Danh mục: Chưa phân loại

  • Ngu yên nh ân xe khách chở đoàn thiện nguyện l;;ật ng;;ử a, 9 người tuvong

    Liên quan vụ xe khách chở đoàn thiện nguyện lậtngửa tại xã Phình Hồ (Lào Cai) khiến 9 người tửvong, cơ quan chức năng bước đầu xác định nguyên nhân vụ tainạn.

    Ngày 27 tháng 12 năm 2025, báo VietNamNet đăng tải bài viết với tiêu đề “Nguyên nhân xe khách chở đoàn thiện nguyện lật ngửa, 9 người tử vong”. Nội dung như sau:

    Trưa 27/12, một lãnh đạo tỉnh Lào Cai xác nhận với VietNamNet, các cơ quan chức năng đã có báo cáo nhanh về vụ lật xe khách khiến nhiều người tử vong ở xã Phình Hồ. Theo đó, nguyên nhân ban đầu khiến xe khách lật ngửa được xác định là do mất phanh.

    Một lãnh đạo UBND xã Phình Hồ xác nhận: “Khu vực xảy ra tai nạn có địa hình dốc kéo dài”. tai nan phinh ho 4.jpgHiện trường vụ tai nạn. Ảnh: Sùng Tủa
    Cục CSGT (Bộ Công an) cho biết vụ tai nạn xảy ra lúc 7h40 tại Km35 đường nối Quốc lộ 32 với Tỉnh lộ 174 (thôn Mù Thấp, xã Phình Hồ). Xe khách biển kiểm soát 29B-614.XX chở đoàn thiện nguyện từ Hà Nội lên điểm trường Tà Ghênh.

    Khi xe di chuyển xuống đoạn dốc kéo dài thì bất ngờ mất phanh và tự lật. Trên xe lúc này chở 18 người, hậu quả khiến 9 người tử vong.

    Ngay sau khi sự việc xảy ra, Chủ tịch UBND tỉnh Lào Cai Nguyễn Tuấn Anh đã chỉ đạo các lực lượng chức năng triển khai công tác cứu hộ. Lực lượng chức năng huy động tối đa máy móc, nhân lực để cấp cứu người bị thương và đưa nạn nhân mắc kẹt ra ngoài.

    UBND tỉnh Lào Cai cũng chỉ đạo chính quyền địa phương tổ chức thăm hỏi, hỗ trợ kịp thời các gia đình có người tử vong và bị thương.

    Thông tin về sự việc trên, báo Dân Việt cũng đăng tải bài viết với tiêu đề “Hiện trường vụ lật xe khách chở đoàn thiện nguyện đi Lào Cai khiến 9 người chết”. Nội dung như sau:Liên quan vụ lật xe khách chở đoàn thiện nguyện từ Hà Nội lên điểm trường thuộc Trường Mầm Non thôn Tàn Canh, xã Phình Hồ (Lào Cai) gặp nạn, ngay sau khi xảy ra vụ tai nạn, Thường trực Tỉnh ủy Lào Cai đã trực tiếp chỉ đạo việc triển khai công tác cứu hộ, cứu nạn, khắc phục hậu quả.

    Lãnh đạo tỉnh này đã đi lên hiện trường để chỉ đạo tổ chức đưa các nạn nhân bị thương đi cấp cứu; chỉ đạo địa phương liên hệ, thông tin tới gia đình có nạn nhân tử vong để phối hợp với chính quyền địa phương chuẩn bị hậu sự.
    Theo cơ quan chức năng, vụ lật xe ô tô 29 chỗ, biển kiểm soát 29B-614.XX khiến 9 người chết, 9 người bị thương, xe ô tô bị vò nát.
    Thường trực Tỉnh ủy, Bí thư Tỉnh ủy Lào Cai gửi lời thăm hỏi ân cần đến các nạn nhân bị thương và chia buồn sâu sắc với thân nhân, gia đình các nạn nhân thiệt mạng trong vụ tai nạn.

    Hiện các lực lượng đang tiếp tục triển khai khẩn trương công tác cứu nạn.

  • Hiện trường vụ l;;ật xe khách chở đoàn giáo viên đi thiện nguyện khiến 9 người tửvong

    Khoảng 8 giờ 30 phút, ngày 27/12, tại thôn Mù (đoạn đường nối Quốc lộ 32 và Tỉnh Lộ 174) thuộc địa bàn xã Phình Hồ trên địa bàn xà Phình Hồ xảy ra vụ tai nạn giao thông đặc biệt nghiêm trọng, lật xe ô tô 29 chỗ, Biển kiểm soát 29B-614.06 khiến 9 người chết, 9 người bị thương, xe ô tô bị hư hỏng nặng.

    Được biết, chiếc xe gặp nạn chở đoàn thiện nguyện đến trường Mầm Non thôn Tàn Canh, xã Phình Hồ, thông tin này được đăng tải trên báo Lào Cai.

    Trao đổi với tờ Thanh niên, một lãnh đạo xã Phình Hồ cho biết, khu vực xảy ra tai nạn là đoạn dốc kéo dài, có khả năng nguyên nhân do xe mất phanh và lật ngửa ở đoạn chân dốc. Chiếc xe gặp nạn là loại 29 chỗ, chở đoàn giáo viên đi từ thiện.

    Hiện, toàn bộ lực lượng công an, quân sự, an ninh trật tự, cán bộ xã Phình Hồ và nhân dân đang tập trung cứu nạn, đồng thời huy động máy móc để tiếp tục đưa các nạn nhân ra ngoài.

    Hiện trường vụ tai nạn (Ảnh: Báo Lào Cai)

    Ảnh: Lao động

    Tiếp tục cập nhật…

  • Quặn lòng người đàn ông mất cả mẹ, vợ và 3 con trong lũ quét Lào Cai

    Hình ảnh ở Làng Nủ (Lào Cai), nơi xảy ra lũ quét kinh hoàng hôm 10/9 khiến hàng chục người vẫn còn đang mất tích khiến ai nấy đều không khỏi xót xa.

    Vừa qua, trận lũ quét kinh hoàng xảy ra tại thôn Làng Nủ (xã Phúc Khánh, huyện Bảo Yên, tỉnh Lào Cai) khiến nhiều người thương vong đã khiến dư luận bàng hoàng.

    Thông tin đăng tải trên VnExpress cho biết, đến 14h ngày 11/9, cơ quan chức năng xác định 30 người tử vong, 17 người bị thương (5 người đã được chuyển đến Bệnh viện Đa khoa tỉnh Lào Cai điều trị, một người được chuyển đến Bệnh viện Việt Đức), 65 người chưa tìm thấy và 46 người an toàn sau trận lũ quét kinh hoàng tại Làng Nủ.

    Hiện công tác tìm kiếm những người mất tích vẫn đang được gấp rút triển khai. Bên cạnh việc tìm kiếm những nạn nhân mất tích, công tác khắc phục hậu quả sau thiên tai cũng được quan tâm. Mới đây, những hình ảnh tang thương sau trận lũ quét kinh hoàng hôm 10/9 đã khiến nhiều người ám ảnh.

    Theo đó, hình ảnh những chiếc quan tài được đưa vào Làng Nủ để lo hậu sự cho các nạn nhân xấu số khiến nhiều người xót xa.

