Hai mươi năm trước, bố bỏ mẹ con tôi để cưới một người phụ nữ giàu có

Viết bởi

trong

Hai mươi năm trước, bố bỏ mẹ con tôi để cưới một người phụ nữ giàu có. Ngày mẹ mất, ông chỉ gửi một vòng hoa, không hề xuất hiện. Tôi tự lo tang lễ rồi biến mất khỏi quê nhà. Mười năm sau, ông tìm đến nơi làm việc của tôi, quỳ xuống giữa sảnh và nói: “Bố chỉ xin con cứu em trai con.” Tôi nhìn ông rất lâu rồi hỏi đúng một câu…
Chương 1: Chiếc vòng hoa ngày tuyết rơi
Mùa đông năm mười tám tuổi, tuyết ở trấn Cổ Thành rơi dày nhất trong vòng mười năm.
Mẹ tôi — bà Lục Cầm — qua đời trên chiếc giường gỗ sập xệ, trong căn nhà cấp bốn dột nát ở cuối con ngõ hẹp. Căn bệnh ung thư dạ dày bào mòn bà chỉ còn lại một nắm xương khô, nặng chưa đầy ba mươi cân. Đến tận hơi thở cuối cùng, đôi mắt xám đục của mẹ vẫn hướng về phía cánh cửa gỗ bong tróc, như thể chờ đợi một bóng hình đã vĩnh viễn bước ra khỏi cuộc đời bà từ hai mươi năm trước.
Người đó là Lâm Kế Hoằng — bố tôi.
Năm tôi hai tuổi, Lâm Kế Hoằng bỏ lại người vợ nông thôn tần tảo và đứa con gái đỏ hỏn để theo đuổi một người phụ nữ giàu có từ tỉnh lỵ về quê đầu tư. Người đàn bà đó là con gái một chủ doanh nghiệp vận tải lớn. Để bước chân vào hào môn, Lâm Kế Hoằng không ngần ngại ký vào tờ đơn ly hôn, nhận phần lớn nợ nần đổ lên đầu mẹ tôi, rồi tuyệt tình dứt áo ra đi.
Suốt hai mươi năm, ông ta chưa từng gửi một đồng tiền nuôi dưỡng, chưa từng một lần quay về nhìn tôi. Mẹ tôi phải đi làm thuê, rửa bát ở các quán ăn đêm, gánh từng gánh rau ra chợ từ lúc ba giờ sáng để nuôi tôi ăn học.
Ngày mẹ trút hơi thở cuối cùng, tôi cầm chiếc điện thoại cùi bắp, bấm đi bấm lại dãy số mà tôi đã xin được từ một người quen cũ của ông ta.
Đầu dây bên kia bắt máy sau ba hồi chuông. Giọng nói của ông ta trầm ốm, xung quanh là tiếng nhạc cổ điển êm ái và tiếng ly tách chạm nhau lanh lảnh:
“Ai đấy?”
“Mẹ mất rồi.” Tôi cất giọng, bình thản đến lạnh người. “Bà Lục Cầm mất rồi.”
Đầu dây bên kia im lặng mất vài giây. Sau đó là một tiếng thở dài nhàn nhạt, kèm theo giọng một người phụ nữ gắt gỏng vang lên từ phía sau: “Ai gọi thế ông? Nhanh lên kẻo muộn giờ tiệc sinh nhật con trai!”
“Bố biết rồi.” Lâm Kế Hoằng đáp ngắn gọn qua điện thoại. “Bố đang ở xa, công việc bận rộn lắm, không về được. Bố sẽ nhờ người gửi ít đồ về.”
Lời ông ta nói “nhờ người gửi ít đồ về” chính là một vòng hoa ruy-băng trắng, được một tiệm hoa địa phương mang đến vào chiều hôm sau. Trên dải băng ghi vỏn vẹn mấy chữ: Vĩnh biệt Lục Cầm — Lâm Kế Hoằng kính viếng.
Ông ta thậm chí còn không đứng tên “chồng cũ” hay “bạn cũ”, chỉ lạnh lùng như một người xa lạ đi qua cuộc đời mẹ.
Tôi không khóc. Tôi tự tay gom góp số tiền tiết kiệm ít ỏi của hai mẹ con, vay mượn thêm bà con xóm giềng để mua một chiếc quan tài gỗ thông rẻ tiền, tự mình ôm di ảnh mẹ đi đằng trước xe tang trong cơn mưa tuyết trắng xóa.
Sau khi chôn cất mẹ xong, tôi quay về căn nhà cũ, đốt sạch toàn bộ quần áo, kỷ vật của Lâm Kế Hoằng còn sót lại. Tôi bán căn nhà được vài chục ngàn tệ, trả sạch nợ nần cho làng xóm, rồi kéo chiếc vali rách bước lên chuyến xe khách chuyến sớm nhất đi về phía Nam.
Từ ngày đó, tôi — Lâm Dao — vĩnh viễn xóa bỏ hai chữ “quê hương” và “người thân” ra khỏi từ điển của cuộc đời mình.

