“Ngại quá, ngày mai tôi phải đi dự đám cưới bạn học rồi.”
Tôi sinh ra, lớn lên và học đại học đều ở thành phố A.
Hệ quả của việc này là đi đâu cũng rất dễ đụng mặt người quen.
Tại hiện trường đám cưới, tôi hoàn toàn câm nín khi nhìn thấy hai gã người yêu cũ đang ngồi cùng bàn với mình.
Trình Kha là em họ của chú rể, còn Đàm Tụng Văn là bạn cùng phòng đại học của anh ta.
Nghĩ cũng lạ, sống cùng một thành phố nhưng kể từ khi chia tay, tôi và Đàm Tụng Văn chưa từng gặp lại nhau lần nào.
Đã năm năm rồi.
Anh ta vẫn dáng vẻ gầy gò thanh tú ấy, lúc không nói chuyện luôn tạo cho người ta cảm giác lạnh lùng, khó gần.
Ai mà ngờ được hồi còn yêu nhau, anh ta luôn là người kiên nhẫn dỗ dành tôi.
Cho đến ngày chia tay, ánh mắt anh ta mới trở nên lạnh lẽo, giọng nói thì cứng nhắc.
“Khương Niệm, em thực sự nên trưởng thành hơn đi.”
Đáp lại anh ta khi đó là một cuốn sách y học dày cộp như viên gạch mà tôi ném thẳng về phía anh ta.
“Anh không hài lòng gì về tôi sao không nói sớm?! Thấy tôi trẻ con chứ gì? Hừ, tôi xinh đẹp thế này, anh không chịu được thì cũng có đầy người khác chịu được nhé!!”
Sau khi chia tay, tôi vẫn luôn chờ Đàm Tụng Văn đến làm hòa.
Chờ ngày này qua ngày khác.
Cuối cùng lại chờ được tin anh ta kết hôn.
Anh tacưới một cô y tá dịu dàng, nết na.
Tuy lúc cãi nhau thì cứng miệng thật, nhưng sau đó tôi cũng bắt đầu tự kiểm điểm bản thân.
Khi quen Trình Kha, tôi đã tiết chế tính tình, không còn làm mình làm mẩy mà trở nên vô cùng hiểu chuyện.
Thế nhưng bây giờ tôi đã hiểu ra, khi đàn ông đã chán một mối quan hệ, họ kiểu gì cũng bới móc ra được lỗi lầm của bạn thôi.
Dù đều đã chia tay, nhưng tôi vẫn phải tự cảm thán một câu là mắt nhìn trai của mình cũng “đỉnh” thật.
Hôn trường đông đúc là thế, nhưng Trình Kha và Đàm Tụng Văn vẫn nổi bật giữa đám đông nhờ vẻ ngoài điển trai.
Đã thế mỗi người một vẻ, không ai đụng hàng ai.
Có lẽ phụ nữ ở mỗi giai đoạn khác nhau sẽ lại say mê một kiểu trai đẹp khác nhau chăng.
Tôi im lặng ăn tiệc, suốt cả buổi không hề giao lưu gì với hai anh người yêu cũ.
Cơ mà trông hai anh chàng kia cũng bận rộn lắm, số người quan tâm đến họ không hề ít.
Từ nam đến nữ, từ già đến trẻ, ai nấy đều nhiệt tình chạy lại bắt chuyện tán gẫu.
Giữa bữa tiệc, tôi đi vào nhà vệ sinh một lát.
Thấy Đàm Tụng Văn đang đứng ở hành lang cho thoáng khí.
Chẳng còn cách nào né tránh, anh bình thản lên tiếng.
“Đã lâu không gặp.”
Đã tự mình đưa tới cửa rồi thì tôi cũng chẳng khách sáo, tôi nhíu mày hỏi anh ta vấn đề đã làm mình khó chịu suốt nửa tháng qua.
“Nướu của em bị sưng gần hai tuần rồi, anh xem giúp em được không? Em uống t.h.u.ố.c giảm đau rồi mà không đỡ.”
Tôi tiến lại gần, anh ta hơi cúi đầu quan sát.
“Há miệng to ra một chút.”
Ngay lúc mặt tôi và anh ta ngày càng sát lại gần nhau, đằng sau đột nhiên vang lên một giọng nam đầy giận dữ.
“Hai người đang làm cái gì thế hả?”
Tôi chọn cách phớt lờ câu chất vấn của Trình Kha. Sau khi xác định Đàm Tụng Văn đã nhìn rõ chỗ đau, tôi mong chờ hỏi.
“Em dùng t.h.u.ố.c gì thì mới khỏi?”
Đàm Tụng Văn đưa ra lời khuyên chuyên môn.
