Tác giả: admin

  • Anh chị làm như chốn không người luôn á trời Ngại hết cả con người

    Vài đăng nhằm lên án đạo đức xã hội không cổ xúy cho hành vi trên

    Trình chơi Video

  • Chịu luôn 😱 còn đeo khăn quàng mà đã như này rồi 😨🫣 – VN Online

    Chịu luôn 😱 còn đeo khăn quàng mà đã n

    Chịu luôn 😱 còn đeo khăn quàng mà đã như này rồi 😨🫣 – VN Online

    Tên *
    2-2 minutes

    hư này rồi 😨🫣 – VN Online

    Chịu luôn 😱 còn đeo khăn quàng mà đã như này rồi 😨🫣 – VN Online

    Tên *
    2-2 minutes

  • Giá vàng phá vỡ ngưỡng 4.700 USD, đánh dấu cú bật mạnh của thị trường

    Giá vàng vượt ngưỡng 4.700 USD/ounce, mở ra mặt bằng giá mới trong bối cảnh thị trường bước vào giai đoạn biến động mạnh hơn.

  • Τừ nay cả Hiệu trưởng, hiệu phó lẫn thầy cô giáo tha hồ nghỉ ngơi rồi

    Theo quy định trong Thông tư 05/2025 của Bộ GD&ĐT, có hiệu lực từ ngày 22/4/2025, hiệu trưởng và hiệu phó các trường sẽ được nghỉ hè và các ngày lễ, tết. Trước đây, quy định này chưa được áp dụng.

    Từ nay, hiệu trưởng, hiệu phó chính thức được nghỉ hè - ảnh 1
    Cô Ngô Thị Hồng Lương – Hiệu trưởng trường Tiểu học Nguyễn Du, Hà Đông, Hà Nội. Ảnh: Báo Dân trí

    Theo Thông tư, hiệu trưởng và hiệu phó được nghỉ hè cũng như các ngày lễ, Tết theo đúng quy định hiện hành. Tuy nhiên, lịch nghỉ cần được Ban giám hiệu báo cáo với cấp quản lý trực tiếp. Thời gian nghỉ này sẽ được sắp xếp linh hoạt, phù hợp với lịch nghỉ hè của giáo viên, đồng thời vẫn đảm bảo các hoạt động vận hành của nhà trường diễn ra thông suốt.

    Cụ thể, thời gian làm việc hằng năm của cán bộ, giáo viên phổ thông là 42 tuần. Trong đó, 37 tuần được dành cho công tác giảng dạy, ba tuần để học tập, bồi dưỡng chuyên môn và hai tuần chuẩn bị cho năm học mới, tổng kết năm học cũ. Nghỉ hè mỗi năm kéo dài tám tuần, bao gồm cả thời gian nghỉ phép theo quy định.

    Đây là lần đầu tiên thời gian nghỉ hè của hiệu trưởng và hiệu phó được quy định một cách “rõ ràng, đàng hoàng”, theo nhận định của ông Thái Văn Thành, Giám đốc Sở GD&ĐT Nghệ An. Theo ông, quy định này góp phần bảo đảm quyền lợi của nhà giáo.

    Một hiệu trưởng trường THCS tại Hà Nội cho biết, những năm trước đây, dù ban giám hiệu vẫn có thể nghỉ hè nhưng thời gian nghỉ thường ngắn, rời rạc và không tránh khỏi tâm lý lo lắng, bất an. Nguyên nhân là trong hai tháng hè, hiệu trưởng và hiệu phó vẫn phải giải quyết nhiều công việc tồn đọng như tuyển sinh đầu cấp, làm việc với các nhà cung cấp sách giáo khoa, đồng phục, bếp ăn để chuẩn bị cho năm học mới. Vì vậy, thời gian nghỉ ngơi thường không trọn vẹn.

    Từ nay, hiệu trưởng, hiệu phó chính thức được nghỉ hè - ảnh 2
    Đây là lần đầu tiên thời gian nghỉ hè của hiệu trưởng và hiệu phó được quy định một cách “rõ ràng, đàng hoàng”. Ảnh minh họa

    Với quy định mới, cô bày tỏ niềm vui khi lần đầu tiên được nghỉ hè “chính danh” sau nhiều năm làm công tác quản lý. “Từ năm 2006 khi tôi làm quản lý thì đây là lần đầu có một chế độ chính thức cho ban giám hiệu về thời gian nghỉ hè”, cô chia sẻ. “Như vậy, chúng tôi có thể thay nhau nghỉ ngơi, du lịch với gia đình, mà không lo làm sai quy định”.

    Ngoài quy định về chế độ nghỉ hè cho hiệu trưởng và hiệu phó, Thông tư 05 còn bổ sung một điểm mới liên quan đến thời gian nghỉ của giáo viên đang hưởng chế độ thai sản. Trong trường hợp thời gian nghỉ thai sản trùng với kỳ nghỉ hè, giáo viên sẽ được nghỉ bù thêm số ngày trùng đó.

    Đối với các thầy giáo nghỉ chăm vợ sinh con, nếu thời gian nghỉ rơi vào năm học, họ vẫn được tính đủ định mức tiết dạy theo quy định, không cần dạy bù. Tuy nhiên, nếu quãng thời gian này trùng vào kỳ nghỉ hè, các thầy sẽ không được cộng thêm ngày nghỉ bù.

    >> Lịch nghỉ hè của các trường đại học trên cả nước

  • https://sacmaucuocsong.com.vn/?p=724

    Cơ quan chức năng đang điều tra, làm rõ nghi án mẹ tử vong, con gái 6 tuổi bị vùi lấp trong đêm tại xã Xuân Ái.

    Cơ quan chức năng đang điều tra, làm rõ nghi án mẹ tử vong, con gái 6 tuổi bị vùi lấp trong đêm tại xã Xuân Ái.

    Lực lượng chức năng giải cứu cháu bé bị vùi lấp trong vụ nghi án. Ảnh: NDCC.

    Ngày 19.1, thông tin từ UBND xã Xuân Ái, cơ quan công an đang phong tỏa hiện trường vụ nghi án mạng để khám nghiệm hiện trường, khám nghiệm tử thi phục vụ điều tra.

    Trước đó, tối 18.1, lực lượng chức năng nhận được tin báo về việc có 2 mẹ con (trú tại xã Mậu A, tỉnh Lào Cai) bị mất tích khi đi mua lợn tại xã Xuân Ái.

    Sau khi nắm được thông tin, chính quyền đã huy động nhiều người tìm kiếm nạn nhân.

    Khi tới hiện trường, lực lượng chức năng phát hiện thi thể một phụ nữ, còn bé gái khoảng 6 tuổi bị mất tích. Tiến hành tìm kiếm, đến khoảng 1h30 ngày 19.1, mọi người tìm thấy bé gái 6 tuổi đang bị vùi dưới đất.

    “Rất may nạn nhân vẫn còn sống và được các đơn vị cứu kịp thời, sau đó đưa đi cấp cứu tại Trung tâm y tế khu vực Văn Yên”, vị lãnh đạo xã Xuân Ái nói.

    Lãnh đạo Trung tâm Y tế khu vực Văn Yên cũng cho biết, đơn vị tiếp tục theo dõi sát sao, huy động tối đa nguồn lực chuyên môn để chăm sóc, điều trị tốt nhất cho cháu bé.

    Cháu V.T.T đang được điều trị tại Trung tâm Y tế khu vực Văn Yên. Ảnh: Văn Đức

    Theo nguồn tin của Báo Lao Động, sáng 18.1, chị T.T.H (SN 1984, ở thôn Gốc Sổ, xã Mậu A) làm công nhân cho một xưởng quế trên địa bàn.

    Chiều cùng ngày, chị H cùng con gái V.V.T (SN 2020) xuống xem đàn lợn do một người đàn ông giới thiệu tại xã Xuân Ái, để mua về bán dịp Tết

    Đến tối không thấy vợ con về, gia đình gọi điện không được nên đã đi tìm kiếm và thông báo đến lực lượng chức năng.

    Được biết, cơ quan chức năng đã xác định được nghi phạm vụ án và đang tiến hành điều tra, làm rõ.

        

  • 5 năm trước cho mẹ chồng vay 1 tỷ bà xây nhà cho em trai chồng giờ tôi cần tiền để mua chung cư thoát cảnh ở trọ hỏi lấy lại 1 tỷ thì bà tuyên bố đ::ộng tr::ời

    Căn phòng trọ rộng vỏn vẹn 25 mét vuông hầm hập như cái lò bát quái giữa trưa hè Hà Nội. Con gái tôi, bé Nhím, vừa ngủ vừa quấy khóc vì nóng, dù chiếc quạt điện đã bật hết công suất. Nhìn con nổi rôm sảy đầy người, tôi ứa nước mắt. Tôi quay sang nhìn Hùng – chồng tôi, đang ngồi đếm lại xấp tiền lẻ. Chúng tôi đã sống cảnh ở trọ chật chội này suốt 6 năm qua. Tiết kiệm từng đồng, nhịn ăn nhịn mặc, cuối cùng vợ chồng tôi cũng gom góp được thêm 800 triệu. Cộng với số tiền 1 tỷ đồng tôi cho mẹ chồng vay 5 năm trước, chúng tôi dư sức mua một căn chung cư 2 phòng ngủ khang trang, thoát khỏi cảnh “chui rúc” này.

    “Anh, mai cuối tuần, mình về quê thưa chuyện với mẹ xin lại số tiền kia nhé. Căn hộ bên Long Biên họ giục đặt cọc rồi, chậm chân là mất đấy,” tôi nói, giọng đầy hy vọng. Hùng ngập ngừng một chút rồi gật đầu: “Ừ, để mai anh nói khéo với mẹ. Chú Út giờ cũng ổn định rồi, chắc mẹ xoay sở trả được thôi“. 5 năm trước, khi đó tôi mới cưới và vừa bán mảnh đất bố mẹ đẻ cho làm của hồi môn được 1 tỷ. Dự định ban đầu là mua nhà ngay, nhưng mẹ chồng tôi – bà Dung – đã gọi điện khóc lóc thảm thiết.

    Bà bảo chú Thắng (em trai chồng) muốn lấy vợ nhưng nhà cửa ở quê dột nát quá, nhà gái chê không chịu gả. Bà nắm tay tôi, nước mắt ngắn dài: “Con thương mẹ, thương em. Con cho mẹ vay số tiền đó xây lại cái nhà cho tử tế để thằng Thắng cưới vợ. Mẹ thề, chỉ 1-2 năm là mẹ bắt nó cày cuốc trả lại cho anh chị ngay. Mẹ đứng ra bảo lãnh, con sợ gì.”

    Lúc đó tôi còn trẻ, lại nể mẹ chồng, thương chồng đứng giữa khó xử, nên tôi gật đầu đưa tiền. Tôi không lấy lãi, cũng chẳng bắt ký giấy nợ vì nghĩ “người một nhà ai lừa ai bao giờ”. Thế là căn nhà 3 tầng lầu mọc lên hoành tráng nhất xóm. Chú Thắng cưới vợ, sống sung túc trong căn nhà xây bằng tiền của tôi. Còn vợ chồng tôi vẫn bám trụ lại thành phố trong căn phòng trọ ẩm thấp.

    Sáng hôm sau, vợ chồng tôi bắt xe về quê. Nhìn ngôi nhà bề thế, sân lát gạch đỏ au, bên trong đầy đủ tiện nghi từ tivi màn hình lớn đến tủ lạnh side-by-side, lòng tôi khấp khởi mừng thầm. Nhà cao cửa rộng thế này, chắc chắn kinh tế chú thím ấy đã khấm khá. Bữa cơm trưa diễn ra vui vẻ cho đến khi tôi mở lời.

    “Mẹ ạ, chú thím ạ… Chả là đợt này vợ chồng con tìm được căn chung cư ưng ý quá. Con định xin lại mẹ và chú thím số tiền 1 tỷ con cho vay ngày xưa để đặt cọc mua nhà. Cháu Nhím lớn rồi, cần chỗ ở ổn định đi học.” Không gian đang ồn ào bỗng chốc im bặt. Tiếng đũa bát va chạm cũng ngưng hẳn. Mẹ chồng tôi đặt bát cơm xuống, nụ cười trên môi tắt ngấm. Bà liếc nhìn chú Thắng, rồi quay sang nhìn tôi với ánh mắt sắc lẹm khác hẳn vẻ hiền từ lúc nãy.

    “Con định đòi tiền ngay bây giờ à?” bà hỏi, giọng lạnh tanh. “Vâng ạ, vì bên bán họ giục gấp quá…” tôi chưa kịp nói hết câu thì bà đã đập mạnh đôi đũa xuống bàn. “Chị hay nhỉ? Chị là chị dâu cả mà chị không biết thương em à? Nhà này xây lên là để thờ cúng tổ tiên, để cho em trai chị ở. Nó vừa mới cưới vợ, con còn nhỏ, công việc bập bõm, lấy đâu ra 1 tỷ mà trả ngay cho chị?”. Tôi sững sờ: “Nhưng mẹ ơi, lúc vay mẹ bảo chỉ 1-2 năm. Giờ đã 5 năm rồi. Vợ chồng con cũng phải đi thuê trọ khổ sở lắm…”