    Hình ảnh những chiếc quan tài được đưa vào Làng Nủ khiến nhiều người ám ảnh. (Ảnh: Fanpage SAOstar).
    Hình ảnh những chiếc quan tài được đưa vào Làng Nủ khiến nhiều người ám ảnh. (Ảnh: Fanpage SAOstar).
    Ánh mắt thất thần của anh Hoàng Văn Thới sau nỗi đau mất người thân. Sau cơn lũ quét, anh Thới đã mất mẹ, vợ và ba người con. (Ảnh: Nguyễn Khánh/Báo Tuổi Trẻ Online).
    Ánh mắt thất thần của anh Hoàng Văn Thới sau nỗi đau mất người thân. Sau cơn lũ quét, anh Thới đã mất mẹ, vợ và ba người con. (Ảnh: Nguyễn Khánh/Báo Tuổi Trẻ Online).
    Những chiếc quan tài được chuẩn bị để lo hậu sự cho các nạn nhân. (Ảnh: Báo Pháp luật Việt Nam)
    Những chiếc quan tài được chuẩn bị để lo hậu sự cho các nạn nhân. (Ảnh: Báo Pháp luật Việt Nam)

    Người dân tại Làng Nủ lo hậu sự cho người thân. (Ảnh: Hồng Ninh/TTXVN).
    Người dân tại Làng Nủ lo hậu sự cho người thân. (Ảnh: Hồng Ninh/TTXVN).

    Được biết trong sáng 11/9, các lực lượng chi viện của Quân khu 2, các đơn vị lực lượng vũ trang của tỉnh, cùng nhiều lực lượng khác đã có mặt tại huyện Bảo Yên để hỗ trợ công tác tìm kiếm cứu nạn. Hiện lực lượng vẫn đang tập trung chạy đua với thời gian, mở rộng khu vực, phạm vi tìm kiếm những người mất tích.

    Chủ tịch UBND tỉnh Lào Cai – Trịnh Xuân Trường cũng đã có mặt tại huyện Bảo Yên trực tiếp chỉ đạo công tác khắc phục hậu quả thiên tai, công tác tìm kiếm, cứu nạn; yêu cầu thành lập ngay Sở Chỉ huy tiền phương tại khu vực xảy ra lũ quét.

    Lực lượng chức năng triển khai công tác tìm kiếm những nạn nhân còn mất tích. (Ảnh: Báo Công an nhân dân).
    Lực lượng chức năng triển khai công tác tìm kiếm những nạn nhân còn mất tích. (Ảnh: Báo Công an nhân dân).

    Đến trưa 11/9, theo báo cáo nhanh, Lào Cai là địa phương thiệt hại nhân mạng nặng nề nhất do bão lũ, với 155 người tử vong và mất tích (trong đó 53 người chết, 102 người mất tích).

  • Ly hôn 3 năm không đoái hoài, chồng cũ bỗng mang 5 cây vàng sang tìm tôi

    Căn phòng trọ rộng chưa đầy 20 mét vuông là nơi mẹ con tôi đã nương náu suốt 3 năm qua. Nhìn bé Bi đang say ngủ, tôi khẽ vuốt lại tóc cho con, lòng dâng lên một nỗi xót xa xen lẫn tự hào. Ba năm trước, khi tôi xách vali rời khỏi nhà chồng, trong tay chẳng có gì ngoài đứa con mới 2 tuổi và trái tim nát tan vụn vỡ.

    Ngày đó, Hùng – chồng cũ của tôi – lạnh lùng ném tờ đơn ly hôn vào mặt tôi chỉ vì lý do: “Tôi chán cô rồi, nhìn cô giờ chẳng có chút hứng thú gì nữa”. Chua chát thay, chưa đầy một tuần sau khi tòa phán quyết, anh ta đã rình rang rước cô nhân tình nóng bỏng về nhà. Căn nhà đó, từng viên gạch đều có mồ hôi công sức tôi đóng góp, nay trở thành tổ ấm của kẻ khác.

    Khám phá thêm

    Tỏi

    Tinmoi

    TINMOI

    Trò chơi gia đình

    Suốt 3 năm ròng rã, Hùng biến mất tăm như chưa từng tồn tại trên đời. Anh ta không một cuộc gọi, không một đồng chu cấp. Những đêm con ốm sốt, tôi một tay bế con, một tay bắt taxi vào viện, gọi cho anh ta chỉ nhận được tiếng thuê bao hoặc giọng cô vợ mới chua loét mỉa mai. Tôi nuốt nước mắt, tự nhủ lòng mình phải mạnh mẽ. May mắn thay, bố mẹ ruột thương tôi đứt ruột, ông bà chắt chiu từng đồng hưu trí, mua từng bịch bỉm, hộp sữa tiếp tế cho cháu ngoại. Nhờ tình thương ấy, mẹ con tôi mới vượt qua được những ngày tháng giông bão nhất.

    Bẵng đi một thời gian, cuộc sống của tôi dần ổn định thì Hùng đột ngột xuất hiện. Nhìn bộ dạng tiều tụy, già đi trông thấy của anh ta, tôi mới biết tin “tổ ấm” kia đã tan vỡ. Cô vợ trẻ đẹp của Hùng sau khi bòn rút kha khá tài sản đã “cắm sừng” anh ta để chạy theo một đại gia bất động sản giàu có hơn. Quả báo đến sớm hơn tôi nghĩ.

    Khám phá thêm

    Tỏi

    Trò chơi gia đình

    Tinmoi

    TINMOI

    Từ đó, Hùng bắt đầu chiến dịch “người cha mẫu mực”. Anh ta gửi tiền chu cấp, cuối tuần lái xe đến đón Bi đi chơi. Thằng bé Bi, vì thiếu vắng tình cha quá lâu và cũng quên luôn mặt cha nên tỏ ra dửng dưng. Nó chỉ đi với bố khi tôi động viên: “Con đi chơi ngoan nhé, chiều về mẹ nấu món sườn xào chua ngọt con thích”. Với con, bố chỉ là một người chú hay mua quà, chứ không phải là bầu trời như những đứa trẻ khác.

    Khám phá thêm

    Tỏi

    TINMOI

    Trò chơi gia đình

    Tinmoi

    Rồi cái ngày định mệnh ấy cũng đến. Một buổi chiều cuối tuần, Hùng sang nhà tôi sớm hơn thường lệ. Anh ta không đi tay không, mà trịnh trọng đặt lên bàn một chiếc hộp nhung đỏ sang trọng. Hùng mở nắp hộp. Bên trong là 5 cây vàng sáng chói. Ánh vàng lấp lánh trong căn phòng trọ đơn sơ trông thật kệch cỡm.

    Hùng nhìn tôi, ánh mắt tha thiết đến mức khiến tôi rùng mình: “Mai à, anh biết sai rồi. Những năm qua anh ngu muội nên đánh mất em. Đây là 5 cây vàng, coi như là vốn liếng anh bù đắp cho hai mẹ con. Mình… quay lại với nhau nhé? Anh hứa sẽ lo cho em và con cuộc sống sung túc, không phải ở trọ chật chội thế này nữa.”

    Tôi nhìn số vàng, rồi nhìn Hùng. Nếu là tôi của 3 năm trước, có lẽ tôi đã mủi lòng. Nhưng tôi của hiện tại đã khác. Tôi định mở lời từ chối thì cánh cửa phòng ngủ bật mở. Bé Bi chạy ùa ra, trên tay cầm một tấm thiệp màu hồng phấn in hoa văn tinh xảo. Thằng bé không hề để ý đến không khí căng thẳng trong phòng, vô tư khoe với bố:

    Khám phá thêm

    Tỏi

    Trò chơi gia đình

    Tinmoi

    TINMOI

    “Bố ơi! Bố nhìn này, đẹp không? Mình cùng đi đám cưới của mẹ đi! Mẹ sắp lấy chú Thành giám đốc đấy. Chú ấy giàu lắm, nhà to như lâu đài, xe ô tô còn xịn hơn xe của bố nữa. Con ngồi trên xe chú thích lắm, chú còn hứa xây cho con cái hồ bơi riêng cơ!”

    Câu nói ngây thơ của con trẻ như gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Hùng. Nụ cười gượng gạo trên môi anh ta tắt ngấm. Anh ta chết trân, mặt chuyển từ đỏ sang tái mét. Đôi tay đang đẩy hộp vàng về phía tôi khựng lại giữa không trung. Hùng run rẩy cầm lấy tấm thiệp từ tay con trai. Tên cô dâu là tôi – Nguyễn Thị Mai, và tên chú rể là Trần Trung Thành – một cái tên mà trong giới kinh doanh ai cũng biết tiếng.