Chương 2: Quỳ xuống giữa sảnh cao ốc
Mười năm trôi qua nhanh như một chớp mắt.

Chương 2: Quỳ xuống giữa sảnh cao ốc

Mười năm trôi qua nhanh như một chớp mắt.

Thành phố Thâm Quyến nhộn nhịp và hào nhoáng là nơi tôi chọn để tái sinh. Tôi lao vào làm việc như một cỗ máy, từ một nhân viên bán hàng nhỏ ngoi lên vị trí Giám đốc Điều hành mảng Tài chính của một tập đoàn công nghệ lớn. Tôi mua được nhà riêng, sở hữu xe sang, tự tạo cho mình một lớp vỏ bọc kiên cố, lạnh lùng và không bao giờ để ai chạm vào quá khứ.

Sáng thứ Hai, trời Thâm Quyến đổ mưa rào.

Tôi mặc bộ đồ công sở màu ghi xám xách túi xách đắt tiền bước vào sảnh tầng trệt của tòa nhà trung tâm tài chính 88 tầng. Sảnh lớn bóng loáng gương kính, nhân viên bảo vệ và cán bộ công sở ra vào tấp nập.

Đột nhiên, từ phía góc khuất gần chậu cây cảnh, một bóng người đàn ông xông ra.

Hắn ăn mặc xộc xệch, chiếc áo đệm bông cũ kỹ bám đầy bụi bẩn, tóc tai xơ xác, gương mặt hốc hác giăng đầy những vệt nếp nhăn sâu quắm. Bảo vệ lập tức lao tới chặn hắn lại, nhưng người đàn ông đó bất chấp tất cả, gào lên bằng một giọng nói khàn đặc mang đậm thổ âm quê cũ của tôi:

“Lâm Dao! Lâm Dao! Con gái ơi!”

Tôi khựng lại. Cái tên “Lâm Dao” đã lâu lắm rồi không ai gọi ở thành phố này. Ở đây, người ta chỉ gọi tôi là Giám đốc Lâm hay Victoria Lâm.

Tôi quay đầu lại. Dù hai mươi năm đã trôi qua, dù thời gian và sự tàn phá của cuộc đời đã biến người đàn ông phong độ năm xưa thành một kẻ thân tàn dại dột, tôi vẫn nhận ra ngay lập tức: Đố chính là Lâm Kế Hoằng.

Nhìn thấy tôi dừng bước, Lâm Kế Hoằng như kẻ chết đuối vớ được cọc. Ông ta gạt tay hai nhân viên bảo vệ, lao về phía tôi. Nhưng ông ta không dám chạm vào bộ quần áo đắt tiền của tôi.

Bốp!

Trước sự kinh ngạc của hàng trăm nhân viên công sở đang đi lại trong sảnh, Lâm Kế Hoằng quỳ sụp hai gối xuống mặt sàn đá hoa cương bóng lộn. Ông ta dập đầu mạnh xuống sàn, tạo ra tiếng động chát chúa:

“Lâm Dao! Bố van con! Bố biết bố có lỗi với mẹ con con! Bố là kẻ khốn nạn, là con thú! Nhưng con ơi, em trai con nó không có tội! Bố chỉ xin con cứu lấy em trai con!”

Cả sảnh lớn lập tức xôn xao. Mọi ánh mắt hiếu kỳ, tò mò, chỉ trỏ bắt đầu dồn về phía tôi. Đội trưởng bảo vệ chạy lại vẻ mặt hoảng hốt: “Giám đốc Lâm, người này làm phiền cô sao? Để chúng tôi gọi công an đuổi đi ngay.”

Tôi giơ tay ra hiệu cho bảo vệ lùi lại.

Tôi đứng đó, trên đôi giày cao gót nhọn thắt nơ đen, nhìn người đàn ông đang quỳ dưới chân mình. Hai mươi năm trước, ông ta ngẩng cao đầu đi theo vinh hoa phú quý, bỏ lại hai mẹ con tôi gánh chịu tủi hờn. Mười năm trước, mẹ tôi chết trong cô quạnh, ông ta chỉ gửi một vòng hoa vô tình.

Và hôm nay, ông ta quỳ ở đây, khóc lóc van xin tôi cứu “em trai” tôi — đứa con trai mà ông ta sinh ra với người phụ nữ giàu có kia.

Tôi nhìn ông ta rất lâu, ánh mắt không một gợn sóng, không giận dữ, không xót thương. Sau năm phút im lặng ngột ngạt, tôi tháo chiếc kính râm xuống, cúi nhìn ông ta và hỏi đúng một câu:

“Ông quỳ ở đây, là vì thương nó… hay vì quả báo của ông đã đến rồi?”

Chương 3: Câu chuyện đằng sau sự sụp đổ

Lâm Kế Hoằng ngẩng đầu lên, gương mặt nhơ nhuốc nước mắt và bụi bẩn ngơ ngác nhìn tôi. Câu hỏi của tôi như một lưỡi dao mỏng gọt phăng đi tấm màng kịch nghiệp ngã mà ông ta đang cố đóng.

Tôi đưa ông ta lên phòng làm việc riêng ở tầng 45. Tôi không muốn trở thành tâm điểm của những lời bàn tán nhảm nhí tại công ty, nhưng quan trọng hơn, tôi muốn nghe xem cái gọi là “quả báo” mà gia đình ông ta gánh chịu rốt cuộc đã đi đến đâu.

Ngồi trên chiếc ghế sofa da sang trọng trong phòng làm việc của tôi, Lâm Kế Hoằng co rúm người lại. Ông ta không dám đặt chiếc quần nhăn nheo của mình áp sát vào thành ghế, tay run rẩy cầm ly nước ấm mà thư ký mang vào.

“Nói đi.” Tôi ngồi đối diện, tự tay pha cho mình một tách cà phê đen không đường. “Cậu con trai quý báu của ông làm sao?”

Lâm Kế Hoằng bật khóc nức nở, bắt đầu kể lại toàn bộ bi kịch của gia đình ông ta trong mười năm qua.

Hóa ra, cuộc sống “hào môn” mà ông ta đánh đổi bằng cả đạo đức và lương tâm chưa từng là một thiên đường. Người vợ giàu có của ông ta — Triệu Phụng Mông — là một người đàn bà hống hách, coi ông ta không khác gì một kẻ ở nhờ, một đứa đầy tớ cao cấp trong nhà. Mọi tài sản, cổ phần công ty vận tải đều đứng tên gia đình họ Triệu, Lâm Kế Hoằng không được nắm giữ bất kỳ quyền hành thực tế nào.

Đứa con trai chung của hai người — Lâm Vũ — sinh ra trong nhung lụa từ nhỏ đã bị mẹ nuông chiều thành một kẻ ngông cuồng, ăn chơi trác táng.

