Cô Y Tá HOT nhất lúc này, cân nhắc khi xem

Trình chơi Video
00:00
00:00
00:09

Cơ quan CSĐT Công an thành phố Hà Nội đã tạm giữ hình sự đối tượng Phùng Thị Khánh Linh (SN 1994, trú tại: Xuân Mai, Hà Nội) để điều tra về hành vi trộm cắp tài sản.
Trước đó, vào ngày 07/9/2025, Công an xã Xuân Mai tiếp nhận đơn trình báo của chị H về việc tài khoản ngân hàng của chị bị rút mất 8 triệu đồng và thanh toán đơn hàng Shopee trị giá hơn 31 triệu đồng. Công an xã Xuân Mai đã tiến hành xác minh và làm rõ thủ phạm là Phùng Thị Khánh Linh.
Theo điều tra, sáng ngày 06/9/2025, Linh đến quán làm Nail tại thôn Tân Bình, xã Xuân Mai. Đến trưa cùng ngày, lợi dụng sơ hở của chị H (nhân viên quán), Linh đã lấy ví, chụp lại thông tin thẻ ngân hàng.
Sau đó, đối tượng liên kết tài khoản Shopee trên điện thoại của mình với thẻ của chị H để đặt mua 01 điện thoại iPhone 16 Pro Max. Đến sáng 07/9/2025, Linh tiếp tục quay lại quán chụp ảnh căn cước và dùng điện thoại của chị H gọi tổng đài ngân hàng để đổi mã PIN thẻ ATM. Sau đó đối tượng lấy thẻ ngân hàng trong ví chị H đi rút 8 triệu đồng.
Cơ quan CSĐT Công an Thành phố đang củng cố hồ sơ, xử lý đối tượng theo quy định.
Công an Thành phố khuyến cáo người dân cần chủ động phòng ngừa, bảo quản cẩn thận điện thoại cá nhân, giấy tờ tùy thân, thẻ ngân hàng không để các đối tượng xấu tiếp cận, lợi dụng thực hiện các hành vi vi phạm pháp luật để chiếm đoạt tài sản.
Theo Chi Chi
Đời sống và pháp luật
Theo: https://doisongphapluat.nguoiduatin.vn/tam-giu-hinh-su-hotgirl-phung-thi-khanh-linh-a570133.html
Đăng vào bởi u_admin
Cô Y Tá HOT nhất lúc này, cân nhắc khi xem

Trình chơi Video
00:00
00:00
00:09
Thêm văn bản tùy biến hoặc xóa nó

video;
Trình chơi Video
00:00
00:00
00:10

Sảnh lớn của Trung tâm thương mại R – biểu tượng xa hoa bậc nhất thành phố – rực rỡ ánh đèn. Hùng bước xuống từ chiếc Mercedes bóng lộn, tay ôm eo Tuyết, cô bồ nhí nóng bỏng kém anh cả giáp. Hôm nay Hùng đến đây không phải để mua sắm, mà để tham dự buổi tiệc ra mắt đối tác chiến lược của tập đoàn mà anh đang khao khát được ký hợp đồng.
Đi ngang qua khu trưng bày thời trang cao cấp, Hùng bỗng khựng lại. Trước tủ kính trưng bày bộ sưu tập mới nhất, có một người phụ nữ đang đứng. Cô ta mặc bộ đồ màu xám tro giản dị, trông chẳng khác nào đồng phục của nhân viên tạp vụ, tay đang cầm chiếc khăn lau chăm chú nhìn vào bên trong.
Hùng nheo mắt. Dáng người ấy, cái cách búi tóc vội vàng ấy… Quen quá. — “Lan?” Người phụ nữ quay lại. Khuôn mặt mộc không trang điểm, có vài nếp nhăn nơi khóe mắt, nhưng ánh nhìn vẫn tĩnh lặng như mặt hồ. Đúng là Lan – vợ cũ của Hùng.
Bảy năm trước, Hùng đã tàn nhẫn ly hôn Lan khi sự nghiệp của anh bắt đầu phất lên. Lý do anh đưa ra là Lan “quê mùa, chậm chạp, không xứng làm vợ giám đốc”. Anh để lại cho cô căn nhà cấp 4 dột nát và ra đi tay trắng, mặc kệ cô xoay xở với cuộc sống. Gặp lại sau 7 năm, thấy vợ cũ trong bộ dạng này, Hùng nhếch mép cười khẩy. Trong đầu anh hiện lên kịch bản: Chắc cô ta thất nghiệp, phải xin vào đây làm lao công quét dọn.
Hùng tiến lại gần, cố tình giậm giày thật mạnh. Lan nhìn thấy Hùng, ánh mắt thoáng chút ngạc nhiên nhưng nhanh chóng trở lại vẻ bình thản. Cô đang nhìn chăm chú vào ma-nơ-canh mặc chiếc váy dạ hội màu đỏ rượu vang đính đá Ruby lộng lẫy – thiết kế độc bản có tên “Phượng Hoàng Lửa”.
— “Sao? Thấy đẹp không?” – Hùng cất giọng mỉa mai, tay chỉ vào chiếc váy. Lan gật đầu nhẹ: — “Rất đẹp. Tinh tế và quyền lực”. Hùng bật cười lớn, tiếng cười khiến vài người xung quanh phải ngoái nhìn. Anh rút trong ví ra vài tờ tiền lẻ, vứt toẹt xuống nắp thùng rác bên cạnh Lan: — “Đẹp thì cũng chỉ để ngắm thôi. Cỡ người như cô, làm lao công cả đời, nhịn ăn nhịn mặc mười kiếp cũng không mua nổi cái khuy áo của nó đâu.”
Tuyết đứng bên cạnh bĩu môi hùa theo: — “Anh nói chuyện với chị ta làm gì cho phí lời. Người ta đang lau kính, anh làm phiền người ta bị trừ lương bây giờ”. Hùng ghé sát mặt Lan, thì thầm bằng giọng khinh miệt nhất có thể: — “Nhìn kỹ đi rồi mà lau cho sạch. Cả đời này cô không bao giờ có cơ hội được chạm vào nó đâu, chứ đừng nói là mặc nó. Đừng để cái bàn tay cầm giẻ lau của cô làm bẩn tủ kính của người ta. Đúng là nồi nào úp vung nấy, 7 năm trước tôi bỏ cô là quyết định sáng suốt nhất cuộc đời.”
Lan không tức giận. Cô nhìn Hùng, nhìn Tuyết, rồi cúi xuống nhặt những tờ tiền Hùng vứt, vuốt phẳng phiu rồi đặt lại vào tay anh ta. — “Anh Hùng, tiền anh rơi này. Giữ lấy mà dùng, nghe nói công ty anh đang nợ lương nhân viên 3 tháng nay rồi phải không? Còn chiếc váy này ấy à…” – Lan mỉm cười bí ẩn – “Đôi khi người ta không cần chạm vào, nó vẫn thuộc về người ta.”
Nói rồi, Lan quay lưng đi thẳng vào lối đi dành cho nhân viên nội bộ. Hùng đứng chôn chân vì cú “phản đòn” bất ngờ, mặt đỏ gay vì giận dữ. “Đồ đàn bà mạnh miệng! Đã nghèo còn sĩ diện!” – Anh hậm hực kéo Tuyết đi lên tầng 5, nơi tổ chức buổi tiệc.
Tầng 5. Đại sảnh…
Không khí trang trọng bao trùm. Hàng trăm nhân viên phục vụ mặc đồng phục chỉnh tề đứng xếp hàng hai bên lối đi. Những doanh nhân thành đạt, những ông trùm bất động sản đều có mặt đông đủ. Hùng len lén lau mồ hôi trán, hy vọng hôm nay sẽ gặp được “Madame L” – nữ chủ tịch bí ẩn của Royal Group để xin gia hạn nợ.
Đèn trong khán phòng vụt tắt, chỉ còn một luồng đèn spotlight chiếu thẳng vào cầu thang lớn trải thảm đỏ. Tiếng MC vang lên dõng dạc: — “Và sau đây, xin trân trọng kính mời sự xuất hiện của Chủ tịch Hội đồng quản trị Royal Group, Tổng giám đốc điều hành hệ thống – Bà Nguyễn Ngọc Lan!”
Cánh cửa lớn trên lầu mở ra. Hùng đang nâng ly rượu vang, nghe thấy cái tên quen thuộc thì giật mình, ly rượu trên tay suýt rơi xuống đất. Một người phụ nữ bước ra. Không phải bộ đồ xám tro giản dị lúc nãy. Không phải vẻ lam lũ, nhẫn nhịn. Trên người bà chủ tịch là chiếc váy “Phượng Hoàng Lửa” màu đỏ rượu vang đính đá Ruby lấp lánh – chính là chiếc váy trong tủ kính mà Hùng vừa mỉa mai cách đây 5 phút.
Mái tóc được búi cao sang trọng, khuôn mặt được trang điểm nhẹ nhàng tôn lên thần thái uy quyền tột bậc. Đó chính là Lan! Lan bước xuống từng bậc thang, mỗi bước đi uyển chuyển, kiêu sa khiến cả khán phòng nín thở ngước nhìn. Khi Lan vừa đặt chân xuống sảnh chính, 100 nhân viên đồng loạt cúi gập người 90 độ, hô vang rền vang: — “CHÚNG TÔI KÍNH CHÀO TỔNG GIÁM ĐỐC!”
Hùng chết điếng. Hai chân anh bủn rủn, phải bám chặt vào mép bàn mới không ngã quỵ. Tuyết đứng bên cạnh cũng há hốc mồm, mặt cắt không còn giọt máu. Người vợ cũ mà anh vừa sỉ nhục là lao công, hóa ra là bà chủ của cả cái cơ ngơi nghìn tỷ này? Là người nắm giữ sinh mệnh công ty anh? Lan cầm ly champagne, đi một vòng chào hỏi đối tác. Ánh mắt cô lướt qua đám đông và dừng lại ở Hùng. Cô tiến lại gần. Mọi người dạt ra nhường đường.
Hùng run rẩy, lắp bắp không thành tiếng: — “Lan… em… à không… thưa bà…” Lan nhìn Hùng, nụ cười vẫn bình thản như lúc ở dưới sảnh, nhưng giờ đây nó sắc lẹm như dao: — “Sao thế anh Hùng? Anh thấy chiếc váy này thế nào? Tôi mặc có ‘làm bẩn’ nó như anh nói không?”
— “Anh… anh không biết… Anh xin lỗi… Lúc nãy thấy em cầm khăn lau…”
— “À,” – Lan nhấp một ngụm rượu – “Tôi là người kỹ tính. Trước mỗi sự kiện lớn, tôi thường tự mình đi kiểm tra từng chi tiết nhỏ nhất, kể cả vết bụi trên tủ kính. Với tôi, lao động nào cũng vinh quang, chỉ có những kẻ ăn không ngồi rồi, sống bám váy đàn bà và miệt thị người khác mới là đáng xấu hổ.”
Rồi cô quay sang trợ lý đứng bên cạnh, nói đủ to để cả khu vực VIP nghe thấy: — “Hợp đồng gia hạn nợ của công ty Hùng Cường, tôi đã xem qua. Một giám đốc mà đến vợ cũ tần tảo bao năm còn rũ bỏ được, thì sao có thể trung thành với đối tác? Hủy hợp đồng đi. Và mời vị khách này ra về, anh ta làm bẩn không khí bữa tiệc của tôi.”
Người bảo vệ cao lớn lập tức bước tới: “Mời anh ra ngoài.”. Hùng bị lôi đi trong sự ê chề nhục nhã, tiếng xì xào bàn tán của giới doanh nhân như ngàn mũi kim châm vào lòng tự trọng của hắn. Hắn quay đầu lại nhìn lần cuối. Lan đang đứng giữa ánh hào quang, rực rỡ như một con phượng hoàng lửa vừa tái sinh từ đống tro tàn của cuộc hôn nhân đổ nát năm xưa.
Cánh cửa đóng lại. Hùng biết, cơ hội chạm vào “chiếc váy” ấy, và cả sự thành công ấy, đã vĩnh viễn khép lại với hắn từ 7 năm trước rồi.
Thêm văn bản tùy biến hoặc xóa nó

Căn phòng ma’t xa nóng nhất lúc này

Trình chơi Video
Trình chơi Video
00:00
00:00
00:08
00:00
00:00
00:08
Sử dụng các phím mũi tên Lên/Xuống để tăng hoặc giảm âm lượng.
Bé nhân viên đang làm thì trượt tay, nhờ có khách phản ứng nhanh nên cũng đỡ chi phí thuốc thang
Thêm văn bản tùy biến hoặc xóa nó

Bồ chồng nàng dâu

Trình chơi Video
Trình chơi Video
00:00
00:00
00:30
00:00
00:00
00:30
Sử dụng các phím mũi tên Lên/Xuống để tăng hoặc giảm âm lượng.
Nhà chồng cho đất, nhà đ/ẻ cho 2 tỷ xây nhà, xây xong bố mẹ chồng gọi luôn người đến b/án, không ngờ lại dính c/ái b/ẫy hoàn hảo của bố vợ…
Ngày tôi cưới, ai cũng bảo tôi là người may mắn. Bởi nhà chồng có điều kiện, bố mẹ chồng lại thương con trai nên cho hẳn một mảnh đất gần mặt đường lớn làm của hồi môn. Còn bố mẹ tôi – tuy không giàu có gì – nhưng cũng dốc hết tiền tiết kiệm, cộng với bán đi một mảnh vườn quê, đưa cho tôi 2 tỷ đồng để xây nhà.
Tôi từng nghĩ, chỉ cần hai bên gia đình cùng vun vén, thì vợ chồng trẻ như chúng tôi có thể yên tâm mà bắt đầu cuộc sống mới. Nhưng đời không như mơ…
Ngay từ lúc khởi công, bố mẹ chồng đã thể hiện rõ ý muốn “chủ nhà là họ”. Dù mảnh đất ghi tên chồng, nhưng mọi thiết kế, chi phí, lựa chọn vật liệu… đều phải qua họ. Tôi nói gì cũng bị gạt đi. Chồng tôi thì chỉ biết cười, bảo: “Thôi, đất của nhà anh, để bố mẹ quyết cho nhanh.”
Tôi im lặng, tự nhủ: “Thôi thì mình là con dâu, nhún một chút cũng chẳng sao.”
Nhưng đến khi ngôi nhà hoàn thiện, tôi mới nhận ra mình đã quá ngây thơ.
Căn nhà hai tầng khang trang vừa xây xong chưa được bao lâu, một buổi sáng, bố chồng gọi vợ chồng tôi và lạnh lùng nói:
– Bố mẹ tính rồi. Bán nhà này đi, lấy tiền mua miếng khác rộng hơn, gần trung tâm.
Tôi sững sờ.
– Nhưng… nhà này mới xây xong, sao phải bán ạ?
Bà mẹ chồng chen vào:
– Đất này là của nhà này, bố mẹ có quyền. Còn tiền con bỏ ra thì… tính sau.
Câu “tính sau” ấy khiến tôi lạnh sống lưng. Tôi quay sang nhìn chồng, mong anh nói đỡ một lời. Nhưng anh chỉ cúi gằm, lặng thinh.
Tôi bật khóc, nói trong uất nghẹn:
– Bố mẹ ơi, tiền xây nhà là tiền bố mẹ con cho. Con đâu phải làm thuê cho nhà chồng mà mất trắng như thế…
Nhưng bố chồng chỉ cười nhạt:
– Con gái có chồng rồi, tiền nào chẳng là của chồng. Cứ yên tâm, bán nhà này xong, bố mẹ sẽ tính cho vợ chồng con chỗ khác.
Tôi về kể với bố mẹ đẻ, vừa nói vừa khóc. Tôi nghĩ ông bà sẽ khuyên tôi nhẫn nhịn, ai ngờ bố tôi chỉ im lặng, rồi nói một câu khiến tôi không quên suốt đời:
– Con cứ để bố lo.
Ba ngày sau, bố tôi lên nhà chồng, mang theo một xấp giấy tờ. Ông nói nhẹ nhàng:
– Tôi nghe bên thông gia tính bán nhà, mà cũng hay, tôi đang muốn mua một căn cho cháu ngoại ở riêng. Nhà này tôi thấy hợp.
Bố chồng tôi cười khoái chí, tưởng gặp “con cá to”:
– Ông mua thì còn gì bằng. Nhà mới xây, nội thất đầy đủ, giá 5 tỷ.
Bố tôi không mặc cả, chỉ gật đầu:
– Được, tôi mua. Nhưng giao dịch theo đúng luật, công chứng, sang tên đầy đủ nhé.
Tôi bất ngờ nhìn bố, không hiểu ông định làm gì. Nhưng thấy ông điềm tĩnh, tôi đành im.
Vài ngày sau, hai bên ký giấy bán nhà, có công chứng rõ ràng. Bên mua là ông Phạm Văn Tấn – chính là bố tôi. Tiền được chuyển khoản đầy đủ. Bố chồng tôi vui mừng, còn khoe với họ hàng rằng “con rể có bố vợ đại gia, chơi lớn thật.”
Chỉ có tôi và mẹ tôi là hiểu: bố đang bày một ván cờ.
Sau khi mọi thủ tục hoàn tất, bố tôi mới nói nhỏ với tôi:
– Con cứ ở đó bình thường. Giờ nhà là của bố, không ai có quyền đuổi con đi nữa.
Đúng như vậy, vài tuần sau, bố mẹ chồng tôi mang tiền bán nhà định mua miếng đất mới, nhưng khi đến làm thủ tục vay thêm ngân hàng thì bị từ chối. Lý do là: mảnh đất cũ đã không còn đứng tên họ, mà đứng tên ông Phạm Văn Tấn – người mua.
Họ mới tá hỏa, tìm đến bố tôi “xin thương lượng”, đòi mua lại. Bố tôi bình thản:
– Tôi đã mua theo đúng pháp luật, giá thị trường. Còn nếu muốn mua lại, tôi sẽ bán với giá 7 tỷ, vì giờ nhà tăng giá rồi.
Bố chồng tôi tức đến đỏ mặt, nhưng không làm gì được. Bố tôi mỉm cười, nói thêm một câu khiến ông ta nghẹn họng:
– Tôi không lấy một đồng lời nào đâu. Tôi sẽ sang tên lại cho con gái tôi – người đã bỏ 2 tỷ xây căn nhà này.
Hôm ấy, tôi khóc nức nở. Lần đầu tiên trong đời, tôi thấy rõ sự thông minh và bản lĩnh của bố. Ông không cần cãi vã, không cần lớn tiếng, chỉ một nước đi nhẹ mà khiến người khác phải cúi đầu.
Bố mẹ chồng tôi từ đó thay đổi thái độ. Không còn dám coi thường, cũng chẳng dám xen vào chuyện của vợ chồng tôi nữa. Còn chồng tôi – người từng im lặng để tôi chịu thiệt – sau vụ ấy mới ngộ ra rằng, nếu không đứng về phía vợ, thì sớm muộn cũng mất tất cả.
Anh chủ động xin lỗi bố tôi, rồi cùng tôi đi làm lại sổ hồng, ghi rõ hai vợ chồng đồng sở hữu.
Ngôi nhà vẫn vậy – hai tầng đơn sơ nhưng ấm áp hơn hẳn. Mỗi lần ngồi bên ban công, tôi lại nghĩ đến câu nói của bố:
“Con gái bố, dù lấy chồng, vẫn phải có chỗ đứng đàng hoàng trong nhà. Tiền bạc có thể mất, nhưng danh dự thì không.”
Giờ đây, người ta vẫn bảo tôi là người may mắn. Nhưng tôi biết, đó không phải vì nhà chồng giàu, mà vì tôi có một người bố biết cách bảo vệ con gái bằng trí tuệ và tình thương.
Một “cái bẫy hoàn hảo” của bố – không để ai bị tổn thương, nhưng khiến kẻ tham lam phải nhận ra rằng: đừng bao giờ coi thường lòng người cha yêu con.


ẢO ĐÉT: NỮ TIKTOKER KIÊM TÀI XẾ XE ĐẦU KÉO CHẶN ĐẦU XE KHÁC HỎI CHUYỆN VÌ NGHĨ ĐỐI PHƯƠNG ĐÁ PHA ĐỂ…GHẸO MÌNH
Trình chơi Video
00:07
00:00
00:49

Đoạn video được chính chủ N.H đăng lên mạng vì cô tin rằng đã cho tài xế bên kia 1 bài học vì chuỵn ghẹo gái.


Không thể phủ nhận rằng cô được rất nhiều người biết tới về việc là nữ giới mà lái xe tải hạng nặng, nhưng không có nghĩa là ai cũng nhận ra cô trên đường đi để mà ghẹo cả.

Tuy nhiên, tin rằng ai cũng phải biết mình trong giới lái xe, khi di chuyển trên đường cô bắt gặp xe từ đằng xa nháy đèn nên đã chặn đầu xe này lại và hỏi: “anh nháy đèn làm gì đấy anh”.

Tài xế bên kia đáp: “thích thì nháy”
Cô rep: “Thế em mời anh lên mạng”

Nhiều người đồng tình với việc đây là trò nháy đèn để ghẹo gái, nhưng cũng có người cho rằng họ nháy để cô hạ cos thôi chứ từ xa biết cô là con đ’ nào mà ghẹo.
Báo Vietnamnet ngày 5/1/2026 đưa tin: “Lật xe khách chở 25 người ở Sơn La”, cho biết vụ việc xảy ra như sau:
Vụ tai nạn xảy ra khoảng 5h cùng ngày tại Km472 Quốc lộ 37, thuộc địa phận bản Mật Sàng, xã Phiêng Pằn.
Thời điểm trên, xe khách mang biển kiểm soát 29F-016.xx đang lưu thông thì gặp nạn. Tại hiện trường, chiếc xe lật nghiêng và bị biến dạng nặng.

Ngay sau khi sự việc xảy ra, lực lượng chức năng đã phối hợp với chính quyền địa phương triển khai công tác cứu hộ. 11 hành khách bị thương đã được đưa đến Trạm Y tế xã Phiêng Pằn để cấp cứu. Các nạn nhân cần điều trị chuyên sâu sẽ được chuyển tuyến kịp thời.
Cơ quan chức năng đang làm rõ nguyên nhân vụ việc. Theo ghi nhận, thời tiết sáng 5/1 tại khu vực Tây Bắc Bộ có mưa, sương mù dày đặc khiến đường trơn trượt và tầm nhìn hạn chế.
Đưa tin về vụ việc trên, báo VnExpress đăng tải bài viết: “Xe khách lao xuống mương nước, 11 người bị thương”, nội dung như sau:
Khoảng 5h, xe khách tuyến Quảng Ninh – Sông Mã, biển kiểm soát Hà Nội, lưu thông trên quốc lộ 37. Khi đến Km 472, khu vực bản Mật Sàng, xã Phiêng Pằn, xe bất ngờ đâm đổ lan can bảo vệ ven đường, lao xuống mương nước và lật ngang.

Lực lượng chức năng xã Phiêng Pằn cùng người dân đã phá kính chắn gió để đưa các nạn nhân ra ngoài. Trong số 11 người bị thương, hai người gãy tay, một người gãy đùi, 8 người bị thương nhẹ và đã được đưa đến trạm y tế xã điều trị. Các hành khách còn lại sức khỏe ổn định.
Tại hiện trường, một đoạn hộ lan bị húc đổ, xe khách lật dưới mương nước, cách mặt đường khoảng 3 m; phần nóc và thân xe bên trái biến dạng, nhiều mảnh vỡ vương vãi xung quanh. Nguyên nhân vụ tai nạn đang được cơ quan chức năng điều tra.