Danh mục: Chưa phân loại

  • Mẹ chồng tôi bất ngờ bị đ;/ột qu-ỵ nặng, bà được đưa thẳng vào phòng cấp cứu nhưng không kịp, ngay trước khi trút hơi thở cuối cùng, bà nắm lấy tay tôi và thì thầm

    Mẹ chồng tôi đột ngột đổ gục ngay trong bữa cơm tối.
    Chỉ trong vài phút, bà đã rơi vào trạng thái co giật, méo miệng, hơi thở đứt quãng. Xe cấp cứu đến rất nhanh, nhưng mọi thứ diễn ra còn nhanh hơn.

    Bác sĩ lắc đầu khi bà vừa được đẩy vào phòng cấp cứu.
    Đột quỵ quá nặng.
    Không còn nhiều thời gian.

    Tôi đứng ở hành lang, tay lạnh ngắt, đầu trống rỗng. Chồng tôi — Hoàng — thì liên tục gọi điện, gào lên với ai đó, vẻ mặt căng thẳng đến đáng sợ.
    Anh không khóc.
    Chỉ cáu gắt. Nóng nảy. Như thể đang sợ… một điều gì khác.

    Bất ngờ, y tá gọi tôi vào.
    “Mẹ cô muốn gặp riêng.”

    Trong phòng cấp cứu, mẹ chồng tôi nằm đó, người gầy hẳn đi chỉ trong vài giờ. Mắt bà mở hé, đục mờ nhưng khi nhìn thấy tôi, bà bỗng siết chặt tay tôi đến đau điếng.

    Tôi cúi xuống.
    Bà run rẩy, hơi thở khò khè, môi mấp máy rất lâu mới bật ra được tiếng thì thầm:

    “Chạy đi…”
    “…tránh xa con trai ta ra…”

    Tôi chết lặng.

    Bà lắc đầu yếu ớt, nước mắt trào ra từ khóe mắt đã nhăn nheo.
    “Ta… không kịp nữa rồi…”

    Rồi, bằng chút sức tàn cuối cùng, bà lén nhét vào tay tôi một mẩu giấy nhỏ, gấp làm tư, dính đầy mồ hôi lạnh.

    Chưa kịp hỏi thêm, tay bà buông thõng.
    Máy đo tim kéo thành một đường thẳng lạnh lẽo.

    Tôi bước ra ngoài trong trạng thái gần như không còn cảm giác.
    Hoàng ôm tôi rất chặt. Quá chặt.
    “Em ổn không?” — anh hỏi, giọng dịu một cách bất thường.

    Tôi gật đầu.
    Nhưng trong lòng bàn tay, mẩu giấy kia nóng rực như thiêu đốt.

    Đêm đó, khi Hoàng đã ngủ, tôi mới dám mở ra.

    Trên mẩu giấy là một dãy số tài khoản ngân hàng, kèm theo một dòng chữ nguệch ngoạc, run rẩy:

    “Trong két sắt.
    Đừng tin nó.
    Nếu con đọc được dòng này, nghĩa là ta đã thua.”

    Tim tôi đập thình thịch.

    Tôi nhớ lại ánh mắt hoảng loạn của mẹ chồng mỗi khi Hoàng nổi nóng.
    Nhớ những lần bà lén dúi tiền cho tôi, bảo “phòng thân”.
    Nhớ cả những cuộc gọi nửa đêm, khi bà yêu cầu tôi xóa lịch sử camera trong nhà… mà không nói lý do.

    Sáng hôm sau, khi Hoàng đi làm, tôi mở két sắt trong phòng mẹ chồng.

    Bên trong không phải vàng.
    Không phải tiền.

    Mà là một tập hồ sơ bệnh án tâm thần, mang tên Hoàng, được lập từ mười năm trước.

    Chẩn đoán cuối cùng được bôi đỏ:

    Rối loạn nhân cách chống đối xã hội.
    Có xu hướng bạo lực khi bị kích thích.
    Gia đình yêu cầu giữ bí mật tuyệt đối.

    Tôi ngồi sụp xuống sàn.

    Câu nói cuối cùng của mẹ chồng vang lên trong đầu, rõ ràng đến rợn người:

    “Chạy đi…”

    Tôi hiểu ra rồi.
    Bà không nguyền rủa con trai mình.
    Bà cầu cứu tôi.

    Và điều kinh hoàng nhất không phải là mẩu giấy.
    Mà là việc… Hoàng đang đứng ngay sau lưng tôi, giọng anh thì thầm rất khẽ:

    “Em tìm gì trong đó vậy?”

  • Thợ xây bỏ 300 triệu cưới cô gái bị liệt làm vợ, đêm tân hôn

    Thợ xây bỏ 300 triệu cưới cô gái bị li//ệt làm vợ, đêm tâ//n h//ôn vừa cởi á/o của vợ ra, anh biết mình tr/úng số độc đắc…

    Trong một con hẻm nhỏ ở vùng ven Hà Nội, Hùng – một người thợ xây gần 35 tuổi, nổi tiếng là người hiền lành, chịu khó – khiến cả xóm ngỡ ngàng khi tuyên bố sẽ cưới Lan làm vợ. Lan – cô gái từng là hoa khôi của trường sư phạm – bị tai nạn giao thông ba năm trước khiến phần thân dưới liệt hoàn toàn, phải ngồi xe lăn, mất luôn ước mơ đứng trên bục giảng.

    Người ta xì xào: “Thằng Hùng dở hơi à? Cưới người ta ngồi xe lăn mà còn bỏ ra ba trăm triệu tổ chức cưới hỏi đủ cả?” Người thì thương, người thì cười chê. Hùng không giải thích. Anh chỉ cười hiền, nằm chặt tay Lan khi cùng đi chụp ảnh cưới, nói với cô:

    “Em không đứng dậy được, thì anh sẽ ngồi xuống bên cạnh em. Mình cùng đi tiếp phần đời còn lại.”

    Lan khóc như mưa trong vòng tay anh. Bao nhiêu mặc cảm, tủi hờn, sợ hãi tan biến. Lần đầu tiên sau ba năm nằm trên giường bệnh, cô tin rằng mình có thể hạnh phúc.

    Gia đình Lan ban đầu phản đối dữ dội. Mẹ cô vừa khóc vừa mắng:

    “Con đã như thế này rồi, sao không biết nghĩ? Sao lại để người ta khổ theo mình?”

    Lan chỉ nhìn mẹ, nụ cười yếu ớt mà kiên định:

    “Con không muốn là gánh nặng. Nhưng Hùng không coi con là gánh nặng. Con tin anh ấy.”

    Sau vài tháng kiên trì, hai bên gia đình cũng xuôi lòng. Đám cưới tổ chức đơn giản nhưng đầy ấm cúng. Hùng tự tay xây lại căn nhà nhỏ, làm dốc lên xuống, chỉnh lại mọi thứ để Lan có thể tự sinh hoạt phần nào. Anh còn lắp thêm lan can, thiết kế lại phòng tắm. Người ta đếm sơ sơ, anh bỏ ra hơn 300 triệu – số tiền anh dành dụm suốt 10 năm đi làm khắp nơi – chỉ để cô gái ấy được sống dễ dàng hơn một chút.

    Tối hôm tân hôn, trời mưa lất phất. Trong căn phòng nhỏ thơm mùi gỗ mới, Hùng dìu Lan lên giường. Anh vụng về gỡ lớp áo cưới ren trắng. Bàn tay run run – không phải vì dục vọng, mà vì xúc động. Khi tấm áo rơi xuống, anh khựng lại.

    Không phải vì thân thể yếu ớt kia. Mà vì từng vết sẹo, từng vết lăn mờ nhòe chạy dọc lưng và hai bên hông cô. Những dấu vết của ba năm tập vật lý trị liệu đau đớn, của những lần ngã trong âm thầm, và cả những lần khóc cạn nước mắt giữa đêm vì không thể trở mình.

    Hùng củi xuống, ôm cô thật chặt. Không một lời nào được thốt ra, nhưng nước mắt anh thấm đẫm tóc cô.

    “Anh không tiếc à?” – Lan hỏi khẽ, giọng lạc đi.

    Hùng lắc đầu, môi anh chạm nhẹ lên trán cô:

    “Không. Anh chỉ tiếc… vì không đến sớm hơn, để đỡ cho em phần nào đau đớn. Em chính là may mắn lớn nhất đời anh.”

    Lan bật khóc. Chưa bao giờ cô thấy mình được nhìn bằng ánh mắt ấy – không thương hại, không gánh vác, mà là yêu thương thuần túy.

    Từ hôm đó, mỗi ngày là một ngày mới. Hùng không chỉ là chồng, mà còn là bạn đồng hành trong hành trình chữa lành của Lan. Anh đưa cô đi tập vật lý trị liệu mỗi tuần, học cách nấu món cô thích, tự mày mò làm móc treo quần áo, gắn hệ thống gọi điện nhỏ cạnh giường để cô có thể gọi anh nếu cần.

    Còn Lan, dù vẫn ngồi xe lăn, nhưng đôi mắt cô rạng rỡ hơn bất kỳ người phụ nữ nào. Cô bắt đầu vẽ trở lại – những bức tranh đầy sức sống, tràn ngập ánh sáng. Cô còn mở một lớp học online dạy mỹ thuật cho trẻ em, lấy tên là: “Sống Lại Từ Màu Sắc.”

    Một năm sau, cô bắt đầu cảm nhận được đôi chân. Hai năm sau, với nỗ lực phi thường và tình yêu luôn bên cạnh, Lan tập đi với nạng. Ngày cô bước được ba bước đầu

    tiên, Hùng ôm lấy cô bật khóc như một đứa trẻ.

    “Anh thấy chưa?” – cô cười trong nước mắt – “Anh đúng là trúng số độc đắc rồi.”

    Anh gật đầu, thì thầm:

    “Và anh sẽ không đổi lấy giải thưởng nào khác, dù là cả thế giới này.”

  • 4 loại thịt không khác gì ‘thuocdoc’, đáng lẽ phải BỊ C:.Ấ:.M từ lâu: Vậy mà nhiều người Việt vẫn ăn

    Nếu chọn nhầm, nguy cơ tiếp xúc với hóa chất, vi khuẩn và độc tố là hoàn toàn có thể xảy ra.

    Thịt là nguồn cung cấp đạm quan trọng và xuất hiện thường xuyên trên mâm cơm. Tuy nhiên, an toàn thực phẩm của thịt phụ thuộc rất lớn vào khâu lựa chọn, chế biến và bảo quản. Nếu chọn nhầm, nguy cơ tiếp xúc với hóa chất, vi khuẩn và độc tố là hoàn toàn có thể xảy ra.

    Có 4 loại thịt nên tuyệt đối tránh mua.

    1. “Cá diesel”, “cá tẩm bột giặt”

    Một số đối tượng gian thương lợi dụng thủ thuật để cá trông tươi hơn bằng cách cho thêm diesel vào nước làm giảm lượng không khí trong nước, khiến những con cá đang giãy giụa bơi lội dữ dội và trông có vẻ linh hoạt, hoặc ngâm cá trong dung dịch formaldehyde rồi phun thêm chất tạo bọt giống bột giặt để tạo độ bóng bề ngoài. Những chất này có khả năng gây kích ứng tiêu hóa, làm tổn hại gan và có liên quan nguy cơ ung thư cho người tiêu dùng.

    4 loại thịt đáng lẽ phải BỊ CẤM từ lâu, vậy mà nhiều người vẫn ăn- Ảnh 1.
    Khi mua cá, nếu thấy mùi dầu, mùi hắc nghi ngờ hóa chất, hoặc thân cá cứng bất thường, người dân nên tránh.

    2. Thịt cấp đông quá lâu

    Thịt đông lạnh không sai, nhưng nếu thịt đã qua bảo quản quá lâu, nguy cơ oxy hoá chất béo và phân hủy protein sẽ cao, sinh ra các hợp chất độc. Một số vụ việc được phanh phui trước đây ở Trung Quốc, loại thịt này còn được gọi là “thịt xác sống”.

    4 loại thịt đáng lẽ phải BỊ CẤM từ lâu, vậy mà nhiều người vẫn ăn- Ảnh 2.
    Người tiêu dùng nên chú ý giá bán, màu sắc, mùi sau khi rã đông và ưu tiên mua thịt tại siêu thị hoặc cửa hàng có uy tín.

    3. Cổ heo có điểm đỏ, xám nghi bệnh

    Vùng cổ heo là nơi có nhiều hạch lympho. Nếu phần này có màu sắc bất thường, dạng hạch, đó có thể là mô bệnh. Mặc dù quy trình giết mổ tiêu chuẩn sẽ loại bỏ phần này, người dân khi mua vẫn cần quan sát kỹ.

    4 loại thịt đáng lẽ phải BỊ CẤM từ lâu, vậy mà nhiều người vẫn ăn- Ảnh 3.
    4. Tôm có màu quá đỏ, nghi bị “nhuộm màu”

    Một số trường hợp tôm có thể được nhuộm sắc tố bị cấm sử dụng trong thực phẩm để tạo vẻ tươi mới. Nếu lau bằng khăn ướt thấy lem màu hoặc ngâm nước ấm thấy nước đổi màu đục, có thể nghi ngờ bị can thiệp.

    4 loại thịt đáng lẽ phải BỊ CẤM từ lâu, vậy mà nhiều người vẫn ăn- Ảnh 4.
    Giới chuyên môn cho rằng ăn thịt an toàn không chỉ là tránh thực phẩm bị can thiệp hoá chất, mà còn phải chú ý cách ăn. Nội tạng động vật dù chứa nhiều vi chất nhưng cũng có nguy cơ tồn lưu kim loại nặng, nên không nên ăn thường xuyên. Các loại thịt tẩm ướp sẵn cũng cần hạn chế vì chứa nhiều muối và nitrit.

    Trong báo cáo từng đăng trên các tạp chí y khoa lớn, tiêu thụ nhiều thịt chế biến sẵn mỗi ngày có liên quan tăng nguy cơ bệnh tim mạch và ung thư. Vì vậy, nguyên tắc ăn thịt hợp lý vẫn là kiểm soát lượng, đa dạng lựa chọn và ưu tiên phương pháp chế biến phù hợp.

    Về bảo quản, nhiệt độ lạnh giúp kìm hãm vi sinh vật, nhưng không thể tiêu diệt hoàn toàn. Nếu phải trữ đông, người dân cần ghi nhớ thời gian bảo quản phù hợp với từng loại thịt và nên sử dụng càng sớm càng tốt.

  • Thuê một ngọn núi nuôi 30 con lợn rồi bỏ quên 5 năm – Một ngày nọ ông b/ất n/gờ trở lại, liền s/ững s/ờ trước cảnh tượng

    Thuê một ngọn núi nuôi 30 con lợn rồi bỏ quên 5 năm – Một ngày nọ ông b/ất n/gờ trở lại, liền s/ững s/ờ trước cảnh tượng…

    Năm 2018, Lâm – một người đàn ông ngoài ba mươi tuổi ở vùng trung du – từng nuôi hy vọng đổi đời bằng việc thuê một quả đồi hoang để làm trang trại. Anh vét sạch vốn liếng, vay thêm ngân hàng để dựng chuồng, khoan giếng, rồi đưa lên đó 30 con lợn giống.

    Ngày dắt đàn lợn đầu tiên lên núi, Lâm tự hào nói với vợ:
    “Em chờ anh. Chỉ cần một năm thôi, mình sẽ có tiền xây nhà mới.”

    Nhưng đời không dễ như những trang sách dạy làm giàu.

    Chưa đầy ba tháng sau, dịch tả lợn châu Phi bùng phát. Những trại lợn quanh vùng đổ bệnh hàng loạt, người ta đốt chuồng suốt cả tuần liền, khói đen phủ kín cả triền đồi. Vợ anh – chị Hà – hoảng sợ giục Lâm bán tháo đàn lợn còn khỏe để gỡ vốn. Nhưng Lâm nhất quyết giữ, hy vọng dịch sẽ sớm qua.

    Rồi chính anh cũng đổ bệnh vì kiệt sức, phải về quê ngoại dưỡng hơn tháng. Khi quay lại, đàn lợn đã hao hụt. Giá thức ăn đội lên gấp đôi, ngân hàng thúc ép trả lãi. Những đêm nằm nghe tiếng mưa quất ràn rạt trên mái tôn, Lâm cảm giác mọi thứ đang sụp đổ.

    Cho đến một buổi tối, sau khi nhận cuộc gọi của chủ nợ, anh ngồi phịch xuống sàn và buông một câu:
    “Anh chịu rồi.”

    Ngày hôm sau, Lâm khóa cửa chuồng lại, gửi lại chìa khóa cho chủ đồi rồi rời khỏi đó. Anh không đành lòng nhìn đàn lợn chết dần, nhưng cũng không còn khả năng cứu vãn. Chuyện trang trại xem như phá sản.

    Suốt 5 năm, Lâm không đặt chân trở lại ngọn núi ấy.

    Anh và vợ chuyển xuống thành phố làm công nhân. Cuộc sống nghèo nhưng bình lặng hơn. Mỗi khi nghe ai nhắc đến chăn nuôi, Lâm chỉ cười buồn:
    “Đốt tiền cho núi ăn ấy mà.”

    Thế rồi đầu năm nay, chủ quả đồi – ông Thìn – bất ngờ gọi cho anh. Giọng ông run run:
    “Cậu lên đây đi. Cái trang trại năm xưa… có chuyện lớn rồi.”

    Sáng hôm đó, Lâm chạy xe máy hơn 40 cây số lên núi. Con đường đất đỏ ngày xưa nay bị cây cối bao phủ, rậm rạp như bỏ hoang cả chục năm. Anh vừa đi vừa hoang mang: liệu chỉ còn lại đống gỗ nát không? Hay là chuồng đã sập?

    Đến khi vòng qua con dốc cuối cùng, Lâm khựng lại.

    Khu trang trại trước mắt anh… trông như một khu bảo tồn hoang dã.

    Những luống cây anh từng trồng để chắn gió nay mọc thành cả rừng nhỏ. Tiếng gió thổi, tiếng lá chạm nhau rào rạt. Nhưng điều khiến anh rùng mình nhất là âm thanh trầm đục vang lên phía trong chuồng cũ.

    Lâm bước chậm rãi đến. Khi anh đẩy cánh cửa gỗ đã mục nát ra, tim anh như rơi xuống.

    Một con lợn rừng khổng lồ – phải nặng hơn tạ rưỡi – nhìn chằm chằm về phía anh. Nhưng nó không một chút tấn công hay sợ hãi. Ánh mắt ấy… rất lạ.

    Ông Thìn đứng phía sau nói nhỏ:
    “Đừng sợ. Nó quen người lắm. Nhớ cậu đấy.”

    Lâm há hốc miệng. Ông Thìn kể lại:

    Sau khi Lâm bỏ đi, 30 con lợn ban đầu chỉ còn vài con sống sót. Nhưng thay vì chết vì đói, chúng học cách đào rễ cây, tìm nước suối, tụ tập thành đàn. Qua thời gian, chúng giao phối, sinh sôi… và tiến hóa dần thành lợn rừng để thích nghi với môi trường khắc nghiệt.

    Người dân quanh vùng đôi lần thấy bóng đàn lợn chạy qua rừng, nhưng vì chúng không phá hoại gì nên chẳng ai để ý. Mãi đến tháng trước, ông Thìn lên núi khảo sát đất mới phát hiện ra cả một quần thể lợn bán hoang dã, có tới hơn 70 con, sống ngay trong phạm vi trang trại cũ.

    Nhưng điều bất ngờ nhất, theo lời ông Thìn, là khi ông mở cửa chuồng lần đầu, con lợn to nhất – con đang đứng trước mặt Lâm – đã chạy đến hí mõm vào tay áo ông. Nhìn kỹ, nó có một vệt trắng trên trán giống hệt con lợn nái mà Lâm từng rất nâng niu 5 năm trước.

    Lâm ngồi thụp xuống. Con lợn tiến lại gần, ngửi ngửi tay anh như thể nhận ra mùi quen. Mắt anh cay xè.

    “Trời đất… mày còn sống à?”

    Lâm đưa tay vuốt nhẹ lên đầu nó. Bộ lông xù cứng, nhưng phản ứng của nó lại hiền đến kỳ lạ. Nó rúc đầu vào lòng anh như một con chó lớn. Khoảnh khắc đó, Lâm thấy nghèn nghẹn nơi cổ – là niềm vui, là sự ân hận, là cảm giác khó diễn tả khi gặp lại thứ mình từng buông tay.

    Ông Thìn đặt tay lên vai Lâm:
    “Tôi nghĩ cậu nên quay lại. Đàn lợn này giờ trở thành tài sản quý rồi. Nếu làm khu sinh thái hoặc khu bảo tồn nhỏ, có khi còn tốt hơn chăn nuôi trước kia.”

    Lâm nhìn quanh. Ngọn núi hoang vắng ngày nào giờ như có linh hồn mới – sự sống tự nhiên, mạnh mẽ và thuần khiết.

    Anh thở dài, nhưng là một hơi thở nhẹ nhõm:
    “Có lẽ đã đến lúc sửa sai.”

    5 năm trước anh rời đi trong tuyệt vọng. Còn hôm nay, anh quay lại với một cơ hội khác – không phải để làm giàu bằng mọi giá, mà để bù đắp cho đàn lợn kiên cường đã sống sót theo cách không ai ngờ.

    Chiều xuống, khi từng tia nắng cuối ngày rơi qua tán cây, tiếng kêu ụt ịch vang lên khắp triền đồi. Lâm đứng giữa khung cảnh ấy, trong lòng trào lên cảm giác mà anh chưa từng có:

    Đôi khi, thứ ta tưởng đã mất… lại âm thầm chờ ta quay về để bắt đầu lần nữa.

  • Từ nào trong Tiếng Việt vừa nặng, vừa nhẹ? – Trả lời đúng, bạn lọt top 1% người thông minh nhất

    Câu đố nghe có vẻ rất vô lý nhưng đáp án thì đơn giản không ngờ.

    Tiếng Việt là một ngôn ngữ giàu đẹp, phong phú và phức tạp với hệ thống thanh điệu độc đáo, tạo nên nét đặc trưng không thể nhầm lẫn. Sự thú vị của tiếng Việt

    không chỉ nằm ở ngữ nghĩa mà còn ở những trò chơi chữ đầy sáng tạo. Câu đố “Từ nào trong Tiếng Việt vừa nặng, vừa nhẹ?” là một minh chứng rõ nét, khiến người nghe không khỏi tò mò và thách thức trí tuệ.

    Câu đố này thoạt nghe có vẻ hack não, thậm chí vô lý. Làm sao một từ lại có thể vừa “nặng” vừa “nhẹ” – hai khái niệm dường như đối lập nhau? Ngay cả người Việt, dù thông thạo ngôn ngữ, cũng có thể bối rối khi đối mặt với câu hỏi này.

    Tuy nhiên, đáp án lại đơn giản hơn nhiều so với tưởng tượng, bởi nó nằm ngay trong sự tinh tế của cách chơi chữ trong tiếng Việt.

    Đến đây bạn đã đoán được chưa? Nếu chưa thì xin công bố luôn: Đáp án cho câu đố này chính là từ… “nhẹ”.

    Từ “nhẹ” vừa mang nghĩa “nhẹ” (trái ngược với nặng), vừa mang dấu nặng – một trong sáu thanh điệu của tiếng Việt. Khi phát âm, dấu nặng tạo cảm giác trầm, “nặng nề” trong âm điệu, khiến từ này trở thành một sự kết hợp hoàn hảo giữa “nặng” và “nhẹ”.

    Theo Từ Điển Tiếng Việt của Hoàng Phê (NXB Đà Nẵng, 2006), “nhẹ” được định nghĩa là “có trọng lượng nhỏ, không nặng”. Đây là nghĩa trực tiếp, chỉ trạng thái vật

    lý hoặc mức độ không đáng kể của sự vật, sự việc. Trong khi đó, trong tiếng Việt, dấu nặng là một thanh điệu trầm, khiến âm tiết khi phát âm nghe “nặng” hơn, như một sự nhấn xuống. Từ “nhẹ” vì thế không chỉ mang nghĩa nhẹ nhàng mà còn chứa đựng yếu tố “nặng” trong cách phát âm và cấu trúc thanh điệu.

    Có thể thấy, câu đố đã tận dụng sự đa nghĩa của từ “nặng” (vừa là trọng lượng, vừa là thanh điệu) để tạo ra một đáp án vừa đơn giản, vừa thông minh. Chắc hẳn, một lần nữa, bạn sẽ phải gật gù: Tiếng Việt đầy bất ngờ!

    Mười lăm năm sau ngày ra trường, tôi – Minh, lớp trưởng 12A3 ngày nào – đứng trước gương tự nhủ phải giữ phong độ cho buổi họp lớp hôm nay. Là lớp trưởng,

     tôi luôn mang trong mình trách nhiệm giữ gìn hình ảnh, kết nối bạn bè. Hôm ấy, nhà hàng sang trọng ở trung tâm Sài Gòn đã được tôi đặt trước, bàn tiệc bày biện đẹp mắt, thực đơn toàn món đắt tiền. Tôi muốn buổi gặp gỡ này thật trọn vẹn, để những kỷ niệm thời áo trắng sống lại rực rỡ như ngày nào.

    Tám người bạn cũ xuất hiện, nhưng điều khiến tôi bất ngờ là không ai đi một mình. Người thì dắt theo chồng, người dẫn vợ, có người còn kéo cả con cái, tổng cộng gần hai mươi người ngồi chật kín ba bàn tiệc. Tôi thoáng chốc ngỡ ngàng, nhưng rồi tự nhủ: “Thôi, đông vui càng tốt. Lớp mình mà, phải chơi lớn!”. Khi người phục

     vụ đưa hóa đơn, con số hơn ba chục triệu khiến tôi hơi khựng lại, nhưng ánh mắt chờ đợi của cả nhóm khiến tôi mỉm cười, rút ví thanh toán toàn bộ. Tiếng vỗ tay rộn rã vang lên, bạn bè liên tục khen: “Minh đúng là lớp trưởng đỉnh cao, hào phóng quá trời!”. Tôi gật đầu, lòng ấm áp, nghĩ rằng mình đã làm tròn vai trò người kết nối.

    Nhưng sáng hôm sau, khi vừa mở điện thoại, tôi chết lặng. Nhóm chat lớp, nơi tôi từng bỏ tâm sức duy trì, giờ ngập tràn những tin nhắn khiến máu trong người tôi như sôi lên:

    “Hôm qua nhờ Minh mà cả nhà tui ăn uống no nê, sướng rơn!”
    “Ừ, cứ để lớp trưởng lo. Người ta giờ làm chủ, tiền đầy túi, tiếc gì vài triệu.”

  • Chàng trai có cái tên ngắn nhất Việt Nam, ai nghe lần đầu cũng nghĩ là đùa

    Chàng trai mang tên chỉ 2 ký tự, được xem là người có cái tên ngắn nhất Việt Nam, bị hàng triệu người gọi tên mỗi ngày

    Theo Thời báo Văn học nghệ thuật có bài Chàng trai có cái tên ngắn nhất Việt Nam, ai nghe lần đầu cũng nghĩ là đùa. Nội dung như sau:

    Trong cuộc đời mỗi người, cái tên không đơn thuần chỉ là một chuỗi ký tự – đó là dấu ấn cá nhân, gắn liền với danh tính, các loại giấy tờ, thủ tục hành chính, và đôi khi còn ảnh hưởng đến tâm lý cũng như cuộc sống thường nhật. Việc mang một cái tên quá khác biệt hoặc độc lạ đôi khi khiến chủ nhân rơi vào những tình huống “dở khóc dở cười”.

    Điển hình cho trường hợp này là câu chuyện của một chàng trai sinh năm 1991, đến từ một tỉnh miền Trung, với cái tên được xem là độc nhất vô nhị – chỉ vỏn vẹn hai ký tự: OK.

    Hình ảnh giấy phép lái xe của nam thanh niên có cái tên ngắn nhất Việt Nam
    Hình ảnh giấy phép lái xe của nam thanh niên có cái tên ngắn nhất Việt Nam

    Cái tên ngắn đến mức khó tin này nhanh chóng thu hút sự chú ý của cộng đồng mạng. Nhiều người còn cho rằng, đây có thể là cái tên ngắn nhất Việt Nam từ trước đến nay. Không ít bình luận bày tỏ sự bất ngờ xen lẫn thích thú, bởi “OK” trong tiếng Anh vốn mang nghĩa đồng ý hoặc chấp thuận – khiến cái tên vừa đơn giản, vừa gây ấn tượng mạnh mẽ ngay từ lần đầu nghe thấy.

    Anh OK chia sẻ rằng cha mẹ đặt tên cho anh với hy vọng khi lớn lên, con trai sẽ luôn gặp thuận lợi, suôn sẻ trong mọi việc và bất cứ điều gì anh làm đều sẽ nhận được sự “đồng ý”. Chính vì vậy, họ đã quyết định đặt tên anh là “OK”. Cái tên này khiến nhiều người phải ngạc nhiên vì sự đặc biệt của nó. Với độ ngắn gọn và ấn tượng, có lẽ không ai có thể phủ nhận rằng nếu xếp hạng, cái tên “OK” sẽ đứng đầu trong số những cái tên ấn tượng.

    Mặc dù sở hữu cái tên độc đáo, ngắn gọn, nhưng anh OK không ít lần gặp phải tình huống dở khóc dở cười. Thời còn đi học, tên của anh thường xuyên là chủ đề bàn tán trong lớp.

     “Các bạn thường nói tên mình chẳng giống người Việt Nam, rồi họ đem cái tên ‘OK’ của mình ra để trêu chọc. Còn các thầy cô giáo, mỗi khi không biết gọi ai lên bảng kiểm tra bài cũ, họ sẽ lật sổ điểm và tìm ai có tên đặc biệt để gọi lên. Đương nhiên, tôi là người thường xuyên được gọi vì trong lớp chẳng ai có tên đặc biệt như ‘OK’ cả,” nam thanh niên này chia sẻ.

    Chàng trai gặp phải không ít tình huống dở khóc dở cười vì cái tên của mình
    Chàng trai gặp phải không ít tình huống dở khóc dở cười vì cái tên của mình

    Tên “Ok” không chỉ là một từ phổ biến mà người Việt thường sử dụng hàng ngày để diễn đạt sự đồng ý, mà còn được biết đến rộng rãi trên toàn cầu. Đây là một từ quen thuộc không chỉ ở Việt Nam mà còn xuất hiện ở nhiều quốc gia trên thế giới. Vì vậy, không ngoa khi nói rằng tên “OK” của anh chàng đã được hàng triệu người sử dụng trên toàn thế giới.

    Mặc dù đã gặp không ít tình huống trớ trêu liên quan đến tên gọi của mình, nhưng theo thời gian, anh OK đã dần quen thuộc và chấp nhận cái tên mà cha mẹ đã đặt. Anh không còn cảm thấy tự ti nữa, ngược lại, anh luôn tự hào về việc sở hữu một cái tên độc đáo như vậy.

  • Sự thật về bức bia mộ ghi liệt sĩ 6 tuổi, hy sinh năm 1966

    Cục Người có công (Bộ Nội vụ) đã có phản hồi liên quan đến việc vừa qua trên mạng xã hội xuất hiện thông tin về một “liệt sĩ 6 tuổi” ở huyện Củ Chi, TP HCM.

    Hình ảnh được đăng tải trên mạng xã hội

    Theo đó, thông tin và hình ảnh đăng trên mạng xã hội có nội dung “Chú Khá 6 tuổi hy sinh khi cùng bố mẹ đào địa đạo Củ Chi, rồi chui xuống tránh càn, cả nhà mất luôn!”. Những thông tin này kèm hình ảnh bia mộ với thông tin: Liệt sĩ Bùi Văn Khá, quê quán xã An Nhơn Tây, huyện Củ Chi (TP HCM), kèm theo thông tin người này hy sinh ngày 28-2-1966, khi mới 6 tuổi.

    Đại diện Cục Người có công cho biết không có liệt sĩ nào tên Bùi Văn Khá, hy sinh năm 1966, ở tuổi lên 6 như thông tin mà mạng xã hội lan truyền.

    Theo dữ liệu chính thức do TP HCM quản lý, chỉ có một liệt sĩ mang tên Bùi Văn Kha, sinh năm 1948, hy sinh năm 1968, hưởng dương 20 tuổi. Liệt sĩ Bùi Văn Kha quê quán xã An Nhơn Tây, huyện Củ Chi, đang được an táng tại nghĩa trang liệt sĩ huyện Củ Chi.

    Theo Bộ Nội vụ, thông tin trên bia mộ được đăng tải trên mạng xã hội và dữ liệu chính thức có sự sai lệch. Bên cạnh đó, hình ảnh bia mộ cũng có nhiều điểm không trùng khớp với thực tế tại nghĩa trang liệt sĩ An Nhơn Tây, huyện Củ Chi.

    Cục Người có công (Bộ Nội vụ) đã có phản hồi liên quan đến việc vừa qua trên mạng xã hội xuất hiện thông tin về một “liệt sĩ 6 tuổi” ở huyện Củ Chi, TP HCM.

    Hình ảnh được đăng tải trên mạng xã hội

    Theo đó, thông tin và hình ảnh đăng trên mạng xã hội có nội dung “Chú Khá 6 tuổi hy sinh khi cùng bố mẹ đào địa đạo Củ Chi, rồi chui xuống tránh càn, cả nhà mất luôn!”. Những thông tin này kèm hình ảnh bia mộ với thông tin: Liệt sĩ Bùi Văn Khá, quê quán xã An Nhơn Tây, huyện Củ Chi (TP HCM), kèm theo thông tin người này hy sinh ngày 28-2-1966, khi mới 6 tuổi.

    Đại diện Cục Người có công cho biết không có liệt sĩ nào tên Bùi Văn Khá, hy sinh năm 1966, ở tuổi lên 6 như thông tin mà mạng xã hội lan truyền.

    Theo dữ liệu chính thức do TP HCM quản lý, chỉ có một liệt sĩ mang tên Bùi Văn Kha, sinh năm 1948, hy sinh năm 1968, hưởng dương 20 tuổi. Liệt sĩ Bùi Văn Kha quê quán xã An Nhơn Tây, huyện Củ Chi, đang được an táng tại nghĩa trang liệt sĩ huyện Củ Chi.

    Theo Bộ Nội vụ, thông tin trên bia mộ được đăng tải trên mạng xã hội và dữ liệu chính thức có sự sai lệch. Bên cạnh đó, hình ảnh bia mộ cũng có nhiều điểm không trùng khớp với thực tế tại nghĩa trang liệt sĩ An Nhơn Tây, huyện Củ Chi.

    Cục Người có công (Bộ Nội vụ) đã có phản hồi liên quan đến việc vừa qua trên mạng xã hội xuất hiện thông tin về một “liệt sĩ 6 tuổi” ở huyện Củ Chi, TP HCM.

    Hình ảnh được đăng tải trên mạng xã hội

    Theo đó, thông tin và hình ảnh đăng trên mạng xã hội có nội dung “Chú Khá 6 tuổi hy sinh khi cùng bố mẹ đào địa đạo Củ Chi, rồi chui xuống tránh càn, cả nhà mất luôn!”. Những thông tin này kèm hình ảnh bia mộ với thông tin: Liệt sĩ Bùi Văn Khá, quê quán xã An Nhơn Tây, huyện Củ Chi (TP HCM), kèm theo thông tin người này hy sinh ngày 28-2-1966, khi mới 6 tuổi.

    Đại diện Cục Người có công cho biết không có liệt sĩ nào tên Bùi Văn Khá, hy sinh năm 1966, ở tuổi lên 6 như thông tin mà mạng xã hội lan truyền.

    Theo dữ liệu chính thức do TP HCM quản lý, chỉ có một liệt sĩ mang tên Bùi Văn Kha, sinh năm 1948, hy sinh năm 1968, hưởng dương 20 tuổi. Liệt sĩ Bùi Văn Kha quê quán xã An Nhơn Tây, huyện Củ Chi, đang được an táng tại nghĩa trang liệt sĩ huyện Củ Chi.

    Theo Bộ Nội vụ, thông tin trên bia mộ được đăng tải trên mạng xã hội và dữ liệu chính thức có sự sai lệch. Bên cạnh đó, hình ảnh bia mộ cũng có nhiều điểm không trùng khớp với thực tế tại nghĩa trang liệt sĩ An Nhơn Tây, huyện Củ Chi.

    Cục Người có công (Bộ Nội vụ) đã có phản hồi liên quan đến việc vừa qua trên mạng xã hội xuất hiện thông tin về một “liệt sĩ 6 tuổi” ở huyện Củ Chi, TP HCM.

    Hình ảnh được đăng tải trên mạng xã hội

    Theo đó, thông tin và hình ảnh đăng trên mạng xã hội có nội dung “Chú Khá 6 tuổi hy sinh khi cùng bố mẹ đào địa đạo Củ Chi, rồi chui xuống tránh càn, cả nhà mất luôn!”. Những thông tin này kèm hình ảnh bia mộ với thông tin: Liệt sĩ Bùi Văn Khá, quê quán xã An Nhơn Tây, huyện Củ Chi (TP HCM), kèm theo thông tin người này hy sinh ngày 28-2-1966, khi mới 6 tuổi.

    Đại diện Cục Người có công cho biết không có liệt sĩ nào tên Bùi Văn Khá, hy sinh năm 1966, ở tuổi lên 6 như thông tin mà mạng xã hội lan truyền.

    Theo dữ liệu chính thức do TP HCM quản lý, chỉ có một liệt sĩ mang tên Bùi Văn Kha, sinh năm 1948, hy sinh năm 1968, hưởng dương 20 tuổi. Liệt sĩ Bùi Văn Kha quê quán xã An Nhơn Tây, huyện Củ Chi, đang được an táng tại nghĩa trang liệt sĩ huyện Củ Chi.

    Theo Bộ Nội vụ, thông tin trên bia mộ được đăng tải trên mạng xã hội và dữ liệu chính thức có sự sai lệch. Bên cạnh đó, hình ảnh bia mộ cũng có nhiều điểm không trùng khớp với thực tế tại nghĩa trang liệt sĩ An Nhơn Tây, huyện Củ Chi.

  • https://l.facebook.com/l.php?u=https%3A%2F%2Fdailenewsss.com%2Fhattt%2Fban-trai-di-xe-may-ca-tang-den-chuc-tet-co-gai-chia-tay-ngay-de-roi-chet-dung-khi-nghe-me-noi%2F%3Ffbclid%3DIwZXh0bgNhZW0CMTAAYnJpZBExcndyWmVNdlpxQ1V2WWpYenNydGMGYXBwX2lkEDIyMjAzOTE3ODgyMDA4OTIAAR5axmEv1HdKvhMyG026GcKFlnwQqafgHz5LJBkNjRdXfW634NKNGvdJolQxfA_aem_Q5nUWdrz7M0jV9yWMpTrCA&h=AT2tEYME8AoBm37o_g9hW5XTKXj3SMcnU9loXpEPe_eSuopSSQngqtRgeQVtZarv84X13ZoRxQL6Kryfu1ItmWY6Nxk0Wm4KRM_5VojE3GzpJp7rzTg8SLU1uH6JCB1sApSddX58N77U8UC5&__tn__=R]-R&c[0]=AT2GM-sqj-nWumMRck3zhIgvKujS8KFHG93lsRYIkkJ4IQqoRFtzOJrivcLaNattFnrIW8MjSiPGTBSRFxBKLkYcy8JHDNed_yn4KqasYDbJal-NAkjikEXxlpwd1Ic-z5ELhPN2ADoQiFjD4mP37vZ04YlRHlFSljCdoU7grRTVH8mWnCA1TinjYGEtI098ZyeY

    Mùng 2 Tết. Nắng xuân rực rỡ rải vàng khắp con ngõ nhỏ. Nhà tôi nằm ngay mặt tiền ngõ, nơi mà chỉ cần một tiếng động lạ cũng đủ khiến hàng xóm ngó nghiêng bình phẩm. Hôm nay, tôi diện chiếc váy nhung đỏ sang trọng, tóc uốn lọn bồng bềnh, đứng ngồi không yên đợi Long đến chúc Tết bố mẹ.

    Trong mắt tôi, Long là một chàng trai hiền lành, công việc văn phòng ổn định, nhưng có một điểm trừ cực lớn: anh quá tuềnh toàng. Yêu nhau nửa năm, chưa bao giờ tôi thấy Long ăn diện chải chuốt. Nhưng hôm nay là ngày Tết, lại là lần đầu ra mắt chính thức họ hàng, tôi đã dặn đi dặn lại anh phải ăn mặc đàng hoàng, đi đứng cho “sang cái thằng người”. Tôi muốn nở mày nở mặt với đám bạn hàng xóm vốn hay khoe khoang người yêu đi ô tô, SH.

    “Pạch… pạch… pạch… Xịt!”

    Một chuỗi âm thanh chát chúa, khô khốc vang lên từ đầu ngõ, phá tan bầu không khí thanh lịch của ngày xuân. Kèm theo đó là một làn khói trắng đục ngầu phả ra mù mịt. Tôi nhíu mày, linh cảm chẳng lành.

    Chiếc xe máy Honda Cub đời Tống, yếm xe vỡ toác được buộc lại bằng dây thép rỉ sét, lớp sơn tróc vảy lòi cả khung sắt bên trong, từ từ lăn bánh đến trước cổng nhà tôi. Trên xe là Long. Anh mặc chiếc áo sơ mi kẻ caro cũ kỹ, chân đi đôi giày vải đã sờn mũi. Anh cười tươi rói, hàm răng trắng lóa đối lập hoàn toàn với con “chiến mã” đồng nát dưới chân: “Chúc mừng năm mới em yêu! Xin lỗi em nhé, xe anh dở chứng giữa đường, đạp mãi mới nổ”.

    Máu nóng dồn lên mặt tôi rần rần. Tôi nhìn sang bên cạnh, bà Hàng xóm lắm chuyện đang bĩu môi, ánh mắt đầy giễu cợt nhìn chằm chằm vào chiếc xe của Long. Lũ trẻ con thì chỉ trỏ cười hô hố. Sự sĩ diện của một cô gái 25 tuổi bị tổn thương nghiêm trọng. Tôi cảm thấy như mình vừa bị tát một cú trời giáng giữa đám đông.

    Tôi không mời Long vào nhà ngay mà kéo xềnh xệch anh ra góc cây bàng khuất tầm mắt mọi người. Giọng tôi rít lên qua kẽ răng: “Anh làm cái trò gì thế Long? Em đã dặn anh thế nào? Hôm nay là ngày gì mà anh vác cái đống sắt vụn này đến nhà em? Anh định để em chui xuống đất vì xấu hổ à?”

    Long ngơ ngác, gãi đầu: “Xe ga của anh cho thằng bạn mượn về quê chưa lên kịp. Con xe này của bố anh, tuy cũ nhưng máy còn bốc lắm. Quan trọng là tấm lòng mình đến với bố mẹ thôi em, câu nệ gì vật chất”.

    “Tấm lòng?” – Tôi cười nhạt, nỗi thất vọng biến thành sự khinh thường – “Anh nhìn lại mình đi. Yêu nhau nửa năm, em chưa đòi hỏi anh cái gì. Nhưng cái tối thiểu là sự tôn trọng gia đình em, anh cũng không làm được. Nhìn con xe anh đi, người ta tưởng anh là thằng đi thu mua phế liệu đấy! Anh kiệt sỉ vừa thôi, kiệt sỉ đến mức không thuê nổi cái taxi mà đi à?”

    “Em… em nói nặng lời quá rồi đấy. Anh nghĩ bố mẹ em không đánh giá con người qua cái xe đâu” – Long trầm giọng xuống, ánh mắt thoáng buồn.

    “Nhưng tôi đánh giá!” – Tôi gắt lên, cắt ngang lời anh – “Tôi chán ngấy cái cảnh đi chơi với anh mà phải giấu giấu giếm giếm, sợ bạn bè bắt gặp anh đi con xe nát này rồi. Chúng ta dừng lại đi. Tôi không thể tiếp tục với một người đàn ông vừa nghèo vừa thiếu tinh tế, lại còn không biết giữ thể diện cho bạn gái như anh. Anh về đi!”

    Long sững sờ. Anh nhìn sâu vào mắt tôi, im lặng một lúc lâu. Trong ánh mắt ấy không có sự tức giận, chỉ có một nỗi thất vọng mênh mông. “Em nói thật lòng chứ? Chỉ vì cái xe mà em muốn chia tay?”. “Đúng! Mây tầng nào gặp mây tầng đó. Anh nhìn anh xem có xứng đứng cạnh tôi lúc này không?” – Tôi hất hàm, tàn nhẫn buông lời cay đắng.

    Long gật đầu nhẹ, nụ cười trên môi tắt ngấm. Anhล้วi vào túi áo khoác, lấy ra hai phong bao lì xì đỏ chót, đưa cho tôi: “Được, anh tôn trọng quyết định của em. Dù sao anh cũng đến rồi, em cầm lấy cái này gửi biếu hai bác, coi như chút quà mọn của anh mừng tuổi bác trai bác gái. Chúc em sớm tìm được người đi xe đẹp như ý muốn”.

    Nói rồi, anh quay lưng, đạp cần khởi động. Tiếng “pạch pạch” lại vang lên, Long phóng vụt đi, để lại tôi đứng đó với hai phong bao lì xì mỏng dính trên tay và sự hả hê vì đã rũ bỏ được một “cục nợ”. Tôi hậm hực đi vào nhà, quăng hai cái phong bao lên bàn uống nước, ngồi phịch xuống ghế, mặt sưng xỉa. “Thằng Long đâu con? Sao không mời nó vào ăn cơm?” – Mẹ tôi từ trong bếp đi ra, tay bê đĩa giò lụa.

    “Về rồi mẹ ạ. Con đuổi nó về rồi. Loại người đâu mà kiết xác, Tết nhất đi con xe như đống rác đến nhà bạn gái. Con chia tay rồi, đỡ mang tiếng” – Tôi nói ráo hoảnh. Bố tôi đang ngồi uống trà, nghe thế thì chau mày: “Mày hồ đồ. Thằng Long tính nó hiền lành, thật thà. Mày bỏ nó vì cái xe thì sau này mày hối không kịp con ạ”.

    “Bố thì biết gì! Thời đại nào rồi còn một túp lều tranh hai trái tim vàng. Nghèo thì hèn, thế thôi!” Mẹ tôi không nói gì, bà cầm hai phong bao lì xì Long để lại lên xem. “Nó gửi mừng tuổi bố mẹ à? Gớm, cái thằng, đã bảo không cần quà cáp…”. Bà vừa nói vừa rút ruột phong bao ra.

    Và rồi, khoảnh khắc ấy, cả căn phòng khách như ngừng lại. Không khí như đông cứng. Mắt mẹ tôi mở to hết cỡ, tay bà run run. Bố tôi cũng đặt chén trà xuống, nhoài người ra xem.

    Trong hai cái phong bao đỏ chót ấy, không phải là tờ 100, 200 hay 500 nghìn như tôi tưởng. Mà là hai xấp tiền mới cóng, được buộc dây chun cẩn thận, mỗi xấp là những tờ polymer mệnh giá 500 nghìn đồng xếp dày cộp.

    “Trời ơi… cái gì thế này?” – Mẹ tôi thốt lên, giọng lạc đi – “Ông ơi, đếm xem nào”. Mẹ run rẩy đếm. “Một triệu… năm triệu… mười triệu. Cái này cũng mười triệu. Tổng cộng là hai mươi triệu!”

    Tôi ngồi bật dậy như lò xo, miệng há hốc: “Mẹ đùa à? Hai mươi triệu? Tiền lì xì á?” Mẹ tôi nhìn tôi, ánh mắt bà chuyển từ kinh ngạc sang trách móc, rồi thở dài thườn thượt: “Con ơi là con, mày giết bố mẹ rồi! Mày có mắt như mù con ạ”.

    “Là sao hả mẹ?” – Tôi lắp bắp, tim bắt đầu đập loạn xạ. Mẹ tôi đặt xấp tiền xuống bàn, giọng run run kể: “Sáng nay mẹ đi chợ sớm, gặp bà bác Cả nhà mày. Bà ấy hỏi thăm mày yêu thằng Long à. Mẹ bảo ừ. Bà ấy vỗ đùi đánh đét một cái bảo nhà mình vớ được vàng ròng. Thằng Long nhà nó giàu nhất cái phố đấy con ạ. Bố mẹ nó sở hữu cả một chuỗi nhà hàng hải sản cao cấp từ Bắc vào Nam. Nhưng thằng này tính nó dị, nó ghét thói khoe khoang, sống giản dị như người tu hành. Bác Cả bảo nó đi làm bằng xe máy cũ là để lọc bớt mấy đứa con gái đào mỏ, chỉ thích tiền. Mẹ định bụng lát nó đến thì bảo mày phải giữ nó cho chặt… Ai ngờ…”

    Tai tôi ù đi. Mọi âm thanh xung quanh như bị hút vào một hố đen. Chuỗi nhà hàng? Giàu nhất phố? Thử lòng?

    Hai mươi triệu tiền mừng tuổi nằm chễm chệ trên bàn như đang cười nhạo sự ngu dốt và hợm hĩnh của tôi. Tôi nhớ lại ánh mắt thất vọng của Long, nhớ lại bộ quần áo sờn cũ mà tôi đã khinh bỉ, nhớ lại câu nói: “Anh nghĩ bố mẹ em không đánh giá con người qua cái xe đâu”. Hóa ra, anh không nghèo. Anh chỉ đang tìm một người yêu con người thật của anh, chứ không phải yêu cái mác giàu sang.

    Và tôi, trong sự sĩ diện hão huyền, đã tự tay đập tan cánh cửa bước vào một tương lai mà tôi hằng mơ ước.

  • Đem 20 triệu đến cho mẹ chồng trả viện phí, tôi sững người khi nghe được cuộc trò chuyện của bố mẹ chồng

    Khi tôi mang thai, sức khỏe yếu, lại phải đối mặt với những thay đổi tâm sinh lý, mọi việc trong nhà trở nên khó khăn hơn bao giờ hết. Chồng tôi thì bận rộn với công việc, áp lực từ cơ quan đè nặng khiến anh không còn thời gian quan tâm nhiều đến gia đình. Anh cũng không giỏi việc nhà, lại càng lúng túng khi chăm sóc vợ bầu. Sau nhiều ngày cân nhắc, chúng tôi quyết định nhờ mẹ chồng đến ở cùng để đỡ đần.

    Chỉ sau một cuộc điện thoại từ chồng tôi, mẹ chồng đã vội vã thu xếp đồ đạc và đến ngay vào ngày hôm sau. Hình ảnh mẹ bước xuống từ chuyến xe khách đường dài, vai đeo túi xách nặng trĩu, ánh mắt ánh lên sự lo lắng cho con dâu khiến tôi xúc động vô cùng.

    Ảnh minh họa

    Khi mẹ chồng đến, ngôi nhà trở nên gọn gàng và sạch sẽ hơn bao giờ hết, với những bữa ăn ngon được chuẩn bị chu đáo. Mỗi ngày mẹ chồng đều hỏi tôi muốn ăn gì, mẹ còn tìm hiểu cách nấu ăn cho bà bầu để đảm bảo dinh dưỡng cho tôi.

    Bố chồng cũng thường xuyên ghé thăm, giúp đỡ và kiểm tra xem có việc gì cần làm không. Trong thời gian tôi ở cữ, cả bố mẹ chồng đều chăm sóc tôi rất tận tình, thay phiên nhau nấu ăn và chăm cháu. Tôi thực sự rất biết ơn vì sự chăm sóc chu đáo của bố mẹ chồng.

    Sau này khi con tôi vào mẫu giáo, bố mẹ chồng mới về quê. Nhưng hễ vợ chồng tôi có việc cần nhờ, ông bà lại đến ngay để chúng tôi có thể yên tâm làm việc.

    Gần đây, mẹ chồng đổ bệnh phải nhập viện. Hay tin, vợ chồng tôi tức tốc về quê và mang theo 20 triệu đồng để hỗ trợ bố mẹ chồng, thanh toán viện phí.

    Khi tới nơi, thấy vẻ mặt mệt mỏi của bố chồng bên giường bệnh của mẹ, chồng tôi lo lắng hỏi han bệnh tình của mẹ rồi bảo bố về nhà tắm rửa, ăn uống, nghỉ ngơi. Thế nhưng, bố chồng lại nói:

    – Các con công việc bận rộn, chạy về làm gì? Ở đây có bố chăm mẹ rồi. Mà các con về đây, ai đưa đón cu Boon đi học, chăm sóc nó?

    Tôi nhẹ nhàng trấn tĩnh bố chồng:

    – Con đã gọi cho bà ngoại chiều nay tới đón cu Boom, chăm sóc thằng bé vài ngày rồi ạ. Bố mẹ cứ yên tâm.

    Nói xong, tôi liền rút ra từ trong túi xách 20 triệu đồng đưa cho bố chồng, bảo ông cầm lấy thanh toán viện phí và lo chi phí ăn uống.

    – Vợ chồng con về vội, chỉ mới rút được từng này tiền, bố cầm tạm đi để lo cho mẹ nhé, thiếu chúng con sẽ đưa thêm.

    Tuy nhiên, bố mẹ chồng lại từ chối nhận tiền, khẳng định rằng họ có đủ tiền và không cần vợ chồng tôi phải tốn kém. Sau đó, bố mẹ chồng bảo vợ chồng tôi về nhà để lo cho con cái. Dùng dằng mãi, bố chồng đã trực tiếp đẩy vợ chồng tôi ra khỏi cửa, quyết không cho chúng tôi ở lại để về nhà chăm con cũng như tránh ảnh hưởng tới công việc.

    Không còn cách nào khác, vợ chồng tôi đành phải ra về. Nhưng đi được một đoạn, tôi chợt nhớ để quên túi xách. Khi quay lại, vợ chồng tôi đã nghe thấy cuộc trò chuyện của bố mẹ chồng trong phòng bệnh.

    Mẹ chồng thì thầm:

    Giọng mẹ chồng khẽ run:

    – Chữa bệnh tốn kém quá ông à. Tôi đang nghĩ hay là mình dừng lại, không điều trị nữa. Từ khi thằng Hải lấy vợ, chúng ta không giúp gì được cho nó, mà giờ lại để nó phải lo thêm cả phần của chúng ta. Con dâu mỗi tháng đều gửi tiền về, lương nó còn cao hơn cả lương chồng. Tôi không muốn hai đứa phải gánh thêm áp lực.

    Bố chồng đáp:

    – Con dâu mình thật sự quá tốt. Không chỉ hiếu thuận, nó còn rất chu đáo. Quà cáp, thuốc men đều gửi về đều đặn mà chưa bao giờ than phiền. Nhà mình có phúc lắm mới được đứa con dâu như thế. Nhưng tôi cũng nghĩ, mình không nên để chúng nó vất vả thêm.

    Nghe những lời ấy, tôi sững người, nước mắt lăn dài. Tôi không ngờ mẹ chồng lại suy nghĩ đến mức muốn từ bỏ điều trị chỉ vì lo lắng cho vợ chồng tôi. Lòng tôi trào dâng nỗi xúc động xen lẫn day dứt. Ông bà đã hy sinh cho chúng tôi quá nhiều, từ lúc tôi mang thai cho đến khi sinh con, và giờ đây vẫn luôn nghĩ đến chúng tôi dù bản thân đang đau ốm.

    Ngay lúc đó, tôi tự hứa với lòng mình rằng, bằng mọi giá, tôi và chồng sẽ cố gắng để chữa trị cho mẹ. Với tôi, sự hiện diện của mẹ chồng không chỉ là nguồn động viên mà còn là niềm tự hào. Gia đình nhỏ của tôi có được sự vẹn toàn như hôm nay chính là nhờ vào sự yêu thương và hy sinh thầm lặng của ông bà. Và giờ đây, đã đến lúc vợ chồng tôi đáp lại phần nào những gì bố mẹ chồng đã dành cho chúng tôi.

  • Vợ bế con về quê chăm bố ố::m nặng, chồng thuê shipper 500k chở luôn vali quần áo vợ ra bến xe kèm tin nhắn: “Đi khỏi về”

    Cơn mưa rào mùa hạ trút xuống xối xả, làm nhòe đi cả khung cảnh bên ngoài cửa sổ chung cư cao cấp. Trong phòng khách, không khí ngột ngạt đến mức tiếng kim đồng hồ tích tắc cũng nghe rõ mồn một. Toàn ngồi vắt chân trên ghế sofa, tay cầm điều khiển tivi nhưng mắt lại liếc xéo về phía vợ. Lan đang vừa địu con, vừa một tay gấp vội mấy bộ quần áo vào chiếc túi du lịch nhỏ.

    – “Cô định đi bao lâu”? – Toàn hất hàm hỏi, giọng đầy vẻ khó chịu. – “Em đã nói với anh rồi. Bố em tai biến nặng, bác sĩ bảo tiên lượng xấu. Em phải về ngay. Anh cho em xin phép đưa con về thăm ông ngoại một thời gian”. Toàn cười khẩy, tiếng cười ngắn ngủn và chói tai: – Thăm gì mà thăm. Đàn bà đi lấy chồng thì phải lo việc nhà chồng. Nhà cửa bộn bề, mẹ tôi thì đau lưng, cô vác con đi để nhà ai hầu? Bố cô già rồi, sinh lão bệnh tử là lẽ thường, có phải cô về là ông ấy sống lại được đâu. Khi nào báo tử hẵng hay”.

    Lan khựng lại. Cô quay sang nhìn chồng, ánh mắt vốn luôn nhẫn nhịn nay bỗng dưng lạnh lẽo đến lạ. Cô không cãi, chỉ lẳng lặng kéo khóa túi xách, bế đứa con mới 8 tháng tuổi lên tay, rồi bước thẳng ra cửa không nói thêm một lời nào.

    – “Cô đi là đi luôn đấy nhé! Cuốn xéo khỏi cái nhà này. Đừng có mà vác mặt về khóc lóc”! – Toàn gào với theo. Cánh cửa đóng sầm lại. Lan đã đi.

    Toàn hậm hực đá vào cái bàn trà. Anh ta cảm thấy bị xúc phạm. Đường đường là trưởng phòng kinh doanh, lương tháng ba chục triệu, vợ thì chỉ ở nhà chăm con (dù trước đó Lan cũng là kế toán trưởng, nghỉ việc vì mẹ chồng ép ở nhà dưỡng thai). Với Toàn, Lan sống sung sướng nhờ tiền của anh, nên cô không có quyền “lên mặt”.

    Mẹ Toàn – bà Phượng, từ trong phòng ngủ đi ra, mặt đắp mặt nạ dưa chuột, giọng chua loét: – “Nó đi rồi hả con? Gớm, cái ngữ con nhà quê, hở tí là đòi về ngoại. Con cứ kệ xác nó. Để mẹ xem nó trụ được mấy ngày. Mà nhà này không có cái thói vợ bỏ đi đâu nhé. Dạy vợ từ thuở bơ vơ mới về. Con làm cho ra ngô ra khoai đi”. Nghe mẹ khích, máu nóng trong người Toàn bốc lên. Anh ta nghĩ: “Được, cô thích đi tôi cho cô đi luôn. Để xem mẹ con cô sống thế nào khi không có tiền của thằng này”.

    Toàn lao vào phòng ngủ, lôi cái vali cỡ đại của Lan ra. Anh ta không xếp, mà vơ tất cả quần áo, đồ đạc của hai mẹ con ném tống ném tháo vào trong. Váy vóc, bỉm sữa, đồ chơi… tất cả lộn xộn như một đống rác. Toàn kéo khóa, gọi ngay cho một dịch vụ ship hàng siêu tốc.

    15 phút sau, shipper đến. Toàn dúi vào tay anh ta tờ 500 nghìn: – Chở ngay cái vali này ra bến xe, tìm đúng chuyến xe về quê vợ tôi, tên nhà xe tôi ghi trong giấy rồi, gửi cho cô ta. Bảo là chồng gửi biếu luôn, không cần trả lại.

    Xong xuôi, Toàn rút điện thoại, soạn một tin nhắn mà anh ta cho là “ngầu” nhất, mang tính sát thương cao nhất gửi cho Lan: “Cô đã bước chân ra khỏi nhà này thì đừng mong quay lại. Vali quần áo tôi đã gửi ship cho cô rồi. Đi luôn đi, khỏi về. Nhà này không chứa chấp loại con dâu coi trọng nhà ngoại hơn nhà chồng. Ký đơn ly hôn tôi sẽ gửi sau.”

    Bấm gửi. Toàn thở hắt ra, cảm giác hả hê lan tỏa khắp người. Anh ta quay sang bà Phượng: – Mẹ yên tâm, phen này con cho nó sáng mắt ra. Không có con, mẹ con nó chỉ có nước ra đê.Bà Phượng cười tít mắt: – Phải thế chứ! Con trai mẹ là giỏi nhất. Thôi, mẹ con mình tính xem tối nay ăn gì ăn mừng. Hai mẹ con Toàn đang hí hửng bàn tính về một tương lai “tự do” không có cô con dâu gai mắt, thì điện thoại của Toàn rung lên bần bật.

    Là tin nhắn của Lan. Toàn nhếch mép: “Đấy, biết ngay mà. Chưa đầy 30 phút đã nhắn tin xin lỗi, van xin quay lại. Đừng hòng ông đây mủi lòng.” Anh ta mở tin nhắn lên, định đọc to cho mẹ nghe để cùng cười nhạo. Nhưng vừa lướt qua dòng đầu tiên, nụ cười trên môi Toàn cứng đờ lại. Mắt anh ta trợn trừng, mặt cắt không còn giọt máu.

    Nội dung tin nhắn hiện lên rõ mồn một: “Cảm ơn anh đã gửi đồ giúp, đỡ công tôi phải quay lại cái căn nhà ấy. Tiện đây tôi cũng báo tin mừng để anh và bố mẹ chuẩn bị tinh thần: Bố anh hiện đang nợ nhóm ‘anh em xã hội’ khu X 500 tiền thua cá độ bóng đá đêm qua. Còn mẹ anh, bà Phượng quý hóa, vừa vỡ hụi dây chuyền sáng nay, tổng nợ đâu đó khoảng hơn 1 tỷ, các con nợ đang kéo đến đấy. Tôi biết chuyện này từ hôm qua nên mới lấy cớ về ngoại gấp để thoát thân. Giờ tôi với con an toàn ở quê rồi. Mời anh ở lại ‘báo hiếu’, trả nốt số nợ 1,5 tỷ đó cho bố mẹ anh nhé. À nhắc để anh nhớ, sổ đỏ căn nhà đang ở vẫn cắm ở ngân hàng đấy, nhà anh vay để trả tiền cờ bạc 1 tỷ hổi đầu năm của em trai anh đấy. Tôi không ngu mà quay lại cái hố vôi ấy đâu. Đơn ly hôn anh cứ gửi, tôi ký ngay lập tức. Chúc may mắn!”

    Điện thoại trên tay Toàn rơi “bộp” xuống sàn nhà.

    – “Cái gì… cái gì thế con? Nó chửi gì à”? – Bà Phượng thấy thái độ lạ của con trai, vội nhặt điện thoại lên xem:. Vừa đọc xong, bà Phượng rú lên một tiếng rồi ngã phịch xuống ghế sofa, mặt xanh như tàu lá chuối. – “Sao… sao nó biết? Mẹ giấu kỹ thế cơ mà”… – “Mẹ”! – Toàn hét lên, giọng lạc đi – “Thế là thật à? Mẹ vỡ hụi thật à? Còn bố đâu”?

    Chưa kịp để bà Phượng trả lời, tiếng chuông cửa reo lên inh ỏi, kèm theo đó là tiếng đập cửa rầm rầm như muốn phá nát cả căn hộ. – “Mở cửa! Thằng Toàn, bà Phượng đâu! Ra đây trả tiền! Trốn đi đâu được”! Tiếng la hét, chửi bới của đám chủ nợ, dân xã hội đen vang vọng cả hành lang chung cư.

    Toàn lao ra ban công nhìn xuống. Dưới sảnh tòa nhà, một đám người xăm trổ đầy mình đang tụ tập, và có cả mấy bà hàng tôm cá đang cầm băng rôn đòi nợ mẹ anh. Lúc này, bố Toàn – người mà nãy giờ Toàn tưởng đi đánh cờ tướng – lẩy bẩy chui ra từ trong tủ quần áo, mặt mũi bầm tím: – “Con ơi… cứu bố… Bọn nó dọa c/ắt g/ân chân bố”…

    Toàn đứng chết lặng giữa phòng khách sang trọng. 1,5 tỷ đồng! Với mức lương của anh, cộng thêm chi phí sinh hoạt đắt đỏ ở thành phố, anh phải làm bao nhiêu năm mới trả hết? Mà không, bọn cho vay nặng lãi đâu có cho anh thời gian.

    Anh chợt nhớ lại ánh mắt lạnh lẽo của Lan lúc ra đi. Hóa ra, đó không phải là sự cam chịu. Đó là ánh mắt của sự thương hại. Cô ấy đã biết tất cả. Cô ấy đã âm thầm chịu đựng sự khinh miệt của gia đình anh, trong khi nắm rõ trong tay quả bom nổ chậm này. Và khi quả bom sắp nổ, cô ấy đã chọn cách rút lui êm thấm nhất, mang theo đứa con – tài sản quý giá nhất, để lại cho anh “cái nhà” mà anh luôn vỗ ngực tự hào.

    Chiếc vali anh gửi đi, hóa ra lại chính là tấm vé giải thoát cuối cùng cho Lan, do chính tay anh trao tặng. Tiếng đập cửa ngày càng mạnh, cánh cửa gỗ lim bắt đầu nứt ra. Toàn nhìn bố mẹ đang ôm nhau run rẩy, rồi nhìn lại dòng tin nhắn cuối cùng của vợ: “Tôi không ngu mà quay lại đâu.”

    Toàn gục xuống, hai tay ôm đầu, tiếng cười chua chát bật ra khỏi cổ họng nhưng nghe như tiếng khóc. Anh ta đã đuổi vợ đi để độc chiếm sự tự do, nhưng không ngờ, thứ anh ta nhận lại là một chiếc lồng sắt nợ nần không lối thoát. Bên ngoài trời mưa vẫn xối xả, nhưng Lan và con thì đã đi xa, rất xa khỏi cơn bão tố sắp ập xuống căn nhà này.