Cách đây ba năm, công ty vận tải của nhà họ Triệu phá sản do khủng hoảng kinh tế và sự quản lý yếu kém. Bà Triệu Phụng Mông vì quá sốc mà bị đột quỵ, nằm liệt giường. Đúng lúc gia đình sa sút nhất, Lâm Vũ lại dính vào cờ bạc đen trên mạng, vay nợ tín dụng đen số tiền lên tới năm triệu tệ (khoảng hơn 17 tỷ đồng).

Bọn cho vay nặng lãi siết nhà, đánh đập Lâm Vũ tàn nhẫn. Trong một lần xô xát, Lâm Vũ bị bọn chúng đánh chấn thương sọ não, hiện đang nằm trong phòng cấp cứu đặc biệt của Bệnh viện Nhân dân số 1 Thâm Quyến.

“Bác sĩ bảo… bác sĩ bảo nếu không phẫu thuật ngay và thanh toán chi phí viện phí đợt một là năm trăm ngàn tệ, cùng với tiền phẫu thuật ghép não… nó sẽ chết.” Lâm Kế Hoằng nức nở, hai tay ôm lấy đầu. “Bố đã bán sạch những gì còn lại, vay mượn khắp nơi nhưng không ai cho vay. Họ Triệu đã sụp đổ rồi, không ai giúp bố cả…”

“Nên ông nhớ ra ông còn một đứa con gái?” Tôi nhấp một ngụm cà phê cay đắng. “Ông dùng năm năm tìm kiếm tung tích của tôi, chỉ để đợi đến ngày này sao?”

“Lâm Dao! Bố biết bố không có da mặt để nhìn con!” Lâm Kế Hoằng run rẩy nói. “Nhưng nó là em ruột con! Cùng một dòng máu với con! Con giàu có thế này, năm trăm ngàn tệ đối với con chỉ là một con số nhỏ. Con cứu nó đi, bố nguyện làm trâu làm ngựa để trả nợ cho con cả đời này!”

“Cùng dòng máu?” Tôi bật cười. Tiếng cười của tôi vang lên trong phòng làm việc trống trải, nghe lạnh đến gai người. “Khi mẹ tôi không có tiền mua thuốc, nằm nôn ra máu trên chiếc giường dột nát, dòng máu của ông ở đâu? Khi tôi mười tám tuổi phải đi nhặt từng vỏ chai để tích góp tiền mua quan tài cho mẹ, dòng máu của ông ở đâu?”

Lâm Kế Hoằng nghẹn lời, mặt tái nhợt như thây ma.

Chương 4: Bệnh viện và tấm màn nhung rách nát

Mặc dù lên tiếng từ chối lạnh lùng, nhưng chiều hôm đó, tôi vẫn lái xe đến Bệnh viện Nhân dân số 1 Thâm Quyến.

Tôi không đến vì lòng vị tha, càng không phải vì hai chữ “tình ruột thịt” nực cười kia. Tôi đến vì tôi muốn tận mắt nhìn thấy kết cục của những kẻ đã xây dựng hạnh phúc trên nước mắt và xương máu của mẹ tôi.

Phòng bệnh chật hẹp ở khu cấp cứu bốc lên mùi thuốc sát trùng nồng nặc.

Trên giường bệnh, một thanh niên khoảng hai mươi hai tuổi đang nằm hôn mê, đầu quấn băng trắng xóa, cắm đầy các loại ống xông. Bên cạnh giường là một người đàn bà béo trệch, gương mặt chằng chịt những vệt nhăn do biến chứng thẩm mỹ và bệnh tật — đó chính là Triệu Phụng Mông, người đàn bà năm xưa đã ngẩng cao đầu cướp đi người chồng của mẹ tôi.

Bà ta đang ngồi trên chiếc xe lăn cũ kỹ, miệng ú ớ không rõ tiếng do hậu quả của đợt đột quỵ, hai tay co quắp giật giật liên hồi.

Khi tôi bước vào phòng, Lâm Kế Hoằng vội vã chạy lại, gượng cười giới thiệu: “Phụng Mông… đây là Lâm Dao… Con gái lớn của tôi. Nó… nó đến giúp chúng ta đấy!”

Triệu Phụng Mông ngước đôi mắt đục ngầu nhìn tôi. Trong đôi mắt từng tràn ngập sự khinh khỉnh và kiêu ngạo năm xưa, giờ đây chỉ còn lại sự sợ hãi, xấu hổ và van xin. Bà ta ú ớ cố vươn bàn tay co quắp ra phía tôi, nhưng tôi lùi lại một bước, giữ khoảng cách đúng hai mét.

“Cô Triệu,” Tôi cất giọng thản nhiên. “Nhìn cô thế này, tôi lại nhớ đến mẹ tôi mười năm trước.”

Mặt Triệu Phụng Mông biến sắc.

“Mẹ tôi lúc chết, dù nghèo khổ, dù đau đớn, nhưng bàn tay bà rất sạch sẽ. Bà không nợ ai một đồng, không cướp chồng của ai, và quan trọng nhất… bà die trong sự thanh thản.” Tôi tiếp tục, từng từ như những viên đá đập mạnh vào tâm trí họ. “Còn cô? Cô dùng tiền để mua một người đàn ông hèn hạ, dùng sự giàu có để chà đạp lên mẹ con tôi. Giờ thì sao? Tiền mất, con tật mang, bản thân cô thì liệt nửa người. Cô có bao giờ nghĩ đây là cái giá cô phải trả không?”

Triệu Phụng Mông ứa nước mắt, ngực phập phồng dữ dội, miệng phát ra những tiếng “úp úp ớ ớ” đau đớn nhưng không thể đáp trả.

“Lâm Dao! Đừng nói nữa! Bố xin con!” Lâm Kế Hoằng lao đến quỳ xuống trước mặt tôi ngay tại phòng bệnh. “Lỗi là ở bố! Tất cả là do bố! Con phạt bố thế nào cũng được, nhưng hãy cứu lấy Lâm Vũ! Bác sĩ bảo nếu hôm nay không nộp tiền cọc phẫu thuật, họ sẽ chuyển nó ra khỏi phòng chăm sóc đặc biệt…”

Tôi nhìn đứa em cùng cha khác mẹ đang nằm trên giường bệnh. Dù không có thiện cảm, nhưng nhìn một mạng người đang mấp ranh giữa sinh tử, tôi không thể phủ nhận tâm trí mình có một sự giằng xé nhẹ.

Tuy nhiên, sự giằng xé đó lập tức bị dập tắt khi cửa phòng bệnh bị đạp tung ra.

Chương 5: Bãi nợ và bản chất không đổi

Hai gã đàn ông bặm trợn, xăm trổ đầy mình lao vào phòng bệnh. Kẻ dẫn đầu cầm theo một gậy sắt, nhổ một bãi nước bọt xuống sàn nhà.

“Lâm Kế Hoằng! Mày trốn ở đây à?” Gã xăm trổ gầm lên. “Đến hạn năm triệu tệ rồi! Hôm nay không trả tiền, tao rút ống thở của thằng con mày ra ngay lập tức!”

Lâm Kế Hoằng sợ hãi co rúm lại, vội vàng chỉ tay về phía tôi: “Đại ca! Đây là con gái tôi! Nó là Giám đốc tập đoàn lớn! Nó có tiền! Nó sẽ trả cho các anh!”

Lời nói của Lâm Kế Hoằng khiến tôi lạnh sống lưng.

Mới năm phút trước, ông ta còn dập đầu nói “mọi lỗi lầm là do bố”, vậy mà ngay khi đối mặt với nguy hiểm, hành động đầu tiên của ông ta vẫn là đẩy đứa con gái mà ông ta đã bỏ rơi hai mươi năm ra làm lá chắn!

Bản chất của một kẻ đê hèn vĩnh viễn không bao giờ thay đổi. Hai mươi năm trước, ông ta đẩy mẹ tôi vào đống nợ nần để chạy theo nhung lụa. Hai mươi năm sau, ông ta sẵn sàng đẩy tôi vào hang hùm để cứu lấy đứa con trai quý báu của mình!