    “Khổ cái gì!” Mẹ chồng tôi quát lớn, cắt ngang lời tôi. “Anh chị ở thành phố kiếm tiền dễ như nước, thuê nhà thì đã sao? Còn thằng Thắng ở quê, xây cái nhà hết sạch tiền rồi. Giờ chị đòi thì bảo nó bán nhà đi trả chị nhé? Hay chị muốn đuổi mẹ và em ra đường?”. Chú Thắng ngồi bên cạnh, thản nhiên gắp miếng thịt gà bỏ vào miệng, buông một câu ráo hoảnh: “Chị dâu, em xây vào nhà hết rồi. Giờ em không có tiền. Khi nào có em trả, chị đừng ép người quá đáng.”

    Tôi nghẹn đắng ở cổ họng, nhìn sang chồng cầu cứu. Nhưng Hùng chỉ cúi gằm mặt, lí nhí: “Thôi em, từ từ hẵng nói, mẹ đang giận…”. Sự nhu nhược của chồng và sự trơ trẽn của gia đình chồng như giọt nước làm tràn ly. Tôi nhìn quanh căn nhà khang trang, nhìn chiếc xe SH mới cóng dựng ở góc nhà, nhìn bộ váy hàng hiệu cô em dâu đang mặc. Họ không hề nghèo, họ chỉ mặc định tiền của tôi là “nghĩa vụ” phải cho. Tôi đứng phắt dậy, hít một hơi thật sâu để không bật khóc.

    “Mẹ nói con không thương em? Thế ai thương con, thương cháu nội mẹ đang phải sống trong cái phòng trọ 40 độ hầm hập? 5 năm qua, con chưa từng đòi một đồng lãi. Nhưng con không ngờ lòng tốt của con lại bị coi là sự ngu ngốc.” Tôi mở túi xách, lấy ra một tờ giấy đã ố vàng. Đó là giấy chuyển tiền ngân hàng 5 năm trước, nội dung ghi rõ: “Cho mẹ vay xây nhà”. Và quan trọng hơn, tôi rút điện thoại ra, bật đoạn ghi âm cuộc nói chuyện 5 năm trước mà tôi đã cẩn thận lưu lại vì lời khuyên của bố đẻ tôi.

    Trong đoạn ghi âm, tiếng mẹ chồng vang lên rõ mồn một: “Mẹ thề, mẹ lấy danh dự ra đảm bảo, chỉ 1 năm là mẹ bắt thằng Thắng trả, nếu không mẹ sẽ bán mảnh đất vườn đi trả con.” Mặt mẹ chồng tôi biến sắc. Bà không ngờ cô con dâu hiền lành lại có sự đề phòng này.

    Tôi đanh thép nói tiếp: “Mảnh đất vườn bên cạnh giờ giá cũng hơn 2 tỷ. Nếu chú Thắng không có tiền mặt, con đề nghị mẹ bán mảnh đất đó đi. Hoặc là sang tên mảnh đất đó cho vợ chồng con trừ nợ. Nếu không, con sẽ nhờ pháp luật can thiệp. Giấy tờ chuyển tiền con còn giữ, tin nhắn mẹ xác nhận vay con vẫn còn. Con sống trọn tình vẹn nghĩa rồi, đừng trách con cạn tàu ráo máng.”“Mày… mày dám kiện cả mẹ chồng à? Đồ con dâu mất dạy!” Bà Hòa gào lên, định lao vào tát tôi nhưng Hùng đã kịp đứng dậy chắn ngang.

    Lần đầu tiên sau 6 năm, chồng tôi ngẩng cao đầu nói: “Mẹ! Vợ con nói đúng đấy. Nhà mình sống thế là bạc lắm. Tiền đó là mồ hôi nước mắt của cô ấy. Nếu mẹ và chú không trả, con sẽ là người đứng đơn kiện cùng vợ con.” Cả căn phòng chết lặng. Chú Thắng tái mặt, còn cô em dâu thì len lén kéo tay chồng. Tôi dứt khoát kéo chồng ra về, không ăn thêm một miếng cơm nào nữa.

    Ngay tối hôm đó, chú Thắng gọi điện, giọng đã dịu đi hẳn, xin khất trả trước 500 triệu vào tuần sau (nhờ cắm sổ đỏ vay ngân hàng), số còn lại xin trả dần trong 2 năm và trả cả lãi ngân hàng. Hóa ra, họ sợ tôi làm thật, sợ mất mặt với làng xóm và sợ dính đến pháp luật khi tôi nắm đằng chuôi. Tôi đồng ý, nhưng lòng tôi đã nguội lạnh. Tôi nhận lại được tiền, nhưng tình cảm gia đình thì đã vỡ nát hoàn toàn. Tôi dùng số tiền đó mua ngay căn chung cư mơ ước. Đêm đầu tiên ngủ trong nhà mới, nhìn con gái say giấc trong căn phòng mát lạnh, tôi biết mình đã làm đúng.

    Đàn bà, thương người thì tốt, nhưng trước hết phải thương mình và thương con mình đã. Tiền bạc phân minh, ái tình dứt khoát, đó mới là cách sống để không ai dám coi thường.

  • Bận con nhỏ nên không thể đi viế;/ng đám tang.

    Bận con nhỏ nên không thể đi viế;/ng đám tang của chồng bạn thân, tôi nhờ Lan viết phong bì hộ 3 triệu, ngày gặp lại bạn thân cũ cô ấy bỗng thái độ ra mặt với tôi bảo “chơi với bạn hết mình, bạn chơi lại hết hồn”, hỏi ra mới biết trong chiếc phong bì chỉ có 1 triệu, tôi sốc nặng nhắn tin cho Lan thì nhận được câu trả lời điến;/g người…

    Tôi có một cô bạn thân, chơi với nhau từ những ngày thơ ấu. Hai đứa học chung 12 năm phổ thông, lên đại học cũng chọn ở trọ gần nhau để có thể qua lại giúp đỡ.

    Năm tôi lấy chồng, bạn ấy vừa mới đi làm không lâu nhưng đã mừng cưới tôi 1 chỉ vàng. Bạn thổ lộ, món quà bất ngờ ấy đã được bạn tích lũy suốt thời sinh viên, từ những đồng tiền lương làm thêm ít hỏi.

    Ba năm sau, bạn cũng kết hôn. Tôi mừng lại bạn 1 chỉ vàng và còn thêm 1 chiếc lắc tay em bé thay cho lời chúc hai vợ chồng sớm sinh quý tử. Trong chuyện cưới xin chúng tôi rất hài lòng về cách cư xử của nhau.

    Sau khi kết hôn, bạn ở quê, còn tôi sống ở thành phố. Ở xa nhau, lại vướng bận gia đình, chúng tôi ít liên lạc với nhau hơn, tình bạn vì thế cũng mờ nhạt đi đôi chút.

    Dẫu vậy, khi bố tôi qua đời , bạn vẫn đến thăm viếng tận tình và ở lại an ủi tôi rất lâu. Hôm sau, bạn còn cùng tôi tiễn đưa bố đoạn đường cuối cùng. Lần ấy, bạn gửi tiền phúng viếng 2 triệu đồng.

    Gần 1 tháng trước, tôi bàng hoàng hay tin chồng bạn qua đời vì đột quỵ. Lúc này, tôi đang chăm con trong viện nên không thể về thăm viếng. Tôi tính nhờ chồng về quê một chuyến nhưng anh lại phải đi công tác. Nghĩ về ngày trước, bạn từng hết lòng với tôi trong tang bố, tôi áy náy vô cùng.

    Tôi nhờ một người bạn khác gửi tiền phúng viếng đến bạn. Người bạn ấy cùng quê và học chung với chúng tôi suốt thời phổ thông.

    Tôi chuyển khoản cho bạn đó 3 triệu đồng, nhờ bạn bỏ vào phong bì và ghi rõ “H. – bạn thân của P., kính viếng”. Người bạn ấy còn chụp lại tấm ảnh chiếc phong bì ghi dòng chữ kia kèm theo 6 tờ 500 nghìn đồng để tôi an tâm.

    Về phía mình, tôi nhắn tin chia buồn với bạn thân, trình bày hoàn cảnh của mình và mong bạn thông cảm cho sự vắng mặt này. Thế nhưng, khi công việc xong xuôi cả tuần lễ, tôi vẫn chỉ thấy bạn “đã xem” tin nhắn chứ không trả lời.

    Hơn nửa tháng trôi qua, tôi vẫn thấy dòng tin nhắn chia buồn của mình bị ngó lơ. Tôi tính, vào dịp 49 ngày chồng bạn, tôi sẽ về tận nơi thắp hương để bù đắp sự vắng mặt lúc trước.

    Bỗng một buổi tối, tôi thấy bạn đăng tấm ảnh chiếc phong bì phúng viếng lên trang cá nhân kèm theo dòng chia sẻ: “Chơi với bạn hết mình, bạn chơi lại hết hồn”. Dù tên tôi được che mờ nhưng với mấy chữ còn lại, tôi vẫn nhận ra, đó chính là chiếc phong bì tôi nhờ người bạn kia gửi giúp.

    Tôi thoáng giật mình, tính vào nhắn tin hỏi bạn thì đã thấy bạn nhắn trước. Bạn ấy hỏi tôi, tại sao đã không về thắp cho chồng bạn nén nhang mà ngay cả chiếc phong bì phúng viếng cũng không làm cho nên hồn.

    Tôi run run nhắn lại: “Thế nào là không nên hồn? Bạn nói rõ xem?”.

    Bạn ấy bảo: “Năm xưa, tôi viếng bố bạn 2 triệu đồng mà giờ chồng tôi mất, tiền viếng của bạn được phân nửa. Người ta bảo ‘tâm ở đâu thì tiền ở đó’, vậy chẳng phải tình cảm của bạn với tôi quá nghèo nàn sao?”. Dòng tin nhắn khiến tôi tá hỏa. Vội vàng nhắn tin cho Lan hỏi rõ ngọn ngành, thì lúc này mới biết được… xem tiếp dưới bình luận 👇👇 Ẩn bớt

  • Đi họp lớp, người bạn giàu nhất phát cho mỗi người 1 phong

    Hai mươi năm trôi qua kể từ ngày chúng tôi rời ghế nhà trường. Mỗi người một cuộc đời: người thành đạt, người bình thường, người vẫn đang vật lộn từng ngày. Nhưng nổi bật nhất, vẫn là Lương – cậu bạn được mệnh danh “giàu nhất lớp”.

    Hiện Lương là chủ một công ty lớn tại quận Hoàn Kiếm, thường xuất hiện trong các chương trình từ thiện ở Hà Nội và trên mạng xã hội như hình mẫu của một người đàn ông thành đạt, giản dị và nhân hậu.

    Buổi họp lớp được tổ chức tại Nhà hàng Metropole – số 15 Ngô Quyền, Hoàn Kiếm, một không gian sang trọng với ánh đèn vàng ấm áp. Mọi người bước vào trong những bộ vest, áo dài, giày tây lấp lánh, nhìn nhau và cười chào.

    Không khí bữa tiệc

    Ngay khi ngồi xuống, không khí sôi động. Tiếng cười, tiếng nói rôm rả vang khắp phòng. Người khoe con đã du học Mỹ, người chia sẻ vừa mua căn hộ mặt phố, ai đó tự hào kể dự án triệu đô mới hoàn thành.

    “Mình vừa nhận dự án 5 triệu đô, hợp tác với khách hàng Nhật Bản, rất thuận lợi!”

    “Con mình vừa đạt học bổng sang Mỹ, lớp còn nhớ chứ?”

    “Nhà mình vừa tậu thêm căn hộ Times City, giá hơn 10 tỷ, đầu tư sinh lời tuyệt vời!”

    Mọi người cười nói, khoe thành tựu, giàu có, địa vị. Nhưng giữa những câu chuyện đó, ai cũng chợt im lặng, lướt nhìn quanh để đo xem mình đã “đạt” bao nhiêu so với người khác.

    Trong khi tất cả đang khoe khoang, Lương lại bình thản. Anh không nói về tài sản hay dự án, mà hỏi han từng người: con cái, nơi ở, ai còn ở quê, ai đã lên thành phố. Lời nói của anh dịu dàng, trầm ấm, như đưa mọi người trở về tuổi học trò, về những ước mơ chưa phai.

    Cao trào: món quà bất ngờ

    Khi tiệc gần tàn, mọi người vẫn chưa ngớt khoe về xe mới, chuyến du lịch châu Âu, dự án kinh doanh… thì Lương đứng dậy, mọi ánh mắt đều hướng về anh.

    “Hai mươi năm rồi, có những điều ta quên đi… nhưng có những điều nên được nhớ lại. Hôm nay, coi như món quà nhỏ để mọi người mang về,”


    Anh trao từng phong bì trắng cho mọi người, rồi dặn: “Về nhà rồi hãy mở nhé.”

    Cả phòng chợt lặng đi. Một bữa tiệc giàu sang, khoe mẽ bỗng lắng xuống trước cử chỉ giản dị nhưng ẩn chứa nhiều ý nghĩa.

    Bên trong chiếc phong bì

    Về đến nhà, tôi mới mở phong bì. Không phải tiền, không phải thẻ quà tặng. Thay vào đó là một tờ giấy nhỏ kèm bức ảnh cả lớp chụp năm cuối cấp 3 tại

    trường THPT Trần Phú, Hà Nội. Dưới bức ảnh là dòng chữ nắn nót của Lương:

    “Nếu có thể quay lại, tôi vẫn muốn được ngồi cùng các bạn thêm một lần nữa, trong căn phòng cũ, với những ước mơ chưa kịp phai. Hãy giữ lại điều tốt đẹp nhất của thanh xuân.”

    Phía sau tờ giấy, là dòng chữ khiến tôi nghẹn lời:

    “Tôi đã chuẩn bị một quỹ học bổng mang tên lớp 12A1 – Trường THPT Trần Phú. Mỗi năm sẽ giúp 3 sinh viên nghèo ở trường cũ. Mỗi người bạn hôm nay, chính là đồng sáng lập.”

    Tôi đọc đi đọc lại, mắt cay cay. Không phải vì giá trị vật chất, mà vì tấm lòng sâu sắc của Lương – cậu bạn năm xưa.

    Hóa ra, thứ khiến người ta “giàu” không phải số tiền trong tài khoản, mà là cách họ dùng nó để gieo lại điều tử tế. Lương có thể dễ dàng tặng tiền mặt dày cộp, nhưng anh chọn cách khác: để mỗi người, khi mở phong bì, đều chạm đến ký ức đẹp nhất của mình và cùng nhau bắt đầu một việc ý nghĩa.

    Nhóm chat lớp sau đó nhộn nhịp lạ thường. Người viết: “Mình đã khóc”, người khác: “Lâu lắm mới cảm nhận được sự ấm áp đến vậy.” Một số còn đề nghị cùng góp thêm vào quỹ học bổng, biến sáng kiến của Lương thành hành động chung của cả lớp.

    Tối hôm đó, tôi ép bức ảnh vào khung, ánh đèn chiếu lên gương mặt từng người bạn. Tôi tin, tất cả những ai từng mở phong bì ấy sẽ mãi không quên cảm giác trong đêm hôm đó. Một món quà không đắt tiền, nhưng ấm lòng suốt đời.

  • T;ạm g;iữ h./ình s./ự “hotgirl” Phùng Thị Khánh Linh

    T;ạm g;iữ h./ình s./ự “hotgirl” Phùng Thị Khánh Linh

    Phùng Thị Khánh Linh (SN 1994) bị tạm giữ để điều tra về hành vi trộm cắp tài sản.

    Cơ quan CSĐT Công an thành phố Hà Nội đã tạm giữ hình sự đối tượng Phùng Thị Khánh Linh (SN 1994, trú tại: Xuân Mai, Hà Nội) để điều tra về hành vi trộm cắp tài sản.

    Trước đó, vào ngày 07/9/2025, Công an xã Xuân Mai tiếp nhận đơn trình báo của chị H về việc tài khoản ngân hàng của chị bị rút mất 8 triệu đồng và thanh toán đơn hàng Shopee trị giá hơn 31 triệu đồng. Công an xã Xuân Mai đã tiến hành xác minh và làm rõ thủ phạm là Phùng Thị Khánh Linh.

    Theo điều tra, sáng ngày 06/9/2025, Linh đến quán làm Nail tại thôn Tân Bình, xã Xuân Mai. Đến trưa cùng ngày, lợi dụng sơ hở của chị H (nhân viên quán), Linh đã lấy ví, chụp lại thông tin thẻ ngân hàng.

    Sau đó, đối tượng liên kết tài khoản Shopee trên điện thoại của mình với thẻ của chị H để đặt mua 01 điện thoại iPhone 16 Pro Max. Đến sáng 07/9/2025, Linh tiếp tục quay lại quán chụp ảnh căn cước và dùng điện thoại của chị H gọi tổng đài ngân hàng để đổi mã PIN thẻ ATM. Sau đó đối tượng lấy thẻ ngân hàng trong ví chị H đi rút 8 triệu đồng.

    Cơ quan CSĐT Công an Thành phố đang củng cố hồ sơ, xử lý đối tượng theo quy định.

    Công an Thành phố khuyến cáo người dân cần chủ động phòng ngừa, bảo quản cẩn thận điện thoại cá nhân, giấy tờ tùy thân, thẻ ngân hàng không để các đối tượng xấu tiếp cận, lợi dụng thực hiện các hành vi vi phạm pháp luật để chiếm đoạt tài sản.

    Theo Chi Chi

    Đời sống và pháp luật

    Theo: https://doisongphapluat.nguoiduatin.vn/tam-giu-hinh-su-hotgirl-phung-thi-khanh-linh-a570133.html

  • Công an cảnh báo người dân không gửi những hình sau qua Zalo hay Messenger

    Mới đây, công an tỉnh Hưng Yên đã ra cảnh báo về thủ đoạn lừa đảo lợi dụng việc điều chỉnh địa giới hành chính để chiếm đoạt tài sản của người dân.

    Cụ thể, trong thời gian gần đây, cùng với việc triển khai điều chỉnh địa giới hành chính ở cấp tỉnh và cấp xã theo chủ trương của Nhà nước, công an địa phương đã phát hiện các thủ đoạn lừa đảo mới. Các đối tượng lừa đảo thường giả mạo cán bộ địa chính phường, xã hoặc cán bộ thuộc Ủy ban nhân dân các cấp để gọi điện hoặc nhắn tin cho người dân với nội dung “rà soát, điều chỉnh, hoàn thiện hồ sơ đất đai theo quy định mới” nhằm cập nhật cơ sở dữ liệu đất đai sau khi điều chỉnh địa giới hành chính.

    Công an cảnh báo người dân không gửi những hình sau qua Zalo hay Messenger- Ảnh 1.

    Các đối tượng thường gấp rút yêu cầu người dân cung cấp bản photo sổ đỏ, hợp đồng chuyển nhượng, giấy tờ liên quan đến quyền sử dụng đất. Chúng đe dọa rằng nếu không nhanh chóng nộp hồ sơ sẽ bị xử phạt, hồ sơ đất không được cập nhật, hoặc không thể thực hiện các giao dịch như chuyển nhượng, thế chấp, tặng cho trong thời gian tới. Do thiếu hiểu biết và sợ bị thiệt hại về quyền lợi nên nhiều người dân  đã mất cảnh giác và sập bẫy lừa đảo.

    Sau khi chiếm được lòng tin, các đối tượng tiếp tục hướng dẫn nạn nhân gửi bản photo giấy tờ qua các ứng dụng mạng xã hội như Zalo, Messenger… hoặc truy cập vào các đường link được giới thiệu là “cổng dịch vụ công”.

    Thực chất đây đều là các trang web, ứng dụng giả mạo do các đối tượng tạo ra nhằm thu thập thông tin cá nhân. Trong một số trường hợp, người dân còn bị yêu cầu cung cấp thêm căn cước công dân, căn cước, mã xác thực OTP, thông tin tài khoản ngân hàng, thậm chí thực hiện chuyển tiền để nộp các khoản được gọi là “phí hồ sơ”, “phí cập nhật dữ liệu”, “phí xác minh thông tin”.

    Trước thủ đoạn của loại tội phạm này, Phòng An ninh mạng và phòng, chống tội phạm sử dụng công nghệ cao – Công an tỉnh Hưng Yên ra khuyến cáo:

    – Người dân khi nhận được các cuộc gọi, tin nhắn có nội dung liên quan đến việc điều chỉnh, cập nhật hồ sơ đất đai, người dân cần hết sức bình tĩnh, không vội vàng làm theo yêu cầu. Người dân chỉ làm việc trực tiếp tại trụ sở UBND xã, phường, Văn phòng đăng ký đất đai hoặc thực hiện thủ tục thông qua cổng dịch vụ công chính thức của Nhà nước.

    – Người dân cũng không được gửi hình ảnh, bản photo sổ đỏ, giấy tờ cá nhân cho người lạ dưới bất kỳ hình thức nào; không truy cập các đường link lạ, không cài đặt các ứng dụng không rõ nguồn gốc theo hướng dẫn của người lạ.

    Ngoài ra, mỗi người dân cần chủ động nâng cao hiểu biết pháp luật, thường xuyên theo dõi các thông báo, cảnh báo từ cơ quan chức năng để kịp thời nhận diện các phương thức, thủ đoạn lừa đảo mới.

    Khi phát hiện các dấu hiệu nghi vấn hoặc nghi ngờ bị lừa đảo, người dân cần nhanh chóng thông báo cho cơ quan Công an nơi gần nhất để được hướng dẫn, hỗ trợ và xử lý kịp thời, góp phần ngăn chặn, đấu tranh hiệu quả với các loại tội phạm lợi dụng công nghệ cao, bảo đảm an ninh trật tự, an toàn xã hội trên địa bàn.

    Theo Công an tỉnh Hưng Yên