Chồng chị đang đi dự tiệc cùng em này, chị ở nhà một mình vui vẻ nhé” – ả nhân tình gửi tấm ảnh đầy khiêu khích vào lúc 8 giờ tối, ngay trước thềm đại tiệc mừng thọ của bố chồng tôi… Tôi không hề đánh ghen, chỉ mỉm cười chỉnh lại váy áo rồi bước lên xe… Một lát sau tại sảnh tiệc chính, ả ta hoảng hồn đánh rơi ly rượu khi thấy tôi thản nhiên khoác tay bố chồng bước vào, và ông dõng dạc tuyên bố tước quyền thừa kế của con trai..

Viết bởi

trong

## **Chương 1 – Người phụ nữ bước vào giữa ánh đèn**

“Chồng chị đang đi dự tiệc cùng em này, chị ở nhà một mình vui vẻ nhé.”

Tin nhắn được gửi đến lúc tám giờ tối, kèm theo một bức ảnh khiến căn phòng ngủ rộng lớn bỗng trở nên lạnh ngắt.

Trong ảnh, chồng tôi, **Tần Hạo Nhiên**, đang ngồi ở hàng ghế sau của một chiếc xe sang màu đen. Áo vest của anh ta hơi mở, còn cô gái bên cạnh thì dựa sát vào vai anh ta, một tay cố tình đặt lên ngực anh ta. Cô ta mặc chiếc váy đỏ ôm sát, trên cổ đeo sợi dây chuyền kim cương mà tôi từng nhìn thấy trong hóa đơn thẻ tín dụng của chồng cách đây hai tuần.

Người gửi là **Lâm Tiểu Mạn**, thư ký riêng mới hai mươi sáu tuổi của Hạo Nhiên.

Tối nay là đại tiệc mừng thọ bảy mươi tuổi của bố chồng tôi, ông **Tần Chính Sơn**, chủ tịch Tập đoàn Tần Thịnh, một trong những doanh nghiệp bất động sản lâu đời nhất Thượng Hải.

Lẽ ra, tôi phải xuất hiện bên cạnh chồng với tư cách con dâu trưởng.

Nhưng ba tiếng trước, Hạo Nhiên gọi điện bảo tôi đừng đến.

“Uyển Thanh, em ở nhà nghỉ đi.”

Giọng anh ta lạnh nhạt đến mức xa lạ.

“Tại sao? Thiệp mời đã gửi cho toàn bộ khách khứa, tên em và anh được in cùng nhau.”

“Bố không khỏe. Buổi tiệc sẽ đơn giản thôi. Em đến chỉ làm mọi việc thêm phiền phức.”

Tôi đã im lặng vài giây rồi hỏi:

“Hay là anh không muốn em xuất hiện?”

Đầu dây bên kia vang lên tiếng cười của một người phụ nữ. Hạo Nhiên lập tức hạ giọng:

“Đừng suy diễn. Anh đang bận.”

Sau đó anh ta cúp máy.

Bây giờ, nhìn bức ảnh Tiểu Mạn gửi tới, tôi mới hiểu cái gọi là “phiền phức” trong lời chồng mình có nghĩa gì.

Cô ta muốn thay thế tôi, công khai bước vào bữa tiệc của nhà họ Tần.

Tôi đặt điện thoại xuống bàn trang điểm. Trong gương, người phụ nữ ba mươi lăm tuổi nhìn lại tôi có khuôn mặt bình tĩnh đến lạ. Chỉ có những đầu ngón tay đang siết chặt chiếc lược bạc mới cho thấy bên trong tôi không hề yên ổn.

Mười năm hôn nhân.

Tôi từng cùng Hạo Nhiên sống trong căn hộ thuê chưa đầy sáu mươi mét vuông ở khu Dương Phố. Khi anh ta chưa có địa vị trong tập đoàn, tôi đã dùng toàn bộ tiền tiết kiệm của mình để giúp anh ta mở công ty con đầu tiên. Khi anh ta bị đối tác rút vốn, chính tôi đã chạy khắp Hàng Châu, Tô Châu để tìm nhà đầu tư.

Nhưng ba năm gần đây, khi đã trở thành phó tổng giám đốc Tần Thịnh, Hạo Nhiên bắt đầu thay đổi.

Anh ta về nhà muộn hơn.

Điện thoại luôn úp xuống bàn.

Quần áo thoảng mùi nước hoa lạ.

Tôi biết có một người phụ nữ khác, chỉ là chưa từng vạch trần.

Không phải vì tôi yếu đuối.

Mà vì tôi cần thời gian xác minh một chuyện quan trọng hơn rất nhiều.

Điện thoại lại sáng lên.

Tiểu Mạn gửi thêm một đoạn tin nhắn:

“Chị đừng trách anh Hạo Nhiên. Người đàn ông thành đạt cần một người phụ nữ biết làm anh ấy tự hào, chứ không phải một bà vợ chỉ biết ở nhà.”

Tôi bật cười.

Tôi không trả lời cô ta. Tôi mở tủ, lấy ra chiếc sườn xám màu xanh ngọc thêu hoa mộc lan mà bố chồng đã tặng tôi vào dịp Tết năm ngoái. Tôi búi tóc gọn sau gáy, đeo đôi hoa tai ngọc trai, rồi gọi cho tài xế.

“Chị Trương, chuẩn bị xe giúp tôi.”

Người quản gia ngạc nhiên:

“Thiếu phu nhân, cậu chủ nói tối nay cô không cần đến khách sạn.”

“Tôi biết.”

“Vậy cô vẫn đi sao?”

Tôi nhìn mình trong gương, bình thản đáp:

“Hôm nay là sinh nhật của bố. Tôi không thể vắng mặt.”

Khách sạn Vân Đình nằm bên bờ sông Hoàng Phố, nơi tầng cao nhất có thể nhìn thấy toàn bộ ánh đèn Lục Gia Chủy. Khi xe vừa dừng trước cửa, quản lý khách sạn đã lập tức chạy ra.

Nhưng ông ta không mở cửa xe cho tôi trước.

Ông ta cúi người về phía chiếc xe phía sau.

Cửa xe mở ra, bố chồng tôi chống gậy bước xuống.

Ông mặc trường sam màu xám đậm, tóc bạc chải gọn, ánh mắt vẫn sắc bén như ngày còn trực tiếp điều hành tập đoàn.

Tôi vội bước tới.

“Bố.”

Ông Tần Chính Sơn nhìn tôi từ đầu đến chân, gương mặt nghiêm nghị hơi dịu lại.

“Con đến rồi.”

“Con xin lỗi vì không đến đón bố sớm hơn.”

Ông hừ nhẹ.

“Không phải con không muốn đến. Là có kẻ không muốn con đến.”

Tim tôi khẽ rung lên.

Có vẻ ông đã biết tất cả.

Ông chìa cánh tay về phía tôi.

“Khoác tay bố.”

Tôi sững lại.

“Bố…”

“Có gì phải sợ?” Ông nhìn thẳng vào cánh cửa lớn của sảnh tiệc. “Con là con dâu được chính ta đón vào nhà họ Tần. Hôm nay, ta muốn xem ai dám coi thường con.”

Hai cánh cửa sảnh chính được mở ra.

Hàng trăm vị khách đồng loạt quay đầu.

Trên sân khấu, màn hình lớn đang chiếu những hình ảnh về lịch sử phát triển của Tập đoàn Tần Thịnh. Dưới ánh đèn pha lê, những người có tiếng trong giới tài chính, bất động sản và thương mại Thượng Hải đều có mặt.

Ở vị trí gần sân khấu nhất, Hạo Nhiên đang đứng cùng Tiểu Mạn.

Cô ta khoác tay anh ta, cười rạng rỡ như thể mình mới là nữ chủ nhân của bữa tiệc.

Khi nhìn thấy tôi khoác tay bố chồng bước vào, nụ cười trên môi cô ta đông cứng.

Chiếc ly trong tay Tiểu Mạn rơi xuống nền đá cẩm thạch.

Choang!

Âm thanh vỡ vụn vang lên giữa sảnh tiệc đang im phăng phắc.

Hạo Nhiên tái mặt.

Anh ta bước nhanh tới, hạ giọng đầy tức giận:

“Uyển Thanh, tại sao em lại đến?”

Tôi chưa kịp trả lời, bố chồng đã dừng lại.

Ông quay sang nhìn con trai.

“Đây là tiệc mừng thọ của ta. Con bé là con dâu ta. Nó cần xin phép con mới được đến sao?”

“Bố, con không có ý đó.”

“Vậy con có ý gì?”

Hạo Nhiên liếc về phía Tiểu Mạn, rõ ràng đang lo lắng mọi chuyện bị phơi bày trước mặt khách khứa.

Tiểu Mạn nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Cô ta bước tới, cúi đầu:

“Chủ tịch Tần, cháu là Lâm Tiểu Mạn, thư ký của anh Hạo Nhiên. Tối nay anh ấy cần cháu hỗ trợ công việc nên mới đưa cháu tới.”

Bố chồng nhìn cánh tay cô ta vẫn khoác lên khuỷu tay con trai mình.

“Thư ký nhà cô hỗ trợ công việc bằng cách này sao?”

Mặt Tiểu Mạn đỏ bừng. Cô ta vội buông tay.

Hạo Nhiên cố cười:

“Bố, hôm nay là ngày vui. Chúng ta đừng làm mọi chuyện khó xử.”

“Người làm mọi chuyện khó xử không phải ta.”

Bố chồng chống gậy bước lên sân khấu. Tôi đi bên cạnh ông. Cả sảnh tiệc xôn xao, những tiếng bàn luận cố giữ nhỏ nhưng vẫn truyền đến tai tôi.

“Cô gái áo đỏ là ai?”

“Hình như là thư ký của Tần Hạo Nhiên.”

“Đưa thư ký đến thay vợ trong tiệc gia đình, đúng là quá đáng.”

Hạo Nhiên đứng dưới sân khấu, đôi mắt nhìn tôi như muốn cảnh cáo.

Tôi chỉ im lặng.

Bố chồng cầm micro. Sau vài lời cảm ơn khách khứa, ông bất ngờ nói:

“Hôm nay, ngoài việc mừng tuổi mới, tôi còn có một chuyện quan trọng muốn công bố.”

Cả sảnh tiệc yên lặng.

Ông nhìn thẳng vào Hạo Nhiên.

“Trong nhiều năm, tôi từng nghĩ con trai mình đã trưởng thành, có đủ khả năng kế thừa sự nghiệp của nhà họ Tần. Nhưng gần đây, tôi phát hiện mình đã đánh giá sai.”

Hạo Nhiên biến sắc.

“Bố, bố đang nói gì vậy?”

Ông Tần Chính Sơn không để ý đến anh ta.

“Tần Hạo Nhiên tự ý chuyển tài sản của công ty, dùng danh nghĩa dự án để rút tiền, đồng thời chuẩn bị đưa một người không có năng lực vào hội đồng quản trị.”

Tiểu Mạn lùi lại một bước.

Ánh mắt cô ta hoảng loạn.

Bố chồng nói tiếp:

“Vì vậy, kể từ tối nay, tôi tuyên bố đình chỉ toàn bộ chức vụ của Tần Hạo Nhiên tại Tập đoàn Tần Thịnh.”

Một làn sóng kinh ngạc lan khắp đại sảnh.

Hạo Nhiên lao lên phía trước.

“Bố! Bố không thể làm thế với con!”

“Tại sao không thể?”

“Con là con trai duy nhất của bố!”

Ông Tần Chính Sơn nhìn con trai, ánh mắt lạnh lẽo.

“Chính vì con là con trai ta nên ta đã cho con quá nhiều cơ hội.”

Hạo Nhiên chỉ tay về phía tôi.

“Có phải cô ấy đã nói gì với bố không? Uyển Thanh, em đã giở trò gì?”

Tôi nhìn người đàn ông từng là chồng mình, lòng đau nhưng không còn run rẩy.

“Tôi không cần giở trò. Những việc anh làm đều có chứng cứ.”

Tiểu Mạn bỗng chen vào:

“Chị đừng vu khống anh ấy! Anh Hạo Nhiên đã nói chị chỉ là người phụ nữ sống dựa vào nhà họ Tần. Chị làm gì có khả năng điều tra tài chính của tập đoàn?”

Bố chồng quay sang nhìn cô ta.

“Cô không biết sao?”

“Biết gì ạ?”

Ông chậm rãi tuyên bố:

“Bảy năm trước, chính Uyển Thanh là người cứu công ty khỏi vụ khủng hoảng vốn. Ba mươi phần trăm cổ phần mà Hạo Nhiên vẫn khoe là của mình, thực chất được mua bằng tài sản thừa kế từ mẹ con bé.”

Tiểu Mạn cứng đờ.

Hạo Nhiên hét lên:

“Bố, chuyện đó đã qua lâu rồi!”

“Nhưng lòng biết ơn của con cũng đã mất từ lâu.”

Bố chồng giơ tay. Luật sư riêng lập tức mang lên một tập hồ sơ màu đen.

Ông đặt nó trước mặt mọi người.

“Đây là biên bản điều chỉnh quyền thừa kế của nhà họ Tần.”

Hạo Nhiên không còn giữ được bình tĩnh.

“Bố muốn làm gì?”

Ông Tần Chính Sơn nhìn con trai, từng chữ vang lên rõ ràng giữa đại sảnh:

“Kể từ hôm nay, ta tước quyền thừa kế của Tần Hạo Nhiên.”

Tiểu Mạn loạng choạng bám vào bàn.

Hạo Nhiên đứng chết lặng, khuôn mặt trắng bệch.

Nhưng câu nói tiếp theo của bố chồng mới thật sự khiến tất cả mọi người chấn động.

“Toàn bộ cổ phần cá nhân của ta tại Tập đoàn Tần Thịnh sẽ được chuyển vào quỹ tín thác do con dâu ta, **Tô Uyển Thanh**, quản lý.”

Tôi quay sang nhìn ông.

“Bố…”

Ông đặt tay lên tay tôi.

“Đây không phải món quà. Đây là trách nhiệm con xứng đáng nhận được.”

Bên dưới sân khấu, Hạo Nhiên nhìn tôi bằng ánh mắt vừa căm giận vừa sợ hãi.

Còn Tiểu Mạn bắt đầu lùi dần về phía cửa.

Nhưng đúng lúc đó, màn hình lớn phía sau sân khấu bất ngờ tối đi.

Một đoạn ghi âm tự động được phát lên.

Giọng của Hạo Nhiên vang khắp đại sảnh:

“Sau khi lão già ký giấy, toàn bộ quyền biểu quyết sẽ nằm trong tay tôi. Đến lúc đó, tôi sẽ ly hôn với Uyển Thanh. Còn em, Tiểu Mạn, em sẽ trở thành bà Tần.”

Ngay sau đó là tiếng cười đắc ý của người phụ nữ:

“Anh chắc ông ấy không phát hiện chứ?”

“Ông ấy chỉ còn tin mỗi tôi. Không ai cản được chúng ta.”

Tôi nhìn vẻ mặt kinh hoàng của Hạo Nhiên.

Bố chồng siết chặt cây gậy, đôi mắt đỏ lên vì thất vọng.

Ông quay sang tôi, giọng trầm xuống:

“Uyển Thanh, con đã nghe đoạn ghi âm này từ bao giờ?”

Tôi hít sâu.

“Ba ngày trước.”

“Vậy tại sao con không nói ngay với bố?”

Tôi nhìn Hạo Nhiên, cảm giác cuối cùng dành cho cuộc hôn nhân mười năm cũng tan biến.

“Vì con muốn cho anh ấy một cơ hội tự dừng lại.”

Tôi khẽ lắc đầu.

“Nhưng anh ấy không dừng.”

## **Chương 2 – Bí mật phía sau bản hợp đồng**

Sau đoạn ghi âm, đại tiệc mừng thọ gần như không thể tiếp tục.

Khách khứa được quản lý khách sạn khéo léo mời sang phòng trà bên cạnh. Những người thân cận nhất của nhà họ Tần ở lại trong sảnh chính, bao gồm bố chồng tôi, luật sư Trình, giám đốc tài chính Chu Khải và vài thành viên hội đồng quản trị.

Hạo Nhiên vẫn đứng giữa sảnh, hai tay siết chặt.

Anh ta nhìn tôi như thể tôi mới là người phản bội.

“Tô Uyển Thanh, em gài máy ghi âm trong văn phòng của anh?”

“Tôi không cần làm chuyện đó.”

“Vậy đoạn ghi âm từ đâu mà có?”

Giám đốc tài chính Chu Khải bước lên, đặt một chiếc máy tính bảng trên bàn.

“Tần tổng, đoạn ghi âm được trích xuất từ hệ thống hội nghị trực tuyến của công ty. Hôm đó anh sử dụng phòng họp số ba nhưng không đăng xuất tài khoản. Toàn bộ cuộc trò chuyện đã được lưu tự động trên máy chủ.”

Hạo Nhiên sững người.

Tiểu Mạn lập tức nói:

“Không thể nào! Hệ thống đó phải có mật khẩu mới truy cập được.”

Chu Khải nhìn cô ta.

“Cô là thư ký hành chính, chẳng lẽ không biết bộ phận kiểm toán nội bộ có quyền truy xuất dữ liệu khi phát hiện giao dịch bất thường?”

Mặt Tiểu Mạn càng lúc càng trắng.

Bố chồng tôi ngồi xuống ghế giữa sảnh. Mới vài phút trước ông còn đứng thẳng trước hàng trăm khách mời, nhưng lúc này, sự mệt mỏi đã hiện rõ trên gương mặt già nua.

Ông hỏi:

“Rốt cuộc hai người đã rút bao nhiêu tiền khỏi dự án Nam Phố?”

Hạo Nhiên vội đáp:

“Bố, đó không phải rút tiền. Chỉ là điều chuyển vốn tạm thời.”

“Điều chuyển đến đâu?”

“Công ty cung ứng.”

“Công ty nào?”

Hạo Nhiên im lặng.

Luật sư Trình mở tập hồ sơ.

“Công ty Vạn Hoa, thành lập tám tháng trước tại Hàng Châu. Người đại diện pháp luật là dì ruột của cô Lâm Tiểu Mạn. Vốn đăng ký năm triệu nhân dân tệ nhưng không có nhân viên chính thức, không có nhà xưởng, cũng không có lịch sử cung ứng vật liệu.”

Ông đẩy một bản sao giấy phép kinh doanh về phía Tiểu Mạn.

“Trong sáu tháng, công ty này đã nhận tổng cộng tám mươi triệu nhân dân tệ từ ba dự án thuộc Tần Thịnh.”

Tiểu Mạn lắc đầu liên tục.

“Không liên quan đến tôi. Dì tôi tự kinh doanh, tôi không biết gì cả.”

Tôi nhìn cô ta.

“Cô thực sự không biết sao?”

Tôi lấy điện thoại, mở một bức ảnh rồi đặt trước mặt mọi người.

Đó là ảnh Tiểu Mạn cùng dì mình đứng trong một căn biệt thự mới mua ở Tây Hồ. Trên bàn có hợp đồng chuyển nhượng và con dấu của Công ty Vạn Hoa.

Cô ta nhìn thấy bức ảnh, môi bắt đầu run.

“Chị theo dõi tôi?”

“Không.” Tôi bình thản đáp. “Chủ căn biệt thự đó là bạn học cũ của tôi. Cô từng khoe với môi giới rằng chỉ cần thêm ba tháng nữa, anh Hạo Nhiên sẽ nắm quyền toàn bộ tập đoàn.”

Tiểu Mạn quay phắt sang nhìn Hạo Nhiên.

“Anh đã nói chuyện này sẽ không bị phát hiện!”

Cả sảnh im bặt.

Cô ta lập tức nhận ra mình vừa nói gì, vội che miệng.

Hạo Nhiên quát:

“Em im đi!”

“Anh bảo em im?” Tiểu Mạn mất bình tĩnh. “Tất cả hồ sơ đều do anh ký! Anh nói chỉ cần em đứng tên công ty trung gian, sau này anh sẽ chia cho em mười phần trăm cổ phần!”

“Cô đang nói linh tinh!”

“Tôi nói linh tinh sao?”

Cô ta mở túi, lấy ra một tập giấy nhàu nát.

“Đây là cam kết anh viết cho tôi! Anh còn nói sau khi ly hôn sẽ mua căn nhà ở Tĩnh An cho tôi!”

Hạo Nhiên lao tới định giật lấy, nhưng luật sư Trình đã nhanh hơn một bước.

Ông mở tờ giấy, lướt qua rồi nhìn bố chồng tôi.

“Chủ tịch Tần, đây là thỏa thuận phân chia lợi ích. Chữ ký có vẻ đúng là của cậu Hạo Nhiên.”

Bố chồng nhắm mắt.

Tôi nhìn ông, trong lòng dâng lên sự xót xa.

Ông đã dành cả đời xây dựng Tần Thịnh. Ông từng dạy Hạo Nhiên rằng kinh doanh có thể mạo hiểm nhưng không được mất đạo đức. Vậy mà người con trai duy nhất lại dùng chính tập đoàn làm công cụ phục vụ tham vọng cá nhân.

Hạo Nhiên bỗng quỳ xuống trước mặt bố.

“Bố, con sai rồi.”

Mọi người đều sững sờ.

Anh ta nắm lấy tay vịn ghế, giọng nghẹn lại:

“Con chỉ muốn chứng minh mình có năng lực. Trong hội đồng quản trị, ai cũng nói con dựa vào bố, dựa vào cổ phần của Uyển Thanh. Con muốn có một nguồn vốn riêng để thực hiện dự án mới.”

Bố chồng mở mắt.

“Con gọi việc lập công ty giả và rút tiền là chứng minh năng lực?”

“Con sẽ trả lại. Con chưa từng định chiếm đoạt.”

“Thế còn kế hoạch ép ta giao quyền biểu quyết?”

Hạo Nhiên cúi đầu.

“Con chỉ sợ bố không tin con.”

Ông Tần Chính Sơn cười buồn.

“Ta từng tin con hơn bất kỳ ai.”

Hạo Nhiên quay sang tôi, bò đến gần.

“Uyển Thanh, em nói giúp anh đi.”

Tôi lùi lại một bước.

Anh ta ngước lên nhìn tôi.

“Mười năm vợ chồng, em thật sự muốn nhìn anh mất tất cả sao?”

Tôi cảm thấy ngực mình đau nhói.

Ngày trước, khi công ty nhỏ của Hạo Nhiên phá sản, cũng chính đôi mắt ấy đã nhìn tôi trong căn phòng thuê chật hẹp.

Khi ấy anh ta từng nói:

“Uyển Thanh, chỉ cần em còn tin anh, anh sẽ không bao giờ bỏ cuộc.”

Tôi đã tin.

Tôi bán căn nhà nhỏ mẹ để lại ở Tô Châu, đem toàn bộ tiền cho anh ta làm lại.

Đêm ấy, anh ta ôm tôi và hứa:

“Sau này, anh sẽ không bao giờ để em chịu thiệt.”

Nhưng bây giờ, lời hứa đó giống như một câu chuyện của người xa lạ.

Tôi hỏi:

“Khi anh dẫn Tiểu Mạn tới bữa tiệc và bảo tôi ở nhà, anh có nhớ chúng ta đã là vợ chồng mười năm không?”

Hạo Nhiên nghẹn lời.

“Khi cô ta gửi ảnh khiêu khích cho tôi, anh có biết không?”

Anh ta nhìn sang Tiểu Mạn.

Cô ta tránh ánh mắt anh ta.