    Anh ta ngước lên nhìn tôi, giọng lạc đi: “Em… em sắp lấy chồng sao? Em lấy hắn ta thật sao?”. Tôi mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng nhưng đầy kiêu hãnh: “Đúng vậy anh ạ. Tháng sau em cưới. Anh rảnh thì thu xếp đến chung vui cùng vợ chồng em. Cảm ơn anh đã có nhã ý, nhưng 5 cây vàng này anh cứ giữ lấy mà phòng thân. Chồng sắp cưới của em không để mẹ con em thiếu thốn thứ gì đâu.”

    Sự tự tin và hạnh phúc rạng ngời trên khuôn mặt tôi có lẽ là đòn chí mạng nhất đối với lòng tự trọng của Hùng. Anh ta nhận ra, người đàn bà “nhà quê” năm xưa anh ta vứt bỏ, giờ đã là đối tượng mà anh ta không còn với tới được nữa. Hùng cúi gằm mặt, im lặng một lúc lâu. Khi ngẩng lên, ánh mắt anh ta không còn vẻ hối lỗi, mà thay vào đó là sự ích kỷ và chiếm hữu trỗi dậy. Anh ta đưa ra một đề nghị khiến sống lưng tôi lạnh toát:

    “Được, cô đã có nơi chốn cao sang thì tôi không cản. Nhưng thằng Bi mang họ của tôi. Cô lấy chồng mới, mang theo con riêng người ta sẽ dị nghị, thằng bé cũng sẽ khổ vì cảnh cha dượng con vợ. Để thằng Bi lại cho tôi nuôi. Tôi là bố ruột nó, tôi có quyền!”. Tôi chưa kịp phản ứng trước sự trơ trẽn ấy thì bé Bi đã hét lên, nước mắt giàn giụa. Thằng bé lao đến ôm chặt lấy chân tôi, lắc đầu nguầy nguậy: “Không! Con không ở với bố đâu! Bố toàn bỏ con đi thôi. Con ở với mẹ, con ở với chú Thành cơ! Chú Thành thương con, chú không bỏ con như bố!”

    Tiếng khóc xé lòng và lời nói thật thà của con trẻ đã bóc trần sự thật phũ phàng mà Hùng cố tình lờ đi suốt 3 năm qua. Anh ta không có tư cách. Anh ta đã đánh mất quyền làm cha ngay từ cái ngày anh ta chọn nhân tình thay vì con mình. Hùng đứng chôn chân giữa phòng, tay vẫn cầm chiếc hộp vàng nhưng lúc này nó trở nên vô nghĩa. Anh ta nhìn đứa con đang sợ hãi nép vào lòng mẹ, rồi nhìn tôi – người phụ nữ đang nhìn anh ta với ánh mắt cương nghị. Anh ta hiểu, mình đã thua trắng.

    Hùng lẳng lặng cất hộp vàng vào túi, quay lưng bước ra cửa, dáng vẻ thất thần như kẻ mất hồn. Tối hôm đó, điện thoại tôi rung lên. Một tin nhắn dài từ Hùng: “Mai à, anh xin lỗi. Hôm nay nhìn con sợ hãi anh, anh mới biết mình đã sai quá nhiều.”

    Đọc tin nhắn, tôi không trả lời, chỉ lặng lẽ xóa đi. Không có sự hả hê, cũng chẳng có chút mềm lòng nào. Sự hối hận của đàn ông khi đã mất đi tất cả, nghe thì cảm động đấy, nhưng nó rẻ mạt vô cùng so với những giọt nước mắt tôi đã rơi suốt 3 năm thanh xuân qua. Tôi ôm bé Bi vào lòng, hít hà mùi thơm của con. Ngoài kia, trời đã tạnh mưa, ngày mai chắc chắn sẽ là một ngày nắng đẹp cho cuộc đời mới của mẹ con tôi.

  • Bố mẹ vừa mất chị gái đã bỏ 2 em th:ơ d:ại để đi lấy chồng, tuyên bố: “Thân ai nấy lo”, 20 năm sau chị quay về đòi mảnh đất 3 tỷ

    Ngày chị cả Hạnh lên xe hoa, trời mưa tầm tã như trút nước. Đó không phải là cơn mưa hồng phúc, mà như nước mắt của trời thương cho cái gia cảnh tang thương của ba chị em nhà họ Nguyễn. Bố mẹ vừa mất chưa đầy ba tháng vì bạo bệnh, nấm mồ chưa xanh cỏ, chị Hạnh – 18 tuổi, quyết định đi lấy chồng.

    Chiếc xe hoa dính đầy bùn đất đỗ xịch trước cửa căn nhà cấp bốn dột nát. Thằng Hùng 12 tuổi bế cái An mới lên 3, hai đứa trẻ gầy gò, lem luốc chạy theo níu vạt áo cô dâu. – “Chị ơi… cho em đi với… đừng bỏ hai anh em”… – Cái An khóc ngằn ngặt, tay nó với với, bám chặt lấy tà áo dài đỏ của chị.

    Khám phá thêm

    Tinmoi

    TINMOI

    Trò chơi gia đình

    Hạnh quay lại, gương mặt trang điểm phấn son nhưng lạnh tanh không chút cảm xúc. Cô ta gạt mạnh tay, khiến cái An ngã dúi dụi xuống vũng nước đục ngầu. Hùng vội đỡ em dậy, ngước đôi mắt ầng ậng nước nhìn chị: – “Chị Hạnh, chị đi thật sao? Bố mẹ mất rồi, giờ chị cũng đi”…

    Hạnh rũ sạch bùn trên áo, gằn giọng từng chữ, lời nói sắc như dao cứa vào tim hai đứa trẻ: – Tao 18 tuổi rồi, tao phải đi lấy chồng để đổi đời. Tao không thể gồng gánh nuôi chúng mày để khổ đến hết đời được. Bố mẹ mất rồi, thân đứa nào đứa ấy tự lo. Đừng có bám theo tao nữa, nhà chồng tao họ không chứa chấp của nợ đâu”. Nói rồi, Hạnh chui tọt vào xe hoa, đóng sầm cửa lại. Chiếc xe rồ ga phóng đi, bỏ lại hai đứa trẻ bơ vơ giữa màn mưa trắng xóa.

    Hùng đứng lặng người nhìn theo chiếc xe khuất dần sau lũy tre làng. Trong đầu thằng bé 12 tuổi lúc ấy cũng lóe lên một ý nghĩ đen tối: “Hay là mình cũng bỏ đi? Nghe nói ra thành phố đánh giày, bán báo cũng sống được. Chứ ở lại cái làng quê nghèo xơ xác này, lấy gì mà ăn”? Hùng đã định bước đi, định mặc kệ tất cả. Nhưng rồi, tiếng khóc ré lên của cái An kéo nó giật ngược trở lại thực tại. – “Anh Hùng ơi… em đói… mẹ đâu rồi… chị đâu rồi”…

    Khám phá thêm

    TINMOI

    Tinmoi

    Trò chơi gia đình

    Hùng cúi xuống nhìn em. Đứa em gái bé bỏng, bụng lép kẹp, mặt mũi lấm lem bùn đất đang run lên cầm cập vì rét. Nếu nó đi, con bé này sẽ chết. Chắc chắn sẽ chết. Hùng nghiến chặt răng, nuốt nước mắt vào trong. Nó cõng em quay vào nhà, đặt em lên cái chõng tre cũ nát. – An ngoan, đợi anh một tí. Anh đi kiếm cái ăn.

    Hùng đội mưa chạy ra ruộng khoai đã thu hoạch của người ta, dùng đôi tay trần bới móc trong bùn đất lạnh buốt để mót những củ khoai sót lại. Móng tay bật máu, nhưng nó không thấy đau. Nó mang về được 3 củ khoai nhỏ xíu, luộc lên nóng hổi. Nhìn cái An ăn ngấu nghiến, vừa ăn vừa nấc, Hùng thầm thề với vong linh bố mẹ: “Con sẽ không bỏ em. Có rau ăn rau, có cháo ăn cháo, anh em con sẽ nuôi nhau”.