“Đi khám bác sĩ đi.”
Tim tôi nghẹn lại một nhịp.
Tôi sợ đi khám nha khoa nhất trên đời.
Có lẽ nhớ lại lúc giúp tôi nhổ răng khôn ngày trước, ánh mắt Đàm Tụng Văn thoáng hiện lên ý cười, nhưng giọng điệu vẫn rất nghiêm túc.
“Có thể là bị nang quanh chóp răng, cứ kéo dài là không giữ được cái răng này đâu.”
Tim tôi khẽ run lên.
Lời đe dọa của bác sĩ nha khoa quả nhiên vô cùng hiệu nghiệm.
Việc bị mất một chiếc răng là điều tôi tuyệt đối không thể chấp nhận được.
“Cảm ơn, ngày mai em sẽ đi khám.”
“Đến chỗ anh đi, em biết anh làm nhẹ nhàng mà.”
Trình Kha tiến lại gần, vừa vặn nghe thấy câu nói này.
Gương mặt anh ta hiện rõ vài phần phẫn nộ, vài phần oán trách và cả sự khó tin.
“Rốt cuộc hai người có quan hệ gì?!”
Tôi giới thiệu cả hai cho nhau.
“Người yêu cũ, đã kết hôn.”
“Người yêu cũ, sắp kết hôn.”
Câu nói này của tôi đã thức tỉnh Trình Kha, người đang đứng trên bờ vực nổi điên.
“Anh ấy là bác sĩ nha khoa, em đau răng nên nhờ anh ấy xem giúp.”
Nhìn Trình Kha đang ngẩn ngơ, Đàm Tụng Văn bồi thêm một câu.
“Đính chính một chút, hiện tại tôi đang độc thân.”
4
Hôn lễ kết thúc.
“Khương Niệm, để anh đưa em về.”
Trình Kha giành nói trước.
“Trình tiên sinh sắp kết hôn rồi, làm vậy không tiện lắm đâu nhỉ.”
Đàm Tụng Văn thản nhiên tiếp lời.
“Vẫn còn sớm, hay là đến phòng khám của anh đi, anh xem răng cho em luôn.”
Đúng lúc này, cửa một chiếc xe Lexus màu đen đang đỗ bên lề đường mở ra.
Giang Diễn bước xuống, trên áo vest còn cài huy hiệu kim loại, khí chất vô cùng lịch lãm.
“Nghe nói hôm nay em đi dự đám cưới, anh vừa hay có chút việc công gần đây.”
Trình Kha sa sầm mặt hỏi.
“Vị này là ai?”
“Đối tượng xem mắt của tôi.”
Không để Trình Kha có cơ hội nói tiếp, tôi lạnh lùng cắt lời.
“Trình Kha, chúng ta nên kết thúc êm đẹp đi.”
Dưới ánh mắt của hai người họ, tôi mở cửa ghế phụ rồi ngồi vào trong xe.
“Vừa rồi cả hai đều là người yêu cũ của tôi. Một người do tính cách không hợp, một người do mẹ anh ta không thích tôi nên đều chia tay rồi.”
“Không ngờ lại trùng hợp thế, họ đều là người thân và bạn bè bên phía chú rể.”
“Anh yên tâm, tôi hoàn toàn không có ý định quay lại với ai đâu.”
Tôi nói ngắn gọn súc tích, Giang Diễn mỉm cười, lịch sự không hỏi gì thêm.
Chỉ là khi đi đến ngã tư tiếp theo, anh ta xoay vô lăng, rẽ vào một con đường vắng vẻ rồi dừng lại.
“Khương tiểu thư, tôi vừa nhận được nhiệm vụ khẩn cấp, ngày mai phải ra nước ngoài, chắc sẽ đi một thời gian.”
“Vâng.”
“Tôi thừa nhận là hai người bạn trai cũ của cô đã khiến tôi nảy sinh cảm giác khủng hoảng.”
Anh ta khựng lại một chút, giọng điệu đầy nghiêm túc.
“Hay là… chúng ta kết hôn đi.”
Tôi không khỏi ngẩn người.
“Thật lòng mà nói, tôi từng thấy cô trong ảnh chụp chung của mẹ tôi với đồng nghiệp, chính tôi đã chủ động nhờ mẹ sắp xếp buổi xem mắt này.”
“Ngay từ lần gặp đầu tiên tôi đã có thiện cảm với cô, bố mẹ tôi cũng hy vọng tôi sớm yên bề gia thất.”
“Khương tiểu thư cũng đã từng trải qua chuyện tình cảm, chắc hẳn hiểu rõ từ lúc yêu đương đến khi kết hôn có quá nhiều biến số.”
Thấy tôi không nói gì, anh ta mới sực tỉnh, vẻ mặt lộ rõ sự hối lỗi.
“Xin lỗi, có phải tôi đường đột quá không? Nếu cô muốn một buổi cầu hôn trang trọng hơn, tôi có thể sắp xếp.”
“Đúng là có hơi bất ngờ thật.”
Lần đầu tiên được cầu hôn, lòng tôi bỗng thấy ngổn ngang đủ mọi cảm xúc.
Hóa ra nếu một người đàn ông thật lòng muốn cưới bạn, anh ta sẽ nói thẳng luôn.
“Là do tôi hơi vội vàng, vì chuyến công tác lần này có thể kéo dài nửa tháng hoặc cả tháng trời.”
“Tôi muốn thể hiện sự thành tâm của mình. Nếu cô đồng ý, đợi tôi về, bố mẹ hai bên sẽ gặp mặt nhau.”
Tôi không kìm được mà bật cười.
Nếu không phải tôi đã nghe danh anh ta từ trước, thì cái kiểu thao tác này trông chẳng khác gì một vụ lừa đảo tình cảm qua mạng.
Từ hồi tôi còn đi học, con trai vị lãnh đạo của mẹ tôi đã cực kỳ nổi tiếng ở cơ quan bà rồi.
Có lần, mẹ tôi đi làm về, nhìn bảng điểm của con gái mà không nhịn được thở dài, than thân trách phận sao mình không có cái số hưởng như người ta.
Tối qua buổi xem mắt còn chưa kết thúc, mẹ tôi đã sốt sắng gọi điện hỏi thăm ngay.
Nếu “con nhà người ta” mà bà thèm muốn bao năm qua thực sự trở thành con rể, không dám tưởng tượng bà sẽ vui đến nhường nào.
5
“Chị Niệm, lại có người gửi hoa đến này.”
Tiểu Lục cầm một bó hoa ly thơm ngát đi tới.
Trong lọ hoa trên bàn tôi vẫn còn cắm bó hồng đỏ mà cậu ấy vừa mang vào lúc nãy.
Tiểu Lục hỏi với vẻ đầy ẩn ý.
“Chị Niệm thích hoa gì nhất?”
“Hoa nhài, còn có thể dùng pha trà nữa.”
Tôi thuận miệng đáp.
“Trong đống hoa này, cậu thích bó nào thì cứ lấy đi mà tặng bạn gái.”
“Em làm gì có bạn gái.”
Dù miệng thì nói vậy, nhưng Tiểu Lục lại đưa tay rút bó hồng trong lọ hoa ra.
Cả bó hoa ly cậu ấy cũng không để lại.
Nhìn bóng lưng cậu ấy ôm hai bó hoa rời đi, khóe môi tôi bất giác hơi cong lên.
Những cậu trai trẻ trung, đẹp đẽ, dù làm gì trông cũng thấy có chút đáng yêu.
Bó hồng là của Giang Diễn gửi, còn bó ly là của Đàm Tụng Văn tặng.
Tôi chọn một phòng khám nha khoa có đ.á.n.h giá tốt nhất trong vòng bán kính mười cây số.
Tuy mở cửa chưa lâu nhưng trang thiết bị hiện đại, tay nghề bác sĩ giỏi, dịch vụ lại chu đáo.
Điểm yếu duy nhất chính là đắt.
Tôi gọi điện đặt lịch, phía bên kia báo phải đợi thêm hai ngày nữa.
“Ơ… Khương tiểu thư đợi một lát ạ. Viện trưởng bên em nói anh ấy đang rảnh, nếu tiện thì bây giờ chị có thể qua luôn.”
Giọng nói vốn đã ngọt ngào của cô lễ tân dường như lại càng thêm phần niềm nở.
Thực ra, lúc này trong lòng tôi đã nảy sinh một dự cảm mơ hồ.
Cho đến khi bước vào phòng khám, dù vị viện trưởng này đang đội mũ phẫu thuật và đeo khẩu trang kín mít, tôi vẫn nhận ra anh ta ngay lập tức.
Trong đôi mắt trong veo của Đàm Tụng Văn rõ ràng đang chứa đựng ý cười.
Ánh mắt ấy như muốn nói: “Xem đi, cuối cùng em vẫn rơi vào tay tôi thôi.”
May mà sự lo lắng đã lấn át cả nỗi ngượng ngùng.
Với tâm thế sẵn sàng “ra pháp trường\
“Thả lỏng đi, tin tôi.”
Đàm Tụng Văn nhẹ giọng trấn an.
Khung cảnh quen thuộc này khiến tôi bất chợt nhớ về những chuyện của nhiều năm về trước.
