Ba năm trước, vì ch//ê người vợ quê mùa, ăn mặc xu//ề xòa, Tuấn lạn/h lùng đuổi/ cô ra khỏi nhà khi cô đang mang th//ai năm tháng. Hai năm sau, một lần gặp lại đã khiến anh ch///ế/t lặng khi thấy vợ cũ trong hoàn cảnh này..

Viết bởi

trong

Ba năm trước, vì ch//ê người vợ quê mùa, ăn mặc xu//ề xòa, Tuấn lạn/h lùng đuổi/ cô ra khỏi nhà khi cô đang mang th//ai năm tháng. Hai năm sau, một lần gặp lại đã khiến anh ch///ế/t lặng khi thấy vợ cũ trong hoàn cảnh này…

Buổi chiều cuối thu, Tuấn đứng trước tấm kính của một quán cà phê ven đường, chậm rãi chỉnh lại cổ áo sơ mi đã sờn màu rồi đưa tay vuốt mái tóc. Hình ảnh phản chiếu trong gương khiến chính anh cũng phải thở dài.

Người đàn ông từng tự tin, phong độ, lúc nào cũng tin mình sẽ có một tương lai rực rỡ giờ đây chỉ còn lại vẻ mệt mỏi hiện rõ trên gương mặt. Đôi mắt trũng sâu vì nhiều đêm mất ngủ, khóe miệng hằn những nếp nhăn của sự thất bại.

Tối hôm trước, trong buổi họp lớp cũ, anh tình cờ nghe được một câu chuyện về Thảo.

“Nghe nói Thảo giờ vất vả lắm. Một mình nuôi con nhỏ. Hình như làm quản gia cho một gia đình rất giàu. Sáng đi từ tinh mơ, tối mịt mới về.”

Người bạn nói với vẻ thương cảm.

Tuấn im lặng, nhưng trong lòng lại dấy lên một cảm giác khó tả.

Không phải thương xót.

Cũng chẳng phải day dứt.

Mà giống như một sự tò mò pha lẫn chút tự mãn.

Anh tự nhủ, hóa ra cuộc đời vẫn công bằng. Người phụ nữ từng cố níu kéo cuộc hôn nhân với anh cuối cùng cũng chỉ sống lay lắt như vậy.

Có lẽ cô vẫn chưa thoát khỏi cái số phận nghèo khó vốn có.

Ý nghĩ ấy khiến Tuấn bất giác mỉm cười.

Ba năm trước, chính anh là người chủ động l//y hôn.

Ngày ấy Thảo mang th//ai được năm tháng.

Đứa con đầu lòng đáng lẽ phải là niềm hạnh phúc của cả hai.

Nhưng với Tuấn, đó lại là gánh nặng.

Anh xuất thân từ thành phố, làm việc trong một công ty bất động sản. Thu nhập khá, ăn mặc bảnh bao, giao tiếp rộng.

Còn Thảo chỉ là cô gái quê lên thành phố học rồi làm kế toán cho một xưởng may nhỏ.

Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người và va li

Sau khi kết hôn, cô nghỉ việc vì sức khỏe thai kỳ không tốt.

Ngày ngày chỉ quanh quẩn ở nhà.

Mái tóc dài luôn buộc gọn.

Quần áo chỉ là những chiếc váy bầu rộng thùng thình.

Đôi dép nhựa đã cũ.

Thảo chưa bao giờ biết trang điểm.

Mỗi lần cùng chồng ra ngoài, cô chỉ lặng lẽ đi phía sau.

Ban đầu Tuấn còn thấy điều đó dễ thương.

Nhưng càng về sau, anh càng cảm thấy xấu hổ.

Đúng lúc ấy, trong công ty xuất hiện Linh.

Một cô gái trẻ trung, xinh đẹp, biết ăn mặc, biết nói những lời ngọt ngào.

Đi cạnh Linh, Tuấn cảm thấy mình được ngưỡng mộ.

Anh bắt đầu chán ghé//t căn nhà nhỏ luôn có mùi thuốc bổ dành cho bà bầu.

Chán những bữa cơm đơn giản.

Chán hình ảnh người vợ tóc tai rối bù vì nghén.

Mỗi lần nhìn Thảo, anh chỉ thấy sự quê mùa.

Rồi một ngày, Tuấn đặt đơn ly hôn lên bàn.

Thảo chết lặng.

Đôi tay run rẩy ôm lấy bụng bầu.

“Anh… em đã làm gì sai?”

Tuấn lạnh nhạt đáp:

“Em không sai.”

“Chỉ là anh không còn yêu nữa.”

Thảo bật khóc.

“Con mình sắp chào đời…”

Tuấn cười nhạt.

“Đó là chuyện của em.”

Anh lấy từ túi ra một phong bì đặt lên bàn.

“Bên trong có năm mươi triệu.”

Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người và va li

“Coi như tiền cuối cùng anh có thể giúp.”

“Từ nay em đừng tìm anh nữa.”

Thảo quỳ xuống.

Không phải vì muốn níu kéo.

Mà chỉ vì muốn con mình có một gia đình trọn vẹn.

Nhưng Tuấn thậm chí còn không ngoái đầu.

Ngày hôm đó, anh rời khỏi căn nhà, mang theo toàn bộ quần áo và tương lai mà Thảo từng tin tưởng.

Một tháng sau, Tuấn công khai yêu Linh.

Anh nghĩ mình đã chọn đúng.

Thế nhưng cuộc đời luôn có cách khiến con người phải trả giá.

Linh chỉ yêu tiền.

Khi công ty của Tuấn làm ăn sa sút, thu nhập giảm mạnh, cô nhanh chóng chuyển sang quen một doanh nhân lớn tuổi giàu có.

Không một lời giải thích.

Không một lời xin lỗi.

Chỉ để lại dòng tin nhắn:

“Em cần một cuộc sống tốt hơn.”

Sau cú s//ốc đó, Tuấn liên tục thất bại.

Đầu tư chứng khoán thua lỗ.

Mở cửa hàng thì phá sả//n.

Cuối cùng, anh chỉ xin được công việc nhân viên kinh doanh với mức lương vừa đủ sống.

Những người từng nịnh bợ anh cũng dần biến mất.

Ba năm.

Đó là khoảng thời gian đủ dài để Tuấn hiểu cảm giác m//ất tất cả.

Và cũng chính vì nghe tin Thảo sống cực khổ, trong lòng anh lại xuất hiện một ý nghĩ kỳ lạ.

Anh muốn gặp cô.

Muốn xem người phụ nữ từng hết lòng vì mình bây giờ đã ra sao.

Trên đường đi, anh ghé vào tiệm bánh ven đường, mua một hộp bánh nhỏ giảm giá.

Không phải vì quan tâm.

Chỉ để nếu gặp con, anh còn có cái mang theo.

Dù sao cũng là đứa trẻ mang dòng máu của mình.

Theo địa chỉ người quen đưa, Tuấn chạy xe đến một khu căn hộ cao cấp bậc nhất thành phố.

Anh dừng xe.

Ngẩng đầu nhìn tòa nhà cao hơn bốn mươi tầng.

Đôi lông mày khẽ nhíu lại.

“Chắc đúng là cô ấy làm giúp việc ở đây.”

Anh tự trấn an.

Nếu không thì làm sao một người phụ nữ như Thảo có thể sống ở nơi này?

Sau khi xuất trình giấy tờ, bảo vệ gọi điện x//ác nhận khá lâu mới đồng ý cho anh lên.

Chiếc thang máy đưa Tuấn lên tầng áp mái.

Cánh cửa mở ra.

Trước mắt anh là hành lang lát đá cẩm thạch sáng bóng.

Chỉ có hai căn hộ trên cả tầng.

Một người quản lý tòa nhà lịch sự dẫn anh đến trước cánh cửa gỗ lớn.

Tuấn hít sâu.

Trong đầu đã chuẩn bị sẵn vài câu.

Nếu Thảo khóc, anh sẽ an ủi.

Nếu cô trách móc, anh sẽ nói vài lời xin lỗi cho phải phép.

Nếu cô quá khó khăn..

… anh sẽ mở chiếc túi, trao cho đứa trẻ hộp bánh giảm giá và cho cô vài trăm nghìn coi như chút bố đức của kẻ từng là chồng.

“Cạch.”

Cánh cửa gỗ dày dặn sầm sập mở ra. Một người phụ nữ bước ra.

Tuấn đứng khựng lại, toàn thân đông cứng. Chiếc hộp bánh trên tay rơi bịch xuống nền đá cẩm thạch mát lạnh.

Người đứng trước mặt anh không phải là một cô gái quê mùa, xề xòa, gầy guộc trong chiếc váy bầu rộng thùng thình của ba năm trước.

Đó là Thảo. Nhưng lại là một phiên bản hoàn toàn khác biệt.

Cô khoác trên mình chiếc váy đầm lụa màu kem nhã nhặn, tôn lên vóc dáng thon gọn và khí chất mặn mà, đài các. Mái tóc xơ xác ngày xưa giờ được cắt ngắn ngang vai, uốn sóng lơi quyến rũ. Gương mặt không son phấn đậm đà nhưng vô cùng rạng rỡ, đôi mắt từng ngập tràn nước mắt vì anh giờ đây sáng ngời, sâu thẳm và hoàn toàn bình thản.

Bên cạnh Thảo, một cậu bé chừng hai tuổi trắng trẻo, bụ bẫm, ăn mặc cực kỳ sành điệu đang nắm lấy tà váy của cô. Cậu bé có đôi mắt giống hệt Tuấn, nhưng ánh nhìn lại vô cùng ngây thơ và bình yên.