    Chúng nó đâu còn chỗ nào để dựa, ông bà nội ngoại mất cả rồi, họ hàng nhà nội thì từ ngày bố mẹ nó mất có ai thèm nhóm ngó đến anh em nó đâu. Ngày chị nó đi lấy chồng họ đến chúc mừng chị chứ cũng chẳng ai thèm hỏi han anh em nó một câu, chỉ có vài người hàng xóm tốt bụng thi thoảng cho ít gạo.

    Khám phá thêm

    Trò chơi gia đình

    Tinmoi

    TINMOI

    Hai mươi năm trôi qua. Hai mươi năm ấy là chuỗi ngày Hùng vắt kiệt sức mình. Từ đi mò cua bắt ốc, ai thuê gì làm nấy, đến khi lớn hơn thì đi phụ hồ, bốc vác. Hùng không dám nghỉ ngơi một ngày, chắt chiu từng đồng nuôi cái An ăn học. Trời thương, hai anh em đều sáng dạ, chịu khó. Cái An đỗ đại học, Hùng cũng vừa làm vừa học nghề, rồi mở xưởng cơ khí riêng.

    Giờ đây, Hùng đã là ông chủ xưởng cơ khí lớn, cái An làm trưởng phòng marketing cho một tập đoàn nước ngoài. Thu nhập cả hai anh em cộng lại cả trăm triệu mỗi tháng. Họ đã mua được nhà chung cư cao cấp ở thành phố, có xe hơi đi lại. Nhưng căn nhà cấp bốn dột nát năm xưa ở quê, họ vẫn giữ nguyên, chỉ tu sửa lại làm nơi thờ cúng bố mẹ.

    Bất ngờ, cơn sốt đất ập đến vùng quê nghèo. Mảnh đất hương hỏa của bố mẹ Hùng nằm ngay mặt đường dự án mở rộng, giá vọt lên 3 tỷ đồng. Và rồi, người chị gái năm xưa xuất hiện. Hạnh trở về, không còn là cô dâu xinh đẹp ngày nào, mà là một người đàn bà tàn tạ, khắc khổ. Chồng cờ bạc, nợ nần chồng chất, bị chủ nợ siết hết nhà cửa, Hạnh nhớ đến mảnh đất của bố mẹ như một chiếc phao cứu sinh cuối cùng.

    Hạnh xông vào nhà, thấy hai em giờ sang trọng, thành đạt thì mắt sáng lên, nhưng rồi lại lấy cái uy của người chị cả ra để nói chuyện: – Dù sao tao cũng là chị cả. Bố mẹ mất đi không để lại di chúc, theo luật pháp tao cũng được hưởng một phần ba thừa kế. Mảnh đất này bán được 3 tỷ, chia ba mỗi đứa 1 tỷ. Tao đang cần tiền gấp, chúng mày bán ngay đi.

    Cái An nhìn chị, ánh mắt lạnh lùng xa lạ. Nó nhớ lại cái ngày bị chị hất ngã xuống vũng bùn mà sau này anh nó nhiều lần nhắc lại. – “Chị cần tiền nên mới nhớ đến chúng tôi sao? 20 năm qua, chị ở đâu? Một cái kẹo chị cũng chưa từng gửi về cho chúng tôi”. Hạnh trơ trẽn gào lên: – “Máu chảy ruột mềm! Lúc đó tao còn trẻ người non dạ. Giờ tao khổ sở thế này, chúng mày giàu có nứt đố đổ vách mà tiếc chị ruột 1 tỷ bạc à”?

    Hùng ngồi điềm tĩnh uống trà. Anh không nói gì, lẳng lặng đứng dậy đi vào phòng trong, mở chiếc hòm gỗ cũ kỹ – vật duy nhất còn sót lại từ ngày chị cả rời căn nhà rách nát ra đi. Anh lấy ra một tờ giấy ố vàng, mép giấy đã sờn rách, đặt xuống trước mặt Hạnh. – “Chị còn nhớ cái này không”? – Hùng hỏi, giọng trầm đục.

    Hạnh nhìn thấy tờ giấy mặt biến sắc. Đó là tờ giấy cam kết viết tay nguệch ngoạc của chính Hạnh vào ngày cưới 20 năm trước. Ngày đó, để nhà chồng không nghi ngại việc cô phải đèo bòng hai đứa em, cô đã viết giấy này trước sự chứng kiến của trưởng thôn để chứng minh sự “trong sạch” của mình.

    Hùng chậm rãi đọc to từng chữ trên tờ giấy mà anh đã thuộc lòng suốt 20 năm qua: “Tôi là Nguyễn Thị Hạnh. Nay tôi đi lấy chồng, tôi xin tự nguyện từ chối mọi quyền thừa kế tài sản, đất đai hương hỏa của bố mẹ để lại. Đồng thời, tôi cũng tuyên bố không còn trách nhiệm nuôi dưỡng hay liên quan gì đến hai em là Hùng và An. Sống chết sướng khổ thân ai nấy lo, sau này không ai được tìm ai đòi hỏi quyền lợi…”

    Hạnh run rẩy, tờ giấy rơi khỏi tay bay lảo đảo xuống đất. Chữ ký của cô năm xưa vẫn còn đó, nét bút tàn nhẫn như nhát dao cắt đứt tình máu mủ. – “Chị Hạnh ạ”, – Hùng nói, giọng anh không còn oán hận, chỉ có sự xót xa – “Ngày chị viết tờ giấy này để rũ bỏ trách nhiệm, chị có nghĩ đến ngày hôm nay không? Chị sợ chúng tôi làm khổ chị, sợ phải chia sẻ bát cơm cho chúng tôi. Giờ đây, tờ giấy này có giá trị pháp lý hay không chưa bàn, nhưng về mặt lương tâm, chị đã tự tay gạch tên mình ra khỏi gia đình này từ 20 năm trước rồi”.

    Cái An tiếp lời, mắt đỏ hoe: – “Ngày anh Hùng bới từng củ khoai mót về luộc cho em ăn, anh ấy đã khóc. Anh ấy bảo, cả thế giới này bỏ rơi anh em mình, nhưng anh không bao giờ bỏ em. Lúc đó chị ở đâu? Chị đang vui vầy bên nhà chồng giàu sang cơ mà. Giờ chị nợ nần, chị quay về đòi chia chác đất đai của bố mẹ? Chị không thấy ngượng với vong linh bố mẹ đang nhìn xuống à”?

    Hạnh bẽ bàng, xấu hổ đến mức không dám ngẩng đầu lên. Những người hàng xóm hiếu kỳ đứng vây quanh cổng, ai nấy đều chỉ trỏ, lắc đầu ngao ngán cho người chị tham lam bạc bẽo. – “Chúng tôi sẽ không bán mảnh đất này” – Hùng tuyên bố dứt khoát – “Dù nó có giá 3 tỷ hay 30 tỷ. Tôi sẽ xây lại căn nhà này thành nhà thờ tổ, để thờ cúng bố mẹ và ông bà tổ tiên. Còn chị, chị về đi. Nếu chị đói, tôi có thể biếu chị bát cơm, nhưng tài sản hương hỏa thì một tấc chị cũng không có phần”.

    Hạnh lủi thủi bước ra khỏi cổng, bóng dáng xiêu vẹo cô độc dưới ánh nắng chiều tà. Không có giọt nước mưa nào như 20 năm trước, nhưng trong lòng cô ta giờ đây là cả một cơn bão tố của sự ân hận muộn màng.

    Sau này, ngôi nhà thờ họ khang trang mọc lên trên nền đất cũ. Hai anh em Hùng và An vẫn thường xuyên về hương khói. Họ sống hạnh phúc, thành đạt, minh chứng cho một chân lý: Tình thương và sự đùm bọc có thể giúp những mầm cây còi cọc vươn lên thành cổ thụ, còn sự ích kỷ chỉ dẫn lối đến ngõ cụt của cuộc đời.

