làm vừa nói lớn:
    “Để lấy vía cho con trai tao. Nó đang mang song sinh hai thằng con trai, còn cô thì chỉ là đồ bỏ đi.”

    Người đàn bà kia đứng cạnh, tay đặt lên bụng, môi cong lên cười. Không ngăn. Không quay đi. Ánh mắt đầy đắc thắng.

    Tôi đứng đó, đầu trọc lốc, mặt trắng bệch vì vôi, tai ù đi, tim đau đến mức không còn cảm giác nhục nữa. Tôi chỉ nghe rõ một điều: mọi thứ trong cuộc hôn nhân này đã chết hẳn.

    Không ai bênh tôi.


    Mẹ chồng đứng khoanh tay.
    Chồng tôi hả hê như vừa lập được công trạng lớn.

    Đêm đó, khi mọi người đã ngủ, anh ta ném trước mặt tôi một tờ giấy:


    “Ký đi. Tao không muốn dính dáng gì nữa.”

    Tôi cầm tờ giấy lên.


    Không phải đơn ly hôn.

    Là giấy ủy quyền toàn bộ tài sản chung và quyền định đoạt nhà đất, kèm theo dòng chữ nhỏ phía dưới:


    “Sau khi ký, không được tranh chấp dưới bất kỳ hình thức nào.”

    Tôi nhìn anh ta.
    Anh ta cười khẩy:
    “Ký cho xong. Coi như tao bố thí cho mày chút tiền mà cút.”

    Tôi không khóc.
    Không hỏi.
    Chỉ lặng lẽ ký tên.

    Anh ta không hề biết, trước đó một tuần, tôi đã âm thầm gặp luật sư. Người đàn ông này quá tự tin rằng tôi nhục nhã đến mức không còn đầu óc để nghĩ.

    Tờ giấy ấy, thực chất là văn bản xác nhận hành vi cưỡng ép, làm nhục và tước đoạt tài sản, được soạn sẵn để làm bằng chứng pháp lý. Chữ ký của tôi không phải để nhường tài sản, mà để đóng dấu thời điểm và ý chí ép buộc.

    Sáng hôm sau, khi anh ta còn đang đưa người tình đi khám thai, thì công an và luật sư xuất hiện tại nhà.

    Họ lập biên bản ngay giữa sân — chính nơi tôi từng bị lôi ra làm nhục.

    Tôi đứng đó, đội khăn che đầu trọc, giọng bình tĩnh:
    “Đây là bằng chứng chồng tôi tổ chức làm nhục công khai, cưỡng ép ký giấy, và ngoại tình trong thời kỳ hôn nhân.”

    Người đàn bà kia tái mét.
    Song sinh hai bé trai trong bụng cô ta… không có giấy tờ xác nhận quan hệ cha con hợp pháp, vì kết quả ADN tôi nộp kèm hồ sơ cho thấy chưa chắc là con của chồng tôi.

    Chồng tôi quỵ xuống ngay tại chỗ.

    Mẹ chồng bắt đầu gào khóc. Nhưng lần này, không ai nghe nữa.

    Ba tháng sau, tôi là người nhận quyền sở hữu toàn bộ căn nhà vì đó là tài sản hình thành trong hôn nhân, cộng với tình tiết làm nhục nghiêm trọng.

    Còn người đàn ông từng cạo đầu bôi vôi tôi để “lấy lòng tiểu tam” thì mất sạch danh dự, tiền bạc, và phải đối mặt với một vụ kiện dân sự lẫn hình sự.

    Tôi không trả thù bằng tay.
    Tôi trả thù bằng sự im lặng đúng lúc và chữ ký đúng chỗ.

    Có những nỗi nhục nếu gào lên sẽ bị chà đạp thêm.
    Nhưng nếu nuốt xuống, ghi nhớ, và đặt bút đúng thời điểm, nó sẽ trở thành lưỡi dao sắc nhất.

  • Người yêu cũ mừng cưới ‘xoắn não’: Phong bì có 503k kèm lời chúc ‘4.000 năm hạnh phúc’

    Nhiều dân mạng đã đưa ra ý kiến về ý nghĩa của số tiền 500k và 3 tờ 1k mà người yêu cũ gửi tặng chàng trai trong đám cưới.

    Ngày 07/11/2020 báo Đất Việt đưa tin “Người yêu cũ mừng cưới ‘xoắn não’: Phong bì có 503k kèm lời chúc ‘4.000 năm hạnh phúc”. Nội dung chính như sau: 

    Chắc hẳn trong chúng ta ai trước khi đến với cánh cửa hôn nhân cũng đều có cho mình một vài mối tình dang dở. Có người yêu tưởng có thể chết đi sống lại nhưng rồi chẳng thể đến với nhau, có người thì tình cũ chỉ đơn giản là một cái nắm tay vội mà chẳng kịp ngỏ lời.

    Mạng xã hội từng chứng kiến không ít những phong bì được gửi tặng bởi “tình cũ”, nhiều khi khiến cô dâu, chú rể phải “vò đầu bứt tai” suy nghĩ vì không biết người đó muốn gửi gắm điều gì.

    Mới đây trên mạng xã hội TikTok xuất hiện video của chàng trai tên L.P chia sẻ về chiếc phong bì cưới đặc biệt của người yêu cũ. Trong clip, phong bì được bóc ra có 3 tờ 1.000 đồng và 1 tờ 500.000 đồng.

    Anh chàng không hiểu ý nghĩa của số tiền 503k này cùng lời nhắn nhủ: “Chúc 2 bạn 4.000 năm hạnh phúc” nên đã nhờ sự trợ giúp của dân mạng.

    Nhiều dân mạng đã đưa ra các ý kiến để đoán về số tiền mà chàng trai nhận được.

    “500k ngược lại là trăm năm. 3 ngàn là yêu anh 3.000 năm. Còn chúc anh 4.000 năm hạnh phúc là nhớ yêu và sống hạnh phúc cùng người ấy hơn khi bên em”, J.N bình luận.

    “500k đổi lấy 1 giờ. Chưa đầy 3 phút mấy tờ 500k. Túm lại 500k + 3k = Phòng 503. Khách sạn cũ, phòng cũ, nhưng người cũ…”, H.B.C lập luận.

    “500k tiền mừng, 3k ý là 3 đồng một mớ đàn bà, sao anh phải tiếc người như em”, lập luận của tài khoản P.T.

    Người yêu cũ mừng cưới xoắn não: Phong bì có 503k kèm lời chúc 4.000 năm hạnh phúc-1Cô gái tặng bạn trai cũ khi đi lấy vợ số tiền 503k.

    Người yêu cũ mừng cưới xoắn não: Phong bì có 503k kèm lời chúc 4.000 năm hạnh phúc-2

    Cùng lời chúc 4000 năm hạnh phúc.

    “500k tức 5 năm bên người cũ không bằng 3k tức 3 tháng bên tình mới”, theo tài khoản Nguyễn Hữu Sang.

    “500k tiền mừng còn 3k thấy dư trong túi nên chơi hết máu luôn”, N.C.M phán đoán.

    “500k là tiền mừng, còn 3k là kỷ niệm mình bên nhau 3000 ngày”, Thanh Phước chia sẻ.

    Mong rằng những sự trợ giúp của dân mạng sẽ khiến anh chàng ngộ được về ý nghĩa của tờ tiền mà người cũ tặng trong đám cưới.

    Báo Pháp luật ngày 06/02 đưa thông tin với tiêu đề: “Người đàn ông mang lựu đạn dọa giết cả nhà người yêu cũ” cùng nội dung như sau: 

    Ngày 6-2, Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an huyện Tánh Linh, tỉnh Bình Thuận cho biết đã khởi tố vụ án, khởi tố bị can, ra lệnh bắt tạm giam Phạm Đức Tiến (37 tuổi; ngụ xã Suối Kiết, huyện Tánh Linh) về tội đe dọa giết người, theo Điều 133 BLHS.Qua-luu-dan.jpg

    Quả lựu đạn Tiến dùng để đe dọa giết người.

    Theo hồ sơ, Phạm Đức Tiến và chị LTHN (xã Gia Huynh, huyện Tánh Linh) yêu nhau một thời gian, sau đó chị N quyết định chia tay.

    Sau nhiều lần liên lạc với chị N để níu kéo tình cảm nhưng bất thành, ngày 28-1, Tiến mang theo một quả lựu đạn đến nhà chị N. Tuy nhiên, do chị N không có ở nhà nên Tiến lấy quả lựu đạn mang theo ra đe dọa cha chị N phải gọi điện thoại cho con gái về nhà gặp Tiến, nếu không sẽ cho quả lựu đạn nổ giết chết tất cả những người trong nhà.

    Lúc này trong nhà chị N có đến 7 người và vô cùng lo sợ. Nhận tin báo có một thanh niên đang cầm trên tay quả lựu đạn đe dọa nhiều người, Công an huyện Tánh Linh đã triển khai lực lượng bao vây căn nhà yêu cầu Tiến giao quả lựu đạn.

    quả lựu đạn
    Công an khống chế kẻ cầm lựu đạn.

    Tuy nhiên, Phạm Đức Tiến không giao quả lựu đạn mà còn buộc lực lượng công an phải rời đi, nếu không sẽ cho nổ tung giết chết hết những người trong nhà chị N.

    Để đảm bảo an toàn, Công an huyện Tánh Linh đã giải tán người dân hiếu kỳ và tiếp tục thuyết phục, vận động.

    qua-luu-Dan (4).jpg
    Phạm Đức Tiến tại cơ quan công an.

    Tiến vẫn cầm quả lựu đạn trên tay đe dọa rút chốt giết chết tất cả những ai đến gần. Sau khoảng hơn một giờ vận động bất thành, Công an huyện Tánh Linh đã tìm cách đánh lạc hướng và ập vào khống chế, tước quả lựu đạn trên tay của Phạm Đức Tiến.

    qua-luu-dan (3).jpg
    Qua kiểm tra, quả lựu đạn Tiến sử dụng để đe dọa giết người là lựu đạn giả.

    Qua kiểm tra nhanh, công an phát hiện quả lựu đạn này là lựu đạn giả.

    Hiện, Công an huyện Tánh Linh đang điều tra, xử lý vụ án theo quy định.

  • Nghệ sĩ Nhân dân là Giám đốc đột ngột từ giã cõi trần ở tu;ổi 56 khi sự nghiệp đang ở đỉnh cao khiến cả nước x;ót x;a

    Nghệ sĩ Nhân dân, nguyên Giám đốc Nhà hát Kịch Việt Nam, người nghệ sĩ tài hoa, minh chứng cho một cuộc đời tận hiến trọn vẹn cho nghệ thuật kịch nói Việt Nam.

    Nghệ sĩ Nhân dân tài hoa, ghi dấu ấn với hàng loạt vai diễn kinh điển

    Nghệ sĩ Nhân dân Anh Tú, tên đầy đủ Phạm Anh Tú, sinh tháng 1/1962. Ông tốt nghiệp lớp diễn viên Trường Sân khấu – Điện ảnh năm 1981 và về công tác tại Nhà hát Tuổi trẻ, nơi quy tụ lứa nghệ sĩ tài năng đầu tiên như Nghệ sĩ Nhân dân Lê Khanh, Minh Hằng, Lan Hương, NSƯT Chí Trung, Đức Hải… Đây cũng là môi trường nuôi dưỡng những bước đi đầu tiên trong sự nghiệp

    sân khấu của ông.

    NSND Anh Tú trong vai Macbeth – một trong những vai xuất sắc trong sự nghiệp d

    iễn xuất của ông. Ảnh: Tiền Phong
    Năm 2001, ông được phong tặng danh hiệu Nghệ sĩ Ưu tú và đến năm 2016 trở thành Nghệ sĩ Nhân dân – ghi nhận những đóng góp bền bỉ và quan trọng cho sân khấu kịch nói Việt Nam.