Tôi tiếp tục:

“Khi anh chuẩn bị hồ sơ ly hôn, định nói rằng tôi không đóng góp gì cho gia đình, anh có nhớ số tiền đầu tiên giúp anh đứng dậy đến từ đâu không?”

“Anh chỉ nhất thời hồ đồ.”

“Không, Hạo Nhiên.”

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta.

“Anh không hồ đồ. Anh đã tính toán từng bước. Chỉ là anh không ngờ mọi chuyện bị phát hiện.”

Tiểu Mạn bất ngờ bật cười chua chát.

“Chị đừng tỏ ra cao thượng. Chị giữ được vị trí hôm nay chẳng qua vì bố chồng đứng về phía chị.”

Tôi quay sang cô ta.

“Cô nghĩ tôi muốn vị trí này sao?”

“Chẳng lẽ không phải? Một người phụ nữ như chị, nếu rời nhà họ Tần thì còn lại gì?”

Bố chồng đập mạnh cây gậy xuống sàn.

“Câm miệng!”

Nhưng tôi giơ tay, ra hiệu ông không cần tức giận.

Tôi mở túi xách, lấy ra một tập hồ sơ khác.

“Tôi vốn định sau tiệc mừng thọ mới đưa thứ này cho bố.”

Tôi đặt hồ sơ lên bàn.

Trên bìa là dòng chữ: **Đề án tái cấu trúc Quỹ đầu tư Thanh Hà**.

Giám đốc Chu Khải vừa nhìn đã kinh ngạc.

“Thanh Hà? Quỹ đầu tư đã mua lại khoản nợ của dự án Nam Phố tháng trước?”

Tôi gật đầu.

“Đúng vậy.”

Hạo Nhiên nhìn tôi khó tin.

“Quỹ đó liên quan gì đến em?”

“Tôi là người sáng lập.”

Cả căn phòng lặng như tờ.

Tôi chậm rãi giải thích:

“Sau khi kết hôn, tôi rời vị trí phân tích đầu tư để hỗ trợ anh. Nhưng tôi chưa từng rời khỏi thị trường tài chính. Sáu năm trước, tôi cùng hai người bạn thành lập Thanh Hà. Chúng tôi đầu tư vào công nghệ xây dựng xanh và cải tạo đô thị.”

Tiểu Mạn lắp bắp:

“Không thể nào…”

Tôi nhìn cô ta.

“Căn nhà tôi đang sống mang họ Tần, nhưng sự nghiệp của tôi không thuộc về nhà họ Tần.”

Hạo Nhiên đứng bật dậy.

“Tại sao em chưa từng nói với anh?”

“Tôi từng muốn nói.”

Tôi nhớ lại vô số bữa tối anh ta bỏ dở vì điện thoại của Tiểu Mạn, những lần tôi đề cập đến công việc nhưng anh ta chỉ cười nhạt.

“Ba năm trước, tôi nói muốn quay lại đầu tư. Anh bảo tôi không hiểu thị trường.”

Sắc mặt Hạo Nhiên cứng lại.

“Tôi nói quỹ của mình đang chuẩn bị gọi vốn. Anh bảo tôi nên dành thời gian học cắm hoa và chăm sóc gia đình.”

Tôi khẽ cười.

“Sau đó, tôi không nói nữa.”

Bố chồng nhìn tôi rất lâu.

“Vậy khoản nợ của Nam Phố…”

“Con mua lại để ngăn dự án rơi vào tay đối thủ. Khi phát hiện dòng tiền bất thường, con đã yêu cầu kiểm toán độc lập.”

Ông hỏi:

“Con làm tất cả để cứu Tần Thịnh?”

“Không hoàn toàn.”

Tôi nhìn Hạo Nhiên.

“Con cũng muốn biết người chồng của mình sẽ đi xa đến mức nào.”

Đúng lúc ấy, điện thoại của luật sư Trình reo lên.

Ông nghe máy, sắc mặt lập tức trở nên nghiêm trọng.

Sau vài câu ngắn, ông cúp máy.

“Chủ tịch Tần, ngân hàng vừa xác nhận có một yêu cầu chuyển ba mươi triệu nhân dân tệ ra nước ngoài. Lệnh chuyển được gửi lúc bảy giờ bốn mươi tối nay.”

Ông nhìn Hạo Nhiên.

“Tài khoản nhận tiền đứng tên một công ty tại Singapore.”

Tiểu Mạn bỗng quay người chạy về phía cửa.

Nhân viên an ninh lập tức chặn lại.

Cô ta giãy ra, hoảng hốt nói:

“Không liên quan đến tôi! Tôi chỉ làm theo lời anh ấy!”

Hạo Nhiên gầm lên:

“Rõ ràng tài khoản đó do cô chuẩn bị!”

“Nhưng người ký lệnh là anh!”

Hai người vừa mới khoác tay nhau bước vào bữa tiệc, lúc này lại quay sang đổ lỗi cho nhau.

Bố chồng nhìn cảnh tượng ấy, đôi mắt đầy mệt mỏi.

Ông nói với luật sư Trình:

“Giao toàn bộ hồ sơ cho bộ phận pháp chế và cơ quan có thẩm quyền. Mọi việc xử lý theo quy định.”

Hạo Nhiên hoảng hốt.

“Bố, con là con trai bố!”

“Chính vì con là con trai ta, ta càng không thể bao che.”

Bố chồng đứng dậy, nhưng cơ thể ông bỗng loạng choạng.

Tôi vội đỡ lấy ông.

“Bố!”

Ông nắm chặt tay tôi, hơi thở nặng nề.

“Đưa ta về nhà.”

Khi chúng tôi đi ngang qua Hạo Nhiên, anh ta bất ngờ gọi tên tôi.

“Uyển Thanh.”

Tôi dừng lại nhưng không quay đầu.

Giọng anh ta khàn đi:

“Nếu hôm nay anh không đưa Tiểu Mạn đến, em có tha thứ cho anh không?”

Tôi im lặng vài giây.

“Vấn đề chưa bao giờ là anh đưa cô ta đến bữa tiệc.”

Tôi quay lại nhìn anh ta lần cuối.

“Vấn đề là từ lâu, trong kế hoạch tương lai của anh đã không còn tôi, cũng không còn lương tâm của chính anh.”

Tôi đưa bố chồng rời khỏi khách sạn.

Bên ngoài, ánh đèn dọc sông Hoàng Phố vẫn rực rỡ, dường như chẳng hề quan tâm một gia đình vừa tan vỡ.

Nhưng khi xe chuẩn bị chuyển bánh, luật sư Trình chạy ra, gõ lên cửa kính.

Ông đưa cho tôi một phong bì.

“Thiếu phu nhân, chúng tôi vừa tìm thấy thứ này trong két riêng của cậu Hạo Nhiên.”

Tôi mở ra.

Bên trong là bản dự thảo thỏa thuận ly hôn.

Trong đó, Hạo Nhiên không chỉ định đẩy tôi ra khỏi nhà họ Tần với hai bàn tay trắng.

Anh ta còn ghi rõ rằng tôi có dấu hiệu “không ổn định về tinh thần”, không đủ khả năng quản lý tài sản và cổ phần.

Cuối tập hồ sơ là một bản đánh giá tâm lý có chữ ký của bác sĩ.

Tôi nhìn cái tên trên đó, toàn thân lạnh đi.

Bác sĩ ký bản đánh giá ấy chính là **Trần Minh Đức**, người bạn thân nhất của Hạo Nhiên.

Và cũng là bác sĩ đã điều trị cho bố chồng tôi suốt hai năm qua.

## **Chương 3 – Người thừa kế thực sự**

Đêm đó, bố chồng không trở về biệt thự chính của nhà họ Tần.

Theo đề nghị của tôi, xe đưa ông thẳng đến Bệnh viện Nhân Tế ở khu Phố Đông. Tôi không còn tin tưởng bác sĩ Trần Minh Đức, càng không dám để ông tiếp tục dùng những loại thuốc đã được kê trước đây.

Bác sĩ trực nhanh chóng tiến hành kiểm tra tổng quát.

Gần hai giờ sáng, bác sĩ trưởng khoa bước ra khỏi phòng bệnh.

“Bà Tần, tình trạng của chủ tịch Tần hiện đã ổn định. Nhưng chúng tôi phát hiện trong máu ông ấy có dấu vết của một loại thuốc an thần liều cao.”

Tôi siết chặt tay.

“Thuốc đó có nằm trong đơn điều trị tim mạch không?”

“Không. Với độ tuổi và tình trạng sức khỏe của ông ấy, sử dụng kéo dài có thể gây suy giảm trí nhớ, mất khả năng tập trung và dễ bị nhầm lẫn.”

Tôi nhớ lại những tháng gần đây.

Bố chồng thường xuyên quên lịch họp.

Có lần ông ký nhầm vào một bản dự thảo chưa hoàn chỉnh.

Hạo Nhiên đã dùng những sự việc đó để thuyết phục hội đồng quản trị rằng bố không còn đủ minh mẫn để điều hành tập đoàn.

Tôi hỏi bác sĩ:

“Nếu tiếp tục dùng thuốc, liệu ông ấy có thể bị đánh giá là mất năng lực hành vi không?”

Bác sĩ im lặng một lúc rồi đáp:

“Về lý thuyết, hoàn toàn có khả năng.”

Tôi cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc sống lưng.

Hạo Nhiên không chỉ muốn chiếm quyền kiểm soát tập đoàn.

Anh ta đã chuẩn bị biến bố mình thành một người không còn khả năng tự quyết định.

Tôi bước vào phòng bệnh.

Bố chồng đang nằm trên giường, gương mặt nhợt nhạt. Thấy tôi, ông khẽ hỏi:

“Kết quả thế nào?”

Tôi kéo ghế ngồi bên cạnh.

“Bố phải đổi bác sĩ.”

Ông nhìn tôi chăm chú.

“Có chuyện gì?”

Tôi không muốn giấu ông.

“Trong máu bố có thuốc an thần liều cao. Loại thuốc này không nằm trong đơn điều trị tim mạch.”

Bàn tay đặt trên chăn của ông khẽ run.

“Minh Đức kê cho ta.”

“Ông ấy nói đó là thuốc giúp bố ngủ ngon hơn?”

Ông gật đầu.

Tôi lấy bản thỏa thuận ly hôn ra, đặt trước mặt ông.

“Bác sĩ Trần còn ký giấy xác nhận rằng con không ổn định về tinh thần.”

Bố chồng đọc từng dòng. Ánh mắt ông dần trở nên lạnh lẽo.

“Con nghĩ Hạo Nhiên cũng dùng hắn để đối phó với ta?”

“Con chưa có đủ chứng cứ.”

“Nhưng khả năng rất lớn.”

Tôi không phủ nhận.

Sáng hôm sau, luật sư Trình cùng đội kiểm toán nội bộ đến bệnh viện. Họ mang theo dữ liệu trích xuất từ máy tính của Hạo Nhiên.

Trong số đó có một chuỗi thư điện tử giữa anh ta và bác sĩ Trần.

Bác sĩ Trần từng viết:

“Liều hiện tại đủ để tạo biểu hiện suy giảm nhận thức nhẹ. Tuy nhiên, muốn có kết luận chính thức cần thêm ít nhất hai lần đánh giá.”

Hạo Nhiên trả lời:

“Trước đại hội cổ đông tháng tới, tôi cần hồ sơ hoàn chỉnh.”

Bố chồng đọc xong, không nói một lời.

Ông chỉ quay mặt nhìn ra cửa sổ.

Ngoài kia, mặt trời buổi sáng phủ lên những tòa nhà cao tầng một lớp ánh sáng nhạt. Thượng Hải vẫn thức dậy như mọi ngày, nhưng người đàn ông trên giường bệnh dường như đã già thêm nhiều tuổi chỉ sau một đêm.

Một lúc lâu sau, ông hỏi:

“Uyển Thanh, ta đã sai ở đâu?”

Tôi không biết phải trả lời thế nào.

Ông cười cay đắng.

“Ta dạy nó cách giành lấy cơ hội, nhưng quên dạy nó biết điểm dừng. Ta cho nó mọi thứ quá dễ dàng, để rồi nó tin rằng tất cả vốn dĩ phải thuộc về mình.”

Tôi nhẹ giọng:

“Bố đừng tự trách. Mỗi người đều phải chịu trách nhiệm cho lựa chọn của mình.”

“Còn con?”

Ông quay sang nhìn tôi.

“Con đã chịu đựng nó bao lâu?”

Tôi im lặng.

Thật ra, tôi đã biết Hạo Nhiên có quan hệ với Tiểu Mạn từ sáu tháng trước.

Ngày hôm đó, anh ta nói đi công tác Bắc Kinh. Nhưng một người bạn vô tình gửi cho tôi bức ảnh chụp anh ta cùng Tiểu Mạn tại một nhà hàng ở Tân Thiên Địa.

Tôi đã ngồi trong xe gần một giờ, nhìn hai người họ bước ra.

Tiểu Mạn khoác tay anh ta.

Hạo Nhiên cúi xuống chỉnh khăn quàng cổ cho cô ta bằng sự dịu dàng mà anh ta đã lâu không còn dành cho tôi.

Tôi từng định bước xuống xe.

Nhưng cuối cùng, tôi chỉ bảo tài xế rời đi.

Không phải vì tôi sợ mất chồng.

Mà vì lúc ấy, quỹ Thanh Hà đang đàm phán mua lại khoản nợ của Tần Thịnh. Nếu tôi đối đầu trực tiếp, Hạo Nhiên có thể phá hủy toàn bộ chứng cứ trước khi tôi tìm ra vấn đề tài chính.

Tôi nói với bố chồng:

“Con đã hy vọng anh ấy chỉ sai trong chuyện tình cảm. Con không ngờ anh ấy còn động vào công ty và sức khỏe của bố.”

Ông thở dài.

“Con vẫn định ly hôn chứ?”

“Vâng.”

“Dù ta đã tước quyền thừa kế của nó?”

Tôi nhìn ông.

“Con ly hôn không phải vì anh ấy sắp mất quyền thừa kế. Con ly hôn vì cuộc hôn nhân này đã không còn sự tôn trọng.”

Ông gật đầu chậm rãi.

“Ta hiểu.”

Ba ngày sau, Hạo Nhiên yêu cầu gặp tôi tại văn phòng luật sư.

Anh ta trông hoàn toàn khác trước.

Không còn bộ vest được cắt may hoàn hảo, không còn vẻ tự tin của phó tổng giám đốc Tần Thịnh. Mái tóc anh ta rối, dưới mắt có quầng thâm.

Tiểu Mạn đã thuê luật sư riêng và khai rằng toàn bộ giao dịch đều được thực hiện theo chỉ đạo của Hạo Nhiên.

Bác sĩ Trần cũng thừa nhận đã nhận tiền để điều chỉnh hồ sơ sức khỏe của bố chồng.

Tất cả những người Hạo Nhiên từng tin rằng có thể kiểm soát đều lần lượt quay lưng với anh ta.

Anh ta ngồi đối diện tôi, hai tay đan vào nhau.

“Uyển Thanh, anh đồng ý ly hôn.”

“Tôi biết.”

“Anh cũng đồng ý trả lại toàn bộ phần tài sản không thuộc về mình.”

“Tốt.”

Anh ta nhìn tôi, giọng khàn khàn:

“Em không có gì muốn nói với anh sao?”

Tôi đặt bút xuống.

“Anh muốn nghe điều gì?”

“Trách móc cũng được. Mắng anh cũng được.”

“Tôi đã từng rất muốn hỏi tại sao.”

Anh ta ngẩng đầu.

“Bây giờ thì sao?”

“Bây giờ tôi không cần câu trả lời nữa.”

Hạo Nhiên cười buồn.

“Anh từng nghĩ em sẽ không bao giờ rời khỏi nhà họ Tần.”

“Vì sao?”

“Vì em quá yên lặng. Em không tranh giành, không phô trương, cũng không đòi hỏi.”

Tôi nhìn người đàn ông trước mặt.

“Anh nhầm sự bình tĩnh của tôi với yếu đuối.”

Anh ta cúi đầu.

“Anh cũng nghĩ em không còn sự nghiệp.”

“Anh chưa từng thật sự quan tâm tôi đang làm gì.”

“Anh xin lỗi.”

Lời xin lỗi đến quá muộn, nhưng khi nghe nó, tôi không cảm thấy hả hê.

Chỉ thấy trống rỗng.

Hạo Nhiên lấy từ túi áo ra chiếc nhẫn cưới, đặt lên bàn.

“Anh vẫn nhớ căn hộ ở Dương Phố.”

Tôi không nói gì.

“Ngày đó chúng ta không có tiền, nhưng mỗi tối đều ăn cùng nhau. Anh từng nghĩ chỉ cần thành công, chúng ta sẽ hạnh phúc hơn.”

Anh cười tự giễu.

“Sau này anh có mọi thứ, lại quên mất người đã ở bên mình khi chưa có gì.”

Tôi tháo chiếc nhẫn trên tay, đặt cạnh nhẫn của anh.

“Không phải thành công làm anh thay đổi. Thành công chỉ cho anh cơ hội bộc lộ con người mà anh đã lựa chọn trở thành.”

Hạo Nhiên nhắm mắt.

Tôi ký vào thỏa thuận ly hôn rồi đứng dậy.

Khi tay tôi chạm vào tay nắm cửa, anh ta gọi:

“Uyển Thanh, bố có thật sự chuyển hết quyền quản lý cổ phần cho em không?”

Tôi quay lại.

“Đúng.”

“Em sẽ trở thành chủ tịch sao?”

“Không.”

Anh ta ngạc nhiên.

Tôi giải thích:

“Tôi sẽ quản lý quỹ tín thác trong giai đoạn chuyển tiếp. Sau khi tập đoàn ổn định, hội đồng quản trị sẽ lựa chọn người có năng lực phù hợp.”

“Vậy em không muốn sở hữu Tần Thịnh?”

“Tôi chưa từng muốn chiếm lấy thứ thuộc về người khác.”

Tôi nhìn anh ta thật lâu.

“Đó chính là điểm khác nhau giữa chúng ta.”

Một tháng sau, đại hội cổ đông bất thường của Tần Thịnh được tổ chức.

Bố chồng đã xuất viện nhưng sức khỏe chưa hoàn toàn hồi phục. Ông ngồi ở hàng ghế đầu, còn tôi đứng trên bục phát biểu với tư cách người quản lý quỹ tín thác lớn nhất tập đoàn.

Tôi công bố kế hoạch thu hồi vốn thất thoát, thay đổi hệ thống kiểm soát nội bộ và hợp tác chiến lược giữa Tần Thịnh với Quỹ Thanh Hà.

Một thành viên hội đồng hỏi:

“Bà Tô, sau những chuyện đã xảy ra, bà có định đổi tên tập đoàn hoặc loại bỏ hoàn toàn ảnh hưởng của gia đình họ Tần không?”

Tôi đáp:

“Tần Thịnh không thuộc về riêng một gia đình. Nó thuộc về hàng nghìn nhân viên đã làm việc ở đây, những cổ đông đã đặt niềm tin vào đây và những khách hàng đã đồng hành suốt nhiều năm.”

Cả hội trường im lặng lắng nghe.

“Chúng ta không thể thay đổi quá khứ, nhưng có thể quyết định từ hôm nay sẽ xây dựng doanh nghiệp bằng nguyên tắc nào.”

Sau bài phát biểu, bố chồng gọi tôi lại.

Ông đưa cho tôi một chiếc hộp gỗ nhỏ.

Bên trong là con dấu cá nhân mà ông đã dùng suốt hơn ba mươi năm.

“Bố không nên đưa thứ này cho con.”

“Tại sao?”

“Vì đây là biểu tượng của người đứng đầu nhà họ Tần.”

Ông mỉm cười.

“Ta không đưa cho con vì con là con dâu.”

Ông khép những ngón tay tôi quanh chiếc hộp.

“Ta đưa cho con vì con là người duy nhất có thể giữ Tần Thịnh không đi sai đường.”

Tôi nhìn mái tóc bạc của ông, sống mũi cay lên.

“Bố không sợ người ngoài nói bố trao gia nghiệp cho người không cùng huyết thống sao?”

Ông chậm rãi đứng dậy.

“Huyết thống có thể khiến người ta trở thành người nhà.”

Ánh mắt ông hướng về phía biểu tượng Tần Thịnh trên sân khấu.

“Nhưng chỉ có nhân cách mới khiến một người xứng đáng được tin tưởng.”

Buổi chiều, tôi rời trụ sở tập đoàn và đi bộ một mình dọc theo bến Thượng Hải.

Gió từ sông Hoàng Phố thổi qua, mang theo hơi lạnh đầu đông.

Điện thoại rung lên.

Một số lạ gửi cho tôi bức ảnh Tiểu Mạn đang kéo vali rời khỏi căn hộ cao cấp ở Tĩnh An. Sợi dây chuyền kim cương từng khiến cô ta tự hào đã biến mất. Công ty Vạn Hoa bị phong tỏa tài khoản, căn biệt thự ở Tây Hồ cũng được đưa vào danh sách tài sản cần xác minh.

Phía dưới bức ảnh là một dòng tin nhắn của cô ta:

“Chị thắng rồi. Chị có hài lòng không?”

Tôi nhìn màn hình vài giây rồi trả lời:

“Tôi chưa từng thi đấu với cô.”

Sau đó, tôi chặn số điện thoại.

Tôi không chiến thắng vì giành lại được một người đàn ông.

Tôi cũng không chiến thắng vì được giao quyền quản lý khối tài sản khổng lồ.

Tôi chỉ đơn giản bước ra khỏi một cuộc hôn nhân đã đánh mất sự tử tế, bảo vệ người từng thật lòng coi tôi là con gái và lấy lại tiếng nói mà chính mình đã im lặng quá lâu.

Tối hôm đó, khi trở về căn hộ riêng bên đường Hoài Hải, tôi đứng trước cửa sổ nhìn thành phố lên đèn.

Mười năm trước, tôi từng nghĩ hạnh phúc là được nắm tay Hạo Nhiên đi đến cuối con đường.

Bây giờ tôi mới hiểu, có những con đường buộc phải đi một mình mới có thể tìm lại chính mình.

Điện thoại vang lên.

Bố chồng gửi một tin nhắn ngắn:

“Ngày mai về nhà ăn cơm. Bố bảo đầu bếp làm món cá hấp con thích.”

Tôi mỉm cười trả lời:

“Vâng, con sẽ về sớm.”

Ngoài cửa kính, hàng triệu ánh đèn phản chiếu trên mặt sông, rực rỡ nhưng không còn khiến tôi thấy lạc lõng.

Bởi lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi không cần đứng bên cạnh bất kỳ ai để chứng minh mình thuộc về nơi nào.

Tôi đã có sự nghiệp của riêng mình.

Có những người thật lòng tin tưởng tôi.

Và quan trọng nhất, tôi đã tìm lại được người phụ nữ từng bị che khuất sau danh xưng “vợ của Tần Hạo Nhiên”.

Người phụ nữ ấy tên là **Tô Uyển Thanh**.

Cô ấy không trở thành người thừa kế vì được ban tặng.

Cô ấy trở thành người thừa kế vì trong giờ phút khó khăn nhất, cô vẫn giữ được lòng tự trọng, sự tỉnh táo và giới hạn mà không một khối tài sản nào có thể mua được.

‼️‼️‼️Nota final para o leitor: Esta história é inteiramente híbrida e ficcional. Qualquer semelhança com pessoas, eventos ou instituições reais é mera coincidência e não deve ser interpretada como fato jornalístico.

.

Bình luận

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Thêm bài viết