Tiếc rằng vạn vật đã đổi thay, mọi thứ chẳng còn như xưa nữa.
Cho nên, con người với con người, vẫn là lúc mới quen là đẹp nhất.
Vừa giả dối lại vừa nhiệt tình, vừa mới mẻ lại vừa lãng mạn.
Cái răng này của tôi cũng giống hệt như mối tình này vậy.
Nhìn bề ngoài thì có vẻ vẫn ổn, nhưng đến khi phát hiện ra vấn đề thì tủy răng đã hỏng bét rồi.
Sau khi làm xong thủ thuật điều trị tủy cho tôi, Đàm Tụng Văn cởi bỏ áo công tác.
“Tuần sau quay lại lần nữa nhé. Đi thôi, đi ăn với tôi một bữa xem như trừ nợ tiền khám.”
Tôi chưa kịp lên tiếng, anh ta đã bồi thêm một câu.
“À, em đang không được ăn cũng không được uống, vậy thì em ngồi nhìn tôi ăn đi.”
Vì đây mới là lần điều trị đầu tiên, tôi cũng không dám đắc tội anh ta quá mức.
“Bây giờ vẫn đang trong giờ làm việc mà, hay là anh gọi đồ ăn về đi?”
“Phòng khám này là tôi mở.”
Anh ta thong thả đáp.
Cái phòng khám nha khoa này rộng tới ba tầng lầu, chẳng khác gì một bệnh viện thu nhỏ.
Thấy người yêu cũ làm ăn phát đạt như thế, tôi không khỏi thấy hơi ấm ức, nghiến răng nghiến lợi.
“Thế thì thật sự chúc mừng anh nhé!”
6
Điều tệ hơn cả việc thấy người cũ thành đạt chính là sự nghiệp của bản thân đang chạm đáy.
Gần đến giờ tan làm, cô bạn thân trở về công ty với vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng.
Cô ấy kéo tôi vào phòng họp riêng.
“Niệm Niệm, có lẽ chúng ta sắp phá sản rồi.”
Tôi và An Hinh cùng nhau mở một công ty chuyên về tổ chức sự kiện.
Cô ấy phụ trách tìm kiếm khách hàng, còn tôi chịu trách nhiệm triển khai.
Tôi quen Trình Kha cũng là nhờ lần nhận làm quảng bá cho sản phẩm nhà anh ta.
Dạo này tình hình chung không tốt, mấy khách hàng nợ mãi không trả khiến chúng tôi đứng trước nguy cơ đứt gãy chuỗi vốn.
“Tớ đã chạy vẫy vùng khắp các ngân hàng rồi, nhưng họ đều không chịu cho vay.”
An Hinh nản lòng, giọng điệu đầy vẻ bi thương.
“Niệm Niệm, chúng ta thực sự hết tiền rồi.”
Tôi lên tiếng an ủi cậu ấy.
“Cậu cứ về nghỉ ngơi trước đi, để tớ nghĩ cách xem sao.”
Khởi nghiệp ba năm, cuối cùng cũng gặp phải thử thách sinh tử.
Nghĩ lại thì, kinh doanh cũng giống như chuyện tình cảm vậy.
Lúc mới bắt đầu thì tràn đầy nhiệt huyết, hừng hực khí thế.
Sau đó dần trở nên bình lặng, rồi rơi vào giai đoạn mệt mỏi.
Những lúc quá đuối sức, chúng tôi cũng từng nghĩ đến chuyện bỏ cuộc.
Nhưng thực sự phải từ bỏ thì cả tôi và An Hinh đều không nỡ.
Tuy chỉ là một công ty nhỏ với mười mấy nhân sự, nhưng mọi người đối xử với nhau thân thiết như người nhà.
Tôi nặng trĩu bước chân ra khỏi tòa nhà, đến nỗi Giang Diễn đứng trước mặt mà tôi cũng không nhận ra.
“Anh về rồi à?”
Tôi gượng gạo nặn ra một nụ cười.
“Anh muốn dành cho em một bất ngờ, nhưng có vẻ hôm nay tâm trạng em không tốt lắm.”
“Vâng, em đang gặp chút chuyện đau đầu.”
Giang Diễn đặt bàn tại một nhà hàng bên hồ.
Món ăn tinh tế, không gian yên tĩnh, bầu không khí rất lãng mạn.
Khi đã dùng bữa xong, anh lấy từ túi áo vest ra một hộp nhẫn.
Còn chưa đợi anh mở lời, tôi đã buột miệng hỏi.
“Anh có thể cho em mượn một khoản tiền không?”
Động tác của Giang Diễn khựng lại.
Để lại một bình luận