Bị mẹ chồng t//á//t 3 cái, lại nghe chồng hùa theo: ‘Không có vợ này thì cưới vợ khác, mẹ chỉ có một thôi’, tôi quệt nước mắt, lặng lẽ làm một việc khiến cả nhà chồng m..ất trắng, rơi vào cảnh vô gia cư….
Ngày tôi bước chân về làm dâu nhà họ T., ai cũng bảo tôi may mắn.
Chồng tôi – H. – là con trai một. Gia đình anh có căn nhà ba tầng nằm ngay mặt phố, bố mẹ đều đã nghỉ hưu, kinh tế ổn định. Trong lễ cưới, mẹ chồng còn nắm chặt tay tôi, cười hiền:
– Từ hôm nay con cũng là con gái của mẹ. Nhà này không phân biệt dâu hay con.
Chỉ vì câu nói ấy, tôi đã tin rằng mình sẽ có một mái ấm đúng nghĩa.
Nhưng hóa ra, có những lời hứa chỉ đẹp trong ngày cưới.
…
Sau khi kết hôn, tôi chuyển về sống cùng bố mẹ chồng.
Một ngày của tôi bắt đầu từ năm giờ sáng. Tôi dậy nấu bữa sáng, quét dọn nhà cửa rồi mới đi làm. Chiều tan ca, trong khi đồng nghiệp còn ngồi uống cà phê thư giãn thì tôi vội vàng lao về chợ mua thức ăn, nấu cơm, giặt giũ, lau nhà, rửa bát.
Mẹ chồng gần như không động tay vào việc gì.
Bà luôn nói:
– Con dâu mà. Không làm thì để ai làm?

Ban đầu tôi nghĩ bà lớn tuổi nên cố gắng nhường nhịn. Nhưng dần dần, mọi việc trong nhà đều mặc định là trách nhiệm của tôi.
Chỉ cần cơm hơi khô, bà chê.
Canh hơi mặn, bà trách.
Áo phơi chưa ngay ngắn, bà lắc đầu.
Thậm chí có hôm tôi sốt gần ba mươi chín độ, xin nghỉ nấu cơm một bữa thì bà lạnh nhạt:
– Phụ nữ có chút bệ//nh đã than. Ngày xưa mẹ đẻ ba đứa vẫn cấy lúa bình thường.
Điều khiến tôi đau hơn là thái độ của H.
Anh chưa bao giờ đứng về phía tôi.
Mỗi lần tôi tâm sự, anh chỉ thản nhiên:
– Mẹ già rồi, em nhịn một chút có mất gì đâu.
Hay:
– Làm dâu thì phải biết điều.
Dần dần, tôi không còn kể nữa.
…
Ba năm làm dâu, tôi chưa một lần cã/i lại mẹ chồng.
Cho đến ngày giỗ ông nội.
Hôm ấy cả họ tập trung rất đông. Từ bốn giờ sáng, tôi đã thức dậy đi chợ, làm gà, nấu xôi, kho cá, hầm canh, bày biện hơn chục món ăn.
Đến gần giờ cúng, khi tôi vừa bê nồi canh gà đặt xuống bếp thì con mèo của nhà hàng xóm bất ngờ chạy vào.
Nó nhảy lên bàn rồi hất đổ cả nồi canh xuống nền.
Tôi hoảng hốt chưa kịp dọn thì mẹ chồng bước vào.
Bà nhìn mâm cỗ lộn xộn, gương mặt lập tức đỏ bừng.
– Cô làm cái trò gì thế này?
Tôi cuống quýt giải thích:
– Mẹ ơi… con mèo chạy vào làm đổ…
Chưa nói hết câu.
“B//ốp!”
Một cái t//át giáng thẳng vào má trái.
Tôi choáng váng.
“B//ốp!”
Cái thứ hai.
“Bố///p!”
Rồi cái thứ ba.
Tai tôi ù đi.
Má bỏng r/át như lửa đốt.
Mẹ chồng chỉ tay vào mặt tôi:
– Giỗ tổ tiên mà cô làm thành thế này. Đồ vụng về! Đồ vô trách nhiệm!
Mấy người họ hàng đứng quanh đều chết lặng.

Không ai dám lên tiếng.
Tôi ôm mặt, nước mắt cứ thế chảy xuống.
Trong giây phút tuyệt vọng nhất, tôi quay sang nhìn H.
Tôi chỉ mong anh nói một câu.
Một câu thôi.
Rằng tôi không cố ý.
Rằng mẹ làm vậy là quá đáng.
Nhưng H chỉ khoanh tay, lạ/nh lùng nhìn tôi.
Rồi anh buông một câu khiến tim tôi như vỡ vụn.
– Em làm mẹ nổi giận thì phải chịu. Không vợ này thì vợ khác… mẹ chỉ có một mà thôi.
Khoảnh khắc ấy.
Ba năm nhẫn nhịn trong tôi hoàn toàn sụp đổ.
Tôi hiểu rằng người đàn ông này sẽ không bao giờ bảo vệ vợ mình.
…
Đêm hôm đó, tôi lặng lẽ thu dọn quần áo.
Không ai giữ.
Cũng chẳng ai hỏi.
Trước khi đi, tôi chỉ lấy chiếc túi xách, vài bộ đồ và tập hồ sơ mà bố tôi từng dặn phải cất thật kỹ.
Sáng hôm sau, tôi nộp đơn ly hôn.
H. cười khẩy.
– Đừng dọa nữa. Không có nhà này, cô sống được bao lâu?
Mẹ chồng còn đắc ý:
– L..y hôn thì cú..t tay trắng.
Tôi chỉ mỉm cười.
Họ đâu biết, điều tôi chờ không phải là chia tài sản….
… Mà là lúc pháp lý làm đúng chức năng của nó.
Họ tưởng tôi chỉ là đứa con dâu cam chịu, phụ thuộc vào căn nhà ba tầng mặt phố của gia đình họ. Nhưng sự thật hoàn toàn ngược lại.
Căn nhà ba tầng ấy vốn dĩ từng là tài sản cầm cố của bố chồng tôi trong một vụ làm ăn thua lỗ cay đắng nhiều năm trước. Đứng trước nguy cơ bị phát mại, chính bố ruột tôi – một doanh nhân lăn lộn cả đời – đã âm thầm bỏ ra hàng tỷ đồng mua lại toàn bộ khoản nợ đó từ ngân hàng để giữ lại thể diện cho gia đình T. Chiếc sổ đỏ căn nhà sau đó được sang tên hợp pháp cho bố tôi, rồi ông chuyển nhượng đứng tên duy nhất một mình tôi trước thời điểm tôi kết hôn – như một món tài sản riêng tích góp cả đời bố dành cho con gái.
Năm xưa, bố dặn tôi cất kỹ tập hồ sơ pháp lý và hợp đồng cho mượn nhà vì không muốn H. cảm thấy tự ti trước vợ, cũng muốn tôi có một vị thế an toàn. Vì thương chồng, tôi giữ kín راز, để gia đình anh nghiễm nhiên sống trong căn nhà đứng tên tôi suốt ba năm mà không tốn một đồng tiền thuê, thậm chí còn tự cho mình là “người giàu có, có nhà mặt phố”.
Ngay sau khi bước ra khỏi cánh cổng ấy, tôi không nộp đơn ly hôn đơn thuần. Tôi đi thẳng cùng luật sư đến Văn phòng Đăng ký Đất đai và làm thủ tục thu hồi tài sản riêng.
Ba ngày sau, một thông báo cưỡng chế di dời cùng lệnh khởi kiện đòi lại nhà và truy thu tiền thuê nhà bất hợp pháp trong vòng ba năm qua được gửi thẳng đến tay gia đình H.
Ban đầu, H. và mẹ anh ta vẫn đắc ý cho rằng tôi dàn dựng kịch bản để đe dọa. Nhưng đến khi lực lượng chức năng và cơ quan thi hành án cùng luật sư của tôi xuất hiện để phong tỏa căn nhà, hai người mới rụng rời tay chân.
Mẹ chồng tôi run rẩy cầm tờ giấy chứng nhận quyền sử dụng đất mang tên đơn phương một mình tôi, giọng lắp bắp không thành tiếng:
– Không… Không thể nào! Nhà này là của gia đình tôi từ xưa đến nay!
Luật sư của tôi thản nhiên đáp:
– Căn nhà này đã được bố thân chủ tôi giải chấp và sang tên hợp pháp từ trước khi kết hôn. Gia đình bà chỉ sống nhờ dưới dạng cho mượn. Hơn nữa, toàn bộ chi phí sửa chữa, nội thất trong nhà ba năm qua đều do thân chủ tôi chi trả bằng tài khoản cá nhân.
Chưa dừng lại ở đó, vì quen sống dựa dẫm vào sĩ diện, bố mẹ H. đã dùng căn nhà này làm tài sản bảo đảm ngầm để vay mượn khắp nơi cho H. mở cửa hàng kinh doanh thua lỗ. Nay căn nhà bị thu hồi, các bên nợ ngay lập tức ập đến siết nợ. Toàn bộ tài sản tích trữ ít ỏi, xe cộ của H. đều bị niêm phong để thi hành án.
Chỉ trong vòng chưa đầy một tháng, từ một gia đình “nhà mặt phố, có của ăn của để”, gia đình H. mất trắng tất cả. Không còn nhà để ở, không còn tài sản gán nợ, họ phải gom góp những vạt quần áo còn lại trong túi bạt, dắt díu nhau ra thuê một phòng trọ chật hẹp ở xóm lao động ngoại thành.
H. phát điên tìm đến công ty tôi, quỳ sụp xuống giữa sảnh lớn, khóc lóc van xin:
– Anh sai rồi… Em cho anh một cơ hội sửa sai được không? Mẹ cũng biết lỗi rồi, em rút đơn đi em!
Tôi đứng ở bậc cao nhìn xuống người đàn ông từng dửng dưng tuyên bố “Không vợ này thì cưới vợ khác”, ánh mắt không chút gợn sóng:
– Anh nói đúng, mẹ anh chỉ có một. Nên anh hãy ôm lấy sự hiếu thảo độc hại đó mà sống nốt phần đời còn lại trong căn phòng trọ. Còn tôi, tôi cũng chỉ có một cuộc đời, và tôi không rảnh để ban phát sự bao dung cho những kẻ không biết trân trọng mình.
Nói rồi, tôi quay lưng đi thẳng vào bên trong, mặc cho H. gào khóc trong sự hối hận muộn màng và ánh mắt coi thường của những người xung quanh.
Để lại một bình luận