    Suốt hơn ba thập niên làm nghề, Nghệ sĩ Nhân dân Anh Tú để lại nhiều vai diễn kinh điển. Ông hóa thân đầy sức thuyết phục trong những nhân vật lớn như Trần Cảnh (Rừng trúc), Macbeth (Macbeth), Tể tướng (Âm mưu và tình yêu), Vũ Như Tô (Vũ Như Tô)… Với khả năng đào sâu tâm lý nhân vật, phong cách diễn tinh tế, nội lực, ông luôn được đánh giá là một trong những gương mặt sáng giá của thế hệ nghệ sĩ sân khấu trưởng thành từ những năm 80.

    Không chỉ là diễn viên tài hoa, ông còn là đạo diễn sáng tạo, ghi dấu với hàng loạt vở chính kịch được giới chuyên môn đánh giá cao: Lâu đài cátTai biếnBiệt đội báo đenBão tố Trường SơnHamletKiềuRomeo và JulietThế sự… Sau khi tốt nghiệp Khoa Đạo diễn năm 2004, niềm say mê với sân khấu càng thôi thúc ông liên tục tìm tòi để mang lại hơi thở hiện đại cho kịch nói Việt Nam.

    Nghệ sĩ Nhân dân từng là Giám đốc Nhà hát Kịch Việt Nam

    Trước khi gắn bó với Nhà hát Kịch Việt Nam, Nghệ sĩ Nhân dân Anh Tú từng giữ vị trí Trưởng đoàn Kịch I – Nhà hát Tuổi trẻ từ năm 1997 đến 2013. Năm 2013, ông được bổ nhiệm làm Phó Giám đốc phụ trách nghệ thuật Nhà hát Kịch Việt Nam. Đến tháng 4/2018, ông chính thức đảm nhiệm vai trò Giám đốc Nhà hát.

    Trong mắt đồng nghiệp, ông là người tận tâm, luôn trăn trở tìm hướng đi mới cho sân khấu. Dù được mời nhiều vai diễn truyền hình ăn khách, Nghệ sĩ Nhân dân Anh Tú vẫn chọn tập trung phần lớn thời gian cho sân khấu – nơi ông gọi là “thánh đường của nghệ thuật”.

    NSND Anh Tú và

    NSND Hoàng Dũng trong phim “Đàn trời”. Ảnh: NSX
    Bên cạnh sân khấu, ông cũng được khán giả yêu mến qua nhiều bộ phim truyền hình như Của để dànhĐàn trờiChiều ngang qua phố cũÁnh sáng trước mặt… Những vai diễn nặng ký, đa chiều giúp ông được nhận diện rộng rãi trong đời sống phim ảnh.

    Với các nghệ sĩ trẻ, NSND Anh Tú là người thầy lớn. Ông không ngần ngại chia sẻ kinh nghiệm nghề, cách phân tích kịch bản, xây dựng nhân vật. Nhiều đồng nghiệp luôn nhắc đến ông với sự nể trọng về chuyên môn và nhân cách.

    Dù nổi tiếng, NSND Anh Tú lại rất kín tiếng trong đời sống cá nhân. Ông kết hôn muộn, ngoài 40 tuổi mới lập gia đình. Năm 2004, hai vợ chồng đón con trai đầu lòng và cũng là con duy nhất.

    NSND Anh Tú (trái) và NSND Lê Khanh trong vở “Rừng trúc”. Ảnh: TL

    Nghệ sĩ Nhân dân Anh Tú đột ngột ra đi ở độ tuổi sung sức nhất

    Trước khi qua đời, dù bệnh nặng, ông gần như không chia sẻ về sức khỏe, cũng không muốn làm phiền đồng nghiệp, bạn bè. Thậm chí, ông dặn không công bố số phòng bệnh để tránh việc thăm nom cầu kỳ.

    Sự ra đi của Nghệ sĩ Nhân dân Anh Tú ở tuổi 56 – khi ông đang ở độ chín nhất của sự sáng tạo – khiến giới sân khấu, bạn bè và khán giả không khỏi bàng hoàng, tiếc thương. Ông được xem là một trong những đạo diễn sân khấu sung sức nhất miền Bắc, mỗi năm đều đặn ra mắt những vở diễn mới, đặc biệt trong những năm cuối đời, tập trung mạnh vào kịch kinh điển và kịch lịch sử.

    Dù không còn nữa, di sản nghệ thuật mà Nghệ sĩ Nhân dân Anh Tú để lại cho sân khấu và khán giả vẫn còn nguyên giá trị – là minh chứng cho một cuộc đời tận hiến trọn vẹn cho nghệ thuật kịch nói Việt Nam.

  • Bố mẹ ngoài 80 tuổi mà vẫn phải ra tò:a vì con trai kiện đòi đất, ông bà đều đau ốm quanh năm, đi đứng còn không vững vậy mà “v:ô ph:úc” bị 5 đứa con cho ra tòa rồi nói “già rồi mà còn tham lam của con cháu”

    Bố tôi 83 tuổi, mẹ tôi 81 tuổi. Hai cụ tóc bạc, mắt mờ, nhưng suốt mấy năm nay vẫn phải tự dò dẫm sống trong nỗi lo bị chính con ruột đẩy ra khỏi nhà.

    Nghe tưởng đùa, nhưng đó là sự thật.

    Bố mẹ tôi sinh năm người con: bốn trai, một gái. Ngày xưa nhà nghèo, hai cụ nai lưng cày cuốc nuôi từng đứa ăn học, dựng vợ gả chồng, hỗ trợ vốn mua đất làm ăn… tưởng về già sẽ được sum vầy yên ổn, ai ngờ…

    Mấy năm gần đây, bố mẹ yếu hẳn, bệnh viện như nhà trọ, thuốc men phải uống cả nắm. Ấy vậy mà con cái chẳng mấy khi hỏi han, chỉ thỉnh thoảng về vài tiếng rồi đi, viện phí cũng viện cớ bận nọ bận kia.

    Rồi tự nhiên một ngày…

    Năm người con kéo nhau ra họp gia đình đòi chia nhà, nói nào là:

    “Già rồi giữ nhiều cũng vô ích!”

    “Của bố mẹ cũng là của con cháu!”

    “Không sang tên là tham!”

    Nói như thể bố mẹ đi mượn nhà của họ vậy.

    Không được đồng ý, cả năm… kiện bố mẹ ra tòa, yêu cầu sang tên đất.

    Vợ chồng tôi – con út – đứng nhìn mà chua chát không nói được câu nào.

    Hôm đó, bố phải chống gậy, mẹ vịn vai tôi, đi từng bước run rẩy vào phòng xử. Nhìn hai thân già lọm khọm mà con cái đứng đối diện, mặt mũi hằm hằm như đi đòi nợ, ai chứng kiến cũng rưng rưng.

    Một người anh trai đứng lên nói, giọng lạnh tanh:

    “Bố mẹ giờ già rồi, nhà đất để lại cho con cái lo. Giữ chi nữa?”

    Mẹ tôi nghe mà nước mắt chảy, nhưng vẫn im.

    Tôi tưởng hai cụ sẽ mềm lòng, xin tòa thương tình, cho giữ lại phần sống…

    Nhưng đúng lúc Hội đồng xét xử hỏi:

    “Hai cụ có ý kiến gì không?”

    Bố tôi bỗng đứng thẳng lưng, nhìn từng đứa con, ánh mắt không còn run nữa mà… lạnh lẽo và đau đớn:

    “Tôi tám mươi năm cuộc đời làm cha… chưa bao giờ thấy nhục như hôm nay.”

    Cả phòng im phăng phắc.

    Ông nói tiếp, từng chữ như đanh vào tường:

    “Nhà này là của tôi và mẹ các anh. Bán đi, dồn hết lo thuốc thang, viện phí. Không sang tên. Không chia. Không để chúng nó vừa hại cha mẹ, vừa hưởng.”

    Mấy người anh chị hoảng lên:

    “Ba không thể làm vậy! Dù sao cũng là con!”

    Bố nhìn thẳng:

    “Con à? Con mà để cha mẹ già ốm yếu phải dắt nhau ra tòa… thì không xứng làm con!”

    Câu đó… cả phòng rùng mình.

    Rồi bố tôi lấy từ cặp ra:

    Một bản di chúc có luật sư xác nhận trước đó ba tháng.

    Trong đó ghi rõ:

    Nhà đất không chia cho bất kỳ người con nào.

    Khi hai cụ qua đời hoặc không còn ở được:

    Bán nhà, lấy tiền lo viện phí và hậu sự.

    Số còn lại… tặng cho Viện dưỡng lão trong huyện.

    Chỉ một dòng duy nhất gửi cho các con:

    “Nếu con cái bất hiếu, tiền của ta không để nuôi kẻ bạc.”

    Cả năm người con đứng bật dậy, mặt trắng bệch:

    “Ba làm vậy là tuyệt tình!”

    Mẹ tôi – người trước giờ hiền nhất nhà – bỗng ngẩng mặt lên nói, giọng nghẹn mà vẫn cứng:

    “Tụi mình cực cả đời, cho các con hết. Đổi lại cái gì? Tuổi này còn bị tống ra tòa như kẻ ăn trộm. Nếu sang tên hết cho tụi bây, mai mốt tao với ổng ngã một cái là ra đường ngay.”

    Rồi bà đặt tay lên bàn, nói câu mà cả năm anh chị không một ai ngẩng mặt lên nổi:

    “Thà cho người ngoài còn hơn để của nuôi… lũ bất hiếu.”

    Tòa án xem xét hồ sơ, hỏi lại lần cuối:

    “Hai cụ có muốn thay đổi di chúc không?”

    Bố mẹ tôi cùng chậm rãi lắc đầu.

    Thẩm phán tuyên:

    Yêu cầu của năm người con bị bác.
    Di chúc hợp pháp.
    Quyền quyết định thuộc về hai cụ đến cuối đời.

    Ngày hôm đó, năm người con ra khỏi tòa mà không dám nhìn lại.

    Người ta tưởng già rồi phải yếu đuối, but…

    ★ 5. Có những bậc cha mẹ…

    Cả đời nhịn…

    Cả đời hy sinh…

    Cả đời cầm lòng chịu thiệt…

    Nhưng tới lúc cần, cuối cùng vẫn phải vùng lên để bảo vệ chính mình, vì:

    Già rồi mà còn không giữ được mái nhà… thì con cái cũng chẳng còn gì để tôn trọng.

    Câu chuyện ấy, tới hôm nay nghĩ lại vẫn còn thấy đau… và tỉnh người.

  • Cộng 3 số cuối điện thoại của bạn lại nếu ra số này: Chúc mừng chủ nhân cả đời chẳng lo thiếu tiền

    Trước tiên giải nghĩa phiên âm theo Hán Việt

    Trong phong thủy và nhân số học thì mỗi một con số đều tượng trưng cho một ý nghĩa nhất định. Có những con số mang lại may mắn, có những co số sẽ mang lại điều không như ý muốn cho bạn. Cụ thể trong Hán Việt, các con số có cách phát âm được giải nghĩa như sau:

    0 – Không có gì, bình thường

    1 – Nhất

    2 – Nhị

    3 – Tam

    4 – Tứ

    5 – Sinh

    6 – Lộc

    7 – Thất

    t8 – Phát / Bát

    9 – Cửu

    Cách tính ý nghĩa số điện thoại

    Nếu số điện thoại của bạn có 3 số cuối là 789: Khi cộng lại sẽ là 7+8+9=24=2+4=6. Nếu ra con số 6 thì đó là số điện thoại may mắn.

    Ý nghĩa số 0 trong phong thủy: Theo phong thủy, số 0 tượng trưng cho sự bắt đầu, một sự khởi đầu mới đầy hi vọng. Chúng ta vẫn thường nghe từ “bắt đầu với con số 0” thể hiện sự khởi đầu với hai bàn tay trắng. Tuy nhiên, bạn không nên nản chí bởi “Vạn sự khởi đầu nan”, từ từ chúng ta sẽ tích lũy thành quả dù ban đầu chưa có gì.

    Ý nghĩa số 1 trong phong thủy: Trong tự nhiên con số 1 chính là con số khá đặc biệt. Số 1 được xem là con số căn bản cho mọi sự biến hóa, mang lại những điều mới mẻ, tốt đẹp hơn và tràn đầy sức sống, hi vọng. Những người có số đuôi điện thoại cộng lại bằng con số 1 thể hiện cho việc sẽ phát triển giàu mạnh, tương lai có thể làm lãnh đạo.

    3 so cuoi dien thoai cong lai r a so nay chuc mung gia chu giau co phat tai

    Ý nghĩa số 2 trong phong thủy: Trong thần số học thì con số 2 không chỉ là con số thông thường, số 2 còn đại diện cho 1 cặp đôi, thể hiện sự hạnh phúc, viên mãn, tròn đầy, song hỷ. Ngoài ra, số 2 còn tượng trưng cho sự cân bằng âm dương, đồng thời còn thể hiện sự bền vững, lâu dài.

    Số 3 ý nghĩa là gì trong phong thủy: Trong phong thủy và thần số học thì con số 3 có khá nhiều tranh cãi và những quan niệm khác nhau về ý nghĩa của con số 3. Ngoài thể hiện sự vững chắc, số 3 còn mang ý nghĩa phát tài.

    Số 4 ý nghĩa là gì trong phong thủy: Chúng ta thường thấy người phương Đông không thích số 4, bởi con số này có cách đọc trong âm Hán Tự là Tứ – nếu đọc lệch đi một chút là Tử (đồng nghĩa với cái chết). Bởi vậy, con số này không mang lại may mắn nhiều người kiêng kỵ.

    y nghia 3 so cuoi dien dien thoai

    Số 5 ý nghĩa là gì trong phong thủy: Dựa theo phong thủy, con số 5 khá bí ẩn, một phần nào đó thể hiện bản sắc của thuyết Ngũ hành gồm có Kim – Mộc – Thủy – Hỏa – Thổ. Đồng thời trong Ngũ phương: Đông – Tây – Nam – Bắc – Trung tâm. Những người có tổng 3 số cuối điện thoại là 5 thường có cuộc sống khá ổn định.

    Số 6 ý nghĩa là gì trong phong thủy: Trong tự nhiên rất nhiều người biết nhưng số 6 là con số mang đến nhiều tài lộc và may mắn, thể hiện sự tốt lành, thuận lợi. Số 6 đại diện cho những điều lộc, những cái lợi trong cuộc sống. Bên cạnh đó thì con số 6 còn là gấp đôi của số 3, đồng nghĩa với gấp đôi điềm lành. Những người có tổng 3 số cuối điện thoại là 6 thật sự đáng chúc mừng.

    Số 7 ý nghĩa là gì trong phong thủy: Theo tiếng Hán Việt thì số 7 đọc là Thất, có thể coi là thất bát, thất bại, nên nhiều người cũng không thích số 7 tương tự số 4. Nên khi cộng lại 3 số cuối điện thoại của bạn là số 7 thì cũng nên cẩn thận đôi chút. Tuy nhiên theo tín ngưỡng đạo Phật, số 7 lại là con số vô cùng quyền năng, hội tụ cả dương khí và âm khí trong trời đất. Vì vậy, bạn cũng không nên quá lo lắng.

    Ý nghĩa số 8 trong phong thủy: Trong phong thủy, những người có số đại điện cho là số 8 mang ý nghĩa phát tài, thịnh vượng, phát triển. Số 8 thường được kết hợp với số 6 với ý nghĩa lộc phát. Có thể nói là cặp số này rất được những thương gia, doanh nhân ưa chuộng, tìm kiếm. Bởi vậy, nếu cộng lại 3 số cuối của số điện thoại là 8 thì chắc chắn bạn cần phải ăn mừng.

    Ý nghĩa số 9 trong phong thủy: Chúng ta vẫn thường nghe về những truyền thuyết dân gian, trong đó con số 9 được xem là đạt đến độ hoàn hảo cao nhất, chẳng hạn Voi 9 ngà, Gà 9 cựa, Ngựa 9 hồng mao. Như thế, số 9 tượng trưng cho sức mạnh và quyền uy. Bởi vậy khi 3 số cuối điện thoại của bạn cộng lại bằng số 9 thì hãy vững niềm tin ở tương lai nhất định bạn sẽ thành công.