  • Ngày cưới, ai cũng thương hại tôi vì bị mẹ k:ế gả cho người chồng ngh::èo chỉ làm phụ hồNgày cưới, ai cũng thương hại tôi vì bị mẹ k:ế gả cho người chồng ngh::èo chỉ làm phụ hồ

    Ngày tôi lên xe hoa, cả làng xầm xì, người thân ái ngại. Ai cũng bảo bà Liễu – mẹ kế của tôi – thật ác độc. Tôi là con riêng của chồng, bà nuôi tôi từ năm 10 tuổi. Vậy mà ngày tôi lấy chồng, bà gả tôi cho Nam – một anh chàng phụ hồ, quần áo lúc nào cũng ám mùi vôi vữa, bố mẹ mất sớm, gia cảnh bần hàn. Trong khi đó, có một anh chàng nhà giàu trên phố, lương tháng 30 triệu đồng, gia đình có xe hơi đến dạm ngõ thì bà Liễu dứt khoát từ chối. Bà mắng tôi trước mặt mọi người: “Loại mày chỉ xứng lấy thằng thợ hồ thôi, lấy chồng giàu người ta lại bảo tôi tham tiền, trèo cao ngã đau.”

    Ngày cưới, tôi khóc hết nước mắt, lẳng lặng bước lên chiếc xe máy cũ kỹ của Nam. Trong túi tôi, bà chỉ nhét vỏn vẹn vài bộ quần áo cũ. Ai nấy đều tặc lưỡi: “Đúng là mấy đời bánh đúc có xương, tống cổ con chồng ra khỏi nhà một cách tàn nhẫn!”

    Sau đêm tân hôn trong căn nhà cấp bốn đơn sơ nhưng sạch sẽ, tôi thức dậy với tâm trạng nặng trĩu. Nghĩ đến cảnh cơm áo gạo tiền sắp tới, tôi lo đến phát run. Trong túi không còn đồng nào, tôi ngập ngừng bước ra sân, thấy Nam đang lau chùi bộ đồ nghề thợ xây của anh.

    Tôi lí nhí, không dám nhìn thẳng vào mắt chồng: “Anh ơi… cho em xin… 500 ngàn đi chợ được không? Trong người em không còn tiền, mà đồ ăn trong bếp cũng hết rồi.”. Nam dừng tay, nhìn tôi một hồi lâu. Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ rút chiếc điện thoại đời cũ từ túi quần ra, bấm bấm cái gì đó rồi đi vào nhà trong. Tôi đứng đó, tim đập thình thịch, nghĩ thầm: Hay là anh ấy cũng không có tiền? Hay mình vừa đòi hỏi quá đáng?

    5 phút sau, chiếc điện thoại tôi để trên bàn rung lên bần bật. Một tin nhắn ngân hàng hiện lên. Tôi dụi mắt ba lần, tưởng mình đang mơ. Con số hiện ra không phải 500 ngàn, mà là 500.000.000 VNĐ.

    Tôi sững sờ, chạy vào nhà hét lên: “Anh Nam! Anh chuyển nhầm à? Sao lại là 500 triệu?”

    Nam mỉm cười, lau bàn tay còn dính chút bụi vôi rồi nắm lấy tay tôi. Giọng anh trầm ấm, khác hẳn vẻ thô kệch ngày thường: “Không nhầm đâu. Đây là số tiền anh tặng em, em có thể để làm tiết kiệm riêng. Anh không phải là thợ hồ bình thường, Lan ạ. Anh là kỹ sư xây dựng, và anh sở hữu một công ty thầu công trình lớn trên thành phố. Anh thích ra công trường cùng anh em, thích tự tay xây những viên gạch đầu tiên nên mọi người cứ gọi là thợ hồ. Anh muốn tìm một người vợ thương anh vì chính con người anh, chứ không phải vì cái danh giám đốc. Đây là nhà anh, nơi vẫn có bát hương của bố mẹ nên anh giữ nó làm kỉ niệm”.

    Tôi chưa kịp hết bàng hoàng thì anh tiếp tục: “Và người giới thiệu anh cho em, thực ra là mẹ Liễu. Mẹ đã âm thầm tìm hiểu anh suốt một năm nay. Mẹ dặn anh phải đóng vai nghèo khổ để thử lòng người đời, và cũng để bảo vệ em khỏi sự nhòm ngó của những kẻ tham tiền.”

    Chiều hôm đó, Nam đưa tôi về thăm nhà trên chiếc xe sang trọng anh gửi ở đầu làng từ tối qua. Thấy chúng tôi, bà Liễu đang ngồi nhặt rau ngoài sân bỗng đứng phắt dậy, vẻ mặt vẫn lạnh lùng nhưng đôi mắt bà ngân ngấn nước.

    Lúc này, bà mới thú nhận sự thật khiến mọi người trong làng ngã ngửa: “Các người cứ bảo tôi ác. Nhưng cái anh chàng lương 30 triệu trên phố kia, thực chất là kẻ ăn bám. Bố mẹ hắn ta bỏ tiền túi ra trả lương cho con trai để làm màu đi hỏi vợ. Nhà họ giàu thật đấy, nhưng họ coi con dâu quê mình như người ở, lấy về chỉ có nước làm nô lệ cho họ thôi. Còn thằng Nam, tôi biết nó tự thân lập nghiệp, chịu khó, lại hiền lành. Tôi thà để con Lan mang tiếng lấy thợ hồ mà được cưng chiều, còn hơn gả nó vào nhà hào nhoáng mà sống trong tủi nhục.”

    Bà nhìn tôi, giọng nghẹn lại: “Mẹ không có vàng bạc cho con, mẹ chỉ có thể cho con một tấm chồng tốt nhất. Con có trách mẹ đóng kịch quá đạt không?”. Tôi ôm chầm lấy mẹ Liễu mà khóc. Hóa ra, đằng sau sự khắc nghiệt, đằng sau những lời mắng chửi “tống cổ” là một sự tính toán tỉ mỉ, đầy bao dung của một người mẹ. Bà đã dùng danh dự của mình để đổi lấy một tương lai màu hồng cho đứa con chồng mà bà yêu thương như ruột thịt.

    Từ đó, cuộc đời tôi thực sự bước sang một trang mới. Tôi không còn phải lo 500 ngàn tiền chợ, cũng không phải ở căn nhà quê cũ kĩ như người ta vẫn tưởng nhưng tôi học được bài học vô giá về giá trị con người. Nam đưa tôi lên phố, sống trong căn hộ cao cấp và hỗ trợ tôi tiếp tục việc học. Còn mẹ Liễu, bà vẫn sống ở quê, nhưng mỗi tháng chúng tôi đều về thăm, mang theo tình yêu và lòng biết ơn sâu sắc nhất.

    Ai đó từng nói “Mấy đời bánh đúc có xương”, nhưng với tôi, mẹ kế chính là người đã tặng cho tôi bộ xương sống vững chãi nhất để bước vào đời.

  • Vào đúng ngày giỗ bố ruột tôi, tôi bỗng ú ớ nói lại được sau 19 năm bị câm, bố dượng bắt đầu nổi cơn điên đòi đuổi tôi ra khỏi nhà vì sợ tôi sẽ nói ra bí mật tày trời

    Người ta nói là do cú sốc tâm lý sau cái chết của bố ruột tôi. Một tai nạn giao thông. Xe tải. Chết tại chỗ. Từ ngày đó, tôi không nói thêm một lời nào nữa. Bác sĩ bảo dây thanh quản không sao, chỉ là tôi tự khóa miệng mình lại.

    Mẹ tôi tái hôn sau đó hai năm. Bố dượng là người ngoài nhìn vào thì hiền lành, chịu khó, thương vợ con. Chỉ có tôi biết, mỗi lần ông ta nhìn tôi, ánh mắt ấy không hề giống ánh mắt của một người bố.

    Mười chín năm trôi qua, tôi sống trong căn nhà ấy như một cái bóng. Không tiếng nói, không phản kháng. Ai bảo gì làm nấy. Người ta quen dần với việc tôi không thể lên tiếng.

    Cho đến đúng ngày giỗ bố ruột tôi.

    Buổi sáng hôm đó, khi tôi thắp nén nhang trước bàn thờ, ngực bỗng nghẹn lại, cổ họng nóng ran. Một cảm giác lâu lắm rồi tôi mới thấy. Tôi cúi đầu, môi run lên, và một âm thanh bật ra.

    “Bố…”

    Chính tôi cũng chết lặng.

    Mẹ tôi đang cắm hoa thì đánh rơi cả bình. Bà quay lại nhìn tôi như nhìn thấy ma. Tôi há miệng lần nữa, giọng khàn đặc nhưng rõ ràng:
    “Con… nói được rồi.”

    Căn nhà rơi vào im lặng nặng nề.

    Chỉ có bố dượng tôi là biến sắc.

    Ông ta không mừng. Không bất ngờ theo kiểu vui sướng. Mặt ông tái đi, hàm răng nghiến chặt, tay run lên rất nhẹ. Ánh mắt ông ta nhìn tôi lúc đó, không phải sợ hãi mơ hồ, mà là hoảng loạn thật sự.

    Chiều hôm đó, khi mẹ tôi ra chợ, ông ta kéo tôi vào phòng, đóng sầm cửa lại.
    “Câm miệng lại.”
    Giọng ông ta gằn từng chữ.
    “Mày mà mở miệng nói linh tinh, tao đuổi mày ra khỏi nhà này.”

    Tôi nhìn thẳng vào ông ta, lần đầu tiên trong đời không cúi đầu. Tôi nói chậm, từng chữ còn lạc giọng:
    “Ông sợ tôi nói ra chuyện gì?”

    Câu hỏi ấy như một nhát dao.

    Ông ta nổi cơn điên. Đập bàn, hất ghế, gào lên rằng tôi là đồ vô ơn, rằng cái nhà này không nuôi kẻ phản phúc. Ông ta còn nói, nếu tôi còn ở đây, cả nhà sẽ tan nát.

    Nhưng ông ta không biết một điều.

    Mười chín năm câm lặng, tôi không hề sống vô thức.

    Ngay từ khi tôi bắt đầu nói lại được, tôi đã chuẩn bị sẵn mọi thứ.

    Tối hôm đó, trong bữa cơm giỗ, tôi đứng dậy trước bàn thờ bố ruột. Mẹ tôi còn đang run run nhìn tôi, thì tôi lên tiếng, rõ ràng hơn buổi sáng rất nhiều:

    “Con không bị câm vì sốc.
    Con câm… vì con đã thấy sự thật.”

    Bố dượng tôi bật dậy, quát lớn:
    “Mày im ngay!”

    Nhưng đã muộn.

    Tôi lấy từ trong túi ra một chiếc USB, đặt lên bàn.
    “Trong này là đoạn ghi âm, video, và lời khai tôi đã nộp cho công an từ tuần trước.”

    Mẹ tôi sững sờ:
    “Con nói gì vậy?”

    Tôi quay sang mẹ, giọng bình tĩnh đến lạnh người:
    “Tai nạn của bố không phải là tai nạn. Là do người này dàn dựng.”

    Bố dượng tôi lao tới, định giật lấy USB, nhưng cửa nhà bật mở.

    Công an bước vào.

    Ông ta khụy xuống ngay giữa nhà, miệng ú ớ không thành lời. Hóa ra, suốt mười chín năm qua, mỗi lần ông ta nhìn tôi, ông ta không sợ tôi yếu đuối — mà sợ tôi nhớ lại.

    Tôi đã không nói suốt mười chín năm, không phải vì tôi quên, mà vì tôi chờ đến ngày thích hợp nhất.

    Ngày giỗ bố tôi.

    Ngày mà ông ta không còn chỗ trốn.

    Có những bí mật chỉ tồn tại được khi người biết nó không thể lên tiếng.
    Nhưng một khi người câm đã nói lại được,
    thì đó là lúc tất cả phải trả giá.

    \

  • Ngày càng nhiều người qua đời vì un.g thư phổi? Bác sĩ khuyên: Tɾời lạnh thà nằm một chỗ còn tốt hơn chăm làm 4 việc

    Khi trời trở ʟạnh, rất nhiḕu người vȏ thức ʟàm 4 việc dưới ᵭȃy mà ⱪhȏng hại nó hại phổi, thậm chí ʟàm tăng nguy cơ ᴜng thư phổi.

      Ung thư phổi ᵭang ʟà nỗi ám ảnh ʟớn nhất trong các ʟoại bệnh ʟý ác tính trên toàn cầu. Theo dữ ʟiệu từ GLOBOCAN 2022, thḗ giới ghi nhận hơn 2,4 triệu ca mắc mới và gần 1,8 triệu ca tử ⱱoոɢ , ⱪhiḗn ᴜng thư phổi trở thành nguyên nhȃn gȃy tử ⱱoոɢ hàng ᵭầu trong tất cả các ʟoại ᴜng thư. Tại Việt Nam, con sṓ này cũng vȏ cùng ᵭáng báo ᵭộng với hơn 26.000 ca mắc mới mỗi năm.

      Thực phẩm bổ sung

      Tại sao mùa ʟạnh phổi dễ bị tổn thương hơn?

      Bác sĩ Wen Siwan, chuyên ⱪhoa Hȏ hấp tại Bệnh viện Tongji (Trung Quṓc) cho rằng có một sṓ nguyên nhȃn chính ⱪhiḗn bệnh phổi gia tăng trong mùa ʟạnh:

      – Co thắt ᵭường thở: Khȏng ⱪhí ʟạnh ⱪhiḗn mạch máu và cơ phḗ quản co ʟại, gȃy hẹp ᵭường thở và ⱪhó thở.

      – Lȏng mao tê ʟiệt: Nhiệt ᵭộ thấp ʟàm giảm ⱪhả năng tự ʟàm sạch của phổi, ⱪhiḗn vi ⱪhuẩn và bụi bẩn bị ứ ᵭọng.

      – Khȏ niêm mạc: Khȏng ⱪhí hanh ⱪhȏ ʟàm mất ʟớp màng nhầy bảo vệ, ⱪhiḗn phổi dễ bị virus và vi ⱪhuẩn tấn cȏng trực tiḗp.

      – Viêm nhiễm ⱪéo dài: Sức ᵭḕ ⱪháng tại chỗ giảm ⱪhiḗn các vḗt viêm nhỏ ⱪhó tự phục hṑi, dễ tiḗn triển thành tổn thương mãn tính.

      4 việc hại phổi, tăng nguy cơ ᴜng thư phổi nhưng nhiḕu người thích ʟàm vào mùa ʟạnh

      Do phổi dễ tổn thương hơn vào mùa ᵭȏng nên việc chăm sóc phổi và sức ⱪhỏe hȏ hấp thời ᵭiểm này vȏ cùng cần thiḗt. Nhưng có ⱪhȏng ít thói quen tưởng tṓt hóa ra ʟại hại phổi, tăng nguy cơ ᴜng thư mà rất nhiḕu người ᵭang mắc phải:

      1. Tập thể d:ục quá sớm hoặc quá sức ngoài trời

      Dậy sớm tập ʟuyện ⱪhi trời giá rét hoặc vận ᵭộng ngoài trời với cường ᵭộ cao ᵭḕu hại phổi. Bác sĩ Ma Yanliang từ Bệnh viện Nhȃn dȃn Đại học Bắc Kinh (Trung Quṓc) cảnh báo việc hít ⱪhí ʟạnh ᵭột ngột này gȃy ⱪích ứng ᵭường thở cực ᵭộ, ⱪích hoạt quá trình oxy hóa mạnh ʟàm tổn thương DNA tḗ bào niêm mạc.

      Ngày càng nhiḕu người tử ⱱoոɢ vì ᴜng thư phổi? Bác sĩ ⱪhuyên: Trời ʟạnh thà nằm một chỗ còn tṓt hơn chăm ʟàm 4 việc- Ảnh 2.
      Ảnh minh họa

      Còn ⱪhi tập quá sức, hệ miễn dịch bị suy giảm tạm thời, ⱪhiḗn phổi mất ᵭi ⱪhả năng tự bảo vệ trước các tác nhȃn gȃy ᵭột biḗn. Thay vào ᵭó, chỉ nên vận ᵭộng vừa phải nhưng ᵭḕu ᵭặn, ⱪhȏng tập vào sáng sớm hay tṓi muộn ngoài trời.

      2. Uṓng rượu bia ᵭể ʟàm ấm người

      Thực phẩm bổ sung

      Thói quen ᴜṓng rượu thuṓc hoặc rượu mạnh vào mùa ᵭȏng với ʟầm tưởng giúp ʟàm ấm phổi và cơ thể thực chất ʟà một sai ʟầm chḗt người. Chất cṑn ʟàm giãn mạch máu ngoại vi nhưng ʟại gȃy ức chḗ hệ miễn dịch của phổi, ⱪhiḗn các ᵭại thực bào ⱪhȏng còn ⱪhả năng tiêu diệt tḗ bào ʟạ.

      Ngoài ra, việc ʟạm dụng rượu ⱪhiḗn cơ thể thiḗu hụt các vi chất quan trọng như sắt và nhóm vitamin hỗ trợ tái tạo tḗ bào, ʟàm cho các vḗt thương nhỏ ở phḗ quản ⱪhȏng thể tự chữa ʟành, ʟȃu dần hình thành các ⱪhṓi ᴜ ác tính.

      3. Tự ý mua thuṓc bṑi bổ hoặc ⱪháng sinh ⱪhi ho

      Ngày càng nhiḕu người tử ⱱoոɢ vì ᴜng thư phổi? Bác sĩ ⱪhuyên: Trời ʟạnh thà nằm một chỗ còn tṓt hơn chăm ʟàm 4 việc- Ảnh 3.
      Ảnh minh họa

      Khi thấy các triệu chứng ho, có ᵭờm vào mùa ʟạnh, nhiḕu người rất “chăm” tự mua thuṓc ⱪháng sinh hoặc thực phẩm chức năng bṑi bổ mà ⱪhȏng có chỉ ᵭịnh. Bác sĩ Wen Siwan ⱪhẳng ᵭịnh việc dùng thuṓc ⱪhȏng ᵭúng quy chuẩn chẳng ⱪhác nào phá hủy hàng rào bảo vệ của chính mình. Sự tích tụ hóa chất và tình trạng ⱪháng thuṓc ⱪhiḗn phổi mất ᵭi ⱪhả năng ᵭḕ ⱪháng tự nhiên.

      Thay vì tự ᵭiḕu trị, bạn cần bổ sung dinh dưỡng từ thực phẩm tự nhiên giàu axit folic và protein chất ʟượng cao ᵭể xȃy dựng hệ miễn dịch vững chắc từ bên trong. Đi ⱪhám ngay ⱪhi có bất thường.

      Hàng tạp hoá

      4. Đóng ⱪín cửa cả ngày ᵭể giữ ấm

      Ngày càng nhiḕu người tử ⱱoոɢ vì ᴜng thư phổi? Bác sĩ ⱪhuyên: Trời ʟạnh thà nằm một chỗ còn tṓt hơn chăm ʟàm 4 việc- Ảnh 4.
      Ảnh minh họa

      Vì sợ ʟạnh, nhiḕu gia ᵭình thường ᵭóng chặt mọi cửa sổ và sử dụng bḗp than hoặc các thiḗt bị sưởi ⱪhȏng thȏng ⱪhí. Việc này ⱪhiḗn ⱪhȏng ⱪhí trong nhà bị tù ᵭọng, nṑng ᵭộ ⱪhí ᵭộc và vi ⱪhuẩn tăng cao gấp nhiḕu ʟần so với ngoài trời. Hít thở trong mȏi trường ⱪín ʟȃu ngày ⱪhiḗn phổi phải tiḗp xúc ʟiên tục với các chất gȃy ȏ nhiễm, ʟàm tăng nguy cơ viêm mủ mãn tính và xơ hóa phḗ quản.

      Bác sĩ Ma Yanliang ⱪhuyên nên thường xuyên mở cửa thȏng gió vào những thời ᵭiểm nắng ấm trong ngày ᵭể ʟàm sạch ⱪhȏng gian sṓng.

    • Thông tin kh:.ẩn về tin nhắn trên Z:.a:.l:.o, tất cả người dân cần biết càng sớm càng tốt

      https://cafef.vn/thong-tin-khan-ve-tin-nhan-tren-zalo-tat-ca-nguoi-dan-can-biet-cang-som-cang-tot-188251223174829155.chn

      Những tin nhắn có nội dung kiểu này trên Zalo vừa được Công an cảnh báo.

      Thời gian gần đây, trên các nền tảng mạng xã hội như TikTok, Facebook xuất hiện nhiều tài khoản công khai chào mời dịch vụ “theo dõi Zalo vợ/chồng”, “đọc trộm tin nhắn người yêu từ xa”. Những nội dung này đánh mạnh vào tâm lý nghi ngờ, tò mò trong các mối quan hệ tình cảm, khiến không ít người tìm cách liên hệ thử. Tuy nhiên, phía sau các lời quảng cáo hấp dẫn là thủ đoạn lừa đảo tinh vi nhằm chiếm đoạt dữ liệu cá nhân và tài sản của người dùng.

      Theo thông tin từ Phòng An ninh mạng và phòng, chống tội phạm sử dụng công nghệ cao – Công an tỉnh Đồng Tháp, chị V. (ngụ TP. Hồng Ngự, tỉnh Đồng Tháp) từng suýt trở thành nạn nhân của hình thức lừa đảo này. Trước đó, khi thấy một tài khoản TikTok quảng cáo dịch vụ “xem trộm Zalo vợ/chồng”, chị V. đã chủ động liên hệ để tìm hiểu.

      Sau khi kết bạn qua Zalo, đối tượng khẳng định có thể giúp chị đọc toàn bộ tin nhắn của người khác “vĩnh viễn”, chỉ cần cung cấp số điện thoại. Giá dịch vụ được đưa ra là 800.000 đồng. Đáng chú ý, đối tượng không thực hiện bất kỳ thao tác kỹ thuật nào mà chỉ gửi cho chị V. một mã QR, yêu cầu quét để “kích hoạt dịch vụ”.

      Nhận thấy dấu hiệu bất thường, chị V. đã từ chối quét mã QR và chấm dứt trao đổi. Nhờ sự cảnh giác kịp thời, chị tránh được nguy cơ bị cài mã độc, đánh cắp thông tin cá nhân và tài khoản.

      Tất cả mọi lời quảng cáo kiểu “xem Zalo từ xa”, “đọc tin nhắn bí mật” đều là lừa đảo nhằm chiếm đoạt tài sản và dữ liệu của bạn. (Ảnh: Phòng An ninh mạng và phòng, chống tội phạm sử dụng công nghệ cao – Công an tỉnh Đồng Tháp)

      Tất cả mọi lời quảng cáo kiểu “xem Zalo từ xa”, “đọc tin nhắn bí mật” đều là lừa đảo nhằm chiếm đoạt tài sản và dữ liệu của bạn. (Ảnh: Phòng An ninh mạng và phòng, chống tội phạm sử dụng công nghệ cao – Công an tỉnh Đồng Tháp)

      Theo cơ quan chức năng, các mã QR được các đối tượng lừa đảo gửi cho nạn nhân hoàn toàn không có khả năng “mở khóa” hay “xem trộm” tin nhắn Zalo như quảng cáo. Thực chất, các mã này thường chứa mã độc hoặc dẫn đến các ứng dụng giả mạo. Khi người dùng quét mã hoặc cài đặt ứng dụng theo hướng dẫn, kẻ gian có thể chiếm quyền kiểm soát thiết bị và thực hiện nhiều hành vi nguy hiểm như: Thu thập dữ liệu cá nhân (danh bạ, hình ảnh, tin nhắn), chiếm đoạt tài khoản mạng xã hội, truy cập tài khoản ngân hàng, theo dõi hoạt động điện thoại, nghe lén, định vị hoặc điều khiển thiết bị từ xa.

      Phòng An ninh mạng và phòng, chống tội phạm sử dụng công nghệ cao khẳng định, mọi lời mời gọi “xem trộm Zalo”, “đọc tin nhắn từ xa” đều là chiêu trò lừa đảo. Zalo sử dụng cơ chế bảo mật độc lập, không cá nhân hay tổ chức nào có thể đọc tin nhắn chỉ thông qua số điện thoại. Việc truy cập nội dung tin nhắn chỉ có thể thực hiện khi đăng nhập đúng tài khoản hoặc trực tiếp sử dụng thiết bị của chủ sở hữu.

      Trước tình trạng trên, lực lượng chức năng khuyến cáo người dân tuyệt đối không quét mã QR lạ, không cài đặt ứng dụng không rõ nguồn gốc, đặc biệt là các ứng dụng quảng cáo khả năng “theo dõi từ xa”, “xem tin nhắn bí mật”, “định vị người thân”. Người dân cần nâng cao cảnh giác, không để sự tò mò hay nghi ngờ cá nhân trở thành cơ hội để các đối tượng xấu lợi dụng, gây ra những rủi ro về an ninh thông tin và tài sản.

      Đời sống và pháp luật

    • Phong bì của thông gia nghèo khiến gia đình quan chức về hưu im phăng phắc

      Bố tôi từng là quan chức nên đám tang của bà nội rất đông người đến viếng. Nhiều người đặt phúng phong bì rất dày rồi rời đi rất nhanh, nhưng cũng có những người nhiệt tình ở lại đến lúc xong việc.

      Tôi sinh ra trong một gia đình khá giả, có bố là lãnh đạo sở. Anh trai và 2 chị gái đều đã lập gia đình và chị dâu, anh rể của tôi đều là con cái trong các gia đình kinh doanh giàu có. Chỉ có tôi lấy vợ là con gái nông thôn.

      Bố mẹ vợ tôi là nông dân nhưng nuôi dạy con rất kỹ, cho ăn học đàng hoàng. Gần 5 năm kết hôn, vợ tôi không để mất lòng ai bên phía nhà chồng.

      Cách đây 3 năm, bố tôi về hưu. Cứ tưởng từ nay, bố được an nhàn đầu óc, thảnh thơi bên gia đình thì bà nội tôi đổ bệnh nặng. Thấy bố mẹ chăm bà vất vả, vợ tôi thường xuyên qua lại hỗ trợ. Vài tháng gần đây, cô ấy sang ở hẳn nhà bố mẹ để trông bà ban đêm.

      Thú thực, từ ngày bố về hưu, cuộc sống của gia đình tôi thay đổi khá nhiều. Khi bố còn đương chức, 3 gia đình thông gia giàu có qua lại đều. Từ lúc bố nghỉ hưu, những cuộc thăm hỏi thưa dần. Bà tôi ốm, họ cũng chỉ qua thăm 1 lần. Riêng nhà vợ tôi, tuần nào bố mẹ cũng gửi trứng gà, rau sạch, gà đen, chim bồ câu… để tẩm bổ cho bà.

      Tuần trước, sau thời gian dài chống chọi bệnh tật, bà tôi mất. Nhà tôi không tổ chức đám tang rình rang nhưng nhân viên cũ, bạn bè, đối tác…của bố vẫn tới rất đông.

      Bố mẹ vợ, bố mẹ chồng của các anh chị tôi đến viếng bà, đi những chiếc xe sang trọng, xếp kín đầu ngõ. Họ thắp hương, đặt phong bì dày lên bàn, hỏi han vài câu xã giao rồi xin phép về sớm.

      Tôi nghe thấy mẹ chồng chị gái tôi nói: “Cuối năm, đang lúc kinh doanh tốt, bố mẹ không ở lại lâu được. Hai đứa lo việc bà xong thì nhanh chóng về hỗ trợ nhé”.

      Khi họ đi khuất, anh cả tôi buông giọng mỉa mai: “Lúc bố còn đương chức thì khác hẳn, giờ thái độ họ thay đổi thế à?”. Thế nhưng bố mẹ vợ anh cũng đến viếng chóng vánh, chẳng ở lại lâu.

      Bố mẹ vợ tôi đến muộn nhất. Ông bà đi xe khách rồi bắt taxi vào, còn mang theo bó hoa cúc, túi cam vườn thắp hương bà. Mẹ vợ tôi khóc đỏ hoe mắt bên linh cữu. Bố vợ tôi thì không nói gì nhiều, xắn tay phụ giúp gia đình.

      Tối muộn, bố mẹ vợ về nhà tôi ngủ rồi sáng lại qua đám tang sớm. Đưa bà đi chôn cất xong xuôi, bố mẹ mới chào gia đình, về quê cho kịp chuyến xe. Tôi biết ơn bố mẹ vô cùng vì đường xa xôi mà vẫn tới chia buồn với gia đình, hỗ trợ nhiều việc.

      Tối đó, bố gọi 4 anh em tôi vào phòng riêng để ghi lại phong bì, sau này còn đáp lễ mọi người. Những phong bì dày được xếp chồng. Con số lớn, nhưng không ai vui. bài tâm sự

      Phong bì của thông gia nghèo khiến gia đình quan chức về hưu im phăng phắc. Ảnh minh họa
      Tới chiếc phong bì của bố mẹ vợ tôi, anh cả nhếch mép: “Này, phong bì bố mẹ vợ chú út. Chú tự bóc xem”. Bố tôi quay sang: “Đưa cho bố”.

      Bố chậm rãi bóc chiếc phong bì. Bên trong ngoài 1 triệu đồng tiền phúng viếng, còn có một cuốn sổ tiết kiệm có 50 triệu đồng. Kẹp trong đó là mảnh giấy viết tay:

      “Thưa anh chị thông gia, số tiền này là tiền năm xưa, bà cho vợ chồng tôi để mua hồi môn cho cháu L. Khi ấy nhà tôi nghèo, chẳng chuẩn bị được tươm tất cho con. Chính bà đã bí mật gửi tiền và dặn dò: ‘Con gái đi lấy chồng, nhất định phải ngẩng cao đầu’.

      Sau này, nhiều lần lên thăm bà, chúng tôi xin được gửi trả số tiền nhưng bà kiên quyết từ chối và không cho nói với ai. Nay bà mất, chúng tôi xin gửi lại bà. Ân nghĩa này, cả đời chúng tôi không quên”.

      Cả gia đình tôi im phăng phắc. Bố tôi đặt cuốn sổ lên bàn thờ bà nội, thắp nhang và đứng lặng rất lâu.

      “Tiền bạc, chức tước cũng chỉ là nhất thời. Ở đời nay, ân nghĩa mới là điều còn mãi. Bố mong các con sau này cũng hiểu điều đó, tự răn dạy chính mình”, bố nói với 4 anh em tôi rồi rưng rưng nước mắt rời đi.

      Mời độc giả chia sẻ quan điểm và gửi tâm sự của mình đến chúng tôi. Biết đâu, câu chuyện của bạn có thể giúp ai đó tìm thấy sự đồng cảm, hoặc đơn giản là giúp chính bạn vơi đi những muộn phiền.

      Tâm sự gửi về email: Bandoisong@vietnamnet.vn hoặc bình luận phía cuối bài.