“Anh tìm ai?” — Thảo nhìn Tuấn, giọng nói nhẹ nhàng nhưng xa lạ như nhìn một người giao hàng bấm nhầm chuông.

Tuấn lắp bắp, cổ họng khô khốc: “Thảo… Em… Em làm quản gia ở căn hộ này sao? Con… đây là con của chúng ta đúng không?”

Chưa kịp để Thảo trả lời, từ bên trong căn hộ penthouse rộng hàng trăm mét vuông, một người đàn ông cao lớn, lịch lãm bước ra. Anh ta mặc bộ vest sang trọng, gương mặt góc cạnh đầy quyền lực, nhẹ nhàng ôm lấy eo Thảo rồi bế xốc cậu bé lên tay.

“Ai vậy em?” — Người đàn ông cất giọng trầm ấm, ánh mắt đầy chiều chuộng nhìn Thảo.

Cậu bé vui vẻ ôm lấy cổ người đàn ông, reo lên: “Ba ơi! Ba về rồi!”

Tuấn đứng ngơ ngác, não bộ hoàn toàn đình trệ.

Người đàn ông kia chẳng phải ai xa lạ — chính là Tổng giám đốc tập đoàn bất động sản lớn nhất thành phố, người mà công ty cũ của Tuấn từng thèm muốn được hợp tác dù chỉ một lần.

Thảo quay sang nhìn người chồng hiện tại, mỉm cười dịu dàng: “Anh vào trong trước đi, một người quen cũ tìm nhầm nhà thôi.”

Người đàn ông gật đầu, hôn nhẹ lên má Thảo rồi bế con đi vào trong. Trước khi cánh cửa khép lại, Tuấn vẫn còn nghe thấy tiếng cười giòn tan của đứa trẻ gọi “Ba”.

Lúc này, Thảo mới bước ra ngoài hành lang, nhìn thẳng vào mắt Tuấn.

“Tôi…” — Tuấn run rẩy, ánh mắt hoàn toàn hoảng loạn — “Mọi người nói em đi làm giúp việc…”

Thảo khẽ bật cười, một nụ cười nhẹ như gió thoảng nhưng đập tan toàn bộ sự tự mãn cố chấp cuối cùng của Tuấn:

“Giúp việc? Đúng vậy. Sau khi bị anh đuổi đi với 50 triệu và cái thai 5 tháng, tôi đã đi làm lại từ đầu. Tôi làm kế toán cho công ty của anh ấy. Nhờ sự cố gắng và bản lĩnh mà anh từng coi thường, tôi trở thành Trưởng phòng Tài chính, rồi gặt hái được thành công. Anh ấy yêu thương tôi vì chính sự kiên cường đó, chứ không phải vì bộ quần áo tôi mặc hay vẻ bề ngoài. Anh ấy đón nhận cả tôi và con, cho con một người cha đúng nghĩa.”

Thảo cúi xuống, nhìn chiếc hộp bánh giảm giá nằm chỏng gọng dưới sàn, rồi ngẩng lên nhìn bộ dạng nhếch nhác, tội nghiệp của Tuấn.

“Còn anh, hôm nay anh đến đây để làm gì? Để xem tôi sống thảm hại ra sao nhằm an ủi cái sự thất bại của chính mình?”

Tuấn cúi đầu, không nói được một lời. Mặt anh nóng bừng vì xấu hổ và nhục nhã. Anh tưởng mình đến để ban phát sự rủ lòng thương, nhưng hóa ra anh chỉ là một kẻ điễn đóng vai hề trước mặt người từng bị mình nhẫn tâm vứt bỏ.

“Tiền 50 triệu năm đó anh đưa, tôi đã dùng để trả viện phí sinh con và đã chuyển trả lại vào tài khoản cũ của anh từ lâu. Giữa chúng ta không còn nợ nần gì nhau nữa.”

Thảo bình thản nói, giọng không hề có một chút oán giận hay căm hờn — vì với cô lúc này, Tuấn đã hoàn toàn trở thành một người xa lạ không đáng để tâm.

“Tạm biệt anh, Tuấn. Chúc anh sớm vượt qua khó khăn.”

Cánh cửa gỗ dày đóng lại. Tiếng “cạch” khô khốc vang lên, chia cắt hoàn toàn hai thế giới.

Tuấn đứng chết lặng giữa hành lang dát đá cẩm thạch lộng lẫy. Anh quỳ gối xuống, nhặt hộp bánh giảm giá bị móp xốp lên tay. Nước mắt người đàn ông đến lúc này mới tràn ra, lăn dài trên gương mặt hốc hác.

Anh từng nghĩ mình ném đi một cô vợ quê mùa xề xòa, nhưng hóa ra anh đã tự tay vứt bỏ cả hạnh phúc, may mắn và phúc phần lớn nhất của đời mình. Cuộc đời đúng là công bằng, chỉ là cái giá mà anh phải trả… lại quá đắt.

Bình luận

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *