Đêm bắt gặp chồng và cô bạn thân lăn lộn trên giường, tôi không khóc lóc hay làm ầm ĩ.

Viết bởi

trong

Mở đầu bằng đúng ngày kỷ niệm ba năm ngày cưới.

“Tôi” tan làm sớm, xếp lại toàn bộ công việc để về nhà tạo bất ngờ cho chồng là Tống Nghiêu. Trên tay tôi là chiếc đồng hồ Rolex trị giá gần một tỷ đồng, món quà tôi đã dành dụm và đặt trước nhiều tháng.

Suốt ba năm hôn nhân, tôi luôn tin mình là người phụ nữ hạnh phúc.Có thể là hình ảnh về võ thuật và đồ ngủ

Tống Nghiêu dịu dàng.

Trần Tâm Dao là người bạn thân hơn hai mươi sáu năm.

Ba người chúng tôi từng là những người thân thiết nhất.

Nhưng khi mở cửa phòng ngủ…

Tôi nhìn thấy hai người đang nằm trên chính chiếc giường cưới.

Khung ảnh cưới vẫn treo trên đầu giường.

Chiếc váy ngủ tôi mới mua còn nằm dưới đất.

Mùi nước hoa của tôi vẫn còn trong căn phòng.

Không ai phát hiện tôi đã đứng ở cửa.

Khoảnh khắc ấy, cả thế giới như dừng lại.

Tôi không khóc.

Không hét.

Không đánh ghen kiểu điên loạn.

Tôi lặng lẽ đi xuống tầng hầm.

Lấy cây gậy bóng chày.

Quay trở lên.

Từng bước.

Rất chậm.

Tống Nghiêu vừa quay đầu thì đã bị tôi đẩy ngã.

Trần Tâm Dao chưa kịp mặc quần áo.

Tôi nhìn cô ấy rất lâu.

Người bạn mà tôi từng cho ở nhờ.

Từng trả tiền học.

Từng cứu khỏi món nợ hàng trăm triệu.

Từng coi như chị em ruột.

Rồi…

“Tôi đánh.”

Một gậy.

Hai gậy.

Ba gậy.

Đến gậy thứ sáu.

Hai đầu gối cô ta hoàn toàn nát vụn.

Tiếng kêu gào vang khắp căn hộ.

Tống Nghiêu quỳ xuống van xin.

Tôi ném cây gậy xuống đất.

Lấy điện thoại.

Tự gọi cảnh sát.

“Tôi tên Cố Tri Ý.”

“Tôi vừa cố ý gây thương tích.”

“Tôi đang chờ các anh.”

Sau đó tôi ngồi bình thản trên ghế sofa.

Đợi bị bắt.

Trong quá trình điều tra, tôi khai nhận toàn bộ.

Không quanh co.

Không chối tội.

Luật sư khuyên nên xin giảm nhẹ.

Tôi từ chối.

Gia đình Trần Tâm Dao yêu cầu bồi thường hàng chục tỷ.

Tôi mỉm cười.

Bởi trước khi cảnh sát đến…

Tôi đã hoàn thành việc cuối cùng.

Toàn bộ tài sản gần 16 tỷ đồng đều đã được chuyển vào quỹ ủy thác hợp pháp do Tạ Châu quản lý.

Tôi không còn đứng tên bất cứ tài sản nào.

Phiên tòa diễn ra sau nhiều tháng.

Tống Nghiêu khóc lóc xin tôi tha thứ.

Xin đừng ly hôn.

Tôi chỉ đặt trước mặt anh ta tờ đơn.

“Anh ký đi.”

Ba năm hôn nhân.

Kết thúc bằng một chữ ký.

Tòa tuyên tôi 3 năm 8 tháng tù giam.

Tôi cúi đầu nhận án.

Không kháng cáo.

Không hối hận.


Chương 2: Ba Năm Tám Tháng Và Người Luôn Chờ Tôi

Những ngày đầu trong trại giam vô cùng khó khăn.

Tôi mất ngủ.

Không phải vì hối hận.

Mà vì lần đầu tiên sau gần ba mươi năm…

Tôi không biết tương lai mình sẽ đi đâu.

Lá thư đầu tiên đến sau nửa tháng.

Người gửi…

Tạ Châu.

Thanh mai trúc mã của tôi.

Người từng thích tôi suốt hơn mười năm nhưng chưa bao giờ nói.

Trong thư chỉ có mấy dòng.

“Đừng nghĩ nhiều.”

“Anh giữ giúp em.”

“Ra tù rồi về.”

Tôi cười.

Lần đầu tiên kể từ ngày bị bắt.

Tôi trả lời thư.

Kể từ đó…

Mỗi tháng đều có thư.

Anh kể chuyện con mèo Nhị Bính.

Kể chuyện quán cà phê đầu ngõ.

Kể chuyện hoa nở.

Kể cả chuyện hôm nay trời mưa.

Không bao giờ nhắc đến Tống Nghiêu.

Không bao giờ nhắc đến Trần Tâm Dao.

Anh chỉ kể về thế giới vẫn đang đợi tôi.

Tôi bắt đầu học.

Học luật.

Học tâm lý.

Học nấu ăn.

Học quản lý.

Tôi muốn khi bước ra ngoài…

Mình sẽ không còn là người phụ nữ chỉ biết dựa vào hôn nhân.

Trong thời gian đó, tôi biết được rất nhiều chuyện.

Trần Tâm Dao phải ngồi xe lăn.

Tinh thần suy sụp.

Mắc chứng trầm cảm.

Tống Nghiêu chăm sóc cô ta vài tháng rồi bỏ đi.

Sau đó có bạn gái mới.

Tôi nghe xong chỉ gấp lá thư lại.

Không còn cảm giác gì.

Điều đau nhất…

Đã xảy ra từ ngày tôi mở cửa phòng ngủ.

Sau đó…

Không gì còn có thể làm tôi đau nữa.

Thời gian trôi đi rất nhanh.

Ba năm tám tháng.

Ngày mãn hạn tù được ấn định vào 21 tháng Ba.

Đêm trước ngày ra tù.

Tôi không ngủ.

Không phải vì hồi hộp.

Mà vì cảm giác…

Cuối cùng cũng có thể bắt đầu lại.


Chương 3: Người Đứng Đợi Dưới Ánh Nắng Tháng Ba

Cánh cổng trại giam mở ra.

Ánh nắng tháng Ba phủ kín mặt đất.

Người đầu tiên tôi nhìn thấy…

Là Tạ Châu.

Anh ôm một bó hướng dương rất lớn.

Đứng từ tám giờ sáng.

Trong khi tôi chín giờ mới được ra.

Anh cười.

Rồi khóc.

Bó hoa đưa đến trước mặt tôi.

“Chào mừng em về nhà.”

Tôi hỏi:

“Đợi lâu chưa?”

Anh cười.

“Không lâu.”

Nhưng tôi biết.

Anh không chỉ đợi một tiếng.

Anh đã đợi gần bốn năm.

Tôi nhìn người đàn ông trước mặt.

Người chưa từng hứa hẹn điều gì lớn lao.

Chỉ luôn xuất hiện mỗi khi tôi cần.

Tôi đưa tay vuốt mái tóc bị gió làm rối của anh.

“Tạ Châu.”

“Hử?”

“Anh từng nói…”

“Ngoài kia sẽ có người đợi em.”

Anh gật đầu.

“Tới rồi.”

Lần đầu tiên sau rất nhiều năm.

Tôi chủ động nắm lấy tay một người đàn ông.

Chúng tôi cùng về nhà.

Một tháng sau.

Tôi gặp lại Trần Tâm Dao.

Cô ngồi trên xe lăn.

Nhìn tôi rất lâu.

Rồi nói nhỏ:

“Lúc đó… đáng lẽ cậu nên đánh chết mình.”

Tôi bình thản đáp:

“Đánh chết cậu thì quá nhẹ.”

Đó là cuộc nói chuyện cuối cùng.

Không tha thứ.

Không hòa giải.

Không oán hận.

Chỉ là hai người xa lạ từng có chung hai mươi sáu năm thanh xuân.

Ít lâu sau, tôi và Tạ Châu cùng đi siêu thị.

Một cô thu ngân cười bảo:

“Hai anh chị đẹp đôi quá.”

Tôi mỉm cười.

“Cảm ơn.”

Ra khỏi siêu thị, tôi chủ động nói:

“Tạ Châu.”

“Em thích anh.”

Anh đỏ bừng cả tai.

Rất lâu mới nhỏ giọng đáp:

“Anh biết.”

“Biết rồi là sao?”

“Vì… anh cũng thích em.”

Sau này anh mới thú nhận.

Anh đã yêu tôi từ ngày nhìn tôi mặc váy cưới bước vào lễ đường với người khác.

Tôi nắm chặt tay anh.

Lần này.

Tôi sẽ không bỏ lỡ người luôn đứng phía sau mình nữa.

Một ngày dọn nhà.

Tôi tìm thấy cây gậy bóng chày cũ.

Tôi nhìn nó rất lâu.

Rồi lặng lẽ ném vào thùng rác.

Quá khứ…

Cuối cùng cũng nên ở lại phía sau.

Trong bếp.

Tạ Châu đang nấu thịt kho.

Nhị Bính chạy quanh chân tôi.

Ngoài cửa sổ.

Nắng tháng Tư dịu dàng trải khắp sân.

Tôi chợt hiểu.

Có những cuộc đời phải đi qua địa ngục mới biết bình yên quý giá đến nhường nào.

Và có những người, chỉ cần lặng lẽ đứng đợi ở cuối con đường, cũng đủ khiến mọi đau thương của quá khứ trở nên xứng đáng.

Bình luận

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *