Đi dự tiệc cùng vợ sắp cưới, tôi vô tình bắt gặp người v::ợ c::ũ đang m::ang b::ầu làm phụ vụ ở đó. Sự Thật Sau Đó Khiến Tôi Muốn Đánh Đổi Tất Cả

Viết bởi

trong

CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM

Đi dự tiệc cùng vợ sắp cưới, tôi vô tình bắt gặp người v::ợ c::ũ đang m::ang b::ầu làm phụ vụ ở đó. Sự Thật Sau Đó Khiến Tôi Muốn Đánh Đổi Tất Cả…..

Tráicây & rau

 

Tôi đứng sững người giữa sảnh lớn của trung tâm hội nghị. Tối cuối tuần, tôi cùng Phương Linh – người dự định sẽ cùng tôi tổ chức đám cưới vào tháng sau – đến đây chọn không gian tiệc. Khi Linh đang bận rộn trao đổi về hoa tươi và danh sách khách mời, cửa khu vực phục vụ mở ra. Một người phụ nữ trong bộ đồng phục làm việc bước ra, hai tay đỡ khay trà.

Đó là Mai. Nguyễn Ngọc Mai. Người đã gắn bó với tôi suốt gần tám năm thanh xuân.

Trang phục rộng thùng hình không giấu nổi vóc dáng mang thai đã ở những tháng cuối. Tôi bước tới theo phản xạ, nhưng Mai lùi lại nửa bước. Một người quản lý vội chạy đến hỗ trợ: “Chị đã dặn em ngồi trong phòng kiểm kê sổ sách thôi mà.”

Phương Linh nhìn vóc dáng của Mai rồi khẽ cười: “Đây là chị Mai đúng không anh? Em nghe nói hai người chia tay được sáu tháng rồi, hình như chị ấy sắp đến ngày sinh rồi nhỉ?”

Tôi nhìn thẳng vào mắt Mai: “Đứa trẻ… là của ai?” Mai im lặng vài giây rồi bình thản đáp: “Là con của tôi.” Khi tôi hỏi về người cha, cô ngước nhìn tôi, ánh mắt xa xăm: “Anh không cần quan tâm đâu.”

Linh khoác tay tôi giục giã: “Anh Hoàng, hôm nay mình đến làm thủ tục đặt chỗ. Chuyện riêng của người khác để họ tự xử lý.” Tôi đặt bút ký giấy tờ mà trí óc rối bời. Quyết định chính thức hoàn tất thủ tục chia tay của chúng tôi có hiệu lực từ giữa tháng 11 năm ngoái. Đêm cuối cùng chúng tôi ở cạnh nhau trước khi chia tay, nếu đứa trẻ xuất hiện từ thời điểm đó thì đến hôm nay vừa tròn hơn 33 tuần.

Sau khi đưa Linh về nhà, tôi lập tức quay xe. Gần mười giờ đêm, tôi đỗ xe bên kia đường đối diện trung tâm. Cánh cửa sau mở ra, Mai bước ra sau cùng với chiếc váy rộng đơn sơ và chiếc áo khoác cũ. Cô khó khăn bước lên xe buýt, tay ôm chặt phần bụng. Tôi lặng lẽ đi theo.

Xe dừng gần khu vực bệnh viện. Mai đi vào căn xóm trọ nhỏ. Một thanh niên trẻ mặc áo giao hàng chạy ra hỗ trợ: “Chị Mai, sao hôm nay chị về muộn thế?” Hai tiếng “chị – em” vang lên khiến tôi khựng lại. Họ hoàn toàn không phải vợ chồng hay nhân tình.

Căn phòng trọ vỏn vẹn chừng 15 mét vuông. Trên dây phơi treo vài bộ đồ sơ sinh nhỏ nhắn. Mai vừa ngồi xuống nệm thì bất ngờ nhăn mặt, tay ôm chặt bụng. Tôi không kìm được bước vào. Đúng lúc đó, tập hồ sơ trên bàn bị va chạm rơi xuống đất. Tờ giấy chẩn đoán trượt ra ngay dưới chân tôi: Nguyễn Ngọc Mai – Thai 33 tuần 4 ngày.

Nhưng điều khiến tôi bàng hoàng nhất chính là tấm thiệp nhỏ rơi ra từ túi hồ sơ, bên trong chứa một bí mật mà cô ấy đã giấu kín suốt thời gian qua…

Tấm thiệp ghi rõ mảng bệnh lý nghiêm trọng mà Mai đã giấu tôi từ hơn một năm trước. Ngày ấy, bác sĩ chẩn đoán cô khó mang thai và nếu cố giữ thai nhi sẽ ảnh hưởng lớn đến sức khỏe bản thân. Vì không muốn làm gánh nặng cho tôi, không muốn tôi phải dằn dằn dặt giữa lựa chọn gia đình hay người nối dõi, cô đã chủ động tạo ra những mâu thuẫn giả để đẩy tôi ra xa. Cô âm thầm chuyển đến căn phòng trọ này, dùng số tiền tiết kiệm ít ỏi và đi làm thêm để nuôi dưỡng mầm sống – đứa con ruột thịt của tôi và cô ấy.

Lúc này, cơn đau co thắt khiến Mai ngất đi. Tôi hoảng loạn bế xóc cô ấy ra xe, lao thẳng vào bệnh viện cấp cứu. Đêm đó, đứng trước phòng sinh nở khẩn cấp, tôi gục ngã vì hối hận. Những ký ức tươi đẹp của 8 năm vợ chồng và sự hy sinh thầm lặng của Mai đè nặng lên ngực tôi.

Tráicây & rau

 

Sáng hôm sau, khi Mai qua cơn nguy hiểm và thiên thần nhỏ chào đời an toàn, tôi ngồi bên giường bệnh, nắm lấy bàn tay gầy gò của cô ấy. Tôi gọi điện cho Phương Linh, chân thành gửi lời xin lỗi và hủy bỏ toàn bộ kế hoạch đám cưới. Tôi biết hành động của mình sẽ nhận về sự trách móc, nhưng tôi không thể tiếp tục bước đi trên con đường sai lầm.

Tôi xin lỗi gia đình hai bên và quyết định gác lại toàn bộ công việc hiện tại để ở lại chăm sóc Mai cùng con. Có những lỗi lầm có thể sửa chữa bằng thời gian, nhưng có những người nếu vội vàng buông tay, ta sẽ phải hối tiếc cả cuộc đời. Tôi nguyện đánh đổi tất cả danh dự và sự bình yên vô nghĩa để nhận lại mái ấm thực sự của mình.

Bình luận

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Thêm bài viết