Gã xăm trổ tiến lại gần tôi, ánh mắt trắng dạn lướt qua bộ đồ đắt tiền và chiếc túi xách thương hiệu trên tay tôi: “Ồ, ra là cô chị gái giàu có. Thế nào? Trả nợ thay cho em trai cô chứ? Tấm séc năm triệu tệ, viết ngay bây giờ thì thằng em cô được sống.”

Tôi nhìn gã xăm trổ, rồi nhìn sang Lâm Kế Hoằng đang trốn sau lưng tôi, ánh mắt đầy sự kỳ vọng tráo trở.

Tôi chậm rãi mỉm cười. Một nụ cười chua chát nhưng cực kỳ tỉnh táo.

Tôi lấy từ trong túi xách ra chiếc điện thoại, bật màn hình lên và bấm số 110 (số công an Trung Quốc).

“Cô làm gì đấy?” Gã xăm trổ biến sắc.

“Tôi đang báo công an về hành vi đe dọa giết người và tín dụng đen tại Bệnh viện Nhân dân số 1.” Tôi bình tĩnh đáp, giọng nói vang dội khắp phòng bệnh. “Đồng thời, tôi cũng xin đính chính với các anh một việc:”

Tôi quay sang nhìn thẳng vào mắt Lâm Kế Hoằng:

“Về mặt pháp lý, tôi và người đàn ông này đã chấm dứt quan hệ từ hai mươi năm trước khi ông ta bỏ rơi tôi. Về mặt tài sản, tôi không có nghĩa vụ phải gánh một đồng tiền nợ nào cho ông ta hay đứa con của ông ta. Nếu các anh muốn đòi nợ, cứ việc siết tài sản của ông ta. Nếu các anh vi phạm pháp luật, công an sẽ làm việc với các anh.”

“Lâm Dao! Con nói cái gì thế?!” Lâm Kế Hoằng gào lên thất thanh. “Con nhẫn tâm thế sao?! Con thà nhìn em con chết sao?!”

Chương 6: Lựa chọn của sự giải thoát

Công an khu vực nhanh chóng có mặt tại bệnh viện sau cuộc gọi của tôi. Hai gã cho vay nặng lãi bị giải về đồn để điều tra hành vi đe dọa và hoạt động tín dụng đen.

Sự việc náo loạn dần lắng xuống. Phòng bệnh lại trở về sự im lặng tích tịch.

Lâm Kế Hoằng ngồi bệt dưới sàn nhà, ánh mắt hoàn toàn mất đi sức sống. Triệu Phụng Mông thì khóc không thành tiếng trên chiếc xe lăn.

Tôi bước lại gần bàn bác sĩ trực ca.

“Giám đốc Lâm,” Bác sĩ trưởng khoa thở dài. “Tình trạng của bệnh nhân Lâm Vũ rất nguy cấp. Nếu không phẫu thuật ngay hôm nay…”

Tôi im lặng một lúc lâu. Trong đầu tôi hiện lên hình ảnh đôi bàn tay nứt nẻ của mẹ trong đêm mùa đông lạnh giá, hình ảnh chiếc vòng hoa vô tình mà Lâm Kế Hoằng gửi về, và cả hình ảnh đứa trẻ đang nằm mê man trên giường bệnh — đứa trẻ chưa từng trực tiếp làm hại tôi, nhưng sự tồn tại của nó lại là bằng chứng cho sự phản bội của cha tôi.

Tôi rút từ trong túi ra một chiếc thẻ ngân hàng, đặt lên bàn bác sĩ.

“Trong này có năm trăm ngàn tệ.” Tôi nói.

Lâm Kế Hoằng ở ngoài cửa nghe thấy, lập tức nhô người vào, mắt sáng rực lên: “Lâm Dao! Con… con đồng ý cứu em rồi?!”

Tôi giơ tay cắt ngang lời ông ta, quay sang nói tiếp với bác sĩ:

“Số tiền này là tiền tôi cho Bệnh viện vay dưới hình thức quỹ từ thiện cá nhân để thực hiện ca phẫu thuật cho bệnh nhân Lâm Vũ. Sau khi bệnh nhân phục hồi, bệnh viện có trách nhiệm làm thủ tục yêu cầu bệnh nhân hoặc người giám hộ trả lại số tiền này cho quỹ theo đúng quy định pháp luật.”

Bác sĩ gật đầu: “Tôi hiểu rồi. Chúng tôi sẽ lập hợp đồng tiếp nhận quỹ từ thiện ngay.”

Lâm Kế Hoằng ngơ ngác: “Con… con không cho luôn sao? Sao lại phải trả?”

Tôi quay lại nhìn Lâm Kế Hoằng, ánh mắt sắc lẹm như băng giá:

“Năm trăm ngàn tệ này là ranh giới cuối cùng của lòng nhân đạo mà tôi dành cho một mạng người, không phải dành cho ông hay tình cảm gia đình. Tôi trả tiền để giữ lại mạng sống cho con trai ông, nhưng ông và gia đình ông sẽ phải làm việc để trả lại từng đồng cho quỹ từ thiện đó.”

Tôi bước lại gần Lâm Kế Hoằng, cúi người xuống dằn từng tiếng:

“Lâm Kế Hoằng, ông nghe cho rõ đây: Hai mươi năm trước ông nợ mẹ con tôi một cuộc đời. Mười năm trước ông nợ mẹ tôi một lời xin lỗi. Hôm nay, tôi dùng số tiền này để mua đứt sự dính dấp cuối cùng giữa tôi và cái tên của ông. Từ giây phút này trở đi, nếu ông còn xuất hiện trước mặt tôi, còn dùng danh nghĩa ‘bố’ để phiền hà đến cuộc sống của tôi, tôi sẽ lập tức rút lại toàn bộ sự hỗ trợ và kiện ông ra tòa vì hành vi quấy rối.”

Nói xong, tôi không chờ ông ta trả lời, quay lưng bước đi thẳng ra khỏi bệnh viện.

Chương 7: Mùa xuân ở phương Nam

Trời Thâm Quyến sau cơn mưa tạnh dần. Ánh nắng chiều nhạt chiếu qua những đám mây đen, rọi xuống những tòa nhà cao tầng hiện đại.

Tôi lái xe quay trở lại căn hộ của mình ở ngoại ô. Căn nhà ngập tràn ánh sáng, có mảnh vườn nhỏ tôi tự tay trồng những khóm hoa nhài mà mẹ tôi ngày xưa rất thích.

Một tháng sau, tôi nhận được email từ phía bệnh viện. Ca phẫu thuật của Lâm Vũ đã thành công, anh ta đã qua khỏi cơn nguy kịch và bắt đầu quá trình trị liệu phục hồi. Lâm Kế Hoằng đã xin làm công nhân vệ sinh ngay tại bệnh viện, còn Triệu Phụng Mông được chuyển vào một viện dưỡng lão giá rẻ ở quê do chính quyền hỗ trợ.

Họ không còn xuất hiện trong cuộc đời tôi nữa. Không một cuộc gọi, không một tin nhắn, không một sự quấy rền.

Tôi đứng ngoài ban công, hít một hơi thật sâu không khí tươi mát của mùa xuân phương Nam.

Nhìn về phía Bắc — nơi có ngôi mộ cô đơn của mẹ tôi dưới lớp tuyết lạnh năm nào — tôi khẽ mỉm cười.

Tôi biết, ở một nơi nào đó trên bầu trời, mẹ tôi cuối cùng cũng có thể mỉm cười thanh thản. Tôi đã không để sự hận thù nuốt chửng bản thân, cũng không để sự yếu đuối ngu ngốc làm tổn thương chính mình. Tôi đã đòi lại sự công bằng không phải bằng sự trả thù tàn nhẫn, mà bằng sự vững vàng, độc lập và một ranh giới rõ ràng với những kẻ không xứng đáng.

Sự trả thù lớn nhất đối với những kẻ từng bỏ rơi bạn, không phải là làm cho họ chết đi, mà là sống một cuộc đời thật rực rỡ, thật kiêu hãnh mà không cần đến họ.

Bình luận

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *