Đi Công Tác Hay Tin Vợ M/ất Tôi Quay về Thì Thấy Mẹ Ôm Q/uan T/ài…Con Gái Nhỏ Nói “Bà Nội N/ói D/ối”

Viết bởi

trong

Tôi trở về nhà sau ba ngày làm nhiệm vụ. Trong túi vẫn còn chiếc khăn lụa xanh ngọc mua cho vợ và con búp bê nhỏ cho con gái. Nhưng thứ đón tôi không phải tiếng cười của vợ con mà là giải khăn tang trắng buộc trước cổng.Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người

Giữa căn nhà quen thuộc, qu/an tà/i của vợ tôi đang chờ đ/óng nắ/p. Mẹ tôi ôm nắp quan tài khóc lóc thảm thiết. Còn con gái sáu tuổi bất ngờ chỉ vào bà, hét lên: “Bà nội nói dối! Mẹ không tự nhiên chế/t. Chú Phúc làm mẹ đau, áo mẹ bị rách. Bà nội lấy điện thoại của mẹ, bà còn khóa cửa.”

Tôi lao tới bế con gái lên. Co/n bé ôm chặt cổ tôi khóc n/ấc. Mẹ tôi tiến tới: “Nó bị hoảng loạn, nói gì cũng không biết đâu.” Tôi xoay người chắn con gái trong lòng: “Không ai được chạm vào con bé.”

Đúng lúc ấy, bố tôi đang ngồi trên xe lăn sau cơn tai biến, gần như liệt toàn thân, đột nhiên gõ ngón trỏ liên tục vào thành xe. Ông nhìn lên cầu thang tầng ba rồi quay sang mẹ tôi, nước mắt chảy dài. Tôi biết bố đang cố chỉ điều gì.

Hân – vợ tôi – thường dậy từ 5 giờ sáng. Cô xuống bếp nấu cháo cho bố, luộc trứng cho Bảo Ngọc. Bữa sáng của cả nhà chẳng cầu kỳ, nhưng Hân luôn là người ăn sau cùng. Cô bê bát cháo vào phòng bố, kéo ghế lại gần rồi nhẹ nhàng: “Bố ăn sáng nhé.”

Bố tôi bị ta/i bi/ến hai năm trước, nửa người gần như không cử động được. Hân làm một tấm bìa cứng chia thành từng hàng chữ cái. Nếu muốn chọn hàng đầu, bố chớp mắt một lần; hàng thứ hai, ông chớp hai lần. Khi đến đúng chữ, ông gõ nhẹ ngón trỏ. Nhờ kiên trì, Hân dần hiểu bố muốn gì.

Trong khi đó, em trai tôi – Phúc – không có công việc ổn định. Nó tháng nói bán phụ tùng xe, tháng lại bảo đang khởi nghiệp. Mẹ tôi lúc nào cũng bênh. Hân từng nói với Phúc: “Tìm việc nào có giờ giấc rõ ràng đi, kiếm ít một nhưng đồng tiề/n s/ạch.” Phúc cười nh/ạt: “Chị làm giáo viên tháng được bao nhiêu mà dạy tôi?”

Mẹ tôi cầm tiền chợ, tiền thuốc, tiền điện nước. Hân đi dạy có lương riêng nhưng mỗi khoản chi lớn đều phải báo. Có lần Hân mua cho bố chiếc đệm chống lo/ét hơn 1 triệu, mẹ cau m/ày: “Đệm cũ vẫn dùng được, mua đắt làm gì?” Trong khi Phúc đổi điện thoại mới, mẹ chỉ nói nó cần máy tốt để làm ăn.

Buổi trưa hôm đó, Hân về sớm. Bố tôi ngồi một mình, cốc nước đặt quá xa tầm tay. Hân vội vào lấy nước. Bố nhìn về phía cầu thang, ánh mắt bất an. Trên tầng hai có tiếng kéo đóng rất khẽ, Phúc từ cầu thang đi xuống. Bố tôi bắt đầu gõ ngón tay liên tục. Hân lấy bảng chữ cái, sau nhiều lần ông chỉ ghép được một chữ “khóa”.

Chiều hôm đó, Hân thấy ngăn tủ nhỏ trong phòng mẹ đang mở, chìa khóa dự phòng của tầng ba đã biế/n m/ất. Hai ngày sau, hai người đàn ông lạ mặt tìm đến nhà đ/òi n/ợ 180 triệu. Hân hiểu Phúc đã v/ay nợ c/ờ b/ạc.

Tôi gửi phần lớn lương về cho mẹ, nghĩ bà quản việc nhà sẽ hợp lý. Nhưng mẹ đã rút 70 triệu tiền dưỡng già, bán đôi bông tai vàng và tiền tôi gửi để trả nợ cho Phúc. Bà Nhàn còn đề nghị thế chấp căn nhà. Hân phản đối: “Cháu không nhận phần nào trong căn nhà này, nhưng đây là chỗ ở duy nhất của bố mẹ cháu Ngọc và cả nhà, không thể đem thế chấp để trả nợ c/ờ bạ/c.”

Phúc bị dồn vào đường cùng. Một người tên Quân Sẹo yêu cầu nó lấy cuốn sổ bìa đen và thiết bị xác thực trong két của tôi để xó/a n/ợ. Phúc không biết thứ đó liên quan đến lô hàng 320 tỷ.

Hân vô tình bắt gặp Phúc đang cậy cửa phòng làm việc. Cô chụp lại tin nhắn trên điện thoại của nó. Phúc biết chuyện, bắt đầu đe dọa. Hân định chuyển nhà, đã đặt cọc thuê một căn nhà gần trường, chuyển lớp cho Bảo Ngọc và hẹn đưa bố đi khám.

Nhưng đêm 18 tháng 6, Phúc s/ay rư/ợu, phá dây xích xông vào phòng tầng ba…………

X/EM TI/ẾP PH/ẦN 2 BÊN DƯỚI

👇👇👇

Hân gọi cứu giúp nhưng không ai nghe. Mẹ tôi lên, thay vì giúp đỡ, bà lấy điện thoại của Hân, khóa cửa từ bên ngoài và đe dọa: “Nếu con nhất quyết làm lớn chuyện, mẹ sẽ nói với họ hàng rằng chính con chủ động dụ dỗ thằng Phúc.”

Sáng hôm sau, khi tôi về, con gái chỉ vào bà nội: “Bà nội nói dối.” Mọi chuyện bắt đầu được phơi bày. Bà Nhàn dọn dẹp hiện trường, làm giả giấy vay nợ, đốt chứng cứ. Họ định đóng nắp quan tài trước khi tôi kịp về.

Điều tra viên Thủy Dương đã thu thập bằng chứng: thẻ nhớ Hân giấu dưới tay vịn xe lăn của bố, đoạn ghi âm trong máy thu nhỏ, tin nhắn chưa gửi “Anh Khánh ơi, cứu mẹ con em”. Cuốn sổ tay của Hân ghi lại từng sự việc từ những ngày Phúc buông lời bóng gió, đến lời đe dọa của mẹ tôi.

Kết luận pháp y, lời khai và dữ liệu thời gian nối thành một chuỗi không thể chối cãi. Phúc bị xét xử về tội xâm hại và chiếm đoạt tài sản. Mẹ tôi phải chịu trách nhiệm tước phương tiện cầu cứu và che giấu chứng cứ. Bà Nhàn bị xử lý vì tiêu hủy vật chứng. Quốc Dũng, cấp trên của tôi, bị phát hiện đứng sau vụ trộm tuyến vận chuyển.

Tôi không nghĩ mình vô tội. Tôi đã gửi tiền về nhưng không tin vợ, không hỏi kỹ khi cô nói “em không an toàn”. Tôi đã bắt cô chờ đợi.

Bây giờ tôi sống trong căn nhà Hân từng thuê. Bảo Ngọc được điều trị tâm lý. Bố tôi tập phục hồi, mỗi ngày cố phát âm từng tiếng. Câu đầu tiên ông nói được là: “Hân, bố xin lỗi.”

Tôi đặt chiếc khăn lụa xanh ngọc lên mộ vợ. Anh từng nghĩ chỉ cần kiếm đủ tiền là đủ. Nhưng thứ em cần nhất là một người chồng chịu nghe em nói, tin em khi em sợ và có mặt trước khi mọi chuyện quá muộn. Bây giờ Hân ở nơi không ai khóa cửa được nữa.

Bình luận

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Thêm bài viết